Hoa hồng giấy_Chương 28


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 28: Có mẹ chồng từ phương xa tới (2)

Anh trai của Lệ Lệ…- Lãnh đạo Khang cuối cùng cũng hồi phủ trước khi ăn cơm tối.

“Kiếm Kiếm! Mau tới đây, ngồi bên cạnh mẹ! Lý Tâm Hà dang rộng hai tay, dùng ánh mắt tự hào nhìn Khang Kiếm, đợi Khang Kiếm ngồi xuống, sắc mặt bà đột nhiên trầm xuống, “Sao sắc mặt con lại kém như vậy?”

Khang Kiếm sửng sốt, sờ sờ cằm, “Có sao? Con khỏe mà!” Hai ngày nay ngủ nhiều hơn bình thường, nhìn qua phải là tốt hơn chứ.

“Sao có thể khỏe được? Con đi soi gương một cái đi, xanh xao vàng vọt, cằm cũng nhọn hơn.” Lý Tâm Hà nghiêm mặt, nói rất nghiêm túc, “Hiện giờ con còn trẻ, thân thể còn chịu đựng được, nhưng không được ăn ở tùy ý, phải biết kiềm chế, sau này con còn phải làm nghiệp lớn.

“Mẹ!” Khang Kiếm liếc mắt nhìn Bạch Nhạn đang đặt đồ ăn lên bàn, cô cười như có như không, khóe miệng cong lên đầy ý vị.

“Thế nào, mẹ không thể nói con sao? Đây là vì mẹ muốn tốt cho con, đừng học bố con…” Lý Tâm Hà đột nhiên ngậm chặt miệng, “Chúng ta vào phòng riêng nói chuyện đi!”

Khang Kiếm mím môi, bế bà về xe lăn, đẩy vào phòng khách.

Dì Ngô đang sắp xếp hành lí “rầm” một tiếng đóng cửa phòng khách lại.

Bạch Nhạn nghe tiếng đóng cửa, cười cười, dùng đũa gắp những chiếc bánh ú đã luộc xong, đặt vào tủ lạnh.

Vừa mới đối mặt, cô lập tức hiểu được Lý Tâm Hà không thích cô, loại không thích này, không phải vì địa vị khác biệt mà là sự khinh bỉ thấm ra từ trong xương, trải qua tháng năm lắng đọng lại thành oán hận, giống như thù hằn mấy đời, ngay cả liếc mắt nhìn một cái cũng khó chịu.

Trong mắt Lý Tâm Hà, ngay cả con chó Lệ Lệ kia cô cũng không bằng.

Vì vậy, Lý Tâm Hà lấy cớ sinh bệnh, từ chối tham gia hôn lễ của cô và Khang Kiếm.

Chuyện này lại xuất hiện một vấn đề, Lý Tâm Hà thương lãnh đạo Khang, lãnh đạo Khang rất hiếu kính Lý Tâm Hà, nếu Lý Tâm Hà ngăn cản lãnh đạo Khang lấy cô, lãnh đạo Khang nhất định sẽ không làm trái lời Lý Tâm Hà.

Nhưng, bọn họ đã kết hôn.

Hiển nhiên, hôn nhân của bọn họ có sự thừa nhận của Lý Tâm Hà.

Lý Tâm Hà yêu thương lãnh đạo Khang như vậy, vì sao lại dùng loại thái độ như vậy với mình? Không phải thành ngữ có câu “yêu ai yêu cả đường đi” sao? Không phải tục ngữ có câu “vuốt mặt phải nể mũi” sao? Trước mắt, cô và lãnh đạo Khang cũng là người một nhà mà!

Càng phân tích càng thú vị.

Trong lòng lãnh đạo Khang có người đẹp Y, nhưng lại kiên quyết lấy cô làm vợ, Lý Tâm Hà coi cô như cái gai trong mắt, nhưng lại thừa nhận cô là con dâu.

Cô nên đánh giá gia đình này thế nào đây, là ca ngợi bọn họ khoan dung độ lượng, hay nên thông cảm với sự bất đắc dĩ không nói thành lời phía sau bọn họ?

Nhưng thái độ như vậy của Lý Tâm Hà trong mắt Bạch Nhạn cũng chỉ là một cơn mưa bụi.

Đối phó với người thích chỉ tay năm ngón thì cứ đơn giản coi mình là bụi bặm thôi, biến mình thành một hạt cát, một cây cỏ. Một hạt cát, một cây cỏ thì còn sợ hãi cái gì. Dã hỏa thiêu bất tẫn, xuân phong hoan hựu sinh*. Người đứng phía trên cao, không tránh khỏi gió lạnh thổi!

