Hoa hồng giấy_Chương 29


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Pachan + Sâu

Chương 29: Có mẹ chồng từ phương xa tới (3)

Đau đớn đến cực điểm, không phải bất tỉnh, không phải chết lặng, mà là thanh tỉnh, là bị bao phủ bởi rét lạnh.

Cửa mở, tiếng bước chân của Bạch Nhạn chậm rãi đi xa, toàn thân Khang Kiếm đều cứng ngắc, đứng yên tại chỗ, lạnh đến mức miệng hé ra hít vào chỉ toàn khí lạnh.

Khang Kiếm đột nhiên đứng lên, anh chạy đến thư phòng ở đối diện, mở cửa sổ ra, nhìn Bạch Nhạn mang theo vali đi ra ngoài tiểu khu, dưới ánh đèn sáng mờ, có đôi khi vali làm ảnh hưởng đến việc bước đi của cô, cô dừng lại, đẩy vali ra xa một chút, rồi lại tiếp tục đi.

Nơi đây là ngoại ô, ban ngày đã không có nhiều xe. Đến buổi tối, phải chờ rất lâu mới nhìn thấy một ánh đèn xe xuất hiện. Cô đứng dưới đèn đường, nhìn xung quanh ở phía xa xa, thân hình mỏng manh.

Nếu bây giờ anh đi xuống giữ cô lại, cô có trở về cùng anh không?

Nếu cô không chịu trở về, anh yêu cầu đưa cô tới bệnh viện, cô có đồng ý không? Một người phụ nữ trẻ tuổi đi một mình trong đêm tối, rất không an toàn!

Khang Kiếm chua sót hơi nhếch khóe miệng, không hề di chuyển.

Trong lòng Bạch Nhạn, phải chăng anh còn không bằng những tên tội phạm ngoài kia? Nếu không, vì sao cô phải đi?

Anh không thể nào có những hành động bất lịch sự với cô, không có khả năng cợt nhả với cô, dù có đi chăng nữa, bọn họ là vợ chồng, có cuyện gì trẻ em không nên làm mà bọn họ không thể làm?

Cô nói: nếu chuẩn bị chia tay, vậy đừng làm mọi chuyện phức tạp lên.

Trái tim Khang Kiếm lại một lần nữa nhói đau.

Có một chiếc xe taxi đến gần, nhìn thấy lái xe là một người phụ nữ, Bạch Nhạn mở cửa xe, bước lên, biến mất trong bóng đêm mờ mịt.

Khang Kiếm đờ đẫn trở lại phòng ngủ, đưa hai tay lên gối đầu, nằm ngửa ở trên giường, nhưng không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Đêm tân hôn của bọn họ, cô cũng từng cô đơn nằm một mình trên chiếc giường lớn này, khi đó cô đã suy nghĩ những gì?

Cảm giác mất mát khi bị người ta xem nhẹ thì ra là đau đớn thế này.

Nhớ lại lúc anh đề nghị hai người quen nhau, cô lắc đầu nói “Tôi không muốn tủi thân một mình”; ở phòng trang điểm, cô đeo cho anh chiếc nhẫn mà anh làm mất, hờn dỗi nói “Sau này không được làm mất nữa nhé”;  trước khi bước vào hội trường đám cưới, cô ôm anh, tựa đầu vào vai anh nói “Cám ơn anh” … Từng cảnh một như được quay chậm lại, anh nhớ rất rõ, khi đó, đôi mắt cô nhìn anh, đôi mắt sáng như sao, dịu dàng như nước.

Quyển sộ hộ khẩu của anh đã có thêm tên của một người phụ nữ được viết lên, vậy mà tối nay, lại chính vì anh, mà cô có nhà cũng không thể ở.

Đây là “nhà” của cô sao?

