Hoa hồng giấy_Chương 12


Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta : Sâu + Pachan

 

Chương 12: Bạo vũ lê hoa châm (3)

Bạch Nhạn ngồi trên xe bus, nhìn chằm chằm cảnh phố phường sặc sỡ bên ngoài. Thật ra tuyến xe này cũng không đi về phía tiểu khu nhà cô, cô nhìn thấy xe dừng lại thì lên thôi. Dù sao cũng không có việc gì, lên nhầm xe, cuối cùng vẫn có thể về nhà.

Nếu đường đời đi sai thì sao, quẹo một cái, còn có thể tới đích hay không?

Từ khi còn nhỏ cô đã rất e dè chừng mực, cẩn thận rồi lại cẩn thận, chỉ sợ hơi vô ý sẽ đi lầm đường, cho đến giờ, tất cả đều nằm trong kế hoạch của cô.

Nhưng kế hoạch sao có thể theo kịp sự biến hóa?

Bạch Nhạn lấy di động ra nhìn, không có một cuộc gọi đến. Cô bật cười, xuống xe, bắt một chiếc taxi, nói địa chỉ của tiểu khu với lái xe. Lái xe là một người phụ nữ trung niên, nhìn cô vài lần rồi cười nói: “Cô gái, chỗ kia cũng không gần, chỗ ở không tệ, nhưng cuộc sống lại không thuận tiện, muốn mua chút đồ ăn cũng phải đi đến mấy con đường!”

Bạch Nhạn sửng sốt, về vấn đề cơm nước này cô thật sự chưa lo lắng đến. Trước kia cô đều ở bệnh viện ăn qua loa, lãnh đạo Khang cũng vậy, nhưng giờ đã có gia đình, không thể tùy tiện như vậy nữa. Vừa nghĩ vậy, cô nhớ đến trong tủ lạnh cũng không có gì. Khi đi ngang qua “siêu thị Tô Quả”, cô bảo lái xe dừng lại một chút, chạy vào kiếm mấy loại đồ ăn, rồi lại mua mấy thứ thực phẩm đông lạnh.

Xe dừng dưới lầu, Bạch Nhạn ngẩng đầu nhìn thấy cửa sổ phòng đọc sách chiếu ra ngọn đèn màu, không hiểu sao trong lòng thấy ấm áp. Vì sao các văn nhân mặc khách luôn miêu tả ngọn đèn trong đêm là thứ ấm áp nhất. Vì sau ngọn đèn kia là một người đang chờ mình, một gia đình ấm áp, một lòng trung thành mãnh liệt…

Khóe miệng của Bạch Nhạn cong lên, nhẹ nhàng bước chân lên lầu.

Khang Kiếm đang lên mạng. Anh cau mày xem mấy đầu tin tức trên trang nhân dân, trung ương hiện đang nghiêm cấm sửa chữa khách sạn và nhà cao tầng, nhưng năm nay Tân Giang lại có mấy ngành gửi báo cáo muốn xây mới văn phòng cao tầng, ngay cả mặt bằng cũng đã giải tỏa xong, bí thư Tùng cũng chưa biểu đạt ý kiến gì về việc này, anh là một trợ lý thị trường cũng khó nói, đành phải nói báo cáo chồng chất, sẽ quyết định sau.

Cửa thư phòng mở ra, động tĩnh phía dưới đều nghe rõ ràng.

“Lạch cạch” một tiếng, tiếng khóa cửa mở ra, anh ra khỏi phòng, nhìn thấy Bạch Nhạn đang xách túi lớn túi nhỏ đi vào.

“Vì sao đến giờ mới về?” Anh đi xuống lầu.

“Chờ lâu chưa? Có đói không?” Đây là lần đầu tiên hai người nấu cơm ở nhà mới sau khi kết hôn, Bạch Nhạn không khỏi tự trách mình lang thang ở ngoài quá lâu, cô vội vàng lấy đồ đạc trong túi ra. Cô suy nghĩ một chút rồi lấy ra môt chút rau xanh, một ít thịt băm, một bó cải bẹ và một ít mỳ sợi.

“Không sao, anh đã ăn mỳ rồi.”

Bàn tay đang sắp xếp đồ đạc của Bạch Nhạn ngẩn ra, tốc độ chậm lại, “Vậy lát nữa lãnh đạo có ăn khuya không? Cô mỉm cười nhìn anh, trên mặt lại lộ ra hai má lúm đồng tiền đáng yêu.

