Hoa hồng giấy_Chương 23 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 23: Nên đến đều đã đến (3)

Lãnh đạo Khang bị gánh nặng dày vò trong lòng, bị cảm.

Cảm cúm chính là một cây cỏ dại bị giấu trong bùn đất, dính chút mưa, hứng chút gió, nó sẽ đột nhiên chui ra từ lòng đất, tươi tắn đón gió phát triển.

Mở mắt, Khang Kiếm lập tức cảm thấy toàn thân đau nhức, lại sờ sờ cái trán, nóng đến mức có thể rán trứng gà. Anh miễn cưỡng ngồi dậy, răng va vào nhau lập cập, vội vàng tắt điều hòa đã mở một đêm.

Thần trí coi như tỉnh táo.

Thần trí tỉnh táo cũng làm anh từ từ nhớ lại tất cả chuyện đã xảy ra ngày hôm qua, cảnh khốn khó trước mắt và đối sách tiếp theo.

Trời không tuyệt đường người, bệnh này tới thật đúng lúc.

Anh dường như vui đến mức nhảy lên, hưng phấn mở cửa, “Bạch Nhạn, nhiệt kế đâu? Hình như anh bị sốt.” Anh cố hết sức bảo đảm ngữ điệu bình tĩnh, đi lại tự nhiên.

Mở cửa phòng ngủ ra, không nhìn thấy con bướm kia bay đến, cái miệng nhỏ khẽ nhếch lên, vừa dịu dàng vừa săn sóc: “Lãnh đạo, khó chịu sao?”

“Bạch Nhạn?” Anh đứng ngoài cửa nhìn, giường đệm chỉnh tề, người đâu?

Anh xuống lầu, thăm dò bên dưới ở chỗ quẹo, nhìn quanh phòng bếp, cũng không có ai, lại nghiêng tai lắng nghe, trong phòng không chút tiếng động. Chỉ có quần áo phơi ngoài ban công đang nhỏ nước nói cho anh biết bà xã của anh vừa đi chưa lâu.

Khang Kiếm thoáng cái bị đánh ngã, giống như quả cà tím nhiễm sương, cành rủ lá rũ. Anh nâng trán, mệt mỏi ngồi trên sofa.

Trên ban công chỉ phơi quần áo của cô, trong phòng bếp nồi lạnh bếp lạnh, ly sữa mỗi sáng trên bàn cũng không cỏ, hoa quả luôn tràn đầy trong tủ lạnh cũng biến mất trong vòng một đêm, anh muốn tìm thứ gì đó để ăn qua bữa sáng cũng không được.

Tất cả dấu hiệu cho thấy, người nào đó đang tức giận.

Vừa tức giận, cả trời đất cũng không ở chung.

Hiện giờ, Khang Kiếm mới nhận ra căn nhà này vẫn là do một tay Bạch Nhạn chăm sóc. Ngoại trừ trở về ngủ, ngẫu nhiên ăn một bữa, tất cả anh đều không hỏi đến, không khác gì một người khách ở nhờ.

Cô cũng có công việc, lại vừa phải như chú ong chăm chỉ làm việc nhà, cô vất vả hơn anh rất nhiều, nhưng cho tới giờ cô chưa từng than thở một câu.

Ngôi nhà này không có Bạch Nhạn, nó chỉ là một căn phòng ở thông thường.

Có Bạch Nhạn, phòng ở mới được gọi là “nhà”!

Khang Kiếm vẫn cho rằng dù có thiếu ai, Địa cầu này vẫn sẽ xoay chuyển. Hiện nay, anh phủ định kết luận này.

Không biết bắt đầu từ khi nào, Bạch Nhạn đã thật sự hòa vào trong máu thịt anh, gân cốt anh. Thiếu Bạch Nhạn, Địa cầu của Khang Kiếm có lẽ sẽ không ngừng xoay, nhưng nhất định sẽ không còn xoay chuyển tự nhiên như trước kia.

Cô đã trở nên quan trọng như vậy, Khang Kiếm buồn bực nghĩ, chuyện này vượt qua dự kiến của anh.

Trước kia, anh từng hỏi cô có biết tức giận hay không? Cô vẫn cười như không tim không phổi, cả ngày cười, chuyện gì cũng không để trong lòng.

