Hoa hồng giấy_Chương 6


Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu +Pachan

Convert: nothing_nhh

 

Chương 6: Không làm tiên nữ đã rất nhiều năm (tứ)

Bạch Nhạn ngừng cười, xoay người lại, chắp tay phía trước giống như một nhân viên lễ tân khách sạn, cung kính nhìn Khang Kiếm: “Lãnh đạo Khang, chào buổi tối.”

Khang Kiếm nhíu mày, không để ý tới một đôi mắt đang tỏa sáng, anh đi đến trước mặt Bạch Nhạn, “Thật trùng hợp nha, tụ tập với bạn bè ở đây?”

“Thưa lãnh đạo, không phải tụ tập, là tham gia hôn lễ của đồng nghiệp. Khi ra ngoài hít thở không khí thì bị tiếng vỗ tay thu hút, vô cùng vinh hạnh được nghe lãnh đạo Khang diễn thuyết.” Bạch Nhạn lại cười xuất hiện má lúm đồng tiền nho nhỏ.

“Nếu là hôn lễ vậy nhất định có không ít bàn tiệc!” Giọng nói Khang Kiếm thật bình thản, đôi mắt đẹp lại sáng dị thường.

“Hơn ba mươi bàn, tôi không đếm kĩ, lãnh đạo Khang có việc, vậy tôi đi…”

“Nhiều bàn rượu như vậy nhất định sẽ không ngại có nhiều hơn vài vị khách!” Khang Kiếm cắt ngang lời Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn rất không thuần túy mà nghĩ: vị lãnh đạo Khang này không phải muốn ăn chùa, uống chùa đấy chứ?

“Anh, thư ký Giản và thư ký Ngô trực tiếp từ văn phòng tới đây, đến giờ còn chưa ăn tối.” Khang Kiếm bổ sung một câu.

“Ở tầng dưới của khách sạn có nhà ăn vẫn còn mở cửa.” Bạch Nhạn trừng mắt nhìn, ý tứ nhắc nhở.

“Bây giờ đi xuống lại phải gọi món, rồi đợi mang ra không biết mất bao lâu. Có phải em sợ chúng tôi không chi tiền mừng hay không? Thư ký Giản!” Khang Kiếm xoay người.

“Đừng, đừng…” Bạch Nhạn bước tới gần đưa tay bịt miệng anh, “Lãnh đạo Khang, anh có thể tới dự hôn lễ của đồng nghiệp tôi đã là phúc ba đời của bọn họ rồi. Nhưng…” Cô nghiêng đầu kéo dài giọng, “Người ta cả đời mới có một lần kết hôn, thật vất vả mới có thể làm nhân vật chính, nhân vật lớn như anh đi vào chẳng phải sẽ lấy mất tiếng tăm của người ta sao?”

Khang Kiếm a một tiếng như đã hiểu, mở hai tay của cô ra, “Xem ra anh là người không được hoan nghênh, thôi quên đi, chúng ta ra ngoài ăn. Em có áo khoác ở bên trong không?” Anh chỉ nhà ăn cách đó không xa.

Bạch Nhạn sửng sốt, từ “chúng ta” này bao gồm cả cô? Cô được mời tới, đã chi không ít tiền mừng nha. Trước mắt, ngay cả bạn trai cô cũng không có, muốn đòi lại phí tổn cũng thật xa vời, tối nay chỉ có thể ăn nhiều uống nhiều một chút mới có thể an ủi ví tiền bị tổn thương.

“Lãnh đạo Khang, giữa chừng mà rời khỏi hội trường thì đồng nghiệp của tôi sẽ tức giận. Ha ha, lãnh đạo Khang đi mạnh khỏe, chúc anh tối nay ngon miệng.” Cô im lặng đưa tay sang hướng bên cạnh mời đi.

“Em là phù dâu?” Khang Kiếm vẫn không nhúc nhích, ánh mắt sáng ngời.

“Không phải, không phải.”

“Vậy đi thôi, mấy trăm khách mời, thiếu một người cũng không ai phát hiện ra, nhanh lên một chút, anh thật sự rất đói.” Khang Kiếm đột nhiên nhìn về phía đại mỹ nữ Lâm Phong như đang lọt vào sương mù ở bên cạnh, ánh mắt đảo như thoi, “Cô là đồng nghiệp của Bạch Nhạn? Phiền cô đi vào lấy đồ giúp cô ấy, nếu có người hỏi, xin giúp cô ấy trả lời.” Cực kỳ khách khí nhưng lại làm người ta không thể từ chối.

