Hoa hồng giấy_Chương 26 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 26: Nên đến đều đã đến (6)

Bạch Nhạn cùng đường, nghĩ tới nghĩ lui, cứu cô trong lúc nguy nan dường như chỉ có Liễu Tinh.

“Dựa vào cái gì, tớ cũng là người có ông xã, vì sao còn phải giúp cậu chăm sóc ông xã nhà cậu?” Vẻ mặt Liễu Tinh không thương lượng, đầu lắc như trống lắc.

Bạch Nhạn không dám nói là Lãnh Phong tìm cô, hai tay chắp lại như đang vái quan âm bồ tát, “Cậu là đại mỹ nữ cứu khổ cứu nạn, lần này xin thương xót đi! Lần sau tớ cũng giúp cậu chăm sóc ông xã một lần là được.”

“Quên đi! Thầy giáo Lý nhà tớ đời này chỉ có thể tốt với một mình tớ, trong mắt cũng chỉ có thể chứa một mình tớ, chiều chuộng một mình tớ, chăm sóc anh ấy cũng chỉ có thể là tớ. Tớ thật vất vả mới dạy dỗ được ông xã, những sắc nữ khác đừng mơ mộng chạm vào, tớ giết cả nhà cô ta.”

Bạch Nhạn rùng mình một cái, cười cười, “Tớ không chạm vào là được, tớ đút lót được không?” Liễu Tinh và ông xã là đính thân từ nhỏ, thật sự là tình duyên từ kiếp trước mà, hai người vừa nhìn một cái là đã dính lấy nhau. Tình cảm mười mấy năm, hai người không chỉ không nhàm chán mà còn ngày càng sâu đậm. Nếu thầy giáo Lý thật sự có tâm tư gì khác, không biết Liễu Tinh sẽ làm ra chuyện gì.

Ánh mắt Liễu Tinh đảo quanh, “Đút lót à!” Ngón tay chống cằm, vẻ mặt lộ ra nụ cười gian xảo, “Nếu cậu tặng tớ hai tấm vé “Avatar” thì tớ sẽ suy nghĩ.”

Hai vai Bạch Nhạn rũ xuống, nhìn nhìn mặt trời nóng bỏng bên ngoài, “Tớ có thể quy đổi thành nhân dân tệ không?”

Liễu Tinh trợn mắt, “Cậu cho rằng ai cũng là thần giữ của như cậu hả? Nhìn đến tiền là chân không bước nổi nữa?”

Bạch Nhạn bấm bụng chịu đựng, may hôm nay vẫn còn trong ngày nghỉ được viện trưởng ân chuẩn, dùng cả nửa ngày đứng trước cửa rạp chiếu phim, cam chịu đứng giữa một đám người bốc mùi mồ hôi, chậm rãi tiến về phía trước.

Buổi tối về đến nhà, lãnh đạo Khang đã trở vể, đứng trong phòng bếp, vừa mở tủ lạnh vửa kiểm tra giỏ trái cây, khóe miệng ẩn một tia ý cười.

“Mặt em sao lại phơi nắng thành như vậy?” Nghe được tiếng mở cửa, anh đi ra khỏi phòng bếp.

Mặt bà xã của anh một vạt bóng loáng, tỏa ra vẻ hồng hồng, vừa nhìn đã biết là phơi nắng lâu ở bên ngoài.

“Đừng nói nữa.” Xếp hàng ba tiếng, cuối cùng cũng mua được hai vé, gọi điện cho Liễu Tinh đến lấy, con bé hôn môi hai tấm vé rồi vội vàng báo tin vui cho ông xã, hoàn toàn quên mất người đã mua vé. “Anh đi tắm trước đi, sau đó em sẽ truyền cho anh hai bình dịch, phải đến mười một giờ tối đấy!”

“Anh muốn ăn cơm tối trước.” Khang Kiếm gọi Bạch Nhạn đang định lên lầu lại.

Bạch Nhạn nhắm chặt mắt, “Được rồi!”

Lên lầu thay quần áo, mặc tạp dề, đầu cô choáng váng, không có tâm tư nấu cái gì cầu kỳ, trong tủ lại có sủi cảo đông lạnh, cô bỏ một túi ra. Lại trộn một ít rau diếp với nước tương, một chút dầu vừng, vừa đặt lên bàn Khang Kiếm đã thấy thèm ăn.

“Đừng uống nước lạnh,” sủi cảo có điểm mặn, anh ăn thấy miệng khô, cầm lấy một chai nước khoáng định rót đã bị Bạch Nhạn giật lấy, cô vào phòng bếp, đổ từ máy pha cả phê cho anh một cốc nước ấm, “A-mi-đan còn chưa khỏi hẳn đâu!”