Ai ngờ được, cô hoặc là không tức giận, hoặc là tức giận một lần đủ cho cả đời.

Phụ nữ nóng giận sẽ không thể nói đạo lý, chỉ có thể dỗ dành. Nhưng anh chưa từng dỗ dành con gái, nhưng không dỗ, băng cứng sẽ không thể tan chảy.

Anh phải làm thế nào để trong thời gian ngắn nhất, làm cho cô hết giận, làm cho tất cả lại trở lại quỹ đạo một lần nữa?

Anh cẩn thận suy nghĩ.

Giản Đan gọi điện tới, xe đã tới dưới lầu.

Khang Kiếm mang cái đầu nặng chịch ra cửa, vừa đói vừa lạnh, vẻ mặt tiều tụy làm Giản Đan hoảng sợ, “Trợ lý Khang, anh bị cảm?”

Anh đau khổ dựa vào ghế sau, thư ký Tiểu Ngô tới cùng Giản Đan nói: “Cảm cúm mùa hè phiền toái hơn cảm cúm mùa đông, y tá Bạch chưa cho anh uống thuốc sao?”

“Đúng rồi, nhà anh có sẵn bác sĩ.” Giản Đan nói theo.

“Cô ấy đi làm từ sớm, không biết tôi sinh bệnh.” Khang Kiếm rầu rĩ đáp một câu.

Gian Đan rất thông minh, lấy điện thoại ra gọi cho Bạch Nhạn, Khang Kiếm đang mệt mỏi nhưng hai lỗ tai cũng lập tức dựng đứng như tai thỏ.

“Hì hì, y tá Bạch, chào buổi sáng! Tôi là Giản Đan, cô bận sao? A, tôi không có chuyện gì, là trợ lý Khang, anh ấy bị bệnh, mặt đỏ hồng, giọng mũi rất nặng, trong mắt đầy tơ máu, hình như là cảm cúm… Ừ, vậy được!”

Giản Đan khép điện thoại.

“Trợ lý Khang, y tá Bạch hiện giờ phải vào phòng giải phẫu, không thể tới đây, cô ấy nói anh tới bệnh viện khám.”

Chẳng phải phòng giải phẫu có rất nhiều y tá sao, tìm ai đó thay một lần không được sao? Cô ấy căn bản là không muốn tới.

Cô không còn quan tâm tới anh nữa.

Hiện tại, Khang Kiếm thật sự như đang đứng trên vách đá dựng đứng, lẻ loi hiu quạnh, gió lạnh vây quanh, muốn kêu cũng không ra tiếng, khóc cũng không ra nước mắt, tâm tình chán nản tới cực điểm.

“Không đi bệnh viện, tới ủy ban xây dựng.” Chín giờ hôm nay có một hội nghị ở ủy ban xây dựng, nghe những người có trách nhiệm báo cáo về việc phá bỏ thành cũ và dời những cây đại thụ đã bị chặt đi, vì ông lão đã chết kia, ủy ban xây dựng lập riêng một tổ lo việc tang ma, thuần túy là trấn an nhân dân, phía bên kia, công tác phá bỏ và di dời vẫn đang muốn tăng thêm tốc độ. Sự kiện đại thụ lúc này đã gần như ổn thỏa, nhưng Khang Kiếm lại không dám khinh thường, tận lực lo lắng chu đáo khắp nơi.

“Nhưng bệnh cảm cúm của anh?” Giản Đan có chút chần chừ.

“Không chết được.” Khang Kiếm giống như đang giận dỗi ai đó.

Giản Đan nhìn sắc mặt của anh một cái, nuốt những lời an ủi, khuyên giải vào bụng.

“Thư ký Giản, để tôi lái xe.” Thư ký Tiểu Ngô xuống xe từ phía bên kia, “Hôm qua anh chưa ngủ được mấy tiếng, tôi nhìn mà sợ.”

“Lại tăng ca?” Khang Kiếm hỏi.

Giản Đan ha ha cười, “Tăng ca để đi cùng bà xã tương lai.”

Khang Kiếm hơi ngồi thẳng dậy, “Giản Đan, cậu… theo đuổi bạn gái cậu thế nào?”