“Lát nữa anh phải viết tài liệu.” Khang Kiếm kéo cô sang, hôn hai cái lên hai gò má hồng hồng của cô, “Em xem tivi hay đọc sách rồi đi ngủ sớm một chút, đừng chờ anh.”

“Lãnh đạo, hôm nay là ngày tân hôn đầu tiên của chúng ta nha.” Bạch Nhạn ngẩng đầu lên, dịu dàng nói.

Khang Kiếm ấn cái mũi cô, “Không còn cách nào, sáng sớm mai anh có hội nghị, anh phải phát biểu, phải xem xét trước một ít số liệu. Ngoan!”

“Được rồi, chúng ta phải đặt quốc gia lên trước, rồi mới tới tiểu gia, em không tranh giành tình nhân với Quốc dân đảng.” Bạch Nhạn thoát ra khỏi lòng anh, phân loại đồ ăn cho vào tủ lạnh, cười khẽ, cho anh một cái hôn gió rồi như một con bướm vui vẻ bay lên lầu. Chỉ một lát sau đã thay một chiếc áo ngủ có vẻ bảo thủ đi xuống lầu.

Áo ngủ tuy nói là bảo thủ nhưng trước ngực lại có một vòng rỗng làm rằng ren. Sợi ren gần như có thể nhìn xuyên qua, Khang Kiếm nhìn thấy ở bên trong cô mặc áo ngực màu xanh nhạt, vừa cúi người liền có thể nhìn được đường cong duyên dáng, anh không khỏi cảm thấy hô hấp nặng nề hơn.

“Lãnh đạo, anh muốn ăn chút gì không?” Bạch Nhạn tự làm cho mình mấy cái sủi cảo, trong hơi nước bốc lên, cô vừa quay đầu lại đã đụng phải ánh mắt chằm chằm của Khang Kiếm.

“Không, anh… lên đây.” Khang Kiếm mất tự nhiên phất tay, gần như cứng nhắc xoay người lên lầu.

Trở lại thư phòng, không biết vì sao tâm tình anh không bình tĩnh xuống được. Nghe tiếng dép lê loẹt quẹt của Bạch Nhạn đi tới đi lui, xem ti vi, không biết cô đang xem chương trình gì buồn cười, tiếng cười khanh khách. Sau đó, cô vui vẻ rửa bát trong phòng bếp, rồi trong phòng tắm lại truyền đến tiếng nước chảy.

Trái tim Khang Kiếm như bị đẩy đến cổ họng, anh đứng lên, đi tới đi lui trong thư phòng như con thú bị bao vây.

“Lãnh đạo,” Cửa đột nhiên mở ra, Bạch Nhạn bưng một đĩa hoa quả đi đến, “Nghỉ ngơi đi, ăn chút hoa quả.”

Khang Kiếm thở cũng không dám thở mạnh, anh nhìn cô uyển chuyển đi vào, má lúm đồng tiền nhẹ nhẹ, đôi mắt sáng như ánh sao, mái tóc dài ẩm ướt xõa sau lưng.

Trong đầu trống rỗng, anh duỗi tay kéo Bạch Nhạn vào lòng, ngón tay run run.

Hạ thân đột nhiên cứng nhắc, đầu nghiêng sang, nụ hôn vốn muốn dừng trên môi cô lại trượt xuống vai.

“Lãnh đạo, đừng ham mê sắc đẹp, phải lấy quốc sự làm trọng.” Cô cười, bướng bỉnh vỗ vỗ vai anh, miệng nói ra vẻ lão thành, ngoan ngoãn để cho anh ôm nhưng anh lại cảm nhận được sự xa cách theo bản năng trong con người cô.

“Em là bà xã của anh.” Anh tiến đến bên tai cô, thì thầm những lời nói vô nghĩa như đang thôi miên, tay ở bên ngoài quần áo cô xoa nhẹ bộ ngực của cô, xoay xung quanh. Lần này, không có áo ngực.

“Trả lời chính xác, thêm mười điểm.” Cô không ngừng cười duyên, nhè nhẹ đẩy anh ra, liếc đến chiếc giường gấp đã được trải ga mới trong thư phòng, ánh mắt hiện lên một tia buồn bã. “Được rồi, lãnh đạo, anh làm việc cho tốt, em tránh đi.”

