Hoa hồng giấy – Chương 8


Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta : Sâu + Pachan

 

Chương 8: Không làm tiên nữ đã rất nhiều năm (lục)

Hai mắt Lục Địch Phi có chút không đứng đắn nhíu lại làm người ta cảm thấy có chút kì quái, “Khang công tử nói có lý, ở địa bàn Tân Giang này muốn cướp người trong lòng của cậu là không thể. Nhưng, cướp đoạt một cách rõ ràng thì không thể, chẳng nhẽ không thể cướp đoạt tâm trí sao? Bất kể là yêu thầm hay không, tán tỉnh hay không, chỉ cần cô gái nhỏ này có cảm giác với tôi, rung động với tôi, những chuyện khác từ từ sẽ đến.”

Bạch Nhạn trong lòng nhảy dựng lên, người đàn ông họ Lục tên Địch Phi này có vẻ đã quá mức cợt nhả rồi!

Vẻ mặt Khang Kiếm vẫn không đổi, nhẹ như mây gió nâng mắt, “Đến chậm hay đến nhanh thì kết quả đều như nhau. Bởi vì anh vốn không có cơ hội.”

“Cơ hội là do con người tạo nên.” Lục Địch Phi không chịu yếu thế.

“Vậy ít nhất cũng phải có một nền móng để anh tạo nên cơ hội, anh Lục, anh có thể đưa chị nhà đến đây không?” Khang Kiếm lạnh lùng nhìn anh ta.

Lục Địch Phi lại cười to một trận, “Cậu hiểu tôi, tên Khang Kiếm này. Không sai, không sai, đời này của tôi chỉ có một cơ hội, chỉ có thể nhìn rồi hâm mộ hạnh phúc của cậu thôi!”

Khang Kiếm đáp lại bằng một nụ cười nhạt, tỏ vẻ phóng khoáng.

“Tiểu Khang, tiểu Lục.” Bên ngoài nhà ăn xuất hiện một vài người, một người đàn ông trung niên đầu như vỏ trái đất nhìn sang bên này.

(@Sâu: Chỗ này nếu ta không lầm thì chị Nhạn chê ông này hói?@pachan: Ta cũng nghĩ thế =w= sửa thành đầu hói nhé. @Sâu: Thôi, để thế này cho nó ẩn dụ, để đầu hói thì phũ quá, Hớ hớ hớ)

Bạch Nhạn nhận ra, người này là bí thư Tùng Trọng Sơn, nhân vật nổi tiếng nhất Tân Giang, hiển nhiên là vừa tới đây.

Khang Kiếm buông Bạch Nhạn ra, sóng vai với Lục Địch Phi đi qua, Bạch Nhạn đi theo phía sau.

Tùng Trọng Sơn không nhìn hai người bọn họ mà ánh mắt sắc bén dừng trên người Bạch Nhạn.

“Bí thư Tùng,” Lục Địch Phi nhìn phía trước cười nói, “Anh là quan phụ mẫu của Tân Giang thì cũng nên chăm sóc thuộc hạ của anh một chút. Tiểu cô nương nhà trợ lý Khang làm ở phòng giải phẫu, muốn hay không thì vẫn phải trực ca đêm, bệnh nhân hạnh phúc nhưng khổ trợ lý Khang. Vợ chồng trẻ tuổi, sao có thể một mình nhìn phòng trống? Để trợ lý Khang có thể toàn tâm toàn ý làm việc, để không cho người khác có ý tìm cơ hội chen chân, em đề nghị bí thứ sắp xếp cho tiểu cô nương này một vị trí thích hợp.”

Lời này vừa nói ra, mấy người bên cạnh đều nở nụ cười.

Khang Kiếm nhíu mày, nghiêm trang nói: “Cảm ơn bí thư Lục thông cảm. Y tá trực đêm trong bệnh viện rất nhiều, chúng ta không thể đặc biệt cho riêng ai, hơn nữa cũng không cần thiết. Hai người nếu đã tình sâu thì không nhất thiết phải sớm tối bên nhau. Còn nếu một người đàn ông đã hướng trái tim ra bên ngoài, thì đừng nói đến giám sát, ngay cả dùng khóa sắt cũng không khóa được. Bạch Nhạn nhà tôi tin tưởng tôi.” Anh quay đầu nhìn Bạch Nhạn.