“Chuyện này à! Ăn cơm thì phải thanh toán, đi dạo phố phải xách túi, xem phim, dạo công viên, giao du, tập thể dục, buôn điện thoại, gửi tin nhắn tình yêu, sau đó, trong một đêm trăng tròn, trực tiếp làm cho cô ấy dán nhãn của em, từ nay về sau, cô ấy sẽ ngoan ngoãn theo em.”

Tiểu Ngô đang lái xe bật cười một tiếng, “Còn đêm trăng tròn nữa, anh là người sói sao?”

Giản Đan cũng cười, “Đàn ông chính là hợp thể của người và sói, trước mắt bà xã mình phải làm sói, trước mặt phụ nữ khác liền giả thành người, nếu làm ngược lại thì mãi mãi sẽ không trở mình lại được.”

“Khụ… Khụ…” Khang Kiếm cảm thấy ngứa ngứa trong cổ họng, ho đến mức sắp nhổ cả tim ra, “Đừng lải nhải nữa, chuyên tâm lái xe đi.”

Giản Đan và Tiểu Ngô vội vàng ngậm miệng.

Hội nghị đúng giờ là bắt đầu, được một nửa, Khang Kiếm cảm thấy trong đầu có cả một pháo đài không ngừng xoay tròn, hơi thở ra đều nóng như lửa. Hơn nữa, trong phòng hội nghị, điều hòa lại chỉnh rất thấp, còn có mấy người hút thuốc, rốt cuộc anh không cầm cự nổi nữa, để Giản Đan họp thay anh, ghi chép đầy đủ.

Anh chào mọi người, đi trước.

Tiểu Ngô không đợi anh lên tiếng trực tiếp lái xe đến bệnh viện.

Lúc này, trong phòng giải phẫu, Lãnh Phong đang giúp một người đàn ông sáu mươi tuổi làm giải phẫu tuyến tiền liệt.  Loại giải phẫu này, tháng này khoa tiết niệu đã làm rất nhiều, người bệnh phần lớn là đàn ông lớn tuổi, thời gian giải phẫu tùy theo tình huống của bệnh nhân.

Lãnh Phong còn đang bận rộn, nhưng giải phẫu cũng gần kết thúc, bệnh nhân bị gây mê còn chưa tỉnh, toàn bộ hạ thể phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang.

Bạch Nhạn bê đĩa thuốc đứng phía sau Lãnh Phong, cô đếm số thuốc và dụng cụ giải phẫu, bông băng, gạc trên bàn, ngẩng đầu, nhìn thấy trên trán Lãnh Phong đầy mồ hôi. Cô buông đĩa thuốc, cầm lấy khăn mặt, Lãnh Phong quay mặt về hướng cô, cô giúp anh ta lau khô mồ hôi, anh ta lại quay đầu lại.

Ánh mắt Bạch Nhạn dừng trên người bệnh nhân.

Trong con mắt của thầy thuốc, bệnh nhân không phân biệt nam nữ. Nhưng hôm nay, không biết cô đã nhìn thấy bộ phận tư mật của người bệnh bao nhiêu lần.

Những chỗ như vậy, bất kể là dạng người gì, đều rất ít nói đến. Không phải vì bẩn, hay cảm thấy thẹn, Bạch Nhạn cảm thấy là vì thiêng liêng. Đây chính là bộ phận tư mật, là dành cho người thân yêu nhất. Khi yêu đến một chiều sâu nhất định, ngôn ngữ không thể biểu đạt, chỉ có thể hòa vào cơ thể nhau, hợp làm một, mới có thể bày tỏ hết tất cả tình cảm.

Đêm, im ắng, ngọn đèn tắt, ánh trăng ngoài cửa sổ, nằm trong lòng người yêu, vuốt vẻ thân thể nhau, phân tích xem người ấy và mình có gì khác biệt, ở bộ phận tư mật, có thể sẽ dừng lại thật lâu, cũng sẽ hỏi một ít vấn đề buồn cười, sẽ tìm kiếm cực đỉnh làm cho đối phương hạnh phúc, sẽ nói một ít lời nói làm mặt đỏ tim đập.

