[Chương thứ ba mươi bốn] Hoạn phi thiên hạ


Hon phi thiên h

Tác gi: Thanh Thanh Du Nhiên

Edited by Pink Lady & LinhMaroon

Truyn được đăng ti min phí ti: http://thanhdaocac.wordpress.com vàhttp://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ ba mươi bốn: Tư tình (Trung)

859401_539365356096558_1615553649_o

Continue reading “[Chương thứ ba mươi bốn] Hoạn phi thiên hạ”

[Chương thứ ba mươi ba] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi ba: Tư tình (Thượng)

4835746dha716fb35287c&690

Ngoài cửa sổ bỗng vọng đến tiếng rơi xuống nước “bõm” một cái, Tây Lương Mạt có chút kinh ngạc nhưng vẫn ngồi yên tựa như không biết gì, ở nơi này, muốn sống lâu dài thì có vài thứ không thể nhìn được.

Tư Lưu Phong cũng phảng phất như không nghe thấy, nhưng trong lòng lại căng thẳng, thầm than, xem ra thám tử phái ra lại thất bại rồi, chỉ có thể lựa thời cơ khác điều tra xem rốt cuộc Bách Lý Thanh đã nói gì với Mạt nhi.

Không khí trên thuyền cực kỳ cổ quái áp bức, Bách Lý Thanh đuổi Tây Lương Mạt ra ngoài, dường như hoàn toàn quên béng mất trên thuyền còn có vị Đức tiểu Vương gia Tư Lưu Phong này.

Tư Lưu Phong đang nhìn những con sóng dập dờn, không biết đang suy nghĩ gì, dáng vẻ bồn chồn.

Tây Lương Mạt cũng chẳng có tâm tư thu hút sự chú ý của hắn nữa, nàng trông thì có vẻ như đang thưởng thức chiếc thuyền lầu hoa lệ này, thực chất là đang âm thầm ghi nhớ lại những thái giám cung nhân thân cận ra vào gian phòng của Bách Lý Thanh vào trong lòng.

Trong lúc im lặng, Tư Lưu Phong chợt ngẩng đầu nhìn lên bờ: “Đến rồi.”

Tây Lương Mạt bấy giờ mới nhận ra, lặng lẽ thu hồi tầm mắt, lộ ra vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm, phảng phất như một con mèo con bị hoảng sợ, đang muốn nhanh chóng chạy đi vậy, khiến cho trái tim của Tư Lưu Phong thoáng buông lỏng, chắc chắn Bách Lý Thanh thực sự đã uy hiếp đe dọa nàng ấy một phen, hẳn là không có chuyện gì khác.

Đám người của Cửu Thiên Tuế đương nhiên là phô trương thanh thế bước xuống thuyền, Tư Lưu Phong xuống thuyền rồi, lại sợ Tây lương Mạt còn kinh sợ chưa nguôi, xoay người vô cùng tự nhiên vươn tay về phía Tây lương Mạt, Tây Lương Mạt nhìn những ngón tay của hắn, thon dài hữu lực, không tái nhợt như những kẻ đọc sách quanh năm, cứ chìa ra như vậy, nàng lẳng lặng cúi người với Tư Lưu Phong, vươn tay vịn vào cánh tay của Bạch Nhụy đang đứng đón nàng, bước xuống thuyền.

Ánh mắt của Tư Lưu Phong thoáng trầm xuống, không ngờ một thiếu nữ yếu đuối như vậy mà lại cố chấp đến thế, đành thu tay, đi sau lưng các nàng.

Cảnh tượng tao nhã lễ độ này trong mắt những kẻ có tâm lại vô cùng gai mắt.

Tây Lương Tiên đã lên thuyền sớm hơn, không đi chung một thuyền với Tây Lương Đan, đến đây đã được nghe kể lại một màn trước khi lên đảo, ánh mắt nàng ta nheo lại nhìn Tây Lương Mạt tựa như một bông sen yêu kiều, còn cả Tư Lưu Phong nhìn thì như cách xa nhưng thực chất lại đang theo sát phía sau, không khỏi nhếch khóe miệng, cong lên một nụ cười nhu hòa, nghênh đón.

“Đan nhi giờ còn đang thay y phục, một thân chật vật, chẳng biết có bị phong hàn không đây, Mạt tỷ nhi lại du hồ tự tại với Tiểu Vương gia quá nhỉ.”

Tây Lương Mạt nhìn khuôn mặt cao quý dịu dàng của Tây Lương Tiên, chỉ nhàn nhạt nói: “Thích khiến người khác mất tự tại, mình lại càng mất tự tại.”

Ánh mắt của Tây Lương Tiên thâm trầm, nói: “Vậy thì chúc Mạt tỷ nhi thực sự có thể tiếp tục tự tại ở đây.”

Dứt lời, nàng ta chẳng buồn nhìn Tây Lương Mạt một cái, ưu nhã xoay người bỏ đi, bước về phía các tiểu thư quý tộc cách đó không xa.

Đám tiểu thư kia nhìn về phía Tây Lương Mạt, quăng một ánh mắt khinh bỉ khác thường, thậm chí không chút khách khí đứng bên đó chỉ trỏ.

“Đại tiểu thư nhất định là lại ở đó chỉ hươu bảo ngựa* rồi.” Bạch Nhụy không nhịn được thấp giọng hừ một tiếng tức giận.

