Hoa hồng giấy_Chương 19 [Hép pi bớt đây Trâu già của ta ♥]


Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 19: Bạo vũ lê hoa châm (10)

Từ lâu Khang Kiếm đã biết làm quan là một công việc có độ nguy hiểm cao, cũng là một loại nghệ thuật trí tuệ.

Chức vị càng cao thì càng nguy hiểm. Ở trước mặt pháp luật, về kỷ luật, ngươi đương nhiên bị ràng buộc, phải hoàn toàn loại bỏ suy nghĩ may mắn, ngay cả khi có chỗ dựa cũng không nên trông cậy vào đó. Nếu không, chỉ cần một chút sơ sẩy cũng có thể mang đến tai ương ngập đầu. Trong giới quyền thế, có người khiêm tốn nịnh nọt trước mặt, có người dùng trăm phương nghìn kế lấy lòng hối lộ, có người như ruồi bọ đuổi cũng không đi, bất kể bọn họ xuất phát từ mục đích gì, dựa trên loại lý luận gì, tất cả đều có thể là sát thủ ẩn hình muốn cái mạng của ngươi.

Nhưng ngược lại, nếu ngươi thật sự tự cho mình là thanh cao, phân rõ ranh giới trong mọi việc với người khác, đặt bốn chữ thanh chính liêm khiết bên miệng, thì đó chính là sự bất lợi cho con đường thăng tiến. Giống như vua chúa thời cổ đại, trong số quan văn quan võ, hắn cần trung thần hy sinh vì nước, cũng cần tiểu nhân giúp hắn nắm chặt chính quyền trung ương. Chỉ dùng trung thần hoặc chỉ dùng tiểu nhân đều bất lợi cho sự phát triển của quốc gia. Vạn vật trên thế giới phải có tròn có méo mới có thể xinh đẹp.

Đây thật sự là một bài toán khó, vừa muốn tới bờ sông, vừa muốn không ướt chân, phải làm sao bây giờ?

Lúc này chính là lúc xem năng lực của người lãnh đạo và trình độ mạnh vì gạo bạo vì tiền của họ.

Khi Khang Kiếm vừa đến Tân Giang cũng chưa được phân công quản lý quy hoạch thành phố mà đi theo thị trưởng thường vụ làm quen với tình hình. Thị trưởng thường vụ giống như Tùng Trọng Sơn, là người từng trải trên quan trường. Thấy chuyện có lợi sẽ vơ vào trong tay, còn với những chuyện khó giải quyết lại đắc tội với người khác sẽ đẩy cho Khang Kiếm.

Trong số những thành phố cấp tỉnh, Tân Giang được xem như là đô thị lớn có tổng thu nhập đứng hàng đầu, mới tám tháng đầu năm tài chính thu vào đã không thể đếm được. Tùng Trọng Sơn thích thành tích, vỗ ngực trước mặt bí thư tỉnh ủy nói năm nay Tân Giang nhất định sẽ thu được hơn năm nghìn vạn tệ tiền thuế từ những doanh nghiệp tư nhân.

Vì mục tiêu này ông lại thúc đẩy những hội nghị, sai người đến các doanh nghiệp thúc giục, hiệu quả rất nhỏ. Khang Kiếm chạy đến mấy nhà máy xí nghiệp, điều tra chút thông tin, trong lòng thầm tính toán.

Anh nói với Tùng Trọng Sơn, sở dĩ các xí nghiệp còn chậm chạp chưa nộp thuế là vì bọn họ đều đang trông chờ, sợ đắc tội với những doanh nghiệp khác, chuyện này cần phải có một người dám đi đầu.

Tùng Trọng Sơn nói, vậy phải làm sao bây giờ?

Khang Kiếm cười thản nhiên.

Buổi tối ngày hôm sau, chính quyền thành phố đặt mấy bàn tiệc rượu ở khách sạn chính phủ, tham dự có bộ tứ của cơ quan chính phủ thành phố, các triệu phú và tổng giám đốc của các doanh nghiệp lớn ở Tân Giang.

Các sếp tổng đều mặc những trang phục đắt tiền, đàn ông thì đầu tóc gọn gàng, quần áo thẳng băng, caravat lòe loẹt; phụ nữ thì trang điểm, ăn mặc cực kỳ gây chú ý. Nhóm lãnh đạo đương nhiên là dáng vẻ đường hoàng. Trong nhóm người này, lại xuất hiện một dáng người trẻ tuổi, quần bò áo sơ mi, không thể nghi ngờ, người đó là trở thành tiêu điểm của toàn hội trường.

