Hoa hồng giấy_Chương 24 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 24: Nên đến đều đã đến (4)

Làm quan không chỉ là có thể diễu võ dương oai, ăn uống miễn phí, mà còn có thể một đường đèn xanh khi làm mọi chuyện.

Lãnh đạo Khang đi vào bệnh viện, anh là bệnh nhân, cũng là lãnh đạo, tin tức này rất nhanh đã kinh động đến viện trưởng, một đường chạy tới đây. Còn cần gì đến Bạch Nhạn đăng ký gì đó, chủ nhiệm khoa nội tự mình đi và phòng khám bệnh, kiểm tra cho lãnh đạo Khang, viện trưởng đứng ở một bên.

Amidan có chút viêm, nhiệt độ cơ thể ba mươi tám độ bảy, máu có triệu chứng viêm, chủ nhiệm kê một đơn thuốc, đề nghị phối hợp với ba ngày truyền dịch, và uống thuốc cảm. Y tá vội vàng cầm đơn đi lấy thuốc, cái gì mà tiền thuốc, phí khám bệnh, tất cả đều miễn.

Khang Kiếm không có sức lực nói gì, chỉ có thể liên tục gật đầu nói cảm ơn, bàn tay nóng bỏng vẫn cầm tấy tay Bạch Nhạn, sợ cô vì công việc mà không thèm nhận người thân.

“Trợ lý Khang, như vậy đi, trong bệnh viện người đến người đi rất phức tạp, giường bệnh nhất định cũng không ngủ quen, để y tá Bạch đưa cậu về nhà, dù sao cô ấy có kinh nghiệm, truyền dịch ở nhà, cậu có thể nghỉ ngơi tốt hơn.” Viện trưởng loại xoay sang nói với Bạch Nhạn, “Y tá Bạch, ba ngày này cô ở nhà chăm sóc trợ lý Khang đi.”

“Viện trưởng, đây là nghỉ làm hay là đi công tác?” Bạch Nhạn cung kính hỏi chi tiết rõ ràng.

Nếu không ở trước mặt Khang Kiếm, viện trưởng thật muốn răn dạy Bạch Nhạn một trận, nha đầu này sao lại ngốc như vậy, đây… đây chẳng phải cơ hội vuốt mông ngựa đưa đến cửa sao. Ông cười ha ha, sau đó ra vẻ đang giải quyết việc công: “Đây là công tác, đương nhiên là đi công tác rồi!”

“Đi, là công tác thì tôi phải đi.” Bạch Nhạn mỉm cười.

“Không phải công tác thì cô không về nhà sao?” Viện trưởng trêu ghẹo.

“Đương nhiên không thể, hiện tôi đang trong giờ làm việc, nếu tùy tiện trốn ban sẽ không xứng với tiền lương viện trưởng trả cho tôi.”

Nhìn đi, anh không hề nhìn lầm bà xã của anh, đầu Khang Kiếm choáng váng càng lợi hơn.

Thư ký Tiểu Ngô đã bị Khang Kiếm đuổi đi. Bạch Nhạn cầm thuốc, quần áo y tá cũng không thay, đỡ Khang Kiếm ra khỏi bệnh viện đón xe.

Về đến nhà, Bạch Nhạn đỡ anh lên lầu, đi đến cửa phòng sách, nhìn vào bên trong, ngoại trừ một tủ sách, một cái máy tính, một cái giường gấp nhỏ hẹp, cô không tìm thấy bất cứ thứ gì có thể treo bình dịch, cô nhắm mắt, đỡ anh vào phòng ngủ.

Ở bên giường lớn có một chiếc mắc treo quần áo giản dị bằng gỗ, treo những quần áo thường mặc, hiện tại tạm thời được dùng làm giá treo bình dịch.

“Anh uống thuốc trước đã.” Bạch Nhạn giương mắt nhìn Khang Kiếm, anh đang kinh ngạc ngồi bên giường, mắt sáng như đuốc. Cô bình tĩnh rót cho anh cốc nước, đưa thuốc cho anh.

“Bạch Nhạn, em thay quần áo đi!” Một thân áo trắng cứ lung lay trước mặt anh, làm anh cảm giác giống như vẫn còn ở bệnh viện.

“Không thay.” Bạch Nhạn gọn gàng dùng túi treo bình dịch lên, cầm một chậu nước từ trong toilet ra, gõ kim tiêm, vừa nói vừa làm không chút nhầm lẫn, “Hiện tại em đang làm việc, đương nhiên phải mặc quần áo lao động.”

