[Ngâm vịnh phong ca] Đệ nhị thập bát chương


Đệ nhị thập bát chương

Hoắc Thiên Uy quỳ trên mặt đất, nhẫn nhịn khí huyết đang sôi trào, nhận lấy thánh chỉ từ trong tay giám quân đại nhân, trong lòng vừa tức giận lại vừa bi thương. Lời nói đầy ẩn ý của vị giám quân đại nhân mà Hoàng Thượng phái tới còn quanh quẩn bên tai.

“Hoàng Thượng tin tưởng đại tướng quân mới ban ý chỉ như vậy, mong đại tướng quân không phụ lòng tin của Hoàng Thượng.”

Tin tưởng? Tin tưởng hắn ở chỗ nào? Rõ ràng là đang buộc hắn! Trước tháng chín phải hạ được thành Chiến Vân? Nói dễ hơn làm! Tiêu Lăng Thiên đã tự mình đến đây đôn đốc, đối với nhiếp chính vương mà mới mười bốn tuổi đã sáng lập đội quân ngân giáp kia, hắn có mấy phần kiêng kỵ, vốn định tỉ mỉ bố trí xong mọi thứ mới giao chiến với hắn ta, ai ngờ hôm nay Hoàng Thượng phái tới một vị giám quân và một đạo thánh chỉ, đây là đang ép buộc hắn mà!

“Hôm nay đã là hai mươi lăm tháng bảy, cách tháng chín chỉ hơn một tháng, không biết đại tướng quân đã có kế sách thần kỳ nào để phá thành hay chưa?” Dù sao y cũng là giám quân Hoàng Thượng phái tới, đương nhiêm phải biết tình hình chiến sự.

Hoắc Thiên Uy biết vị giám quân ngoài ba mươi tuổi này là ai, mặc dù hàng năm hắn chinh chiến bên ngoài nhưng cũng biết Hà Thánh Đạo này mười lăm tuổi đã lên làm Trạng nguyên, là công thần lớn nhất phía sau bức màn đương kim thiên tử giết cha giết anh, đăng cơ Hoàng đế, cũng chính là tâm phúc của Hoàng thượng. Nhưng hắn nghe nói vị Hà đại nhân này ban đầu mãnh liệt phản đối phát động chiến tranh, bây giờ lại làm giám quân đến đây đôn đốc, không biết trong lòng y đang toan tính cái gì.

“Hà đại nhân, mời theo ta.” Hắn dẫn Thánh Đạo tới phía trước bản đồ chiến sự, Hoắc Thiên Uy bắt đầu giảng giải về địa hình, y là người mà Hoàng thượng phái tới, cho dù có ngàn vạn bất mãn, hắn cũng không thể coi như không thấy.

Hà Thánh Đạo vừa chú tâm nghe hắn giảng giải, vừa nhìn vị đại tướng quân nổi tiếng có tài dùng binh này. Năm nay Hoắc Thiên Uy đã ngoài sáu mươi, nhưng vì tập võ quanh năm nên thoạt nhìn rất khỏe mạnh, giống như chưa tới năm mươi, chỉ là hai mái tóc mai có chút xám trắng. Ông mặc áo giáp màu đen, bên hông đeo bảo kiếm hoàng kim, toàn thân toát ra khí thế dũng mãnh nói không nên lời.

Nhưng đáng tiếc, Hà Thánh Đạo lạnh lùng cười một tiếng trong lòng, Hoắc tướng quân, trận chiến này ngươi nhất định phải thua!

Hành dinh của quân ngân giáp, trong lều lớn.

Dạ Nguyệt Sắc vừa mới xem xét một vòng quân đội, giờ đã trở lại, nhấc lên màn trướng đã nhìn thấy sáu binh lính đồng loạt quỳ trước mặt Tiêu Lăng Thiên, giống như đang hồi báo cái gì đo, vẻ mặt Tiêu Lăng Thiên không có gì khác thường, chỉ thản nhiên lắng nghe.

Hình như đã hồi báo xong, thấy nàng đi vào, Tiêu Lăng Thiên phất tay một cái, mấy người kia lập tức lui xuống. Tiêu Lăng Thiên đưa tay chỉ một cái ghế bên cạnh hắn, ý bảo nàng ngồi xuống, lập tức cũng không nói gì thêm nữa. Những tướng quân khác trong lều cũng không nói tiếng nào, Dạ Nguyệt Sắc cũng im lặng.