Anh cười cười, nhận lấy.

Bạch Nhạn lại không có khẩu vị, ăn mấy miếng sủi cào rồi gác đũa, chỉ mãnh kiệt uống nước.

“Hôm nay xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có gì, nhưng ngày mai có chút việc, rất sớm đã xuất phát, em đã nói với Liễu Tinh rồi, con bé sẽ tới đây truyền dịch cho anh.”

“Ngày mai không phải thứ bảy sao?” Khang Kiếm hỏi.

Bạch Nhạn liếc anh một cái, “Thứ bảy thì sao? Không phải bình thường anh không nghỉ sao?”

“Anh… không giống nha!”

“Anh là lãnh đạo, em bị lãnh đạo? Thật ra bị nô dich không phải cũng là bị lãnh đạo sao.”

Tâm tình Khang Kiếm đột nhiên bị phá hỏng, “Có phải em không muốn nhìn thấy anh nên mới cố ý đi ra ngoài có việc không?” Anh liên tưởng đến tình cảnh bữa sáng trên bàn, một mình đơn độc ăn cơm, không nhịn được mà hỏi.

“Oa, anh hiểu em, lãnh đạo Khang có khác! Em và anh thật sự là thần giao cách cảm đấy.” Bạch Nhạn kéo khóe miệng, nhăn nhăn mặt.

“Khi nào thì trở về?” Anh nghĩ người kia chẳng nói được điều gì vui vẻ đâu!

“Giữa trưa chủ nhật.”

“Lâu như vậy?” Âm lượng lên cao tám độ.

“Em cũng không muốn, nhưng đây là công việc, công việc!” Bạch Nhạn đứng lên, bất đắc dĩ lắc đầu.

Khang Kiếm yên lặng ăn hết sủi cảo trên bàn, giúp thu dọn bát đĩa, “Được, anh ở nhà chờ em.” Anh đột nhiên nói.

Bạch Nhạn vâng một tiếng.

Bởi vì tinh thần của Khang Kiếm không tệ nên buổi tối, anh an vị ngồi trong phòng khách truyền dịch. Phòng khách rộng rãi, cửa kính thông ra ban công lại mở, sẽ cảm giác mát mẻ hơn chút ít. Lại có thể xem tivi, dùng chút hoa quả.

Tivi đang mở đài truyền hình Hồ Nam, đang phát một chương trình hài, xem cũng thoải mái. Người vừa rồi còn cười ha hả, sao giờ đã không nghe thấy tiếng nữa, Khang Kiếm nghiêng người, nhìn thấy Bạch Nhạn nằm trên sofa, đã ngủ.

Dáng ngủ của Bạch Nhạn rất ngoan, một bàn tay đặt trên ngực, một bàn tay kê dưới đầu, môi hơi cong, má lúm đồng tiền nhàn nhạt, lông mi dài như cây quạt phủ xuống một vạt tối. Bạch Nhạn lúc này không dí dỏm, không tinh quái, cũng không có khí thế bức người, làm người ta hít thở không thông, cô chỉ như cô gái hàng xóm, hiểu chuyện, nhu thuận, xinh đẹp, điềm tĩnh.

Nếu có một cô con gái như vậy, làm bố không biết sẽ kiêu ngạo thế nào.

Khang Kiếm bị một suy nghĩ phát ra từ trong chính đầu mình làm hoảng sợ, tim đập thình thịch, anh vội vàng dời ánh mắt về phía tivi.

Nhưng suy nghĩ này lại như bám rễ trong đầu anh, xoay quanh trong đầu rất lâu, cả đêm vẫn không chuyển đi được, khi nhắm mắt lại, anh thậm chí còn có thể tưởng tượng ra một Bạch Nhạn nhỏ bện tóc đuôi sam, mặc váy hoa.

Anh rất nghi ngờ có phải lần này sốt cao làm đầu óc anh cháy hỏng rồi không. Sao có thể liên tưởng đến chuyện tuyệt đối không có khả năng này?

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Bạch Nhạn xuất phát, Khang Kiếm còn đang ngủ. Sáu giờ, bên ngoài đã rất sáng. Hướng đông hất lên ánh sáng vàng, mặt trời vội vàng muốn nhảy ra từ đường chân trời, không có một ngọn gió, hôm nay nhất định lại là một ngày nắng nóng như lửa.

Bạch Nhạn xách túi, vừa ngáp vừa đi ra ngoài cổng tiểu khu. Một chiếc xe màu đen đỗ ven đường, cửa kính xe mở ra, cô nhìn thấy Lãnh Phong ngồi ghế sau, lái xe là bác sĩ gây mê Mã Gia trong bệnh viện.