Lâm Phong như bị thôi miên mà gật gật đầu, cũng không thèm hỏi Bạch Nhạn, trực tiếp đi vào nhà ăn, rất nhanh đã cầm áo khoác và túi xách của Bạch Nhạn đi ra.

Trên mặt Bạch Nhạn vẫn đang duy trì nụ cười nhưng lại không có một chút ý cười.

Khang Kiếm nhận lấy áo khoác và túi xách của cô, nói cảm ơn với Lâm Phong rồi nhàn nhã đi về phía thang máy.

Giản Đan và thư ký Ngô đã đợi ở thang máy một lúc lâu.

“Anh ta là người quen của cô?” Lâm Phong thật sự rất tò mò, cô có thể nhận ra ngữ khí Khang Kiếm nói chuyện với Bạch Nhạn rất thân thuộc.

Bạch Nhạn trừng mắt nhìn bóng lưng Khang Kiếm, trợn mắt nhìn trần nhà nói, “Tôi mà có người quen như vậy thì đã sớm tạm biệt bệnh viện rồi.”

Lâm Phong chớp chớp đôi mắt dài xinh đẹp, “Vậy hai người là?”

“Quan hệ lãnh đạo và bị lãnh đạo.”

Cửa thang máy mở ra, Lâm Phong nhìn Bạch Nhạn đi vào thang máy, mái tóc đen dài trên vai nhẹ đung đưa.

Lái xe đưa xe đến cửa khách sạn, Khang Kiếm thấp giọng nói gì đó với Giản Đan, Giản Đan đưa mắt lướt qua Bạch Nhạn rồi cười cười, mở cửa xe, thư ký Ngô ngồi phía trước, anh ta ngồi phía sau, rồi xe chạy mất.

“Phía trước là phố đi bộ, có quán vịt nướng Bắc Kinh đặc biệt chính tông, chúng ta đến đó ăn đi.” Khang Kiếm nói, sóng vai cùng Bạch Nhạn bước xuống cầu thang. Trên đường phố, anh vòng qua Bạch Nhạn, đi phía ngoài của cô.

“Anh cũng biết loại quán nhỏ này sao?” Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.

“Em nghĩ anh không ăn thức ăn của người bình thường?”

“Anh ăn là ăn đồ ăn đắt tiền, đây chính là đồ ăn của dân chúng bình thường!”

Dường như tâm tình của Khang Kiếm không tệ, cười cười, “Con người chỉ phân công công việc không giống nhau chứ đâu có phân chia địa vị. Nếu buổi tối không phải tăng ca thì anh cũng thường xuyên cùng mấy thư ký ra ngoài uống chút rượu.” Chỉ là cơ hội như vậy cũng không nhiều lắm.

Trong khi nói chuyện, bọn họ đã đi tới quán vịt nướng.

Trong quán có bàn tròn, cũng có những dãy dài ngồi đối diện nhau, Khang Kiếm đi tới một cái bàn vuông nhỏ, Bạch Nhạn kéo tay áo của anh, “Lãnh đạo Khang, chúng ta gọi một gian phòng đi.”

“Chỉ có hai người cũng không cần thiết, ngồi bên ngoài ăn cũng được.” Khang Kiếm thật tao nhã ngồi xuống, cầm thực đơn lên.

Bạch Nhạn nuốt nuốt nước miếng, ánh mắt lướt qua lướt lại trong quán, quả nhiên Khang Kiếm thường xuyên xuất hiện trên ti vi này cực kỳ thu hút sự chú ý của khách hàng, tiếng thì thầm từ bốn phía ập tới.

Bạch Nhạn nhắm mắt, quên đi, anh ta không sợ lời gièm pha ảnh hưởng đến tiền đồ rộng lớn thì cô sợ cái gì?

Hai người gọi một món xào, một món canh, nửa con vịt, không gọi rượu, trực tiếp đưa món chính lên. Vịt nướng quả thật không tệ, chỉ là hành hơi già một chút.

Khang Kiếm dường như rất đói bụng, trong khi ăn không nói chuyện gì, rất chuyên tâm ăn cơm. Giữa chừng di động vang lên hai lần, anh mở ra nhìn rồi trực tiếp từ chối, sau đó di động lại vang lên, anh tắt đi luôn.

Bạch Nhạn đã ăn một chút ở bàn tiệc, lại là bữa tối, sợ ăn nhiều hơn nữa sẽ béo nên chỉ gắp mấy miếng rau xào, sau đó cầm chén trà nóng ủ ấm tay, một lúc lâu mới nhấp một ngụm.