* 2 câu trong Cổ Nguyên Thảo Tống Biệt – Bạch cư Dị

Dịch nghĩa:

Lửa đồng nội thiêu không tàn lụi

Gió xuân sang lại mọc xanh thì

Cửa phòng khách mở ra, ba người nói nói cười cười đi ra, giống như khách quý đi tới nhà ăn, sai bảo người hầu Bạch Nhạn nhanh chóng dọn xong bát đũa.

“Đây là cái gì?” Lý Tâm Hà cầm một chiếc bánh ú hình tứ giác trên bàn lên quơ quơ, phía trên dây buộc bánh dính dầu mỡ, hơi trơn, nút buộc cũng không chặt, lá gói bánh đột nhiên bung ra, chiếc bánh ú bẹp một tiếng rơi xuống sàn nhà.

Bạch Nhạn dùng vẻ mặt ôn hòa nói: “Khi phu nhân cầm nó lên, nó gọi là bánh ú, hiện tại, nó rơi xuống đất, biến thành bánh dày.”

“Cái này cũng gọi là bánh ú? Cho chim ăn sao!” Tròng mắt dì Ngô trợn trừng, thiếu chút nữa nghẹn chết, bà ta quay người vào phòng bếp, lấy ra một cái túi giấy dầu bà vừa mới đem vào: “Đây mới gọi là bánh ú!”

Bà lấy từ trong túi ra một xâu sáu chiếc bánh ú rất to, hình dáng tương tự như những chiếc bánh của cô, đặt lên bàn.

Bạch Nhạn gật đầu, cuối cùng cũng hiểu lá tre gói gạo trong miệng lãnh đạo Khang là cái gì.

“Khang Kiếm, mau ngồi xuống, hôm nay dì dậy sớm đặc biệt gói cho cháu, trước kia cháu rất thích ăn mà.” Dì Ngô cười híp mắt, lại vội vàng vào trong phòng bếp mang ra một đĩa tỏi giã, “Chấm cái này đi.” Bà ta đẩy đĩa bánh của Bạch Nhạn ra rất xa.

“Gâu…” Công chúa Lệ Lệ rất không có khí phách, đột nhiên nhảy từ trên đùi Lý Tâm Hà xuống, chạy tới trước nhân thịt trong bánh, ăn từng ngụm rất ngon miệng, cái đuôi nhỏ còn vẫy vẫy.

“Lệ Lệ, Lệ Lệ!” Lý Tâm Hà tức giận đến mức mặt cũng đỏ bừng lên.

Bạch Nhạn thật sự nhịn cười đến mức nội thương, cô coi như không có việc gì, ngồi xuống, tự mình lập thành một quốc gia, kéo đĩa bánh của mình tới gần, thản nhiên rót một cốc trà, cắn từng miếng nhỏ.

Khang Kiếm nhìn nhìn cô, dưới ánh mắt mong chờ của dì Ngô, cầm lầy một cái bánh ú, mở ra, chấm tỏi giã nhỏ, ăn một miếng rồi lại liếc Bạch Nhạn một cái.

“Đây là sườn gì, sao lại ngọt như vậy?” Lý Tâm Hà khó chịu trừng mắt nhìn món sườn kho tàu.

Dì Ngô chính xác là fan trung thành của bà, lập tức đẩy đĩa sườn kho tàu ra ngoài, “Dùng chút tôm đi!”

“Tôi dị ứng tôm, dì không nhớ sao?” Lý Tâm Hà buồn bực nói.

Tôm cũng bị đẩy ra, canh cá trích nấu đậu quá nhạt, miễn cưỡng có thể ăn chỉ có món nộm sứa: “Bỏ quá nhiều dấm.” Lý Tâm Hà chỉ gắp mấy đũa.

Vẫn là dì Ngô thông minh, tìm lọ tương ớt, cho thêm vào trong đĩa, trộn lẫn với nộm sứa, cuối cùng cũng làm cho Lý Tâm Hà ăn xong một bát cơm.

Nhưng những món ăn Lý Tâm Hà không thích, dì Ngô kiên quyết không chạm vào, đẩy thẳng tới trước mặt Bạch Nhạn, Khang Kiếm thấy vậy gắp vài đũa, nhưng Lý Tâm Hà lại lôi kéo anh nói chuyện.

“Kiếm Kiếm, lần trước bí thư Tùng tới Bắc Kinh công tác, cậu của con mời ông ấy ăn cơm, có nói đến con. Theo ý tứ trong lời nói của ông ấy, chức bộ trưởng xây dựng thành phố không phải con cũng không còn ai khác. Lục Địch Phi chỉ biết sống phóng túng, không thể làm chính sự.”

