Oan gia chương 4 và Trang sách hồng (đen)


Hôm nay có một tình yêu vào báo cho Sâu: Oan gia bị post bên Trang Sách Hồng

Hài lắm nhé, bọn họ để nguyên Credit của mình nhưng lại chẳng báo gì cho mình đấy.

Chuột Rain à, mình là mình không thích kiểu tùy tiện đấy đâu. Dù có muốn post thì cũng nên nói với mình một tiếng. Nhà mình là nhà có chủ, không phải nhà hoang mà ai cứ thích mang gì đi thì mang.

Vậy nên đừng hỏi vì sao dân tình lại ghét TSH như vậy.

Hãy tôn trọng mọi người trước để người khác cũng tôn trọng mình.

Link trên TSH đây các tình yêu >>Link<<

Chương 4: Ký ức nghĩ lại mà kinh

Trích lời Cổ Thược —— “Có người gặp thoáng qua biến thành vĩnh hằng, có người vĩnh hằng biến thành gặp thoáng qua, mà tôi, không muốn cùng anh gặp thoáng qua càng không muốn cùng anh vĩnh hằng, tôi căn bản không muốn quen biết anh.”

Cổ Thược tay phải móc một lốc bia cùng các loại bao lớn bao nhỏ đồ ăn vặt vác trên lưng, chìa khóa vòng vòng quay quanh ngón trỏ tay trái, ngâm nga những câu hát không đâu, một đường tiêu sái đi tới.

Tiểu khu cao tầng rất tốt, hơn hẳn cái chỗ rách rách nát nát cô đang ở kia, không có tiếng mèo gào thét nửa đêm như quỷ la, không có bài ca chửi gà mắng chó, không khí nhàn nhạt mùi cỏ cây thơm ngát, ánh đèn sáng ngời không chói mắt, đường nhỏ trải đá cuội trắng.

Cô đặc biệt đi tới chỗ để xe phía trước dạo một vòng, ở chỗ dừng xe cố định không thấy xe của cái tên kia, lúc này mới vui vẻ nhảy vào thang máy.

Có nghĩ cũng không nghĩ ra, ba ba Chân Lãng cái năm ấy làm ăn như bão táp, giá trị của bản thân bành trướng nhanh đến mức có thể có thể so với phi cơ phòng không Trung Quốc (ờ, đại khái là việc làm ăn của bác Chân lên như diều gặp gió, nhanh như phi cơ). Vậy nên mới có bọn họ đối lập ngày hôm nay, một người ở tiểu khu xa hoa, một người ở xóm nghèo.

Nhưng đánh chết cô cũng không thừa nhận bọn họ từ lúc tiểu học, trung học, phổ thông, nghiệt duyên cư nhiên lại trà trộn bọn họ vào cùng một trường đại học, lại thật bất hạnh khi bọn họ đều không vui vẻ về nhà kêu ca trong thành phố lăn lộn quá chật vật, Chân ba ba lập tức mua căn phòng nhỏ này, nói hai người ở cùng nhau, chăm sóc lẫn nhau, coi như để người lớn yên tâm.

Số trong thang máy một đường dọc chạy lên, Cổ Thược thở dài thật sâu, bất đắc dĩ nhìn lên trên trợn trắng mắt.

Quen biết cái tên kia nhiều năm như vậy, giữa hai người chưa từng có một câu nói tử tế, vì sao bốn người lớn lại có thể để họ chăm sóc lẫn nhau? Chẳng nhẽ không sợ hai người ở chung chưa tới ba ngày, một người sẽ tức nổ phổi, một người sẽ bị đánh thành mặt bánh? (một phút để tưởng tượng Lãng ca bị đánh thành mặt bánh. Há há)

Hơn hai mươi năm, cũng chưa thể để bốn người nhận rõ tình huống? Huống chi, bọn họ đều là người lớn, người trưởng thành hơn hai mươi tuổi, cho dù không phải chán ghét nhìn nhau, bọn họ cũng không cảm thấy nên có nam nữ chi phòng sao?

Hơn hai mươi năm, thời đại nhi đồng thuần khiết của cô, thời kỳ thiếu nữ e thẹn, tuổi thanh xuân mông lung, trong tất cả ký ức đều có một hình ảnh trong trí óc bay qua, bay qua, bay qua, như ma quỷ dây dưa với cô.

Cô không phải chỉ là thơm hắn một cái thôi sao, không phải chỉ là nắm hắn một chút thôi sao, có cần thiết phải không chết không ngừng đi theo cô như thế hay không? (Nắm người ta suýt hỏng còn “một chút” cái gì. Hơ hơ)

Cô ghét hắn, khinh bỉ hắn, hận hắn, cứ đến lúc tâm tình khó chịu rồi chỉ cần nghĩ đến cái mặt hắn đã muốn một đường chạy đến trên lầu đối diện đánh hắn một trận trút giận, chỉ có không dám phát cuồng trước mặt cha mẹ mình và cô chú Chân.

