Hoa hồng giấy_Chương 22 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]


Chúc tình yêu nhớn sinh nhật vui vẻ

Tôi vốn định post sớm nhưng hôm nay nhiều việc quá nên không post được

Chúc tình yêu luôn luôn đáng yêu, vui tươi, hạnh phúc với soái ca của mình.

Cảm ơn cô đã luôn bên tôi ngay từ khi tôi mới bước vào con đường này

Đôi lời khó nói hết, chỉ cần biết rằng tôi yêu cô rất nhiều

Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 22: Nên đến đều đã đến (2)

Mười mét này, Khang Kiếm không biết chân đã chuyển động thế nào để đi qua. Trên mặt hết sức bình tĩnh, sau lưng mồ hôi thấm ướt áo.

Nhiệt độ trong khách sạn Hoa Hưng bốn mùa đều duy trì mười tám độ, rất thoải mái.

“Trợ lý Khang!” Trong số người tham dự hội nghị có người nhận ra Khang Kiếm, chạy tới bắt tay.

“Xin chào!” Khang Kiếm máy móc nở nụ cười, thật sự không có tâm trí nói chuyện, “Tôi có chút việc, lát sau nói chuyện.”

Miệng người kia mở ra rồi lại đóng lại, cứng nhắc cười gật đầu, “Hẹn gặp lại!”

“Lãnh đạo!” Bạch Nhạn nhìn về phía này, không lộ ra má lúm đồng tiền đáng yêu như bình thường.

Trái tim Khang Kiếm rơi thẳng vào đáy cốc, cái cốc kia còn là cốc nước đá, lạnh đến thấu xương.

Hoa Hưng hoảng hốt đến mức vò đầu bứt tai, muốn nói với Khang Kiếm gì đó lại nói không nên lời.

Y Đồng Đồng hờ hững đứng tại chỗ. Hiện tại cô đã không cần phải để ý đến tình cảnh của Khang Kiếm nữa, nhưng cô cũng sẽ không cố ý khiêu khích.

Làm cho Khang Kiếm thảm hại cũng không làm kỳ tích xảy ra giữa bọn họ. Thật tức cười, sau chuyện này, cô còn có hy vọng xa vời với anh.

Trong lòng Khang Kiếm rất bồn chồn, anh không biết làm thế nào Bạch Nhạn có thể xuất hiện ở đây, cô đã phát hiện ra bao nhiêu? Nhưng hiện nay, đáp án gì cũng không còn quan trọng, trước mắt công chúng, phải bình tĩnh, bình tĩnh, đem chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có. Ngàn ngàn vạn vạn lần không thể tái diễn một màn như ở tỉnh thành nữa.

Khó trách người xưa có câu: nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Trên đời này không có bức tường nào gió không lùa được, may mắn đây là lần cuối cùng anh gặp Y Đồng Đồng.

Suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển, anh dồn dập nghĩ biện pháp.

“Bạch Nhạn, lát nữa anh sẽ giải thích cho em. Đồng Đồng, em đi trước đi.” Rốt cuộc anh vẫn là lãnh đạo, rất nhanh đã bình tĩnh lại, anh thấp giọng, nhanh chóng cầm lấy cánh tay Bạch Nhạn.

Y Đồng Đồng nhìn anh một chút.

“Hai người…” Ánh mắt Bạch Nhạn chuyển động nhanh như chớp, nhìn Y Đồng Đồng một lát, nhìn Khang Kiếm một lát.

(Tình cảnh này sao lại máu chó như vậy?

Lãnh đạo Khang: đồng chí Đồng Đồng, em đi trước, anh che chắn cho em.

Y Đồng Đồng: không, đồng chí Khang Kiếm, em không thể bỏ anh lại. Chúng ta là chiến hữu cùng một chiến hào, sống phải cùng nhau sống, chết thì cùng nhau chết.