Khang Kiếm biết rất rõ, trong cuộc hôn nhân này, cô đã làm tròn bổn phận của một người vợ, anh đã không làm hết phận sự của một người chồng. Không phải anh làm không hết được phận sự đó, mà là coi đó là việc không đáng để làm, bởi vì anh muốn nhìn thấy cô mất mát, muốn nhìn thấy cô đau khổ.

Kết quả, người mất mát lại là anh, người đau khổ cũng là anh.

Sở dĩ cô vẫn còn chịu đựng anh, là vì tháng một sang năm anh sẽ tranh cử chức bộ trưởng xây dựng thành phố.

Đây là lòng tốt của cô, sự chu đáo của cô, sự khoan dung của cô, không phải là cô đang bố thí cho anh? Thật đáng mỉa mai!

Đến tháng một năm sau, bọn họ thật sự phải tách ra. Khang Kiếm đột nhiên nghĩ đến, trong tương lai, tên của cô sẽ được viết trên sổ hộ khẩu của một người đàn ông khác, sẽ ôm một người đàn ông, hôn nhẹ lên môi hắn ta, dịu dàng gọi một tiếng “Lãnh đạo” với hắn, làm món “Độc môn tuyệt nghệ” của cô cho hắn ăn, buổi tối, cùng hắn nằm trên một cái giường, thân mật triền miên… Đột nhiên Khang Kiếm rùng mình, sợ hãi đến mức toát ra mồ hôi lạnh.

Anh ngồi bất dậy, cầm lấy di động bấm số.

“Sao vậy, lãnh đạo?” Bạch Nhạn nhận điện thoại rất nhanh. Đêm khuya, giọng nói của Bạch Nhạn rất rõ ràng, du dương.

Khang Kiếm cảm thấy nhói đau, không nói gì. Bạch Nhạn tưởng tín hiệu di động không tốt, sốt ruột “Alô… Alô” hai tiếng:  “Lãnh đạo, anh nghe được không?”

“Ừ.” Trong lòng Khang Kiếm nặng nề, thật lâu sau mới thốt ra một chữ.

“A, nghe rồi! Một mình ngủ trên giường lớn rất dễ chịu! Một ngày nóng như thế này, em còn phải chen chúc cùng người khác, ghét anh.”

Bạch Nhạn vẫn như cũ, cười nói như không có chuyện gì, vẫn làm nũng như bình thường.

Anh không cười, thật cẩn thận nói, “Đã đến bệnh viện rồi à?”

“Vừa đến, vừa rồi em còn cùng đồng nghiệp đi ra ngoài ăn đá bào. Sao anh còn chưa đi ngủ?”

“Sắp ngủ. Bạch Nhạn…”

“Sao vậy?”

“Bánh ú ăn ngon lắm.”

Bạch Nhạn dường như cảm nhận thấy một luồng khí lạnh, thật lâu không trả lời. “Anh… Không có chuyện gì khác chứ?” Cô lắp bắp hỏi.

“Ngày mai tan tầm, anh tới đón em, chúng ta cùng đi ăn cơm.”

“Lãnh đạo, ngày mai, Tân Giang, trời nắng, nhiệt độ thấp nhất là mười sáu độ, nhiệt độ cao nhất là ba mươi độ, gió Đông Nam từ cấp 3 đến cấp 4.”

Anh chớp chớp mắt, không rõ cô muốn nói gì.

Ở đầu dây bên kia của điện thoại cô cười khanh khách, “Ngày mai, trời không mưa to, lãnh đạo, anh đừng làm em sợ, tan tầm em sẽ tự về nhà.” Cho dù là một ngày cuối cùng, cô cũng muốn bảo vệ trận địa của chính mình, đừng để cho phu nhân Lý nghĩ rằng cô là một tên lính đào ngũ.

Điện thoại kết thúc sau tiếng cười của cô.

Sau khi gọi điện thoại, tâm tình của anh cũng chẳng khá hơn chút nào. Giọng nói ngọt ngào của cô, vẫn mê hoặc anh như trước, chỉ một tiếng đã thổi anh đi xa vạn dặm, cô không cần anh đối xử tốt với cô.