(@pachan: Bạch Nhạn nhà tôi mới sợ chứ =,.= Miệng lưỡi đàn ông ko thể tin tưởng T^T. @Sâu: Tôi muốn đấm anh Khang Kiếm)

Bạch Nhạn ngẩn người, vội vàng làm ra một vẻ mặt cảm động, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng lấp lánh.

Người bên cạnh lại cười lớn hơn nữa.

“Tiểu Lục, xem ra so với Khang Kiếm, cậu chưa đủ độ tin tưởng, nhìn xem, giác ngộ của cậu ấy cao hơn cậu.” Tùng Trọng Sơn trêu trọc vỗ vai Lục Địch Phi, vẻ mặt vô cùng hiền lành.

“Vâng, vâng, bí thư nói đúng, Địch Phi sau này phải học tập Khang Kiếm nhiều.” Lục Địch Phi nói rất thành thật nhưng ánh mắt nhìn về phía Khang Kiếm lại có chút châm chọc.

Một vị chủ nhiệm từ nhà ăn đi ra, mời mấy người vào vị trí.

Lúc này đoàn người mới dừng câu chuyện để đi vào.

Bạch Nhạn ngồi cùng một đám người nhà quan chức, quan viên chính phủ ngồi một bàn, còn một bàn là nhân viên. Lục Địch Phi dường như chẳng phải loại nào cụ thể, suốt bữa tối cứ chạy đi chạy lại. Tài ăn nói của anh ta không tệ, có khiếu hài hước. Trong khi nói chuyện luôn xen với chuyện cười để tạo không khí làm mọi người cười không ngừng.

Trong nhà ăn có một giàn âm ly không tệ, anh ta còn hát cho mọi người nghe.

Bạch Nhạn nghĩ anh ta chỉ biết hát những bài nhạc đỏ rất truyền thống, không ngờ anh ta lại hát cả “Vượt qua biển cả đến nhìn anh*”, bài tình ca ngọt lịm của con gái mà anh ta lại hát thật tang thương, tràn ngập tình cảm ấm áp của người con trai. Sau khi hát xong, anh ta liếc mắt nhìn Bạch Nhạn một cái.

Bạch Nhạn đang nhìn Khang Kiếm, anh đang kính rượu phu nhân Tùng Trọng Sơn.

Cơm no rượu say, Bạch Nhạn xách túi chờ Khang Kiếm đưa cô về nội thành, lại phát hiện một đôi trợ lý dẫn nhau lên lầu.

Trên lầu là phòng khách, lúc này cô mới biết đêm nay phải ở lại đây, trong lòng không khỏi bối rối.

“Khang Kiếm,” Lục Địch Phi ra khỏi nhà ăn cuối cùng gọi giật Khang Kiếm đang đi về phía Bạch Nhạn lại, trong tay cầm hai bình rượu, quay về phía mấy vị bí thư, chủ nhiệm đang bước lên bậc thang mà bĩu môi, “Cậu sẽ không gia nhập hàng ngũ bọn họ đấy chứ?”

Khang Kiếm hơi nhíu mày, “Anh có gì chỉ bảo?”

“Chúng ta tiếp tục.” Lục Địch Phi nhún vai, “Tiểu cô nương, cho tôi mượn cậu Khang nhà cô một đêm được không?”

Mặt Bạch Nhạn đỏ lên, cúi thấp tầm mắt.

Khang Kiếm kéo cánh tay Lục Địch Phi, “Bạch Nhạn, vậy em đi ngủ trước đi, anh tiếp đãi Lục công tử.”

Bạch Nhạn vâng một tiếng, đi theo nhân viên phục vụ lên lầu. Phòng khách đều ở tầng 3, trang trí rất trang nhã, vô cùng rộng rãi, còn có một phòng tiếp khách nho nhỏ. Cô đẩy cửa phòng ngủ ra, nhìn thấy hai bộ áo ngủ trên chiếc giường lớn, cô giật mình vất áo ngủ sang một bên, khóa kỹ cửa, chạy vào tắm nước ấm, không thay áo ngủ mà mặc nội y của mình lên giường ngủ.

Bình dân đều ăn đồ ăn nhẹ, hiếm khi nào được ăn cơm hải sản, cô ngủ đến nửa đêm rồi đột nhiên đau bụng, cứ nửa tiếng lại vào toilet một lần. Chạy mấy lần, toàn thân Bạch Nhạn như nhũn ra, choáng váng, mồ hôi đầy người, thật sự không chịu nổi nữa mới gọi điện cho tiếp tân yêu cầu hai viên thuốc đau bụng. Sau khi uống xong mới cảm giác khá hơn một chút, lúc này cô mới mơ mơ màng ngủ tiếp, trước khi ngủ còn nhìn đồng hồ trên di động, mới là ba giờ sáng.

