Hoa hồng giấy_Chương 14


Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta : Sâu + Pachan


Chương 14: Bạo vũ lê hoa châm (5)

“Trợ lý Khang, bí thư Tùng gọi cậu.” Khang Kiếm đang suy nghĩ bác sĩ Lãnh là người thế nào mà có thể dọa bà xã anh thành như vậy, Giản Đan cầm một tập tài liệu từ bên ngoài đi tới.

Khang Kiếm đặt điện thoại xuống, vội vàng đi tới văn phòng của Tùng Trọng Sơn.Văn phòng của Tùng Trọng Sơn chỉ cách của Khang Kiếm một tầng lầu, nhưng chỉ mấy bậc thang này mà có người cả đời không bước qua được.

Tùng Trọng Sơn rất thân thiết bảo thư ký pha trà cho Khang Kiếm, ôn hòa ngồi cùng anh trên sofa, hỏi vài câu về sức khỏe của Khang Vân Lâm rồi lại kéo đến hoàn cảnh hiện tại ác liệt như thế nào, sau đó, Tùng Trọng Sơn nói đến chuyện Khang Kiếm phân công quản lý cải tạo thành cũ.

“Tiểu Khang, hạng mục này rất lớn, diện tích lại rộng, cậu sẽ phải vất vả nhiều. Hạng mục lớn, rất dễ có thành tích nhưng cũng rất dễ gặp phải sự cố không may. Có những mũi nhọn chọc phá xuất quỷ nhập thần, không chỗ nào không nhúng tay vào, cậu đề phòng một chút, hiện tại là thời điểm mấu chốt cho sự nghiệp của cậu, không nên được nhỏ mất lớn.”

Khang Kiếm nhìn Tùng Trọng Sơn. Ánh mắt Tùng Trọng Sơn là lạ, giống như đang nắm bắt, hoặc đang tán thưởng, lại như quan tâm, hoặc đang chỉ trích.

Khang Kiếm đi trên con đường làm quan tuy chưa lâu nhưng vẫn có chút hiểu biết đối với lão hồ ly Tùng Trọng Sơn đã trà trộn trên quan trường nhiều năm này. Tùng Trọng Sơn rõ ràng đang nhắc nhở, thật ra nhất định đã có người thổi gió bên tai ông ta, cáo trạng mình, ông ta đang cảnh báo, bán cho mình một cái đại nhân tình, cũng chính là cho Khang Vân Lâm mặt mũi.

Trong lòng Khang Kiếm lập tức cảnh giác, nhưng trên mặt vẫn không chút thay đổi. “Cảm ơn bí thư Tùng, tôi sẽ chú ý ảnh hưởng.”

“Ừ, tôi rất thưởng thức năng lực và sự trầm ổn của cậu. Tiểu Khang, tôi già rồi, về sau Tân Giang phải nhờ vào mấy người trẻ tuổi các cậu, cố gắng cho tốt, tôi xem trọng cậu.” Tùng Trọng Sơn ý vị thâm trường cười, đứng lên, đi về phía bàn làm việc, điều này ý là tiễn khách.

Khang Kiếm cười cười, anh sẽ không vì câu nói này mà kích động, anh có thể đoán được lời này của Tùng Trọng Sơn không chỉ nói trước mặt anh. Nghệ thuật lãnh đạo chính là ở chỗ này, không đối xử quá tốt với ai cũng không đối xử quá xấu với bất cứ người nào, vẫy cành ô liu trong tay nhưng không ném ra, đùa giỡn làm cho một đám người xoay quanh ông ta mới có thể vui vẻ.

Quả nhiên, mới ra khỏi văn phòng Tùng Trọng Sơn, anh đã nhìn thấy Lục Địch Phi đi ra từ phòng bí thư cách vách.

Hai người gật gật đầu, sóng vai bước về phía cầu thang.

Văn phòng của Lục Địch Phi ở khu khai phá, hiển nhiên là nhận lệnh mới tới.

“Bên trên tìm cậu nói chuyện rồi sao?” Lục Địch Phi mở miệng nói chuyện trước.

Khang Kiếm thản nhiên hạ khóe miệng, “Cũng tìm anh nói rồi?” Không đáp mà hỏi lại.