Khang Kiếm chậm rãi nằm xuống, vươn cánh tay ra để cô vuốt tìm mạch máu để đâm kim, “Đang ở nhà mà!” Thứ anh đang nằm là gối của cô, thứ anh đang đắp là chăn của cô, trong hơi thở đều có hương vị của cô, tâm tình bất an của Khang Kiếm yên ổn hơn một chút.

“Lãnh đạo Khang, có chuyện cần nói rõ, hiện tại đứng trước mặt anh là y tá Bạch Nhạn theo lệnh của viện trưởng đến nhà truyền dịch cho anh, không phải bà xã Bạch Nhạn của anh.”

Không phải đều là một người sao? Khang Kiếm nghiêng đầu khó hiểu, “A…” Kim tiêm nhanh chóng đâm vào mạch máu anh, anh không đề phòng, không khỏi than nhẹ.

Bạch Nhạn cong cong khóe miệng, tốt bụng nói, “Thân là y tá, vì năm đấu gạo mà khom lưng, chỉ có thể phục tùng sắp xếp của viện trưởng, về phần bà xã của anh, vì sự thay đổi thất thường của anh, nay Tần mai Sở, trước mắt, hai người đang chiến tranh lạnh. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, hai nước đều rút đại sứ về, tất cả phương thức kết giao đều bị đình chỉ, đóng cửa hoạt động mậu dịch, người lãnh đạo hai quốc gia tạm thời không nhìn mặt nhau, tất cả đều được vây trong trạng thái cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động chiến tranh.”

Khang Kiếm sửng sốt một giây, tố chất của quan viên chính phủ rốt cuộc cũng không uổng phí, anh không nhanh không chậm nói: “Chiến tranh không nhất định có thể giải quyết tất cả vấn đề, chúng ta có thể thông qua hội nghị hòa bình để giải quyết chiến tranh lạnh.”

“Quốc gia của em không chấp nhận.” Bạch Nhạn trả lời rất nhanh, thái độ kiên quyết. “Nhưng, lãnh đạo Khang, y tá Bạch Nhạn dựa vào đạo đức nghề nghiệp sẽ không làm vậy với anh, anh cứ an tâm ngủ thoải mái đi!” Trong dịch có cho thêm thuốc an thần, thuốc rất nhanh sẽ phát huy tác dụng.

Khang Kiếm quả nhiên cảm thấy mí mắt nặng dần, trước khi nhắm mắt, anh vẫn dũng cảm nói ra lời muốn nói: “Bà xã, anh hơi đói, anh muốn ăn “độc môn tuyệt nghệ” của em…”

Bạch Nhạn còn nghiêm túc trả lời: “Lãnh đạo Khang, y tá chỉ phụ trách truyền dịch, những cái khác không ở trong phạm vi trách nhiệm của em.”

Khang Kiếm buồn bã thở dài, bất đắc dĩ nhắm mắt ngủ.

Bạch Nhạn đứng trước giường, lúc này mới quan sát kĩ Khang Kiếm. Cái gì mà phong thái hiên ngang, cái gì mà tài giỏi hơn người, cái gì mà tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cái gì mà tiền đồ rộng rãi, nhìn xem, người này râu ria đầy mặt, hốc mắt trũng sâu, môi khô, tóc rối, hơi thở nặng nề, nhìn giống một người đàn ông bình thường sao? Vừa dây dưa với người phụ nữ khác, vừa muốn bà xã trung trinh như một, nói dối, về muộn, đàn ông có tính xấu gì anh ta đều có. Vì vậy, sự trừng phạt của ông trời đã tới rồi.

Cô tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, giơ nắm đấm với gương mặt anh tuấn của Khang Kiếm. Nhưng khi nắm đấm sắp hạ xuống, năm ngón tay lại mở ra, rất không cam lòng mà rút về.

Giả vờ đáng thương nha, lãnh đạo Khang, người nên làm người ta đồng tình là cô, không phải sao? Mang danh phận Khang phu nhân, mà lại không được người, cũng chẳng được vật, cái gì tốt đều không có, trước người khác còn phải giả vờ ngọt ngào với anh ta, phía sau người ta còn phải đấu trí đấu dũng với người đẹp Y.

Chính cô cũng bội phục mình khoan dung độ lượng.

Hôn nhân không phải tình yêu, không thể nói chia tay là chia tay. Khi đó sao cô lại choáng váng như vậy nhỉ, bị anh ta dùng vài chiêu đã lừa vào tay, suốt hai tư năm thủ thân như ngọc, vì sao đến anh ta lại không xem xét kỹ càng?