Gần như vừa nhắm mắt lại, bên tai nghe cửa mở “cạch” một tiếng, Khang Kiếm đầy mùi rượu đẩy cửa ra, trực tiếp đi thẳng tới cạnh giường.

Bạch Nhạn cứng người nằm trên giường.

Khang Kiếm không bật đèn, sờ soạng cởi áo khoác, quần dài, xốc chăn lên rồi “phịch” một cái ngã lên giường, rung động đến mức Bạch Nhạn nảy từ trên giường xuống thảm.

Chỉ chốc lát sau, trong phòng lập tức vang lên tiếng ngáy của Khang Kiếm.

Bạch Nhạn cười khổ, tìm quần áo mặc vào.

Ngoài cửa sổ, phía đông đã hắt lên những tia sáng trắng nhè nhẹ.

Nhờ vào ánh nắng ban mai yếu ớt, cô quan sát nét mặt Khang Kiếm đang ngủ say, sắc mặt đỏ bừng, tóc rối bời, áo sơ mi để mở ba hàng cúc, lộ ra cơ ngực rắn chắc bên trong.

Anh vừa anh tuấn vừa rắn chắc.

Nếu như ngày tiêm vắc-xin phòng bệnh là ngày đầu quen biết thì tới hôm nay, hai người đã quen nhau được ba tháng. Giữa bọn họ, ngoại trừ một lần môi chạm môi ở nhà trọ của cô, nhiều nhất cũng chỉ nắm tay vài lần, cảnh tượng ở chung như thế này mới là lần đầu tiên.

Nhưng không có gì mờ ám, cảm giác như đang giám sát một bệnh nhân mà thôi. Bạch Nhạn tinh nghịch lè lưỡi với Khang Kiếm, vươn hai tay đùa nghịch gương mặt anh.

Khang Kiếm đột nhiên xoay người vào trong, Bạch Nhạn giật mình rụt tay về, gương mặt ửng hồng.

Bầu trời càng ngày càng sáng, thân thể Bạch Nhạn thật sự mệt mỏi nhưng lại không buồn ngủ. Cô đứng lên, mặc áo khoác vào, quấn khăn quàng cổ rồi ra khỏi phòng.

Bên ngoài không có gì, mặt sông chỉ hơi gợn nhẹ, ánh bình minh chiếu trên mặt nước phát ra một tầng ánh sáng. Lúc này, Bạch Nhạn mới nhìn rõ đảo Giang Tâm đẹp đến mức nào.

Cô chậm rãi đi dọc con đường mòn, vừa ngẩng đầu lại phát hiện Lục Địch Phi đang chạy tới từ trong ánh sáng mờ mờ. Anh ta đã thay đồ thể thao, mạnh mẽ chạy tới, có vẻ đặc biệt có sức sống.

Không biết vì sao Bạch Nhạn luôn cảm thấy Lục Địch Phi là một nhân vật nguy hiểm, muốn chuyển sang một con đường khác nhưng đã không kịp nữa.

“Sớm quá nha, tiểu cô nương!” Lục Địch Phi vẫy tay với cô.

Bạch Nhạn bất đắc dĩ dừng chân, “Chào buổi sáng!”

“Không thể nào! Tên tiểu tử Khang Kiếm kia còn sức lực để làm việc nhi đồng không nên làm? Thật là âm hiểm nha!” Lục Địch Phi nhìn gương mặt tái nhợt của Bạch Nhạn, tặc lưỡi nói.

Một lúc lâu Bạch Nhạn mới hiểu được ý tứ trong lời nói của anh ta, không khỏi có chút bực bội, lạnh lùng gật đầu với anh ta rồi đi lên một con đường khác.

“Bạch Nhạn,” Giọng nói Lục Địch Phi bỗng nhiên thấp xuống.

Bạch Nhạn quay đầu lại.

Vẻ mặt anh ta có chút ít nghiêm túc, “Cô và Khang Kiếm đã đăng ký kết hôn chưa?”

Bạch Nhạn trừng mắt nhìn, không trả lời.

“Nếu chưa thì mau tìm lý do chia tay đi. Cô và cậu ta không hợp. Tôi thấy cô hợp ý nên mới nói lời này. Khang Kiếm không phải người như cô nhìn thấy đâu, cô quá nhỏ bé còn thế giới của cậu ta lại quá phức tạp.”