Cho dù hiền hòa ngồi giữa khách sạn hay hòa mình vào với người dân bình thường nhưng khí chất lạnh lùng và quý phái của Khang Kiếm vẫn làm cho người ta không thể bỏ qua, rồng chính là rồng, sâu chính là sâu, Bạch Nhạn cảm khái nói.

Thanh toán rồi đi ra, đứng trước cửa, gió mát lạnh thổi qua làm Bạch Nhạn run lên một cái.

“Lãnh đạo Khang, anh có người tới đón hay bắt xe về?” Cơm đã ăn xong, đương nhiên là nên chào tạm biệt, cô vần còn nhớ đến kinh nghiệm đáng sợ của lần “tản bộ dưới mưa” kia.

Khang Kiếm nhíu mày, “Ăn quá no, đi dạo cùng anh một lát, được không?”

Cô nói không được cũng có ích sao?

Tối nay, Bạch Nhạn coi như đã được lĩnh giáo tác phong quyết đoán của lãnh đạo Khang, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cô cười tủm tỉm nhìn anh, “Đây là vinh hạnh của tôi.”

Hai người chậm rãi đi dọc theo phố đi bộ, vòng qua rất nhiều ngã rẽ, dừng lại ở trươc mấy sạp hàng, bình luận vài mặt hàng trong tủ kính, rồi lại xuyên qua quảng trường nhân dân, đi qua một chợ rau ở phía trước, Bạch Nhạn dừng chân.

“Lãnh đạo Khang, anh có biết giá của thịt bò và rau dưa bây giờ không?”

Khang Kiếm sửng sốt, nhướng mày theo thói quen.

Gió hơi lớn, Bạch Nhạn dựng thẳng cổ áo khoác lên, cười thật thản nhiên, “Từ khi năm tuổi tôi đã biết, còn biết cò kè mặc cả. Lãnh đạo Khang, khi năm tuổi anh đang làm gì?”

Năm tuổi? Học vẽ hay học violon, hay là anh họ từ nước ngoài về dạy tiếng Anh hội thoại? Khang Kiếm đứng dưới ngọn đèn le lắt của chợ rau, lẳng lặng nhìn ánh sáng say mê lóe lên trong đôi mắt to tròn của Bạch Nhạn.

“Anh thấy đấy, từ nhỏ chúng ta đã không có một chút sở thích giống nhau, thời gian của anh giống như ánh mặt trời ấm áp, nên chiếu đến những nơi rộng lớn như đất đai Tân Giang, trăm ngàn lần đừng lãng phí trên người tôi, tôi sẽ cảm thấy có tội. Cảm ơn anh đã mời tôi ăn cơm, có gì dặn dò cứ bảo thư ký Giản gọi điện cho tôi. Tôi giúp anh gọi xe.” Cô nói xong liền chạy về phía đường, đưa tay đón xe.

Cô thật sự thông minh, nhìn ra ý đồ của anh, lại một lần nữa dịu dàng nhưng kiên quyết từ chối anh.

Nếu anh dễ xua đuổi như vậy thì hiện tại bọn họ cũng chẳng đứng ở chỗ này.

Khang Kiếm bắt lấy tay Bạch Nhạn trong gió, “Bạch Nhạn, đợi chút. Trước kia chúng ta không cùng một đất nước nhưng hãy tạo cơ hội để chúng ta ở chung đi, chúng ta sẽ có tiếng nói chung, sở thích chung, dần dần sẽ hợp thành một đất nước.”

“Không có khả năng đấy.” Bạch Nhạn muốn rút tay về nhưng anh cầm rất chặt.

“Em chưa thử sao biết không có khả năng?” Khang Kiếm nhìn cô, ánh mắt sáng như sao.

Bạch Nhạn cười lắc đầu, “Lãnh đạo Khang, xin hỏi anh thích tôi nhất ở điểm nào?”

“Tình cảm không phải một bài toán nhất định phải có một đáp án cố định. Ánh mắt của em, giọng nói của em, từng động tác nhỏ của em đều là lý do, có được không? Bạch Nhạn, anh là thật lòng. Làm bạn gái của anh, chúng ta ở chung thử xem.”

“Tôi có thể ở được phòng bếp nhưng tuyệt đối không lên được phòng khách, lãnh đạo Khang, anh rửa sạch mắt của anh đi, nhìn cho rõ, đừng để người có tài năng, tiềm năng như anh bị hủy hoại trong tay tôi.” Bạch Nhạn tận tình khuyên nhủ, cảm giác bất lực trong lòng lại dâng lên nặng nề hơn, người này thật đúng là một cây dây leo.