(*) Chỉ hươu bảo ngựa: đổi trắng thay đen; thời Tần Nhị Thế, thừa tướng Triệu Cao muốn tiếm quyền, nhưng lại sợ các đại thần khác không ủng hộ. Triệu Cao bèn nghĩ ra cách thử; Triệu Cao biếu Tần Nhị Thế một con hươu và nói: “Đây là con ngựa”. Nhị Thế cười: “Thừa tướng lầm rồi, sao lại bảo hươu là ngựa”. Triệu Cao lại hỏi các quan đại thần. Người thì nói thật bảo đây là hươu. Kẻ lại nói theo Triệu Cao cho đây là ngựa. Sao đó Triệu Cao âm thầm giết chết những người nói là hươu.

Tâm trạng của Tây Lương Mạt cũng không tệ, coi như không thấy những lời bàn tán chỉ trỏ kia, chỉ ung dung nói: “Em có biết kết cục của kẻ chỉ hươu bảo ngựa kia trong lịch sử không?”
Bạch Nhụy chẳng qua chỉ là một nha hoàn, gần đây mới đi theo Tây Lương Mạt học được không ít chữ, có thể sử dụng thành ngữ đã là không tồi rồi, nào biết được những câu chuyện xưa trong sách sử.

Tây Lương Mạt vuốt những sợi tóc mai của mình, thản nhiên nói: “Người nọ tên Triệu Cao, cho dù hả hê được nhất thời, nhưng cuối cùng lại bị ngũ mã phanh thây, róc xương lóc thịt.”

Dứt lời, cũng nhìn ngắm phong cảnh của hòn đảo giữa hồ, Bạch Nhụy nghĩ đến cảnh tượng máu me kia mà không nhìn được rùng mình một cái, đuổi theo sát tiểu thư nhà mình.

Mà Tây Lương Tiên đang mỉm cười lắng nghe các quý nữ nói chuyện không hiểu sao lại hắt hơi một cái, lòng dạ thoáng bất an, nhưng lại nghĩ đến điều gì đó, lập tức bình tĩnh lại.

Tây Lương Mạt, ngươi có thể sống sót ra khỏi hòn đảo này thì mới thật sự là tự tại.

Hòn đảo giữa hồ này không hổ là nơi tuyệt nhất để hóng mát trong Ngự hoa viên, bốn bề gió mát chậm chậm thổi, hương sen bốn phía, liễu trên đảo mọc thành bóng râm, chẳng cần bất cứ thứ gì chống đỡ, tự nhiên đã ngăn chặn ánh mặt trời mãnh liệt lại, hoa viên giữa đảo chính là đủ loại hoa hồng nở theo mùa, đã sớm có cung nhân bố trí đồ dùng bữa khắp nơi, từng món điểm tâm, nước trà tinh xảo được đưa lên.

Trước mặt mỗi người được bày biện khác nhau tùy theo phẩm cấp cùng với khoảng cách với chỗ ngồi của Hoàng Đế, hậu phi, có thể thấy sự tôn ti khác biệt ở khắp mọi nơi.

Tây Lương Mạt mặc dù là tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công nhưng lại bị đuổi đến vị trí ở giữa gần cuối, trong đám quý nữ cao sang có không ít kẻ tỏ ra cười nhạo nhìn nàng chen chúc giữa một đám tiểu thư nhà quan tam phẩm, nhưng Tây Lương Mạt dường như chẳng hề ngần ngại chút nào.

Trước mặt nàng có bày một đĩa bánh hoa sen đọng sương xanh biếc, một đĩa dừa cuốn phỉ thúy, một đĩa mứt táo hoa hồng cùng một chén thúy hà lộ, mặc dù ít nhưng không có món nào là không tinh tế, ngửi thôi đã thấy mê người, nhìn mà khiến cho Bạch Nhụy bên cạnh chảy cả nước miếng.

Còn những món điểm tâm đủ loại màu sắc trước mặt những quý phu nhân và đám quý nữ có phẩm cấp kia thì lại càng phức tạp tinh xảo.

Đế hậu đều chưa tới, chỉ có các quý phi đến chào hỏi trước, tán gẫu việc nhà với các quý phu nhân, Hàn Nhị phu nhân đương nhiên là không thể bỏ qua cơ hội tiến lên đoàn tụ với chị ruột mình, Tây Lương Đan và Tây Lương Tiên cũng đi theo góp mặt, Tây Lương Mạt dĩ nhiên là không có phần, nàng cũng vui vẻ đến ung dung, tự mình dùng điểm tâm, có lúc cũng len lén gắp một miếng cho Bạch Nhụy, điểm tâm được vua ban cho không phải lúc nào cũng có, thỉnh thoảng có thần tử nào lập công, Hoàng đế mới ban thưởng xuống, hoặc trong nhà có vị nương nương nào có cấp bậc cao cũng thi thoảng mới được ban thưởng.

Đám người bên cạnh thấy vậy, lặng lẽ chụm lại tò mò bàn tán xôn xao.

“Nghe nói ở trong phủ, chẳng khác nào người làm..”

“Không nhận ra trông dịu dàng thùy mị thế kia mà lại là một kẻ dụ dỗ…”

Tây Lương Mạt hờ hững như chỗ không người, đoán chừng hai tỷ muội Tây Lương Đan và Tây Lương Tiên đã sớm nói mình không đáng một xu trước mặt đám quý nữ quen biết này rồi, nàng việc gì phải hao tâm tổn trí kia chứ.

Dưới vẻ hồn nhiên ưu nhã của nàng, sự bàn tán của mọi người bất giác nhạt dần.