Bạch Nhạn lễ phép gật đầu, “Cảm ơn bí thư Lục.”

Sau đó, cô không quay đầu lại đi thẳng về phía trước.

“Tôi đang nói thật lòng với cô,” Lục Địch Phi giữ tay cô lại, cảm giác được cô đột nhiên cứng nhắc mới buông ra, “Thế giới này rất lạnh lùng, không có chuyện cổ tích tình yêu của cô bé lọ lem đâu. Đặc biệt ở trong quan trường, đặc biệt là những người xuất thân như Khang Kiếm, hôn nhân chỉ có môn đăng hộ đối mới có thể lâu dài. Nếu cô vẫn cố ý tiếp tục chỉ sợ muốn khóc cũng không có chỗ gạt lệ…”

“Chuyện này thì có liên quan gì tới bí thư Lục?” Bạch Nhạn nở nụ cười.

Lục Địch Phi nhìn hai lúm đồng tiền trên má cô, ngẩn người trong chốc lát, “Tôi… thương hương tiếc ngọc không được sao?”

“Mẹ tôi đã nói tôi là một tảng đá ngoan cố không thể thay đổi.”

“Xem ra tôi gửi tình nhầm chỗ.” Lục Địch Phi khôi phục lại vẻ bất cần đời, hất tóc nhe răng, lớn tiếng thở dài. “Vốn muốn châm ngòi cho cô rời khỏi Khang Kiếm để tôi có cơ hội, không ngờ tiểu cô nương lại lạnh lùng thông minh như vậy, nhìn thấu quỷ kế của tôi, thất bại nha, thất bại nha!”

Ngoài miệng nói như vậy nhưng anh ta vẫn lấy trong túi ra một tờ danh thiếp đưa cho Bạch Nhạn, “Nếu Khang Kiếm ức hiếp cô thì có thể tới chỗ anh trai tri kỷ này trút giận.”

“Không phải ông chú tri kỷ sao?” Bạch Nhạn dụ hỏi.

Đôi mắt dài của Lục Địch Phi nhíu lại, “Không, tôi chỉ muốn làm anh trai cô thôi.” Từ “anh trai” này anh ta nói bằng tiếng hàn quốc.

Lục Địch Phi này xem như đã làm đảo điên toàn bộ ấn tượng của Bạch Nhạn đối với nhân viên Đảng cộng sản, người thế này được coi là khác thường hay là biến chất nhỉ? Cô thật sự không định nghĩa được.

Khang Kiếm ngủ thẳng đến trưa mới tỉnh lại, các bí thư, chủ nhiệm và các phu nhân đã dần dần ra về. dùng xong bữa trưa đơn giản, hai người và Lục Địch Phi cùng nhau ngồi ca-nô rời khỏi đảo Giang Tâm.

Giản Đan và một thư ký khác đã chờ ở bến tàu.

Lục Địch Phi kéo Khang Kiếm lại không biết nói gì, Bạch Nhạn lên xe trước, Giản Đan cũng ngồi vào.

Bạch Nhạn nhớ trên danh thiếp Lục Địch Phi đưa cho cô có ghi là “Bí thư đảng ủy quy hoạch tỉnh Tân Giang”, cô không rõ đó là một hay nhiều chức vị, “Thư ký Giản, bí thư Lục này rốt cuộc là người thế nào?”

Giản Đan xoay lại, thần thần bí bí cười một tiếng, “Bí thư Lục chính là nhân vật phong vân của chúng ta, được xưng là đệ nhất công tử.”

“Anh ta là con trai của bí thư tỉnh ủy?” Bạch Nhạn hít một hơi, lại là một nhân vật lớn.

Giản Đan lắc đầu, “Con của bí thư tỉnh ủy và tỉnh trưởng đều là thiên kim tiểu thư, anh ta là con trai của tỉnh trưởng thường vụ, cùng cấp với thư ký Khang. Hiện tai, anh ta là bí thư quy hoạch của tỉnh Tân Giang, quản lý vấn đề phân công quy hoạch, vùng ven sông này cũng là do anh ta và thư ký Khang hợp tác quy hoạch. Anh ta chỉ lớn hơn trợ lý Khang hai tuổi, vợ là một vị con gái danh môn nào đó ở Thượng Hải. Quản lý quy hoạch và xây dựng của tỉnh đã bị điều đi nơi khác, vị trí này sẽ chọn một người giữa anh ta và trợ lý Khang. Thật ra không chỉ có vị trí này, anh ta và trợ lý Khang đã đụng nhau ở rất nhiều chỗ, chính xác phải nói là đối thủ cạnh tranh mới đúng. Hai người đang âm thầm tranh đấu với nhau nhưng bình phong của trợ lý Khang nhà chúng ta tốt hơn của anh ta nhiều.”

