[Ngâm vịnh phong ca] Đệ tam chương


Đệ tam chương

Thương Hải nhìn nữ đế đang dựa vào long sàng ngẩn người, trong lòng hoài nghi càng thêm sâu . Hắn có thể khẳng định, nữ tử trước mắt tuyệt đối là nữ đế Dạ Nguyệt Sắc hắn vẫn hầu hạ bấy lâu. Nhưng là vì sao? Trước kia nàng cũng thường hay ngất đi, vì sao lần này tỉnh lại nữ đế dường như biến thành một người hắn chưa từng quen biết? Nàng không chỉ không nhớ được bất cứ chuyện gì về thế giới này, ngay cả thói quen tính cách cũng hoàn toàn thay đổi, còn thường xuyên nhìn bầu trời ngẩn người, thật sự là rất kỳ quái!

Thương Hải là thái giám nội thị bên cạnh nữ đế, vốn họ Lâm, trước kia mọi người đều gọi hắn là Tiểu Lâm Tử. Sau khi trở thành thái giám nội thị của nữ đế, người ngoài đều gọi hắn một tiếng Lâm công công.

Ngay tối hôm qua, khi hắn và nữ quan Minh Hồng hầu hạ nữ đế thay y phục đi ngủ, nữ đế bỗng nhiên mở miệng hỏi hắn:

“Ngươi tên là gì? Ở cạnh ta đã bao lâu?”

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, nô tài Tiểu Lâm Tử, hầu hạ Hoàng Thượng đã bảy năm.”

“Bảy năm a!” Tô Tái Tình nhìn thiếu niên này. Chắc là đứa nhỏ nhà nghèo đi, tuấn tú như thế lại làm công công, thật sự đáng tiếc.

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, nô tài năm nay mười bảy.”

“Ngươi thì sao?” Nàng quay đầu nhìn thị nữ Minh Hồng.

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, nô tỳ Minh Hồng, năm nay mười sáu, đã hầu hạ Hoàng Thượng năm năm.”

“Vậy sao, đều là lão nhân bên cạnh mà.” Tô Tái Tình nhìn nha đầu trước mắt. Nha đầu kia cũng là một mỹ nhân thanh tú, giơ tay nhấc chân đều rất điềm tĩnh, nhìn ra được là người cẩn thận dè dặt.

Ngẩng đầu lên, xuyên qua giấy trắng cực mỏng, song cửa sổ khắc rồng khắc mây, nàng mơ hồ có thể thấy được vầng trăng đang nhô cao bên ngoài khung cửa. Nàng hiểu rõ trong lòng, mấy cung nhân hầu hạ nữ đế từ lâu kia chỉ sợ đều là tai mắt của nhiếp chính vương, nàng không có một người tâm phúc … Cũng đúng thôi, nàng chỉ là một nữ đế nhỏ tuổi lại không có thực quyền, bên trong không có trưởng bối hoàng tộc chăm sóc, bên ngoài không có đại thần trong triều trợ giúp, cục diện như thế là tất nhiên.

Nhưng nàng Tô Tái Tình cũng chẳng quan tâm. Kiếp trước của nàng chỉ là một cô gái suốt ngày nằm trên giường bệnh chờ chết, loại chính trị tăm tối gì đó này cách nàng quá xa, nàng cũng không thấy là mình có bản lĩnh có thể đấu tranh chính trị mà thắng được vị nhiếp chính vương kia. Hắn hình như cũng đã quản lý quốc gia này không tệ lắm, nếu hắn muốn ngôi vị hoàng đế này, nàng cũng rất sung sướng dùng hai tay dâng cho hắn. Giấc mộng của nàng là đi khắp danh sơn đại xuyên, hiểu rõ sơn thủy chi nhạc, thân phận hoàng đế đối với nàng mà nói chỉ là trói buộc mà thôi. (sông núi nổi tiếng)

Chính là nếu nhiếp chính vương kia thật sự muốn xưng đế, chỉ sợ hắn chưa chắc sẽ bỏ qua cho nàng, dù sao cũng phải nghĩ biện pháp bảo toàn tính mạng mới tốt a.

Phục hồi lại tinh thần, ý thức được mình lại đang ngẩn người, thói quen kiếp trước thật sự là khó đổi. Bên cạnh Tiểu Lâm Tử và Minh Hồng đã quỳ trên đất thật lâu, không có lời của nàng không dám đứng lên.

