Oan gia dễ dàng hóa giải_Chương 44


Chương 44: Kinh thiên động địa trong bệnh viện.

Ngoài cửa phòng cấp cứu, rất nhiều người, nhìn kỹ thì những người này phân chia vô cùng rõ ràng.

Màu trắng và màu đen.

Màu trắng là bác sĩ, màu đen là cảnh sát, tình cảnh bận rộn hoàn toàn không phù hợp với ban đêm yên tĩnh.

Đội trưởng Tôn, đội cảnh sát hình sự rất khó xử, buổi tối, khi xuất cảnh, đuổi tới hiện trường đã thấy đầy máu và dấu vết đánh nhau, đương sự bị thương vào viện, anh đương nhiên cũng đi theo. Chỉ là, đương sự vừa mới vào phòng cấp cứu, y tá đã hoảng hốt bối rối gọi điện thoại, sau đó…

“Chuyện này nhất định phải lập tổ điều tra, không, tổ chuyên án.” Ông già khí chất nho nhã trước mặt đã bộc phát thành tức giận, ánh mắt lóe sáng trừng mắt nhìn anh, “Xã hội thối nát như vậy, cảnh sát các anh đang làm gì?”

“Viện trưởng, đừng kích động.” Một ông già khác lên tiếng an ủi mới làm cho ông già nho nhã kia dần dần bình tĩnh lại, nhưng đội trưởng Tôn còn chưa kịp thở phào một hơi, ông già vừa mới lên tiếng cũng trừng mắt nhìn anh, “Chuyện này phải lập tức điều tra, không thể tha.”

Viện trưởng hít sâu một hơi, “Chủ nhiệm, anh cũng đừng kích động.”

Hai người nhìn nhau một cái, đồng loạt hướng về phía đội trưởng Tôn, “Còn không đi điều tra?”

Vẻ mặt đội trưởng Tôn tràn đầy khó xử, “Người không phải còn ở trong phòng cấp cứu sao? Tôi còn đợi lấy khẩu cung.”

Anh giải thích, hai ông già kia hoàn toàn không thèm chú ý mà quay sang thảo luận với nhau, “Anh xem xét tình hình chưa?”

“Còn chưa, tôi đã sai chuẩn bị tất cả dụng cụ kiểm tra toàn diện, bây giờ còn đang chụp X quang.”

“Mọi người đến chưa? Đưa phim cho tôi xem.”

“Hy vọng sẽ không có vấn đề gì quá lớn, chủ nhiệm khoa ngoại, khoa thần kinh, khoa chỉnh hình đều đã đến, đang đợi kết quả.”

Hai người bàn luận với nhau, hoàn toàn không đếm xỉa đến sắc mặt cổ quái của đội trưởng Tôn.

“Viện trưởng, phim ra rồi.” Y tá vội vàng hô một câu, mấy bác sĩ và chủ nhiệm đều chạy tới, không thấy một chút bình tĩnh quen thuộc của người theo ngành y.

Từ kinh nghiệm trải qua nhiều sóng gió của mình, đội trưởng Tôn cũng không thể nào nghĩ ra người trẻ tuổi mình vừa đưa đến có gì đặc biệt, làm cho nhiều bác sĩ nổi tiếng hoảng hốt thành bộ dạng này.

Anh có chút thấp thỏm, mà một cô gái nào đó ở căn phòng phía sau anh lại càng thấp thỏm sợ sệt, xuyên qua cửa sổ thủy tinh, Cổ Thược thấy một đám áo blouse trắng loáng qua trước mắt, tim không khỏi nảy lên đến cổ họng.

Trên đường tới đây, Chân Lãng còn đỡ lấy cô, an ủi cô rằng không có chuyện gì. Cô rõ ràng nhìn thấy tay anh có thể động đậy, vậy có lẽ không bị thương đến thần kinh, nhưng…

Cô không nhìn thấy Chân Lãng, tâm trí bắt đầu hoảng loạn, nhìn đám người náo loạn bên ngoài, cô lại càng không dám chắc phán đoán của mình.