Không phải quân ta bất lực, mà là quân địch quá đông và hung hãn. Lãnh đạo Khang che giấu thật sâu nha!

Cô chỉ là một y tá nhỏ, có gì đáng để anh ta che giấu như vậy, thậm chí lấy hôn nhân đánh cược? Mục đích là gì?

Cô vẫn tự hỏi mình như vậy, vẫn nghi hoặc như vậy, nhưng cô lại giống như đà điểu, không muốn biết đáp án. Cô luôn nghĩ lãnh đạo Khang có cảm tình với cô nhưng còn chưa khai quật được những điểm tốt của cô, cho nên mới làm một số chuyện ngu xuẩn. Sẽ có một ngày, anh ta sẽ hiểu cô, hai người sẽ sống cùng nhau như những gia đình hạnh phúc khác.

Vì thế, cô mới hết lần này đến lần khác che giấu sự thất vọng, một mình nuốt xuống, lại sôi sục ý chí chiến đấu chờ mong một tia hy vọng.

Nhưng ý chí chiến đấu cũng không phải vô hạn.

Bạch Nhạn khẽ thở dài, giúp Khang Kiếm chỉnh tốc độ truyền dịch chậm lại rồi đi ra ngoài.

Khang Kiếm bị cái nóng đánh thức, toàn thân giống như ngập trong mồ hôi, trán, cổ, đều là mồ hôi dày đặc. Ra mồ hôi là chuyện tốt, có thể ép khí lạnh trong cơ thể ra ngoài. Anh nuốt nước miếng, cổ họng cũng không còn đau nữa. Thân thể thoải mái hơn nhiều, nhưng đã đói đến mức bụng thì thầm kêu.

Nhưng, bụng cũng rất trướng, anh khẩn cấp nhăn mày.

Ngoài trời đã tối đen như mực, trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn bàn, sợ anh lại bị lạnh, Bạch Nhạn không mở điều hòa mà mở cửa sổ, nhưng bên trong vẫn có vẻ vô cùng oi bức.

Bạch Nhạn không ở trong phòng.

Khang Kiếm ngồi dậy, muốn tự mình xuống giường đi toilet, phát hiện không thể làm được. Kim tiêm cắm trên tay phải anh, nếu anh dùng tay phải để cầm bình, rất có khả năng sẽ hồi huyết, nếu dùng tay trái để cầm thì không có cách nào mở khóa quần.

“Bạch Nhạn!” Vừa mở miệng, âm thanh khàn khàn, căn bản không truyền xa được.

Anh xuống giường trước, xem có thể chuyển ra cạnh cửa hay không, anh dựa vào đầu tủ đứng lên, nhìn thấy túi xách của Bạch Nhạn trên đầu tủ đang mở ra, một vạt màu hồng bên trong thu hút sự chú ý của anh.

Anh vươn tay trái, nhẹ kéo ra, một chiếc khăn tay bị kéo ra, vạt màu hồng kia ngay bên trong chiếc khăn tay, anh mở ra từng lớp một, ánh mắt ngạc nhiên trừng lớn, là một bông hoa hồng giấy. Bông hoa hồng này hiển nhiên được Bạch Nhạn nâng niu nhất, không chỉ có khăn tay bọc ở ngoài, bên ngoài lớp giấy còn có một lớp màng bảo vệ.

Cái này có ý nghĩa đặc biệt gì sao?

Mặc kệ có ý nghĩa gì, Khang Kiếm khẳng định bằng trực giác, người tặng bông hoa này nhất định là một người đàn ông, đối với Bạch Nhạn mà nói, là một người đàn ông rất rất quan trọng.

Vì sao trước giờ anh chưa từng nghe tới?

Khang Kiếm cau mày, vẻ mặt nghiêm trọng trong lúc rầu rĩ trong lòng. Lúc này, ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân, anh vội vàng đặt bông hoa hồng giấy lại trong túi.

“Anh đang làm gì vậy?” Bạch Nhạn đẩy cửa bước vào, giật mình hô một tiếng.

Khang Kiếm đổ mồ hôi lạnh, “Anh không…” Anh quay đầu nhìn cái túi, đột nhiên phát hiện trong ống truyền dịch, máu đã sắp chảy đến vị trí điều chỉnh.

Mặt của anh trắng bệch.

Bạch Nhạn nổi giận, bước nhanh tới nhìn dây truyền dịch của anh, hung hăng trừng mắt nhìn anh, “Nếu anh không phối hợp với công tác của em, em lập tức gọi 120 kéo anh tới bệnh viện.”