Ngay từ đầu, nhóm sếp tổng đều tưởng đó là thư ký mới tới của ai đó, sau khi Tùng Trọng Sơn giới thiệu, tất cả đều chấn động, chính là người xuất thân gia đình danh giá, tuổi còn trẻ đã ở chức trợ lý thị trưởng, con đường tương lai sẽ rất dài.

Tùng Trọng Sơn nói, đêm nay không nói chuyện công việc, chỉ là một cuộc gặp mặt tình cảm, cảm ơn các vị sếp tổng đã cống hiến cho Tân Giang.

Cuối cùng Khang Kiếm nâng chén kính các vị sếp tổng. “Khang Kiếm vừa mới tới Tân Giang, xin các vị sếp tổng chỉ dạy nhiều hơn.” Nói xong, anh cực kì phóng khoáng uống cạn ly rượu.

Nhóm sếp tổng nhìn tác phong của Khang Kiếm, lập tức nhìn anh với cặp mắt khác xưa.

Rượu quá tam tuần, một người đàn ông trung niên béo mập cầm ly rượu đi tới trước mặt Khang Kiếm. “Trợ lý Khang, tập đoàn Hoa Hưng của tôi hưởng ứng lời kêu gọi của anh, hỗ trợ công việc của anh, tám giờ sáng mai tôi sẽ bảo kế toán mang chi phiếu đến cục thuế, trả trước một triệu.” Nói xong, coi như cho Khang Kiếm chút mặt mũi, ông ta lập tức gọi điện cho kế toán.

Người đàn ông béo mập chính là Hoa Hưng. Tập đoàn Hoa Hưng có khách sạn lớn Hoa Hưng, còn có công ty bất động sản Hoa Hưng, mặt khác còn có hai công ty quảng cáo.

Ngày hôm sau, năm trăm nghìn tệ tiền thuế của Hoa Hưng được chuyển vào cục thuế. Sau đó, những xí nghiệp khác cũng lục tục chuyển tiền đến.

Cứ như vậy, Khang Kiếm quen biết Hoa Hưng.

Trong lòng, Khang Kiếm cực kì chướng mắt Hoa Hưng: tốt nghiệp sơ trung xong, ngay cả trung học cũng không thi đỗ, lăn lộn trong xã hội hai năm, nhờ quen biết được người nhà đưa đi nhập ngũ, xuất ngũ trở về lại chạy vào thương trường. Ỷ vào bối cảnh gia đình, vận chuyển hàng hóa trái phép. Vì vậy mà nổi tiếng, cũng vì vậy mà quen biết bà vợ hiện tại của ông ta. Vợ ông ta không phải mỹ nữ, nhưng lại mang đến tài vận cho ông ta. Trước kia ông ta lập nghiệp từ bất động sản, chính là dựa vào số tiền mà phu nhân vay từ ông cậu làm ngân hàng của bà ta. Ông vừa kinh doanh vừa buôn bán xe lậu, mấy năm sau đã đứng vào hàng triệu phú. Chỉ tiếc sức lực hữu hạn, chưa đến bốn mươi tuổi ông đã trở thành một đống tro tàn miệt mài, toàn thân đã không nhìn ra chút hình dáng, gương mặt chảy xệ như bất cứ lúc nào cũng có thể chảy xuống. Trong văn phòng ông ta treo một tấm ảnh đã photoshop, đầu thì là của ông ta, thân hình thì là của Schwarzenegger, cơ bắp cuồn cuộn như núi, làn da đầy mạch máu nổi lên.

(Schwarzenegger: diễn viên đóng phim kẻ hủy diệt, chi tiết hỏi anh Gúc Gồ)

Tuy chướng mắt Hoa Hưng nhưng Khang Kiếm không biểu lộ ra ngoài.

Hoa Hưng thuộc loại người rất thích nói nghĩa khí, lại hiểu biết đúng mực, biết tiến biết lùi.