“Mẹ, mẹ nhìn nhầm Địch Phi rồi, khu khai phá của Tân Giang rất nổi tiếng ở tỉnh, vậy mà khu ấy lại là một tay anh ta sáng lập lên.”

“Đó là do dưới cậu ta có nhiều người tài, cậu ta chỉ được cái danh, dính chút công lao thôi.”

Khang Kiếm cười cười, “Mẹ, làm lãnh đạo chẳng lẽ gặp chuyện quan trọng lại phải tự thân vận động? Chỉ cần biết dùng người là được.”

“Trong mắt mẹ, con giỏi hơn cậu ta nhiều.”

“Nhưng chuyện này không phải chuyện mẹ có thể quyết định.” Khang Kiếm vỗ vỗ tay Lý Tâm Hà, “Mẹ không cần lo cho con, đại hội đại biểu nhân dân sẽ có quyết định công bằng.”

Lý Tâm Hà gật đầu, “Từ nhỏ con đã không làm cho mẹ lo lắng, nhưng có chuyện này mẹ cảm thấy rất uất ức cho con.” Bà tuyệt đối không che dấu, nhìn thẳng về phía Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn uống trà, ăn bánh, mắt điếc tai ngơ, như không nhìn thấy, rất nhàn nhã, rất hưởng thụ.

“Lãnh đạo, nhân thịt này ăn rất ngon! Anh nếm thử chút đi!” Bạch Nhạn lại mở một chiếc bánh ú nữa, thịt mịn và tôm đầy màu sắc trong gạo, cô cắn một miếng, vẻ mặt sung sướng. Cô đưa chiếc bánh đã cắn một miếng tới bên miệng Khang Kiếm, cười mềm mại.

Gân xanh trên trán Lý Tâm Hà nổi lên, vẻ mặt như bị người ta cướp đi một thứ gì đó yêu thích.

Khang Kiếm thật vất vả mới ăn xong một cái bánh lớn, miệng đầy mùi tỏi, cảm giác rất no, nhưng lại nhìn những thứ còn chưa ăn.

Thật ra Lý Tâm Hà không biết, bà sinh ra tại Bắc Kinh, sau đó lại lớn lên ở Bắc Kinh, mà Khang Kiếm đã đến Tân Giang mấy năm, khẩu vị hai người đã có nhiều điểm bất đồng. Hiện giờ Khang Kiếm đã quen với đồ ăn phía nam, chua chua ngọt ngọt, hơn nữa sau khi kết hôn, Bạch Nhạn thường làm những món ăn rất độc đáo, khẩu vị của anh sớm đã bị nuông chiều đến hỏng rồi.

Khang Kiếm xem xét cái bánh ú trước mặt, lại nhìn nhìn vẻ mặt nhu hòa xinh đẹp của Bạch Nhạn, cúi đầu, cắn một miếng, oa, miệng đầy hương vị, đây mới là hương vị của bánh ú, tất cả vị giác như được thức tỉnh trong nháy mắt, “Rất ngon!” Anh không kìm lòng được mà mở miệng khen.

“Em đã nói là ngon mà! Lãnh đạo, tới đây, ở đây có con tôm rất to, anh cắn đi, há mồm.” Bạch Nhạn quay đôi đũa, nói như dỗ trẻ con.

“Để tự anh là được!” Khang Kiếm nhận thấy ánh mắt trách móc của Lý Tâm Hà, nhận lấy đôi đũa của Bạch Nhạn.

“Lãnh đạo, đây là đũa của em.” Bạch Nhạn coi như trong phòng không còn những người khác, ngọt ngọt mật mật làm nũng, “Vậy anh đưa đũa của anh cho em, em muốn ăn tôm, lãnh đạo, xoay bàn một chút, em không gắp được.”

Lý Tâm Hà và dì Ngô liếc nhau, mặt tái xanh.

Sau khi ăn xong, Khang Kiếm lại bị Lý Tâm Hà gọi vào phòng khách nói chuyện. Bạch Nhạn xoay xoay cổ, thả lòng gân cốt, “Dì Ngô, sau khi rửa bát xong, phòng bếp cũng cần lau dọn một chút.”

Dì Ngô đang chuẩn bị đi cho Lệ Lệ ăn, dừng bước, “Cô có tư cách gì nói tôi như vậy?”

Bạch Nhạn mỉm cười, “Với tư cách vợ của Khang Kiếm, con dâu của Khang Vân Lâm! Chẳng lẽ nhà cháu chưa đưa tiền cho dì sao?”