“Hãy bình thân.” Nàng nhìn hai người bọn họ, bỗng nhiên mở miệng nói: “Ta không thích tên các ngươi, bắt đầu từ ngày mai hãy sửa lại đi.”

Ánh mắt nàng khẽ động, một câu thơ nổi lên trong đầu.

‘Thương Hải Nguyệt Minh châu hữu lệ’ *, câu  thơ này ta rất  thích, hôm nay đưa làm tên các ngươi. Tiểu Lâm Tử gọi Thương Hải, Minh Hồng sửa thành Nguyệt Minh đi.”

*Câu thơ trong bài thơ’Cầm Sắt’ của Lý Thương Ẩn. Dịch nghĩa: Biển xanh, trăng sáng, hạt trân châu rơi lệ

“Nô tài, nô tỳ tạ ơn Hoàng Thượng ban tên.” Hắn người lại song song quỳ xuống tạ ơn, nhưng trong lòng lại càng thấy kỳ quái. Hầu hạ Hoanh Thượng đã nhiều năm như vậy, sao nay đột nhiên lại muốn đổi tên? Không khỏi lại một lần nữa cảm thán Hoàng Thượng trở nên rất khác với trước kia. Nhưng, tên này thật sự cũng không tệ.

Hầu hạ Hoàng Thượng nằm ngủ xong, Thương Hải cùng Nguyệt Minh lẳng lặng rời khỏi tẩm cung, cùng mười hai tùy thị chờ chực bên ngoài tẩm cung. Nửa đêm đầu là ca trực đêm của bọn họ, phải ở lại để hầu hạ hoàng đế bất cứ lúc nào.

Lúc này đêm đã sâu, tuy có một vòng Minh Nguyệt treo cao bên trên, trong thâm cung nội viện này vẫn có vẻ u ám khó hiểu.

“Ngươi nói xem bệ hạ thật sự đã quên toàn bộ chuyện trước kia?” Nhịn hồi lâu, Nguyệt Minh rốt cục nhịn không được thấp giọng hỏi Thương Hải.

Chỗ này mình thấy dúng 2 từ nhịn đọc nó không thoáng lắm ^^

Nàng vốn là người cực kì thận trọng, lời không nên hỏi tuyệt đối không hỏi. Nhưng mấy ngày nay nữ đế thật sự quá mức quái dị, nếu nữ đế thật sự có nội tình gì giấu diếm bọn họ, chỉ sợ chủ tử sẽ không tha cho bọn họ.

Thương Hải trầm tư một lát, chậm rãi lắc đầu.

“Ta thật sự không biết, nhìn qua hình như là vậy. Nhưng không có lý nha, chỉ là bất tỉnh thôi, cũng không đụng vào đâu, sao bỗng nhiên có thể quên đi toàn bộ như vậy? Hơn nữa nếu chỉ là quên chuyện trước kia thì không nói, nhưng ngay cả tính tình thói quen của bệ hạ cũng hoàn toàn thay đổi, chuyện này nói thế nào cũng không thông a.”

“Nếu chủ thượng hỏi, ta cũng không biết phải nói thế nào.” Nguyệt Minh có chút lo lắng.

Thương Hải than nhẹ một tiếng, cảm thấy đầu này ở trên vai sợ là chẳng còn được mấy ngày. Mặc dù đã sớm giao tính mạng cho vị chủ tử kia, nếu thật sự phải chết, vẫn có chút buồn bã, có lẽ Nguyệt Minh cũng vậy đi.

Đêm lẳng lặng đi qua, Tô Tái Tình giả vờ ngủ trên long sàng, trong lòng tinh tế nghĩ tới chuyện cần làm ngày mai, dần dần chìm vào mộng đẹp.

═══════ ════════

Cảm ơn nàng not đã chịu đựng, kiên nhẫn để beta cho ta :X

Advertisements

22 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ tam chương

      1. ai bảo bạn ý làm Hoàng thượng chuẩn quá cơ
        tận dụng triệt để mọi quan hệ là PT tỷ bùn cơ
        ko thì có ai thèm chọi dép đâu XD

  1. chẹp! Trong truyện TQ thường xây dựng nv nữ chính thông minh thì cũng hay kèm theo tư tưởng trạch nữ hoặc muốn ngao du thiên hạ. Nếu chẳng may bị xuyên không vào 1 hoàng cung nào đấy thì kiểu j cũng tìm cách thoát ra (bằng cách rất ư là thông minh và cao thâm nhá =..=)

    ~~> bạn chả phản đối nhưng bạn thấy nó hơi ngược lẽ thường. Trong đời thực, những người phụ nữ mà có đầu óc thì lại hay là người nhiều tham vọng, muốn có địa vị cao trong Xh, kể cả khi họ chấp nhận ở nhà tòng phu đi chăng nữa thì đảm bảo cũng ko làm kiểu phụ nữ “1 dạ 2 vâng” mà thường giúp chồng gánh vác sự nghiệp, tiếng nói của họ vẫn rất có trọng lượng.