Đằng xa, trên vị trí cao cao, Hàn quý phi mặt mũi như đào mận, cặp mắt cao sang đẹp đẽ, mỗi cái nhăn mày mỗi tiếng cười đều mang mùi vị tự nhiên, thậm chí còn mang theo hương vị của thiếu nữ, phảng phất như chỉ mới hai mươi tuổi hoa, năm đó bà ta cùng với Hàn Nhị phu nhân được xưng là Kinh thành song xu (*hai người đẹp ở Kinh thành), so với cô em ruột Hàn Nhị phu nhân lại có thêm vẻ thùy mị thướt tha khôn cùng, chẳng trách Hoàng đế lại sủng ái, được chung quyền quản lý lục cung, những chuyện bên ngoài đều do bà ta xử lý.

Có điều không biết nếu Tây Lương Tiên mà tiến cung, cùng dì mình hầu chung dượng thì sẽ có cảm giác quái dị thế nào.

Gia tộc của Hàn nhị phu nhân có thế lực lớn, đây cũng là lý do vì sao trước đây Tây Lương Mạt vẫn luôn chấp nhận cúi đầu hạ mình, chỉ tìm cách để thoát đi, nhưng hiện giờ…

Tây Lương Mạt còn đang trầm tư, bỗng nhiên có một cung nữ đi qua, dường như đạp trúng phải thứ gì, hũ rượu lớn trên tay “ào” một tiếng hắt hết lên đầu Tây Lương Mạt.

Tây Lương Mạt trong lúc kinh hãi chỉ có thể kịp nghiêng người, mặc dù tránh khỏi việc bị hắt rượu đầy đầu nhưng nửa người thì vẫn bị ướt sũng.

Nàng nhanh chóng nhìn về phía cung nữ dường như vô ý mắc sai lầm kia, chuẩn xác bắt được một tia thất vọng nho nhỏ chợt lóe lên rồi biến mất trong đáy mắt nàng ta, Tây Lương Mạt nguy hiểm nheo mắt lại.

NGUCY COMPANY

Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi ba: Tư tình (Thượng)

4835746dha716fb35287c&690

Ngoài cửa sổ bỗng vọng đến tiếng rơi xuống nước “bõm” một cái, Tây Lương Mạt có chút kinh ngạc nhưng vẫn ngồi yên tựa như không biết gì, ở nơi này, muốn sống lâu dài thì có vài thứ không thể nhìn được.

Tư Lưu Phong cũng phảng phất như không nghe thấy, nhưng trong lòng lại căng thẳng, thầm than, xem ra thám tử phái ra lại thất bại rồi, chỉ có thể lựa thời cơ khác điều tra xem rốt cuộc Bách Lý Thanh đã nói gì với Mạt nhi.

Không khí trên thuyền cực kỳ cổ quái áp bức, Bách Lý Thanh đuổi Tây Lương Mạt ra ngoài, dường như hoàn toàn quên béng mất trên thuyền còn có vị Đức tiểu Vương gia…

View original post 1 715 more words

[Chương thứ ba mươi hai] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên

Edited by Pink Lady & LinhMaroon

Truyện được đăng tải miễn phí tại: http://thanhdaocac.wordpress.com vàhttp://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ ba mươi hai: Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh (Bốn)

1385092_655944027772023_665087407_n (1)

Continue reading “[Chương thứ ba mươi hai] Hoạn phi thiên hạ”

[Chương thứ ba mươi mốt] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi mốt: Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh (Ba)

4835746dhc3ee63cd9789&amp

Lúc nàng cúi đầu xuống, có thể cảm giác ánh mắt của Bách Lý Thanh đang đặt trên đỉnh đầu của mình, mang theo một tia hứng thú.

Nếu như khi một người đàn ông dùng một loại ánh mắt hứng thú để quan sát một người con gái, người con gái sẽ thẹn thùng quẫn bách, trái tim đập loạn như con nai con.

Nhưng ánh mắt của người này, chỉ khiến nàng cảm thấy — rét lạnh mà sợ hãi.

Có điều Tây Lương Mạt tự nhủ với bản thân mình, nàng không sợ.

Có gì mà đáng sợ, chẳng qua chỉ là từ thế giới đen tối này tiến vào một thế giới hắc ám tanh máu khác mà thôi.

Một cơ hội tốt như vậy, tựa như một cuộc “kỳ ngộ ngoài ý muốn” đưa đến trước mặt nàng.

Nàng chỉ cần chọn lựa có muốn hay không mà thôi.

Tư Lưu Phong nheo mắt lại, không hề cự tuyệt, bởi vì đối phương dùng chỉ ý, đúng vậy, trên đời này, ngoài Thánh chỉ không thể cãi lời ra thì chỉ có chỉ ý của Bách Lý Thanh.

Mặc dù điều này khiến cho hắn căm phẫn, nhưng giờ, ngày nào còn chưa đủ khả năng chắc chắn lật đổ được Bách Lý Thanh thì ngày đó hắn vẫn phải thần phục dưới chân Bách Lý Thanh.

Nếu phụ thân vẫn còn, nếu phụ thân vẫn còn thì tốt…

Bách Lý Thanh dường như hoàn toàn không biết những suy nghĩ khác biệt của hai người phía sau, giữa đám người vây kín, hắn bước lên chiếc thuyền lầu riêng biệt.

Thấy Cửu Thiên Tuế đã đi rồi, tất cả mọi người trên chiếc thuyền này đều thở phào nhẹ nhõm, hoặc thương hại, hoặc lo lắng nhìn hai người thiếu niên thiếu nữ đang đi theo sau Bách Lý Thanh.

