Hoa hồng giấy_Chương 16 [Hép pi bớt đây Trâu già của ta ♥]


Chúc mừng xinh nhật Ngưu Ngưu BT của tôi.

Chúc cô tuổi già thanh thản

Cảm ơn cô rất nhiều vì đã động viên tôi suốt một quãng đường rất dài.

Cảm ơn cô đã an ủi tôi mỗi khi tôi mệt mỏi hay vấp ngã.

Cảm ơn cô đã mang đến nụ cười trong cuộc sống của tôi.

Cảm ơn cô vì rất hiều thứ khác nữa mà tôi lười nên chẳng muốn viết.

=]]~

Cuối cùng, cảm ơn cô vì đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi.

Love you so much ♥ ~

~*~

Nào, giờ là đến phần phát phiếu bé ngoan =]]~

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 16: Bạo vũ lê hoa châm (7)

Cuối tuần đó thời tiết rất tốt, quốc gia và nhân dân cũng rất tốt, báo chí và mạng internet cũng không xuất hiện hai chữ tai nạn và chiến tranh, thiên hạ thái bình, tâm tình của Bạch Nhạn cũng không tệ. Sáng sớm đã rời giường thu xếp hành lý, lần đi đảo Giang Tâm này không giống với lần trước, có thể qua loa một đêm. Nay đã vào hè, Khang Kiếm nói muốn ở đó hai đêm, nên có những thứ không thể thiếu.

Quần áo tắm rửa, đồ dùng chải đầu rửa mặt, áo ngủ, dép lê, Bạch Nhạn như đang kiểm kê, sau đó bắt đầu cho vào túi. Trong túi đã để sẵn một bộ áo tắm hai mảnh: nửa trên là áo yếm hoa văn da báo màu vàng tươi trẻ, nửa dưới là quần màu xanh da trời bên ngoài có váy ngắn cùng màu.

Áo tắm này là ngày hôm qua khi tan tầm, cô đã mua cùng Liễu Tinh trong cửa hàng thể dục thể thao. Khi nhìn thấy cô đi đến quầy bán đồ bơi, mắt Liễu Tinh mở lớn như chuông đồng, “Nhạn, tớ không dám cười lớn tiếng, cậu xác nhận cậu muốn mua thứ này sao?”

Bạch Nhạn mặc kệ cô ấy, chọn vài bộ áo tắm đưa đến trước gương nhìn phía trước phía sau.

“Nhạn, trước kia khi chúng ta đi bể bơi, bãi biển, cậu chỉ kiên trì làm hoa trên vách tường. Cậu lớn như vậy rồi mới bắt đầu học bơi, dũng khí thật đáng nể, nói cho tớ biết động lực đến từ đâu?”

“Lãnh đạo nhà tớ.” Bạch Nhạn cười tủm tỉm bảo nhân viên cửa hàng bỏ bộ áo tắm vừa ý vào túi.

“Anh ta muốn nhìn cậu mặc áo tắm lặn trong bồn tắm lớn?”

Bạch Nhạn liếc cô, cười không đáp.

“Hay là cậu sinh ra cảm giác nguy cơ, tìm biện pháp khóa chặt lãnh đạo nhà cậu, có tình địch sao?” Liễu Tinh luôn luôn mẫn cảm với chuyện tình cảm nam nữ, vừa nói ra khỏi miệng lập tức cảm thấy có mấy phần khả năng, “Ông trời ạ, ngoại trừ thầy giáo Lý nhà tớ, đàn ông thật sự không phải thứ tốt.”

Bạch Nhạn đang trả tiền chậm rãi quay đầu lại, “Vậy tất cả phụ nữa đều tốt sao?”

“Ít nhất thì tớ và cậu tốt nha!”

