Hoa hồng giấy_Chương 9


Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta : Pachan + Sâu

 Chương 9: Không làm tiên nữ đã rất nhiều năm ( thất )


 Bạn học và bạn thân của Bạch Nhạn không có mấy người được gặp qua Bạch Mộ Mai.

Trước kia, Bạch Mộ Mai đi theo đoàn kịch diễn xuất ở khắp nơi, rất ít khi có thời gian ở nhà. Những cuộc họp phụ huynh đều do Bạch Nhạn tự mình tham gia, các giáo viên đều là dân bản xứ, nhìn quen không trách, nhìn qua thấy một bé gái ngồi giữa một đám người lớn liền nhắm mắt cho qua. Sau này, đoàn kịch không quá thành công, không có người chịu đi xem diễn. Bạch Mộ Mai cùng những người khác hợp tác mở một công ty tổ chức sự kiện không, lại bận rộn đến mức không thấy được bóng người. Hiện tại, không biết vì sao, đột nhiên trở lại, khắp nơi nói về truyền thống. Tự nhiên, Bạch Mộ Mai lại nhớ tới sân khấu kịch.

Bạch Mộ Mai đứng ở trên sân khấu kịch, trên đầu đầy đồ trang sức quý báu, hơi run run, dưới những ánh đèn rực rỡ lóa mắt, chiếc váy thêu hoa với hàng chục những bông hoa được đính ở thắt lưng, đi qua đi lại, trâm cài tóc kêu leng keng, gió lay động cây liễu. Bà cùng cậu thư sinh ở phía sau hoa viên nói chuyện yêu đương, cũng làm nũng cũng giận dỗi, khoe khoang phong tình. Khi còn bé, Bạch Nhạn nghe không hiểu lời kịch, nhưng giọng hát của Bạch Mộ Mai thanh thanh lạc lạc nghe rất rõ ràng, cô rất bối rối, e sợ người khác biết được cô là con của Bạch Mộ Mai, dường như sau khi biết cô là con gái của Bạch Mộ Mai, cả thế giới đều đứng sau lưng chỉ trỏ cô.

Những bạn học may mắn được gặp qua Bạch Mộ Mai, biểu tình cùng câu hỏi đều đồng nhất: ánh mắt trừng to đến mức sắp sửa rớt ra ngoài, miệng há to, không thể tin hỏi: “Đây là mẹ của cậu?”

Bạch Mộ Mai không giống một người mẹ, mà giống chị của Bạch Nhạn, là một người chị được Thượng Đế yêu thương đến cực điểm.

Khi còn ở Đại học Điều Dưỡng, mẹ của Liễu Tinh và mẹ của các bạn cô đã tới trường học, duy nhất chỉ có Bạch Mộ Mai không xuất hiện. Đôi khi, Liễu Tinh cùng các bạn học khác tò mò hỏi Bạch Nhạn, mẹ của cô là người như thế nào?

“Mỹ nhân.” Bạch Nhạn nghĩ nghĩ, rồi trả lời.

Thực sự, Bạch Mộ Mai không khác gì một đại mỹ nhân, cử chỉ, nụ cười, đều là phong hoa tuyệt đại. Bất cứ ở nơi nào, cho dù bà không chút phấn son, nhưng vĩnh viễn là nơi tập trung ánh mắt của mọi người.

“Đúng, mẹ của em.” Lãnh đạo Khang hỏi như vậy, chứng tỏ anh cũng chỉ là một người bình thường, Bạch Nhạn thản nhiên cười.

Ba người ở trong quán cà phê uống trước mấy chén, sau đó đi đến nhà hàng ăn cơm tối. Vượt ngoài dự kiến của Bạch Nhạn, bữa ăn rất ấm áp. Bạch Mộ Mai cũng không nói chuyện nhiều, nhưng luôn dẫn dắt Khang Kiếm nói chuyện. Đồng thời, điều khiến cho Bạch Nhạn không nghĩ tới là, Khang Kiếm hoàn toàn khác lúc bình thường luôn nghiêm túc trầm ổn, tiếng cười lanh lảnh, nói chuyện không ngừng, không thiếu điểm hài hước.

Bạch Nhạn cũng từng vài lần mang bạn học về nhà, trùng hợp gặp được Bạch Mộ Mai, bình thường bà còn không thèm liếc mắt xem người đó, không kiên nhẫn bảo Bạch Nhạn đưa bạn về đi.

“Những người không có tiền đồ thì chỉ cũng chỉ nên chơi với những người cùng đẳng cấp, mãi mãi không ngóc đầu lên được.” Giọng nói quyến rũ của Bạch Mộ Mai đè nặng, giống như những âm thanh rít lên của con rắn.

Mí mắt của Bạch Nhạn nâng cũng chưa nâng, sắc mặt bình tĩnh, giống như chưa nghe thấy gì.