Tây Lương Đan nhìn bóng lưng Tây Lương Mạt, trong mắt lóe lên một tia vui sướng ác độc, tính khí của Bách Lý Thanh hỉ nộ bất ngờ, thường xuyên vì chút chuyện nhỏ nhặt mà lôi người ta đi dụng hình vô cùng tàn khốc, nấu nhừ hay lột da hoặc cho đám thái giám thủ hạ đến hủy hoại, đều là kết quả xứng đáng với đồ điếm đê tiện Tây Lương Mạt kia, có điều là Tiểu Vương gia…

Nàng ta không kìm được mà tiến lên một bước, nhưng hai cánh tay đã túm chặt lấy nàng ta, Tây Lương Đan quay đầu lại, một là mẫu thân của mình, một là Lưu Uyển Nhi đang nhìn nàng ta lắc đầu.

Cuối cùng nàng ta vẫn kiềm chế lại.

Dù sao, nam nhân có tuấn mỹ thế nào thì cũng không quan trọng bằng tính mạng của mình.

Nhưng, Tây Lương Mạt đột nhiên nhìn bóng lưng của Bách Lý Thanh vô cùng cung kính mở miệng: “Đại nhân, ta lo Tứ muội muội sẽ cảm lạnh, muội ấy cần rửa mặt chải đầu một phen, có thể mượn thuyền quý của ngài một lúc được chăng?”

Mọi người không khỏi đều hít một hơi lạnh, dùng ánh mắt nhìn một kẻ điên mà nhìn về phía Tây Lương Mạt, nữ tử này là quá ngu xuẩn hay là quá to gan đây, chưa nhắc đến chuyện Tây Lương Đan đã đối xử thế nào với nàng, chỉ riêng việc dám đề đạt yêu cầu với Cửu Thiên Tuế thôi, nữ tử này đã to gan tày trời rồi.

Cho dù nói chiếc du thuyền bọn họ ngồi quả thật không có nội thất, không thể so được với thuyền lầu của Cửu Thiên Tuế được, nhưng nàng ta sao dám?

Bách Lý Thanh dừng một chút, chẳng buồn quay đầu lại, lười nhác mà vô cùng ưu nhã vung tay lên, gã thái giám mắt híp mặc áo dài màu lam thêu họa tiết sóng biển núi sông kia cúi mình một cái, lại đi tới dừng lại trước mặt Tây Lương Đan, âm u hỏi: “Tiểu thư cần rửa mặt phải không?”
Tây Lương Đan vẫn còn đang khó hiểu, ngạc nhiên nghi hoặc suy nghĩ xem Tây Lương Mạt muốn làm gì, thấy gã thái giám này hỏi vậy, nhớ đến chuyện hắn thiếu chút nữa đã bóp gãy cổ tay mình, sợ đến mức vô ý thức gật đầu một cái, liền thấy gã thái giám kia đột nhiên cười một tiếng, túm lấy cổ áo nàng ta, ném ra ngoài thuyền tựa như ném một đống rác.

“Á!!!” Chỉ nghe thấy Tây Lương Đan thét lên một tiếng chói tai đã bị quăng xuống hồ.

Lần thứ hai rơi xuống nước một cách hoa lệ.

“Xem, rửa mặt thế này có phải sạch sẽ hơn hẳn?” Gã thái giám mắt híp kia chụm tay áo lại, cười khà khà mấy tiếng quái dị, cũng nhanh chóng bước lên thuyền.

Lưu lại một đám người hai mặt nhìn nhau, kinh hãi muốn chết.

Tây Lương Mạt dường như đã quá kinh sợ, không dám tin, tròng mắt ngấn nước, chỉ cực kỳ sợ hãi vội vàng quay đầu lên thuyền, dường như sợ người bị ném xuống sẽ là mình.

Khiến cho mọi người đều thở dài thườn thượt trong lòng, nha đầu này, mặc dù ngu ngốc nhưng đúng là một người thiện lương.

—- ông đây là đường phân cách bạn nhỏ Tây Lương Đan là con vịt —

Lên thuyền, đứng vững, Tây Lương Mạt mới có thời gian quan sát kỹ chiếc thuyền này, quả đúng là điêu khắc tinh xảo, chạm vàng nạm bạc, phi thường hoa mỹ, lại không hề lộ ra vẻ dung tục, giao tiêu* làm mành, trong không khí mang theo hương thơm an thần, bàn ghế nhìn cho kỹ đều được tạc từ đàn hương tử đàn, sự quý giá của đàn hương tử đàn ngang với trọng lượng hoàng kim, kiểu xa xỉ đó không khỏi khiến nàng với thở dốc vì kinh ngạc.

(*) Giao tiêu: là loại lụa mỏng làm từ giao nhân (ai đọc Ma thổi đèn rồi chắc biết con này, là cá có phần thân trên hơi giống người thân dưới như cá mập, hay bị nhầm với người cá, nanh sắc, rất hung dữ)

Cho dù Tĩnh Quốc công thiên về võ, xưa nay không thích xa hoa lãng phí, nhưng quốc công thân là Công Hầu bậc nhất, nhu cầu tiêu dùng trong phủ đệ cũng đều là thứ tốt nhất, có điều so với Cửu Thiên Tuế thì không chỉ kém hơn có một chút.