    Nói chung, bạn thấy những người phụ nữ này có sống mục tiêu, quan điểm sống rõ ràng, mà quan điểm này sẽ ko phải là “phiêu diêu tự tại” như mấy nv nữ chính trong truyện TQ miêu tả đâu.

    Hay dân TQ nó quan niệm phụ nữ thông minh khác chúng ta chăng???

    1. Bạn nữ chính này không phải muốn ra khỏi cung để chu du thiên hạ đâu nàng. Vì bạn ấy sợ ở trong cung sẽ bị anh nhiếp chính vương kia giết thế là mới tính nước bỏ trốn. Nhưng sau khi 2 người yêu nhau thì có đánh chết bạn ấy bạn ấy cũng không bỏ hoàng cung mà đi ấy chứ.
      Thế nên ta mới nói truyện này xuyên qua nhưng không có những phong cách của truyện xuyên qua kiểu như nữ chính tài giỏi, cái gì cũng biết. Bạn nữ chính trong truyện này chỉ bình thường thôi, nhập gia tùy tục.
      Nói chung ta thấy đây là một truyện đáng đọc, nó lãng mạn nhưng cũng rất thực tế :X

  2. thanks tỷ, đọc chùa không lấy hoàng thượng hắc ám nhà tỷ nhiều, nhưng giờ mới commt , thật vô cùng cảm thấy có lỗi, tỷ thông cảm vì tính muội lười quá :d
    muội mới đọc đến chương 3 của NVPC thôi nhưng đã thích hơn KLHHHA rồi vì thích nữ chính cá tính hơn chút. Ban đầu đọc thấy tính PT hay, nhưng đọc mấy màn tỷ ấy đau lòng thì nản quá. PT bị ngược mà TL lại ko bị ngược nên hơi ức chế, quá ko công bằng. Nhưng chắc NVPC vui hơn tỷ nhỉ, nhìn cả nam lẫn nữ đều thông minh như thế cơ mà :d, chờ mong và ủng hộ truyện của tỷ (dù lâu ko thấy muội comt thì mong tỷ biết rằng muội vẫn ủng hộ tỷ đều đặn nha :)

    1. Chạy ra chạy vô với ta là ta vui rùi. Lâu lâu nói với ta một tiếng là được :)
      Về HTHA thì ta cảm thấy ngược lại ấy chứ. Đoạn đầu ta không thích, nỡ rước cái văn án về, làm được mấy chục chương rồi nản quá, muốn drop lại không nỡ. Đến đoạn ngược này lại thấy hứng thú. Ít ra thì tình tiết nó không buồn ngủ nhưng trước nữa. Sau khi viết được hơn 100 chương thì tác giả viết cũng chắc tay hơn rùi. Ha ha

      Công nhận là ta thích nữ chính của NVPC hơn, đây đúng là một truyện xuyên không đáng đọc tình yêu ạ. Còn nó có vui hơn không thì ta không dám chắc, mỗi người 1 cảm nhận mà. Mà cảm nhận của ta thì khác người lắm. Những đoạn ta thấy hay chẳng hiểu sao cứ bị chọi dép ầm ầm ấy, còn những đoạn thiên hạ chẳng ai để ý ta lại cứ ám ảnh. Già rồi nên càng ngày càng bệnh. há há há

      Tóm lại là ta thích truyện này, ít ra cũng thích H của truyện này, thể loại H mà lúc đọc ta không biết phải edit thế nào. Hớ hớ hớ. (đùa thôi)

  3. Minh cung moi biet nha ban, tu hqua den jo doc 1 mach het “Sinh vien toi truong BD” that su ket nha ban lam lam! Hnay lai bat dau mo vao NVPC, kieu nay lai mat an mat ngu rui, hic…

Đã đóng bình luận.