Lãnh đạo Khang lại nhíu mày, vừa chán nản vừa có cảm giác mất mát, gần rạng sáng mới nhắm mắt ngủ một chút.

Sáng sớm xuống nhà, đứng ở cầu thang đã ngửi thấy một mùi mì đặc khiến anh muốn nổi da gà, một năm có bốn mùa, mùa nào dì Ngô cũng chuẩn bị bữa sáng thế này, dạ dày của Khang Kiếm phản xạ có điều kiện co thắt lại.

Dì Ngô sức dài vai rộng, chăm sóc Lý Tâm Hà mà chưa từng kêu ca câu nào, rất chịu khó làm việc, chỉ có khuyết điểm duy nhất chính là không biết nấu ăn.

Dì từng sống ở một làng nhỏ vùng Đông Bắc, rau dưa thiếu thốn, món ăn chủ yếu chính là bột mì. Dì biết làm bánh bao, biết làm bánh nướng áp chảo, xào thức ăn, nấu canh, đều làm rất nhiều, nhiều đến mức hận không thể dùng chậu rửa mặt để đựng. Lý Tâm Hà đã từng muốn thay đổi dì Ngô, nhưng ở phương diện này dì không hề có năng khiếu. Nghe xong liền để đấy, lúc làm vẫn làm như cũ.

Lý Tâm Hà không có cách nào, cũng mặc kệ dì Ngô. Khang Vân Lâm thường xã giao ở bên ngoài, bình thường không ăn cơm ở nhà. Bên ngoài có rất nhiều tiệm cơm, nếu không muốn ăn đồ ăn do dì Ngô nấu, sẽ cùng dì Ngô đi ra ngoài đổi khẩu vị.

“Kiếm Kiếm, đã ngủ dậy rồi à!” Dì Ngô xoa xoa tay, từ phòng bếp đi ra.

Khang Kiếm gật gật đầu, liếc mắt nhìn phòng bếp bừa bãi, nhíu mày rồi tự rót một cốc nước lạnh, “Mẹ cháu đã dậy chưa ạ?”

“Đang ở trong phòng, lên mạng!”

Thú vui duy nhất của Lý Tâm Hà chính là lên mạng. Bà không tiện đi ra ngoài, không muốn bị những ánh mắt tò mò ở ngoài đường soi mói, phần lớn thời gian bà thường ở trong nhà. Sau khi học được cách lên mạng, phát hiện nơi đó cũng là một thế giới rất rộng lớn. Bà cùng bạn trên mạng trao đổi về chuyện vợ chồng, nói chuyện về việc nấu nướng, con cái, cách nuôi dưỡng vật nuôi, chăm sóc hoa. Gần đây, bà đam mê tranh thêu chữ thập.

Khang Kiếm đẩy cửa bước vào phòng, Lý Tâm Hà đang ngồi ở máy tính vào web, cún Lệ Lệ đang cọ cọ ở dưới chân bà, ở cửa sổ treo hai bồn hoa phong lan mang theo từ Bắc Kinh đến đây, đó cũng là vật yêu thích nhất của bà.

“Mẹ, mẹ ngủ có ngon không?” Khang Kiếm mỉm cười đi đến bên giường ngồi xuống.

Lý Tâm Hà quay đầu lại, nhìn Khang Kiếm từ trên xuống dưới vài lần, sắc mặt nặng nề: “Kiếm Kiếm, người phụ nữ kia rõ ràng là một con hồ ly tinh, một buổi tối cũng không thể buông tha cho con sao? Con nhìn xem sắc mặt của con…”

“Mẹ” Khang Kiếm ngắt lời của bà, “Tối hôm qua Bạch Nhạn phải tăng ca ở bệnh viện, không ở nhà.”