“Cô…” Dì Ngô hổn hển dậm chân, “Tôi… là tới chăm sóc Tâm Hà, không phải đến hầu hạ cô… Tạp chủng, dâm nữ.”

Bạch Nhạn nheo mắt lại, trong lòng nảy lên một cái. Quả nhiên đoán không sai, Lý Tâm Hà quả thật đã biết rõ về cô. “Lý phu nhân không phải mẹ của lãnh đạo nhà cháu sao? Có phải dì không muốn giúp lãnh đạo nhà cháu làm việc không, hay là dì chê tiền lương quá thấp, lát nữa cháu sẽ nói với lãnh đạo nhà cháu, thêm cho dì một ít là được.” Trên mặt cô vẫn xuất hiện ý cười dạt dào như trước, “Những gì cháu nói vừa rồi dì nhớ kỹ chưa? Cháu lên tắm rửa, lát nữa sẽ quay lại, dì bổ quả dưa mật trong tủ lạnh đi.”

Mặt dì Ngô đỏ bừng, nhất thời nói không nên lời, bực đến mức giậm chân.

Bạch Nhạn lẩm bẩm hát, tâm tình rất không tệ mà lên lầu.

Chỉ chốc lát sau, cầu thanh vang lên tiếng bước chân cộp cộp, vẻ mặt Khang Kiếm lạnh băng đẩy cửa phòng ngủ ra, “Bạch Nhạn, sao em có thể nói chuyện với dì Ngô như vậy?”

“Vậy muốn em phải nói chuyện với dì ấy thế nào?” Bạch Nhạn ngẩng đầu, chậm rãi hỏi.

“Em có thể không thích dì ấy, nhưng ít nhất cũng phải cho dì ấy chút tôn trọng.”

“Nhưng dì ấy không cần sự tôn trọng của em, coi chính mình là một người hầu, một con chó nhỏ vẫy vẫy đuôi, em sao có thể cướp đoạt ước muốn của dì ấy?”

Khang Kiếm không ngờ cô sẽ nói ra những lời không hay ho như vậy, sửng sốt.

Bạch Nhạn chợt cong khóe miệng, cáo trạng ai mà không biết làm! “Anh có biết vừa vào cửa dì ấy đã gọi em là gì không: người phụ nữ kia của Khang Kiếm, lãnh đạo, chẳng lẽ anh còn người phụ nữ nào khác chăng? Anh nói rõ một chút, rốt cuộc em là người phụ nữ nào của anh?”

Khang Kiếm bối rối đỏ mặt, vẻ ngạo mạn khi vừa bước qua cửa chậm rãi bị dập tắt, “Dì Ngô là bà con xa của bà ngoại anh, vai vế bằng với chị dâu của mẹ anh, chồng mất sớm. Sau khi thân thể mẹ anh không tốt, dì ấy đã tới nhà chăm sóc mẹ anh, tới giờ đã hai mươi mấy năm. Dì ấy chưa từng học hành, nói chuyện có lẽ không biết nặng nhẹ.”

A, hiểu rồi, dì Ngô tương đương với người mẹ thứ hai của lãnh đạo Khang.

“Em không quan tâm dì ấy nói tiếng địa phương hay tiếng nước ngoài, nhưng giọng điệu lễ độ hẳn phải biết chứ! Nhưng anh xem cả buổi tối hôm nay, thật sự không nhìn thấy loại khí chất phu nhân cao nhã giống như đã ở cùng mẹ anh nhiều năm. Nếu anh không nói dì ấy văn hóa thấp, em còn tưởng dì ấy cố tình ra oai với em, cố ý nhục nhã em ấy chứ!”

Khang Kiếm đột nhiên dời ánh mắt đang đối diện với Bạch Nhạn, nói thầm một câu, “Em suy nghĩ quá nhiều.” Nói xong, anh vội vã chạy vào thư phòng.

Bạch Nhạn nâng cằm, nhắm mắt lại, dọn dẹp quần áo, đánh răng, tắm rửa. Dù trời có sập xuống cũng chẳng lo, dù sao ở đây cô cũng là người ngoài.

Tắm rửa xong xuống lầu, dì Ngô đã dọn dẹp xong phòng bếp, nhưng trên bàn không có hoa quả.

Tự mình động tay, cơm no áo ấm. Bạch Nhạn tự mình mở tủ lạnh, lấy dưa ra, gọt vỏ, cắt thành từng miếng, đặt lên đĩa, ngồi trên sofa xem tivi.

“Này, cô lại đây.” Dì Ngô hất cằm, đi vào phòng khách.

Bạch Nhạn không nâng mắt, không quay đầu, vẫn đút dưa vào miệng.

“Bạch Nhạn…” Lý Tâm Hà lên tiếng.