“Có thể không kích động sao?” Ông bác sĩ già nắn chân cô, làm tư thế cong lên xoay vòng, “Cậu ta là bác sĩ ngoại khoa chủ lực, nếu tay cậu ta có vấn đề gì, cả đời sẽ không cầm dao mổ được nữa.”

Cả đời sẽ không cầm dao mổ được nữa…

Cổ Thược như bị đấm cho một đấm thật mạnh, không thể hô hấp trong chốc lát, suy nghĩ cũng ngừng lại trong nháy mắt, chỉ có một cảm giác duy nhất, giọng nói của ông bác sĩ già truyền tới, “Trước đây chẳng phải có một nghệ sĩ dương cầm mua bảo hiểm cho hai bàn tay của mình với giá trên trời sao, người ta sợ hai bàn tay bị hủy sẽ không thể mang tới nghệ thuật cho người nghe hưởng thụ nữa. Nếu tay của bác sĩ Chân bị hủy, đó không còn là vấn đề hưởng thụ nữa, đó là vấn đề của rất nhiều mạng người.”

Tay Chân Lãng, sẽ bị hủy?

Cổ Thược mãnh liệt nhảy lên, “Chân Lãng ở đâu? Anh ta ở đâu?”

Lâu như vậy không xuất hiện, chẳng lẽ thật sự bị thương rất nặng, cho nên trực tiếp vào phòng phẫu thuật?

Cô không phải là người suy nghĩ cực đoan, nhưng tình hình hiện giời làm cô càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ trong lòng càng lạnh.

Động tác của cô rất nhanh, ông bác sĩ già căn bản chưa kịp phản ứng, cô đã nhảy xuống, xông về phía cửa phòng.

Chân vừa chạm đất, một trận đau cứng người vọt lên từ mắt cá chân, thân hình cô lung lay, cả người nhào về phía cửa.

Một cánh tay rất tự nhiên đỡ được eo cô, đón được cô, đồng thời giọng nói quen thuộc cũng vang lên, “Mặc dù anh rất vui vì em nhớ thương anh như thế, nhưng nhiều người đang nhìn, anh sẽ xấu hổ.”

“Chân Lãng…” Cổ Thược ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt đầy ý cười, cô vội vàng đứng lên, ánh mắt dán chặt trên tay phải của anh, “Tay anh thế nào rồi?”

Vết máu loang lổ, sau khi khô lại biến thánh màu nâu đen, nhuộm hơn một nửa tay áo, nhìn tới rất nhức mắt.

Trái tim cô, lại nhói lại nhói, có chút cảm giác hít thở không thông.

Thương tích cô nhìn đã nhiều, máu cũng đã thấy không ít, nhưng cái cảm giác tim đập nhanh, nặng nề như chìm vào biển sâu không đáy này lại chưa bao giờ có.

“Vết thương ngoài da, rất nông.” Chân Lãng dùng tay trái vuốt tóc cô, cúi đầu nói bên tai cô, “Sau khi lên xe không phải đã cho em nhìn sao?”

“Nhưng…” Cổ Thược bĩu môi, ánh mắt nhìn mấy người đang đi đi lại lại ngoài cửa, rồi cúi đầu xuống.

“Bọn họ chỉ việc bé xé ra to.” Chân Lãng nhẹ nói một câu, nhìn vẻ mặt Cổ Thược, anh cười cười, “Thế nào, em đang lo lắng cho anh?”

Cổ Thược không nói gì, cũng là ông bác sĩ già đã im lặng một lúc lâu mở miệng, “Đừng vui mừng quá sớm, nói không chừng là vì tôi nắn quá ác độc nên con bé mới chạy trốn.”

Chân Lãng kéo Cổ Thược trở về ghế một lần nữa, cười cười với ông bác sĩ già, “Chủ nhiệm Vạn, quấy rầy chú.”

Ông bác sĩ nhìn Cổ Thược một chút, rồi lại nhìn Chân Lãng một chút, “Cậu muốn tôi xem cho không? Dù sao viện trưởng cũng đã gọi hết chủ nhiệm của các khoa tới, tôi cũng không có việc gì làm, thuận tiện xem giúp cậu một cái?”

Chân Lãng cười khổ, mở mở tay, “Cháu rất khỏe, chú cứ xem cho cô ấy đi.”