Lý Tâm Hà mất tự nhiên “Ừ” một tiếng, “Kiếm Kiếm, nha đầu kia so với lúc con thảo luận ở điện thoại lợi hại hơn rất nhiều, mẹ thấy kế hoạch này của con sai lầm rồi. Cô ta nhanh mồm nhanh miệng, làm tổn thương người khác trong nháy mắt, không được dạy dỗ tử tế, mà con lại rất dễ tha thứ cho cô ta, cô ta không xứng.”

Khang Kiếm xụ mặt: “Mẹ, con phải đi làm bây giờ, lát nữa mẹ bảo dì Ngô đưa mẹ đi dạo, phong cảnh ở đây rất đẹp.”

“Mẹ đến đây không phải đến để ngắm phong cảnh.” Lý Tâm Hà có chút tức giận, “Kiếm Kiếm, không phải là con đã bị cô ta mê hoặc rồi chứ?”

Khang Kiếm cười khổ: “Sao có thể như vậy?” Khẩu khí cũng không xác định.

“Tốt nhất là như vậy, mẹ nói trước cho con biết, cho dù con có thích cô ta, mẹ cũng tuyệt đối không bao giờ thừa nhận cô ta, con đừng đi theo vết xe đổ của bố con.”

Khang Kiếm nhíu mày, yên lặng nhìn bà một cái rồi đi ra ngoài.

“Kiếm Kiếm, mì đã nguội rồi, mau ngồi xuống ăn.” Dì Ngô cười hì hì vẫy Khang Kiếm lại đây.

Khang Kiếm nhìn một bát to đầy mì, nhắm mắt lại, ôn hòa cười, “Tối hôm qua cháu ăn bánh ú vẫn chưa tiêu hóa được hết, bát mì to như thế này cháu ăn không nổi, cháu sẽ ăn thứ khác ạ.”

Anh đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra, đầu tiên là ngăn đá, sau đó là ngăn lạnh, tìm kiếm một lúc, anh nhíu mày. “Dì Ngô, bánh ú đâu hết rồi?”

“Không phải là ở đây sao?” Dì Ngô lấy ra từ một chiếc túi giấy dầu.

“Không phải cái này, bánh Bạch Nhạn gói cơ mà.”

Sắc mặt của dì Ngô thay đổi, “Dì không biết.” bà hờn dỗi trả lời.

Khang Kiếm lại tìm một lần nữa, quái, thật khó hiểu, tối hôm qua chỗ bánh ú còn rất nhiều, vậy mà bây giờ đã chạy đi đâu rồi?

Ẳng, ẳng… Lệ Lệ phe phẩy cái đuôi chạy tới, cắn ống quần Khang Kiếm.

Khang Kiếm ngồi xổm xuống, vuốt đầu Lệ Lệ, “Lệ lệ, là mày ăn phải không?”

Lệ Lệ rất vô tội, vẫy đuôi đắc ý.

***

Phòng giải phẫu vừa đổi ca, không có người làm việc, mọi người đang tụ tập ở phòng nghỉ, vây quanh một túi bánh ú to, tranh nhau, cô một chiếc, tôi một chiếc.

“Đùa ư, thật sự là quá tuyệt vời, Bạch Nhạn, không thể tưởng được tài nấu nướng của cô lại giỏi như vậy, bánh ú này là chiếc bánh ú ngon nhất mà tôi đã từng ăn.” Y tá trưởng vừa ăn vừa khoa trương nói, “Cũng là một người vợ, nếu so sánh với Bạch Nhạn, chắc chắn không thể sánh kịp, khó trách trợ lý Khang muốn lấy cô mà không cần tôi.”

Những người khác nghe xong, thiếu chút nữa cười đến phun bánh ra, “Trợ lý Khang ấy, người ta muốn lấy vợ, chứ không muốn lấy mẹ vợ.”

“Bây giờ đang thịnh hành tỷ đệ luyến.” Y tá trưởng dõng dạc tuyên bố.

“Tỷ tỷ như chị… cũng quá lớn rồi!”