Khang Kiếm rất nghiêm túc trả lời: “Nếu thật sự bị hủy, anh không oán cũng không hối hận. Cá nhân anh cho rằng một người có tài thì ở cùng ai hay ở bất kỳ nơi nào cũng không liên quan nhiều lắm.”

Bạch Nhạn không nói tiếp, không thể tưởng tượng được nhìn anh.

“Anh thật sự dũng cảm.” Một lúc lâu sau cô mới phun ra một câu, cô cắn cắn môi, “Lãnh đạo Khang, sự ưu ái này của anh đối với tôi làm tôi thụ sủng nhược kinh, đương nhiên cũng có chút hư vinh nho nhỏ. Tôi cái gì cũng không nói, như vậy được không, anh có thể tìm một thám tử tư, hoặc tìm một người thân quen trong ngành công an, tới đoàn Việt kịch ở Vân Huyền, len lén hỏi thăm gia cảnh nhà tôi rồi anh sẽ hiểu rõ vì sao chúng ta không cùng một đất nước.”

“Được.”

“Vậy buông tay đi!” Môi Bạch Nhạn hơi hơi trắng bệch, thân mình lạnh tới mức run rẩy.

Khang Kiếm cố chấp nắm tay cô, ngăn một chiếc taxi lại, tiễn cô về nhà trọ rồi mới nói tạm biệt.

Bạch Nhạn gần như khẳng định đêm nay sau khi tạm biệt, hai người lập tức trở thành hai đường thẳng song song, không bao giờ giao nhau nữa.

Đi làm, tan tầm, rất nhiều ngày lại bình tĩnh qua đi.

Khang Kiếm không gọi điện thoại nữa, cũng không phát sinh những cuộc gặp gỡ bất ngờ nữa, Bạch Nhạn dường như nhanh chóng quên đi khúc nhạc đệm này, chỉ khi ngẫu nhiên xem tivi, vô tình chuyển đến kênh Tân Giang, trên màn hình vừa vặn nhìn thấy Khang Kiếm đang họp hoặc đi thăm hỏi mới nhớ tới mình cũng quen biết người này.

Đầu tháng mười một, các bộ ủy tổ chức cho toàn bộ nhân viên đến bệnh viện khám sức khỏe hàng năm, đây là phúc lợi của đơn vị cũng là cơ hội tốt để bệnh viện kiếm tiền, các phòng kiểm tra đều tăng thêm người, đều phải tăng ca để tiếp đón nhân viên tới kiểm tra sức khỏe.

Liễu Tinh ở khoa phụ sản, mỗi ngày đều kêu khổ, kêu mệt không ngừng, kêu rằng Bạch Nhạn thật may mắn.

Bạch Nhạn cũng rất không thông cảm nói cho cô biết rằng ba ngày nghỉ tiếp theo của cô cũng không còn nữa.

Liễu Tinh khóc không ra nước mắt.

Ngay cả được nghỉ ba ngày, bình thường Bạch Nhạn vẫn phải trực hai ca đêm, từ thứ sáu tới thứ bảy, rồi thêm cả chủ nhật.

Bạch Nhạn trở lại nhà trọ, ngâm mình trong nước ấm, giặt xong quần áo, dọn dẹp xong phòng ở, ăn bữa ăn đơn giản rồi vùi đầu ngủ mê mệt.

Đang ngủ mơ màng, cô đột nhiên bị một trận chuông điện thoại dồn dập làm bừng tỉnh, đầu tiên tưởng là đồng hồ báo thức, sau khi mở mắt mới biết là di động.

“A lô…” Bạch Nhạn từ từ nhắm hai mắt, lại tiếp cận trạng thái nửa ngủ.

“Bạch Nhạn, sao em không ở bệnh viện?”

Giọng nói của Khang Kiếm, Bạch Nhạn lẩm bẩm nói: “Tôi được nghỉ, có chuyện gì sao?”

“Anh ở phòng siêu âm B.”

Bạch Nhạn đột nhiên mở mắt ra, theo phản xạ có điều kiện mà liên tưởng đến cái gì đó, cô nhẹ nhàng thở một hơi, cố gắng làm cho giọng nói bình tĩnh lại, “Lãnh đạo Khãng, là kiểm tra có gì không tốt sao? Anh không cần lo lắng, phát hiện sớm thì có thể chữa trị tận gốc…”

“Rốt cuộc em đang nói cái gì?” Khang Kiếm ngắt lời cô, “Anh còn chưa làm siêu âm B! Anh vừa mới tới phòng giải phẫu tìm em nhưng không tìm được. Một lúc nữa chúng ta cùng đi ăn sáng, là em đến bệnh viện hay anh tới đón em? Kiểm tra sức khỏe xong, buổi sáng anh không có việc gì khác.”

