[Ngâm vịnh phong ca] Đệ tam thập tứ chương (18+)


[18+ Cần xem xét trước khi đọc]

[Đã cảnh báo, mong mọi người suy nghĩ kỹ trước khi đọc, Sâu sẽ không chịu trách nhiệm về bất cứ lời kêu than nào của những bạn “vượt rào”]

Đệ tam thập tứ chương

Chuyển ngữ: Sâu

Beta: Boo

Trước giờ Tiêu Lăng Thiên vốn là nam tử tuấn mỹ tuyệt đỉnh, nhưng cũng chưa bao giờ hấp dẫn như lúc này. Mắt hắn híp lại, vì dục vọng nên mang theo chút hơi nước, đôi môi đỏ tươi mỉm cười cong cong, ngón tay thon dài trắng nõn chậm rãi đẩy vạt áo trên người ra. Áo gấm màu đen chảy xuống, lộ ra trung y trắng như tuyết bên trong, hắn cố ý trêu chọc, từ từ, từng chút từng chút mở vạt áo trong.

Rốt cuộc áo trong cũng bị cởi ra, lồng ngực cường tráng hiển hiện trước mắt nàng. Không có cơ bắp rắn chắc khoa trương, thân thể hắn ưu nhã mà cường tráng, lại vô cùng tao nhã xinh đẹp, từng đường gân phập phồng mơ hồ như chứa đựng sức mạnh vô cùng lớn.

Ngón tay xinh đẹp mang theo hơi thở tội ác dần dần trượt, lướt qua thắt lưng gầy gò nhưng mạnh mẽ của hắn, mở thắt lưng, vì vậy, chỉ sau một khắc, hắn đã hoàn toàn trần trụi trước mặt nàng. Dạ Nguyệt Sắc thở gấp một tiếng, giật mình vì thân thể tràn đầy hấp dẫn và hạ thân lớn đến kinh ngạc của hắn.

To lớn dâng trào như vậy, làm sao có thể tiến vào!

Nhìn thấy vẻ khó tin của nàng, Tiêu Lăng Thiên cúi người xuống, khẽ hôn lên môi nàng.

“Bé ngoan,” hắn thở thật sâu, vì cọ sát với đôi môi anh đào của nàng mà ngay cả câu văn cũng không rõ ràng. “Đừng sợ, ta sẽ không làm nàng bị thương.”

Bàn tay lại bắt đầu vuốt ve thân thể nàng, từ từ chạy từ trên xuống dưới, không buông tha cho bất cứ chỗ nào, rốt cuộc lại nhớ tới vườn hoa bí mật của nàng, lại bắt đầu một cuộc thăm dò khác.

Dạ Nguyệt Sắc cắn chặt môi dưới mới không bật ra tiếng rên rỉ khi ngón tay của hắn tiến vào, nhưng hơi thở dồn dập không có chút quy luật của nàng lại tiết lộ sự xấu hổ mà nàng không nói ra miệng.

Tiêu Lăng Thiên vùi đầu trên cổ nàng, tùy ý thưởng thức vị ngọt của nàng, cảm giác được hai bầu ngực của nàng cấp tốc phập phồng, không khỏi lộ ra nụ cười hài lòng. Cảm thấy một ngón tay đã ra vào thông thuận trong cơ thể nàng, hắn lại tiếp tục xâm nhập thêm một ngón tay nữa.

“Đừng, đừng,” rốt cuộc nàng không nhịn được nữa mà bật ra tiếng rên rỉ, gần như là khóc lóc cầu xin, “Thật khó chịu!”

“Rất nhanh thôi.” Hắn cũng cố gắng đè nén chính mình, nhưng không chịu rút ngón tay ra, nếu chỉ hai ngón tay mà nàng đã không thể cất chứa được, thì sao có thể tiếp nhận hắn. Hắn nên chờ, nhưng chuyện tới mức này, hắn đã không dừng lại được nữa.

Lại là một quãng thời gian khiêu khích rất lâu, khi cô bé dưới thân đã hoàn toàn trở nên mềm mại, hắn cảm thấy dục vọng của mình đã đau đớn đến mức sắp tê liệt, rốt cuộc hắn phát ra một tiếng gầm trầm thấp.

Hắn muốn nàng, muốn tiến vào nàng! Hắn không nhịn được nữa!