“Càng lớn mới càng biết chiều chuộng, kinh nghiệm mới càng phong phú.” Y tá trưởng liếm liếm đầu ngón tay, hùng hồn trình bày, “Tiểu nha đầu ngây ngô có gì tốt, vừa phải tốn rất nhiều tiền, vừa phải cùng chơi với cô ấy, hơi tí lại khóc, đã khóc lại còn muốn phải dỗ. Cùng đại tỷ nói chuyện tình yêu rất tốt, phí tổn thấp, rất ăn nhịp với nhau, rất nhanh có thể sản xuất sản phẩm.”

“Chị bây giờ còn có thể sản xuất nữa sao?” Bạch Nhạn dựa vào cửa, mặt hướng vào bên trong, vừa uống trà vừa xen vào một câu.

Y tá trưởng vỗ vỗ cái bụng cao ngất, “Chỗ này của tôi chính là một mảnh đất màu mỡ phì nhiêu, cho ra toàn cực phẩm.”

“Cực phẩm?” Một vài tiểu y tá không hẹn mà cùng cười hỏi, “Giống như thế nào?”

“Giống… Bác sĩ Lãnh…” Gương mặt mập mạp của y tá trưởng đỏ ửng lên, ngẩng đầu, nhìn người đang đứng ở ngoài phòng nghỉ.

Những người khác đang vùi đầu ăn bánh ú, đều không phát hiện ra.

“Chị có thể sinh ra người như bác sĩ Lãnh sao?” Bạch Nhạn cười đến mức bả vai rung rung, “Đây thật sự là gien biến dị, hai người một người là xích đạo, một người là bắc cực.”

“Bạch Nhạn…” Y tá trưởng nhìn cô nháy mắt, nhe răng.

Những người khác ngó lên, nhìn ra ngoài cửa, “A…” Một tiểu y tá thất thanh kêu lên.

Bạch Nhạn cũng quay đầu lại, gương mặt đỏ như quả cà chua chín mọng.

Trong phòng nghỉ vừa mới xôn xao nhộn nhịp, bây giờ không khí đều đọng lại, không ai dám hé ra tiếng, hai mặt nhìn nhau, động cũng không dám động.

Lãnh Phong mặt không chút thay đổi, không tiến vào, không rời đi, cũng không nói không rằng, tầm mắt thẳng tắp nhìn… Bạch Nhạn.

“Anh… muốn ăn bánh ú không?” Bạch Nhạn quẫn đến mức không kịp suy nghĩ, cắn răng, cố gắng bày ra một nụ cười đáng thương.

Những người khác đều thông cảm nhắm mắt lại, nghĩ đến tiếp theo không biết bác sĩ Lãnh sẽ đọc điều lệ nào trong Y học để giúp mọi người thông suốt.

“Có.” Lãnh Phong gật gật đầu.

Miệng của Bạch Nhạn mở lớn, nghĩ rằng cô đã nghe lầm.

“Không nỡ?” Lãnh Phong nhíu mày, khóe miệng tạo nên một nụ cười như có như không.

Trời ơi, bác sĩ Lãnh cười rộ lên thật gợi cảm, giống như một tia nắng mặt trời ấm áp, một luồng gió mát, một cơn mưa trong ngày hạn hán. Những tiểu y tá trẻ tuổi đã bị Lãnh Phong mê hoặc.

“Không tiếc, không tiếc!” Bạch Nhạn tiến lên, nắm lấy gói to, bên trong còn có vài chiếc bánh ú, đưa hết cho Lãnh Phong.

“Cám ơn!” Ngón tay thon dài của Lãnh Phong nhận lấy chiếc túi, cầm gọn vào trong tay, “Y tá trưởng, đem hồ sơ buổi chiều ngày hôm qua ở khoa tiết niệu đưa đến cho tôi, không biết tôi để nó ở nơi nào.”

“Được, được, cậu đợi một lát!” Y tá trưởng lấy vận tốc ánh sáng vọt vào phòng hồ sơ, lại lấy vận tốc ánh sáng nhảy ra đưa cho anh hồ sơ muốn tìm.