Cô giãy khỏi bàn tay anh, “Nếu đói bụng thì ở dưới nhà có mì lạnh. Ngủ ngon, mộng đẹp!” Cô báo cáo xong xuôi, hạ xuống hai bên má anh hai nụ hôn rồi lập tức đi vào phòng ngủ đối diện.

Sợ ảnh hưởng tới công việc của anh, cô không chỉ đóng cửa thư phòng mà cả cửa phòng ngủ cũng đóng chặt.

Khang Kiếm chậm rãi ngồi trước máy tính, cả người thất thần.

Thật vất vả tập trung tinh thần xem tài liệu, lại sửa mấy chữ đơn giản lên bài phát biểu, đánh máy gọi điện thoại, xác định lại thời gian hội nghị ngày mai, xong xuôi cũng đã mười một giờ.

Duỗi thắt lưng đứng lên, mở cửa thư phòng, trong phòng im ắng. Anh giật mình đi về phía phòng ngủ, nghiêng tai nghe bên trong không một chút tiếng động. Muốn nhìn một chút xem cô đã ngủ hay chưa, anh vặn khóa cửa, sửng sốt, cửa lại khóa từ bên trong.

Khang Kiếm dựa vào vách tường, trong đầu như có nước chảy, toàn bộ sôi trào.

Là cố ý hay vô tình, cô ấy khóa của phòng ngủ?

Trong ngăn kéo trong phòng khách cũng có chìa khóa dự phòng, anh chỉ cần đi xuống là có thể mở ra. Nhưng anh cũng chẳng có sức lực đi xuống nữa.

Một mình yên lặng trên hành lang một lúc lâu, anh xoay người trở lại thư phòng, nằm trên giường gấp lăn qua lộn lại, cả đêm không ngủ.

Sáng sớm đứng lên mang theo hai con mắt gấu mèo, Bạch Nhạn đã vui vẻ nấu cơm trong phòng bếp. Trái ngược với anh, dường như cô ngủ rất ngon, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt mềm mềm, thoạt nhìn tươi mát, động lòng người hơn bất cứ lúc nào.

“Tối hôm qua thức khuya lắm sao?” Tắt máy ép trái cây, sau đó lại hấp bánh bao, hầm cháo yến mạch, bày ra đĩa trông rất ngon miệng, dịu dàng săn sóc đặt đũa vào tay anh.

“Vì sao em khóa cửa?” Không nhịn được, lửa giận bốc lên, Khang Kiếm hỏi.

“Em có sao?” Bạch Nhạn vô tội chớp mắt mấy cái, đột nhiên vỗ trán, “Thực xin lỗi, lãnh đạo, em… theo thói quen. Trước kia ở một mình, vừa vào nhà là khóa trái cửa, đề phòng sắc lang. Tối qua anh ngủ thế nào?”

“Anh còn có thể ngủ thế nào?” Anh rầu rĩ ăn cháo.

“Lưng mỏi không? Vai đau không?” Cô thật áy náy đi đến phía sau anh, hai tay đặt lên vai anh, dịu dàng lại không quá nhẹ mát xa, “Có trách em không? Có nhớ em không?”

Giọng nói kia ngay ở trên đỉnh đầu anh, hơi thở ấm áp từng đợt nhào tới đầu anh, theo má chảy xuống, chảy thẳng đến trái tim anh.

“Anh muốn túm em đứng lên, hung hăng đánh cho một trận.”

“Vâng, là nên đánh, sao có thể lãng phí một đêm đẹp như vậy cơ chứ? Đời người đắc ý nên tận hưởng, đừng chờ đến khi bạc đầu, bi thương cũng vô ích. Lãnh đạo, em không tốt, em sẽ tu tỉnh thật tốt, còn viết một bản kiểm điểm, buổi tối đưa cho anh phê duyệt, sau đó phạt em một tháng ngủ một mình, hàng đêm rơi lệ chờ bình minh. Anh đừng nuông chiều sinh hư, nhất định phải công bằng chấp pháp.”

Khang Kiếm nhắm chặt mắt, không nói gì, vùi đầu ăn cháo, coi như cái gì cũng chưa nói. Bà xã của anh làm một y tá dường như rất phí phạm, rõ ràng là một thiên tài ngoại giao nha!

Bạch Nhạn đứng phía sau hé miệng cười vui vẻ.

****************

Một ngày trước khi kì nghỉ của Bạch Nhạn chấm dứt, Lục Địch Phi gọi điện cho cô.

