Hoa hồng giấy_Chương 32


Hoa Hồng Giấy

 Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta : Sâu + Pachan

Chương 32: Có mẹ chồng từ phương xa tới (6)

Mưa, tí tách rơi suốt một đêm, tiếng mưa như rơi vào lòng người. Mưa không lớn, cũng không giảm bớt được mấy phần nắng nóng, ngược lại còn làm hơi nóng trong lòng đất bốc lên, sáng sớm vừa mở cửa sổ, không khí vừa nóng vừa oi bức phả vào mặt.

Bạch Nhạn nhẹ nhàng kéo cửa sổ lại, hạ thấp nhiệt độ của điều hòa, Khang Kiếm đang ngủ, cô nhón chân đi ra ngoài.

“Mấy giờ rồi?” Khang Kiếm khàn khàn hỏi.

“Sáu giờ rưỡi, anh có thể ngủ thêm một lát nữa.” Ở phía xa, Bạch Nhạn lập tức cứng người lại, không được tự nhiên mà đối mặt với người đã ngủ cùng giường một đêm.

Quần áo Khang Kiếm nhăn như một đống giẻ lau, trải qua một đêm hun đúc bằng nhiệt độ của hai người, nó đã khô. “Không ngủ nữa, anh đi tắm, em giúp anh lấy quần áo.”

Anh cứ như vậy đi vào phòng tắm, cửa vẫn để mở, quần áo rơi lung tung trên đất, phòng tắm thủy tinh chiếu ra thân hình trần trụi của anh, dòng nước ào ào dội xuống, hai tay anh đang vò tóc… Bạch Nhạn hít sâu, rồi lại hít sâu, sáng sớm đã thưởng thức cảnh tượng mỹ nam tắm, trái tim có chút chịu không nổi, tuy người đàn ông này là chồng trên danh nghĩa của cô.

Cô sắp xếp từng thứ quần áo cho anh, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, đặt chỉnh tề trên giường.

Nếu hôm nay chân tướng xuất đầu lộ diện, vậy sáng nay sẽ là buổi sáng cuối cùng mà cô ở cùng anh.

Không muốn đau lòng, nhưng trái tim vẫn nhói lên.

Dì Ngô đã làm xong điểm tâm, trên bàn cơm, ba bát canh, mì đầy ngập, giữa bàn là đĩa bánh áp chảo, bên cạnh là hành lá, đậu chiên mắm.

Lý Tâm Hà đang chăm sóc giỏ phong lan ngoài ban công, Lệ Lệ nằm trong ổ, uể oải, có lẽ do thời tiết.

Lý Tâm Hà và dì Ngô không biết đang nói chuyện gì, hai người cười ha hả, nghe tiếng bước chân xuống lầu, quay đầu lại, nhìn thấy là Bạch Nhạn, hai người lập tức im bặt, vẻ mặt lập tức trở nên âm u.

“Chào buổi sáng, Lý phu nhân.” Bạch Nhạn cười chào hỏi, không đợi Lý Tâm Hà đáp lại, cô đã đi vào bếp. Cô sẽ không tưởng bở rằng một trong ba bát mì trên bàn là chuẩn bị cho cô, chỉ cần có cơ hội miệt thị cô, dì Ngô nhất định sẽ không bỏ qua, còn Lý Tâm Hà coi như không nhìn thấy gì, có lẽ trong lòng đang rất thích thú.

Nhưng, chuyện này thì có ảnh hưởng gì tới Bạch Nhạn?

Bạch Nhạn lấy một quả trứng gà từ trong tủ lạnh ra, thuần thục ốp lên, lòng đỏ nằm tròn trĩnh trong lòng trắng, lại gọt hai quả táo, cắt hai miếng bánh mì sữa Hokkaido, pha một ly sữa, vừa đặt lên bàn, Khang Kiếm đã xuống tới.

“Kiếm Kiếm!” Lý Tâm Hà vừa nhìn thấy con trai lập tức vui mừng ra mặt, yêu thương ngẩng đầu, “Tối qua mấy giờ về?”

“Gần một giờ, thấy phòng mẹ đã tắt đèn, con không quấy rầy nữa.” Khang Kiếm đi qua đẩy xe lăn tới cạnh bàn ăn, liếc nhìn bữa sáng trên bàn, lại nhìn Bạch Nhạn một cái, nhướng mày.

“Đến đây, Kiếm Kiếm, mau ngồi xuống.” Dì Ngô vội vàng đưa đũa cho Khang Kiếm, sau đó chính bà cũng ngồi xuống, không thèm liếc Bạch Nhạn một cái.