Đáng tiếc là một con thuyền vô cùng xa hoa như vậy mà các cung nữ, hoạn quan trên thuyền hoặc đi hoặc dừng, đều vô cùng giữ quy củ, tựa như một con rối thượng hạng, tuyệt đối không có động tác hay biểu cảm nào dư thừa.

Trong không khí đang đốt loại trầm hương cực kỳ quý giá, khiến cho người ta vừa ngửi thấy đã mê mẩn lâng lâng, phảng phất như mười trượng nhuyễn hồng, cẩm tú châu ngọc của nhân gian đều đang ở nơi đây.

Tư Lưu Phong hạ thấp giọng an ủi bên tai nàng: “Không phải sợ.”

Hắn phảng phất như đang bảo hộ đứng bên cạnh Tây Lương Mạt, mắt lạnh cảnh giác quan sát tất cả mọi thứ xung quanh, Tây Lương Mạt gật đầu, chỉ có tròng mắt sáng rỡ lại vô cùng lạnh lùng.

“Mạt tiểu thư, Cửu Thiên Tuế mời ngươi vào nội thất trong khoang thuyền một chuyến.” Gã thái giám mặt áo dài màu lam kia lại bước tới, cặp mắt híp lóe lên một tia sáng âm u.

Tư Lưu Phong nhíu mày, lập tức mỉm cười: “Bên ngoài cảnh đẹp thế này, sao Cửu Thiên Tuế không ra ngoài cùng ngồi thưởng sen?”
Gã thái giám mặc áo lam lạnh lùng nhìn hắn một cái, cười như không cười: “Chuyện đó chúng ta không thể quyết định được.”

Dứt lời đi thẳng vào khoang thuyền, Tây Lương Mạt có chút sợ hãi nhìn Tư Lưu Phong một cái, phảng phất như có ngàn lời vạn chữ, khiến cho Tư Lưu Phong không nhịn được mà xót lòng: “Không phải sợ, có chuyện gì cứ gọi ta!”

Tây Lương Mạt gật đầu, bấy giờ mới bước vào nội thất trong khoang thuyền.

Cửu Thiên Tuế đang ngồi trên một chiếc giường mềm bên cửa sổ, nửa nghiêng người tựa vào thành cửa — bóc hạt dưa.

Tóm lại, Tây Lương Mạt đã nghĩ nàng sẽ nhìn thấy Cửu Thiên Tuế âm trầm, cười lạnh, uy nghiêm, vân vân,.. đủ loại dáng vẻ, chỉ chưa từng nghĩ tới hắn lại đang bóc hạt dưa, đương nhiên phía dưới là một chiếc bàn ngọc phỉ thúy quý giá dùng để đựng vỏ hạt dưa, cái bàn ngọc kia kê trên một cái ghế hình người — một cung nữ xinh đẹp.

Theo những mẩu vỏ hạt dưa được Cửu Thiên Tuế bóc ra, chiếc “ghế hình người” kia cũng lẳng lặng không chút tiếng động di chuyển mà đón lấy vỏ hạt dưa, người đó không hề ngẩng đầu lên, nhưng không có một mảnh vỏ nào rớt ra ngoài.

“Mạt tiểu thư có muốn thử không?” Bách Lý Thanh cười như không cười chỉ vào khay hạt dưa bên cạnh.

Tây Lương Mạt rũ mắt mỉm cười: “Mạt nhi không dám.”

Dứt lời, thân hình nàng chợt ưu nhã cúi xuống, hướng về phía Bách Lý Thanh và người đang phục vụ đằng sau hắn khom mình thật sâu: “Tây Lương Mạt xin cảm tạ hôm nay trên phố Thiên Tuế Gia đã ra tay tương trợ. Ơn này, Mạt nhi tất báo.”

NGUCY COMPANY

Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ ba mươi mốt: Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh (Ba)

4835746dhc3ee63cd9789&amp

Lúc nàng cúi đầu xuống, có thể cảm giác ánh mắt của Bách Lý Thanh đang đặt trên đỉnh đầu của mình, mang theo một tia hứng thú.

Nếu như khi một người đàn ông dùng một loại ánh mắt hứng thú để quan sát một người con gái, người con gái sẽ thẹn thùng quẫn bách, trái tim đập loạn như con nai con.

Nhưng ánh mắt của người này, chỉ khiến nàng cảm thấy — rét lạnh mà sợ hãi.

Có điều Tây Lương Mạt tự nhủ với bản thân mình, nàng không sợ.

Có gì mà đáng sợ, chẳng qua chỉ là từ thế giới đen tối này tiến vào một thế giới hắc ám tanh máu khác mà thôi.

Một…

View original post 1 514 more words

[Chương thứ ba mươi] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên

Edited by Pink Lady & LinhMaroon

Truyện được đăng tải miễn phí tại: http://thanhdaocac.wordpress.com và http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ ba mươi: Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh (Hai)

a

Continue reading “[Chương thứ ba mươi] Hoạn phi thiên hạ”

[Chương thứ hai mươi chín] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ hai mươi chín: Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh (Một)

yaya (120)

“Cứu mạng…” Tiếng hô yếu ớt của Tây Lương Mạt giữa những âm thanh ồn ào huyên náo của mọi người lại chuẩn xác lọt vào lỗ tai của Tư Lưu Phong.

“Mạt nhi!” Tư Lưu Phong lập tức chạy vội qua, thậm chí quên cả lễ tiết mà gọi thẳng tên riêng, hắn vươn tay bắt lấy cổ tay trắng nõn đang vươn ra ngoài của Tây Lương Mạt, cổ tay trắng như tuyết, lại vô cùng gầy guộc, phảng phất như chỉ hơi dùng sức một chút thôi sẽ bẻ gãy, khiến cho người ta thương tiếc, không dám dùng lực mạnh mà kéo.