Giản Đan đột nhiên lấy tay che miệng, mờ ám cười, “Vị bí thư Lục này thanh sắc khuyển mã, không chỗ nào tốt, hồng nhân tri kỷ khắp thiên hạ.”

(thanh sắc khuyển mã: lối sống hoang dâm vô sỉ của giai cấp bóc lột.)

Bạch Nhạn hiểu.

Khang Kiếm mở cửa xe, Lục Địch Phi còn chạy tới chào tạm biệt Bạch Nhạn, không chút kiêng dè Khang Kiếm mà nháy mắt đưa tình.

Bạch Nhạn hé miệng cười khẽ rồi khép cửa kính lại.

“Trợ lý Khang, anh về thẳng nhà khách chính phủ à?” Giản Đan hỏi.

“Đưa Bạch Nhạn về trước.”

Trên đường đi, hai người không nói chuyện với nhau. Xe dừng dưới nhà trọ của Bạch Nhạn, Bạch Nhạn xuống xe, xoay người muốn tạm biệt Khang Kiếm đã thấy anh xuống xe theo cô, nhấc chân đi lên lầu.

Giản Đan cực kỳ thức thời, không hỏi câu nào, lập tức lái xe rời đi.

Lúc trước hai người hẹn gặp ăn cơm cũng sẽ không kéo dài quá hai tiếng, lần này đến đảo Giang Tâm hai ngày một đêm, tính ra cũng hơn hai mươi mấy tiếng, phá kỷ lục rất nhiều, Bạch Nhạn tiêu hóa không nổi. Bây giờ ngày còn sáng sủa, lãnh đạo Khang không đi dốc sức vì Quốc dân Đảng mà ở đây chơi đùa, thật sự là có lỗi với người dân cực khổ đóng thuế.

Vừa mở cửa, Bạch Nhan đang muốn nhiệt tình tiếp đón, hỏi xem lãnh đạo Khang muốn uống gì, quay người lại đã thấy vẻ mặt tuấn tú của lãnh đạo Khang trầm xuống, một chân đá lên cửa phòng, vươn hai tay ôm cô vào lòng, cúi người lập tức che lên môi cô. Hơn nữa, khi cô còn đang kinh ngạc đã thuận lợi công thành chiếm đất, mút lấy đầu lưỡi bồn chồn lo sợ của cô.

“Khang…” Hai chữ ‘lãnh đạo’ cứ như vậy bị hơi thở nóng bỏng của anh nuốt sống, cô giơ hai tay lên sau đó lại thất bại buông xuống, cảm giác thân thể mình đang run rẩy, đầu óc trống rỗng, một cỗ lửa nóng xa lạ từ lòng bàn chân dâng lên, điên cuồng lan tới tứ chi, cô không đứng thẳng được nữa, không thể không dựa hoàn toàn vào ngực anh, bất lực nhắm hai mắt lại, nghe tim mình đập như trống.

Không biết đã qua bao lâu, Khang Kiếm mới buông đôi môi nóng bỏng của cô ra, kéo thân thể cô ra sau.

Cô mơ màng nhìn anh, anh cũng không kém cô là mấy, mặt đỏ bừng thở hổn hển, lồng ngực phập phồng rất nhanh.

“Bạch Nhạn, em… yêu anh không?” Anh run giọng hỏi.

Cô nuốt nuốt nước miếng, “Nếu em nói không, có phải sẽ rất phụ lòng người không?”

Đôi mắt Khang Kiếm nhíu lại, đột nhiên lại vòng tay qua eo cô, làm cho thân thể hai người không thể gần hơn được nữa. “Hôm qua khi ở trên đảo, anh nói với bọn họ anh đưa vị hôn thê tới.”

“Lãnh đạo Khang, anh đang ép hôn, em còn chưa đồng ý mà!” Bạch Nhạn không biết giọng nói của mình hờn dỗi đến mức nào.

“Em không đồng ý sao?” Khang Kiếm đột nhiên hất tay, giống như tha con gà con nhấc cô lên giường, toàn thân đè xuống.