Ba người bắt đầu ăn sáng, trò chuyện vui vẻ, giọng lưỡi rất nặng.

Bạch Nhạn ngồi ở đầu xa nhất của bàn ăn, đầu tiên uống một ngụm sữa, sau đó ăn bánh cùng trứng gà, xong xuôi tất cả, cô cầm lấy quả táo trên bàn, “Lãnh đạo, anh đặt khách sạn đi, sau đó gọi điện cho em, em đi đón mẹ rồi sẽ trực tiếp tới đó.”

Cô nói xong liền đứng dậy ra cửa, đổi giày ra ngoài.

“Con cũng no rồi.” Khang Kiếm đẩy một nửa bát mì ra, “Mẹ, mẹ ăn từ từ. Con đi làm trước.”

“Còn chưa ăn xong mà?” Lý Tâm Hà gọi Khang Kiếm lại, bà không muốn nhìn thấy dáng vẻ sóng vai ra ngoài của anh và Bạch Nhạn, cảm thấy rất chướng mắt.

Khang Kiếm cười cười, theo Bạch Nhạn ra khỏi cửa.

Hôm qua Khang Kiếm tự mình lái xe, xe vẫn còn đỗ dưới lầu. “Anh đưa em đi.” Anh mở cửa xe.

Bạch Nhạn lắc lắc đầu, “Nếu việc này trở thành thói quen cũng không phải chuyện tốt, em còn phải yên tâm làm phận dân đen của em, không muốn thay đổi quá nhanh.”

Cô ngẩng đầu lên, nhìn một quả cầu lửa lớn đang chậm rãi nhô lên từ bầu trời xanh biếc phía Đông, giống như người con gái si tình sau khi thất tình ho ra một ngụm máu trên chiếc khăn tay.

Khang Kiếm cẩn thận quan sát cô, cảm giác hôm nay Bạch Nhạn khác với mọi ngày.

“Lãnh đạo, anh có thấy da mặt em dày quá không?” Cô đột nhiên quay đầu hỏi anh.

“Vì sao lại nói mình như vậy?” Anh im lặng một lúc mới nói tiếp.

Bạch Nhạn nhún nhún vai, quơ quơ túi xách trong tay, “Ngoại trừ danh hiệu phu nhân trợ lý thị trưởng, chúng ta còn có lý do nào khác để ở cạnh nhau sao? Nếu mục tiêu của em trắng trợn như vậy, có phải rất thô tục hay không?”

Cô che miệng, tự nở nụ cười. “Có lẽ anh từng có chút say mê em, nhưng sau khi kết hôn, phát hiện em đã làm cho anh thất vọng, trùng hợp là giữa chúng ta lại có khoảng cách rất lớn, mẹ anh cũng không hòa hợp với em. Đời người ngắn ngủi, lãnh đạo, anh đừng để bản thân chịu uất ức, em cũng không làm khó dễ chính mình, chúng ta… đều tự đi về ngày mai tươi sáng của mình đi!”

Cô thừa nhận, cô sợ hãi, không muốn tới gần chân tướng.

“Bạch Nhạn,” Khang Kiếm hít một hơi, vẻ mặt nghiêm túc, “Anh không cảm thấy có gì uất ức, anh cũng chưa từng thất vọng… Chỉ là giữa chúng ta cần thời gian.”

Lãnh đạo Khang thật là có tình có ý, lúc này còn có thể nói ra lời nói an ủi như vậy, Bạch Nhạn cảm động ngước mắt lên nhìn. “Lãnh đạo, anh đừng tùy tiện hứa hẹn, em sẽ tin là thật đấy.”

“Ngoài em, đời này anh sẽ không lấy bất cứ ai khác.” Khang Kiếm lại nói một lời đáng giá ngàn vàng.

Thân mình Bạch Nhạn cứng đờ, đột nhiên cảm thấy tư duy ngắt quãng, “Xem ra, sau này em nhất định có số đội mũ phượng, sống thảnh thơi rồi?” Cô trêu chọc cong cong khóe miệng, cười vui vẻ, “Em cảm ơn lãnh đạo trước, hy vọng chúng ta có cái duyên này.”

Khang Kiếm nhướn mi, sợ cô sẽ nói tiếp ra điều gì đó dọa người, xách cô lên, ném vào trong xe, một chiếc xe đắt tiền quay đầu, phóng ra khỏi khu nhà.

Cả một ngày Bạch Nhạn làm việc mà tâm trí ở trên mây, càng tới gần giờ tan tầm, tim cô đập càng nhanh.