Lãnh đạo Khang: đồng chí Đồng Đồng, ởtrên núi không sợ không có củi đốt, nhẫn nhịn nhất thời, sau này biển rộng cho cá bơi, trời cao cho chim lượn. Nghe anh, sẽ không sai.

Hốc mắt Y Đồng Đồng đỏ lên, nghẹn ngào gật đầu: đồng chí Khang Kiếm, anh phải bảo trọng, vì em.

Lãnh đạo Khang bi tráng nhìn theo bóng lưng cô.

Lãnh đạo Khang ơi là lãnh đạo Khang, anh cũng có lúc trần tục như thế sao?)

Sáu ánh mắt nhìn về phía cô, Khang Kiếm ngừng thở trong nháy mắt.

“Hai người… cũng quen nhau?” Bạch Nhạn nuốt nước miếng, rốt cuộc cũng nói xong câu vừa rồi.

“Sao?” Khang Kiếm, Y Đồng Đồng, Hoa Hưng không hẹn mà cùng trừng lớn mắt.

Đây là tình huống gì? Khang Kiếm nhìn Y Đồng Đồng, Y Đồng Đồng cũng buồn bực. Người phụ nữ này mắc chứng trí nhớ ngắn hạn sao?

“Lãnh đạo, cô giáo Y là đồng nghiệp của chồng Liễu Tinh, bọn em đã cùng nhau ăn cơm một lần. Sao anh lại quen cô giáo Y?”

“Anh…” Đầu óc Khang Kiếm bãi công, cứng họng, không biết trả lời thế nào.

“Tôi đi trước.” Hiện tại, Y Đồng Đồng đã biết mình thua ở đâu. Mưu tính của Bạch Nhạn quá sâu, cô ta cố ý không đề cập tới chuyện mình đã đi tìm cô ta hai lần, để một đường thoát cho Khang Kiếm như vậy, Khang Kiếm sao có thể không mừng thầm trong lòng? Nhẹ nhàng khéo léo, không cần tới một chiêu đã đá cô ra ngoài, vợ chồng người ta vẫn tốt đẹp. Nếu cô nhảy ra náo loạn, Khang Kiếm không đẹp mặt, nhất định sẽ có phản cảm với cô, thấy mình giả trang điềm đạm đáng yêu, tranh giành với vợ cả.

Người phụ nữ này là cao thủ.

Y Đồng Đồng không muốn tham chiến, cũng không muốn nhìn vợ chồng người ta ân ái, tan nát cõi lòng, nhanh chóng rời khỏi đây tìm một nơi chữa thương thôi!

“Đừng đi, nếu đã gặp nhau thì cùng ăn một bữa cơm đi. Đây là địa bàn của ông chủ Hoa, để ông chủ Hoa quyết định, được không?” Bạch Nhạn nhìn Hoa Hưng hỏi.

Hoa Hưng đứng ở một bên, đang giống như xe leo núi, tâm tình lúc lên lúc xuống. “Cầu còn không được, mời còn không đến!” Ông ta vụng trộm nhìn Khang Kiếm, dùng ngôn ngữ tứ chi cố gắng nói: lãnh đạo,việc này không phải tôi làm, chỉ là trùng hợp, chỉ là trùng hợp.

Ông ta đang tuần tra trong sảnh, đột nhiên nhìn thấy Khang phu nhân đi dạo ở bên này, tò mò đánh giá bên trong, vừa vặn nhìn thấy ông ta, ông ta không dám coi như không thấy, đành ra ngoài chào hỏi.

Cô hỏi đi vào thăm quan có tiện không?

Ông ta không dám nói không tiện, tim nhảy lên đến cổ, dẫn cô đi vào, vừa dạo quanh một vòng, đang định dỗ cô đến nhà ăn thì cửa thang máy mở ra, Y Đồng Đồng bước ra ngoài.

Ánh mắt cô sáng lên.

Trước mắt ông đen sì.

Nhưng, thật sự là đổ mồ hôi lạnh thay lãnh đạo Khang nha! Thật kì diệu, may mắn đây là đại sảnh, không phải phòng khách sạn.

