Hoa hồng giấy_Chương 10


Hoa Hồng Giấy

 Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta : Sâu + Pachan


Chương 10: Bạo Vũ Lê Hoa Châm (1)

(Bo vũ lê hoa châm
Đ
ường môn, vũ khí cp 225
Xu
t x: Thi niên thiếu ca Bao Thanh Thiên quyn 1
T
p 13 – n dt thôn chi mê
Hung th
li dng ám khí giết người.)

 “Bụp”, một tiếng vang nhỏ, pháo hoa nhiều màu vang lên trên đỉnh đầu Bạch Nhạn, tầng tầng lớp lớp giấy màu như mưa hoa rơi xuống. Cô hoảng sợ, không nhịn được mà trốn vào trong lòng Khang Kiếm, đèn trong nhà ăn bật sáng, tiếng cười, tiếng vỗ tay từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Khang Kiếm mỉm cười gật đầu với mọi người, kéo Bạch Nhạn đi qua cửa hoa, bước lên lễ đài.

Khang Vân Lâm đại diện cho người nhà hai bên phát biểu cảm nghĩ.

Trước khi kết hôn, Khang Kiếm đã đưa Bạch Nhạn tới thành phố gặp người nhà anh. Đối với bố mẹ chồng địa vị cao quý này, Bạch Nhạn có chút lo lắng sợ hãi, nhưng cô không thể hiện ra mặt. Khang Kiếm cũng không đưa cô tới nhà anh mà đưa tới văn phòng chính phủ của Khang Vân Lâm ở tỉnh. Khang Vân Lâm đang tiếp đón một phái đoàn từ New Zealand, giữa trưa còn phải mời cơm, nhưng nghe nói Bạch Nhạn đến nên ông đã để thư ký đi thay.

Khang Vân Lâm có chút mập mạp, tóc đã rụng không ít, khi nói chuyện rất thoải mái, trên khuôn mặt khoan dung còn có thể loáng thoáng nhìn thấy nét anh tuấn trước đây. Khang Kiếm không quá giống ông, nhưng khi giơ tay nhấc chân đều có bóng dáng của Khang Vân Lâm.

Cơm trưa đặt ở nhà khách chính phủ của tỉnh, đồ ăn do Khang Vân Lâm gọi. Ông ôn hòa đẩy đĩa rau cho Bạch Nhạn, hỏi một chút về công việc của cô và tình hình gần đây của Bạch Mộ Mai, thân thiết như một bề trên đức cao vọng trọng, một chút lo lắng lúc trước của Bạch Nhạn cũng tan thành mây khói.

Ăn cơm trưa xong, Khang Vân Lâm bảo Khang Kiếm đưa Bạch Nhạn về nhà ở vài ngày, Khang Kiếm nói công viêc bận rộn, mẹ lại không ở nhà, bọn họ chỉ ở khách sạn một đêm rồi mai đi.

Buổi tối, Khang Vân Lâm cùng hai người đi xem kịch. Xem xong, khi đi qua tiệm trang sức “Lão phượng tường”, Khang Vân Lâm đi vào mua cho Bạch Nhạn một chiếc vòng tay kim cương, lại lấy trong túi ra một chiếc lì xì, định làm lễ gặp mặt lần đầu, tất cả đều vô cùng truyền thống.

Tiếc là không gặp mặt mẹ Khang Kiếm, Lý Tâm Hà. Nghe nói sức khỏe bà không tốt, đã đến Bắc Kinh dưỡng bệnh.

Bạch Nhạn hỏi Khang Kiếm là bệnh gì nhưng anh đang nghe điện thoại, không nghe thấy câu hỏi của cô, cũng không trả lời.

Bạch Nhạn nghĩ bệnh kia nhất định không nhẹ, bởi vì bà vắng mặt ở hôn lễ của con trai duy nhất.

Lại là một trận vỗ tay vang trời cắt ngang suy nghĩ của Bạch Nhạn. Khang Vân Lâm đã phát biểu xong, tiếp theo, người chủ trì đang mời Bạch Mộ Mai lên lễ đài.

Bạch Nhạn hít sâu theo thói quen, cánh tay kéo Khang Kiếm hơi run run.

Tiếng người xôn xao đột nhiên ngừng lại như thủy triều xuống, trong nhà ăn yên tĩnh như nửa đêm. Bạch Mộ Mai mặc một chiếc áo sườn xám bằng nhung đen không tay, trên người khoác một chiếc khăn đen thêu kim tuyến, tóc búi sau đầu, gài một cây trâm cổ, nhàn nhã cười cười đi lên.