Khang Kiếm không gọi điện cho cô, chỉ nhắn tin tên khách sạn và tên phòng.

Sau khi tan ca, Bạch Nhạn bắt xe tới nhà văn hóa đón Bạch Mộ Mai. Bà được đoàn Việt kịch mời đến hướng dẫn tiết mục kinh điển “Tây sương ký”, phải ở lại nhà văn hóa để luyện tập.

Phòng tập rộng bằng nửa sân vận động vắng tanh, bước chân giẫm lên sàn gỗ phát ra những tiếng vang. Bạch Mộ Mai mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, phía dưới là chiếc quần bò bó sát, tóc buộc đuôi ngựa, giống như một cô gái xinh đẹp. Trên eo bà buộc một dải lụa đỏ, có khi làm váy, có khi làm khăn tay. Bộ quần áo này không hề liên quan đến câu chuyện cổ đại vui vẻ của đôi nam nữ kia, nhưng Bạch Mộ Mai vừa chuyển động, dải lụa bay lượn, lập tức trở thành vừa cổ vừa kim, mỗi bước là một vở kịch.

Bạch Mộ Mai xoay người đi vòng quay, cong vòng eo đi phía trước, một cô gái tầm hai mươi tuổi lập tức học theo đi phía sau.

“Nguyệt Nhi yêu, nữ nhi gia tâm nhiệt khẩu nan khai, lan khuê hư độ thập bát tài, cô phụ đoàn viên ngọc kính thai…” Giọng hát của Bạch Mộ Mai vẫn còn trong trẻo, tư thế cũng rất xinh đẹp.

Cô gái ở phía sau hát theo, múa theo.

Mấy câu ca này, cô gái hát rất rõ lời, uyển chuyển, trong trẻo như nước suối từ trên núi, tuy không ý vị tình nồng như Bạch Mộ Mai, nhưng trong sáng chói lòa, càng hợp với độ tuổi xuân xanh của Thôi Oanh Oanh trong vở kịch. Bạch Mộ Mai đã lớn tuổi, vị phong trần quá nặng.

“Quá tuyệt vời.” Mấy vị có dáng lãnh đạo đứng xem ở một bên không kìm lòng được mà vỗ tay khen ngợi, có người còn chụp ảnh theo từng bước chân của Bạch Mộ Mai, ánh đèn flash lóe lên không ngừng.

Bạch Mộ Mai vẫn đắm chìm trong vở kịch, căn bản không hề bị quấy nhiễu.

Khi bà xoay người lại, nhìn đến Bạch Nhạn đang dựa người vào cửa, bà dừng bước, cởi dải lụa ra. “Hôm nay tôi ra ngoài, tôi muốn đi cùng con gái tôi.”

Bà cười dịu dàng, đi tới trước mặt Bạch Nhạn, vô cùng thân thiết nhéo hai má cô.

“Con gái?” Ngoại trừ Bạch Nhạn, tất cả những người khác đều lắp bắp giật mình.

Bạch Mộ cười như hoa nở, đôi mắt long lanh, bước chân uyển chuyển. “Thế nào? Mẹ con tôi không giống nhau sao?” Bà liếc mắt nhìn mọi người, đặt tay lên vai Bạch Nhạn, khẽ nghiêng đầu.

“Hai người không giống mẹ con, mà giống hai chị em xinh đẹp như hoa.” Ánh mắt thợ chụp ảnh lóe lên ánh sáng sâu kín.

Câu này làm cho Bạch Mộ Mai càng cười vui vẻ.

“Có cần về khách sạn thay quần áo không ạ?” Bạch Nhạn đã gặp nhiều trường hợp thế này, không còn lạ nữa, lễ phép cười với mọi người rồi giúp Bạch Mộ Mai cầm túi xách.

Bạch Mộ Mai dùng phấn trắng, đường kẻ trên khóe mắt rất rõ ràng, như vậy càng làm bà trở nên xinh đẹp.

“Sao, như thế này sẽ làm con mất mặt sao?”

Bạch Nhạn chỉ nhún vai, coi như mình chưa nói gì.

Hai người đứng bên đường chờ xe, những người đi qua đều liếc mắt nhìn Bạch Mộ Mai, bà tao nhã giơ tay vuốt tóc, Bạch Nhạn tinh ý phát hiện trên ngón trỏ của bà đeo một chiếc nhẫn kim cương, viên kim cương không nhỏ, khảm trên một chiếc nhẫn hình dáng đơn giản, nhưng lại càng nổi bật lên giá trị của viên kim cương kia.