Khang Kiếm quăng cho ông ta một ánh mắt lạnh chết người, “Bạch Nhạn, người ta có việc, lần sau đi!”

Bạch Nhạn tiếc nuối nhún vai: “Đành vậy, cô giáo Y, gặp lại sau!”

Y Đồng Đồng đau đớn quay đầu, chạy mất.

Lúc này Khang Kiếm mới yên tâm lại.

“Khang phu nhân, cô thích cơm Trung Quốc hay cơm Tây?” Hoa Hưng cười rất tự nhiên, nhiệt tình dẫn hai người tới phòng ăn.

Bạch Nhạn dừng chân lại, “Lãnh đạo, em muốn ăn ở mấy quán bên đường, anh đi cùng em đi!” Cô lắc lắc cánh tay anh.

“Đi!” Hiện tại, cô muốn anh lên núi đao, xuống biển lửa, anh cũng sẽ dũng cảm thẳng tiến.

Tình cảnh vừa rồi anh thật sự không dám suy nghĩ, phỏng đoán nhiều, chỉ có thể nói thật may mắn.

Không phải anh sợ đánh mất cái mũ quan trên đầu, mà anh lo lắng cô… cô sẽ rời khỏi anh?

“Tôi biết một quán hải sản nhỏ, quả thật không tệ, còn có thịt nướng ba chỉ, tôi dẫn hai người đi.” Hoa Hưng xung phong đi giết giặc.

Bạch Nhạn liếc ông ta: “Ông chủ Hoa, thị lực của tôi và lãnh đạo nhà tôi đều rất tốt, không cần bóng đèn.” Tên mối lái đáng ghét.

Hoa Hưng sờ sờ đầu, hì hì cười, “Vậy… tôi không quấy rầy thế giới của hai người nữa.”

Hai người dắt tay nhau ra khỏi khách sạn. Khang Kiếm không lấy xe của mình, chỉ nắm tay cô thật chặt, giống như không dám xác định cô thật sự ở bên cạnh anh.

“Anh gọi cô ấy là Đồng Đồng?” Bên tai truyền đến một tiếng hỏi thấp của Bạch Nhạn, Khang Kiếm choáng váng.

“Anh và cô ấy rất thân quen sao?”

“Là… là có chút quen biết.” Gương mặt Khang Kiếm biến hình.

“Cô giáo Y rất đẹp, lại biết vẽ, phụ nữ nhìn thấy còn rung động, đừng nói đến đàn ông. Lãnh đạo, người ta thả con tép, bắt con tôm, sao anh lại ném ngọc mò cục gạch vậy? Vì sao không ra tay túm cô ấy lại?”

“Bạch Nhạn” Khang Kiếm khó khăn nuốt nước miếng, “Anh là người đã có vợ.”

“Ha ha…” Bạch Nhạn cười cười xoay người, đẩy tay anh ra, giấu hai tay ra sau lưng, “Lãnh đạo, nhìn em giống đồ ngốc lắm sao?”

Khang Kiếm giống như hóa thành đá.

“Lãnh đạo, hiện giờ coi như em đã hiểu vì sao người ta nói trong “bản tin hàng ngày”, ngoại trừ dự báo thời tiết, tất cả những mục khác đều là gạt kẻ ngốc, đó chính là kênh thông tin của chính phủ, không phải sao? Cho nên người ta nói cái gì mà công nhân viên chức tố chất tốt, cái gì mà lấy công nhân viên chức thật an toàn, tất cả đều thối lắm. Một người nếu đã hư hỏng, cho dù anh đội cho hắn ta cái vòng kim cô của Tôn Ngộ Không, chỉ cần anh không niệm chú, hắn cũng sẽ giết người, phóng hóa, dụ dỗ con gái, có đúng không?”

Tôn Ngộ Không hình như không dụ dỗ con gái mà!