“Không có gì ngoài dự đoán, không có con đường nào khác, đường chúng ta biết thì bọn họ cũng biết, muốn dụ địch mai phục là rất khó, bọn họ sẽ không dễ dàng mắc lừa.” Lý Nhạc Đình chậm rãi nói. Hắn chịu trách nhiệm dụ địch, nếu địch không mắc mưu, nhiệm vụ của hắn sẽ thất bại.

“Ta đã sớm tính toán đến, dù sao hai nước chúng ta đã giao chiến gần hai trăm năm, địa hình nơi này hai nước đều nắm rõ như lòng bàn tay, làm sao có thể có con đường mới không ai biết. Nhưng không sao, cho dù Hoắc Thiên Uy có biết đó là một cái bẫy, ta cũng có biện pháp gọi hắn nhảy vào, ngươi không cần lo lắng, làm tốt chuyện của mình là được. Vấn đề hiện nay là làm thể nào mới có thể dùng năm vạn quân ngăn được hơn hai mươi lăm vạn quân công thành, hơn nữa còn phải trụ vững trong ba ngày, ta biết chuyện này rất khó nhưng các ngươi phải làm được.” Giọng nói của Tiêu Lăng Thiên rất kiên quyết. Đây là một nước cờ mấu chốt, nhất định phải đi cho đúng.

Các tướng lĩnh trầm mặc, bọn họ cũng hiểu tầm quan trọng của chuyện này, nhưng liều mạng nhất định là không được, về phần biện pháp, bây giờ bọn họ còn chưa có, cho nên chỉ có thể trầm mặc.

“Ta có thể nói hai câu không?” Ngoài dự đoán của mọi người, người mở miệng chính là Dạ Nguyệt Sắc. Mọi người thấy thiếu niên này quá nhỏ bé, không quá tin tưởng y sẽ có biện pháp gì.

“Sao?” Tiêu Lăng Thiên nghiêng người nhìn nàng, trong mắt tràn đầy vẻ thú vị, “Không biết Tái Tình có cao kiến gì?”

“Ta muốn biết vũ khí giữa Ngâm Phong quốc và Lâm Thủy quốc có khác nhau nhiều hay không?”

“Không nhiều.” Một vị đô úy trả lời nàng, hắn đặc biệt chịu trách nhiệm quản lý binh khí, “Trang bị của hai nước không khác nhau là mấy.”

“Vậy sao.” Nàng hơi suy nghĩ một chút. Vừa rồi nàng đi quanh doanh trại một vòng, mặc dù nàng cũng đã đoán được rằng thời đại này còn chưa ứng dụng thuốc nổ trong chiến tranh, nhưng nàng thấy vũ khí vẫn đơn sơ trên cả tưởng tượng của nàng. Đao thương kiếm kích cổ đại ở trong mắt nàng tương đương với cung tên bắn từng phát một. Ở đây thậm chí cả một máy ném đá đơn giản cũng không có, nhưng nàng cũng thấy may mắn vì chắc chắn đối phương cũng không có máy công thành kinh khủng như trong “ma giới” được.

“Thật sự chỉ có những binh khí ta nhìn thấy kia? Các ngươi không giấu vũ khí bí mật đấy chứ?”

“Thế nào?” Tiêu Lăng Thiên nghe được ý tứ, “Ngươi cảm thấy vũ khí quá đơn sơ?”

“Nếu chỉ có những thứ này, thì, đúng vậy.” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Tiêu Lăng Thiên, thấy được sự hoài nghi trong mắt hắn, nhưng nàng không quan tâm nhiều như vậy được, sau này sẽ giải thích với hắn đi. “Ta có một chút biện pháp có thể cải tiến vũ khí, nhưng chỉ là lý thuyết đại khái, cụ thể còn phải tìm những người thợ lâu năm, lành nghề rồi mới suy nghĩ tiếp được. Nếu có thể hoàn thành trước khi bọn họ công thành, cái này sẽ có thể kéo dài thời gian bọn họ phá thành.”

“Xin lắng tai nghe.” Trong lòng Tiêu Lăng Thiên có rất nhiều nghi ngờ, nhưng không vội, hắn có rất nhiều thời gian có thể từ từ tìm hiểu rõ ràng.

Dạ Nguyệt Sắc bắt đầu nói về một số vũ khí thời hiện đại mà nàng biết cho bọn hắn nghe. Trong những năm tháng khá dài mà nàng vượt qua trong bệnh viện, sách là nguồn an ủi tinh thần duy nhất của nàng. Nàng không thể về nhà, không thể đi học, nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng kia, nàng thích nhất là đọc sách. Nhưng nàng cũng giống như tất cả những cô gái khác, không đọc nhiều sách về phương diện chính trị quân sự, cho nên chỉ có thể vơ vét một số những tin tức hữu dụng từ rất ít những cuốn sách đã đọc, nhưng cũng chỉ là lý thuyết mà thôi. Nhưng nàng cũng rất tin tưởng trí thông minh của người cổ đại, chỉ cần nàng mở giúp bọn họ một cánh cửa, những con người thông minh này sẽ có cách để hiểu rõ, làm ra những thứ mà nàng đã nghĩ.