Tư Lưu Phong do dự trong chốc lát, căng mình nhảy lên, xoay người ra bên ngoài thuyền, cánh tay dài vươn ra ôm lấy thắt lưng Tây Lương Mạt, lại điểm mũi chân đạp vào mạn thuyền, tựa như chim hồng giương cánh bay vào bên trong khoang thuyền, đặt Tây Lương Mạt xuống đất, lại hơi lùi lại một bước.

Cho dù dân phong của triều đình hiện nay có cởi mở nhưng ôm một thiếu nữ quý tộc chưa lập gia đình vẫn là không hợp với lễ tiết.

Tây Lương Mạt vừa đáp xuống, thân thể đã mềm nhũn ra đất, Tư Lưu Phong theo bản năng muốn đỡ nàng nhưng Bạch Nhụy đã sớm bước một bước dài tiến lên, đỡ lấy Tây Lương Mạt, lùi lại một bước, cung kính lễ độ nói: “Tỳ nữ thay mặt Đại tiểu thư tạ ân cứu mạng của Tiểu Vương gia.”

Tây Lương Mạt lần này chẳng phải là diễn kịch, nàng nhũn chân thật, thân thể này bị thiếu dinh dưỡng lâu dài, đại phu cũng đã nói là bị tổn thương đến gốc rễ, nếu không phải là do Tây Lương Mạt tuổi còn nhỏ, có khả năng hơn hai mươi là sẽ đi tong, một vốc đất vàng phủ kín hồng nhan, có thể thấy từ nhỏ tình cảnh của mình đã rất thê thảm rồi.

Hiện giờ mặc dù cuộc sống cũng khá tốt, trong tay nàng cũng đã có đầy đủ, lập tức uống thuốc bồi dưỡng, cho dù là những thứ như đương quy, linh chi, tổ yến cũng có thể ăn mỗi ngày, nhưng không được vài năm thì khó mà khôi phục được.

Một loạt những động tác khi nãy đã khiến nàng tiêu hao hết sức lực, có điều nếu không làm vậy thì làm sao lấy được sự tin tưởng của Tư Lưu Phong?

“Cám ơn Tiểu Vương gia.” Tây Lương Mạt rũ con ngươi, cắn môi nhẹ giọng nói, bàn tay có chút run rẩy siết chặt lấy Bạch Nhụy, tua rua bằng thủy tinh bên gò má rủ xuống gương mặt nàng, tựa như một chuỗi nước mắt trong suốt.

Nàng không hề rơi lệ, nhưng vẻ sợ hãi mà bi thương sau khi chịu mọi kinh sợ lại đủ khiến cho người ta nhìn mà sinh lòng thương tiếc, nàng vội vã ra sức kéo ống tay áo bị tay của Bạch Nhụy vừa hay túm phải xuống.

Ánh mắt của Tư Lưu Phong vốn vì hành động của Bạch Nhụy mà có chút không vui, từ trên gương mặt của Tây Lương Mạt rơi xuống một phần cổ tay trắng nõn của nàng, không khỏi sững lại, mới vừa rồi chỉ cảm thấy khung xương nàng gầy mảnh, làn da lại cực kỳ láng mịn, phảng phất như có một tầng hồ dán đang dính lấy tay mình, khiến cho hắn gần như không nỡ buông tay.

Vốn cho rằng da thịt như vậy nhất định sẽ đẹp đẽ như ngọc, không chút tỳ vết nào, giờ nhìn kỹ lại phát hiện ra bên trên có không ít dấu vết của những vết sẹo đã cũ, chỉ là qua năm này tháng khác, những dấu vết kia đã phai nhạt không còn gồ lên nữa, không nhìn kỹ cũng chẳng phát hiện ra được, nhưng vậy là đủ biết vết thương lúc trước kinh khủng cỡ nào.

Trái tim vẫn lạnh lùng từ trước đến nay của Tư Lưu Phong không khỏi đau xót, ánh mắt nhìn về phía Tây Lương Mạt lại càng thêm… thương tiếc.

Không cần hỏi kỹ cũng biết mấy năm nay nàng ấy đã sống những ngày tháng ra sao.

“Mạt nhi, sau buổi yến tiệc ta sẽ sai Yến Thanh đưa Băng sơn Tuyết liên cao đến cho nàng.” Tư Lưu Phong nói, cũng chẳng hỏi xem nàng có đồng ý hay không đã quyết định.

Đám tiểu thư đứng gần đó nghe được, không khỏi đều lườm nguýt, Băng sơn Tuyết liên cao tẩy hủ sinh cơ, là thánh phẩm để trị thương, năm đó ngoại quốc tiến công cũng chỉ có ba lọ, Đức lão Vương gia chết trận nơi sa trường, Hoàng đế thương tiếc, đây chính là một trong những món đồ được ban thưởng cho Đức Vương phủ năm đó, đủ để thấy sự thương tiếc coi trọng của Hoàng đế đối với Đức Vương phủ.

Giờ Đức tiểu Vương gia… đang có ý gì đây?

Tây Lương Mạt thì mặc kệ hắn có ý gì, lộ ra vết thương cũ chẳng qua là để làm bước đệm cho việc sau này, dù không biết đó là thứ gì nhưng đã là một niềm vui ngoài dự tính thì nàng đương nhiên cũng sẽ đồng ý, e lệ mà cảm kích nhỏ giọng nói: “Tạ ơn Tiểu Vương gia.”