Khi tới trước mặt Bạch Nhạn, bà dừng chân lại, hiền từ vuốt mặt cô, sau đó ôm cô thật chặt, mắt phượng hẹp dài thậm chí còn rơi lệ.

“Khang Kiếm, chăm sóc Bạch Nhạn cho tốt.” Sau đó, bà quay đầu dặn dò Khang Kiếm.

Nói xong, bà thanh nhã xoay người một cái, như chim nhỏ nép vào người Khang Vân Lâm đang đứng bên cạnh bàn.

Tất cả ánh mắt xôn xao hướng về phía kia.

Đôi mắt Khang Vân Lâm như lăn tăn gợn sóng, không cách nào che dấu lay động bên trong.

Bạch Nhạn cảm thấy nhân vật đã thay đổi, nhân vật chính đêm nay là Khang Vân Lâm và Bạch Mộ Mai, cô và Khang Kiếm chỉ là phù dâu và phù rể của bọn họ.

Không biết Khang Kiếm thế nào còn cô thì đã quen với cảnh tượng này. Nơi nào có Bạch Mộ Mai, bà sẽ là trung tâm của nơi đó, những người khác đều chỉ là một cái ghế, một cái bàn, một bông hoa, một cái cây làm nền cho bà mà thôi.

Bạch Nhạn liếc mắt nhìn về phía Khang Kiếm, anh mím môi, trên mặt không có biểu hiện gì, không nhìn ra là vui hay buồn.

“Nhạn, mẹ cậu quả thật là Trương Mạn Ngọc trong “Hoa dạng niên hoa”, không, là Trịnh Tú Văn trong “Trường hận ca”, giai nhân phong hoa tuyệt đại nha! Bà ấy mà xuất hiện, chúng ta còn đường sống sao?” Liễu Tinh cùng Bạch Nhạn đi vào phòng thay trang phục, liên tục cảm thán.

“Cậu thèm muốn lắm sao?” Bạch Nhạn xoay người sang chỗ khác để Liễu Tinh kéo khóa kéo sau lưng.

Liễu Tinh sửng sốt rồi lắc đầu, cô thành thật trả lời: “Tớ thích mẹ tớ hơn, mẹ cậu không có dáng vẻ của người mẹ.” Cô không thể nghĩ ra được từ gì khác để hình dung.

Bạch Nhạn nghiêng nghiêng khóe miệng, ngẩng đầu lên để nhân viên trang điểm giúp cô sửa sang lại.

Trong túi xách của Liễu Tinh truyền tới tiếng báo tin nhắn, cô mở túi ra lấy di động đưa cho Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn mở di động ra, dãy số lạ, “Tiểu Nhạn, hôm nay em nhất định rất đẹp, đáng tiếc anh không nhìn thấy.”

Bàn tay cầm di động của Bạch Nhạn run run, “Liễu Tinh, chụp một tấm cho tớ, bạn tớ muốn thấy bộ dáng bây giờ của tớ.”

Liễu Tinh lẩm bẩm, “Mấy người bạn của cậu không phải đã tới cả rồi sao?”

Bạch Nhạn không đáp, làm ra một vẻ mặt hạnh phúc để Liễu Tinh chụp, sau đó gửi lại cho số điện thoại kia. Chỉ chốc lát sau, tiếng tin nhắn lại vang lên, không có chữ nào, không có biểu cảm, chỉ có một loạt dấu chấm.

Đổi quần áo xong, hai người trở lại nhà ăn, trên hành lang treo một chiếc TV, bên trong đang dự báo thời tiết, Bạch Nhạn dừng chân, “Thành Đô hôm nay hai mươi tư độ, ấm hơn Tân Giang nha!” Cô tự thì thầm với mình.

“Muốn đi Thành Đô hưởng tuần trăng mật sao?” Liễu Tinh hỏi.

Bạch Nhạn lắc đầu, “Không có tuần trăng mật, ngày kia Khang Kiếm phải tham dự đại hội xây dựng của thành phố, không có thời gian.”

Liễu Tinh nhếch môi, “Không có thời gian thì cần gì phải kết hôn? Cứ kính dâng hết tinh trùng lên Quốc Dân Đảng là được rồi.”