Nhưng nàng cũng không kể ra toàn bộ, nhờ có gia sư của nàng, nàng có thể chế tạo thuốc nổ từ những nguyên tố hóa học, nhưng nàng cũng không có ý định tiết lộ loại vũ khí vô cùng uy lực này ra. Uy lực của thuốc nổ quá mạnh, sự xuất hiện của nó sẽ làm thay đổi sự cân bằng của thế giới. Mặc dù đây là tiến trình tự nhiên không thể tránh khỏi, nhưng nàng không hy vọng sự thay đổi này bắt đầu từ đôi bàn tay của nàng.

Tiêu Lăng Thiên nhìn Dạ Nguyệt Sắc giảng giải vũ khí mới cho bọn họ, nàng nói vô cùng chậm, cặn kẽ hết sức có thể, nhắc tới rất nhiều từ ngữ mà hắn chưa từng nghe. Hắn nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng, gò má mịn màng như bạch ngọc kia giống như có thể phát ra những tia sáng rực rỡ. Lông mày bị nàng cố ý vẽ hướng lên trên, đôi mắt hàm chứa sự linh động vô tận nhưng cũng rất nhiều lần toát ra vẻ lạnh lùng, cái mũi thẳng nhô lên, vành tai nhỏ nhắn, và cả môi anh đào đỏ mọng. Tâm thần hắn hoảng hốt, cô bé này giống như một ngọn lửa nhỏ đang hấp dẫn con bướm là hắn, bất luận giữa bọn họ có khoảng cách gì hắn cũng muốn ôm nàng vào lòng, cả đời không buông tay.

Ngay khi Dạ Nguyệt Sắc vừa nói xong về cái nỏ có thể bắn liên hoàn, các tướng quân trong lều cũng không còn dám xem nhẹ thiếu niên thoạt nhìn có vẻ quá mức tuấn tú này nữa.

“Tốt! Tốt! Khó trách bệ hạ phái Tái Tình tới làm đặc sứ, ngươi quả thật là người có chí lớn. Những thứ này thật là tốt, có nó, chiến thắng coi như chắc hơn mấy phần a.” Giang Kiếm hưng phấn xoa tay, thiếu chút nữa là xông lên xưng huynh gọi đệ với Dạ Nguyệt Sắc. Hắn cũng bắt chước Tiêu Lăng Thiên gọi nàng là Tái Tình, nhưng không thấy được vẻ mặt của Tiêu Lăng Thiên lạnh xuống.

“Làm càn!” Giọng nói của Tiêu Lăng Thiên không lớn nhưng tiết lộ lửa giận của hắn rất rõ ràng, “Sao có thể gọi thẳng tên của đặc sứ? Ngay cả một chút lễ nghĩa này tả tướng quân cũng không hiểu sao?”

Giang Kiếm có chút khó hiểu cơn giận của hắn, Tô Tái Tình chỉ là đặc sứ, cũng không có phẩm cấp, lẽ ra gọi thẳng tên cũng không có gì không đúng, chỉ tỏ ý thân mật thôi. Nhưng hắn không biết, chính loại tỏ vẻ thân mật này chọc giận vị nhiếp chính vương cao cao tại thượng kia.

Tên của nàng chỉ hắn mới có thể gọi, mặt của nàng chỉ hắn mới có thể nhìn. Sớm đã nói nàng không nên tới quân doanh, nàng không nghe, bây giờ có nhiều người dùng ánh mắt nhiệt tình như vậy nhìn nàng, làm cho tâm tình hắn vô cùng không tốt.

Lạc Thiết Vân một năm trước đã tới đóng quân ở thành Chiến Vân, không hiểu rõ sự thay đổi trong quan hệ của hai người kia, nhưng mấy ngày nay nhìn thái độ của Tiêu Lăng Thiên đối với Dạ Nguyệt Sắc cũng đoán được một chút, lúc này vội vàng đứng ra hòa giải.

“Giang tướng quân nhất thời cao hứng, mới quên lễ nghĩa, xin Tô công tử chớ trách.”