“Lãnh đạo, hôm nay, anh nợ em một món nợ nhân tình, nhưng làm ơn đừng coi em như đồ ngốc…”

“Bạch Nhạn…” Khang Kiếm tranh lời với cô, anh sợ cô nói ra điều gì đó không thể thu hồi, “Em nghe anh giải thích.”

“Em đang tức giận, bình thường rất hung dữ, rất lợi hại, anh viết bản thảo trước đi!” Cô xoay người, đi tới phía trước không xoay đầu.

“Bạch Nhạn, em đi đâu?”

“Tìm trai đẹp chữa thương.” Cô vẫy vẫy tay, ngăn một chiếc taxi lại, khi anh đuổi đến nơi thì cô đã đi mất.

Khang Kiếm cứ như vậy bị cô ném lại trên đường, hoang mang lo sợ, bối rối hoảng loạn, trong lòng vừa giống ghen tị, vừa giống đau xót, vừa giống cay đắng, lại có một tia ngọt ngào.

Cô tức giận vì anh.

Anh gọi điện, cô không nhận, anh gửi tin nhắn, cô không trả lời.

Anh cố gắng hết sức để  giữ gìn phong độ, nhưng mọi người đi qua đều nhìn anh với vẻ mặt thương cảm: “Nhìn kìa, người đàn ông kia có vẻ choáng váng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì hay không?”

Anh có chút căm tức, nhưng không làm cách nào để châm lửa giận lên được, bởi vì hôm nay dù anh có lý cũng không có biện pháp giải thích.

Ai ngờ được, hơn một trăm lần hẹn hò, lại ở lần chia tay mà gặp phải Bạch Nhạn. Nhưng dù chỉ có một lần, Bạch Nhạn cũng sẽ nghĩ là hơn một trăm lần.

Sau này cô còn có thể làm nũng trong lòng anh không?

Sau này cô còn có thể dịu dàng đuổi theo anh gọi “lãnh đạo” không?

Sau này cô còn có thể thi triển “độc môn tuyệt nghệ” vì anh không?

Không có ai tốt bụng đến nói đáp án cho anh, anh ôm một trái tim tràn đầy lo lắng, mê man hứng gió đêm hè.

Bạch Nhạn bảo lái xe đưa cô đến bệnh viện, ngoài nơi này ra, cô không nghĩ ra được nơi nào có thể đi.

Đêm tối mờ mịt, một người phụ nữ lang thang ở bên ngoài sẽ dẫn đến rất nhiều kẻ đồng cảm, có khi ngày mai, trên “báo sáng Tân Giang” sẽ có một cái cái tiêu đề tầm thường nào đó, cô không cần nổi tiếng như vậy.

Đôi Liễu Tinh đang tình chàng ý thiếp, không thể quấy rầy.

Lâm Phong đang có bầu, ông xã nhỏ kia như biến con bé thành bảo bối, không thể tới hù dọa.

Cô đành phải đến phòng phẫu thuật tạm cư một lát.

Là như thế này chăng, trong lòng đau như dao cắt, nhưng cô không khóc được, ngược lại cười càng vui vẻ, càng mỉm cười cô càng phát hiện hình như đây đã trở thành một thói quen, sau đó tìm một nơi im lặng, một mình ngẩn ngơ, làm cho đau đớn tăng thêm, chết đi sống lại.

Cô là tiểu cường đánh hoài không chết.

Không biết kì diệu thế nào, hoặc có lẽ chính là duyên trời với lãnh đạo Khang nhắc nhở, ma xui quỷ khiến cô lại đi dạo đến phía trước khách sạn Hoa Hưng, nhìn thấy vẻ bối rối chột dạ trong mắt ông chủ Hoa, cô cảnh giác nhất định có gì đó khác thường.

Vì thế, cô mới mặt dày để nghị vào thăm.

Câu chuyện máu chó, cứ như thế tiếp tục phát triển.

Không khéo không nên chuyện.

Lãnh đạo Khang thật thản nhiên thừa nhận, hồng nhan tri kỷ bên cạnh anh làm sao không thể có người như Y Đồng Đồng? Anh ta là cực phẩm như vậy, hoàn toàn có thể lấy cô ta, vì sao không ôm người đẹp Y về mình?