Lục Địch Phi nhún vai, “Tôi ghét nhất cái loại học tập chính trị ba hoa phét lác này, tôi muốn về đây, bên trên cũng không đồng ý. Nói cái gì mà cậu phải đặt sức lực vào cải tạo thành cũ, trong những người trẻ tuổi không chọn ai khác, chỉ chọn tôi. Cũng không phải xuất ngoại, đi tỉnh thành là có ý tứ.”

Khang Kiếm im lặng trong lòng, trước đây anh có nghe nói một số người tới trường Đảng ở tỉnh ủy để học tập, không ngờ đó chính là Lục Địch Phi. Trên quan trường có một định luật, trước khi ai đó được đề bạt đều phải ra ngoài học tập đánh bóng tên tuổi.

Chẳng lẽ bí thư xây dựng thành phố đã được quyết định?

“Anh có thể tiện đường tới thăm bố mẹ, đây là chuyện tốt.”

“Chỉ sợ bọn họ không muốn nhìn thấy tôi. Khang Kiếm, cuối tuần này tới đảo Giang Tâm bơi đi, mang theo cả cô vợ nhỏ nhà cậu nữa, tôi cũng mang theo một người bạn, bốn người nghỉ ngơi cho thoải mái. Vừa nghĩ đến cái trường Đảng kia là tôi lại muốn phát điên. Thế nào?”

Khang Kiếm có chút chần chờ, “Đi, đến lúc đó không cần bảo thư ký lái xe, chúng ta tự mình đi.”

“Quyết định vậy đi. Lần này không ăn hải sản nữa, miễn cho cô vợ nhỏ của cậu nửa đêm phải gọi điện tìm thuốc.” Lục Địch Phi vỗ vai Khang Kiếm, nhàn nhã xuống lầu.

Khang Kiếm một mình đứng sững sờ ở cửa. Lần trước tới đảo Giang Tâm, Bạch Nhạn bị bệnh sao?

Vào lúc này, Bạch Nhạn đang ở trong phòng phẫu thuật, trên gương mặt cười khi hồng khi trắng.

Không ngờ ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ, cô đã gặp phải tảng băng trôi Seberia.

“Y tá Bạch, rốt cuộc cô có chút đạo đức nghề nghiệp nào không? Cô coi phòng giải phẫu là cái gì? Câu lạc bộ đêm? Quán bar? Liếc mắt đưa tình, làm nũng khoe mẽ. Cô nhìn xem, bệnh nhân cũng đã nằm trên bàn phẫu thuật, thuốc tê đã tiêm, còn cô đang làm gì? Đừng coi thường đây là một cuộc tiểu phẫu, chuyện này cũng liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của bệnh nhân. Cô có coi trọng không?”

Đôi mắt lạnh giá nhíu lại, căn bản không cho Bạch Nhạn cơ hội mở miệng, liên thanh nã pháo về phía cô. Khuông mặt lạnh lùng trắng bóc, giống như ông bố bác sĩ của đám ma cà rồng trong “Twilight” kia.

“Có những sự cố chỉ cần điều trị là có thể tránh được, vì sao lại cứ phát sinh? Bởi vì những người như cô không đủ tôn trọng đối với bệnh nhân, không có một chút ý thức trách nhiệm. Nếu cô không thích công việc này, từ chức là được, không cần vướng chân ở đây, tự nhiên sẽ có người có thể đảm nhận. Muốn nói chuyện yêu đường thì ra ngoài mà nói, đừng gây trở ngại tới công việc của người khác.”

Bạch Nhạn thật sự bị hắn rống đến tối tăm mờ mịt, người này sao có thể chụp mũ lung tung như vậy, cô có chỗ nào bất kính với nghề nghiệp, chỉ là nhận một cuộc điện thoại của lãnh đạo nhà cô thôi mà.

“Bác sĩ Lãnh, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi. Công việc trước khi giải phẫu tôi đã chuẩn bị xong, nay chỉ đang chờ thuốc gây mê có tác dụng, trong lúc đó tôi nhận một cuộc điện thoại của người nhà hẳn không có gì sai!”

“Cái gì gọi là sai? Tạo ra hậu quả xấu, không thể vãn hỗi, chính là sai, phải không? Điện thoại phòng giải phẫu là để cô nói việc nhà sao?” Lãnh Phong lạnh như băng nhướng mi, một đôi mắt lạnh lẽo đủ để đất trời đóng băng ba tấc. (@Sâu: Anh này tên Lãnh Phong hả cô? Tôi thích cái tên này :X @Pa: Chuẩn a ^^ Tôi cực thích a này :X~ Lạnh như băng a :”))

Bạch Nhạn chớp mắt mấy cái, “Điện thoại phòng giải phẫu đúng là để liên lạc tình hình giải phẫu, nhưng…”

Lãnh Phong vung tay lên, “Không có nhưng. Y tá trưởng đâu, đổi người cho tôi.”

