[Chương thứ bốn mươi mốt] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ bốn mươi mốt: Sàm sỡ (Hạ)20120603180102_z8p3m

Hà ma ma lại căn dặn cung nữ và thái giám đến hầu hạ một số việc, cười một tiếng với Tây Lương Mạt rồi lui xuống.

Bạch Nhụy lắng nghe tiếng kêu thảm thiết mơ hồ thê lương không giống như con người có thể phát ra kia không ngớt vang lên, giữa ban ngày, lại thấy quỷ khí âm trầm.

Nàng không khỏi rùng mình một cái, thấy đám cung nữ và thái giám hầu hạ kia đều đã đi châm trà đốt hương, nàng cúi đầu nói nhỏ bên tai Tây Lương Mạt: “Đại tiểu thư… đó là… đó là… tiếng gì vậy?”

Tây Lương Mạt bưng trà uống một ngụm, nhẹ giọng nói: “Cửu Thiên Tuế thân là người đứng đầu hán vệ, phủ đệ nhất định không thể thiếu xây dựng ngục giam đặc biệt, âm thanh kia… chắc là có người đang chịu khốc hình.”

“Tiểu thư, người không sợ sao?” Bạch Nhụy căng thẳng chà xát lòng bàn tay liên tục, chợt nhớ đến những truyền thuyết kinh khủng về Cửu Thiên Tuế được bàn tán trên phố phường, theo bản năng nhích lại gần Tây Lương Mạt.

Sợ? Tây Lương Mạt than nhẹ trong lòng, có cái gì tàn nhẫn hơn kinh khủng hơn cả trái tim con người chứ?

Tây Lương Mạt nhẹ giọng trấn an Bạch Nhụy: “Nếu em thấy sợ thì thưởng thức thư phòng của Thiên Tuế Gia một phen đi, ở đây đều là bảo vật có giá trị liên thành đấy.”
Vừa nãy nàng chỉ tùy tiện nhìn lướt qua đã phát hiện ra không gian nơi đây rất lớn, màn trướng trùng trùng, ngay cả tủ sách kê ở vách tường cũng được làm từ gỗ tử đàn thượng hạng mạ vàng khắc hoa, phía trên bày đầy các loại sách cổ, ngẫu nhiên có thể thấy được tranh chữ của các bậc danh gia, rèm buông bốn phía trang trí đều là giao tiêu điểm ngọc màu tím có giá trị ngàn vàng, dạ minh châu Đông hải cỡ lớn làm đèn, tất cả đồ đạc đều vô cùng xa xỉ, cho thấy chủ nhân là người rất thích khoe khoang.

Bạch Nhụy vội vàng chuyển tầm mắt lên bức tường, sau đó bỗng phát ra một tiếng kêu chói tai ngắn ngủn, vội vàng ôm mặt đỏ bừng.

Tây Lương Mạt nhìn theo ánh mắt của nàng về phía bức tường, không khỏi ngẩn ra, vốn nơi này có xa hoa lãng phí thì cũng bỏ qua đi, nhưng nội dung của những hình khắc, bức vẽ của các danh gia trên sạp, giá sách, bàn ghế vậy mà lại đều là — tranh mật hí, động tác của nam nam nữ nữ trông rất sống động, chín chín tám mươi mốt kiểu, nam nữ, rõ ràng đến từng góc cạnh!

Tây Lương Mạt không khỏi im lặng bóp trán, vị Cửu Thiên Tuế này… quả nhiên là thưởng thức không giống người bình thường — thật biến thái, nếu không phải là vì kiếp trước nàng đã từng nhìn thấy những thứ còn sống động hơn thế này, tiểu thư nhà bình thường chắc đã sớm tông cửa chạy ra ngoài.

Tây Lương Mạt nhìn tiểu nha hoàn của mình mặt đỏ như gấc, đứng ngồi không yên, không khỏi buồn cười, lại thấy đám cung nhân hầu hạ cách đó không xa giống như chẳng nghe chẳng thấy bất cứ động tác nào của bọn họ bên này, không khỏi thầm than, nhìn người hầu kẻ hạ của người ta xem, bình tĩnh ung dung như vậy, tiểu nha hoàn nhà mình đúng là thiếu bản lĩnh, nàng nhẹ giọng trấn an Bạch Nhụy: “Được rồi, chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhân luân đại lý của con người mà thôi, em chỉ để ý nhìn tiểu thư nhà em là ta đây được rồi.”

Còn chưa dứt lời, sâu bên trong căn phòng bỗng vọng đến một giọng nói cực kỳ dễ nghe, vừa trêu tức lại vừa lãnh đạm: “Trinh Mẫn Quận chúa quả đúng là nữ trung hào kiệt, ha ha.”

Tây Lương Mạt cả kinh, nhìn về phía sâu trong đống màn trướng, chẳng biết từ lúc nào, ở đó đã lẳng lặng có không ít bóng người, tựa như bóng ma.

Nàng hơi định thần, kéo Bạch Nhụy đang vừa căng thẳng vừa sợ hãi đi về phía sâu trong màn trướng.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng khi nhìn thấy đối phương, Tây Lương Mạt vẫn không kìm được mà có chút ngẩn ngơ.

Nàng không ngờ tới mình lại thấy một Bách Lý Thanh như vậy —- một Cửu Thiên Tuế mĩ diễm vô song.

Hắn lười biếng nửa nằm trên chiếc sạp bên cạnh cửa sổ, bên cạnh có bốn gã nội giám nhất đẳng đứng hầu hạ, mặc châu mang ngọc, ngọc rủ xuống vành tai, trên cổ đeo một chuỗi ngọc tinh xảo, hai bàn tay đều đeo những chiếc nhẫn lớn từ hồng ngọc bích ngọc, lại chẳng hề tục diễm, chỉ thấy thanh nhã hoa mỹ.

Mái tóc đen còn dài hơn cả nữ tử nửa buông lơi trên mặt đất, mặc một thân thường phục bằng gấm màu tím sẫm thêu hình Mạn Đà La, tay áo và vạt áo đều vô cùng rộng rãi, kiểu dáng phỏng theo thời Ngụy Tấn, đai đeo được dệt những bông hoa chìm hoa lệ mang theo sắc sáng nhã nhặn dìu dịu, tựa như một vũng nước màu tím nồng đậm, phủ lên thân hình cao gầy mà cân xứng của hắn, càng tôn lên màu da tái nhợt nhẵn nhụi tựa như hàn ngọc, mà một phần da thịt lộ ra nơi cổ áo, nhìn có vẻ mỏng manh trắng như tuyết nhưng lồng ngực vân da lại tinh tế rõ ràng.

Cặp mắt quỷ quái khiến người ta không dám nhìn thẳng đang khép lại, thu bớt không khí tanh máu quái đản đen tối kia lại, càng để lộ ra sắc đẹp tinh xảo tuyệt lệ tựa như được phác ra từ mực nước, giống như… cái gì đây?

Giống như một đóa Mạn Đà La nấp trong bóng tối sâu thẳm của địa ngục, dùng máu người để tưới tắm, đến ánh mặt trời chiếu xuống dường như cũng phải tăm tối mất ba phần.

Giống như một thiếu niên chưa đầy hai mươi, mà hình như nàng nhớ, tuổi của Bách Lý Thanh, ít nhất cũng hơn mình một giáp, vậy mà lại có bộ dáng này, khiến cho nàng nhớ đến tin đồn Bách Lý Thanh lấy sắc mê hoặc đế vương, mưu đoạt quyền thế.

“Quận chúa không ngồi sao?” Bách Lý Thanh bỗng nhàn nhạt mở miệng.

Tây Lương Mạt lập tức thu hồi suy nghĩ, nhẹ nhàng nói: “Trước mặt Thiên Tuế, không dám lỗ mãng.”

Bách Lý Thanh ưu nhã mà lười nhác ngồi dậy, hé cái miệng tinh xảo, uống một hớp trà từ trên tay người hầu: “Thế gian này còn có chuyện mà Quận chúa không dám làm hay sao?”
Tây Lương Mạt liếc nhìn phần xương quai xanh trắng nõn của hắn cùng với phần cổ áo hở ra một nửa, có chút câm nín, vị Thiên Tuế đại nhân này ăn mặc không khỏi quá tùy tiện chăng, cho dù hắn có là thái giám thì cũng phải để ý đến nàng vẫn là một tiểu thư khuê các chưa lấy chồng chứ?

Tây Lương Mạt cũng chẳng khách khí nữa, thong dong ngồi xuống chiếc ghế bên dưới, cười mỉm: “Thiên Tuế Gia từ trước đến giờ vẫn sáng suốt, Mạt nhi đương nhiên không dám múa rìu trước mặt Lỗ Ban, không biết Thiên Tuế gọi tiểu nữ tới có gì căn dặn?”

