Hoa hồng giấy_Chương 25 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 25: Nên đến đều đã đến (5)

Đừng tưởng rằng một cột sóng cao nghìn mét đột nhiên đánh úp lại, chỉ cần gió êm sóng lặng thì sẽ trở thành một dòng suối.

Khang Kiếm cũng không dám suy nghĩ đơn giản như vậy,  từng tế bào trong người anh đều tỉnh táo, từng sợi lông đều giương lên, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tiếp chiêu của Bạch Nhạn.

Nếu Bạch Nhạn giống những người phụ nữ khác, khóc sướt mướt, không ngớt nói ra những nghi vấn, giận dữ vì bị anh phụ lòng, làm ầm ĩ lên hoặc muốn ly hôn, anh mới cảm thấy đó là phản ứng bình thường. Nhưng Bạch Nhạn thì sao, không nói với anh một chữ về chuyện của Y Đồng Đồng, cũng không nói có tính toán gì cho tương lai, chỉ tức giận.

Sự tức giận của cô chính là không chịu để ý đến anh, không chịu làm việc nhà, không quan tâm đến anh, đây chỉ là giận hờn sau khi vợ chồng cãi nhau, không giống như thái độ nên có khi gặp phải chuyện như vậy. Cô không rơi một giọt nước mắt, chưa từng nói một câu giận dữ, nhưng thật ra cô cũng không khoan dung, rộng lượng.

Trừ phi anh cũng không phải là người mà cô muốn để ý?

Còn đóa hoa hồng giấy kia? Khang Kiếm nhíu mày.

Hiện tại, cô vẫn cười, nhưng lại cười rất xa cách, vẫn nói chuyện với anh nửa thật nửa giả, nhưng anh cảm giác được cô tự đặt mình ở một nơi rất xa, đứng ở đây cũng chỉ để làm hết phận sự của một y tá.

Trong lòng cô có phải đã thật sự chuẩn bị buông tha cho cuộc hôn nhân này hay không?

Khang Kiếm nhận lấy bát cháo Bạch Nhạn đưa tới, tìm hiểu đánh giá Bạch Nhạn. Khi anh đang truyền dịch, cô đi xuống nấu một ít cháo trắng, rất nhạt mà cũng không ngon miệng. Cô đã ăn trước ở bên dưới, sau khi anh truyền dịch xong mới múc cho anh một bát. Ngày đã không còn sớm, bát cháo này chỉ có thể xem như miễn cưỡng lấp đầy bụng.

Anh vẫn ra mồ hôi không ngừng, cô đứng lại trong căn phòng oi bức này mà không đi nơi khác, phía sau đồng phục y tá thấm một vệt mồ hôi. Cô lấy từ trong thư phòng cho anh một bộ quần áo ngủ sạch sẽ, bảo anh sau khi ăn xong thì lau thân thể một chút, thay quần áo ra. Không thể tắm, đề phòng nhiệt độ lại tăng lên. Sau đó, cô cầm quần áo của mình tới thư phòng ở đối diện.

“Cô ấy là bạn gái cũ của anh. Ngày đó, ở khách sạn Hoa Hưng là lần gặp mặt cuối cùng của bọn anh, anh… nói chia tay với cô ấy!” Khang Kiếm khó khăn nuốt xuống một ngụm cháo, vội mở miệng.

Bạch Nhạn đứng cạnh cửa sổ, cầm một quyển sách làm quạt. “Ừ!” Cô không ngạc nhiên, cũng không hờ hững, đáp lời một tiếng ý rằng cô đang nghe.

Một lần cuối cùng, vậy trước đấy không phải đã có rất nhiều lần sao? Người đẹp họ Y quả thật không khoa trương.

“Anh vẫn ngủ ở thư phòng vì anh cảm thấy chưa chấm dứt hoàn toàn với cô ấy, anh…” Khang Kiếm lúng túng khóe miệng giật giật, làm cho một người đàn ông luôn luôn kiêu ngạo như anh nói ra những lời này thật sự là rất khó xử, nhưng lại không thể không nói.