Gần như có chút thôi bạo mở hai chân nàng ra, hắn đưa thân mình vào giữa hai chân nàng, lửa nóng kia, dục vọng đứng thẳng để sát cửa vào đóa hoa sâu thẳm của nàng.

“Có thể…” Hắn nằm bên tai nàng thở hổn hển, ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy phí sức, nhưng hắn vẫn muốn trấn an nàng, “Sẽ đau một chút, nàng, đừng sợ.”

“Không sợ… Ta, không sợ.” Nàng đưa tay vòng quanh cổ hắn, rên rỉ đáp lời hắn. Nhưng nàng nói dối, nàng rất sợ.

Rốt cuộc, Tiêu Lăng Thiên không nhẫn nại được nữa, chen dục vọng sắp bộc phát vào trong cơ thể nàng, nhưng chỉ mới tiến vào được mũi nhọn, hắn đã phải dừng lại.

Quá chặt! Mặc dù đã được ngón tay khuếch trương, nhưng nàng quá nhỏ hẹp vẫn không cách nào cất chứa hắn, gắt gao thắt chặt phía trước hắn, gương mặt Dạ Nguyệt Sắc đã trắng bệch, nàng cắn môi dưới thật chặt để giảm bớt đau đớn dưới thân.

“Thả lỏng.” Hắn sắp nói không nên lời, bàn tay không ngừng xoa nắn eo nàng, giúp nàng thả lỏng, nhưng cũng không giúp được gì, nàng vẫn kẹp hắn thật chặt, chặt đến mức hắn cảm thấy đau.

Hắn không dám cử động, ý thức được mình có thể sẽ làm nàng bị thương, nàng nhỏ bé hơn nhiều so với hắn đã nghĩ. Dừng lại ở đó, hắn tiến không được lùi không xong, mặc dù hắn muốn đến sắp phát điên, mặc dù hắn không cách nào nhẫn nại nữa, nhưng hắn cũng biết hắn không thể vì dục vọng của mình mà làm tổn thương nàng, cho dù khi lý trí của hắn đã điên cuồng tới mức biến mất, điều này vẫn luôn tồn tại vô cùng rõ ràng bên trong con người hắn.

Tiêu Lăng Thiên cắn thật mạnh môi dưới của mình, mạnh đến mức đôi môi xinh đẹp chảy ra máu tươi, rốt cuộc hắn đã có thể dùng đau đớn để tìm lại lý trí của mình. Hắn nhìn sắc mặt trắng bệch của Dạ Nguyệt Sắc, nhăn đầu lông mày thật chặt, cuối cùng thở dài một tiếng, chậm rãi rút phân thân của mình trong cơ thể nàng ra ngoài.

“Ta sẽ không tiếp tục, đừng sợ.” Hắn nhẹ nhàng nằm trên người nàng, ôm lấy nàng, mỉm cười trấn an nàng, chỉ là nụ cười kia có chút đau khổ. Nửa người dưới vẫn căng thẳng như trước, hắn ý thức được mình phải rời đi trong khi mình còn kiềm chế được, nếu không hắn thật sự không dám cam đoan mình sẽ làm cái gì.

“Nàng, nghỉ ngơi cho tốt.” Hắn đứng dậy, nâng cánh tay nàng lên, nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay trắng như tuyết của nàng, “Ta trở về phòng ngủ, ngày mai sẽ trở lại thăm nàng.”

Vốn đã xoay người bỏ đi, đột nhiên lại bị một đôi tay lạnh lẽo cuốn lấy, ngón tay lạnh lạnh kia mang theo sự kiên quyết mềm nhẹ như đang thắp những ngọn lửa nóng rực trên thắt lưng hắn, chẳng những không khiến cho nhiệt độ giảm xuống mà ngược lại làm cho dục hỏa bùng nổ.

Hắn tưởng thái độ của mình làm cho nàng hiểu lầm, Tiêu Lăng Thiên ép mình xoay người đối mặt với nàng. Hắn không muốn làm cho nàng suy nghĩ lung tung, cho dù có bị dục hỏa thiêu chết hắn cũng không muốn.

Nhưng phong cảnh trước mắt lại xinh đẹp tuyệt trần, Dạ Nguyệt Sắc đã quỳ dậy trên đầu giường lại vô cùng mê người. Thân thể đơn bạc mành khảnh khẽ run rẩy, vì thân mình hơi nghiêng về phía trước mà hiện ra bầu ngực cong cong tươi đẹp, gương mặt ửng hồng vì cố gắng giữ bình tĩnh, tất cả đều đang dụ dỗ hắn tới tinh tế thưởng thức.