Nàng có một loại trực giác, người này đã sớm biết tỏng vở kịch của nàng, cho dù không phải biết rõ toàn bộ nhưng cũng phải tám chín phần mười, cho nên nàng không tính lòng vòng, đứng trước mặt loại người đã thành tinh như thế này, chẳng bằng thẳng thắn một chút còn có chỗ lợi.

“Ngươi cũng to gán đấy, có chút phong thái của mẫu thân ngươi, ngươi không sợ bổn tọa vạch trần màn kịch “cứu giá” kia của ngươi?” Bách Lý Thanh cười như không cười liếc nhìn nàng một cái, nha đầu này, giảo hoạt rất nhanh, đáp lời hắn mà cũng như không, khiến cho người khác không nắm đằng chuôi nàng được.

Mẫu thân? Tây Lương Mạt cảnh giác trong lòng, nghe cách nói chuyện, hình như hắn biết mẹ đẻ của nàng? Có điều bà mẹ đẻ “bệnh nặng lễ Phật” kia có hay không cũng chẳng có gì khác nhau, nàng căn bản cũng chẳng quan tâm.

Nàng khẽ mỉm cười, tựa như vô cùng thành khẩn: “Nếu Thiên Tuế muốn vạch trần điều gì, căn bản chẳng ai có thể cản ngài được, đúng không?”
Bách Lý Thanh gần như muốn bật cười, nha đầu này rõ ràng đang nói — nếu ngươi không có ý định vạch trần ta thì đương nhiên là có điều kiện với ta, cần gì phải nói nhảm chứ? Muốn làm gì, đừng nói nhảm nữa!

“To gan, dám nói năng như vậy với Thiên Tuế Gia!” Một gã thái giám áo đỏ đang buông tay đứng bên cạnh Bách Lý Thanh nhìn Tây Lương Mạt quát lên một tiếng sắc nhọn.

Gương mặt âm trầm phủ phấn trắng toát kia tựa như hình nhân bằng giấy trên linh đường, âm trầm đáng sợ, khiến cho Bạch Nhụy sợ đến mức nhũn cả chân, lại được Tây Lương Mạt nắm chặt lấy lòng bàn tay mới miễn cưỡng đứng thẳng được.

Bách Lý Thanh hừ nhẹ một tiếng khiến gã thái giám kia lùi lại đứng ngay ngắn xong mới lười biếng ngoắc ngoắc tay về phía Tây Lương Mạt: “Nha đầu, lại đây.”

Bạch Nhụy theo bản năng muốn kéo Tây Lương Mạt lại nhưng chỉ chạm được đến đuôi tóc của nàng, Đại tiểu thư nhà nàng đã ung dung bước tới, theo hướng chỉ của Bách Lý Thanh ngồi xuống trước sạp, ngẩng mặt lên không chút sợ hãi nhìn người đàn ông tuyệt mỹ mà u ám tựa như yêu ma kia.

Tây Lương Mạt càng đến gần hắn lại càng ngửi thấy mùi hương kỳ dị trên người hắn, ánh mắt chợt lóe lên, lại có người dám dùng thứ có chứa hương khí này làm hương xông bình thường, nhưng mùi hương này thơm ngào ngạt mà không nồng nặc, lại có thể khiến thần trí người ta mê muội, tất là thứ cực phẩm.

Bách Lý Thanh chống nửa bên mặt cúi đầu nhìn thiếu nữ đang gần trong gang tấc trước mặt, nhạy cảm phát hiện ra nàng lại đang thất thần, trong lòng không khỏi dâng lên một tia không vui rất nhạt, hắn cười nhẹ một tiếng, bỗng vươn một tay nâng cằm nàng lên, thuận tiện trượt xuống phía dưới, xộc thẳng vào trong y phục của nàng, nắm lấy con thỏ nhỏ ở cái nơi mềm mại chưa từng có một kẻ nào thăm dò tới vào trong lòng bàn tay.

Động tác của hắn ưu nhã mà lại cực kỳ nhanh, Tây Lương Mạt căn bản không kịp phản ứng, đã bị những ngón tay lạnh lẽo kia nắm lấy làm cho cả kinh, vụt ngẩng đầu lên nhìn đối phương trân trân, đúng lúc đối diện với một đôi mắt xinh đẹp tựa như vui mà chẳng phải vui, thực chất là chứa đầy sát cơ, bốn chữ “Cút mẹ ngươi đi!” mạnh mẽ mắc ở cổ họng rồi bị nuốt xuống.

Phảng phất như cả ngàn năm trôi qua, lại chỉ mới trong nháy mắt, Tây Lương Mạt đã bình tĩnh lại, hoàn toàn không để ý đến bàn tay đang mò vào trong áo mình làm loạn, chỉ nhìn Bách Lý Thanh, hỏi lại một lần nữa: “Thiên Tuế Gia, ngài muốn ta làm gì?”

Chẳng qua là trong câu nói này, ít nhiều cũng mang theo chút nghiến răng nghiến lợi, mùi vị như muốn ăn thịt người.

Bách Lý Thanh cười tít mắt dùng ngón tay thon dài chạm vào con thỏ nhỏ ngượng ngùng trong áo nàng, một tay kia đưa hạt dưa cho nàng: “Ăn hạt dưa không?”
“Cám ơn, ngài khách khí quá rồi.” Tây Lương Mạt mặt không chút biểu cảm, cũng không hề nhúc nhích.

Lại được một lúc lâu, Bách Lý Thanh mới vừa đùa nghịch vật mềm mại trong tay, vừa lười biếng hỏi: “Muốn đấu với mẹ cả, chính muội, muốn vinh hoa phú quý, muốn lang quân như ý, còn muốn gì nữa, nha đầu?”
“Chỉ cầu không kẻ nào có thể coi khinh ta, làm nhục ta, chèn ép ta; cầu những kẻ coi khinh ta, làm nhục ta, chèn ép ta đều tè ra quần, sống không còn gì lưu luyến, không hơn.” Tây Lương Mạt lập tức lưu loát lạnh nhạt nói.

Cặp mắt của Bách Lý Thanh nhìn về phía gương mặt lãnh đạm như băng của thiếu nữ kia, rốt cục hắn cười nhẹ lên tiếng: “Được, hay cho một câu không hơn, bổn tọa có thể giúp ngươi một tay.”

“Thiên Tuế muốn gì?” Tây Lương Mạt tin không lợi không dậy sớm, nàng đang chờ Bách Lý Thanh nói ra điều kiện của hắn.

“Vậy phải chờ ngươi đem phủ Tĩnh Quốc công nắm trong tay đã rồi nói sau.” Ánh mắt của Bách Lý Thanh không rõ nông sâu, hắn thản nhiên rút tay lại.

Nhưng tay vừa mới rút ra khỏi áo của Tây Lương Mạt đã bị một bàn tay mềm mại của thiếu nữ bắt lấy.

Tây Lương Mạt cầm lấy bàn tay trắng như tuyết thon dài đeo một chiếc nhẫn đá quý hoa lệ, tựa như đang cầm tay của tình nhân, mặt mũi thẹn thùng, chợt buông một câu chẳng đầu chẳng cuối: “Thiên Tuế Gia, xúc cảm thế nào?”
Bách Lý Thanh sửng sốt, lại nhanh chóng hiểu ra nàng đang hỏi cái gì, lập tức khẽ nheo mắt lại, tà tứ cười một tiếng: “Cũng không tệ lắm, nha đầu ngươi cũng mềm mại trắng trẻo trơn láng, chất da nhẵn mịn…”

“Ta cũng cảm thấy không tệ, mùi vị của Thiên Tuế Gia nhất định cũng rất được.” Thiếu nữ cười ngọt ngào một tiếng, ngắt lời hắn, chợt nhe răng, hung tợn cắn mạnh một cái lên mu bàn tay tinh tế trắng như tuyết của Bách Lý Thanh, huyết sắc trong nháy mắt chảy ra ngoài.

NGUCY COMPANY

Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ bốn mươi mốt: Sàm sỡ (Hạ)20120603180102_z8p3m

Hà ma ma lại căn dặn cung nữ và thái giám đến hầu hạ một số việc, cười một tiếng với Tây Lương Mạt rồi lui xuống.

Bạch Nhụy lắng nghe tiếng kêu thảm thiết mơ hồ thê lương không giống như con người có thể phát ra kia không ngớt vang lên, giữa ban ngày, lại thấy quỷ khí âm trầm.