“Không cần.” Cổ Thược bướng bỉnh lên tiếng, “Cứ khám cho anh trước đi, tôi không có việc gì.”

Mắt cá chân của cô bị đau, đó chỉ là vết thưỡng cũ, không mất mạng. Nhưng anh thì khác, làm nhiều kiểm tra như vậy, mới chỉ cầm máu bước đầu, băng bó cũng chưa, nếu càng nghiêm trọng hơn thì làm thế nào?

“Vết thương của anh chú ấy không khám được.” Chân Lãng nói một câu làm sắc mặt Cổ Thược rất khó coi.

Ngay cả bác sĩ cũng không khám được, chẳng lẽ thật sự nghiêm trọng.

Nhìn thấu cái đầu ngốc ngếch của cô, Chân Lãng đưa tay nhẹ nắm cằm cô, “Đứa ngốc, chú ấy là bác sĩ khoa chỉnh hình, anh bị ngoại thương, chú ấy đương nhiên không khám được.”

“A…” Cổ Thược lo lắng một lúc lâu, không ngờ lại nhận được một đáp án như vậy, cô mãnh liệt ngẩng đầu trừng mắt nhìn Chân Lãng.

Cô còn chưa kịp lên tiếng, ông bác sĩ đã dùng sức ở tay, một cơn đau nổi lên từ mắt cá chân, Cổ Thược chưa kịp chuẩn bị, đau kêu ra tiếng.

Chân Lãng ôm lấy Cổ Thược, đứng bên cạnh cô, nhìn vẻ mặt hung ác của cô, không nhịn được mà cười ra tiếng.

“Bác sĩ Chân.” Y tá nhỏ giọng nhắc nhở, “Tay anh còn phải khâu, đừng chần chừ nữa.”

Tay Chân Lãng để trên vai Cổ Thược, xoay người nhìn y tá ở bên cạnh, “Khâu luôn cho tôi ở đây được không?”

Y tá cầm lấy cây kim cong cong, ánh sáng lóe lên dưới ánh đèn, nhất thời Cổ Thược quên mất cái chân đau của mình, ánh mắt nhìn chằm chằm cây kim sắc bén đang đâm vào da thịt, khâu ra những đường màu đen.

Mỗi một mũi kim, khóe miệng Cổ Thược lại hạ xuống, nhẹ hít một hơi, đôi mắt to ngày càng nhíu chặt lại nhưng không hề rời khỏi tay Chân Lãng.

Nghe thấy tiếng của cô, Chân Lãng cũi đầu, dịu dàng hỏi, “Đau?”

Buồn bực lắc lắc đầu, Cổ Thược nhìn tay anh, “Anh đau.”

Chân Lãng ha ha cười, “Không đau, có thuốc tê.”

“À.” Cô đáp lời, đau đớn mơ hồ trong lòng lại không hề giảm đi nửa phần, còn có chút cảm giác ê ẩm, không nói lên lời.

Quen biết anh nhiều năm như vậy, cô chưa từng thật sự nhìn thấy anh bị thương, lại còn là bị dao chém như vậy, vệt máu trên áo sơ mi, mỗi một lần nhìn thấy lại là một lần khó chịu.

Hoảng sợ trong lòng, cô cúi đầu căn môi, vẫn luôn yên lặng, ngón tay Chân Lãng chạm lên hai má cô, im lặng chà sát.

Tay ông bác sĩ rất mạnh, cô chịu đựng không kêu ra tiếng nhưng chân vẫn vô thức lẩn trốn, toàn thân cứng nhắc. Hai bàn tay nắm chặt gấu váy, vải bị cô nắm thành một đoàn, nhăn nhúm như một cái khăn lau.

Anh vỗ vỗ hai má cô, “Anh tới phòng làm việc thay bộ quần áo, nhìn thế này quá dọa người, ngoan ngoãn một chút, chờ anh về.”

“Anh…” Cô nhìn một lớp vải rất dày trên tay anh, mặc dù không còn nhìn thấy vết thương kia nhưng vẫn chọc vào mắt người ta.