Đồ tốt, không lấy là phí phạm.

Hạng Trang múa kiếm, ý tại Bái Công*.

(*) Hạng Trang là một võ tướng, em của Hạng Vũ, còn Bái Công là Lưu Bang. Câu thành ngữ này xuất phát từ điển tích: Trong bữa tiệc Hồng Môn, Hạng Trang mượn tiếng ra múa kiếm trợ hứng và muốn nhân cơ hội này giết chết Lưu Bang. Nay câu thành ngữ này thường được dùng để chỉ những người bề ngoài thì mang lý do chính đáng nhưng thực tế lại có mục đích khác.

Nàng đẩy Tây Lương Đan xuống nước, vốn là để tính toán Tư Lưu Phong.

Mà lúc này, Tây Lương Đan cũng đã được đám thái giám vớt lên, bất kỳ một mỹ nhân nào, cho dù ngươi có quốc sắc thiên hương đi chăng nữa, nhưng khi cả người ướt dầm dề, trên đầu, trên tóc còn mắc mấy cọng rêu, phấn son tan hết, nhìn vào cũng chẳng đẹp được đến đâu, hơn nữa — vô cùng tức cười.

Mà Tây Lương Đan vừa run rẩy lên được đến nơi đã thấy ngay một bức tranh rất đẹp — thiếu niên khôi ngô tuấn dật phóng khoáng đang cúi đầu ngắm nhìn thiếu nữ ngượng ngùng yêu kiều kia, chính sự dịu dàng trong cái cúi đầu kia tựa như đang hàm chứa sự lưu luyến vô hạn.

Là vị hôn phu tương lai của nàng ta đang dùng vẻ mặt trìu mến mà nhìn tử địch của nàng ta.

Mặt mũi, không còn một chút nào.

Tây Lương Đan giận đến mức muốn nổi điên, lập tức hung tợn vung một bàn tay về phía Lục Kiều đang định đỡ nàng ta dậy: “Tiện tì!”

Cũng chẳng biết là mắng ai, Lục Kiều không đề phòng, lập tức bị xô ngã xuống đất, thắt lưng va phải băng ghế, đau đến mức không bò dậy nổi.

Tây Lương Đan mới chẳng buồn quan tâm đến sự sống chết của một nô tỳ, lao ngay về phía Tây Lương Mạt, giơ tay chẳng chút lưu tình vung về phía mặt Tây Lương Mạt: “Ngươi muốn chết sao, dám đẩy ta xuống nước, tiện tì!”

Nhưng tay mới vung được một nửa đã bị người ta túm lại, ngón tay người nọ thon dài trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, bàn tay ấm áp, chính là tay của vị hôn phu tương lai của nàng ta, đáng tiếc đối phương chẳng phải mang vẻ mặt mê muội nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng ta, mà là tuy rằng gương mặt tuấn tú vẫn ẩn cười nhưng đôi mắt lại lạnh như băng nhìn nàng ta: “Đan tiểu thư, sao lại kích động như vậy, nếu không thay áo, coi chừng bị lạnh!”
Tây Lương Đan quẫn bách, nàng ta không có ngu, lập tức đỏ mắt, điềm đạm đáng thương nhìn Tư Lưu Phong: “Tiểu Vương gia, người phải làm chủ cho ta, đồ tiện nhân Tây Lương Mạt này đẩy ta xuống nước, muốn lấy mạng ta, một tiện tì lại dám mưu hại chính nữ, nên sai người lập tức đánh chết!”

Trong lòng nàng ta hoàn toàn không còn nhớ rõ vị Lam Đại phu nhân kia vẫn là “Đại phu nhân”, Tây Lương Mạt mới là chính nữ chính cống, trong mắt nàng ta, Tây Lương Mạt đến cả thứ nữ cũng không bằng, chẳng qua chỉ là một con chó.

Nhưng, trong con mắt của những người biết rõ nội tình thì chuyện chẳng phải như vậy.

“Ta nhớ, Lam Đại phu nhân vẫn chưa hề bị bỏ, Mạt nhi là con gái ruột của Đại phu nhân đúng không?” Tư Lưu Phong thản nhiên nói, ngay sau đó bổ sung một câu: “Về phần vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, chúng ta đều nhìn thấy rất rõ ràng, không phải sao?”

Không sai, tất cả mọi người đều thấy Tây Lương Đan ức hiếp Tây Lương Mạt, còn đẩy nàng rơi xuống nước, chẳng qua là quá dùng sức nên mình cũng ngã xuống theo, Tây Lương Mạt nhanh tay mệnh tốt nên mới túm được thành thuyền mà thôi.

Tây Lương Mạt đứng một bên, cúi đầu, nhẹ nhàng kéo áo Tư Lưu Phong, trong động tác đó mang theo sự khẩn cầu, mang theo sự oan ức, Tư Lưu Phong thở dài trong lòng, thương tiếc càng thêm sâu đậm.

“Không phải thế, là Mạt tỷ nhi khiêu khích Đan muội muội nên nàng ấy mới đẩy Mạt tỷ nhi, Tây Lương Mạt, ngươi lại có tâm cơ thâm trầm độc ác như vậy, sao xứng làm tiểu thư của Tây Lương gia, chẳng trách ngay cả gia phả cũng không được viết vào!” Lưu Uyển Nhi tiến lên một bước, chán ghét nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt lớn tiếng nói.