Nàng không khỏi rùng mình một cái, thấy đám cung nữ và thái giám hầu hạ kia đều đã đi châm trà đốt hương, nàng cúi đầu nói nhỏ bên tai Tây Lương Mạt: “Đại tiểu thư… đó là… đó là… tiếng gì vậy?”

Tây Lương Mạt bưng trà uống một ngụm, nhẹ giọng nói: “Cửu Thiên Tuế thân là người đứng đầu hán vệ, phủ…

View original post 2 347 more words

[Chương thứ bốn mươi] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: http://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ bốn mươi: Sàm sỡ (Thượng)

Báo ứng? Thứ các ngươi đang thừa nhận không gọi là báo ứng sao?
Báo ứng?
Thứ các ngươi đang thừa nhận không gọi là báo ứng sao?

Continue reading “[Chương thứ bốn mươi] Hoạn phi thiên hạ”

[Chương thứ ba mươi chín] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi chín: Sắc phong Quận chúa

mat

Phảng phất như có thứ gì đó thoáng lướt qua vành tai trắng nõn của mình, Tây Lương Mạt giật mình một cái, sống lưng lập tức nổi da gà.

Tây Lương Mạt bấy giờ mới phát hiện ra mình đang nằm trong ngực Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh, gương mặt mỹ diễm không gì sánh nổi kia đang gần trong gang tấc, nhìn chằm chằm nàng một cách kỳ dị, nàng đột nhiên cả kinh, cũng nghe thấy những tiếng kinh hô khe khẽ xung quanh.

Thân mình nàng run lên, vành tai sung huyết đỏ bừng, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi, nàng rũ mắt, lẳng lặng cựa mình rời khỏi vòng ôm của Bách Lý Thanh, yêu kiều sợ hãi ngả vào người Bạch Nhụy đang vội vàng tiến lên đón, lấy tay áo che đi nửa gương mặt, mắt ngấn lệ: “Tạ ơn Thiên Tuế Gia đã cứu giúp, tiểu nữ cảm kích vô cùng…. hu hu…”

Vị Thiên Tuế Gia này, đúng là thích xen vào việc của người khác.

Thiếu nữ sắp té xỉu, dung mạo, không có chỗ nào không đáng thương, khiến cho đám quý công tử xung quanh nhìn mà nóng lòng, trong thân mình kia lại ẩn chứa một sức mạnh dũng cảm đến thế, thiếu nữ xinh đẹp lao tới cứu giá, sau đó thiếu chút nữa bị vó ngựa đạp phải, khiến cho người ta nhớ đến người mỹ nhân tuyệt thế đã lao vào mũi kiếm Bá vương bên sông Ô Giang, nàng Ngu Cơ.

Chỉ có đôi mắt đan phượng yêu mỹ hẹp dài của Bách Lý Thanh là lãnh đạm lẳng lặng khóa chặt lấy Tây Lương Mạt, hắn đứng chắp tay, phất tay ra hiệu cho đám thị vệ đang xông tới lui lại, thấp giọng cười: “Tiểu hồ ly.” Chắc là đang ghét bỏ mình nhiều chuyện đây.

Con ngựa cuối cùng cũng yên tĩnh lại, bị đám thị vệ đang tức đến hỏng người dắt đi, sự việc đại loạn xong, nháy mắt lại yên lặng xuống, trừ Thái y đang chạy vội đến ra thì ánh mắt của mọi người đều khóa chặt vào Tây Lương Tiên đã sợ hãi đến mức không biết làm gì đang ngã ở đằng kia, Hàn thị đứng một bên đã sớm mặt cắt không còn hạt máu quỳ xuống trước cái bàn ngọc đã bị con ngựa đạp gãy.

Hoàng Đế đã thoáng bình tĩnh lại sau cơn kinh sợ, để mặc cho Thái y bắt mạch, sắc mặt là một mảnh âm trầm, lạnh lùng nhìn Hàn thị đang quỳ trên đất và cả Hàn quý phi đang được đám cung nhân dìu tới bên cạnh.

“Lý nào lại như vậy!” Hoàng Đế rốt cục không nhịn được gầm lên.

Sống lưng Hàn quý phi đã sớm ướt sũng mồ hôi, cắn môi không dám lên tiếng, cũng quỳ xuống ngay tại đó, những lúc như thế này, tốt nhất là đừng nên nói gì cả, Hoàng Đế rõ ràng là vì chuyện khi nãy mình không tới hộ giá như Hoàng Hậu cho nên mới sinh giận trong lòng.

Tất cả mọi người đều câm như hến, duy chỉ có một người lên tiếng, Tây Lương Mạt phịch một tiếng quỳ gối trên đất, mắt rưng rưng: “Bệ hạ tha tội, là do gia muội không chú ý kìm giữ ngựa, nhưng nhị muội muội còn nhỏ, trẻ người non dạ, học nghệ chưa thông, cầu xin Bệ hạ hãy trách phạt thần nữ.”

Mọi người không khỏi đồng loạt nhìn Tây Lương Mạt một cái, có chút cảm khái, cô nương này thật đúng là lương thiện, để bao che cho muội muội, đến cả trẻ người non dạ cũng lôi ra, có ai không biết Tây Lương Tiên năm nay cũng sắp mười lăm rồi, học nghệ chưa thông là thật, nhưng không thể coi là — nhỏ được.

Hoàng Đế nhìn chằm chằm vào thiếu nữ đang phủ phục trên đất run rẩy nức nở, nhớ đến lúc nãy nàng vừa mới lấy thân mình chặn ngựa, lâm nguy không loạn, thiếu chút nữa bỏ mình, trái tim đang nổi giận không khỏi mềm xuống, ông ta khẽ nhíu mày lại.

Cái tội danh học nghệ chưa thông, kinh động đến Thánh giá này tuy lớn mà nhỏ, chưa nói đến chuyện Tĩnh Quốc công là võ quan cốt cán của triều đình, chỉ riêng việc người gây chuyện là con gái Tây Lương gia, nhưng người cứu giá cũng là con gái Tây Lương gia… Như thế này thì nên phạt hay nên thưởng?

Mà lúc này, người duy nhất vẫn lười biếng ngồi ngả trên chiếc ghế hoa lệ, chẳng hề kinh sợ trước cơn giận của thiên tử – Bách Lý Thanh lại vừa phun vỏ hạt dưa ra, vừa nhàn nhã nói: “Bệ hạ, nên thưởng thì thưởng, nên phạt phải phạt, thế là đủ.”

Cặp mắt Hoàng Đế sáng lên, suy nghĩ một chút, lập tức nghiêm nghị lạnh lùng nói: “Trưởng nữ của Tĩnh Quốc công – Tây Lương Mạt, có công cứu giá, minh mẫn kiên trinh, huệ chất lan tâm, sắc phong nhất đẳng Quận chúa, hiệu Trinh Mẫn, thưởng trăm lượng hoàng kim, ngàn lượng bạc trắng, châu báu mười rương, ruộng tốt năm trăm mẫu, phong ấp lương quận cùng một phủ Quận chúa.”

Mọi người cả kinh, cực kỳ hâm mộ, sắc phong làm Quận chúa, vinh hiển vô cùng, ruộng tốt, hoàng kim, phong ấp đều đứng sau nó, chỉ có phủ đệ của Quận chúa kia mới thực sự khó mà có được, trừ công chúa đã kết hôn và hoàng tử đã được phong Vương ra thì những Quận chúa bình thường đều ở cùng cha mẹ, hiếm có vị Quận chúa nào lại có cơ hội có được phủ riêng, đây quả thực là vinh dự sáng ngang với Công chúa.

Tây Lương Mạt che mặt, tựa như quá kinh ngạc, sau đó mới luống cuống quỳ xuống, miệng nói không dám, không ai nhìn thấy ánh sáng sắc bén trong đôi mắt của nàng.

Hoàng Hậu che miệng dựa vào người Nam Cung cô cô, vẫn chưa hoàn toàn hồi hồn lại, nhưng vẫn kinh ngạc vì sự ban ân long trọng của Hoàng Đế, ánh mắt của Hoàng Hậu rơi xuống người Hàn thị mặt mày trắng bệch, ánh mắt ngoan độc đang nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt, chợt hiểu ra điều gì đó, liền nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Trinh Mẫn Quận chúa, tạ ơn đi, đây là ân điển của Hoàng thượng.”

Tây Lương Mạt có chút mờ mịt, nhưng vẫn lập tức cúi mình tạ ơn.