Bạch Nhạn đỏ bừng mặt, quay đầu nhéo Liễu Tinh, “Tiểu thư, hình tượng, hình tượng…”

Liễu Tinh thè lưỡi, quỷ quái cười cười, tiến đến bên tai Bạch Nhạn, thì thầm, “Nhạn, tớ với mấy chị em tặng cho cậu chút lễ vật, lát nữa vào động phòng thì mở nha!”

Bạch Nhạn thẹn thùng cười, biết nhất định đây là một trò đùa quái đản gì đó.

Tiệc cưới vẫn tiếp tục đến hơn mười giờ mới chấm dứt, tiếp hết tất cả khách mời, Bạch Mạn cảm thấy hai chân đã không còn là của mình nữa. Bạch Mộ Mai uống hơi say, may mà sẽ ngủ lại khách sạn không cần người đưa về.

Bạch Nhạn và Khang Kiếm lên xe cưới về nhà mới.

Lúc trước Khang Kiếm ở trong nhà khách chính phủ, ba tháng trước, khi anh xác định quan hệ với Bạch Nhạn, anh đã mua một căn nhà mới. Khu nhà ở ngoại thành, trong một tiểu khu nhỏ, yên tĩnh, hơn mười tòa nhà cao tầng được xây trên mặt cỏ xanh, nhà bọn họ ở một trong những tầng cao nhất, phòng khách nhìn ra con sông duy nhất của thành phố. Bên kia bờ sông là cánh đồng bát ngát, xa xa có thể nhìn thấy những ngôi nhà nho nhỏ, rất có hương vị nông thôn. Bên ngoài tiểu khu có tuyến xe bus đến bệnh viện, Bạch Nhạn đi làm cũng tiện.

Tầng một của nhà mới là phòng khách, phòng ăn, nhà bếp, kho và phòng ngủ cho khách; tầng hai ngoại trừ phòng ngủ còn có một phòng đọc sách. Khang Kiếm nối thông phòng đọc sách và kho trở thành một căn phòng rất rộng.

Lúc mới đầu, Bạch Nhạn còn không tin cô sẽ ở trong một căn nhà rộng như vậy.  Nơi này tốt hơn mong muốn của cô rất nhiều lần. Nhưng cô là một người điều gì cũng giấu trong lòng, mặc dù trong lòng nở hoa nhưng trên mặt tuyệt đối không có vẻ vui sướng.

Hai người mệt mỏi đi vào phòng, Bạch Nhạn lên lầu rửa lớp trang điểm, Khang Kiếm vào nhà bếp nấu nước sôi.

“Bạch Nhạn,” Khang Kiếm gọi cô lại, “Em lại đây, anh có lời muốn nói với em.”

“Vâng, lãnh đạo!” Bạch Nhạn cười cười xoay người, ngồi xuống sofa bên cạnh anh, trong mắt đầy vẻ nhu mì.

“Không phải đã nói với em bao nhiêu lần rồi sao, đừng gọi anh là lãnh đạo.” Khang Kiếm nhíu mày.

“Trước kia gọi là lãnh đạo Khang, bây giờ gọi là lãnh đạo, ý nghĩa không giống nhau. Lãnh đạo Khang là người xa lạ không thể với tới, còn lãnh đạo là người thân thiết nhất. Ở trước mặt anh, em sẽ là một đứa bé ngốc nghếch, bất cứ phương diện nào của em anh đều có thể đảm nhiệm vị trí lãnh đạo.” Cô sát lại gần Khang Kiếm, ôm lấy thắt lưng của anh, hơi thở ấm áp thổi vào cổ anh, “Anh…không muốn lãnh đạo em sao?”

Đôi mắt đen của Khang Kiếm lại càng thâm trầm, ngón tay không kìm lòng được muốn chạm lên hai má cô nhưng nửa đường lại thu về.

“Bạch Nhạn, ngồi cẩn thận, anh và em nghiêm túc nói chuyện này.” Anh không được tự nhiên thanh thanh cổ họng.

“Vâng,” Bạch Nhạn như con mèo nhỏ ngả vào lòng anh, nho nhã hắt xì một cái, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, “Người ta mệt, cứ như vậy nói đi!”