Bạch Nhạn rất hoảng sợ lắp bắp, “Lãnh… đạo Khang, anh… muốn làm gì?”

“Gạo nấu thành cơm.” Khang Kiếm thành thật trả lời.

Không thể nào! Bạch Nhạn trợn mắt giãy dụa, “Anh… Đừng lại gần, Mao chủ tịch nói, làm việc phải tiến hành theo chất lượng.”

“Hiện giờ anh rất nghiêm túc,” Khang Kiếm từ từ hôn mắt cô, cổ cô, rồi đặc biệt dừng lâu ở trên tai cô, Bạch Nhạn không khỏi cảm thấy có chút ngứa, phụt cười, cả người mềm nhũn cầu xin, “Được rồi, chúng ta nghiêm chỉnh ngồi nói chuyện.”

Khang Kiếm không nghe cô, ngón tay thon dài thuần thục tiến vào bên dưới áo khoác, di chuyển một chút rồi dừng trên ngực cô, hai người đều rung động như bị điện giật.

Trong phòng trầm lặng xuống, hơi thở bỏng cháy phiêu đãng trong không khí.

“Bạch… Nhạn… Em yêu anh không?” Ánh mắt Khang Kiếm mê man.

Bạch Nhạn há miệng thở dốc, không nói được một lời, cô chỉ cảm thấy cơ thể mình nóng như muốn bốc hơi lên.

“Chúng ta quyết định vậy đi, được không?” Khang Kiếm vẫn vỗ về đôi môi non mềm của cô.

“Em…”

Di động bỗng nhiên kêu lên, Bạch Nhạn như được đại xá, “Em nghe điện thoại.” Cô nhanh nhẹn thoát khỏi Khang Kiếm, đứng lên nhận điện thoại.

“Mẹ?” Cô giật mình, quên rằng cuối tuần cuối cùng hàng tháng Bạch Mộ Mai đều từ Vân Huyền tới thăm cô, “Mẹ đang ở đâu?”

Bạch Mộ Mai không thích đến nhà trọ của cô, khi đến đây đều ở khách sạn, sau đó hai mẹ con hẹn nhau ra ngoài ăn tối.

“Quá cà phê đảo Jazz? Vâng, con đến ngay.” Bạch Nhạn khép di động lại, Khang Kiếm thâm thúy nhìn cô.

“Thật xin lỗi, mẹ em đến, em phải đi…”

“Anh và em cùng đi.”

“Sao?”

“Anh cũng nên đi gặp người nhà em, không phải sao?” Khang Kiếm giúp cô chỉnh lại quần áo vừa bị làm hỗn loạn.

“Lãnh đạo Khang, làm việc phải cân nhắc trước. Anh thật sự… yêu em sao?” Cô mấp máy môi, có chút buồn cười. Nói chuyện yêu đương với Khang Kiếm thật giống như đang trích lời sau lưng Mao chủ tịch, rất kì quái.

“Đương nhiên, anh rất xác định.” Khang Kiếm gật gật đầu, “Anh sợ em hoài nghi chân tình của anh, cho nên mới không ngừng đưa em vào cuộc sống của anh.”

“Ừ, vậy được rồi!” Bạch Nhạn suy nghĩ, mềm mại nhắm mắt lại, ôm anh, “Em đưa anh đi gặp mẹ em.”

Hai người gọi xe đi tới.

Bạch Mộ Mai đã đến, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên tầng hai, tóc búi sau đầu, mặc một chiếc áo lông rộng màu xanh lục, có chút lạnh lùng, nét mặt của bà tươi sáng, chống má nhìn khung cảnh như trong tranh ngoài cửa sổ, chiếc dương cầm trong quá cà phê như phối hợp cùng bà mà phát ra ca khúc nhẹ nhàng.

Khang Kiếm hỏi Bạch Nhạn hai lần: “Bà ấy là mẹ em?”

*Vượt qua biển cả đến nhìn anh_飘洋过海来看你

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Vuot-qua-bien-ca-den-nhin-anh-Dinh-Dang-Della-Ding/IW6A90WD.html

Advertisements

16 thoughts on “Hoa hồng giấy – Chương 8

  1. thanks ban rat nhieu to doc ke truyen nha ban da lau nhung bang dt nen kg online duoc. chuc sau luon xinh dep hanh phuc va thanh cong trong cuoc song nhe

Đã đóng bình luận.