“Làm phiền chị rồi.” Lãnh Phong nhìn mọi người gật đầu, sau đó rời đi.

Đợi cho bóng dáng của anh biến mất ở tầm nhìn, một người mới thở ra một hơi thật dài, ánh nắng ấm áp đã trở về nhân gian.

“Trời ơi, bác sĩ Lãnh chính là một âm hồn, một âm hồn đẹp trai gợi cảm.” Một cái tiểu y tá nói.

“Dù có đẹp trai gợi cảm hơn nữa tôi cũng không cần.” Một tiểu y tá khác run rẩy lắc lắc đầu, “Tôi không muốn bị đông lạnh thành khối băng.”

“Được rồi, được rồi, mọi người làm việc đi thôi, đừng nói chuyện tào lao nữa.” Bị Lãnh Phong bắt được ăn quà vặt trong giờ làm việc, nếu cậu ta chạy đến nói với viện trưởng cái gì đó, hậu quả cũng không tốt, y tá trưởng vung tay, đẩy tất cả mọi người ra ngoài.

Bạch Nhạn còn đang đứng ngây người.

“Bạch Nhạn, cô không xem ca trực ở phòng giải phẫu à?” Y tá trưởng quay đầu lại hỏi.

“Có đi.” Bạch Nhạn nói, hai tay vẫn nắm chặt.

Vừa rồi, lúc cô đưa cho Lãnh Phong túi bánh, ở góc mà mọi người không nhìn thấy, tay anh nắm lấy tay cô, cô kinh ngạc trừng lớn mắt, trong đôi mắt lạnh lùng nhưng trong trẻo đó, cô nhìn thấy một ánh mắt rất thân quen. Đã từng có một thiếu niên ngây ngô, cũng từng dùng ánh mắt đó nhìn cô, ánh mắt đó gọi là yêu mến. Tuy rằng rất ngắn ngủi, nhưng cô vẫn nhìn thấy rất rõ.

Cô không thể tưởng tượng được.

Có lẽ là do cô quá căng thẳng, đã nhìn nhầm rồi sao?

Ảo giác làm sao có thể giống thật như vậy, lẽ nào cô đã thích anh ta trong tiềm thức? Tuyệt đối không có khả năng này.

Rốt cuộc là cô bị làm sao, sao lại bị Lãnh Phong làm cho có ảo giác? Bạch Nhạn tự hỏi chính bản thân, nhưng vẫn không có được kết luận.

Thậm chí cô còn chạy tới hỏi Liễu Tinh, hỏi cô ấy như thế nào mới là một hành vi cử chỉ đoan trang, phù hợp tiêu chuẩn của một người phụ nữ đã kết hôn?

Liễu Tinh sờ sờ đầu của cô: “Nhạn, thần kinh của cậu không có vấn đề gì chứ!”

Bạch Nhạn hoang mang đi lên tầng trên, buổi sáng vào phòng giải phẫu hai lần, buổi chiều nhàn rỗi, đang lúc ngủ gà ngủ gật, di động đột nhiên kêu vang thúc giục.

Cô không thấy hiện tên người gọi, nhận điện thoại, “A lô!” Nghe thấy giọng nói, cô liền trở nên ngớ người.

“Y tá Bạch, cô có rảnh không?” Giọng nói lạnh lùng của Lãnh Phong từ trong điện thoại truyền ra, Bạch Nhạn giật mình thẳng lưng, “Tôi đang trong giờ làm việc.”

“Mời cô đến khoa tiết niệu, lấy hồ sơ mà buổi sáng tôi cầm đi đem trở về.”

Bạch Nhạn lau mồ hôi trên trán, “Được rồi, tôi sẽ đến ngay lập tức.” Ông trời, tim cô đập không ngừng.

~ Hết chương 29 ~

Advertisements

31 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 29

Đã đóng bình luận.