Nhớ tới mẹ của cô quơ lấy cái nồi, trong vòng hành lang mười gia đình trong khu tập thể nhà ông bà ngoại không buông tha cô, Cổ Thược không khỏi rùng mình một cái, cảm thấy sau cổ một trận lạnh lẽo.

Nhưng nói đến thượng sách khống chế địch thủ mà không nhúc nhích nửa điểm vũ lực vẫn phải nói đến mẹ của Chân Lãng. Nghe nói Chân mụ mụ bẩm sinh có bệnh tim, khi sinh Chân Lãng thiếu chút nữa đặt cược cái mạng, trên dưới Chân gia cung phụng bà như quốc bảo. Ngay cả nghề nghiệp này của Chân Lãng cũng là dưới mệnh lệnh của lão đầu mà cố gắng thành công, mục đích chính là để tương lai chăm sóc thân thể của quốc bảo. (chị Cổ Thược này ngôn ngữ cũng rất là giang hồ nhá)

Thân thể mảnh mai như vậy không thể chịu kích động lớn, Cổ Thược thà bị lão mẹ của mình đánh tới mông nở hoa, cũng không dám chọc cho Chân mụ mụ có chút xíu tức giận thương tâm.

Hết lần này tới lần khác, nước mắt Chân mụ mụ giống như hai luồng nước biển đọng trong hốc mắt, chỉ cần chạm nhẹ là có thể trôi xuống từng chuỗi, làm bà cười thì có thể toàn mạng, còn nếu ai chọc Chân mụ mụ khổ sở, ba vị đại nhân tuyệt đối sẽ lần lượt dùng vũ lực sửa chữa, cộng thêm cấm túc một tháng, trừ tiền tiêu vặt, hủy bỏ bất kỳ hoạt động tiêu khiển nào.

Kinh nghiệm bi thảm hồi bé dẫn đến việc cô cùng Chân Lãng dù không đội trời chung cũng không dám biểu hiện trên mặt, ai cũng không chịu nói trước muốn đối phương cách mình xa xa một chút, cái danh hiệu xấu xa này chẳng ai muốn đảm nhận, thế là có hình thức ở chung kỳ quái như thế này.

Cổ Thược móc ra chìa khóa đã lâu không dùng đến, nhìn nắm cửa một chút, không chút do dự giơ một chân lên đá lên cửa, cửa lớn trơn bóng nhất thời in lại một dấu giày. (=_=!!! Phá hoại!!! không những ngôn ngữ giang hồ mà hành vi cũng vô cùng thô lỗ nữa…)

Rút chân lại lưu loát bước qua cửa, nhìn sàn nhà sạch sẽ trước mặt, cô vứt giày ra sau, chân trần chạy vào bếp, quả nhiên như cô dự đoán, trong tủ lạnh cái gì cũng có, chỉ không có bia cô thích nhất.

Nhiều năm quen biết như thế cô ít nhiều cũng hiểu rõ cái tên kia.

Tự hạn chế, nghiêm cẩn, không đụng vào bất cứ thức ăn bỏ đi gì, không uống rượu, không hút thuốc, ngủ sớm dậy sớm, quả thực không có chút xíu ham mê bất lương, trong mắt cô cuộc sống như vậy thật không ý nghĩa. (Cái này có thể áp dụng làm tiêu chuẩn chọn chồng a. Mà làm gì có ai như Thược tỷ, toàn những “ham mê bất lương”)

Đi vào căn phòng thuộc về cô, ngón tay sát qua mặt bàn, nhìn không thấy một chút xíu bụi bặm, cô hài lòng cong khóe môi. Mình kiên trì thanh toán cho hắn một nửa phí quản lí, hắn cũng nên dọn dẹp căn phòng cho sạch sẽ gọn gàng chờ cô thỉnh thoảng giá lâm.

Đem tất cả quần áo dốc ra bỏ vào trong tủ, nhìn qua giống như mỗi ngày đều ở đây cô mới hài lòng cầm quần áo sạch ngâm nga hát tiến vào phòng tắm.

Cô thư thư thản thản tắm, thả ra một ngày mệt mỏi, bên này Chân Lãng đã ở trong một quán cà phê yên tĩnh cùng bạn tốt thoải mái trò chuyện.

Lúc kim đồng hồ chỉ đến 8:30, thùng thuốc nổ hẳn là đã về đến nhà đi? Chỉ hy vọng căn phòng ngăn nắp sẽ không ở dưới sự tàn phá của cô ấy mà biến thành thật đáng sợ, Chân Lãng yên lặng nghĩ, trong đầu hiện lên cảnh Cổ Thược đạp cửa mang theo giày đầy đất xông vào bồn tắm, tự hỏi ngày mai có nên gọi người đến dọn dẹp chút hay không.

