[Ngâm vịnh phong ca] Đệ tứ chương


Tình hình là nàng not lặn mất tăm nên chương này chưa beta, ta cứ post lên trước, sẽ chỉnh sửa lại sau.

Thỉnh chư vị đừng quên nhiếp chính vương soái ca của ta (.^.)

~O~

Đệ tứ chương

Ngày thứ năm sau khi nữ đế bệ hạ tỉnh lại, lần đầu tiên nàng bước vào ngự thư phòng. Nơi đây hẳn là nơi thường ngày nàng xử lý triều chính, dĩ nhiên là trên danh nghĩa.

Ngự thư phòng trang trí hoa mỹ tỏa ánh sáng ngời ngời, không có một chút âm u lạnh lẽo của kiến trúc cổ đại. Trong phòng đốt một loại hương nhàn nhạt không biết tên, hết sức im lặng. Phía trên có một chiếc long ỷ quang hoa nội uẩn khắc từ bạch ngọc, đó hẳn là ngai vàng của hoàng đế.

(quang hoa nội ẩn: ánh sáng từ bên trong, bạch ngọc: ngọc màu trắng, long ỷ: ghế vua, long án: bàn của vua)

Trước long ỷ có một chiếc long án bạch ngọc, một cái ngọc tỷ lẳng lặng đặt bên trên. Tất cả tấu chương phải qua ngọc tỷ này đóng dấu mới có hiệu lực, nó cũng chính là biểu tượng tối cao của hoàng quyền.

Phía dưới ngai vàng hoàng đế đặt một bộ bàn ghế thoạt nhìn giống long ỷ và long án. Chất liệu gỗ chạm trổ, so với ngai vàng của hoàng đế không kém chút nào, đây chính là nơi nhiếp chính vương thường ngày phê duyệt tấu chương, cùng đại thần trong triều nghị sự.

Lúc này đã là xế chiều, sau khi kết thúc buổi triều sớm, nhiếp chính vương đang phê duyệt tấu chương, năm sáu thái giám đứng yên một bên hầu hạ. Nhiếp chính vương đã sớm nghe được tiếng thông báo Hoàng Thượng giá lâm, nhưng cho đến khi nữ đế đi vào mới buông bút son xuống đứng dậy nghênh đón.

“Vi thần tham kiến Hoàng Thượng.” Hắn nhẹ chắp tay xem như hành lễ.

Nhiếp chính vương trong lòng có chút kinh ngạc. Hắn còn chưa đi tìm nàng, nữ đế này lại đã tự động đưa tới cửa.

Tô Tái Tình nhìn nhìn bày biện trong ngự thư phòng, rồi lại nhìn nam nhân trước mắt, trong lòng không khỏi bật cười. Nam nhân này thật đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết* a, lại phạm thượng lộ liễu trắng trợn như thế, không để nữ đế là nàng đây vào mắt. Thật không rõ vì sao hắn không dứt khoát giết nàng, trực tiếp lên ngôi hoàng đế đi.

(*một câu nói trong “Tam quốc chí” ý nói ý đồ đã quá trắng trợn, không ai không biết)

Nghĩ đến đây, trong lòng nàng bỗng nhiên khẽ động. Không đúng! Mình chiếm cứ thân thể này, vậy nữ đế thật sự chạy đi đâu rồi? Xem tình hình hiện tại, chỉ sợ đã chết rồi, hơn nữa, vị nhiếp chính vương này có thể đã xuống tay thật sự là cao đến mức người ta không thể xem thường a!

Nhiếp chính vương thấy nàng nhìn chằm chằm mình rồi ngẩn người, liền ho một tiếng hỏi:

“Bệ hạ, vi thần có gì không đúng sao?”

Chú ý tới ánh mắt nàng đánh giá ngự thư phòng, không phải muốn khởi binh hỏi tội chứ? Nàng sẽ không ngu ngốc xuất chiêu sớm như vậy chứ?

Tô Tái Tình tạm thời vứt bỏ lòng nghi ngờ, chậm rãi lắc đầu, vẫn là làm chính sự trước đi.

“Điện hạ đương nhiên không có gì không đúng.” Nàng nhẹ nhàng mỉm cười.

“Vậy bệ hạ tới là vì?” Hắn cũng mỉm cười nhìn nàng, giống như đang nhìn một tiểu cô nương đáng yêu.

Nam nhân này hiện tại nhìn qua thật đúng là vô hại a! Nhìn hắn hành động giấu diếm như thế, đây là loại nam nhân cực kỳ kiêu ngạo và có dã tâm đây.

“Hôm nay trẫm tới là có việc muốn thỉnh giáo điện hạ, mong điện hạ vui lòng chỉ giáo.”

“A?” Hắn nghi ngờ trong lòng, “Bệ hạ xin mời nói, thần nhất định tri vô bất ngôn.” (ý là có gì nói nấy)

“Như thế rất tốt.” Tô Tái Tình trong lòng yên lặng thở dài một hơi, nói chuyện ở cổ đại thật là mệt.