Khang Kiếm nói phải đến một huyện phía dưới kiểm tra công việc, buổi tối có thể không trở về, cô đang dọn dẹp nhà cửa thì di động vang lên.

“Tiểu nha đầu, còn nhớ cuộc hẹn của chúng ta không?”

Bạch Nhạn đỏ mặt lên, “Bí thư Lục thật biết nói đùa.” Cô lớn tiếng nói, sớm đã ném chuyện này ra khỏi đầu, “Anh tới Tân Giang?”

“Ừ, hôm nay thời tiết không tệ, ra ngoài đi, tôi đưa cô đi lang thang, uống rượu, đi dạo phố, hứng gió, người yêu làm cái gì thì làm cái đó.” Lục Địch Phi cười rất nhẹ nhàng.

Cô mỉm cười, Lục công tử đúng là chuyên đi lừa con gái.

“Thời tiết quá nóng, tôi không muốn làm gì.”

“Vậy tìm một chỗ ngồi, nghe chút nhạc, uống chút trà. Đến đây đi!” Lục Địch Phi thuận miệng nói ra một địa chỉ, “Cô không hiếu kỳ tôi tặng gì cho cô sao?”

Cô một chút cũng không hiếu kỳ, cô chỉ muốn biết rốt cuộc vì sao anh ta trở nên thân thiết như vậy, vì vậy, cô đi.

Đây là một gian trà quán nho nhỏ, trong góc của một con ngõ nhỏ. Ông chủ có lẽ cũng là người phong nhã, trang trí đặc biệt nhã nhặn, sofa vải hoa, bàn gỗ hồ đào tạo hình tinh xảo, giá cắm nến cao cao, lò sưởi âm tường, bên trong đèn rất tối, cho dù là ban ngày nhưng nếu không để sát vào một chút thật sự không nhìn được mặt người đối diện.

Những nơi thế này thích hợp ẩn náu tâm tình, thích hợp bộc lộ tâm sự, thích hợp thổ lộ tình cảm, chỉ duy nhất không thích hợp với loại công tử phóng đãng như Lục Địch Phi.

Nhưng lúc này anh ta cố tình ngồi trên sofa đối diện, vẻ mặt thản nhiên, hai chân vắt chéo, tao nhã cầm một chén cà phê, rất hưởng thụ thời gian sau giữa trưa này.

Bạch Nhạn không khỏi thở dài, lãnh đạo Khang nhà cô vì Quốc dân đảng mà thiếu chút nữa đến cả cửa nhà cũng không bước qua, tuần trăng mật cũng khó thấy anh được vài lần, còn người này cũng được hưởng bổng lộc vậy mà lại có thể chơi bời lêu lổng như vậy, thật sự là rất không công bằng.

“Hi, nha đầu!” Lục Địch Phi giơ tay chào, vẫy tay muốn nhân viên phục vụ đưa lên cho Bạch Nhạn một ly nước trái cây, để cho Bạch Nhạn ngồi bên trái anh ta.

Sau khi ngồi xuống, Bạch Nhạn phát hiện trà quán này đối diện với khách sạn tư nhân Hoa Hưng, một khách sạn lớn mới được xây ở Tân Giang, nghe nói bên trong cực kỳ xa hoa, mặc dù xếp hạng bốn sao nhưng thực tế có thể so với năm sao, làm cho người ta thích thú nhất là thông tin của khách hàng đặc biêt được giữ bí mật, chẳng khác nào ngân hàng Thụy Sĩ.

“Đi đường thuận lợi chứ?” Lục Địch Phi đưa tay giúp cô quấy nước trái cây, làm cho khối đá bên trong nổi lên trên.

“Tân Giang đâu có lớn như vậy, cũng không thể so với Thượng Hải, đương nhiên thuận lợi. Lễ vật đâu?” Bạch Nhạn biết tính xấu của người này, không muốn dây dưa nhiều, đi thẳng đến chủ đề.

Lục Địch Phi cười, “Thật là một tiểu nha đầu, vừa gặp đã đòi quà.” Anh ta xoay người lấy ra một túi giấy đóng gói tinh xảo đưa cho Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn mở ra nhìn thấy, nở nụ cười, là hai con gấu Teddy dáng điệu ngây thơ đáng yêu. “Tôi đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi gấu bông.”