“Yên tâm đi.” Chân Lãng nâng cánh tay lên, “Khâu rất đẹp.”

Khâu rất đẹp, đây là cái loại câu gì?

Cô Thược kéo khóe môi, miễn cưỡng kéo ra một cái mỉm cười, nhìn còn khó coi hơn cả khóc.

Ngay sau khi bị ánh sáng làm chói mắt, cô đã nhìn thấy con dao trong tay đối phương, thậm chí biết mình sẽ bị thương, nhưng cô không có một chút sợ hãi. Nhưng bây giờ, chỉ nhìn thấy vết thương trên tay Chân Lãng, cô lại sợ sệt.

Sợ hãi nhìn y tá, dường như cô muốn nhận được một đáp án, “Tay anh ấy có thể có di chứng gì không?”

Y tá nháy nháy mắt, mỉm cười, “Nếu có di chứng, cô nghĩ là viện trưởng sẽ bình tĩnh như vậy sao? Miệng viết thương không nông, thiếu chút nữa đã bị thương đến thần kinh, nếu muốn khép lại nhanh, trong thời gian này nhất định không thể dùng tay quá nhiều. Nhưng một vết sẹo cũng không tránh được.”

Nói đến đây, y tá chống hai bàn tay vào cằm, hai mắt mông lung nhìn trần nhà, giọng nói mơ màng, “Bác sĩ Chân thật là anh hùng hoàn mỹ, không chỉ đẹp trai, tính cách tốt, khi nguy hiểm còn đỡ dao cho người yêu, nếu có người nào đỡ dao cho tôi, tôi lập tức gả cho người đó.”

Cổ Thược đắm chìm trong suy nghĩ của mình, chỉ ghi nhớ một câu nói của y tá.

Thiếu chút nữa là tổn thương đến thần kinh…

Thiếu chút nữa từ giờ trở đi anh không thể cầm dao phẫu thuật được nữa…

Thiếu chút nữa sự nghiệp của anh sẽ bị hủy hoại vì mình…

Một cái áo phủ lấy cô từ phía sau, là áo vest của anh, “Ở đây lạnh, khoác thêm đi.”

Lúc này cô mới phát hiện, độ dài của cái áo vừa vặn tới chân cô, che cẩn thận làn da trắng như tuyết kia.

Ông bác sĩ đưa tay nắn, toàn thân Cổ Thược rụt lại, mồ hôi lạnh trên trán thấm ra, nhưng cô cắn răng không kêu một tiếng.

Vẻ mặt Chân Lãng nhíu chặt, giọng nói cũng không khỏi trầm xuống, “Chủ nhiệm Vạn, cô ấy có nghiêm trọng không?”

“Nếu nói đơn thuần về vết thương, chỉ bị bong gân, không tính là quá nghiêm trọng.” Ông bác sĩ tháo kính xuống, chậm rãi lên tiếng, “Nhưng nếu giống như hai người nói, trước đây thường xuyên bị bong gân như vậy, tôi đề nghị cố định bằng thạch cao, tu dưỡng một thời gian, không nên lại tùy tiện tăng thêm áp lực lên cái chân này.”

“A!” Cổ Thược nhìn mắt cá chân đã sưng lên, sắc mặt đen kịt, nhìn về phía Chân Lãng cầu cứu, “Tôi không sao, trước kia vẫn vậy, đã quen rồi.”

Đáng tiếc, cách thuyết phục của cô cũng không mang lại cho cô vận may, ánh mắt Chân Lãng lóe lên, “Trước giờ vẫn vậy? Vì sao em không nói?”

“Không quanh trọng mà.” Cô cúi đầu xuống.

“Bó, nhất định là phải bó.” Chân Lãng không chút lưu tình chặt đứt hy vọng cả cô, “Chú xem cô ấy còn phải làm trị liệu gì nữa không, có gì cứ nói cháu, cháu sẽ đưa cô ấy đến.”

Thế là, Cổ cô nương vạn lần không mong muốn đã bị đắp lên một lớp thạch cao thật dày, chân còn to hơn cả đầu, cô khóc không ra nước mắt.