Quyến rũ, cuồng nhiệt, hờn dỗi, say mê, vẻ mặt thế nào cũng được, chỉ cần đối phương là người mình yêu.

Bạch Nhạn không cố chấp cho rằng mỗi người chỉ yêu một người trong đời, mà phải nhìn tình huống để cư xử khác nhau, nhưng trong lòng cô lại luôn cảm thấy cùng một người đến bạc đầu giai lão chính là thứ tình cảm đẹp nhất.

Phụ nữ là những người trong sáng, tình cảm, dịu dàng, đáng để yêu thương cả đời.

Trong lòng phải có tình yêu mới có thể tính là đẹp. Nếu thuần túy chỉ vì sinh lý, tùy tiện lên giường với người khác, cô cảm thấy chuyện đó thật bẩn, thật xấu xa.

Ngày hôm qua, lãnh đạo Khang vừa mới anh anh em em với người đẹp họ Y xong, về nhà, lại ôm gối đứng trước cửa phòng cô.

Lúc ấy, trái tim cô như bị xé rách, dâng lên một đám lửa giận không tên, cảm thấy nhục nhã, cảm thấy buồn cười.

Anh dùng cánh tay đã ôm người phụ nữ khác để ôm cô, dùng đôi môi đã hôn người khác để hôn cô, anh coi cô là thứ gì?

Được một chút ân huệ của anh sẽ dễ chịu, sẽ mừng đến bay lên trời?

Anh nghĩ cô sẽ vui sướng đến mức nhào vào lòng anh mà khóc?

Cô sẽ đói khát đến mức ăn bừa?

Cô quý trọng hôn nhân, nhưng điều kiện tiên quyết là cuộc hôn nhân này đáng quý trọng.

Lãnh đạo Khang nay còn đáng để cô quý trọng hay không?

“Y tá Bạch, miếng bông này dính nước!” Lãnh Phong nhíu mi lại, nghiêm khắc nhìn cô. Cô vừa trừng mắt, vừa nhíu mày, đang làm gì vậy?

“Sao?” Bạch Nhạn lấy lại tinh thần, nhìn thấy tay Lãnh Phong đang nâng cơ quan sinh dục của bệnh nhân, đang rửa sạch lần cuối.

Thân mình cô đột nhiên lay động, dạ dày co rút một trận, đĩa thuốc trong tay cầm không vững, “xoảng” một tiếng rơi xuống đất.

Cô xoay người, chạy tới cái chậu bên ngoài, ghé vào nôn ra một ít nước trong.

“Em… có phải có thai không?” Y tá trưởng nghe tiếng chạy vào, nhẹ nhàng hỏi.

Bạch Nhạn đang nôn mửa, sửng sốt quay đầu lại, khóe miệng hiện lên một tia cười trào phúng, ánh mắt đột nhiên nhìn vào hai mắt tức giận của Lãnh Phong.

Đòi mạng, lại chọc giận đại chuyên gia Lãnh Phong.

Cô vô lực thở dài, lau lau miệng, lau giọt nước ở khóe mắt rồi quay người đi vào.

“Thôi, thôi, để chị dọn dẹp. Hiện em đang mang thai giai đoạn đầu, phải chú ý nghỉ ngơi. Ra ngoài uống nước đi!” Y tá trưởng coi là thật, nhiệt tình đẩy Bạch Nhạn ra ngoài.

Bạch Nhạn mở mồm, nhưng không nói gì.

Giải phẫu chấm dứt, bệnh nhân được đẩy khỏi phòng giải phẫu, Lãnh Phong là người đầu tiên đi ra.

“Bác sĩ Lãnh,” Bạch Nhạn vẫn đứng ở bên ngoài gọi anh ta, giống như một đứa trẻ làm sai, cúi đầu nhận tội, “Vừa rồi trong phòng phẫu thuật, thật xin lỗi, vì tôi không nhịn được.”

Lãnh Phong tháo khẩu trang, vẻ mặt không chút thay đổi, trừng mắt nhìn cô, “Dù thế nào cô cũng là một thầy thuốc, sao ngay cả chính mình cũng không chăm sóc tốt? Cô chưa ăn mấy bữa rồi?”

Bạch Nhạn ngạc nhiên ngẩng đầu. Anh ta làm sao biết được?