“Lý phu nhân, có chuyện gì sao?” Bạch Nhạn đáp lời rất lễ phép, đi về phía phòng khách.

Ánh mắt tức giận của dì Ngô hận không thể đâm ra hai cái lỗ sau lưng cô.

“Giúp tôi mát xa.” Lý Tâm Hà cũng đã tắm xong, mặc áo ngủ nằm trên giường. Nếu Bạch Nhạn đoán không sai, hiện tại bà phải dùng bỉm.

“Lý phu nhân, có lẽ phu nhân không biết. Con không phải y tá khoa hồi phục, kỹ thuật mát xa con không làm được. Bình thường con chỉ ở phòng phẫu thuật, quen cầm dao kéo. Nếu phu nhân muốn tìm người mát xa, ngày mai con có thể tới bệnh viện giúp phu nhân mời một người.”

“Cô nói nhiều quá, thế nào, giúp tôi mát xa là sỉ nhục cô sao?” Lý Tâm Hà âm trầm nhìn cô.

Bạch Nhạn cười dịu dàng, “Là phu nhân quá cao quý, con mát xa cho phu nhân là sỉ nhục người.”

“Cô…”

“Lý phu nhân, đừng quá xúc động, người bị liệt nửa người nhiều năm cơ sẽ cứng, máu lưu thông không trôi chảy, dễ mắc bệnh về tim, đây là trong sách nói vậy.”

Lý Tâm Hà tức giận đến mức ngực phập phồng, bà tức tối nắm ga giường, “Khang Kiếm…”

“Anh ấy ở thư phòng! Phu nhân có chuyện gì, con giúp người đi tìm. Nhưng, Lý phu nhân, quan viên chính phủ thường không phát sinh những lời gièm pha về gia đình, ngoại trừ ly hôn. Nhưng loại chuyện như thế sẽ không xuất hiện trong nhà chúng ta, con và lãnh đạo vợ chồng hòa hợp, ân ân ái ái, hơn nữa trong thời gian này, lãnh đạo nhà con đang trong giai đoạn mấu chốt để tranh cử bộ trưởng xây dựng, không thể có một chút sai lầm.”

Khuôn mặt vì tức giận mà vặn vẹo của Lý Tâm Hà đột nhiên cứng đờ, sau đó mất hết huyết sắc.

“Lý phu nhân, ngủ ngon!” Bạch Nhạn mỉm cười rời khỏi phòng khách, quay người lại, ngây người, Dì Ngô mang theo giường gấp từ trên lầu đi xuống, coi cô như không khí, đi qua.

Cô vỗ trán, vấn đề tới rồi!

Không ngờ lại có đến hai bà mẹ của lãnh đạo Khang tới đây, tốt rồi, cô ngủ thế nào bây giờ?

Thật buồn cười, thời đại này, nam nữ xa lạ bên ngoài cũng có thể phát sinh tình một đêm, cô và Khang Kiếm là vợ chồng rõ ràng trên luật pháp, lại không có cách nào ngủ chung giường.

Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài phiên bản hiện đại đây, có cần vẽ một đường phân cách giữa giường không nhỉ?

Bạch Nhạn lên lầu gặp Lương huynh, đẩy cửa phòng ngủ ra, lãnh đạo Khang đã ở bên trong, nhìn thấy cô, có chút mất tự nhiên, có chút ngượng ngùng.

Bọn họ nhìn nhau không nói gì sau hai ba phút, Bạch Nhạn thu ánh mắt lại, từ trong tủ quần áo lấy ra một chiếc túi xách lớn, nhét quần áo vào trong.

“Bạch Nhạn…” Khang Kiếm bắt lấy tay cô, “Anh… sẽ tôn trọng em…”

“Không phải vấn đề của anh.” Bạch Nhạn tránh khỏi tay anh.

Mặt Khang Kiếm đột nhiên đỏ bừng, vòng tay ôm thắt lưng cô, vùi đầu trên cổ cô, “Vậy cũng không có vấn đề gì.”

Bạch Nhạn dở khóc dở cười, biết anh hiểu rằng mình lo lắng ban đêm sẽ nhào về phía anh, cô xoay người, rất bình tĩnh nhìn Khang Kiếm, “Chúng ta đã nhất định phải tách ra thì không cần biến sự việc thành phức tạp như vậy. Em tới bệnh viện ở cùng y tá trực ban vài ngày.”

Khang Kiếm thở sâu, cảm thấy một sự đau đớn kịch liệt không nói lên lời chậm rãi từ bàn chân bò lên.

~ Hết chương 28 ~

Advertisements

41 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 28

Đã đóng bình luận.