Hàn thị không dám tin, trước đó một giây, bà ta còn thấy Tiên nhi kim quang đại lộ, Hoàng thượng rõ ràng cũng để lộ ra vẻ si mê với Tiên nhi, sau có một khắc đã xảy ra biến cố như vậy, bà ta đã chặn phong hào Huyện chúa của nha đầu đê tiện kia, giờ nàng ta lại một bước lên trời, thành nhất phẩm Quận chúa, ngang nhiên cưỡi lên đầu nhị phẩm phu nhân Quốc công là mình.

Sao có thể như vậy?

Trong nháy mắt khi Hàn thị ngẩng đầu lại nhìn thấy Tây Lương Mạt nhìn mình, nở một nụ cười cổ quái phảng phất như thông cảm, thực tế lại tràn ngập sự lạnh lùng.

Bà ta giật mình một cái, đột nhiên cảm giác như mình đã nắm bắt được điều gì, lại không kịp để suy nghĩ nữa.

Ánh mắt âm trầm lạnh lẽo của Hoàng Đế đã rơi xuống đầu bà ta.

Tây Lương Tiên ngã từ trên ngựa xuống, chân đã gãy, chỉ là đau mà không dám kêu, nhưng chẳng ai dám tiến lên đỡ nàng ta, Tây Lương Tiên gần như đau đến ngất đi, lại cảm thấy ánh nhìn lạnh lùng của Hoàng Đế cùng với những ánh mắt hoặc chế giễu, hoặc thương hại của những người khác.

Nàng kinh hãi, vừa ngẩng đầu, đang định tạ lỗi đã nghe thấy Hoàng Đế lạnh lùng tuyên bố ở phía trên: “Huyện chúa Đoan Dương Tây Lương Tiên, hành xử vụng về, phóng ngựa kinh động Thánh giá, niệm tình tuổi còn nhỏ, là lần đầu tiên vi phạm, phạt ba mươi gậy!”

Đối với Hoàng Đế mà nói, thưởng là thưởng cho tiểu thư nhà Tây Lương, hơn nữa còn là trọng thưởng, cũng đã đủ nể mặt Tĩnh Quốc công, phạt mặc dù cũng là phạt tiểu thư nhà Tây Lương, một thưởng một phạt, đều là hoàng ân mênh mông, Tĩnh Quốc công cũng chẳng nên bất mãn gì nữa.

Đám nam tử cũng đều cảm thấy Bệ hạ thưởng phạt đúng mực, nhưng các nữ tử thì không cho là vậy, các nàng thương hại rồi lại hả hê nhìn vị tài nữ đệ nhất kinh thành Tây Lương Tiên giờ đã mặt xám mày tro.

“Bệ hạ, tuyệt đối không thể được, tiểu nữ là vô ý mắc sai lầm, thần thiếp cam tâm thay tiểu nữ chịu tội!” Hàn thị cuối cùng cũng không thể nhẫn nại được nữa, cũng chẳng để tâm suy ngẫm đến nụ cười quái dị kia của Tây Lương Mạt, mắt ngấn lệ, lê gối đến trước mặt Hoàng Đế, dập đầu thật mạnh.

Chưa nói Tiên nhi đã ngã bị thương cả người, bị đánh sẽ thương càng thêm thương, đường đường là con gái thế gia, Huyện chúa của Quốc Công gia, một người con gái mềm mại như ngọc, bị đánh như vậy thì bảo Tiên nhi biết sống ở kinh thành thế nào đây?

Rõ ràng là chứng tỏ nó bị Bệ hạ ghét bỏ, đừng nói là tiến cung làm Quý nhân, cho dù muốn xuất giá cũng khó khăn.

Nói xong, Hàn thị nhìn về phía Tây Lương Mạt, ánh mắt lành lạnh, nghiến răng nói: “Trinh Mẫn Quận chúa, ngươi không cảm thấy ngươi nên cầu cạnh cho muội muội hay sao, các ngươi là tỷ muội, mọc cùng một cành, Tiên nhi chịu nhục ngươi có thể tốt được đến đâu?”
Lời này đã có cả sự chất vấn trong đó.

Nhất thời chọc cho Hoàng Đế giận dữ, ông ta đã rất nể mặt nhà Tĩnh Quốc công rồi, còn chưa phạt ngươi dạy con gái không nghiêm, Hàn thị sao vẫn còn ở đây lằng nhằng? Thế này là đang chỉ trích ông ta thiên vị sao!

Tây Lương Mạt nhân lúc Hoàng Đế còn chưa phát tác, bỗng dập đầu xuống, thành khẩn mềm giọng nói: “Lôi đình mưa móc đều là quân ân cả, muội muội phạm sai lầm, thần nữ không dám cầu xin bệ hạ tha thứ, vốn nên lĩnh phạt, chẳng qua là thần nữ… dù sao…” Nàng dừng một chút, giống như bị ép cắn răng nói: “Thần nữ và mẫu thân cũng nguyện san sẻ hình phạt vì muội muội.”

Hoàng Đế khựng lại, bấy giờ mới đè cơn tức xuống, dù sao Tây Lương Mạt cũng đã cứu ông ta, giờ lại bị Hàn thị bức bách như vậy, ông ta ngừng lại một chút, chợt cười lạnh một tiếng nói với Hàn thị: “Nếu các ngươi đã mẫu từ nữ hiếu như vậy thì được thôi, phu nhân và Huyện chúa Đoan Dương mỗi người tự mình nhận mười lăm gậy cũng được.”

Dứt lời, chẳng buồn nhìn xuống hội trường cái nào, xoay người cẩn thận dìu Hoàng Hậu phất tay áo đi, Hoàng Hậu đã lâu chưa nhận được sự dịu dàng như vậy của Hoàng Đế, nào còn để tâm đến chuyện yến hội nữa, vừa mừng vừa sợ theo sát Hoàng Đế.

Hàn thị cũng vừa sợ vừa hối hận, oán độc nhìn Tây Lương Mạt, con tiện nhân này lại dám hại mình cũng bị đánh cùng, sau này bà ta biết ngẩng đầu với đám quý phu nhân thế nào đây?!!

Hàn Quý phi cũng chẳng nhìn dáng vẻ khiếp sợ của Hàn thị nữa, ôm trán, tức giận thở dài một tiếng, để cho cung nữ bên mình dìu đi.

Một buổi yến hội tốt đẹp cứ thế bị gián đoạn, tất cả mọi người như tan đàn sẻ nghé, chẳng dám ở lại nữa.

Hàn thị thất hồn lạc phách bị hai gã thái giám hung thần ác sát kẹp lấy, bị ấn ra giữa khoảng đất trống giữa hội trường cùng với Tây Lương Tiên đang giãy dụa kêu đau.

Tây Lương Mạt đi qua bên cạnh bà ta, từ trên cao nhìn xuống che miệng than nhẹ: “Mẫu thân, mẫu thân nói xem, Tiên tỷ nhi vốn đã gãy chân, lại bị đánh nặng thế này, chắc về sau cũng không thể nhảy múa được nữa rồi, tài nữ đệ nhất kinh thành… A a, thật là đáng thương.”

Lời nói dịu dàng, nhưng trong mắt nàng lại chẳng hề che giấu nụ cười lạnh lẽo, bọn họ cũng nên thử mùi vị của cây gậy này như Bạch Mai và Liễu ma ma.

“Ngươi dám! Đồ tiểu độc phụ nhà ngươi, tất cả đều là do ngươi bày ra, có phải không!” Hàn thị hung tợn nhìn nàng trừng trừng, nghiến răng nghiến lợi.

NGUCY COMPANY

Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi chín: Sắc phong Quận chúa

mat

Phảng phất như có thứ gì đó thoáng lướt qua vành tai trắng nõn của mình, Tây Lương Mạt giật mình một cái, sống lưng lập tức nổi da gà.

Tây Lương Mạt bấy giờ mới phát hiện ra mình đang nằm trong ngực Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh, gương mặt mỹ diễm không gì sánh nổi kia đang gần trong gang tấc, nhìn chằm chằm nàng một cách kỳ dị, nàng đột nhiên cả kinh, cũng nghe thấy những tiếng kinh hô khe khẽ xung quanh.

Thân mình nàng run lên, vành tai sung huyết đỏ bừng, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi, nàng rũ mắt, lẳng lặng cựa mình rời khỏi vòng ôm của Bách Lý Thanh, yêu kiều sợ hãi ngả…

View original post 2 115 more words

[Chương thứ ba mươi tám] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: http://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ ba mươi tám: Họa bì (Hạ)

376739_509539609079133_64247856_n

Continue reading “[Chương thứ ba mươi tám] Hoạn phi thiên hạ”

[Chương thứ ba mươi bảy] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi bảy: Họa bì (Trung)

yaya (90)

Lúc này, Tây Lương Mạt quay đầu lại nhìn Tây Lương Đan dịu dàng cười một tiếng: “Tứ muội muội, nhờ muội gảy một khúc vì tỷ tỷ có được không, trước đó chúng ta đã bàn rồi mà.”