Bà từ đâu có nhiều tiền như vậy?

Bạch Nhạn thu ánh mắt về, nhìn chằm chằm vào ngã tư, xe cộ như nước chảy.

Khi hai người tới khách sạn, ba người nhà Khang Vân Lâm và dì Ngô đã đến. Lý Tâm Hà ăn mặc đặc biệt kỹ càng, một chiếc váy liền tơ tằm màu đen, cổ tay và cổ áo trang trí xanh xanh đỏ đỏ, vô cùng bắt mắt. Bộ váy áo vốn vô cùng trang nhã quý giá, nhưng trùng hợp nhân viên phục vụ nhà hàng lại mặc sườn xám màu đỏ, cổ áo và tay áo cuộn viền vàng, so sánh đôi bên tạo thành vẻ vừa long trọng vừa tầm thường, nên có chút lỗi thời.

Bà lại nhìn thấy Bạch Mộ Mai vừa đi vào, như một nữ sinh, lập tức, vẻ mặt được chuẩn bị kĩ càng đã không giữ được bình tĩnh nữa.

“Thật là ngại, đường hơi tắc, để mọi người chờ lâu.” Sau khi Bạch Mộ Mai ngồi xuống, đầu tiên là xin lỗi vì đến muộn, sau đó hiền lành quay sang phía Khang Kiếm, ân cần cười hỏi, “Khang Kiếm, gần đây Bạch Nhạn biểu hiện có tốt không?”

Khang Kiếm lễ phép gật đầu một cái, vẻ mặt cứng nhắc như khúc gỗ, không trả lời câu nào, có lẽ là không biết trả lời thế nào.

Có lẽ dì Ngô không ngờ mẹ Bạch Nhạn lại dùng dáng vẻ như vậy để tới, chưa từng gặp bà thông già mê hoặc lòng người như vậy, bất ngờ tới mức há hốc miệng, Lý Tâm Hà dùng tay nhéo bà một cái, bà mới cuống quýt khép mồm lại.

“Ông thông gia, nhìn ông có vẻ khỏe mạnh hơn lần trước nhiều.” Bạch Mộ Mai tự nhiên phóng khoáng chào hỏi Khang Vân Lâm.

“Có sao? Có sao?” Khang Vân Lâm dường như không dám nhìn vào mắt Bạch Mộ Mai, ông không nói chuyện với Khang Kiếm thì cũng nhìn Lý Tâm Hà, nhưng hành động lộ liễu như vậy ngược lại lại lộ ra vẻ chột dạ.

“Bà thông gia, Nhạn Nhạn nhà tôi tuổi còn nhỏ, còn nhiều chuyện chưa hiểu, mong bà tha thứ cho con bé.” Cuối cùng Bạch Mộ Mai mới hướng ánh mắt về phía Lý Tâm Hà.

Rốt cuộc Lý Tâm Hà vẫn là người kiến thức rộng rãi, hiện tại đã bình tĩnh lại. Bà tao nhã cười với Bạch Mộ Mai, “Cô Bạch, tuy chúng ta mới gặp nhau lần đầu, sao tôi lại cảm giác như nhìn thấy cố nhân vậy nhỉ?” Phụ nữ chưa kết hôn, dựa theo quy ước quốc tế, phải gọi là cô, nhưng hiện giờ, Lý Tâm Hà cũng có phần cố ý.

Bạch Mộ Mai nở nụ cười, liếc nhìn Bạch Nhạn một cái, “Bạch Nhạn do tôi sinh ra, ngày ngày bà nhìn thấy Bạch Nhạn, đương nhiên cảm thấy tôi quen mắt.”

“Bạch Nhạn cũng không xinh đẹp bằng cô.” Lý Tâm Hà cười khẩy.

Bạch Mộ Mai vuốt má, bật cười ra tiếng, “Dù có xinh đẹp cũng phải già đi.”

Lý Tâm Hà tinh tế đối chiếu giữa hai gương mặt, “Người đẹp như cô sẽ không già đi, Bạch Nhạn có phải giống ba hay không?”

Trong phòng, trong nháy mắt, ngay cả không khí cũng ngừng lại.

Thân hình Bạch Nhạn căng cứng như dây cót, từ cổ đến tai đều hồng.

Khang Kiếm mím môi thật chặt.

Sắc mặt Khang Vân Lâm đã rất khó coi.

Dì Ngô hưng phấn mở mắt thật lớn.