Lâm Tử Thần nhìn Chân Lãng ở đối diện cầm tách cà phê cười nhạt hồi lâu vẫn không nhúc nhích, chặt lưỡi lắc đầu, “Cậu đang nghĩ cái gì, giữ cái vẻ mặt hết sức quỷ dị kia sẽ khiến người ta hiểu lầm.”

Chân Lãng để cà phê trong tay xuống, nới lỏng ngón tay, “Chúng ta bị hiểu lầm cũng không phải ngày một ngày hai, đến nay vẫn còn đứng đầu bảng xếp hạng nam nam luyến trong trường, cậu có muốn lặp lại cảnh tượng năm ấy lẫn nữa hay không?”

Lâm Tử Thần rụt cổ, trong ánh mắt lộ ra vẻ ‘xin miễn cho kẻ bất tài’, “Ma tinh kia rốt cuộc có phải con gái hay không? Uống nhiều rượu như vậy mà còn có thể đem hai chúng ta lột sạch ném lên giường chụp ảnh, mà tôi muốn báo thù cũng chỉ có thể theo gió mà về, đánh không lại a…” (việc làm vô ích)

Chân Lãng cười như không cười nhìn cậu ta, “Tôi nhớ năm ấy có người tuyên bố muốn theo đuổi cô ấy, nói coi trọng tính cách phóng túng của cô ấy, so với cô bé yểu điệu cái gì cũng không biết tốt hơn nhiều, dáng vẻ trung tính lại không dễ dàng thu hút đàn ông, để trong nhà an tâm, ứng viên tốt nhất cho lão bà kiêm người tri kỷ.” (hớ hớ, anh nhớ rõ thế?)

Lâm Tử Thần ngượng ngùng ho khan, xoa xoa cái trán không cẩn thận thấm ra mồ hôi, “Tôi muốn phụ nữ tự lập tự chủ nhưng tôi không muốn một lão bà đưa tay một cái là có thể xé tôi làm đôi, sau này làm thế nào có nửa điểm tôn nghiêm đàn ông a, nhỡ may cô ấy không vui đánh lão công chơi, tôi chẳng phải thảm rồi.”

Nói đến đây, anh không khỏi lắc đầu, lại lắc đầu, cộng thêm tiếng thở dài lặp đi lặp lại.

Năm ấy anh cảm thấy Cổ Thược đặc biệt, không giống những cô bé bên cạnh chỉ biết nói chuyện trang điểm, mua quần áo, vì vậy mà có chút tâm tình, nhưng ngay lần đầu tiên mời hẹn hò lập tức làm cho sự theo đuổi của anh chết từ trong trứng nước.

Có một lần, anh tỉ mỉ lập kế hoạch, còn lôi kéo bạn tốt Chân Lãng giúp đỡ, vốn định trong ngày sinh nhật của Cổ Thược tự tay đưa bánh ngọt, biểu đạt một chút ý tứ theo đuổi, nhất định có thể đại công cáo thành.

Thế nhưng…

Nhớ tới đêm đó, Cổ Thược nhiệt tình kéo hắn uống rượu, từ cạn chén đến cụng bình, vì không muốn mất thể diện trước mặt người mình thích, anh liều mạng, kết quả…

Ngày hôm sau tỉnh lại, anh và Chân Lãng hai người bị lột trống trơn vứt trên giường, thân mật ôm ấp. Cùng lúc đó, hình ảnh bọn họ ‘ân ái’ trên website trực tuyến của trường trong một ngày đã đến cả nghìn lượt xem.

Anh trong hình ôm cổ Chân Lãng, ngọt ngào liếm bơ trên người Chân Lãng, mơn trớn hoa hồng trước ngực cậu ta. Đúng vậy, chính là hoa hồng, hoa hồng mà Lâm Tử Thần vô cùng quen thuộc —— hoa bằng bơ trên bánh ngọt anh đã tự tay kén chọn. (Ha ha, tội nghiệp anh Thần)

Trong nháy mắt, hai đại suất ca nổi tiếng của khoa y được biết đến là cặp đôi đoạn tụ, anh thiếu chút nữa đã cởi thắt lưng xiết chết chính mình, ngược lại Chân Lãng trừ một cái liếc mắt thản nhiên thì không có chút phản ứng dư thừa.

Lâm Tử Thần tức giận đến choáng váng tìm Cổ Thược muốn hỏi rõ ràng, ai biết miệng cũng chưa mở đối phương đã qua một vai ném anh xuống đất, bỏ lại một câu nói mà đến nay anh vẫn khắc thật sâu tại đáy lòng.