Vẻ mặt cười của Bạch Nhạn nghiêm lại, “Bác sĩ Lãnh, anh nói hiện tại cảm xúc của tôi không ổn, không nên vào phòng giải phẫu, vậy vừa rồi anh vừa rống lên với tôi, cảm xúc của anh cũng ổn sao?”

“Cô đang so sánh với tôi?” Lãnh Phong trào phúng cười.

“Có cái gì không thể so? Anh là bác sĩ, tôi là y tá, chúng ta có hai chuyên môn khác nhau, những thứ anh biết làm tôi không làm được, những thứ tôi biết làm cũng không nhất định anh sẽ làm được.”

“Vậy sao?” Lãnh Phong trừng mắt nhìn Bạch Nhạn, chậm rãi nói, “Phu nhân thị trưởng, nếu cô muốn so với tôi, còn quá non nớt! Hôm nay, tôi vào phòng giải phẫu, phải đổi người. Cô vào phòng giải phẫu, tôi sẽ là người đi.”

Bạch Nhạn thiếu chút nữa quay lưng bỏ đi.

Hai người cứ như vậy, anh trừng tôi, tôi trừng anh, không ai chịu nhượng bộ.

Kết quả, đương nhiên là Lãnh Phong chiếm thế thượng phong.

Y tá trưởng đi ra từ bên trong, nói một câu giảng hòa, bảo Bạch Nhạn về phòng nghỉ ngơi, y tá trưởng tự mình vào phòng giải phẫu giúp bác sĩ Lãnh vĩ đại làm thủ thuật.

Bạch Nhạn xem như lĩnh giáo bác sĩ Lãnh vĩ đại có bao nhiêu ngang ngược, một mình ngồi trong phòng thủ thuật, càng nghĩ càng giận.

Khi phẫu thuật chấm dứt, Lãnh Phong vênh mặt, không coi ai ra gì đi qua phòng giải phẫu. Nếu ánh mắt có thể giết người, Bạch Nhạn sớm đã bầm thây vạn đoạn hắn ta.

Chỉ trong chốc lát, chuyện này đã truyền khắp bệnh viện. Liễu Tinh đến an ủi Bạch Nhạn đầu tiên, “Đừng tức giận, đừng tức giận, coi như bị chó cắn một cái đi.”

Bạch Nhạn trợn mắt, “Chó cắn một cái chỉ cần tiêm phòng là được, nhưng sự tức giận của tớ khó mà bình ổn được.”

“Khó bình cũng phải bình, nếu không thì thế nào? Chúng ta đại nhân đại lượng, không so đo với hắn. Dù sao gã kia cũng là đồ quái thai, cậu không phải người đầu tiên cũng sẽ không phải người cuối cùng.”

“Thật sự là gã đàn ông đáng sợ, vênh váo tự đắc, vô cùng vô lý, viện trưởng cho phép hắn làm xằng làm bậy sao?” Bạch Nhạn nghiến răng nghiến lợi.

“Có cách nào khác đâu, hắn là chuyên gia, mang đến lợi ích có thể nhìn thấy cho bệnh viện. Tháng này mấy cuộc giải phẫu bên khoa tiết niệu đều là hắn làm.”

“Chuyên gia thì có thể làm vậy sao?”

“Được rồi, tối nay đến nhà tớ ăn sủi cảo đi, xin bớt giận.” Liễu Tinh và Bạch Nhạn rủa Lãnh Phong vài câu nữa, vỗ về tâm hồn bị tổn thương của Bạch Nhạn.

“Cậu biết gói sủi cảo sao?” Bạch Nhạn nhìn Liễu Tinh như nhìn người ngoài hành tinh.

Liễu Tinh cười ha ha, “Ông xã tới biết nha! Không phải mới chuyển nhà sao, đồng nghiệp của anh ấy nói muốn tới thăm, cậu cũng đi đi, đề phòng bọn họ hợp nhau ức hiếp tớ, đến lúc đó cậu bảo vệ tớ.”