Tây Lương Đan cứng đờ, sắc mặt trong nháy mắt thoáng qua vẻ mù mịt, một câu “ngươi cũng xứng” thiếu chút nữa vọt ra khỏi cổ họng, rốt cuộc vẫn nhớ đến hiện giờ đang ở trước mặt vua, nàng ta không khỏi cắn răng cười gượng: “Được.”

Nàng cũng muốn xem đồ tiện nhân Tây Lương Mạt này có thể làm ra trò mèo gì.

Tây Lương Tiên đứng đằng xa muốn ngăn Tây Lương Đan lại cũng không còn kịp, đành phải lắc đầu tham thầm: “Tây Lương Mạt, quả là xảo trá.”

Chỉ một chiêu này thôi đã kéo được con bé Đan nhi ngốc nghếch hồ đồ kia xuống nước cùng.

Nếu lúc đó Tây Lương Mạt biểu diễn thất bại, làm trò cười cho thiên hạ, như vậy vẻ đẹp đẽ lấn át bốn phía của Tây Lương Đan sẽ lập tức có tỳ vết.

Lòng dạ nữ nhân đều ưa đố kị, những tiểu thư bị chèn ép kia nhất định sẽ vui vẻ khi nhìn thấy Đan nhi bị bêu xấu.

Nếu Tây Lương Mạt thật sự có bản lĩnh kỹ kinh tứ tọa, như vậy thì cũng chỉ có nhân vật chính đã hiến nghệ là Tây Lương Mạt mới có thể thực sự lấy được sự coi trọng của quý nhân.

Hàn thị nếu không phải được giáo dưỡng tuyệt hảo thì đã muốn đập đồ rồi, không phải là đập Tây Lương Mạt hèn hạ, mà là đập đứa con gái ngu xuẩn của bà ta.

Đầu bên này mẹ con Hàn thị đang âm thầm buồn hận trong lòng, đầu bên kia Tây Lương Mạt đã bắt đầu cầm bút vẽ “múa bút vẩy mực” trong tiếng đàn của Tây Lương Đan.

Trên tấm vải lụa nửa trong suốt, chỉ chốc lát đã hiện lên từng mảng màu hoặc nông hoặc sâu.

Thấy Tây Lương Mạt quả thật bắt đầu vẽ tranh, mọi người không khỏi cùng thấy hơi thất vọng phát ra một tiếng cười chế giễu.

Cũng chỉ có thế mà thôi, còn tưởng là có gì đặc biệt cơ chứ.

Lấy son phấn hòa vào nước làm màu vẽ, mặc dù có chút ý cảnh phong nhã diễm thú nhưng cũng chẳng phải chuyện gì mới mẻ, giống như thẻ tiết đào, giấy đào hoa đang thịnh hành trong kinh, đều được dày công chế tác từ son phấn của nữ nhi, lại dùng loại mực không mùi thượng hạng đề chữ vẽ tranh, là để cho thẻ giấy không bị lẫn mùi mực, chỉ còn lại mùi thơm của son phấn nữ nhi mê người.

Ví dụ như đệ nhất tài nữ kinh thành, Huyện chúa Đoan Dương Tây Lương Tiên có tài viết chữ nhỏ trâm hoa đến cả Hoàng đế cũng khen ngợi, những tấm thẻ tiết đào nàng ta viết ra chính là thứ tốt được các quý công tử trong kinh thành thi nhau tranh đoạt, bởi vì Huyện chúa rất hiếm khi đề chữ, nghe nói một tấm thẻ hai mặt có thể bán được trăm lượng vàng.

Vậy nên Tây Lương Mạt ở trên đài trình diễn lấy phấn son ra để vẽ cũng chỉ đến thế mà thôi, nhất là tấm vải lụa kia thực sự quá mức mỏng manh, cho nên sau khi vẽ lên, màu sắc hình ảnh liền có vẻ mơ hồ, hơn nữa tấm vải ướt đẫm, không được thấm nước như giấy.

Chủ yếu nhất vẫn là tài vẽ vời của Tây Lương Mạt — thực sự là họa kỹ bình thường, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra nàng đang vẽ một cung nữ có chiều cao bằng người thật, nhưng mặt mày của cung nữ này không khỏi quá mơ hồ, hơn nữa thân hình còn mập mạp to lớn.

Có vị quý công tử tinh mắt lập tức phát hiện ra vấn đề, à, không phải là mập mạp to lớn, mà là vị Đại tiểu thư này hình như thực sự không giỏi vẽ vời, một người khi đã nhìn thấy chính diện thì đứng ở cùng góc độ đó không thể nhìn thấy đằng sau được, đây là nguyên tắc vẽ tranh cơ bản, vị Đại tiểu thư nhà Tây Lương này lại vẽ luôn cả phần lưng của cung nữ ra.

“Phì…”

“Ha ha, nàng ta đang vẽ yêu quái sao…”

“A a a…”

Đám quý công tử cũng bắt đầu khe khẽ nở nụ cười. mà các tiểu thư quý tộc bên này cũng đã có người phát hiện ra sự khác thường, vậy nên cũng bắt đầu lặng lẽ bàn tàn chế giễu.

Hàn thị ngồi trên cao, tâm tư nhanh chóng xoay chuyển, đã lôi Tây Lương Mạt ra rủa xả máu chó đầy đầu.

Nha đầu ngu xuẩn này, không biết vẽ tranh còn ra bêu xấu, nhỡ đâu Hoàng đế trách tội, bà ta biết lôi Đan nhi ra bằng cách nào, để cho nha đầu ngu xuẩn Tây Lương Mạt kia chịu phạt một mình chứ?

Giữa sân yến tiệc, Tây Lương Mạt phảng phất như hoàn toàn không cảm nhận được cơn sóng ngầm mãnh liệt bên dưới, chỉ chuyên tâm vẽ phác, những chiếc bút vẽ lớn nhỏ lần lượt lướt đi trong tay nàng, tư thái múa bút vô cùng nhàn nhã, cũng hấp dẫn ánh mắt của một số vị quý công tử không xốc nổi như những kẻ khác.

Giữa những tiếng ồn ào, bóng hình trầm tĩnh như nước kia, phảng phất nhìn một cái là giống như đã xem thấu tất cả phù hoa trong thế gian này, nước chảy hoa rơi.

Trong lúc mơ hồ lại sinh ra thiện ý như vậy.

Xa xa, Hoàng hậu ngồi bên trên nhìn Tây Lương Mạt, không khỏi hơi gật đầu, đây mới là phong phạm của tiểu thư quyền quý, cho dù tài vẽ của nàng thực sự chỉ có vậy, nhưng chỉ riêng phần phong thái này thôi đã đủ để nhấn chìm cả đám khuê tú nông nổi kia rồi.

Nam Cung cô cô hầu hạ bên cạnh là tâm phúc nhiều năm của Hoàng hậu, chỉ cần một động tác của Hoàng hậu là bà ta cũng hiểu được tâm ý của nương nương, Nam Cung cúi người lặng lẽ nói với chủ tử: “Vị Mạt cô nương này phong thái trầm tĩnh, nô tỳ cũng từng nghe các vị mệnh phụ trong kinh bàn tán rằng xưa nay nàng ấy cũng hiền hiếu hiểu biết lễ nghĩa lắm.”

Lần trước trong buổi tiểu yến xem mặt, danh tiếng của Tây Lương Mạt ít nhiều cũng truyền ra ngoài, nhất là vị Ngự sử Trần phu nhân kia, vô cùng thích nàng, khi nói chuyện phiếm với người khác lúc nào cũng nhắc đến nàng, dần dà cũng truyền đến tai người có ý ở đây.

Nam Cung biết chủ tử nhà mình đang định tuyển vài cô con dâu cho các Hoàng tử long tôn qua buổi tiệc lần này, dù sao có vài vị tuy đã có Chính thê nhưng cũng có không ít vị trí Trắc phi của các hoàng tử vẫn còn bỏ trống, mà Hoàng hậu cũng đang bận tâm tuyển chọn cho Thái tử điện hạ một vị Lương đệ.

Con dâu hoàng tộc không cần tài danh bao nhiêu, càng cần một người con gái cung kính lễ độ.

“Để xem thêm một chút nữa đã.” Hoàng hậu lạnh nhạt phất tay, Nam Cung cô cô lập tức kính cẩn lùi lại.