Hắn nghĩ hắn sẽ hóa thân thành dã thú, không chút do dự lột da nhai xương nàng, ăn nàng vào bụng, hòa tan nàng trong xương tủy mình, cả đời không rời. Nhưng rốt cuộc hắn cũng không phải dã thú, không hạ nổi quyết tâm làm tổn thương nàng.

Ôm nàng chăng, không nhìn thấy có lẽ sẽ khá hơn một chút. Nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện quyết định này thất sách đến mức nào, thân thể ấm áp của nàng dính sát vào hắn, thậm chí lồng ngực hắn có thể cảm nhận được bầu ngực thẳng đứng của nàng đang ma sát.

“Ta không phải… không phải không muốn nàng…” Hắn hít thở thật sâu, nghĩ là mình sắp tuyệt mệnh rồi, “Ta chỉ… không muốn làm nàng bị thương…”

“Ta biết.” Giọng nói của nàng có chút run rẩy, nhưng nàng đã hạ quyết tâm không để hắn đi.

“Để… ta tới.” Nàng cố gắng làm mình không xấu hổ, không nhìn tới ánh mắt nóng bỏng lại khiếp sợ của Tiêu Lăng Thiên, nàng đẩy hắn ngồi xuống đầu giường, sau đó xoay người quỳ gối trên người hắn.

Không sao, không sao, chuyện này rất bình thường, không có ai quy định nữ nhân không thể chủ động. Nàng liều mạng nói với mình trong lòng, rốt cuộc cũng khua lên được một chút dũng khí, một cái tay nhỏ từ từ di chuyển xuống phía dưới, run run bắt được phân thân của hắn.

Tiêu Lăng Thiên không nhịn được mà bật ra một tiếng rên rỉ, vì kích thích quá mức mà suýt chút nữa bộc phát. Nha đầu to gan này, rốt cuộc nàng muốn làm gì?

Nhìn Tiêu Lăng Thiên vì quá mức kích động mà không tự chủ được ngửa đầu, lộ ra cần cổ thon dài, yết hầu hơi hơi di động, Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy hắn cực kỳ gợi cảm, không nhịn được khẽ hôn một cái. Tiêu Lăng Thiên cũng không chịu được nữa, vòng tay qua ngang hông nàng, đặt ngọc trụ của mình thẳng ngay hoa huyệt của nàng.

Dạ Nguyệt Sắc hôn xuống bờ vai hắn, dưới thân thể mơ hồ đã hơi nhô lên, ẩn chứa một chút căng thẳng.

“Ta yêu ngươi!” Dạ Nguyệt sắc nhẹ giọng nỉ non, sau đó há mồm cắn bờ vai hắn, lại dứt khoát trực tiếp ngồi xuống.

Cuối cùng hoa cũng đã nở.

Gần như đồng thời rên lên một tiếng, phân thân của Tiêu Lăng Thiên tiến quân thần tốc, thẳng vào trong cơ thể Dạ Nguyệt Sắc, đồng thời trên vai cũng bị nàng cắn ra một vết răng rất sâu, một chút máu chậm rãi chảy xuống.

Bị vật cực lớn như vậy đâm thủng làm Dạ Nguyệt Sắc đau đớn đến mức không cách nào cử động, mà cảm giác đột nhiên bị lửa nóng bao vây mang theo khoái cảm đau đớn cũng làm cho Tiêu Lăng Thiên không cách nào hô hấp, trong phòng ngủ lúc này chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của hai người.

Đợi trong chốc lát, Tiêu Lăng Thiên cảm thấy Dạ Nguyệt Sắc cắn ngày càng nhẹ, nghĩ rằng có lẽ nàng đã qua thời khắc đau đớn, vì vậy hắn thử chuyển động thắt lưng, lại phát hiện mình gần như không thể di chuyển trong cơ thể nàng, thật sự quá chặt.

Đang không biết nên làm thế nào, thì ngược lại, Dạ Nguyệt Sắc chịu đựng đau đớn bắt đầu từ từ chuyển động vòng eo lên xuống, cảm giác tràn đầy khiến nàng đau đớn, nhưng nàng vẫn chậm rãi lên xuống. Tiêu Lăng Thiên vừa tự điều chỉnh hô hấp của mình, vừa nắm hông nàng, giúp đỡ động tác của nàng, cố gắng giảm bớt đau đớn cho nàng.