Mọi người đều ngẩn ra, chuyện này… không phải là không có khả năng, dù sao cũng không ai nghe thấy các nàng nói gì, chỉ có Lưu Uyển Nhi là nghe được rõ ràng nhất, chính Tư Lưu Phong cũng có chút giật mình nhìn về phía Tây Lương Mạt.

Tây Lương Mạt chợt ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, nàng cắn cắn môi, đôi mắt đẹp ngấn nước nhẹ giọng nói: “Đúng… là do ta không phải, ta không nên vì sợ bị phạt, cứ nhất quyết lên thuyền, chọc giận muội muội, đều là lỗi của ta.”

Cuộc tranh chấp lúc lên thuyền khi ấy động tĩnh rất lớn, quả thật có không ít người nghe thấy.

Hiệu quả của việc thừa nhận này tốt hơn nhiều so với không thừa nhận, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Tây Lương Đan đều mang theo sự khinh bỉ mà chán ngán, mặt mũi xinh đẹp thế kia mà lại cay độc như vậy, cản trở tỷ tỷ lên thuyền chưa đủ, còn định đẩy đối phương vào chỗ chết.

Trong ánh mắt của Tư Lưu Phong khi nhìn về phía Tây Lương Đan và Lưu Uyển Nhi lại có thêm một tia chán ghét, Lưu Uyển Nhi không sao ngờ tới Tây Lương Mạt lại nói như vậy, giậm chân căng thẳng: “Đồ điếm ranh nhà ngươi… rõ ràng ngươi không hề nói như vậy.”

Tây Lương Đan đã sớm không kiềm chế được, chẳng còn quan tâm đến chuyện Tư Lưu Phong vẫn còn ở đây, bất ngờ rút chiếc trâm vàng trên đâu xuống đâm về phía Tây Lương Mạt, lần này, nàng ta đứng ngay sát, động tác lại nhanh, lực chú ý của Tư Lưu Phong đều đang đặt trên người Lưu Uyển Nhi, cũng chẳng kịp ngăn cản.

Trong cặp mắt vốn đang xem cuộc vui của Tây Lương Mạt chợt lóe lên một tia sáng tối tăm, nàng trái lại đã sớm có phòng bị, có điều là đang cân nhắc xem hiệu quả của việc tránh đi tốt hơn, hay là bị thương tổn một chút sẽ tốt hơn.

Nhưng tay của Tây Lương Đan vẫn bị người ta túm lấy, có điều, lần này, cái tay túm lấy cổ tay của Tây Lương Đan lại tựa như một bộ vuốt xương xẩu trắng hếu, lực mạnh vô cùng, Tây Lương Đan kêu thảm một tiếng, chiếc trâm vàng sắp đâm vào mặt Tây Lương Mạt lập tức rớt xuống.

“To gan, kẻ nào, dám huyên náo ầm ĩ trước mặt Cửu Thiên Tuế, các ngươi còn không mau quỳ xuống!” Người túm lấy tay của Tây Lương Đan lại là một gã thái giám trung niên mặc áo dài tam phẩm màu lam, giọng nói âm u sắc nhọn của gã tựa như âm thanh khi ngón tay ác quỷ cào lên cánh cửa, khiến người ta không rét mà run.

Mọi người quay đầu lại nhìn, chẳng biết từ khi nào, bên ngoài thuyền đã xuất hiện một đám người đứng cách đó không gần cũng chẳng xa —- phảng phất như đội nghi thức của Đế vương, chẳng qua là người đi đầu không mặc Cửu Long hoàng bào, mà là Bát Long tử bào, chính là kẻ chỉ đứng dưới mình Đương kim Thánh thượng mà đứng trên vạn người, Đại hoạn quan của Tư Lễ Giám, Thái phó của Thái Tử, kiêm Đô Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ, Cửu Thiên Tuế —- Bách Lý Thanh.

NGUCY COMPANY

Hoạn phi thiên hạ

Thanh Thanh Du Nhiên

Edit by Pink Lady & LinhMaroon

Chương thứ hai mươi chín: Cửu Thiên Tuế Bách Lý Thanh (Một)

yaya (120)

“Cứu mạng…” Tiếng hô yếu ớt của Tây Lương Mạt giữa những âm thanh ồn ào huyên náo của mọi người lại chuẩn xác lọt vào lỗ tai của Tư Lưu Phong.

“Mạt nhi!” Tư Lưu Phong lập tức chạy vội qua, thậm chí quên cả lễ tiết mà gọi thẳng tên riêng, hắn vươn tay bắt lấy cổ tay trắng nõn đang vươn ra ngoài của Tây Lương Mạt, cổ tay trắng như tuyết, lại vô cùng gầy guộc, phảng phất như chỉ hơi dùng sức một chút thôi sẽ bẻ gãy, khiến cho người ta thương tiếc, không dám dùng lực mạnh mà kéo.

Tư Lưu Phong do dự trong chốc lát, căng mình nhảy lên, xoay người ra bên ngoài thuyền…

View original post 2 231 more words

[Chương thứ hai mươi tám] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên

Edited by Pink Lady & LinhMaroon

Truyện được đăng tải miễn phí tại: http://thanhdaocac.wordpress.com vàhttp://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ hai mươi tám: Tây Lương Đan rơi xuống nước

1017221_591906320842461_549091238_n

Continue reading “[Chương thứ hai mươi tám] Hoạn phi thiên hạ”