“Anh thủ thân vì cô ta.” Cô giúp anh nói tiếp một câu.

Khang Kiếm ngẩng đầu, “Không phải, thực ra bắt đầu từ ngày chúng ta kết hôn, anh… đã không cùng cô ấy nữa.” Ngay cả gân mạch cũng đỏ lên. Thật sự là xấu hổ mà, thẳng thắn trước mặt bà xã của anh một chuyện thế này.

“Anh muốn nói cho em biết, trong hôn nhân của chúng ta, anh thật sự không có quan hệ xác thịt ở bên ngoài chứ gì?” Bạch Nhạn đã đi tới, nhận lấy cái bát trong tay anh, đôi mắt lạnh lùng như gương, anh ở trong đó nhếch nhác không chịu nổi.

Sắc mặt anh không chút thay đổi… Thật ra anh không biết phải có biểu cảm gì.

Anh không nói gì… Thật ra anh không biết có thể nói cái gì.

Lãnh đạo Khang, em thật sự không muốn biết những chuyện đó. Tình nhân giống như ruồi bọ trong một mâm đồ ăn, em không nhìn thấy thì cũng cứ ăn thôi, không xảy ra bất cứ chuyện gì, nhưng hiện tại anh đã bắt nó ra, em còn dám ăn bàn đồ ăn này sao?”

Mặt Khang Kiếm xoẹt một cái biến thành màu xám.

“Vì sao ngày đó em không nghe anh giải thích? Vì loại chuyện này không giải thích nổi. Lãnh đạo yêu quý, anh nói ngày chúng ra đăng ký hay là ngày chúng ta tổ chức hôn lễ vậy? Nếu là ngày hôn lễ, khi đó trên pháp luật chúng ta đã là vợ chồng, anh quả thật đã ngoại tình. Nếu là ngày đăng ký kết hôn, vậy trước đó, gần nửa năm chúng ta quen nhau, anh cũng đã một chân đạp hai thuyền.”

Cô ngửa hai tay ra, nhướn mày, trên mặt viết “Đừng chối nữa, anh chính là một đại củ cải hoa tâm!”

Khang Kiếm chưa bao giờ từng chột dạ như vậy, xấu hổ quẫn bách, ước gì trên giường có một cái lỗ để chui xuống.

“Cho nên em nói anh nợ em một cái đại nhân tình, đâu chỉ là một cái, anh nợ em rất nhiều.” Lần đầu tiên Bạch Nhạn cảm thấy không muốn tươi cười trước mặt Khang Kiếm, cô xoay người, hai vai kịch liệt co lại, liều mạng kiềm chế xúc động rơi nước mắt.

“Anh biết không? Lãnh đạo, anh thật sự rất ức hiếp em.” Nước mắt bị nuốt vào lòng lại theo lời nói này mà trôi ra.

“Bạch Nhạn…” Khang Kiếm vô cùng xầu hổ đi tới phía sau cô, muốn ôm lấy eo cô, muốn xoay mặt cô lại, nhưng tay dừng trên không trung rồi lại bất lực thu về.

Hôm nay, anh cũng biết sợ sệt.

“Anh cũng không phải chia tay cô ta vì em, là cô ta không biết kiêng nể, anh sợ anh hưởng đến đợt tranh cử thị trưởng sắp tới mới đưa ra đề nghị chia tay.”

“Không phải.” Khang Kiếm vội vàng phủ định, “Chia tay không phải vì trị trí thị trưởng kia.”

“Lãnh đạo Khang, lời nói của anh không có một chút độ tin cậy.” Cô xoay người, trên mặt khô ráo, nhưng anh nhìn được sự đau đớn toát ra từ đáy mắt cô, đây là anh đã gây ra cho cô.