“Các ngươi đi xuống trước đi, trẫm muốn cùng nhiếp chính vương nói chuyện riêng.” Nàng thản nhiên phân phó xuống.

Thái giám trong phòng cùng nữ quan theo nàng đến đồng loạt nhìn về phía nhiếp chính vương, thấy nhiếp chính vương gật đầu, lúc này mới cúi chào lui xuống, để lại hai người bọn họ trong thư phòng.

Nữ đế đi đến ngồi lên long ỷ. Long ỷ này mặc dù đẹp đẽ quý giá, cũng trải đệm gấm thật dày, nhưng ngồi lên vẫn có chút cứng rắn, làm cho nàng rất không thoải mái.

“Điện hạ” nàng do dự một chút “Trẫm muốn biết về quốc gia này, về trẫm, về chuyện của điện hạ ngươi.”

“Cái này,” hắn có chút giật mình, không nghĩ tới nàng sẽ hỏi việc này, có ý nghĩa gì đặc biệt sao?

“Không biết bệ hạ muốn biết về phương diện nào?”

“Tất cả! Ví dụ như tên trẫm.”

“Tên?” Vẻ mặt nhiếp chính vương có chút kỳ quái, “Ngay cả tên mình bệ hạ cũng không nhớ rõ sao?”

“Đúng vậy, mong điện hạ nói cho biết.”

“Thật ra bệ hạ có thể hỏi những người khác, vì sao nhất định phải hỏi vi thần?” Hắn đối với vấn đề này càng cảm thấy hứng thú.

“Bởi vì ta chỉ muốn hỏi ngươi! Chỉ muốn nghe ngươi nói với ta!” Nàng không hề tự xưng trẫm, không hề dùng thân phận nữ đế hỏi hắn, mà dùng thân phận Tô Tái Tình tới hỏi hắn. Thời điểm tất cả những người bên cạnh đều không thể tin, nàng tình nguyện nghe lời hắn nói. Nam nhân này quá kiêu ngạo, làm cho nàng cảm thấy hắn thậm chí kiêu ngạo đến mức khinh thường không thèm lừa nàng.

Đôi mắt phượng ẩn sau tóc mai của hắn hơi nheo lại, bỗng nhiên phát hiện mình không cách nào hiểu rõ nữ hài tử này. Chỉ muốn nghe lời hắn nói sao?

“Vương triều Ngâm Phong ta phụng Dạ Thị là quốc chủ, tôn húy của bệ hạ là Nguyệt Sắc, năm nay mười ba tuổi. Ba tuổi lên ngôi, niên hiệu Triêu Húc, ý lấy triêu dương vĩnh húc, năm nay là Triêu Húc thứ mười năm.” (ý là ‘ánh mặt trời không bao giờ tắt’)

“Ba tuổi lên ngôi?” Thật sự là nhỏ, “Phụ thân và mẫu thân trẫm đâu?”

“Tiên hoàng cùng tiên hoàng hậu mười năm trước đã tấn thiên.” (~die)

“Cùng nhau?” Có mùi vị âm mưu.

“Không sai.”

“Vì sao?” Nàng hỏi tới cùng.

“Tiên hoàng vì bệnh mà băng hà, tiên hoàng hậu bi thương quá độ, cũng cùng đi.” Hắn đáp rất trôi chảy, đây cũng là một phần tình hình thực tế a.

“Thật không?” Nàng vẫn chưa tin hoàn toàn, hoàng gia cũng có chân tình sao? Tuyệt đối có âm mưu!

“Quốc chủ trước là nam đế? Vì sao chọn một nữ hài tử ta làm hoàng đế? Ta không có huynh đệ tỷ muội khác sao?”

“Triều ta vẫn chưa có quy định nữ tử không thể làm đế, huống chi bệ hạ là con nối dòng duy nhất của tiên hoàng, đương nhiên là bệ hạ kế vị.”

“Trẫm có một chuyện cảm thấy kỳ quái, vì sao trẫm lại không có một người thân? Cho dù con nối dõi của hoàng tộc Dạ Thị ít ỏi, cũng không có lý nào không có một huynh đệ tỷ muội chứ? Tiên hoàng không nạp phi sao?” Dường như rất không có khả năng đi? Chẳng lẽ nơi này là chế độ một vợ một chồng?

“Tiên hoàng anh niên tảo thệ, chưa nạp phi.” (còn trẻ mà đã chết)

Anh niên tảo thệ? Sớm thế nào?

“Chẳng lẽ toàn bộ gia tộc Dạ Thị đều anh niên tảo thệ hay sao? Ngay cả Vương thúc, Hoàng cô cô đều không có để lại?” Sẽ không thảm như vậy chứ.