Bạch Mộ Mai đối với Khang Kiếm rất bình tĩnh, mặc kệ Khang Kiếm nói cái gì, bà ấy chỉ cười. Nụ cười đó, giống nụ hoa, đầu tiên e lệ, sau đó kín đáo, thẳng đến cuối cùng nén không được, cười một tiếng, cười đến cảnh xuân rực rỡ. Nụ cười của bà cũng không phải kiểu cười khúc khích giống những cô gái ngây ngô, mà là nụ cười am hiểu sâu sắc, ngầm hiểu mọi chuyện, có bà ấy ngồi ở đối diện, không hài hước cũng trở nên hài hước, không khắc sâu cũng trở nên khắc sâu, rượu không say mỗi người cũng tự say.

Dường như Khang Kiếm không để ý nhiều đến người phụ nữ dịu dàng ngồi ở đối diện này, khi nói chuyện, anh cố ý hoặc vô tình nắm lấy tay Bạch Nhạn, ánh mắt chỉ có hình ảnh của Bạch Nhạn, không để người khác ở trong mắt, chính là một loại tình cảm dịu dàng.

“Thưa cô, con nghĩ tháng sau sẽ đính hôn cùng Bạch Nhạn, có được không ạ?” Rốt cục Khang Kiếm cũng đề cập vào chủ đề của buổi tối hôm nay.

Bạch Mộ Mai hơi cười, nâng mắt nhìn Bạch Nhạn, “Con gái lớn, việc của con bé cô không làm chủ được, đừng hỏi cô, các con tự mình quyết định là được rồi.” Giọng nói nhẹ nhàng, phiền muộn, mang theo nỗi u oán.

Đầu ngón tay của Bạch Nhạn đặt ở đầu gối có chút trắng bệch.

Khang Kiếm đứng lên, “Bạch Nhạn, em ở lại nói chuyện với mẹ, anh đi trước.” Anh lễ phép cúi chào.

Bạch Mộ Mai thản nhiên đáp lại, ánh mắt giống như dính vào sau lưng Khang Kiếm. Bạch Nhạn đưa Khang Kiếm ra ngoài cửa, sau đó mới trở lại bên cạnh Bạch Mộ Mai.

Ý cười trên mặt Bạch Mộ Mai toàn bộ thu lại, một ngụm một ngụm uống trà hoa hồng, không nói lời nào.

Bạch Nhạn cầm cái chén của mình lên tay, từ từ thưởng thức. Lúc này Bạch Nhạn cười khẽ, bộ dáng đáng yêu, giống như hai người khác nhau hoàn toàn.

“Con quen cậu ta từ khi nào?” Bạch Mộ Mai nâng mắt lên, mở miệng hỏi.

“Ba tháng trước.”

“Con thật kín miệng, vì sao lần trước gặp mặt, con không nói gì?”

“Khi đó bọn con còn chưa thân thiết, không nhất thiết phải nói.” Bạch Nhạn đem cái chén đưa lên miệng, nhấp một ngụm, cảm thấy vị của trà hơi đắng.

“Khang Kiếm không phải đối tượng để kết hôn.” Bạch Mộ Mai lạnh lùng nhíu đôi mi thanh tú, “Nhìn qua cậu ta có vẻ lễ phép chu đáo, nhưng bên trong lại vô tình, lạnh như băng, hơn nữa… Con cũng không xứng với cậu ta.”

Bạch Nhạn nở nụ cười “Ai xứng đôi với con?”

Bạch Mộ Mai tao nhã bắt chéo chân “Mẹ không biết, dù sao con cùng cậu ta không thích hợp.”

“Mẹ, có phải mẹ đang cảm thấy đố kỵ với con?” Bạch Nhạn nhẹ nhàng bâng quơ hỏi.

“Bạch Nhạn, chú ý cách nói chuyện của con, mẹ là mẹ của con.” Bạch Mộ Mai tăng thêm ngữ khí, “Mẹ là vì tốt cho con, mới nói với con như vậy. Con cùng cậu ta không có khả năng hạnh phúc, con không cần nằm mơ .”

Bạch Nhạn quay mặt ra phía ngoài, nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn neon nhấp nháy, “Không nằm mơ, làm sao có thể? Mẹ cũng biết mẹ là mẹ con, vậy mẹ có biết hay không, gặp được một người thích con, có thể tiếp nhận được toàn bộ con người của con, có bao nhiêu người đàn ông dám lấy con? Con không phải vì anh ấy là trợ lý thị trưởng mà tiếp nhận anh ấy, mà là anh ấy hiểu biết toàn bộ con người của con, thế nhưng vẫn muốn cùng con ở một chỗ, anh ấy có khả năng đảm đương, để con có thể ỷ lại… Con sẽ không gặp được người thứ hai giống như anh ấy, con thật sự muốn kết hôn với anh ấy, con muốn có một gia đình đầy đủ.”