Theo lời người đẹp Y, hai người là người quen cũ.

Chẳng lẽ thật sự là thê không bằng thiếp, thiếp không bằng kỹ, kỹ không bằng trộm? Phải hái bông hoa dại này mới có thể đảm bảo sự kích thích?

Lãnh đạo Khang thật biến thái.

Đáng chết nữa là, cô nhìn thấy trong tay người đẹp họ Y có hai chùm chìa khóa, lãnh đạo Khang đối với người đẹp Y thật không tệ, vậy mà chỉ đưa cô một cái thẻ lạnh lẽo, trái tim con người quả thật biết thiên vị.

Cô nên đứng tại chỗ túm tóc người đẹp Y, sau đó cho lãnh đạo Khang một cái tát, sau đó, nghênh ngang mà đi.

Sau đó thì sao? Ly hôn?

Bạch Nhạn bước lên từng bậc thang, một trận đau đớn đánh úp lại, cô ngồi phịch xuống bậc thang, cuộn tròn người lại.

Cuộc hôn nhân này vừa mới bắt đầu, cô đã rất đề phòng, bên ngoài có người đẹp Y, bên trong có lãnh đạo Khang, nội ứng ngoại hợp, dù thành trì vững chắc cũng có ngày sụp đổ.

Mệt mỏi quá!

Nếu kết cục là ly hôn, lúc trước cần gì kết hôn?

Bạch Mộ Mai nói cô không xứng với lãnh đạo Khang, bảo cô đừng lấy.

Lục Địch Phi nói Khang Kiếm rất phức tạp, cô không thể lấy.

Mỗi người đều giống nhà tiên đoán, từng chút thành hiện thực, đây là số mệnh chăng?

Sẽ không còn ẩn tình nào khác?

Bạch Nhạn lắc đầu, đầu giống như muốn nứt ra.

Có người xuống lầu, cô ngượng ngùng muốn đứng lên, nhưng chân lúc này đã tê rần, cô lúng túng nhìn một đôi chân dài đứng trước mặt mình.

Là trai đẹp, nhưng không thể chữa thương.

Cô cầu xin thượng đế, trước khi bị dòng nước lạnh Siberia đông cứng, mau làm chân cô khôi phục cảm giác đi!

“Cô ở đây làm gì?” Lông mày Lãnh Phong nhíu lại, lạnh lùng nhìn cô.

Từ sau khi giao chiến, mặc dù hai người đã hợp tác nhiều lần, nhưng ngoại trừ trao đổi khi làm việc, giữa hai người ngay cả một ánh mắt nhìn nhau cũng không có.

“Tôi… ngắm sao.” Bạch Nhạn bực bội bóp chân.

“A, vậy lên trên hai tầng nữa, nơi đó cách bầu trời có vẻ gần hơn.”

Cô và hắn không có tiếng nói chung, chân đã lấy lại cảm giác. Cô đứng dậy, đi qua hắn, thật sự lên tới tầng cao nhất.

Có lẽ lúc này đứng hứng gió là một chủ ý không tệ.

Tầng cao nhất ở phía trên tầng phẫu thuật, tới mùa hè, cửa thông lên mái nhà luôn luôn mở. Gió trên tầng thượng rất lớn, không có mặt trời sưởi ấm, gió có vẻ rất lạnh.

Là mùi gì? Bạch Nhạn hít hít mũi, có phải cô đói bụng quá hay không, sinh ra ảo giác, gió đêm đưa tới mùi mỳ ăn liền?

Điên rồi, sau đó, cô còn nghe được tiếng ăn mỳ.

Cô quay đầu lại, Lãnh Phong đang an vị bên cánh cửa nhỏ, trong tay cầm một bát mỳ ăn liền.

Cô chớp mắt mấy cái, ngơ ngác.