“Ai bảo anh quen biết Chân Lãng.”

Chỉ bởi vì quen biết Chân Lãng, lần đầu động tâm của anh lập tức chết non như thế; chỉ bởi vì quen biết Chân Lãng, thanh danh cả đời của anh lập tức bị hủy hoại; chỉ bởi vì quen biết Chân Lãng, anh phải trở thành trò cười cho đến tân bây giờ? Chỉ là quen biết a, có cái gì không đội trời chung khiến cho cô ấy tức giận lớn như thế?

“Còn nói lại chuyện năm ấy?” Lâm Tử Thần cảm thấy lạnh toát sống lưng, “Bạn gái của cậu cũng chia tay, không thấy tiếc sao?”

“Đáng tiếc sao?” Chân Lãng không đáp mà hỏi ngược lại, không nói rõ ràng.

Bạn học kiêm bằng hữu tám năm, Lâm Tử Thần rất rõ Chân Lãng không muốn tiếp tục nói chuyện này nữa, nhưng trong lòng nín nhịn buồn bực nhiều năm như thế thật không vui.

“Cậu có thể cảm thấy không có bạn gái không đáng tiếc, cậu có thể cảm thấy không có thanh danh không đáng tiếc, nhưng còn thanh danh của tôi thì sao? Bị ghép với cậu thành một đôi như thế, tôi rất ủy khuất.” Giọng của anh bất giác cao lên dẫn đến vô số ánh mắt bên cạnh, những ánh mắt lộ đủ vẻ phức tạp quỷ dị.

Đè thấp giọng nói, anh hung hăng trừng mắt nhìn Chân Lãng, “Cậu lúc đó có thể giải thích hiểu lầm, thậm chí có thể không giải thích, nhưng cậu có phản ứng gì? Nói ừ, cậu nói ừ! ! !”

“Ừ.” Vẫn là cái chữ uể oải, Chân Lãng khẽ nâng lông mày, “Hôm nay cậu tìm tôi để nói ủy khuất tám năm trước?”

Lý trí bỗng nhiên quay trở về, suất ca phát điên chớp mắt biến trở lại vẻ mặt nghề nghiệp bình tĩnh tỉnh táo, “Giáo sư mở bệnh viện thẩm mỹ, hy vọng chúng ta lúc rảnh rỗi có thể tới hỗ trợ, tôi đến hỏi ý kiến cậu.”

“Thẩm mỹ?” Chân Lãng nhăn trán, trầm ngâm, “Tôi là bác sĩ phẫu thuật lồng ngực.”

“Nhưng cậu đã lấy được chứng nhận…” Lâm Tử Thần không chút lưu tình chọc phá không cho Chân Lãng lấy cớ, “Ông ấy là giáo sư hướng dẫn chúng ta, về tình về lý đều không tiện từ chối.”

Chân Lãng cười cười, “Cậu không phải đã quyết định rồi sao? Vậy còn hỏi tôi, việc này chỉ cần điện thoại cho tôi biết là được, cần gì phải hẹn riêng để hỏi?”

Lâm Tử Thần tức giận trừng mắt liếc anh một cái, “Hai tháng không gặp, cứ nghĩ tôi nhớ cậu là được.”

Ánh mắt quỷ dị lại quét đến lần nữa, Lâm Tử Thần bỗng nhiên choàng tỉnh, bắn lên từ trên ghế, cong người. Túm đuôi chạy trốn.

Cổ Thược hất tóc lau lau thân thể, tai nghe điện thoại trong phòng khách đang đổ chuông, cô tùy tiện chụp lấy áo choàng chạy ra ngoài, ngả người trên sofa với tay lấy điện thoại.

Khi Chân Lãng đi qua cửa, trước mặt đối diện với hai chân thon dài, còn có cái mông đang nhô cao, áo choàng rộng thùng thình rũ xuống, phong cảnh trong lỗ hổng nhìn không xót thứ gì. (Ớ !!! Phong cảnh, chỉ là phong cảnh ý mà. Phù *vuốt trán*)

~~~~~~~~~~~ \^o^/ ~~~~~~~~~~~

Advertisements

29 thoughts on “Oan gia chương 4 và Trang sách hồng (đen)

  1. Cổ thược, nàng ta thật là ấn tượng, khí chất này khó mà tìm được. Hơi mơ mộng tưởng tượng cảnh hai suất ca bị nàng lừa! Máu mũi!

  2. chị này ….. ta thik kaka
    cái đoạn cúi đó .. her anh này chắc chắn, nhất định nhìn chị không chớp mắt =.=! Hám gái, không b’ với ng` khác thế nào chứ với chị chắc chắn anh Lẵng này có dã tâm =)))

Đã đóng bình luận.