Anh vô cùng xấu hổ nhắm mắt lại.

“Anh muốn nói đó là vì em? Đúng, chúng ta mới kết hôn hơn một tháng, nếu hiện tại tách ra, người khác nhất định sẽ nói ngắn nói dài, nhất định sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của anh, anh vô cùng bình tĩnh, cũng rất quyết đoán. Lãnh đạo Khang, vì sao anh muốn lấy em?”

Anh há miệng thở dốc, toát ra một tia cười khổ, “Anh nói em sẽ tin sao?”

Cô cắn cắn môi, gật đầu, “Vì vậy đừng nói, lãnh đạo Khang, em…”

Anh ngừng thở, ngơ ngác nhìn cô, sợ cô sẽ buôn một câu, “Em muốn ly hôn!”

“Em cần suy nghĩ thật kỹ, trong khi mẹ anh đến ở, chúng ta cứ giữ nguyên như vậy đi. Vóc người anh to lớn, sau này anh ngủ ở phòng ngủ, em ngủ ở thư phòng. Lãnh đạo Khang, anh cũng không cần lo lắng, đến hội nghị tháng một sang năm còn nửa năm nữa, em nghĩ em sẽ kiên trì cho tới lúc đó. Em đi ngủ!” Cô dịu dàng cười, hai má lúm đồng tiền đáng yêu chớp lên.

“Bạch Nhạn, vì sao em vẫn đối tốt với anh như vậy?” Anh giữ chặt cô lại.

Cô không chế giễu, cũng không đùa cợt, nhìn anh thật sâu rồi thở dài. “Bởi vì em không phải là anh, em không nỡ làm những chuyện tổn thương người trong gia đình. Anh không hiểu giấc mộng của một người lớn lên không có bố. Em cũng muốn xúc động mắng chửi hai người, sau đó thẳng thừng vẫy tay tạm biệt với tất cả. Nhưng,…” Cô ngẩng mặt lên, nhìn bốn phía, “Gia đình này sẽ không còn, nhưng em cũng chỉ chỗng đỡ được đến tháng một sang năm. Đi lau mình đi, trên người anh đầy mùi mồ hôi.” Thế nào, đủ nhu thuận, đủ thiện lương, đủ chăm sóc rồi chứ! Phụ nữ là động vật mềm yếu, có thể ngẫu nhiên mạnh mẽ, ngẫu nhiên giả ngốc nghếch, nhưng khi cần mềm yếu thì nhất định phải mềm yếu.

Lần này, hãy để cho cảm giác tội lỗi, cảm giác áy náy tra tấn lãnh đạo Khang đến chết đi, nếu như anh vẫn còn là một người có đạo đức.

Cô mở cửa bước ra, bỏ lại anh đứng yên như pho tượng.

Anh đờ đẫn đi vào phòng tắm, đờ đẫn cởi quần áo, đờ đẫn vặn nước ấm trên bồn rửa mặt, đờ đẫn giặt khăn mặt, lung tung lau người.

Chỉ có thể chống đỡ được đến tháng một sang năm? Cô thật sự đã quyết định bỏ rơi anh. Khoan dung, rộng lượng, không ngại nghi ngờ như vậy. Cô giống một thiên sứ thánh thiện, còn anh là một tên tiểu nhân xấu xa.

Chuyện này thì có gì lạ, anh biết sớm hay muộn cô cũng sẽ hận anh, thời gian nửa năm cũng đủ để anh thực hiện kế hoạch của mình, tất cả đều không vượt khỏi quỹ đạo, nhưng vì sao trong lòng anh lại cảm thấy nhè nhẹ đau đớn như vậy?

Ngày hôm sau, nhiệt độ không tăng trở lại, Khang Kiếm cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, chỉ là thân thể có chút suy nhược. Anh xuống lầu, thấy trên bàn ăn cơm lại có sữa, hoa quả, trứng gà luộc, và cả cháo sóng sánh.