Dạ Nguyệt Sắc đương nhiên biết vì sao Tiêu Lăng Thiên tức giận, nhưng lúc này có chuyện quan trọng hơn, không có thời gian so đo cái này, cho nên nàng cũng thản nhiên gật đầu: “Quên đi, tả tướng quân cũng chỉ vô tình, cũng không cần để trong lòng. Vẫn nên nói chính sự đi, thời gian để chúng ta chuẩn bị chiến sự không còn nhiều lắm.”

Nàng vỗ nhẹ lên tay Tiêu Lăng Thiên, coi như là trấn an. Ai ngờ hắn lại cầm ngược lại bàn tay nhỏ của nàng, không để ý đến cái nhìn kinh ngạc của mọi người, cầm thật chặt không chịu buông. Nàng thử rút ra nhưng lại đổi lấy ánh mắt cảnh cáo của hắn. Quên đi, hắn thích thì để hắn nắm đi, dù sao — nàng cũng thích.

(@Boo: pó tay với hai anh chị này, đến lúc này rồi mà còn ~~~, chepchep (~>_<~)

Trong khi giảng giải, thời gian trôi qua thật nhanh. Cho đến khi Nguyệt Minh đi vào thắp đèn, nàng mới có thể giải thích gần xong những thứ vũ khí nàng cho là có thể cần dùng đến. Nhìn sắc trời đã tối, Tiêu Lăng Thiên lo nàng sẽ mệt, liền sắp xếp một ít quân đưa nàng trở về.

Trở lại phủ tri châu, nàng vội vã đổi xiêm y, dùng bữa tối. Nàng mệt chết đi được, Tiêu Lăng Thiên còn rất nhiều chuyện phải xử lý cho nên ở lại quân doanh, nàng cũng có rất nhiều chuyện phải làm cho nên cũng không thể nghỉ ngơi. Nàng nằm trên giường, để cho Nguyệt Minh nhẹ nhàng xoa bóp hai bả vai, sai bảo mấy cung nữ có năng lực mà Thương Hải chọn tới từng mục cần làm. Nàng chỉ làm một ít chuyện vụn vặt mà đã cực khổ như vậy, mỗi ngày Tiêu Lăng Thiên làm rất nhiều chuyện, nhất định là sẽ mệt chết đi.

Khi sắp xếp xong thì đêm cũng đã khuya, Dạ Nguyệt Sắc thật sự quá mệt mỏi, vừa chạm vào gối là ngủ mất.

Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài mưa rơi tí tách, lộp bộp đập vào cửa sổ. Dạ Nguyệt Sắc vốn ngủ rất sâu đột nhiên tỉnh lại, mê man một lúc lâu mới ý thức được trời đang mưa.

Cơn buồn ngủ đã tiêu tán, nàng ngồi dậy, mặc quần áo ngủ đi tới đẩy cửa sổ ra. Không khí mát lạnh đập vào mặt, mượn ánh đèn mờ mờ dưới mái hiên, nàng ngắm nhìn cây cối trong hoa viên, cảm thấy thật giống như đã trở lại lúc trước.

Lúc trước, nàng có chút hoảng hốt nghĩ lại, Tô Tái Tình tái nhợt ốm yếu lại có chút lạnh nhạt kia, cũng đứng trước cửa sổ mỗi đêm mưa thế này, nhìn bóng tối thâm trầm bên ngoài. Tính mạng của nàng giống như không còn gì để mong đợi nữa, hưởng thụ sự cô đơn như vậy là một chút hạnh phúc mà nàng dành tặng cho chính mình giữa cuộc đời thê lương này.

“Cũng không sợ lạnh!” Nàng còn chưa kịp phản ứng đã bị một chiếc chăn màu bạc bao quanh, sau đó bị ôm vào một lồng ngực ấm áp. Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, giống như phun ra toàn bộ sự cô đơn vừa rồi, nhắm mắt lại, tựa vào cái ôm làm nàng an tâm ở phía sau.

“Ngươi đã về.” Chỉ là một câu thăm hỏi rất bình thường nhưng hắn chưa từng cảm nhận được sự ấm áp như vậy.

“Ừ, ta đã về. Vừa rồi nàng đang suy nghĩ cái gì?” Chậm rãi đùa nghịch những sợi tóc của nàng, hắn ôm nàng từ phía sau, cùng nàng ngắm nhìn trời mưa. Môi nhẹ nhàng hôn vành tai của nàng, đây là chuyện hắn vẫn muốn làm từ ban ngày.

Cây ngô đồng, mưa canh ba, chia ly là đau khổ, một chiếc lá, một tiếng vang, rơi vào khoảng không vô tận. Hay không?”