Không biết qua bao lâu, trong dịch trơn hòa với máu, hắn bắt đầu có thể ra vào tương đối thông thuận, nhìn lồng ngực xinh đẹp không ngừng phập phồng trước mắt, cảm nhận thắt lưng mảnh khảnh dưới bàn tay, suối tóc chảy xõa trên thân thể trong suốt như bạch ngọc, rốt cuộc Tiêu Lăng Thiên không khống chế được mình nữa, gầm nhẹ một tiếng rồi xoay người đặt Dạ Nguyệt Sắc dưới thân, cầm hai chân của nàng bắt đầu điên cuồng luật động.

“A…A…” Sau khi đau đớn biến mất, nàng bắt đầu cảm nhận được tư vị mất hồn trong truyền thuyết, tiếng rên rỉ không cách nào đè nén càng lam cho Tiêu Lăng Thiên điên cuồng luật động.

“Đừng, đừng nhìn ta.” Dạ Nguyệt Sắc giơ tay lên che mặt mình, cảm thấy xấu hổ vì phản ứng của mình.

Tiêu Lăng Thiên buông chân nàng xuống, cúi người nắm chặt lấy hai tay của nàng, kéo ra, ánh mắt say mê nhìn thẳng vào nàng, hai mắt lóe ra tia nước.

“Nguyệt Sắc, để ta nhìn nàng.” Hắn cắn răng thở hổn hển, đồng thời hạ thân xâm nhập một lần thật mạnh, làm cho toàn thân nàng run rẩy, “Nàng không biết nàng đẹp đến thế nào, nàng cũng sẽ không thể tưởng tượng được ta yêu nàng nhiều đến thế nào. Để ta nhìn nàng, cả đời này, ta chỉ nhìn một mình nàng.”

Hắn hôn nàng thật sâu, luật động mạnh mẽ vẫn không dừng lại. Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy thần trí mình chậm rãi tiêu tan, một loại cảm giác kì diệu không cách nào nói thành lời càng lúc càng mạnh, càng lúc càng gần, rốt cuộc cũng đạt tới đỉnh điểm khi mầm mống nóng bỏng của hắn bộc phát trong cơ thể nàng. Thân thể yếu ớt của nàng không cách nào thừa nhận khoái cảm cực hạn như thế, mềm nhũn trong lòng hắn, hôn mê bất tỉnh.

Thương tiếc nhìn cô bé nho nhỏ trong lòng, Tiêu Lăng Thiên nhẹ nhàng hôn lên cánh môi anh đào đã hơi sưng đỏ của nàng, chậm rãi rút ra phân thân tuy đã bộc phát nhưng vẫn đứng thẳng của mình. Trên đó còn vết máu nhàn nhạt, nhắc nhở hắn nữ nhân còn rất nhỏ này tối nay đã trải qua đau đớn thế nào.

Mặc dù còn muốn ăn nàng một lần nữa, nhưng để nàng nghỉ ngơi thật tốt trước đi, sau này bọn họ còn thời gian cả đời.

Ôm nhuyễn ngọc ôn hương vào trong lòng, tinh tế đắp kín chăn cho nàng rồi đi vào giấc ngủ.

Cô gái trong lòng này, hắn muốn che chở cả đời!

═══════ ════════

 @Sâu: hai anh chị có gì về nhà đóng cửa bảo nhau, có cần cụ tỉ như thế không? Ta chưa chết nhưng chắc chắn sẽ có nhiều con tim non nớt vì rung động mà chết đó

@Boo: Sâu ơi! Còn máu mà sống ko? Sợ anh chị này wa, chương sau cũng có H nhẹ. Ui, mẹ ơi, ko bít còn chap nào như vậy hem? (~>*<~)

@Sâu: Coi như định lực của ta đủ mạnh, chỉ mất máu chứ chưa chết, suýt nữa thì thành án mạng, máu chảy thành sông

Thật ra Sâu thấy 2 chương H này tuy hot nhưng rất ngọt ngào và cảm động, rất nhiều bạn cũng đồng ý như vậy, nhưng Sâu không tin tưởng hoàn toàn vào trình độ ngôn ngữ của mình, có lẽ có nhiều đoạn dịch ra thành thô bỉ, mọi người có ý kiến gì xin cứ đóng góp. Thân :X