Có một lần Khang Kiếm sốt cao, không thể không vào bệnh viện truyền dịch, vừa nằm xuống giường, người hỏi thăm đã tới không ngừng, nhân viên y tá cũng không ngăn được, Khang Kiếm không nhịn được liền nổi giận. Nhưng Hoa Hưng không tới vào lúc đó. Mà khi Khang Kiếm đã truyền dịch xong, trở về nhà khách, đầu bếp của khách sạn Hoa Hưng đã hầm canh gà, cháo ngũ cốc thơm nồng, bày lên bàn.

Ngày lễ ngày tết, phòng của Khang Kiếm đều sắp bị người tới chơi đạp đổ cửa, kết quả đương nhiên bị Khang Kiếm đuổi ra khỏi nhà, những lúc thế này, Hoa Hưng đều giấu mặt, ông ta luôn nói, không thể theo chân trợ lý Khang, hỗ trợ công việc của trợ lý Khang tốt hơn đưa quà tặng.

Còn những ngày thường, ông ta cũng là thượng khách trong phòng Khang Kiếm, ăn một bữa cơm, uống chút trà, tặng chút quà nhỏ, nếu hơi đắt giá, Khang Kiếm sẽ trả lại.

Đôi khi Khang Kiếm cũng có quan tâm đến ông ta.

Khang Kiếm có một phần nhiệm vụ quản lý quy hoạch thành phố, những nơi đặt biển quảng cáo ngoài trời quan trọng đều phải được sự đồng ý của anh. Anh đưa nơi quảng cáo tốt nhất ở khu phố trung tâm cho Hoa Hưng, còn giới thiệu những khách hàng có thực lực cho Hoa Hưng.

Quan tâm nhiều, Hoa Hưng muốn hồi báo, Khang Kiếm không tiếp nhận. Dần dần, Hoa Hưng thấy đã thiếu của Khang Kiếm rất nhiều, ông vốn tưởng Khang Kiếm trẻ tuổi, có thể lợi dụng dễ dàng, hiện tại ông ta lại bị Khang Kiếm câu được, lên không được xuống không xong.

Đôi khi ông không khỏi lặng lẽ cân nhắc, trợ lý Khang này tốt với mình là vì sao?

Hiện tại, dường như ông đã có đáp án. Đàn ông thôi, chính là việc đó, anh hùng khó qua ải mỹ nhân nha!

Hoa Hưng mỉm cười đi thẳng vào văn phòng của Khang Kiếm, Giản Đan đang báo cáo công việc với Khang Kiếm, nhìn thấy Hoa Hưng đi vào, vội vàng pha trà mồi ngồi.

Hoa Hưng đối với những người bên cạnh Khang Kiếm cũng rất nhiệt tình, quan tâm như với người nhà.

“Tổng giám đốc Hoa, ông ngồi chơi, tôi đi sắp xếp tài liệu.” Giản Đan tiếp đón xong liền đi ra ngoài.

Khang Kiếm cười đùa với Hoa Hưng rồi hỏi ông ta có chuyện gì như bình thường. Nơi này là văn phòng chính phủ, người bình thường sẽ không tới đây đi dạo, bên ngoài có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm đâu!

Hôm nay, lông mày Khang Kiếm nhíu thành chữ xuyên, ánh mắt lạnh lùng.

(Chữ xuyên “”)

Hoa Hưng ngồi xuống, “Thị trưởng Lâm gọi tôi tới đây, nói tháng sau toàn tỉnh có một hội nghị bảo vệ môi trường, khách sạn Hoa Hưng cũng là khách sạn tiếp đón, bảo tôi chuẩn bị sẵn sàng. Nói chuyện xong tôi tới chào hỏi trợ lý Khang một chút.”

“A.” Khang Kiếm liếc mắt nhìn tập tài liệu trên bàn, “Vậy cũng đã chào hỏi các thị trưởng khác rồi sao?”

Hoa Hưng cười ha hả, đương nhiên nghe được sự bực bội trong giọng nói Khang Kiếm, tự mình kiểm điểm: “Trợ lý Khang, hôm kia là tôi mạo muội tới cửa chúc mừng, không nên bỏ lỡ ngày mừng của cậu, không ngờ cậu không ở đó.”

“Chỉ như vậy?” Khang Kiếm nhíu mày nhìn ông ta. Hoa Hưng này không phải tới chúc mừng, ông ta cố ý tới xem Bạch Nhạn. Ông ta là yêu tinh, đầu tiên nhìn cho quen mắt, sau đó sẽ tìm được bệnh viện của Bạch Nhạn, chậm rãi tiếp cận Bạch Nhạn, rồi nắm được mạng của bọn họ.