Bạch Nhạn đang phơi quần áo ở ban công, mưa thuận gió hòa, không nhìn ra tối qua giữa bọn họ đã có một cuộc nói chuyện rất sâu sắc.

“Lãnh dạo, vừa rồi thư ký Giản gọi điện đến, nói chuyện gì đó về việc giải tỏa và di dời, một lát nữa cậu ấy sẽ tới đây đón anh. Như vậy đi, ban ngày em cũng về bệnh viện làm việc, anh còn truyền dịch hai ngày nữa, buổi tối trở về giúp anh. Nhưng anh cố gắng đừng mở điều hòa, ra một chút mồ hôi cũng không sao.”

Bạch Nhạn vào toilet, đặt cái giỏ quần áo xuống, khi đi ra đã thay xong quần áo đi làm.

“Em không ăn sáng sao?” Khang Kiếm nhìn theo bóng hình xinh đẹp của cô.

“Em ăn rồi, hôm nay anh có thể không rửa bát, để buổi tối em về rửa.” Cô kiểm tra lại túi xách, vẫy vẫy tay với anh rồi ra khỏi cửa.

Một mình anh ngồi cạnh bàn, khuấy cháo trong bát, anh biết đồ ăn này là nấu riêng cho anh, nhưng anh không có chút cảm giác muốn ăn.

Anh nhớ tới bữa sáng thân thiết trước kia, cô đùa nghịch không ngừng, có một lần, cô còn làm nũng dùng áo sơ mi của anh làm khăn lau miệng, anh nhìn vết bẩn trước ngực áo, dở khóc dở cười.

Cảnh tượng như vậy, sau này sẽ không còn nữa sao?

Đến văn phòng, Giản Đan báo cáo lại hội nghị hôm qua, anh lại gọi một cuộc điện thoại cho cục trưởng xây dựng, hỏi tình hình giải tỏa và di dời ngày hôm qua. Hai cục trưởng cục nhà đất và quản lý đô thị tới nói chút chuyện, sau đó cục trưởng cục nhà đất cười hỏi: “Trợ lý Khang, hôm nay là cuối tuần, có kế hoạch gì chưa?”

Khang Kiếm quay đầu xem lịch, hôm nay thật sự là thứ Sáu. “Tạm thời còn chưa có việc gì.”

“Rạp chiếu phim Tân Giang đang chiếu “Avatar” phiên bản 3D, trên mạng đánh giá không tệ, cậu đưa người yêu đi xem không?” Cục trưởng cục nhà đất từng là chủ nhiệm khoa tiếng Trung của một trường đại học, còn giữ lại chút dáng vẻ thư sinh.

“Chỗ tôi vừa mới có người đưa tới mấy tấm vé.” Cục trưởng cục nhà đất lấy từ trong cặp ra một tập vé, “Thư ký Giản, thư ký Ngô, lại đây đi.”

Giản Đan và Tiểu Ngô cười hì hì đi vào, “Chúng tôi cũng có phần sao?”

“Cái gì gọi là cũng có?” Cục trưởng cục nhà đất cười cười nói, “Không chỉ các cậu có mà bạn gái các cậu cũng có phần.”

“Cục trưởng sáng suốt, vé này không dễ mua, bởi vì vé đều đã bị đặt trước cả.” Tiểu Ngô nói.

“Tôi cũng chỉ hưởng sái của bạn bè thôi, là quản lý rạp chiếu phim đưa tới.”

“Thì ra vé này là đi cửa sau tới.”

Mấy người cười.

Khi trong văn phòng chỉ còn lại một mình Khang Kiếm, anh cầm hai tấm vé, nhìn mặt trước mặt sau. Trên hai tấm vé này có ghi từ thứ Sáu đến Chủ nhật, ba ngày này anh có thể chọn một ngày tới xem.