Bạch Nhạn phì cười, “Trên đời này người dám ức hiếp cậu còn chưa sinh ra đâu! Nhưng, tớ cũng muốn tới xem nhà mới.”

“Xem nhà mới của tớ xong lần sau tới nhà xịn của cậu chơi đi.”

Bạch Nhạn hất tóc, “Được!”

Tan tầm, Liễu Tinh tới chờ Bạch Nhạn. Bạch Nhạn gọi điện cho Khang Kiếm, nói tới nhà đồng nghiệp ăn cơm, Khang Kiếm nói đi cùng người khác cũng không nhiều lời.

Trên đường, Liễu Tinh lại mua một ít hoa quả và đồ ăn sẵn.

“Tối nay có bao nhiêu người?” Bạch Nhạn hỏi.

“Chỉ có mấy quang côn và thặng nữ, chưa tới mười người, nếu không nhà bọn tớ cũng chứa không nổi.”

(Quang côn: trai chưa vợ, thặng nữ: phụ nữ có việc làm ổn định, hoàn cảnh tốt nhưng sắp ế chồng vì kén chọn =]]~)

Nhà mới của Liễu Tinh ở giữa Đại học Tân Giang và bệnh viện, không coi như quá xa. Căn nhà có điểm cổ xưa, Liễu Tinh ở tầng ba, phòng mười bảy.

Hai người bước vào cửa, ông xã của Liễu Tinh, Lý Trạch Hạo, đã ở trong nhà bếp làm việc, dường như cũng không phải là một chuyên gia, lăn qua lộn lại trong phòng bếp như một bãi chiến trường, nơi nơi đều là đồ đạc, tạp dề mặc trên người, toàn thân rõ ràng nhìn ra là do chiến đấu không có hiệu quả.

“Ông xã.” Liễu Tinh mang vẻ mặt ngọt ngào của cô gái nhỏ, vượt qua muôn vàn khó khăn tới hôn một cái vang dội.

Lý Trạch Hạo ngẩng đầu lên, lau mồ hôi, nhìn thấy Bạch Nhạn liền cười thật thà, “Bạch Nhạn tới rồi! Em ra phòng khách ngồi đi, anh… anh lập tức sẽ xong.”

Bạch Nhạn hé miệng cười nhìn anh, “Anh xác định chứ?” Bột mì vẫn vo tròn, chưa biết khi nào mới thành vỏ, rau và thịt chưa biết khi nào thành nhân, da và nhân chưa biết khi nào sẽ thành sủi cảo, thật sự không biết sẽ phải cần bao nhiêu lâu. Nhưng Bạch Nhạn rất bội phục dũng khí của Liễu Tinh.

“Em tin tưởng ông xã em nhất định có thể. Ăn sủi cảo chỉ là tiêu đề, nội dụng chính là thăm nhà mới của chúng ta, không khí tốt là được.” Liễu Tinh tận tình dùng mọi cơ hội khen tặng ông xã.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Lý Trạch Hạo liên tục gật đầu.

“Quên đi, để em đến!” Bạch Nhạn thấy việc nghĩa hăng hái vén tay áo đi làm, “Anh đưa tạp dề cho em, Liễu Tinh đi dọn dẹp nhà bếp, thầy giáo Lý nhặt rau, em làm vỏ bánh.” Không giúp một tay chỉ sợ sớm muộn cũng chết đói.

“Được, được!” Lý Trạch Hạo giống như nhìn thấy cứu binh, vội vàng cởi tạp dề xuống.

Liễu Tinh nịnh nọt buộc tạp dề cho Bạch Nhạn, Bạch Nhạn liếc mắt nhìn cô ấy mộ cái, “Rốt cuộc tớ cũng biết bảo vệ cho cậu là ý gì.”

Liễu Tinh đùa giỡn ôm Bạch Nhạn, “Tớ biết Bạch Nhạn thương tớ, Nhạn tốt nhất!”

“Ít vuốt mông ngựa đi, làm việc.” Bạch Nhạn quát.

Liễu Tinh và Lý Trạch Hạo ngoan ngoãn nghe theo. Nhiều người sức lực lớn, chỉ chốc lát, vỏ thành tầng, nhân trong bát, ba người bê đến phòng khách, vừa gói sủi cảo vừa xem tivi.

Có người gõ cửa.

Lý Trạch Hạo đứng lên đi mở cửa. Liễu Tinh và Bạch Nhạn cũng đứng lên đón khách.