Bạch Nhạn cười khẽ, “Khi đàn ông yêu đương vụng trộm, không phải vụng trộm với phụ nữ sao? Đàn ông nuôi bà hai ở ngoài, chẳng lẽ bà hai cũng là đàn ông? Tiểu tam, tình nhân, có ai không phải phụ nữ? Nam nữ hoan ái đều là ngươi tình ta nguyện. Nếu phụ nữ đủ tốt, biết né tránh nhường nhịn, lời lẽ nghiêm túc, đàn ông có muốn hư hỏng cũng chẳng hư hỏng được. Cho nên không cần gặp chuyện là đổ toàn bộ trách nhiệm cho đàn ông, một cây làm chẳng nên non.”

“Nhạn, cậu đừng giảng những thứ đó với tớ. Lãnh đạo nhà cậu rốt cuộc có vậy không?”

“Cậu thấy sao?” Bạch Nhạn kéo Liễu Tinh ra khỏi cửa hàng thể dục thể thao.

Liễu Tinh trầm tư suy nghĩ một lúc lâu, thấy cũng không giống. Hai người đi trên đường cảm thấy có chút khát, ngồi ven đường gọi hai cốc trà đá, vừa đưa lên miệng Liễu Tinh đột nhiên dùng khửu tay đụng Bạch Nhạn một cái, “Này, nhìn bên kia!”

“Bên kia?” Bạch Nhạn nhìn theo tầm mắt của cô ấy.

“Con chim khổng tước ở tiệm cắt tóc Tâm Thiên Ti lần trước.” Liễu Tinh bĩu môi với một đôi nam nữ đứng trước cửa hàng bán đồ trang điểm. Tóc của cô gái đủ loại màu sắc, gầy như dân tị nạn; người đàn ông trọc đầu, ưỡn một cái bụng bự như mang thai sáu tháng. Ngoại hình hai người đã đủ hấp dẫn ánh mắt, còn không coi ai ra gì đứng cũng một chỗ, ăn cùng một cây kem, làm cho người qua đường đều quay đầu nhìn.

Hơi thở của Bạch Nhạn giống như nghẹn ở cổ họng, mặt đỏ bừng. “Minh Tinh!” Cô đi qua.

Thương Minh Tinh liếc mắt nhìn cô một cái, a một tiếng rồi lại đặt toàn bộ lực chú ý lên người người đàn ông. Người đàn ông đầy hứng thú với Bạch Nhạn vừa đi đến, “Tiểu Thương, bạn em?” Một đôi mắt như đậu xanh không ngừng xoay tròn quanh Bạch Nhạn. “Không phải.” Thương Minh Tinh cũng không thèm nhìn Bạch Nhạn.

“Minh Tinh, cô lại đây.” Bạch Nhạn sốt ruột kéo tay cô ta.

“Đừng chạm vào tôi.” Thương Minh Tinh phát hỏa, giống như dính phải bệnh độc, hất tay Bạch Nhạn ra, “Cô muốn gì? Nói cho cô biết, đừng muốn nghe được chuyện của anh tôi từ chỗ tôi.”

“Không phải. Minh Tinh, cô cứ thế này, tương lại sẽ khổ sở.”

“Phi.” Thương Minh Tinh buông người đàn ông ra, tay chống vào eo, mở miệng mắng Bạch Nhạn, “Cô không xứng nói những lời này, cũng không lấy gương tự soi mình đi. Cô tưởng cô giấu đi cái đuôi thì sẽ hơn người sao? Cô chỉ cần nhảy xuống sông Trường Giang, tắm đến trắng bệch, hồ ly chính là hồ ly, tạp chủng chính là tạp chủng…”

“Này, sao cô có thể nói như vậy?” Liễu Tinh nghe không lọt tai, từ phía sau chạy tới, “Cô nhìn gã đàn ông này đi, làm bố cô thì đúng hơn, đừng có lấy tình yêu ra để ngụy trang với tôi, vừa nhìn đã biết không phải người tốt, Bạch Nhạn là… Cậu kéo tớ làm gì?”

“Đi thôi, Liễu Tinh.” Bạch Nhạn vô lực nhìn Thương Minh Tinh, “Không cần nói nữa. Thật xin lỗi, Minh Tinh.”