A, hỏi ngay điểm mấu chốt, đứa nhỏ này còn rất sâu sắc. Nói cho nàng cũng không sao, để trò chơi càng thú vị một chút đi.

“Ngâm Phong dựng nước đã hơn hai trăm năm, đã trải qua mười một vị quân vương. Trời ghen ghét Dạ Thị, không để quân vương ta trường thọ.”

Trời ghen ghét? Trời ghen ghét hay là người ghen ghét? Hai trăm năm mười một người, vậy chẳng phải chia đều cứ chưa đến hai mươi tuổi đã chết một người? Sao có chuyện trùng hợp như vậy? Chỉ sợ ấu chủ lại càng bị cưỡng ép đây! (ấu chủ ~ vua còn nhỏ tuổi)

Tô Tái Tình áp chế oán thầm trong lòng, bỗng nhiên nhẹ nhàng nở nụ cười. Khi nhìn lại nhiếp chính vương, đúng là một dáng vẻ nữ nhi gia cười khẽ.

“Lại nói tiếp, trẫm còn chưa biết tục danh của nhiếp chính vương đâu.”

“Gia tộc Tiêu Thị từ đời quốc quân thứ hai bắt đầu nhiếp chính, thần tiện danh Lăng Thiên.”

Lăng Thiên? Xâm phạm trời cao sao? Cái này cũng gọi là tiện danh?

“Tên rất hay, tên rất hay,” nàng cười đến bí hiểm, “Điện hạ có tự chứ?”

“Tự?” Là cái gì? Hắn nghi hoặc.

Có vẻ nơi này không quá giống cổ đại mà nàng biết. Văn nhân sĩ tử cổ đại Trung Quốc phần lớn có danh lại có tự, người nơi này xem ra chỉ có danh mà không có tự.

” ‘Tự’ chính là giải thích của tên, cũng chính là một cái tên khác. Như vậy đi, trẫm đưa cho nhiếp chính vương một cái tự được không?”

“Như vậy, thần tạ chủ long ân,” Quy củ kì quái gì đây? Nàng từ nơi nào nghe được?

“Không bằng” con mắt nàng xoay tròn rồi lại xoay tròn, cho hắn một chút ám chỉ đi, “gọi là ‘Trục Nguyệt’ được không?”

Ám chỉ này đủ rõ ràng chứ, Trục Nguyệt Trục Nguyệt, trục xuất ánh trăng, cũng chính là trục xuất nàng. Cái này chứng tỏ nàng không ngần ngại đem ngôi vị hoàng đế tặng cho hắn, hắn thông minh như vậy, không thể nào không rõ chứ.

“Trục Nguyệt?” Hắn cười đến mức đầy tà khí, ẩn một tia âm độc bên trong, “Thật sự là tên rất hay, thần thụ sủng nhược kinh.”

Hắn đương nhiên hiểu ý tứ của nàng, chỉ là, chỉ cần thoái vị là có thể chấm dứt ân oán hai trăm năm? Nàng đã nghĩ quá đơn giản rồi. Hắn sẽ làm cho nàng ngồi trên ngai vàng này, cho tới khi ——

Nàng chết!

“Không cần tạ ơn, hay là điện hạ tiếp tục nói cho trẫm một chút về Ngâm Phong quốc đi.”

Nhìn hắn cười, Tô Tái Tình biết sự tình chỉ sợ không chỉ đơn giản là thoái vị như vậy, trong lòng dâng lên một trận ủ rũ nhàn nhạt. Nàng lại không có hứng thú tiến hành đấu tranh chính trị với hắn, vẫn là nghĩ biện pháp chạy ra khỏi hoàng cung đi.

═══════ ════════

Advertisements

35 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ tứ chương

      1. khửa khửa
        bái phục bái phục
        sâu sau này cóa thất nghiệp
        nàng nên mở tiệm cải lộn mướn
        hắc hắc
        ta đảm bảo ko cãi lại ai nhất định nhờ nàng
        hắc hắc
        cười méo cả miệng
        sorry kẹo bông
        ta ko phải cười nàng
        nhưng mà ta cao hứng quá ko dừg đc
        ha ha

      2. Bao nhiêu năm “chinh chiến” mới được thế đấy tình yêu ạ.
        Hồi thi đại học, bố mẹ với cô giáo bảo “mày thi luật đi mà làm thầy cãi”
        Ta trả lời là “nhưng con (em) muốn làm thục nữ đi lừa giai đẹp”
        Vẻ mặt bố mẹ ta nhìn rất hài hước, còn cô giáo thì nói “thật phí phạm nhân tài”
        Kết quả cuối cùng là, ta mà làm được thục nữ thì có mà trên trời đầy heo bay

  1. thanks, càng đọc càng hay. từ đầu huynh muốn giết tỷ, ko hiểu trời đất xoay vần thế nào mà về sau lại yêu nhau đc, chậc chậc. đúng là …thế sự khó lường a

Đã đóng bình luận.