“Anh phối hợp… Bà xã, anh chỉ muốn đi toilet…” Anh lau cái trán ướt đẫm, vô cùng buồn bực.

Trước mặt bệnh tật, anh hùng hụt hơi.

Bạch Nhạn không nói gì, cầm bình dịch, đỡ anh vào trong toilet. Trước bồn cầu, cô xoay người sang chỗ khác, một lúc lâu vẫn chưa nghe thấy tiếng nước chảy. Cô quay đầu lại, đối diện với tầm mắt vụng trộm đánh giá cô của Khang Kiếm.

“Anh đừng có chướng ngại tâm lý gì, anh có thể coi em là không khí, là người vô hình, chuyện này đối với y tá bọn em đều rất bình thường.”

“Em… trước kia cũng từng đỡ đàn ông khác vào toilet?” Khang Kiếm ra vẻ không thể chấp nhận được.

“Đương nhiên, không chỉ thế, bọn em còn phải giúp họ tắm rửa, thay quần áo, đây chính là chuyện trong phạm vi trách nhiệm của bọn em.” Hắc hắc, điều này đương nhiên là giả, trước kia cô ở khoa phụ sản, không có bệnh nhân nam, khi tới phòng giải phẫu, bệnh nhân đều được các y tá chăm sóc, không liên quan đến cô. Nhưng, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của anh làm cô không nhịn được muốn đùa anh một chút.

Khang Kiếm rầu rĩ thu hồi ánh mắt, ngốc ngốc kéo khóa quần, đem nước tiểu ngập ngừng phóng ra.

Bạch Nhạn đưa lưng về phía anh nghe tiếng nước rào rào, mặt cười bất giác đỏ lên.

Ra khỏi toilet, cánh tay Khang Kiếm đột nhiên từ sau ôm lấy eo Bạch Nhạn, cô sợ tới mức thân hình cứng đờ.

“Bà xã, chúng ta đàm phán, được không?”

Hô hấp nóng bỏng thổi bên tai cô, làm cho cô rất ngứa, cô nhẹ nhàng hít một hơi, còn ngửi được mùi mồ hôi trên người anh, vừa tỉnh ngủ, trong mắt anh còn chút rỉ mắt màu trắng, cứ như thế đòi đàm phán với cô, một chút phần thắng cũng không có!

Bạch Nhạn không nhịn được bật cười, suy nghĩ một lát rồi nói: “Hiện tại, quốc gia của em chưa tính đến phương diện này.”

A, hôm nay vì sao lãnh đạo Khang lại đổi xưng hô, một câu “bà xã”, hai câu “bà xã” nha? Quái tai!

Cũng là từ chối, nhưng ngữ khí rõ ràng uyển chuyển hơn nhiểu, lộ ra chút ánh sáng rạng đông, lãnh đạo Khang vui vẻ trong lòng, “Quốc gia của anh nhất định sẽ dùng thành ý để xúc tiến hòa bình hai nước.”

Bạch Nhạn cười cười. “Thành ý của quý quốc là gì?”

Khang Kiếm sửng sót, đầu óc đột nhiên bãi công. Anh rất rõ Bạch Nhạn, làm y tá tuyệt đối là bất công với cô, cô là nhà ngoại gia thiên tài, công phu ăn nói của anh tuyệt đối không thắng được cô, “Về sau cho em làm lãnh đạo.” Nhưng lời này, chưa trải qua đại não kiểm định đã thốt ra.

Nói xong, trong lòng tràn đầy hối hận, sao anh có thể nói ra những lời ngu ngốc như thế?

Bạch Nhạn nheo mắt, nở nụ cười ra vẻ vừa mừng vừa sợ, “Lời ấy là thật sao?”

Anh không nói gì, tiếp tục đi theo con đường rất truyền thống, trực tiếp hôn lên, định che lại cái miệng nhỏ nhắn làm anh cứ muốn rồi lại muốn, mong rồi lại mong kia.

Nhưng, Bạch Nhạn né tránh, nhếch miệng nói, “Anh… chưa đánh răng, như vậy không vệ sinh.”

Nhiệt độ vừa mới hạ xuống của lãnh đạo Khang lại bắn ngược trở về.

“Nhưng em cảm động thành ý của lãnh đạo Khang, như vậy đi, để Đảng xem xét, còn phải xem thái độ sau này.” Bạch Nhạn ở trong một đám lửa nóng, lạnh lạnh kết luận.

Trong buổi tối này, trái tim đáng thương của lãnh đạo Khang thiếu chút nữa bãi công.

~ Hết chương 24 ~

Advertisements

7 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 24 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]

Đã đóng bình luận.