“Tớ còn chưa nói xong đâu!” Liễu Tinh nổi giận đùng đùng, dùng ánh mắt hung hăng trừng Thương Minh Tinh.

Thương Minh Tinh mặt thối như đi đại tiện, lỗ mũi thở ra khói, người đàn ông cũng không an ủi cô ta, đôi mắt nhỏ chỉ đuổi theo Bạch Nhạn.

“Là tớ không tốt, Minh Tinh còn lớn hơn tớ ba tuổi, cô ấy tự biết mình đang làm gì. Tớ nói cô ấy như vậy trước mặt bạn bè, cô ấy thật khó xử.”

“Nhưng cô ta nhục nhã cậu.”

“Cái kia có tính là gì, tớ coi như không nghe thấy là được.” Bạch Nhạn thở dài, chua xót cong cong khóe miệng, “Thêm chuyện này, Minh Tinh lại càng hận tớ.”

“Nhạn, nhà cậu có phải có thù truyền kiếp với nhà cô ta hay không? Lời cô ta chửi thật thâm độc.”

Bạch Nhạn cười cười, coi như không có việc gì, uống hết cốc trà đá rồi tạm biệt Liễu Tinh.

Thật ra những lời này của Thương Minh Tinh không thể so với mẹ cô ta, kia quả thật là gặp phải sư phụ. Mẹ của Thương Minh Tinh thật sự là một thiên tài ngôn ngữ, khi bà ta mắng người, ngôn ngữ mát mẻ phong phú, có lỏng có chặt, có tiếng nước ngoài, cũng có từ tự nghĩ ra, không gian thời gian, mười tám đời tổ tông cho đến đời con cháu, thật sự không ai địch nổi.

Nhưng bà mẹ như vậy lại sinh ra một người con nhã nhặn, lễ nghĩa, mọi người trong Vân Huyện đều hoài nghi có phải bà ta ôm nhầm hay không.

Lần trước Minh Tinh nói tháng năm Minh Thiên sẽ trở về kết hôn, nay đã tháng sáu, không biết đã về hay chưa?

Nếu trở về, anh nhất định sẽ đến gặp cô, cô sẽ phải chào hỏi anh thế nào?

“Hi, Minh Thiên, đã lâu không gặp, anh có khỏe không?”

“Minh Thiên, anh xem hiện tại em rất hạnh phúc, cũng lấy chồng rất tốt. Anh nên yên tâm đi!”

“Minh Thiên…”

“Bạch Nhạn!” Cửa phòng ngủ “phanh” một tiếng mở ra, Khang Kiến đi đến, ý cười trên mặt cô dường như còn chưa tản đi, “Vâng?”

“Em sắp xếp xong chưa?” Khang Kiếm khoác một chiếc túi xách màu đen trên vai.

Bạch Nhạn đóng khóa hành lý, đội một chiếc mũ rộng vành màu vàng nhạt, cúi đầu nhìn chiếc váy liền màu kem trên người, “Lãnh đạo, nhìn được không?”

Cổ họng Khang Kiếm thẳng mấy cái, cầm túi xách của cô lên, “Xuất phát thôi, còn phải mua cho em một số thứ.”

“Lãnh đạo, thật keo kiệt, khích lệ em một chút cũng không chịu.” Bạch Nhạn khẽ cười, thè lưỡi, kéo lấy góc áo của anh đi xuống lầu.

“Ừ.” Đi phía trước, Khang Kiếm phun ra một tiếng thấp đến không thể nghe thấy.

Bạch Nhạn đi qua bên cạnh, “Một tiếng ừ này là đồng ý em đẹp hay đồng ý anh keo kiệt?” Từ tối hôm đó, vì đề bài phải cứu ai trước, Khang Kiếm lại tức giận một cách khó hiểu, sau đó, không khí trong nhà rất tế nhị, phần lớn thời gian anh đều giữ bộ mặt như tấm bảng, mặc kệ cô đùa anh như thế nào, anh đều không có nổi một nụ cười. Nhưng có vài lần, cô phát hiện khi hai người đang đứng trong phòng khách hoặc trong nhà ăn, cô vừa nhìn ra hướng khác anh liền lèn lút nhìn cô, ánh mắt rối rắm, mâu thuẫn, mờ mịt, giống một đứa bé lạc đường, làm cho cô rất hoang mang.