Khang Kiếm nhìn cô một lúc lâu, “Bạch Nhạn, sau này đừng tùy tiện đưa bạn bè hay đồng nghiệp về nhà, lại càng không được đồng ý giúp người khác bất cứ chuyện gì, tốt nhất là duy trì khoảng cách với Liễu Tinh và mọi người. Khách đến nhà, em nghe được cái gì cũng không được nói lung tung với bên ngoài. Có ai nghe ngóng thăm dò gì cũng không được đáp lời. Không phải ai gõ cửa cũng mở, phải nhìn qua mắt mèo, hỏi xem có chuyện gì. Nói chuyện với đồng nghiệp nam cũng không được quá tùy ý… Em hiểu chứ?”

Bạch Nhạn đang nhắm mắt đột nhiên ngồi dậy, mắt mở tròn, vươn hai tay chọc chọc mặt của anh, trừng mắt nhìn, “Anh thật sự là lãnh đạo của em sao?” Dáng vẻ kia giống như đang mộng du.

“Bạch Nhạn!” Trong lòng Khang Kiếm dâng lên một loại cảm giác bất lực.

Bạch Nhạn vỗ hai tay, cười tươi như hoa, gương mặt nhỏ nhắn có hai má lúm đồng tiền đáng yêu, “Anh thật sự là lãnh đạo của em nha, vừa rồi em còn tưởng anh là quản lí nhà giam, giọng điệu thật hung dữ nha, làm em sợ muốn nhảy dựng lên!”

Khang Kiếm nghẹn lời, gương mặt tuấn tú tái xanh.

Bạch Nhạn nhẹ nhàng hôn lên mặt anh, ngây thơ cong môi, tay nhỏ bé vẽ vòng vòng trên ngực anh, “Lãnh đạo, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, anh chỉ có thể nói nhớ em, yêu em, thương em, còn có… theo đuổi em…”

Cô nhảy dựng lên, như một đứa trẻ nhảy lên cầu thang, nghịch ngợm quay đầu lại, “Đừng cứng mặt, như vậy sẽ không đẹp trai, em đi tẩy trang, tắm rửa, mặc áo ngủ rất đẹp cho anh xem, sau đó chuẩn bị nước tắm cho anh. Lãnh đạo, anh uống trà xong thì đi lên nha.”

Lồng ngực Khang Kiếm dồn dập phập phồng, gương mặt tuấn tú đỏ bừng.

Bạch Nhạn hiển nhiên rất vừa lòng với những gì nhìn thấy, ngâm nga hát, ngảy nhót lên lầu.

Vào phòng ngủ, nhìn thấy một đống quà tặng để trên sàn, trên cùng là quà mà Liễu tinh đã đưa, đóng gói vô cùng đẹp mắt. Bạch Nhạn vừa mở ra nhìn vào không khỏi mím miệng cười đến đau bụng.

Trong hộp là áo mưa đủ loại màu sắc hình dáng, ngay cả màu cam, màu tím, màu đen khủng bố đều có, nếu lãnh đạo Khang sử dụng… Bạch Nhạn nhắm mắt lại YY một chút, chính mình xấu hổ đến mức ngón chân cũng đỏ bừng.

Tắm rửa xong, lau tóc, nghiêng tai lắng nghe dưới lầu không có tiếng động, cô nhìn nhìn xuống dưới thăm dò. Trong phòng khách không có ai, phòng bếp cũng không có, Bạch Nhạn kinh ngạc đi xuống, nghe thấy ngoài ban công có tiếng nói, lúc này cô mới phát hiện Khang Kiếm đang ở bên ngoài nghe điện thoại, cửa thông với phòng khách đóng rất chặt, anh hình như đang rất bực bội, tay khi giơ cao khi vung thấp.

Anh xoay người, nhìn vào mắt Bạch Nhạn, ngẩn ngơ rồi vội vàng ngắt điện thoại.

“Sao vậy, có việc gì sao?” Bạch Nhạn quan tâm hỏi.

Khang Kiếm do dự rồi gật gật đầu, “Ừ, là chuyện công việc, anh cần… ra ngoài xử lý, Bạch Nhạn… đêm nay…”

Bạch Nhạn còn thành thật trả lời: “Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, nhưng đây không phải nhiệm vụ chính, không hoàn thành cũng không bị trừ tiền lương. Còn chuyện công việc là việc chính, là chuyện liên quan đến tiền đồ của lãnh đạo nhà em, em biết rõ nặng nhẹ. Đi làm việc đi, em sẽ khóa kỹ cửa, mặc kệ là sói xám hay dê con, em đều không mở.”