Bạch Mộ Mai ngạc nhiên nhìn cô.

Bạch Nhạn tiếp tục nói: “Mẹ thực hưởng thụ những gì hiện tại mẹ có, mẹ là mẹ con, con không có ý kiến gì. Nhưng những gì mà con đã quyết định cho tương lai của con, mong mẹ không nói thêm bất kỳ điều gì.”

“Bạch Nhạn, con cho là kết hôn có thể có đảm bảo sao? Con sai lầm rồi, kết hôn chính là một loại hình thức, thực yếu ớt, chỉ cần có một chút ngoại lực tác động vào, nó sẽ đổ vỡ. Ngược lại, con còn có thể chỉ vì loại hình thức này mà đem bản thân khóa trụ, bỏ qua rất nhiều lựa chọn.”

“Chẳng nhẽ con phải giống như mẹ, trong lúc đó, lựa chọn chạy trốn người đàn ông đó, sống như vậy hạnh phúc sao? Đó là mẹ, không phải con, con và mẹ là loại người khác nhau, con muốn sống có danh dự hơn mẹ.”

Bạch Mộ Mai cho Bạch Nhạn một bạt tai.

Tiếng vang rõ ràng dẫn tới sự chú ý của các vị khách trong quán đều nhìn về phía bên này.

Bạch Nhạn giật mình trong chốc lát, vòng vo nhìn qua chỗ khác, “Còn có mặt bên này.”

“Cần phải cho con một chút giáo huấn.” Bạch Mộ Mai không khách khí dương tay lại đánh một cái tát, “Con cho rằng con mạnh mẽ hơn ta được bao nhiêu? Giữ thể diện cho con, con còn không biết điều. Con trở về cầm gương soi lại gương mặt mình xem, tự lượng sức mình đi, vì sao Khang Kiếm lại có thể yêu con? Con có cái gì, có bằng cấp cao sao? Xinh đẹp sao? Một người hầu hạ người khác – một y tá nhỏ bé mà lại vọng tưởng leo cao, để cho người khác cười vào mặt cho. Không cần cùng ta nói về tình yêu vĩ đại gì đó, trên đời này không có những điều như vậy, trên đời này dù có con cũng không gặp được. Cho dù Khang Kiếm kết hôn với con, đó cũng không phải yêu.”

“Đó là cái gì?”

Bạch Mộ Mai lạnh lùng cười, “Mới mẻ nhất thời mà thôi! Đàn ông hay bị hấp dẫn bởi những thứ mởi mẻ, nhưng chỉ là nhất thời, sẽ không phải cả đời. Kết hôn, ly hôn, chơi vui sao? Ta có thể giữ thể diện cho con, nếu con cố ý kết hôn, cuộc hôn nhân này sẽ không vượt qua sáu tháng.”

“Nếu vượt qua thì sao?” Bạch Nhạn che mặt, gằn từng tiếng hỏi.

“Con là mẹ ta.”

“Được.” Trên mặt Bạch Nhạn có một nụ cười thần bí, “Chúng ta liền nhìn xem đi! Nhưng, mẹ, con có thể kết hôn, cũng đã là hạnh phúc hơn so với mẹ, ít nhất, còn có người nguyện ý lấy con, mẹ thì sao?”

Môi, đầu ngón tay, toàn thân Bạch Mộ Mai đều run run, “Bạch Nhạn, con nhớ kỹ những gì con nói ngày hôm nay, về sau đừng ở trước mặt ta rơi một giọt lệ.”

Bạch Nhạn hờn dỗi cong lên khóe miệng, nhẹ giọng nói: “Mẹ, mẹ đã nhìn thấy con khóc sao? Con là một bệnh khuẩn ương ngạnh, không dễ bị tấn công, có sức đề kháng rất cao.”

“Bạch Nhạn, con nói quá nhiều rồi.” Bạch Mộ Mai khép hờ nhắm mắt lại, xách túi xách, tao nhã đi xuống lầu.

Trong ngọn đèn lờ mờ của quán cà phê, trên bàn, những cốc nến sáng nhấp nháy. Bạch Nhạn lui ở trên sô pha, lui vào một góc không có người nào để ý đến, đột nhiên rơi lệ.

Advertisements

10 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 9

      1. chắc tôi điên sớm
        viết ra như thế
        chắc tôi làm xong truyện Ngưu Ngưu thế nào tôi cũng cầm gương chảy tóc cười ha ha
        chớp mắt lúc đó nhớ đưa bợn đi bệnh viện
        bợn lại trở thành tiểu thuyết gia tân thần

Đã đóng bình luận.