Mã Gia mở cửa cho cô, cô ngồi ở ghế phó lái, thản nhiên mở miệng chào hỏi.

“Đi thôi!” Lãnh Phong phun ra hai chữ rồi nhắm mắt lại dưỡng thần.

“Chúng ta đi đâu vậy?” Bạch Nhạn hỏi.

“Kim Lâm.” Người trả lời là Mã Gia.

Bạch Nhạn sửng sốt, Kim Lâm là một huyện tận cùng tỉnh Tân Giang, cách Tân Giang hơn bốn trăm km, không ngờ lại xa như vậy! Ở trong bệnh viện, cô từng nghe người ta vụng trộm bàn luận, có rất nhiều bác sĩ lợi dụng ngày nghỉ để nhận thêm việc ở bên ngoài, thu nhập rất khá. Lãnh Phong là chuyên gia, bệnh nhân lén tìm anh ta nhất định rất nhiều.

Xe ra khỏi thành phố, lên đường cao tốc nên đi rất nhanh. Mã Gia chăm chú lái xe, Lãnh Phong đang ngủ bù, Bạch Nhạn ghé vào cửa sổ nhìn phong cảnh trôi qua bên ngoài.

Nếu thời tiết không quá nóng thì cũng coi như là một lần đi dã ngoại vui vẻ.

Sau hai giờ, ô tô ra khỏi đường cao tốc, đi trên đường quốc lộ của huyện một lúc thì vào đến thị trấn Kim Lâm, ngừng lại trong bệnh viện nhân dân của huyện.

Trong bệnh viện đã có người chờ, nghe giới thiệu, thì ra là viện trưởng. Mã Gia và Lãnh Phong rất quen thuộc với viện trưởng, khi bắt tay đã vui vẻ nói đùa. Bạch Nhạn chỉ mỉm cười đứng phía sau.

Giải phẫu không làm buổi sáng mà tới khách sạn nghỉ ngơi trước. Trong phòng khách sạn, có một số người khác đang chờ. Đại khái là người nhà bệnh nhân, vừa nắm tay Lãnh Phong nói không ngừng vừa lén lút nhét tiền vào túi anh ta, trên sàn nhà còn bày đầy các loại rượu quý và đặc sản Kim Lâm.

Cơm trưa ăn ngay trong khách sạn, bốn món mặn một món canh, không có rượu. Ăn cơm xong, ba người ngủ trưa một lúc rồi tới phòng phẫu thuật. Buổi chiều bọn họ đã sắp xếp ba cuộc phẫu thuật, kéo dài tới hơn tám giờ tối.

Khi Lãnh Phong tháo khẩu trang, mặt anh ta vốn đã trắng nay Bạch Nhạn cảm thấy lại càng trắng như ma quỷ, nhìn rất âm u.

Cơm tối được tổ chức ở một chỗ khác, là một nhà hàng ở Kim Lâm, trên bàn tiệc có rượu, thức ăn cũng phong phú hơn bữa trưa, tiếp khách là lãnh đạo bệnh viện và người nhà bệnh nhân.

Bạch Nhạn không chịu uống rượu, chỉ uống nước trái cây. Tửu lượng của Mã Gia không tốt, chỉ uống mấy chén mặt đã hồng như mông khỉ. Lãnh Phong rất lợi hại, chén qua chén lại, anh tới tôi đi, vô cùng hào sảng, nhưng trên mặt không chút thay đổi.

Tiệc tan, viện trưởng dẫn hai người kia đi tắm rửa, ngâm chân, có lẽ còn hoạt động khác, Bạch Nhạn từ chối, nói mình mệt, một mình về khách sạn trước.

Sau khi tắm rửa xong, di động của cô vang lên, là lãnh đạo Khang. Anh nói với cô, Liễu Tinh đã tới, cũng đã truyền dịch xong.

“Liễu Tinh thật nhiều lời, nói không ngừng, chồng của cô ấy thì nhã nhặn hơn.”

“Chồng con bé cũng đi cùng?” Bạch Nhạn cười hỏi.

“Ừ, nói là tới thăm nhà chúng ta một chút.”

“Thăm thú xong có phát biểu cảm tưởng gì không?”

“Cô ấy nói sẽ nói trực tiếp cho em nghe. Bạch Nhạn, mọi việc thuận lợi chứ?”

“Rất thuận lợi, ngày mai có thể về nhà đúng giờ.”

“Ừ.”