Trên cửa truyền tới tiếng gõ, một người đàn ông trung niên đừng ở cửa gật đầu với bọn họ, vẻ mặt trầm tĩnh không nhìn ra suy nghĩ gì, nhưng trong ánh mắt có một chút nghiêm trọng, “Cậu Chân, cô Cổ.”

Cổ Thược theo tiếng gọi nhìn lại, có chút ngạc nhiên, “Ơ, chú Tạ.”

Người đàn ông trung niên đi vào, nhìn lớp vải dày trên tay Chân Lãng một chút, lại nhìn cái chân đắp thạch cao của Cổ Thược, lông mày nhíu thành hình cũng Xuyên, “Sao lại thế này?”

(Chữ Xuyên: )

Chân Lãng gật đầu với ông, hai người lặng lẽ đi tới bên cạnh, nhỏ giọng nói chuyện, trong lúc đó thấy ông lấy di động ra gọi mấy cuộc điện thoại, rồi lại cúi đầu nói chuyện tiếp.

Cổ Thược vẫn im lặng, hoàn toàn ngược lại với vẻ linh động thường ngày, một mình buồn bực ngồi trên ghế, ngay cả đầu cũng không nâng.

“Cậu Chân, nếu cậu không có việc gì, có thể lấy khẩu cung được không?” Đội trưởng Tôn có chút mất kiên nhẫn, khẩu khí cũng không tốt, “Nếu như ai cũng để người ta phải đợi như các cậu, chúng tôi cũng không cần xuất quân nữa, toàn bộ cứ xoay quanh một mình cậu?”

Chân Lãng còn chưa lên tiếng, người đàn ông trung niên đã nói, “Đội trưởng Tôn phải không? Tôi là luật sư của cậu Chân, anh cứ gọi tôi là Tạ Trường, tất cả mọi chuyện tôi sẽ nói với anh.”

Tạ Trường? Đội trưởng Tôn có chút quen thuộc với cái tên này, nhưng nhất thời cũng chưa nhớ ra được.

“Anh có thể nói rõ ràng sao?” Đợi lâu như vậy lại để một luật sư ra thay, đây là kiểu gì?

Tạ Trường khẽ mỉm cười, “Nếu anh cảm thấy tôi không đúng, tôi sẽ hỏi cấp trên của anh xem có được hay không? Thuận tiện hỏi thêm, vì sao điện thoại báo cảnh sát, khoảng cách có 500m mà nửa giờ vẫn chưa thấy tới.”

Lời của ông làm đội trưởng Tôn rất bất mãn, vẻ mặt đen kịt, “Không được, theo quy định phải lấy khẩu cung của đương sự, anh có thể đi cùng.”

Đang giằng co, một chiếc xe dừng lại bên ngoài bệnh viện, một người đàn ông trung niên uy nghiêm bước xuống, ánh mắt của ông lóe lên, đi về phía bọn họ.

Đội trưởng Tôn run lên một cái trong lòng, cuống quýt nghênh đón, “Cục trưởng.”

Ông hùng hăng trừng mắt lườm đội trưởng Tôn, vươn tay về phía Chân Lãng, “Cậu Chân, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, tôi nhất định sẽ sai bọn họ lập tức lập án điều tra.”

Chân Lãng cười nhạt, nắm lấy tay ông ta, “Vừa rồi luật sư Tạ đã nói đại khái với ngài, tôi nghĩ trong đầu ngài cũng đã có tính toán, chỉ sợ ở đây liên quan đến cướp bóc, bắt cọc, thù oán, hoặc là xã hội đen, ngài nhìn bộ dạng của tôi hiện giờ, ngày mai phải đến hội nghị thương mại, nếu có phóng viên hỏi, tôi phải nói thế nào mới tốt?”

“Chuyện này…” Vẻ mặt cục trưởng khi đỏ khi trắng, quay đầu, ngón tay chỉ đội trưởng Tôn, “Còn không nhanh đi lập án?”

Chân Lãng cười cười, “Chuyện này làm lớn nên ảnh hưởng sẽ không tốt, hội nghị thương mại ngày mai tôi sẽ không xuất hiện, nếu không sẽ khiến mọi người trong thương hội bất an, ảnh hưởng đến các ngài kêu gọi đầu tư. Tôi sẽ cử đại diện tới, phóng viên cũng sẽ không biết.”