“Có một chút không tốt, quá thê lương.” Hắn buông vành tai của nàng ra, quay nàng lại đối mặt với mình. “Đừng thê lương, đừng cô đơn, đừng đau khổ, ta ở bên cạnh nàng, hy vọng nàng sẽ luôn luôn vui cười.”

Hắn rất chân thành, hắn nở nụ cười, mặc dù chỉ lại một nụ cười nhạt nhưng cũng thật ấm áp. Nàng tựa đầu vào vai hắn, vươn hai tay từ trong chăn ra ôm lấy hắn, nàng nhìn thấy dưới cằm hắn những sợi râu lún phún.

“Mệt không?”

“Một chút.” Hắn ôm lấy nàng, ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên người nàng, cảm thấy có chút mệt mỏi. Tối nay vốn nên nghỉ lại quân doanh, nhưng hắn không kìm nén được ý nghĩ muốn gặp nàng, cho dù đêm khuya cũng muốn trở về.

“Vất vả cho người.” Nàng cảm thấy có chút đau lòng, ngẩng đầu lên, dùng một đôi mắt còn sáng hơn sao nhìn hắn.

Hắn mỉm cười, vì những tình ý trong lời nói của nàng. Nhưng hắn còn chuyện khác muốn biết.

“Có gì muốn nói với ta hay không?” Hắn hỏi vô cùng nhẹ nhàng, không muốn làm cho nàng cảm thấy hắn đang thẩm vấn nàng.

Nàng biết hắn đang hỏi cái gì, nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt nàng không có một chút tránh né: “Người có tin ta không?”

“Tin!” Hắn trả lời rất nhanh, rất kiên định. Trong mắt hắn, chuyện này căn bản không phải vấn đề.

“Vậy, giống như ngươi đã hứa với ta, sau khi trận chiến này kết thúc, ta cũng sẽ nói tất cả mọi chuyện cho ngươi biết.” Chuyện này rất công bằng, không phải sao.

Hắn mỉm cười, không hỏi tới nữa, chỉ kéo nàng tới, ngậm lấy môi nàng, trằn trọc mút vào.

“Một lời đã định!” Giữa khoảng cách của hai đôi môi, hắn thì thầm nói, đây là ước định của bọn họ.

“Đã muộn, ở lại đây ngủ đi.” Chờ hắn cuối cùng cũng buông nàng ra, nàng nhìn hai mắt tiều tụy của hắn, không nhịn được mà mở miệng.

“Ta là nam nhân, là nam nhân bình thường, mặc dù nàng còn nhỏ những cũng là nữ hài tử đã cập kê, giữ ta lại như vậy không sợ ta sẽ làm gì đó sao?” Hắn cười có chút xấu xa, nha đầu này, rốt cuộc có coi hắn là nam nhân hay không, mỗi ngày hắn kiềm nén đều rất thống khổ.

Nàng vỗ nhẹ hắn, “Thấy ngươi mệt mới giữ ngươi lại, còn nói giỡn. Đã muộn, mau nghỉ ngơi đi, ngày mai không phải sẽ rất bận rộn sao.”

Hắn có chút bất đắc dĩ nhìn nàng cởi mũ quan, trường sam xuống cho hắn. Quên đi, chỉ cần được ôm nàng, ngủ đơn thuần cũng không tồi.

Cũng trong đêm mưa tối tăm mù mịt như vậy, từ trong đại doanh của quân phong kỵ, một con chim nhỏ màu đen bay ra từ một trong những căn lều lớn, dường như là chìm vào bóng đêm trong nháy mắt, không có bất kỳ ai phát hiện.

Con chim kia, chẳng phải là Dạ Tầm sao?

═══════ ════════

Advertisements

20 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ nhị thập bát chương

  1. hắn thích thì để hắn nắm đi, dù sao — nàng cũng thik.hj hj.anh chị có cần phải tình củm như thế trước mặt tướng sĩ ko vậy???mọi người đỏ mặt kja.thank nàng.ta ngày càng thjk tr này wa’ đi

  2. ta cũng đoán tên trạng nguyên kja là ng của Thiên ca.Thiên ca thế lực lớn wa’ nha.oa oa oa.ngưỡng mộ chị NS

  3. truyện thật là hay, thấy truyện này lâu rùi nhưng không đọc bởi thấy cái tên truyện không ấn tượng gì lắm, nhưng mà đã đọc rồi lại không thể ngừng, quá hay luôn ^_^
    thanks nàng nhiều lắm lắm…

Đã đóng bình luận.