Đại Trưởng công chúa ngồi ngay gần nghe thấy đoạn đối thoại nho nhỏ của Hoàng hậu, nàng ta lạnh lùng liếc Hoàng hậu một cái, trong ánh mắt thậm chí còn hiện lên vẻ oán hận có phần hằn học.

Chẳng bao lâu, Tây Lương Mạt đã hoàn thành tác phẩm của mình, thu bút, sau đó phất tay ra hiệu, một cung nữ cả người thuần một màu trắng, mái tóc dài màu đen chỉ được vấn hờ buông xuống từ phía sau bước tới, gương mặt người cung nữ không hề được trang điểm cho nên trông rất bình thường, bình thường đến mức khiến người ta không muốn nhìn thêm cái nào.

Mọi người không khỏi dấy lên lòng hiếu kỳ, suy đoán xem liệu có phải nàng ấy đang vẽ một chiếc áo? Mặc dù cũng tính là thú vị, nhưng cũng chẳng phải tài năng xuất chúng, hơn nữa — tác phẩm của Đại tiểu thư Tây Lương gia quả thực quá xấu.

Tây Lương Mạt bảo cung nữ kia đứng đằng sau tấm vải, sau đó bảo hai cung nữ khác tay cầm hai đầu của tấm vải quấn quanh cung nữ kia, quấn rất chặt, đồng thời chính nàng cũng vươn tay không ngừng ấn nhẹ lên những chỗ lồi lõm trên tấm vải quấn lấy cơ thể.

Bởi vì hành động của nàng rất cổ quái, cung nữ bị quấn kia dường như cũng không ngờ vị tiểu thư này lại dùng thứ đồ chơi đó để quấn mình, trong sự hoảng loạn liền bắt đầu giãy dụa, lại đang quấn tấm vải đã được vẽ lên, cả người cứ ngọ nguậy không yên, tựa như một con nhộng khổng lồ.

Lại càng khiến người ta tò mò, cũng có người cảm thấy ghê tởm quái dị, không muốn xem tiếp ngoảnh mặt đi.

“Đây là…” Ngay cả Hoàng đế đang miễn cưỡng tựa vào long ỷ cũng không nhịn được mà bắt đầu thẳng người dậy.

Một lúc lâu sau, Tây Lương Mạt mới lùi lại, đồng thời ra lệnh cho hai cung nữ kia buông tấm vải lụa ra.

Vải lụa tuyệt hảo, lập tức chảy xuống, để lộ ra người bên trong.

Vừa mới hé lộ, mọi người đã không kìm được mà thở hắt ra vì kinh ngạc, thực sự không thể tin vào hai mắt của mình được. Tiếng đàn của Tây Lương Đan cũng đứt đoạn trong nháy mắt.

Cung nữ hiện ra bên trong tấm vải lụa, một thân, từ đầu đến chân đều đã dính màu sắc của son phấn, chỗ nào cũng vừa in, môi hồng răng trắng, mặt mày yêu kiều, khóe mắt còn có một con bướm màu hồng nhạt bằng mực nước đang dang cánh muốn bay, phảng phất như sơn thủy đậm đà, sắc xuân sáng rỡ.

Một thân y phục màu trắng cũng đã nhuộm sắc nước son phấn, biến thành một bộ y phục hoa lá sặc sỡ nhiều màu, mái tóc uốn lượn chấm đất đen như mực của cô gái dính lên trên trông lại càng có vẻ dày dặn như mây.

Tây Lương Mạt khẽ mỉm cười, khoát tay, nàng kia liền ưu nhã chậm rãi bước đến trước mặt Đế Hậu, mỗi một bước đi của nàng, tấm vải lụa đã bị hút hết sắc mực mà để lộ ra màu trắng kia liền bị gió hồ thổi tung, chập chờn như khói, mơ màng như sương, hương thơm bốn phía.

Chẳng biết từ lúc nào đã có mấy chú bướm bảy màu đuôi phượng nhẹ nhàng kéo đến, bay múa vờn quanh cô gái, cuối cùng đậu xuống mái tóc của nàng, mà nữ tử kia cũng đã yêu kiều cúi người trước Hoàng đế: “Vạn tuế an khang.”

Mị sắc vô song, dung mạo tuyệt đẹp, đây đâu phải là cung nữ có gương mặt bình thường kia nữa, rõ ràng là hồ điệp tiên tử muôn màu sặc sỡ do những con bướm bảy màu đuôi phượng kia đáp xuống biến thành.

Trong sân yên lặng như tờ, tất cả đều chấn động trong lòng, bọn họ cuối cùng cũng hiểu tại sao phải vẽ thân người to gấp đôi, không làm vậy, làm sao có thể dính vào lưng áo, suy nghĩ tỉ mỉ khéo léo, tài năng xuất chúng như thế, nào có thể hình dung bằng việc vẽ tranh hay hóa trang, đây quả thực là — thay da!

“Đây… đây là kỹ xảo gì?” Hoàng đế chung quy cũng đã từng thấy nhiều người tuyệt sắc, nhất là vị Cửu Thiên Tuế bên cạnh ông ta, càng là tuyệt sắc trong tuyệt sắc, cho nên là người tỉnh lại đầu tiên từ trong cơn chấn động thị giác khổng lồ, dù ánh mắt vẫn dính vào cung nữ đã hóa thành mỹ nhân hồ điệp kia, nhưng cũng đã mở miệng hỏi.

“Hồi bẩm Hoàng thương, đây gọi là làm — họa bì*.” Tây Lương Mạt hé miệng cười một tiếng, nàng đã sớm nghĩ đến việc mượn bút pháp thần kỳ của tiên sinh Bồ Tùng Linh dùng một chút.

(*) Họa bì: Tấm da vẽ – một câu chuyện trong tác phẩm Liêu Trai chí dị của Bồ Tùng Linh, kể về một con quỷ che giấu mình bằng một tấm da vẽ xinh đẹp để hại người.

Họa bì?

Quả nhiên là họa bì!

Mặc dù nghe có chút kinh sợ nhưng lại phi thường hợp lý, tất cả đều sững sờ, ánh mắt của đám nam tử sáng quắc nhìn chằm chằm vào mỹ nhân hồ điệp kia, mà đám nữ tử thì đang chăm chú nhìn đôi bàn tay khéo léo trời ban cùng với từng món phấn son của Tây Lương Mạt.

“Họa bì, họa nhân, khó họa cốt, biết người, biết mặt, khó biết lòng, xin mượn chút tiểu kỹ này để đổi lấy một tiếng cười của Bệ hạ và các vị nương nương, thần nữ chúc bệ hạ trọn đời tai thính mắt tinh như hôm nay, tất cả phường ác nhân giả tạo đều không thoát khỏi pháp nhãn sáng ngời của Bệ hạ, khắp ngàn dặm, có Bệ hạ ở đây, Thiên triều chúng ta nhất định bốn bể thái bình, sông trong biển lặng — sáng lạn huy hoàng.”

Dứt lời, Tây Lương Mạt ưu nhã ung dung bái lạy thật sau, hô lên ba tiếng vạn tuế.

Hoàng đế ngẩn ra, suy nghĩ trong chốc lát, ánh mắt vốn đang đặt trên người mỹ nhân hồ điệp cuối cùng cũng chuyển sang thiếu nữ đang cúi đầu kia, sung sướng vỗ tay cười lớn: “Hay, hay cho họa bì, họa nhân, khó họa cốt, biết người, biết mặt, khó biết lòng, các Ngự sử mỗi ngày cầm tấu chương chi, hồ, giả, dã* làm phiền Trẫm, lại chẳng bằng niềm vui mà một nha đầu nhỏ bé như thế kia có thể đem đến cho Trẫm.”

(*) Là các hư từ trong văn cổ Trung Quốc không có dấu ngắt câu, rất khó hiểu, sau này người ta dùng từ này để chỉ những người mở miệng ra là nói chữ, khiến những người xung quanh không hiểu nổi.

Vốn chỉ là một chút thủ nghệ kinh diễm, giờ lại được Tây Lương Mạt bọc cho một lớp áo ngoài cao cả, chẳng những khiến cho lòng vua vui vẻ, đến cả Hoàng hậu cũng lộ ra nụ cười, vốn cho rằng nha đầu này cho dù hiền hiếu trầm ổn, nhưng tài năng thì có hạn, không ngờ nàng chẳng những không vụng về, lại còn có một trái tim khôn khéo.

Hoàng đế vui vẻ, cả đám người không quên đạo lý nhanh chóng vỗ mông ngựa, tất cả đều vội vàng quỳ sụp xuống hô to: “Thiên triều chúng ta nhất định bốn bể thái bình, sông trong biển lặng — sáng lạn huy hoàng.”