Sau đó hai người ngắt điện thoại, Bạch Nhạn lập tức gọi cho Liễu Tinh, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tivi, là hai mươi hai giờ, buổi tối phim chiếu bảy giờ, có lẽ đã xong rồi chứ!

“Gì vậy?” Giọng nói Liễu Tinh rất uể oải.

“Sao vậy? “Avatar” làm cậu thất vọng à?”

“ “Avatar” cái con khỉ!” Liễu Tinh đột nhiên the thé kêu lên, “Cậu nói xem đời người có thể nào chịu uất ức như thế không? Quan đại nhất cấp, bọn họ phải ra vẻ đáng thương sao? Tớ mong chờ bộ phim “Avatar” kia đã rất lâu, kết quả thì sao, chủ nhiệm của Lý Trạch Hạo nói muốn xem, thế là anh ấy liền tặng vé cho người ta.”

“Đừng tức giận, đừng tức giận, trên mạng sẽ có rất nhanh, tuy hiệu ứng không tốt như ngoài rạp nhưng thích xem bao nhiêu lần thì xem.” Bạch Nhạn dịu dàng an ủi.

“Tớ nuốt không trôi cục tức này.”

“Vậy ngày mai tớ lại đi xem có mua được vé không, tớ và cậu cùng đi xem.”

“Nói sau đi!” Liễu Tinh thở phì phì ngắt điện thoại.

Có vẻ đêm nay Lý Trạch Hạo không cách nào ngủ yên rồi, không biết sẽ bị pháo oanh tạc mất mấy tầng da đây! Bạch Nhạn rất thông cảm nghĩ thầm.

Lãnh Phong và Mã Gia không biết mấy giờ mới về khách sạn, khi Bạch Nhạn xuống ăn sáng, cửa phòng hai người đều đóng chặt.

Cô ăn điểm tâm xong rồi dạo qua mấy cửa hàng gần khách sạn, mua một chiếc mũ cói màu xanh lam, trở về phòng, cửa phòng bọn họ vẫn chưa mở.

Cho đến khi ăn cơm trưa, hai người mới mang theo hành lý đi ra, đi ăn cơm trưa trước.

Khi xuất phát đã là buổi chiều hai giờ. Vẫn là Mã Gia lái xe, chạy đến khu vực nội thành Tân Giang, xe ngừng lại. Ở phía trước đã có rất nhiều xe đang ngừng, một chiếc nối một chiếc, có vẻ là một hàng dài.

Mã Gia xuống xe nghe ngóng, phía trước có mấy chiếc xe đâm vào đuôi nhau, có chiếc nổ lốp, mấy chiếc xe giống như đống gỗ xếp chồng lên nhau, tử vong rất nhiều, hiện tại cảnh sát giao thông đang điều tra hiện trường, tạm thời phong tỏa đường cao tốc.

Xe vừa dừng lại, những luồn gió nóng quét tới đây, mồ hôi Bạch Nhạn chảy ròng ròng, nhưng Lãnh Phong như thật sự tới từ Seberia, trên mặt không một chút mồ hôi.

Mã Gia lấy thuốc lá ra, ném cho Lãnh Phong một điếu, nói về những chuyện thú vị tối qua, Lãnh Phong thỉnh thoảng gật đầu một cái, thình thoảng “Ừ” một tiếng, giống một người nghe hơn là một người đã tham dự. Tối qua, hai người ở phòng xông hơi gặp một nhân viên mát xa ngực lớn rất quyến rũ, rất trêu ngươi, rất phong tình.

“Bác sĩ Lãnh, hôm qua anh không nên đi cạo gió, nên ở lại xem.” Mã Gia ngậm điều thuốc, chậc lưỡi như chưa cảm thấy hết thú vị.

“Khí lạnh trên người tôi nhiều, cạo gió có thể loại bỏ khí lạnh. Người kia tay nghề cũng không tệ.” Thật hiếm có, Lãnh Phong lại nói được một đoạn câu cú đầy đủ như vậy.

Bạch Nhạn sợ ngửi mùi khói thuốc, để túi xách lại trên xe, xuống xe hứng gió mùa hè.

Lãnh Phong híp mắt, hít từng ngụm từng ngụm khói, thường liếc mắt nhìn bóng người xinh đẹp dưới tàng cây, vẻ mặt rất mềm mỏng.

Bốn giờ chiều, một hàng dài cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động. Hiện trường sự cố đã xử lý xong, xe bị va chạm hỏng cũng được kéo đi, đường cao tốc lại thông suốt. Nhưng bị chậm trễ như vậy, khi về đến Tân Giang, trời đã sắp tối đen.