Khang Kiếm không nói gì, vẻ mặt nghiêm túc nhắc nhở: “Nhớ khóa kỹ cửa.”

“Lãnh đạo, khẩu khí của anh sao lại giống ra lệnh cho thư ký vậy, em là bà xã thân yêu của anh nha. Lấy bà xã về thì phải thương yêu, chứ không phải dạy bảo.” Bạch Nhạn chạy ra khỏi cửa trước anh, nói rất hợp tình hợp lý, “Ai ra sau người đó khóa cửa, đổ rác.”

Cô thuận tay nhét hai túi rác vào tay anh, hai tay nhàn nhã thong thả xuống lầu.

Trên vai anh khoác túi, tay trái xách túi, tay phải cầm túi rác, lại còn phải lấy chìa khóa ra khóa cửa. Chuyện này… chuyện này công lý ở đâu? Anh hẳn là nên tức giận đến mức rống to ba tiếng, kêu cô lên, răn dạy thông suốt cho cô, nhưng cái miệng của anh lại bất giác nổi lên một chút ý cười nhàn nhạt.

Mười giờ, hai người xuất phát từ tiểu khu, Khang Kiếm tự mình lái xe. Xe dừng trong một khách sạn ở bờ sông, ông chủ quen biết Khang Kiếm, hai người chào hỏi nhau, ông chủ sai người tìm một tấm vải che, che kín chiếc xe lại.

Từ sau khi sông Đại Kiều được khai thông, ở bên bờ sông Tân Giang nổi lên mấy chỗ vui chơi, ngày thường không nói, cứ đến thứ bảy, bở sông nơi nơi là người, rất ầm ĩ. Có mấy cô gái mặc đồ bơi đi qua, tự hào triển lãm dáng người ma quỷ si mê của mình.

Khang Kiếm mang theo Bạch Nhạn, lại đi mua mũ bơi, kính bơi và phao bơi. Khi chọn mũ bơi, Bạch Nhạn vốn muốn chọn mũ màu xám, Khang Kiếm nói không được, giúp cô chọn một chiếc hình hoa hồng.

“Quá sặc sỡ.” Bạch Nhạn nói.

“Phải sặc sỡ, như vậy anh mới có thể liếc mắt một cái là nhìn thấy em.” Khang Kiếm kiên quyết, thanh toán tiền, hai người đi về phía bến tàu.

Gió sông rất lớn, thổi tung tóc hai người, khi nói chuyện đều phải đề cao âm lượng.

“Lãnh đạo, thật ra anh cũng rất quan tâm em nha!” Bạch Nhạn cầm mũ bơi, cười quỷ quyệt, “Nhưng anh là người rất rối loạn, không thích dùng ngôn ngữ để biểu đạt.”

Vẻ mặt tuấn tú của Khang Kiếm cứng đờ, lời này là khen ngợi hay châm biếm?

“Em nghĩ rồi, về sau chỉ cần không cùng mẹ anh tới bờ sông, không gặp phải tình huống gì thì lãnh đạo anh sẽ đặt em ở vị trí đầu tiên.”

Miệng Khang Kiếm cũng méo đi.

“Lãnh đạo, em có thể đề xuất một ý kiến không?”

Khang Kiếm bất lực xoay qua.

Bạch Nhạn đặt hai tay lên vai anh, dịu dàng thì thầm, “Nếu anh yêu em, nhớ em, thương em, xin hãy dùng tiếng Trung để thể hiện. Em tuy thông minh, có thể đoán ra được tâm tư lãnh đạo. Nhưng chính tai nghe được giọng nói khàn khàn từ tính của lãnh đạo nói với em, hiệu quả rất khác. Em không ngại anh nói mỗi ngày đâu! Được không?”