“Bệ hạ, cũng nên thưởng cho vị tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công này mới phải chứ.” Hoàng hậu hiếm khi lên tiếng khen thưởng, lập tức khiến cho mọi người chú ý.

“Thưởng, trọng thưởng!”

“Chẳng hay Bệ hạ định thưởng gì cho vị tiểu thư này, theo ý của vi thần, không bằng thưởng cho vị tiểu thư này một chức Quận chúa, thế nào?” Một giọng nói thoảng qua tựa như tiếng gảy đàn nhưng lại dị thường lạnh lẽo chợt vang lên.

Cùng với giọng nói đó là một thân ảnh màu tím đang được một đám thái giám thị vệ vây xung quanh, ưu nhã thong dong bước vào hội trường.

Cửu Thiên Tuế!

Mọi người không khỏi run bắn cả người.

NGUCY COMPANY

Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi bảy: Họa bì (Trung)

yaya (90)

Lúc này, Tây Lương Mạt quay đầu lại nhìn Tây Lương Đan dịu dàng cười một tiếng: “Tứ muội muội, nhờ muội gảy một khúc vì tỷ tỷ có được không, trước đó chúng ta đã bàn rồi mà.”

Tây Lương Đan cứng đờ, sắc mặt trong nháy mắt thoáng qua vẻ mù mịt, một câu “ngươi cũng xứng” thiếu chút nữa vọt ra khỏi cổ họng, rốt cuộc vẫn nhớ đến hiện giờ đang ở trước mặt vua, nàng ta không khỏi cắn răng cười gượng: “Được.”

Nàng cũng muốn xem đồ tiện nhân Tây Lương Mạt này có thể làm ra trò mèo gì.

Tây Lương Tiên đứng đằng xa muốn ngăn Tây Lương Đan lại cũng không còn kịp, đành phải lắc đầu tham thầm:…

View original post 2 644 more words

[Chương thứ ba mươi sáu] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: http://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ ba mươi sáu: Họa bì (Thượng)

179722_591907257509034_668451103_n

Continue reading “[Chương thứ ba mươi sáu] Hoạn phi thiên hạ”

[Chương thứ ba mươi lăm] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi lăm: Tư tình (Hạ)

545667_473011392731955_885077365_n (1)

Đúng vào lúc Tây Lương Mạt ẩn nấp xong, cánh cửa đột nhiên bật mở, một đôi nam nữ nắm tay nhau bước vào, ngay sau tiếng kêu của nữ tử, thậm chí không kịp chờ đến bên cạnh chiếc giường hẹp, hai người đã quấn lấy nhau.

Tiếng y phục sột soạt rớt xuống đất, chỉ nghe tiếng vải vóc ma sát thôi cũng đủ biết người đến không phú tất quý, Hàn thị bố trí nàng đến chỗ này thay quần áo, chính là muốn để nàng “vô tình” bắt gặp việc tốt của người khác.

Mà đôi nam nữ đang vụng trộm ở đây, thân phận bất phàm, nhất định có thị vệ bên người để phòng chuyện tốt bị phá đám.

Có thể mang theo thị vệ bên người trong tư viên của Hoàng gia, cả triều liệu có được mấy người?
Hoàng thân quý tộc, một khi bị người khác phá đám chuyện tốt, há lại có thể để người đó sống sót hay sao?

Mượn dao giết người là thuận tiện nhất.

Ánh mắt của Tây Lương Mạt tối lại, khóe miệng cong lên một đường cung lạnh lẽo.

Hàn thị quả nhiên thủ đoạn cao siêu, nắm giữ được một bí mật như vậy mà không bị người khác phát hiện, chắc hẳn trước đó là định dùng làm nhược điểm để uy hiếp đôi nam nữ vụng trộm kia, nhưng hôm nay lại mạo hiểm nguy cơ của chính mình cũng phải mượn tay đối phương để diệt trừ nàng, xem ra, Hàn thị thật đúng là đã bỏ đứa “con gái” không được cưng chiều như mình vào mắt, coi như kẻ thù cả đời rồi.

Thật đúng là vinh dự của nàng.

Điểm này cũng có chút kỳ quái, theo lý, Hàn thị chỉ cần nhẫn nại đến lúc đẩy nàng đi xuất giá là được, tại sao cứ nhất định phải dùng mọi cách để chà đạp nàng, đối xử với nàng không bằng cả thứ nữ, chỉ bởi vì Lam thị vẫn hơn bà ta một bậc?

Tây Lương Mạt ngồi yên giữa đống quần áo hoa mỹ, trong lúc còn đang suy ngẫm sâu xa, động tác của đôi nam nữ đã dần mạnh lên.

Bọn họ dường như không kịp chờ đến khi nằm lên giường, vội vàng ngả xuống chiếc sập gụ gỗ cánh gà khắc hoa ở bên ngoài, tiếng thở dốc nặng nề của nam nữ không ngớt vang lên.

Vì vậy cho nên đến tận bây giờ, Tử Mi bị đánh ngất vẫn chưa bị phát hiện.

Từ khe hở giữa những bộ y phục, có thể mơ hồ nhìn thấy một đống màu trắng đang đung đưa, xuân sắc khôn cùng.

Tây Lương Mạt âm thầm thở dài, sờ sờ mặt mình, có hơi nóng lên.

Dù kiếp trước đã từng thấy những chuyện như vậy không ít lần, nàng cũng từng có bạn trai, nhưng mà…

Aiz, aiz, aiz, dù gì thì kiếp này người ta cũng là hoàng hoa khuê nữ, nhìn thứ này, sẽ bị đau mắt hột mất.

Nàng kia dường như bị làm cho cực kỳ thoải mái, có chút mê muội rên rỉ: “Tử Ngôn, Tử Ngôn… Người tốt, chàng chậm một chút, thiếp chết mất.”

Trái tim của Tây Lương Mạt thoáng nhảy lên, nhíu mày, Tử Ngôn là ai?

Quốc họ của Hoàng tộc hiện giờ là Tư, đương kim Hoàng đế không phải là Thái tử, ông ta vừa lên ngôi đã giết chết sáu người anh em của mình, trục xuất năm tỷ muội, giờ cùng thế hệ với ông ta ở trong kinh thành chỉ còn một Thân vương, một Quận vương, còn có một muội muội ruột của Hoàng đế, cũng chính là Đại Trưởng công chúa, đều là thân tín của Hoàng đế lúc trước, còn lại chính là bảy người con trai của Hoàng Đế, có bốn người đã trưởng thành, nàng nhớ không có ai trong số đó tên là Tử Ngôn hết.

Chẳng lẽ… nàng đã đoán sai kẻ đang vụng trộm ở đây?

Nam nhân kia cười nhẹ một tiếng, động tác lại càng thô bạo hơn, một lần nữa kéo nữ tử kia vào trong vòng xoáy tình dục.

Mãi đến hai khắc chung sau mới mây tan mưa tạnh, hai người nọ vậy mà cũng chẳng hề dính giường, rửa mặt chỉnh trang một lượt xong liền chuẩn bị rời đi.

Tây Lương Mạt vừa mới thở phào nhẹ nhõm đã nghe thấy cánh cửa cạch một tiếng mở ra, giọng của cung nữ tên Minh Nguyệt vọng vào, mang theo vẻ ngạc nhiên ngờ vực: “Nương nương, người… người vẫn ổn chứ?”

Giọng nói của nữ tử được gọi là nương nương kia có chút lạnh lùng: “Ta không nên ổn hay sao, Minh Nguyệt?”

Minh Nguyệt trộm nhìn vào bên trong căn phòng, đúng lúc lại đụng phải ánh mắt lạnh lùng hoài nghi của nữ tử trước mặt, lập tức câm như hến, nàng ta chỉ thấy lạ, rõ ràng là nương nương và gia vừa vào phòng là phải phát hiện ra vị tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công kia ngay chứ, tại sao đến giờ mà vẫn chưa xảy ra chuyện gì?

Vị tiểu thư kia đã trốn đi đâu rồi?

Minh Nguyệt còn định dòm ngó nữa, nhưng lại sợ chủ tử uy nghiêm, lòng như lửa đốt mà lại chẳng có gan vạch trần, nếu không thì biết ăn nói với chủ tử thế nào khi mình lại đi thả người vào!

Nàng ta không thể làm gì khác hơn là tận lực hạ thấp giọng: “Không có gì, chẳng qua là lúc nãy có vị Đại tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công đến thay áo, nô tỳ lại chưa thấy nàng xuống núi cho nên có chút lo lắng mà thôi.”