Mã Gia đưa Lãnh Phong về bệnh viện trước, sau đó đưa Bạch Nhạn về nhà.

Khi Bạch Nhạn xuống xe, Mã Gia đưa cho cô một chiếc phong bì, không nói gì đã lái xe đi.

Bạch Nhạn cầm phong bì, rất nặng tay, cô giật mình, cẩn thận đặt chiếc phong bì vào trong túi xách.

“Vì sao đến giờ mới về?” Khang Kiếm giống như bức tượng thiên thần, đứng ở đầu cầu thang, vẻ mặt lạnh băng.

“Kẹt xe.” Quần áo dính trên người, Bạch Nhạn muốn nhanh chóng đi tắm rửa.

Khang Kiếm giơ tay nhìn đồng hồ, hơn sáu giờ, vẫn có thể kịp suất chiếu tám giờ.

“Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi!”

“Anh đi một mình đi, em thật sự mệt lắm, ngày mai mẹ anh đến, em còn rất nhiều chuyện chưa làm đâu!” Bạch Nhạn khoát tay, không thèm nhìn anh, đóng cửa phòng tắm lại.

Vẻ mặt Khang Kiếm không chút thay đổi, xoay người, tức giận đóng sầm cửa thư phòng. Bạch Nhạn đứng dưới vòi hoa sen, thoải mái nhắm mắt lại, cảm nhận dòng nước ào ào chảy qua cơ thể.

“Trời ạ, trời ạ, đây… chẳng phải là vé xem “Avatar” sao?” Bạch Nhạn tắm rửa xong đi ra, khi lau tóc, nhìn thấy giỏ rách bên ngoài vất cái gì đó màu sắc sặc sỡ, ngồi xổm xuống lại thấy là vé xem “Avatar”, cô vội vàng nhặt lên.

“Không phải em nói không muốn ra ngoài sao?” Khang Kiếm đi ra, lạnh lùng hỏi.

“Những chuyện đó, ngày mai em có thể dậy sớm một chút để làm. Đây là “Avatar” nha, một vé cũng khó mua, lãnh đạo, sao anh không nói sớm? Tám giờ tối, oa, còn có 40 phút nữa!”

Trên mặt Khang Kiếm còn chưa nở nụ cười, câu nói tiếp theo của Bạch Nhạn đã làm mặt anh cứng đờ.

“Em phải gọi cho Liễu Tinh ngay lập tức, a, con bé nhất định sẽ vui đến nhảy lên. Lãnh đạo, anh sao vậy?” Bạch Nhạn trợn mắt há mồm, lãnh đạo Khang đột nhiên giật lấy tấm vé trên tay cô, xé thành nhiều mảnh.

Khang Kiếm kiêu ngạo hất cằm, “rầm” một tiếng đóng cửa thư phòng.

Ngoài cửa, Bạch Nhạn lén lút thè lưỡi, làm mặt quỷ với cánh cửa phòng, cười cười đi xuống lầu.

Lãnh đạo Khang, biết cảm giác bị người ta coi nhẹ là thế nào chưa! Ha ha!

~ Hết chương 26 ~

Advertisements

28 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 26 [HPBD Pachan_Tình yêu nhớn]

  1. he he * lon ton chạy vào *
    iu ss quá đi ~~ chúc mừng SN ss pa nha he he nhìu truyện quá trời à ;))
    P/S: cảm giác chết ngụp trong quà SN thế nào hở ss ~~~

  2. Ai da~ mừng sinh nhựt ss Pachan nha!!! Nhờ ss mờ em đc đọc truyện này a!!! =”))))

  3. bạn Pa ss có ai sn nữa ko nhở
    bạn cô sâu cũng vậy
    nếu có cho tôi địa chỉ liên lạc đi tôi đi vận động những đó đòi quà
    tốt nhất là quăng bài chục chương hụ hụ hụ HHG ơi là HHG
    hu h u
    tôi bấn cái truyện này quá
    bấn quá bấn quá
    vò đầu bức tóc

  4. happy birthday!!!!!!
    hehe
    iu nàng nha
    nhớ nàng nhìu
    chúc mừng nàng thêm 1 tuổi xuân
    dù hơi muộn nha.dạo này ta ko lên viết commen và đọc truyện thường xuyên được

  5. Càng đọc truyện này càng thấy hay, iu chị Bạch Nhạn quá, iu pạn Sâu, iu pạn Pa,… Xin cảm ơn ! Xin cảm ơn… ước gì ta cũng bít edit truyện để xem kết cục nó như nào… Chờ đợi như này, đau tim mất thui… :D

Đã đóng bình luận.