Vừa nói xong, tự mình cũng không nhịn được mà bật cười.

Khang Kiếm cũng cười theo, đưa tay vuốt vuốt mái tóc ẩm ướt của cô, chớp mắt mấy cái, “Vậy em đi ngủ sớm một chút, anh sẽ cố gắng về sớm.”

“Trên đường lái xe chậm một chút. A, anh đợi chút…” Bạch Nhạn quay đầu chạy vào nhà bếp, lấy một lọ mật từ trong tủ lạnh, đổ một thìa vào trong tách trà, vừa đi vừa thổi, “Tối nay anh uống rất nhiều rượu, cái này vừa tỉnh rượu vừa nhuận hầu.”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn thấp thoáng hai má lúm đồng tiền, Khang Kiếm nhìn cô, giống như dùng dũng khí rất lớn mới nhận lấy tách trà, dưới cái nhìn chăm chú của cô uống hết không còn một giọt.

“Anh đi đây…” Giọng nói như có chút nghi hoặc, dường như muốn Bạch Nhạn giữ lại.

“Vâng!” Bạch Nhạn kiễng chân, cọ cọ trong lòng anh, thân hình mềm mại vừa mới tắm xong tỏa ra mùi thơm thoang thoảng, Khang Kiếm cảm thấy tất cả máu trong người đều sôi trào, anh dường như rất khó khăn mới ra được khỏi cửa.

Khi xuống lầu, trong đầu anh đều là gương mặt nhỏ nhắn của Bạch Nhạn.

Còn Bạch Nhạn trong phòng không hiểu sao lại nghĩ đến vở kịch cũ của Trương Nghệ Mưu, “Đèn lồng đỏ treo cao”, lão gia vừa cưới tứ phu nhân, đang nhập động phòng thì nha hoàn đến bẩm báo, “Lão gia, tam phu nhân phát bệnh!”

“Bệnh gì?”

“Bệnh cũ, đau ngực.”

Tứ phu nhân nhu thuận hỏi: “Bệnh này nghiêm trọng hơn chăng?”

Lão gia lầm bầm oán giận nói: “Thật là, không một ngày để cho người ta yên ổn.” Vừa oán giận vừa mặc quần áo, cùng tiểu nha hoàn bỏ đi.

Tứ phu nhân nhìn cây nến đỏ lay động, vẻ mặt hoảng hốt.

Bạch Nhạn nhìn ánh mắt mông lung của mình trong kính, vỗ vỗ mặt, sao lại nhớ tới cái này? A, nhất định là uống quá nhiều nên suy nghĩ miên man.

Cô làm một cái mặt quỷ với người trong kính, ngáp dài, đi về phía chiếc giường cưới rất lớn.

Ngoài cửa sổ, trăng khuyết ẩn trong mây, ánh sáng ảm đạm, đêm lại càng sâu.

~*~

Hết chương 10

(*đập bàn* tôi biết Khang Kiếm đi đâu đấy nhá =[[ sao lại ngược Bạch Nhạn của tôi chứ ;___;)

*Lật bàn* Tôi cũng biết anh ấy đi đâu nhé. Chuẩn bị guốc dép, gạch đá đi, ném chết người không đền mạng.>””””””<

Advertisements

29 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 10

  1. Chắc do lúc này Bạch Nhạn cũng chưa yêu Khang Kiếm nên chồng đi như thế mới nhẫn nhịn được. Ta mai phục sẵn ở đây rồi, mai KK về chít với ta

  2. đạp Khang Kiếm
    đừng nói với ta hắn cưới Bạch Nhạn vì Bạch Mộ Mai với ba hắn có gian tình nhá
    bà đây hận
    đạp Khang Kiếm đừng nói đêm nay hắn đi gặp con mụ ở hai chương đầu nhá
    bà đây đạp
    @ Sâu : tôi chưa gửi cô phần tám nên chắc chắn là ko có trong mail
    hụ hụ phần tám Ngưu ngưu ko biết khi nao xong
    dạo gần đây tôi bị bấn Tam Quốc truyền kỳ

    1. Tôi có ọp hẳn đâu mờ cô nhớ với nhung
      Tôi đang tận hưởng cảm giác lướt web nằng mạng người khác
      =))
      Mạng nhà tôi chưa xài được
      Tôi chưa dọn nhà xong, chỉ vụt đến vụt đi thôi

Đã đóng bình luận.