Không thể nào! Chuyện này… thật tràn ngập khói lửa nhân gian, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng ma cà rồng cao nhã.

“Cô… chưa ăn tối?” Lãnh Phong ngẩng đầu, bực bội nhướng mày.

Bạch Nhạn đỏ mặt, quay đầu đi, “Tôi… không đói,” Vừa nói xong cô đã hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình, đây không phải tương đương với thừa nhận mình chưa ăn tối sao?

“Trong văn phòng tôi còn mấy bát, nếu cô muốn ăn, tự mình xuống lấy.”

“Không cần. Anh ăn tối đơn giản như vậy sao?” Cô lảng sang chuyện khác.

“Tôi muốn phức tạp, nhưng nhà ăn bệnh viện đã đóng cửa, lát nữa tôi còn phải làm một cuộc phẫu thuật khẩn cấp.”

Bạch Nhạn sửng sốt một chút, cô chỉ nhìn thấy một mặt cao ngạo của anh ta, không ngờ anh ta cũng vất vả như vậy.

Anh ta không có người nhà sao?

Chuyện này, cô không hỏi, dù sao hai người cũng không tính là quen thuộc.

Cô tiếp tục hứng gió, anh ta tiếp tục ăn mỳ.

“Hắt xì!” Cô đột nhiên hắt xì một cái.

“Đừng thể hiện, về nhà đi!” Lãnh Phong ăn xong mỳ, đứng lên. “Bệnh viện xem bệnh cho nhân viên cũng không có gì ưu đãi.”

Cô mỉm cười, ngoan ngoãn xuống lầu, Lãnh Phong đi theo phía sau cô.

Tới dưới lầu, anh tới phòng giải phẫu, cô về nhà, lễ phép nhưng không tự nhiên nói tạm biệt.

Nhà? Cô là du hồn phiêu đãng, hay là còn muốn về nhà.

Trong phòng khách chỉ để một ngọn đèn tường, cửa phòng sách mở. Động tác của cô rõ ràng rất nhẹ, nhưng Khang Kiếm chạy từ trong phòng sách ra.

“Bạch Nhạn…”

Cô khoát tay, “Đừng tới gần em, hình như em bị cảm. Em đi tắm trước.”

Khang Kiếm đông cứng trên cầu thang.

Cô cầm áo ngủ, đi tắm nước ấm, cảm thấy đầu như căng ra, lảo đảo về phòng ngủ, Khang Kiếm mang theo gối đứng ngoài cửa.

“Anh làm gì vậy?” Cô bị anh làm giật mình.

“Bạch Nhạn, chúng ta nói chuyện được không?”

“Nói chuyện gì mà phải mang theo gối?”

Khang Kiếm không được tự nhiên, đỏ mặt, “Bạch Nhạn, anh nghĩ từ tối nay trở đi… chúng ta nên…” (@Pa: ôi ~ a Khang Kiếm cute quá :x~)

“Lãnh đạo Khang, anh muốn dùng sắc đẹp đến hối lộ, để em không truy hỏi lỗi của anh nữa?”

“…”

“Nói cho anh biết, đường này không đi được. Tuy em không phải lãnh đạo nhưng cũng thanh chính liêm khiết giống anh, em… không nhận hối lộ.” Người nào đó rất có khí phách nói rõ ràng.

Cửa “rầm” một tiếng bị đóng lại, lãnh đạo Khang thực hiện hành vi “đút lót” phải đứng ngoài cửa, thảm hại đến mức ngay cả bàn chân cũng đỏ lên.

~ Hết chương 22 ~

Advertisements

17 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 22 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]

  1. mình thích chị nữ chính quá đi rồi, lần đầu tiên đọc truyện mà không kìm nổi vỗ tay tán thưởng trí tuệ và khả năng đối đáp ứng phó kinh người của chijaays, xem lãnh đạo nhà chị ấy kìa……..hắc hắc, sảng khoái quá đi mất, rất là thanks nàng nhá, cố lên nha làng.

Đã đóng bình luận.