Một đám nam nữ ùn ùn kéo vào trong nhà, phòng khách hai mươi bảy mét vương lập tức chật chột không chịu nổi. Lý Trạch Hạo đưa mấy người đồng nghiệp nam tới ban công uống nước, ăn hoa quả, cắn hạt dưa, có mấy người đồng nghiệp nữ xung phong ở lại giúp gói sủi cảo.

Cửa mở rộng, Liễu Tinh đi tới đóng cửa, Lý Trạch Hạo ngăn lại, “Đừng vội, Y Đồng Đồng còn chưa lên!”

“Tới đây, tới đây!” Một tiếng nói xinh đẹp, một mỹ nữ tóc dài từ ngoài cửa đi vào.

Bồng tất sinh huy, Liễu Tinh nhìn mỹ nữ, âm thầm thở dài.

(Bồng tất sinh huy: làm rạng lên nhà nghèo hèn)

Oan gia ngõ hẹp, Bạch Nhạn nhìn mỹ nữ, buồn cười nhắm mắt lại.

“Đây là cô giáo dạy môn mỹ thuật của trường bọn anh Y Đồng Đồng, cũng là hoa hậu giảng đường của trường anh.” Lý Trạch Hạo cười giới thiệu.

Y Đồng Đồng mỉm cười, ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy Bạch Nhạn, ngẩn ra, mỉm cười biến thành trào phúng khinh bỉ, “Chào mọi người!” Ngữ khí và tư thế đều như một cô công chúa cao cao tại thượng nhìn dân chúng đang ngưỡng mộ cô ta, biểu hiện rất hòa ái.

Quá nhiều người, phòng khách nhường lại cho những đồng nghiệp đánh bài, chiến trường sủi cảo lại dời về phía phòng bếp.

“Ông xã, cái gì mà hoa hậu giảng đường chứ?” Liễu Tinh đóng cửa phòng bếp xong đột nhiên xoay người, trừng ánh mắt lạnh lẽo với Lý Trạch Hạo, “Anh có nhìn khi anh giới thiệu không, cười ngọt như mật vậy.”

Lý Trạch Hạo giơ tay lên, “Bà xã minh giám, ông xã của em trung thành tận tâm với em, trung thành như một. Nụ cười kia không phải quyến rũ, mà là mỉm cười lễ phép.”

“Anh cam đoan chưa từng YY với hoa hậu giảng đường kia?”

“Không có, không có! Anh có bà xã, rất hạnh phúc, rất thỏa mãn, rất quý trọng, anh cũng không làm chuyện ăn trong bát nghĩ trong nồi. Nhưng, bà xã, em đừng lo buồn vô cớ, cô giáo Y là hoa đã có chủ.”

Vẫn đang mỉm cười gói sủi cảo nghe diễn trò, Bạch Nhạn ngẩng đầu.

“Cô giáo Y có một vị bạn trai vô cùng vĩ đại, rất yêu cô ấy, không tặng quần áo thì lại mua hoa, mua trang sức, mấy hôm trước còn mua nhà cho cô ấy, ngay bên cạnh khách sạn Hoa Hưng, là căn nhà rất sang trọng phong cách châu Âu.”

“Anh đố kỵ sao?” Liễu Tinh hung tợn hỏi.

“Anh không có…”

Trong tai Bạch Nhạn ong ong vang lên, cô đột nhiên cảm thấy rất phiền toái, không nhịn được hét lớn một tiếng, “Các cậu có để yên hay không, rốt cuộc có muốn gói sủi cảo không?”

Liễu Tinh và Lý Trạch Hạo hai mắt nhìn nhau, sợ hãi nhìn cô, yếu ớt nói: “Thật xin lỗi, chúng tớ sai rồi.”

Advertisements

24 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 14

  1. KK chết dẫm, cứ làm Bạch Nhạn idol của em đau lòng :( chị ấy vừa đáng thương vừa đáng ngưỡng mộ ^^ BN tỷ, tỷ cứ YY vs LP ca ca hay LPĐ cũng đc, cho KK tức hộc máu mồm mà chết

  2. cô hoa hậu giảng đường đó chính là tri kỷ của lãnh đạo Khang phải ko bạn? mong là Khang Kiếm nhanh nhanh tuyệt vời một chút, cứ thế này bụng mình sẽ sôi lên mất . thanks!

Đã đóng bình luận.