Thật sự là sai hoàn toàn, Khang Kiếm cười lạnh trong lòng.

“Còn có thể thế nào khác? Trợ lý Khang thật tốt số, vợ yêu của cậu rất được, thật trẻ tuổi, lại tốt bụng, cười rộ lên còn có má lúm đồng tiền.” Hoa Hưng thật sự có chút hâm mộ, Khang phu nhân cũng xấp xỉ tuổi con gái ông nhưng đã rất có phong thái nha!

Vẻ mặt Khang Kiếm càng lạnh, nói đến việc công: “Về sau có việc gì chỉ cần gọi điện cho thư ký Giản, hoặc đến văn phòng tôi, không cần công tư không rõ ràng. Tôi ghét nói chuyện công việc ở nhà.”

Hoa Hưng gãi gãi đầu, cũng không tức giận, “Đúng vậy, đúng vậy, cậu mới cưới, anh anh em em, sao có thể dùng công việc để sát phong cảnh ha?”

“Ông còn việc gì không?” Khang Kiếm đứng lên, đây là một động tác đuổi khách.

“Lần trước, cậu có họ hàng muốn xem phòng trọ độc thân, nay đã trang hoàng xong, chính thức cho thuê. Đây là chìa khóa, nhờ trợ lý Khang giao cho người nhà, nếu cô ấy thích, bảo cô ấy đến văn phòng làm thủ tục. Tôi có chuyện muốn nhờ trợ lý Khang, tôi mua cho vợ tôi một cái xe, bà ấy không thích màu đó. Trợ lý Khang quen biết nhiều người, thử xem có ai thích hay không? Tôi muốn sang tên.” Hoa Hưng rút từ trong túi ra một chùm chìa khóa, đặt lên bàn Khang Kiếm. Đây mới là mục đích chính của ông hôm nay.

Khang Kiếm hơi nhắm mắt, “Tôi sẽ nhớ trong lòng.” Trong lời có ý.

“Trợ lý Khang, nghe nói cải tạo thành cũ bắt đầu đấu thầu, tập đoàn Hoa Hưng chúng tôi có thể báo danh không?”

“Đương nhiên, các ông có kiến trúc sư có trình độ như vậy, hoàn toàn có thể cạnh tranh.”

Thứ nên nói, chỗ nên chỉ, toàn bộ đều đúng chỗ.

Hoa Hưng mỉm cười bắt tay Khang Kiếm.

“Được, vậy trợ lý Khang làm việc, tôi không quấy rầy nữa, tạm biệt.” Hoa Hưng vốn đã lùn, lại khom người, người lại béo, nhìn như một con bọ hung lăn ra ngoài…

Khang Kiếm tiễn ông ta ra cửa, sau đó xoay người lại.

Anh ngồi vào trong ghế, đẩy tập tại liệu sang một bên, cầm lấy chùm chìa khóa, mày nhanh chóng nhíu lại. Một lúc sau, anh đứng dậy, đóng cửa, đi tới bên ngoài cửa sổ, cầm di động, bấm nhanh một dãy số.

“Đồng Đồng, ở trường sao?”

“Em không ở trường còn có thể ở đâu? Sao có thể so với anh, lên trời xuống đất, xuất quỷ nhập thần.” Giọng nói của Y Đồng Đồng thật bình tĩnh, trong bình tĩnh lại ẩn chứa chút u oán. Cuối tuần gọi hơn mười cuộc điện thoại anh mới nhận một lần, người thì lại ở đảo Giang Tâm.

Khang Kiếm nhíu mày, “Chiều mai có lớp không?”

“Có một lớp. Có việc sao?”

“Ừ, anh muốn gặp em.”

“Anh có thể chứ? Không quay về với vợ đẹp của anh sao?” Y Đồng Đồng chua ngoa hỏi.

“Mấy giờ em có thể đến? Năm giờ. Được không?”

“Trợ lý Khang quyết định, ai dám nói không được.”

“Vẫn đến quán cà phê kia nhé.”

“Vâng!” Một tiếng này, Y Đồng Đồng kéo dài giọng, nghe dịu dàng như nước, xa xưa, mềm mại.

Advertisements

9 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 19 [Hép pi bớt đây Trâu già của ta ♥]

Đã đóng bình luận.