“Dạ dày là phải điều dưỡng, cô không làm được sao?”

Bạch Nhạn xấu hổ, ấp úng, “Tôi cũng có làm, chỉ là… hai ngày nay thấy không ngon miệng.”

“Cô là trẻ con sao? Còn kén chọn? Không ngon miệng thì không ăn, ngon miệng thì ăn bù?” Lãnh Phong liếc nhìn cô một cái, “Người giống như cô, không xứng đứng trong bệnh viện.”

Nói xong, hừ lạnh một tiếng, gió lạnh bay đi.

Bạch Nhạn giật mình đứng tại chỗ.

“Lại giáo huấn em à?” Y tá trưởng từ bên trong đi ra, chỉ nhìn thấy một cái bóng của Lãnh Phong, liếc mắt xem thường, “Bác sĩ Lãnh này thật sự không hiểu tình người, em cũng không phải tình nguyện như vậy. Khi chị mang thai, nôn nghén cũng rất lợi hại. Ăn cái gì phun cái đấy.”

“Ai mang thai?” Một y tá khác trong phòng giải phẫu đi qua, tò mò vươn lỗ tai tới.

“Bạch Nhạn nha!”

“Oa, là mang thai trong tuần trăng mật chăng! Chúc mừng, chúc mừng nha!” Cô y tá kia chắp tay như đang chúc tết.

Bạch Nhạn không biết nên khóc hay nên cười, không đợi cô giải thích, y tá kia như một trận gió lướt đi.

Trận gió này trong chốc lát lướt đến đây, chốc lát lướt đến kia, chưa tới mười năm phút, đã thổi khắp bệnh viện.

“Nhạn, cậu có thai?” Liễu Tinh đuổi tới trước tiên, nhìn Bạch Nhạn giống như nhìn người ngoài hành tinh, “Lãnh đạo Khang thật là lợi hại, một phát đã trúng.”

Bạch Nhạn giận đến mức nghiến răng, xoay đầu về một bên. Có lẽ nên xuống tìm chủ nhiệm khoa phụ sản kiểm tra, xin một cái giấy chứng nhận nói màng trinh của cô hoàn hảo, không chút hao tổn, mới có thể chứng minh cô còn trong sạch.

Nhưng không biết chuyện này có lật ngửa cả bệnh viện không?

Người ta có thể hoài nghi thân thể lãnh đạo Khang có gì đó khó nói không?

Bạch Nhạn xấu xa cười khanh khách không ngừng.

“Xem cậu vui mừng đến mức ngu ngốc kìa, một mình cười ngây ngô. Có gì đặc biệt muốn ăn không, tớ mua cho cậu. Chua? Hay cay?” Liễu Tinh lập tức hóa thành từ mẫu, cẩn thận ngồi xổm trước mặt Bạch Nhạn, ngay cả giọng nói cũng thật nhẹ nhàng.

Bạch Nhạn lạnh sống lưng, khắp người nổi da gà.

Một cái Cửu âm bạch cốt trảo túm lấy cổ Liễu Tinh, “Nếu cậu không trở lại bình thường, tớ sẽ một cước đá cậu ra khỏi cửa.”

Liễu Tinh không chút quan tâm, “Nhạn, phụ nữ có thai không thể tùy tiện tức giận, phải bình tĩnh, mỉm cười, tâm trong như nước, nếu không sẽ ảnh hưởng tới baby trong bụng.”

“Ọe…” Bạch Nhạn không chịu nổi, che miệng, cô thật sự lại muốn ói.

“Trời ạ, phản ứng lợi hại như vậy?” Liễu Tinh nhẹ vỗ lưng cô, vô hạn thương tiếc, “Lãnh đạo Khang nhà cậu sao còn có thể để cậu đi làm?”

“Bạch Nhạn làm sao vậy?” Nói đến Tào Tháo, Tào Tháo lập tức xuất hiện.

Mặt lãnh đạo Khang đỏ như cầu lửa, đứng trên hành lang, đi theo phía sau là thư ký Tiểu Ngô.

“Lãnh đạo Khang, anh bị sốt? Mau, lui ra sau ba bước, đừng truyền vi khuẩn cho phụ nữ có thai.” Liễu Tinh hoảng loạn ngăn giữa hai người.