Advertisements

65 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ tam thập tứ chương (18+)

  1. hehe, đang được mấy ngày xả hơi,*típ máu, típ máu* để còn ngắm Thiên ca với pé Nguyệt Sắc nữa chứ, hihi
    che mắt che mắt*nhìn trộm qua kẽ tay nào* kekee

  2. em ơi, chị thấy em edit hơi bị hay đó nha. mấy cái đoạn hot này chị đọc nhiều rồi mà phải công nhận là em edit hay, hot mà o bị thô thiển, chỉ thấy cảm động thôi.
    Có cái câu “ta sẽ không làm nàng bị thương…” gì đó, chị nghĩ nên đổi thành “ta sẽ không làm nàng đau..” thì chắc thích hợp hơn.
    “ấy” như thế lần đầu thì chỉ đau thôi chỉ “bị thương” thì chắc o có đâu. Còn thường thì họ hay nói “ta sẽ không làm tổn thương nàng…” như lời thề thốt trong tình cảm, chứ ít ai dùng trong chuyện “ấy”.
    Aizz…hay quá, truyện hay mà người edit cũng…quá hay nên làm mình cứ đọc đi đọc lại…:)
    thanks các em!

  3. Đọc nhiều đoạn H rồi nhưng mình thấy đây là đoạn H kĩ nhất, hợp lý nhất về quá trình trưởng thành của một cô bé 15 tuổi, rất thật. Cảm ơn chủ nhà, mình cũng là dân Tự nhiên nên không có cmar nhận văn chương sau sắc lắm nhưng mình nghĩ các bạn đã chuyển tải được nội dung, cách miêu tả thật nhưng không thô.

    1. Nhờ có com của bạn mà mình đọc lại chương này một lần nữa. Ôi, ôi, ôi, ôi, cứ gọi là gào rú không lời trong bóng đêm!!!!!
      “Nàng không biết nàng đẹp đến thế nào, nàng cũng sẽ không thể tưởng tượng được ta yêu nàng nhiều đến thế nào. Để ta nhìn nàng, cả đời này, ta chỉ nhìn một mình nàng.”
      Đau tim quá, đau tim quá….
      Cảm ơn bạn đã nhận xét nhé. Cái này là mình đổ hết cả vốn liếng ra đấy =))
      Khổ, học ban tự nhiên như chúng ta thần kinh thô lắm cơ.

      1. Ai nói nào, dân tự nhiên ngôn ngữ thô nhưng thần kinh thì vững lắm, đọc truyện chảy bao nhiêu máu mũi mà vẫn còn sức gõ com:P.

  4. Cảm động vì tình yêu của Thiên ca dành cho Nguyệt Sắc và ngược lại! Nhưng máu nóng lên quá!
    Cảnh này chắc phải các nàng edit mệt chết đi được ha?!! Yên tâm nỗ lực và sự cẩn thận trong lựa chọn ngôn từ của nàng đã được hồi đáp ko hề thô thiển tí nào đâu nhá! Chỉ làm thấy rõ tình cảm của 2 nhân vật chính dành cho nhau thôi!
    Thân! THật vất vả cho các nàng! He… he…

  5. nói thật, tỷ edit rất trơn mượt, đọc H mà ko làm cho người ta cảm giác thô thiểng của nó, giống như 1 thứ nghệ thuật thôi, thưởng thức và trầm luân vào nó ( đỏ mặt). tỷ yên tâm và nên tự tin về mình chứ. hihi. thanks tỷ vì đã vượt wa những khó khăn để cho reader những chap H hay thế này. cố lên nữa nhé. ^^

  6. Khi ba(‘t dda^`u do.c va`i chu*o*ng dda^`u cu?a truye^.n ta ca?m tha^’y truye^.n cu~ng bi`nh thu*o*`ng, nhu*ng ca`ng ddo.c ve^` sau thi` ca`ng hu*’ng thu’ ta ra^’t thi’ch nhu*ng thi’ch nha^’t la` va^~n la` nhu*~ng lo*`i ddo^’i thoa.i de^~ thu*o*ng va` ha`i hu*o*’c cu?a na`ng Boo va` na`ng Sa^u.Thanks

Đã đóng bình luận.