“Ở trong mắt tôi, cô chính là một đứa trẻ. Khi tôi vụng trộm vén váy con gái, cô còn chảy nước miếng cắn kẹo hồ lô nha! Nha đầu, gấu bông này là loại số lượng có hạn, tôi nhờ người mới mua được, cô phải quý trọng đấy.”

Bạch Nhạn giật mình, gấu Teddy số lượng có hạn vậy giá trị phải rất xa xỉ. “Tôi thấy để trẻ con nhà anh chơi có vẻ hợp hơn.” Không công không hưởng lộc, cô biết.

“Cô xem, tính trẻ con thích đùa, nào có đạo lý nào tặng quà rồi còn lấy lại. Mặc kệ quà này có thích hợp hay không, ít nhất đây là một phần tâm ý của tôi, sao vậy, sợ thiếu tình tôi?” Lục Địch Phi nhướng mày, lại cười. Cười đến xấu xa.

Mặt Bạch Nhạn bỗng dưng đỏ lên.

“Tôi đã nói, tôi nhìn thấy cô liền hợp ý. Cô gặp chuyện gì khó xử cứ nói với tôi. Trong lòng có nhiều nghi hoặc cũng có thể hỏi tôi. Cô muốn cái gì tôi đều có thể cho cô.”

Bạch Nhạn mỉm cười, cầm cốc nước trái cây lên để lên miệng, mím nhẹ. “Bí thư Lục yêu mến tôi như vậy tôi có chút vừa mừng vừa lo. Tôi thật sự sợ thiếu nhân tình của người ta, bởi vì tự tôi hiểu dường như tôi chẳng thể làm gì cho bí thư Lục. A, sang tháng năm là đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, bỏ phiếu bầu thị trưởng xây dựng thành phố, nếu tôi là thành viên sẽ bầu cho anh một phiếu, đáng tiếc tôi cũng không phải.”

Đôi mắt nhỏ dài của Lục Địch Phi nhíu lại, gương mặt tuấn tú hiện lên một tia bối rối, anh ta nhắm mắt lại, cười khẽ lắc đầu, “Nha đầu, tôi thật sự càng ngày càng thích cô. Đúng, đúng, trên đời này không có tình yêu vô duyên vô cớ, người ta chỉ cần bỏ ra sẽ muốn đòi lại. Cô không cần đánh giá thấp chính mình, cô có năng lực rất lớn để giúp đỡ tôi.”

“Anh sao có thể khẳng định tôi sẽ giúp anh? Đối thủ của anh lại là lãnh đạo nhà tôi.” Bạch Nhạn ngẩng đầu, ánh mắt lành lạnh.

“Bởi vì hiện tại chỉ có tôi có thể giúp cô. Thật ra đối với chức thị trưởng kia tôi không có chút hứng thú, tôi chỉ không muốn thất bại bởi Khang Kiếm. Hơn nữa… cô sẽ vô cùng vui sướng chấp nhận lời đề nghị của tôi.” Lục Địch Phi thần bí cong khóe miệng, lạnh lùng cười, ánh mắt lơ đãng liếc ra ngoài cửa.

Bạch Nhạn nhìn theo ánh mắt của anh ta, sửng sốt.

Một chiếc xe màu đen dừng trước cửa khách sạn, cửa xe mở ra, Khang Kiếm nói đi kiểm tra công tác từ trong đi ra, sau đó là một người phụ nữ tóc dài cũng xuống xe, hai người vừa nói vừa cười đi vào trong. Người phụ nữ kia chính là người đã tới hôn lễ của cô phát biểu một bài, tự xưng là bạn gái Khang Kiếm.

“Có gì muốn hỏi không?” Lục Địch Phị dịu dàng nhìn Bạch Nhạn, “Nhưng một lần chỉ có thể hỏi một chuyện, những cái khác lần hẹn sau lại nói.”

(Sâu: CHÉM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Pa: Ném gạch!!!!!!!!!!!!!!!)

Advertisements

25 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 12

  1. Quyết định tự phạt 1 tháng ngủ một mình của Bạch tỷ là chính xác. Để đàn ông dơ bẩn vậy đụng mình thì quả thật tự ngược đãi bản thân quá rồi. Gạch thì nên ném lổ đầu cái tên LVP nhiều chuyện kia kìa. Hừm…

  2. ông Lục Địch Phi này gian quá, mún phá gia đình người ta ko à. Tội nghiệp chị Nhạn, phạt a KK ko được vào phòng ngủ đi.

Đã đóng bình luận.