Khang Kiếm ngẩng đầu lên, trời xanh, mây trắng, một ngày tươi đẹp, thời tiết như vậy ra khỏi cửa cũng không phải một lựa chọn quá tồi. Bởi vì lúc này, trong lòng anh dâng lên một cảm giác xúc động, tưởng tượng như ngày trước, dùng nụ hôn nồng nhiệt chặn cái miệng nhỏ nhắn thích lải nhải của cô.

“Lục Địch Phi đến.” Một lúc lâu anh mới bình tĩnh nói.

“Không để ý đến anh nữa.” Bạch Nhạn giật lấy túi xách trong tay anh, cố ý giả bộ tổn thương. Một bàn tay to vươn tới từ phía sau, nắm lấy cổ tay cô.

Cô quay đầu lại, trên vẻ mặt bình tĩnh của Khang Kiếm hiện ra một tia run sợ, tim đột nhiên nảy một cái, cô làm nũng đi lên, hôn lên hai má anh, “Được rồi, đừng hoảng hốt, em không nhắc tới yêu cầu kia nữa.”

Tay Khang Kiếm lật ngược lại, đổi thành mười ngón đan xen.

“Gì vậy chứ, liếc mắt đưa tình?” Lục Địch Phi đứng trên ca-nô, nhìn hai người anh nhìn em, em nhìn anh, không chịu nổi mà nhíu mày. Bên cạnh anh ta có một cô gái cao gầy, vai thon, tay dài, eo thon, mông nở, chân thẳng, giống như người mẫu.

Vẻ mặt tuấn tú của Khang Kiếm đỏ lên, kéo Bạch Nhạn xuống dưới.

“Hi, Khang Kiếm.” Cô gái cười tiếp đón, khóe môi hơi cong lên, không ngừng đánh giá Bạch Nhạn.

“Ừ, Tiểu Tây!” Khang Kiến thản nhiên gật đầu.

“Vị này chắc là tiểu nha đầu nhà anh?” Cô gái ngoái đầu nhìn lại, trao đổi ánh mắt với Lục Địch Phi.

Bạch Nhạn cảm thấy cô gái này khí chất cao quý, diễm phúc của Lục Địch Phi thật lớn, có thể lấy được bà xã như vậy.

Khi ca-nô khởi động, cô không nhịn được lặng lẽ cảm thán bên tai Khang Kiếm.

“Đây không phải vợ anh ta.” Khang Kiếm nở nụ cười.

“…” Bạch Nhạn mở lớn miệng, ban ngày ban mặt, bí thư Lục dám dẫn bạn gái ra ngoài? Gan thật là lớn!

“Trước đây Tiểu Tây học cùng trường với bọn anh, bố cô ấy công tác ở tỉnh ủy. Mấy hôm trước Lục Địch Phi đã ly hôn.” Khang Kiếm nhìn thấu suy nghĩ của cô, ý cười càng đậm. “Này, thấy sâu răng nha.”

Bạch Nhạn hít một hơi gió sông thật sâu, ngậm miệng lại.

“Em không có răng sâu. Lãnh đạo, thật ra lúc trước lựa chọn của anh rất nhiều, cuối cùng anh lại chọn em, có phải vì em bình thường, như vậy mới gần sát dân chúng, có vẻ có lực tương tác hay không?”

Nụ cười trên mặt Khang Kiếm giống như bị gió sông thổi đi. Anh nghiêng mặt đi, nhìn ca-nô chậm rãi ngừng lại ở bến tàu đảo Giang Tâm.

“Rời thuyền đi!” Anh đưa tay về phía Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn nắm lấy, mặt trời tháng sáu nóng như lửa, ngón tay lãnh đạo Khang lại lạnh như nước.

(@Pa: ôi ~ anh Minh Thiên của tôi ;o; @Sâu: Tuy anh Khang Kiếm rất đáng CẮT! nhưng tôi vẫn trung thành với anh ấy =]]~)

Advertisements

10 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 16 [Hép pi bớt đây Trâu già của ta ♥]

Đã đóng bình luận.