Cục trưởng vẫn căng thẳng, “Cậu Chân…”

Chân Lãng gật gật đầu, hạ giọng nói với Tạ Trường, “Chuyện hôm nay không nên nói với nhà tôi, một chút cũng không được tiết lộ.”

Tạ Trường có vẻ khó xử, cuối cùng vẫn gật gật đầu.

Vẻ mặt cục trưởng cuối cùng cũng thả lỏng, “Có muốn tôi phái người hộ tống hai người về nhà không?”

“Không cần.” Chân Lãng lắc đầu, ngoắc tay với Cổ Thược, “Chúng ta về nhà.”

Cổ Thược ngồi trên xe lăn, vẫn cúi đầu, không nói một lời.

Chân Lãng đẩy xe lăn bằng một tay, cúi đầu nói bên tai cô, “Nha đầu, làm gì mà vô tình như vậy?”

Cổ Thược nhìn anh, rồi lại cúi đầu xuống.

“Đói sao? Anh bảo chú Tạ sai người mua đồ ăn về nhà được không?”

Đói? Cô căn bản là chẳng muốn ăn bất cứ cái gì!

Vẫn lắc đầu.

“Có phải cảm thấy gây thêm chuyện cho anh hay không?”

Trả lời anh vẫn là cái đỉnh đầu lắc lắc.

Chân Lãng mỉm cười, thổi hơi vào lỗ tai cô, “Có phải cảm thấy không bảo vệ tốt cho anh, thấy mình rất vô dụng?”

Cổ Thược cứng người, không động đậy.

Nhiều năm như vậy, đều là cô đánh nhau vì anh, cho tới giờ chưa từng thua, cho tới giờ chưa từng để anh bị người khác ức hiếp, nhưng hôm nay, không những mình oanh liệt hy sinh một cái chân, Chân Lãng còn chảy máu, một ưu điểm duy nhất của mình để khoe ra cũng hoàn toàn không còn.

“Thật ra có rất nhiều chỗ anh cần em giúp.” Chân Lãng trầm ngâm, “Nếu em không giúp, anh sẽ rất thảm.”

Một câu này là cái đầu đang cúi gằm cũng ngẩng lên, yên lặng nhìn anh.

“Anh…” Chân Lãng ho nhẹ một cái, “Cánh tay bây giờ không thể cử động, anh không có cách nào để tắm, cũng không thể đánh răng, thậm chí vào nhà vệ sinh cũng không thể cởi thắt lưng hay cởi cúc áo. Trừ em ra, chỉ sợ không ai có thể giúp anh, em có đồng ý không?”

Đôi mắt hạnh nhân to tròn cuối cùng cũng có chút ít ánh sáng, cô gật đầu thật mạnh, “Được!”

Xem lăn chuyển động, hai người biến mất ở cửa trước bệnh viện, Tạ Trường dẫn mọi người đi xa xa phía sau, nghe thấy trong gió truyền tới một giọng nói nhẹ nhàng.

“Vậy toàn bộ đều nhờ em giúp a.”

“Được, tôi đảm bảo sẽ làm thật tốt.”

“Tới đây, cười một cái.”

“Không cười, Dáng vẻ của anh ngốc muốn chết, thiên tàn.”

“Em còn ngốc hơn, địa khuyết!”

~~~*~~~

Bạn phải suy nghĩ mãi mới hiểu “thiên tàn địa khuyết” là thế nào.

Là thế này, hai người, một người băng tay, một người bó chân, bạn Thược chê bạn Lãng là đồ “tàn” (trong tàn phế ấy), bạn Lãng chọc bạn Thược là “khuyết” (ý là khuyết tật đấy ạ)

Nhưng vấn đề ở đây là, thiên tàn và địa khuyết luôn đi thành đôi, vâng, thành đôi đấy ạ.

Sweet a ~~~~ :X~~~~

~~~~~~~~~~~ \^o^/ ~~~~~~~~~~~

Advertisements

35 thoughts on “Oan gia dễ dàng hóa giải_Chương 44

Đã đóng bình luận.