Hôm nay, ngày mai, phải truyền dịch, anh muốn đi, Bạch Nhạn nhất định không đồng ý, vậy ngày kia đi! Anh bỏ hai tấm vé vào ngăn kéo, cũng đã lâu chưa cùng Bạch Nhạn xem phim, ăn cơm ở ngoài, ngày chủ nhật nhất định phải thực hiện.

Anh tạm thời không nói, hôm đó sẽ cho cô một sự bất ngờ.

Vừa nghĩ, bàn tay anh vô thức hướng về phía điện thoại, bấm dãy số quen thuộc.

“Lãnh đạo, sao vậy?” Giọng nói nhỏ nhẹ của Bạch Nhạn vang lên bên tai anh, anh không tự chủ được mà mỉm cười.

“Ăn cơm chưa?”

“Sao? Đã một giờ rồi, sao có thể chưa ăn?”

Anh đỏ mặt, “Vậy… Vậy hôm nay vào phòng phẫu thuật mấy lần?”

“Buổi sáng hai lần, buổi chiều có thể còn một lần, không phải là cuộc giải phẫu lớn.” Hôm nay lãnh đạo Khang sao lại quan tâm đến việc này?

“Ừ, có mệt không?”

“Không có gì! Lãnh đạo, anh không có việc gì chứ?”

“Anh… không có việc gì, chỉ là muốn… trò chuyện với em.”

“Lãnh đạo, đây là điện thoại phòng phẫu thuật, là vì những việc liên quan đến phẫu thuật mới lắp đặt.” Bạch Nhạn nói ngắn gọn, “Nếu có chuyện gì khẩn cấp mà chúng ta lại chiếm mất đường điện thoại, có vẻ không tốt lắm.”

“Ừ!” Khang Kiếm hậm hực ngắt điện thoại, ừng ực uống mấy ngụm nước mới hạ xuống được gương mặt đỏ bừng.

Bạch Nhạn chậm rãi gác điện thoại, buồn bã lắc lắc đầu.

“Y tá Bạch.” Lãnh Phong từ một hành lang khác đi tới.

Bạch Nhạn theo phản xạ có điều kiện mà thẳng lưng lên, lén lút cách xa khỏi điện thoại. “Bác sĩ Lãng, có chuyện gì?” Hôm nay khoa tiết niệu không sắp xếp giải phẫu, cơn gió lạnh này lại lướt đến đây làm gì?

Lãnh Phong sờ sờ mũi, nhìn bên cạnh thấy không có người khác mới hỏi: “Ngày mai cô có phải tăng ca không?”

“Ngày mai tôi nghỉ.”

“Vậy sáng sớm ngày mai cùng tôi ra ngoài một chút.”

“Đi đâu vậy?”

“Sáu giờ xe sẽ đến trước cửa khu nhà cô, đến lúc đó sẽ nói cho cô.”

“Sáu giờ?” Bạch Nhạn trợn mắt, vậy quá sớm mà!

“Không dậy được?”

“Không, có thể. Đi trong bao lâu?”

“Giữa trưa ngày kia sẽ về, cô biết lái xe không?”

“Tôi… có học qua, nhưng chưa từng chạm vào xe.”

“Ừ!” Lãnh Phong gật đầu, không nói gì nữa rồi đi mất.

Bạch Nhạn như lọt vào sương mù, một lúc lâu mới tỉnh lại.

Ngày kia, vậy không phải phải ở bên ngoài một tối sao? Vậy còn truyền dịch cho lãnh đạo Khang thì làm sao bây giờ? Phòng khách cho mẹ chồng đại nhân còn chưa dọn dẹp, nhưng, nhưng… ai có dũng khí đắc tội “dòng nước lạnh Siberia” kia?

Bạch Nhạn bực bội, cái mũi nhăn thành một đoàn.

~ Hết chương 25 ~

Advertisements

6 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 25 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]

Đã đóng bình luận.