Bạch Nhạn thấy trong đầu bắt đầu có điểm không kiềm chế được, cô chậm rãi ngồi xuống, dựa lưng vào giường nhìn ra cửa sổ, trời dường như đã sáng nhưng không nhìn thấy mặt trời.”

“Lãnh đạo Khang, ra khỏi cửa bệnh viện, bên trái có bác bán sữa đậu nành, bên phải có cô bán bánh sủi cảo, đồ ăn sáng của nhà nào cũng không tệ, cũng không đắt.”

“Trợ lý Khang, đến lượt anh…” Trong điện thoại có người đang gọi.

Khang Kiếm ngắt điện thoại, Bạch Nhạn nằm lại lên giường, bịt kín chăn lại bắt đầu mơ màng, “Cốc, cốc…” Có người gõ cửa dồn dập.

Bạch Nhạn thật sự muốn nổi điên, huỵch một tiếng ngồi dậy, ôm đầu, kéo kéo mặt rồi mất kiên nhẫn oán giận nói: “Đến đây, đến đây…”

Cửa mở ra, nháy mắt lại “cạch” một tiếng đóng lại, cô ôm ngực, buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan.

Khang Kiếm ngọc thụ lâm phong đứng ngoài cửa.

“Bạch Nhạn?”

“Ha ha,” cô cười gượng, hoảng hốt vọt vào phòng ngủ mặc vào một cái áo khoác, lấy tay làm lược, túm tóc buộc lại, lấy khăn ướt lau mặt rồi mới mở cửa ra, “Lãnh đạo Khang, mời!”

Khang Kiếm liếc mắt nhìn cô một cái, đưa cái túi giấy trong tay cho cô.

Cô nhận lấy, túi giấy hơi nóng, cúi đầu lại thấy là bánh gạo, sữa đậu nành và sủi cảo, hai phần.

“Anh…” Cô ngẩng đầu, vẻ mặt buồn bực.

“Mấy ngày nay thành phố đón tiếp cấp trên tới kiểm tra quá trình xây dựng văn minh thành thị, anh bận rộn đến tối muộn nên không có thời gian gọi điện cho em được.” Khang Kiếm xoa xoa trán, xem như giải thích những ngày im lặng gần đây, “Bên Vân Huyền anh đã cho người đi qua, thật ra đi hay không cũng chẳng quan hệ gì, Bạch Nhạn vẫn là Bạch Nhạn mà anh biết.”

Bạch Nhạn trừng lớn mắt, “Anh… không thèm để ý chuyện đó?”

Khang Kiếm do dự gật đầu, ngốc nghếch vươn tay xoa xoa đầu cô, “Không có gì phải để ý, đều là chuyện quá khứ. Làm bạn gái anh là em chứ không phải người khác. Em đừng nói cái gì mà ảnh hưởng đến tiền đồ của anh, anh đã chán bị người khác chụp cho cái mũ ‘quan nhị đại’ rồi, tiền đồ của anh phải dựa vào chính anh cố gắng, người khác ngăn cũng không ngăn được, giúp cũng không giúp được.” (‘quan nhị đại’ có thể hiểu nôm na là những người có tiền đồ hoặc làm lớn trong giới chính trị)

Bạch Nhạn đột nhiên mất đi sức lực toàn thân, đứng cũng không nổi, không thể không vịn vào tay Khang Kiếm ngồi xuống cạnh bàn.

Nhà trọ nho nhỏ, lần đầu tiên có người khác tới, đem một luồng khí xa lạ nhẹ nhàng bồng bềnh trôi.

Khang Kiếm đứng bên cạnh cô, tay đặt trên vai cô, “Em còn có gì khúc mắc đều nói ra đi!”

“Lãnh đạo Khang, tôi… cảm thấy chuyện này như mơ mộng hão huyễn… Anh đứng đắn, chức cao vọng trọng, thông minh cực đỉnh, sao anh có thể chơi trò nhất kiến chung tình ngây thơ như vậy, đây cũng không phải tiểu thuyết ngôn tình, ai tin nha, loại tình huống cẩu huyết… A…”

Đôi môi ấm áp của Khang Kiếm mạnh mẽ ngắt lời cô, cô kinh ngạc trợn tròn hai mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của anh.

Advertisements

19 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 6

Đã đóng bình luận.