“Ai là phụ nữ có thai?” Đầu óc Khang Kiếm đã nóng cháy, không cách nào tự suy nghĩ.

Liễu Tinh bất mãn liếc anh một cái, “Đừng có nói với tôi anh không biết bà xã anh có thai nha.”

“Em có thai?” Ánh mắt Khang Kiếm đột nhiên biến thành hai cái đèn lồng màu đỏ, anh vuốt trán, anh sốt tới mức nói mê sảng rồi? Không phải, là Liễu Tinh đang mê sảng.

Bạch Nhạn nhếch miệng, đột nhiên cười tươi như hoa, “Vâng!” Thật thẹn thùng, thật ngọt ngào, thật hạnh phúc gật đầu.

Một thùng nước đá “rào” một cái dội thẳng vào quả cầu lửa, Khang Kiếm hít một hơi khí lạnh, môi tái nhợt như băng, “Cái gì… từ khi nào?”

“Từ khi nào, không phải anh rõ ràng lắm sao?” Bạch Nhạn hờn dỗi bĩu môi.

“Anh…”

“Nhạn mới bắt đầu nôn nghén, nhiều nhất là một tháng, lãnh đạo Khang, anh vui đến phát điên rồi chăng! Không sao, không sao, đừng áp lực, người mới làm cha đều ngu ngốc, có thể hiểu được, có thể hiểu được.” Liễu Tinh từ khoa phụ sản mà ra, kiến thúc rộng rãi.

Anh vui vẻ? Không phải, anh căm giận, anh phát điên, anh muốn gào to, anh muốn… rơi nước mắt… Trước mắt đột nhiên sao vàng đầy trời.

“Trợ lý Khang!” Tiểu Ngô vươn tới, đỡ thân thể anh.

“Làm sao có thể? Làm sao có thể?” Anh không thể tin nhìn Bạch Nhạn.

“Vì sao không thể? Nam nữ khỏe mạnh nằm trên một cái giường, mang thai là chuyện rất bình thường nha! Em rất khỏe mạnh, chẳng lẽ anh không khỏe mạnh?”

Anh há miệng thở dốc, “Anh…?”

“Anh hẳn là vui quá mà nói năng lộn xộn.” Liễu Tinh nói.

“Đừng xen mồm!” Khang Kiếm bốc lửa trừng mắt nhìn Liễu Tinh. “Bạch Nhạn, nói cho anh biết?” Anh thật sự không chịu nổi, bất cứ lúc nào cũng có thể yếu đuối ngất xỉu, nhưng trước khi ngất đi, anh nhất định phải hiểu rõ mọi chuyện.

“Em có thai hay không, trong lòng anh không phải hiểu rõ nhất sao?” Bạch Nhạn thu hồi nụ cười, tức giận liếc mắt.

Vui đùa phải có chừng có mực, nếu không sẽ không dễ thu dọn.

Mặt Khang Kiếm lại đỏ bừng, đỏ như muốn phun ra máu, rất mất mặt, nhưng cũng rất vui vẻ.

Liễu Tinh chớp chớp mắt, “Tớ không rõ nha! Vậy rốt cuộc có thai, hay là không có thai?”

Bạch Nhạn vô lực lắc lắc đầu, “Thật ra tớ chỉ…”

“Bạch Nhạn,” Khang Kiếm đột nhiên ngắt lời cô, thân mình ngả về trước, kéo tay Bạch Nhạn đặt lên trán mình, “Đầu anh rất nóng, rất khó chịu.”

“Khó chịu thì tới phòng khám, đây là phòng phẫu thuật.” Liễu Tinh buồn bực, vị lãnh đạo Khang này nhìn qua có vẻ khôn khéo, sao một chút kiến thức thông thường cũng không có.

Khang Kiếm nhìn không chớp mắt, “Bạch Nhạn, thư ký Ngô còn có chuyện khác, em giúp anh đi lấy số đi.”

Thư ký Ngô ngoài cửa ngẩn ra, trợ lý Khang có sắp xếp cho anh chuyện khác sao?

~ Hết chương 23 ~

Advertisements

5 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 23 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]

Đã đóng bình luận.