Vị nương nương này nhìn thì có vẻ hiền hòa nhưng lại là kẻ hay đa nghi mà có thủ đoạn độc ác nhất, chứ chưa nói đến vị kia…

Chỉ mong mình có thể lấp liếm qua được.

“Bốp!” Nàng ta vừa dứt lời, hai phát bạt tai đã vung lên, nữ tử cả giận nói: “Sao không nói sớm, phế vật!”

Ngón tay của nữ tử có đeo bảo vệ móng, lập tức vạch ra vài vệt máu thật sâu trên mặt Minh Nguyệt, Minh Nguyệt chẳng kịp thương xót cho gương mặt đau đớn vì bị hủy dung của mình, vội vàng quỳ xuống đất dập đầu xin tha: “Là nô tỳ làm việc sơ xuất, nương nương tha mạng, nương nương tha mạng!”

Nam tử kia đã nghe thấy, lập tức phất tay, gã thị vệ canh giữ bên cạnh lập tức đi dò xét xung quanh, ánh mắt của hắn nhanh chóng chuyển qua nội điện, cặp mắt sắc bén mà tràn ngập sát khí tựa như một lưỡi dao quét qua.

Sau đó dừng lại giữa đống quần áo màu sắc, con mắt sắc bén của hắn nheo lại, lập tức chạy qua vung tay lên, gạt từng lớp xiêm y cẩm tú ra, nhưng không phát hiện ra bất cứ điều gì.

Đúng lúc đó, trên giường bỗng vọng đến một tiếng rên nhỏ, nam tử kia lập tức bước qua, nhấc màn lên, đúng lúc đối diện với Tử Mi vừa mới tỉnh lại.

Ánh mắt của hắn lập tức rơi xuống lệnh bài trên người nữ tử này, là lệnh bài của phủ Tĩnh Quốc công.

Sát ý trong mắt nam tử lóe lên, bàn tay lập tức siết lấy cổ Tử Mi, Tử Mi mới tỉnh lại, vừa nhìn rõ người đến là ai, theo bản năng định kêu to, lại lập tức cảm thấy cổ họng bị siết chặt, không phát ra được âm thanh nào nữa, nàng ta sợ hãi giãy dụa, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ nghe thấy trong không khí vang lên một tiếng “rắc” giòn tan của xương cốt, khóe miệng nàng ta chảy xuống một vệt máu, sau đó mềm nhũn ngã xuống.

Yên lặng mù mịt, trong không khí đầy mùi đàn hương tràn ngập sát khí âm trầm.

Minh Nguyệt đã sớm sợ run, nam tử kia lạnh lùng nói với nử tử: “Chuyện ở đây, nàng xử lý cho sạch sẽ, hừ!” Dứt lời, xoay người bỏ đi.

Nữ tử cũng biết là hắn đang trách mình không bảo đảm an toàn cho tốt, trong lòng nàng ta vừa buồn vừa giận, chỉ có thể quay lại đá mạnh một cái vào ngực Minh Nguyệt: “Đồ tiện nhân vô dụng, chút chuyện nhỏ vậy mà cũng không làm xong!”

Minh Nguyệt cố gắng nuốt tiếng kêu thảm thiết vào, nằm trên đất không dám đứng dậy, không sao nghĩ ra nổi, vị Đại tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công kia rốt cuộc đã đi đâu?

Đại tiểu thư Tây Lương Mạt đã đi đâu?

Nàng đang ở…

“Tử Mi, Tử Mi, bảo ngươi đi lấy khăn vải, nha đầu thối nhà ngươi lại đi đâu vậy hả!”

“Có ai không, người đâu!”

Trong cái nhà xí phía sau chính điện vang lên giọng nói nhu mì ngượng ngập lại vô cùng mạnh mẽ.

Nam tử và gã hộ vệ đang đứng cách nhà xí chừng hơn mười lăm thước đều nhìn chằm chằm vào cổ tay trắng như tuyết chìa ra ngoài nhà xí đang không ngừng vẫy vẫy kia, ánh mắt cổ quái.

“Hu hu… có người không vậy… đại nội này làm sao thế, cung phòng (*nhà xí) đầy đủ như thế này mà lại không có khăn lau!” Nàng kia dường như cuống đến mức sắp khóc ở bên trong, nhỏ giọng vừa xấu hổ vừa giận dữ oán trách.

“Chủ tử, có cần…?” Tên thị vệ giơ tay lên cổ mình làm động tác “giết”.

Nam tử trầm ngâm trong chốc lát, vẫn là lắc đầu một cái, nếu như hắn đoán không nhầm, đây chính là vị Đại tiểu thư nhà Quốc công gia đến để thay áo kia, ra đây đi ngoài không ngờ lại bị mắc kẹt ở trong, chẳng trách vẫn không ra ngoài được.

Hắn thực sự có chút xúc động muốn cười, nhưng lại cảm thấy không đúng lúc.

Nếu đối phương không có khả năng phát hiện ra mình thì không cần thiết phải động thủ, dù sao đối phương cũng là tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công, nếu chết oan uổng, e là sẽ để lại hậu quả phiền phức nữa.

Hắn xoay người bỏ đi, suy nghĩ một chút, nói với thị vệ: “Đi sai người lấy cho nàng ta ít khăn xí đi.”

Dứt lời, liền chắp tay đi xa.

Không lâu sau, cuối cùng cũng có cung nữ mang một xấp khăn xí đến, giải quyết nỗi buồn của Đại tiểu thư Tây Lương Mạt, cung nữ bị vị Đại tiểu thư này mắng cho một trận, gã thị vệ đang ẩn thân trên cây vô cùng bất bình cười giễu một tiếng, nếu không phải chủ tử đột nhiên tốt bụng, Đại tiểu thư nhà ngươi vẫn còn bị kẹt trong nhà xí đó.

Chờ đến khi vị Đại tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công kia không tìm thấy Tử Mi đã đưa nàng ta tới, lại trách cứ một trận xong, Đại tiểu thư bấy giờ mới “ấm ức” được cung nữ đưa xuống chân núi.

Tây Lương Mạt chậm rãi bước ra khỏi con đường núi, gió núi lạnh lẽo thổi qua, mang theo một luồng khí mát mẻ từ nước hồ, khiến cho nàng cảm thấy trái tim như trống rỗng trong nháy mắt, một thân mồ hôi lạnh tuôn ra trong giây phút sinh tử khi nãy cũng dần tản đi.

Nàng thở nhẹ ra một hơi, nhìn bữa tiệc náo nhiệt cách đó không xa, giữa khuôn mặt mềm mại thanh lệ thoáng qua một tia lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Hàn Nhị phu nhân, hôm nay bà ta tặng cho ta hai phần đại lễ, ta cũng tặng lại hai phần “đại lễ”, bà phải nhận cho đủ đấy.

Trong lúc Tây Lương Mặt mang vẻ mặt như bình thường đi vào giữa đám khách khứa.

Một tờ giấy nhắn sót lại trong điện từ khi nãy đã được thị nữ thân cận lo liệu thu dọn hậu quả đưa đến tay chủ tử của Minh Nguyệt.

Vị nương nương kia xem tờ giấy nhắn, đầu tiên là kinh hãi, sau đó trong mắt hiện lên vẻ hung ác, lập tức sai người đi báo cho tình nhân của mình.

Nàng ta cầm tờ giấy kia, xé nát thành từng mảnh vụn, từ trong kẽ răng hung tợn dật ra một câu nói: “Hàn Uyển Ngữ, ngươi cho là bản thân ngươi và Hàn gia có thể một tay che trời thật hay sao, sợ sống lâu quá rồi hả!”

Hàn Uyển Ngữ, chính là khuê danh của Hàn quý phi chủ trì yến hội ngày hôm nay.

NGUCY COMPANY

Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi lăm: Tư tình (Hạ)

545667_473011392731955_885077365_n (1)

Đúng vào lúc Tây Lương Mạt ẩn nấp xong, cánh cửa đột nhiên bật mở, một đôi nam nữ nắm tay nhau bước vào, ngay sau tiếng kêu của nữ tử, thậm chí không kịp chờ đến bên cạnh chiếc giường hẹp, hai người đã quấn lấy nhau.

Tiếng y phục sột soạt rớt xuống đất, chỉ nghe tiếng vải vóc ma sát thôi cũng đủ biết người đến không phú tất quý, Hàn thị bố trí nàng đến chỗ này thay quần áo, chính là muốn để nàng “vô tình” bắt gặp việc tốt của người khác.

Mà đôi nam nữ đang vụng trộm ở đây, thân phận bất phàm, nhất định có thị vệ bên người để phòng chuyện tốt bị phá đám.

Có thể mang…

View original post 2 069 more words