Ánh mắt Bạch Mộ Mai như nước, liếc mấy cái, khóe miệng nhếch lên, dịu dàng kéo tay Bạch Nhạn, “Cũng không quá giống, Bạch Nhạn di truyền những ưu điểm của hai chúng tôi.”

“À, vậy ba Bạch Nhạn là người thế nào?”

“Tâm Hà, bà hỏi nhiều quá.” Rốt cuộc, Khang Vân Lâm không nhịn được mà mở miệng ngăn cản.

“Không sao.” Bạch Mộ Mai cười mềm mại, “Đó là một đoạn chuyện cũ vừa ngọt vừa lãng mạn trong lòng tôi, tôi không muốn chia sẻ với ai khác.”

Vẻ mặt kia của bà giống như một cô nữ sinh nhỏ ưa làm nũng, “Tôi không muốn nói, có được không?”

Trên sân khấu, đế vương, tướng quân, tài tử, tất cả đều thuần phục dưới váy bà, chỉ là một Lý Tâm Hà thì có là gì?

Lý Tâm Hà nghẹn họng nhìn trân trối, sao còn có thể tiếp tục hỏi nữa?

Cửa phòng mở ra, nhân viên phục vụ bắt đầu đưa đồ ăn lên.

Khang Vân Lâm lễ nghĩa mời Bạch Mộ Mai một chén rượu, Bach Mộ Mai cảm kích ngửa cổ uống cạn, sau đó, bà đáp lễ lại vợ chồng Khang Vân Lâm, ánh mắt rơi xuống người dì Ngô, tò mò dừng lại vài giây.

Khang Vân Lâm giới thiệu thân phận dì Ngô.

Bạch Mộ Mai vừa nghe vừa gật đầu, vẻ mặt thương cảm không thôi.

Dì Ngô cảm thấy cuộc sống của mình rất hạnh phúc, ghét nhất là bị người khác thương hại. Bà vốn đã không thích Bạch Mộ Mai, nay lại càng ghét hơn vài phần.

Lý Tâm Hà ăn một ít đồ ăn, đột nhiên nghiêng về bên tai Khang Vân Lâm, “Ông xã, giúp em tới toilet.” Âm lượng không lớn, nhưng vừa đủ để Bạch Mộ Mai nghe được.

Khang Vân Lâm đỏ mặt. “Tôi… sao tiện tới toilet nữ?”

“Tôi đi cùng bà.” Bạch Mộ Mai quan tâm đứng lên.

“Không cần, dì Ngô!” Mặt Lý Tâm Hà trắng bệch, nhéo Khang Vân Lâm một cái thật mạnh dưới bàn, Khang Vân Lâm bị đau, lại không tiện bộc phát, cắn răng nén giận, sắc mặt nhăn nhó.

Dì Ngô đẩy Lý Tâm Hà đi toilet.

Bạch Nhạn vẫn cúi đầu ăn cơm không cẩn thận làm rơi một chiếc đũa, cô cúi người nhặt lên, đột nhiên phát hiện dưới bàn, Bạch Mộ Mai đang dùng một chân nho nhỏ quấn lấy chân Khang Vân Lâm, Khang Vân Lâm vươn ra một bàn tay chậm dãi sờ dọc theo chân Bạch Mộ Mai.

Một cơn ghê tởm trào lên từ trong lòng, Bạch Nhạn che miệng, đột nhiên xông ra ngoài.

“Nhạn Nhạn, con sao vậy?” Bạch Mộ Mai lo lắng gọi một tiếng, “Khang Kiếm, con mau đi xem một chút.”

“Có thể có chuyện gì chứ?” Mặt Khang Kiếm trắng xanh, lạnh lùng liếc mắt nhìn ra bên ngoài, không hề động đậy.

Bạch Mộ Mai run lên một cái, đành phải đứng dậy.

Dì Ngô đang đẩy xe lăn đi vào, suýt chút nữa đụng phải Bạch Nhạn trên hành lang.

Bạch Nhạn cúi xuống bên toilet, nôn ra tất cả đồ ăn vừa ăn vào. “Nhạn Nhạn, con mang thai?” Bạch Mộ Mai khoan tay đứng ở cạnh cửa.

Bạch Nhạn không để ý tới bà, súc miệng, dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt.

“Mẹ đang nói chuyện với con đấy, Bạch Nhạn?” Bạch Mộ Mai nhướng đôi mi thanh tú.

“Đủ rồi!” Bạch Nhạn hất tay bà ra, cúi thấp đầu, “Ăn cơm xong, mẹ đi đi. Mẹ… cách xa ba Khang Kiếm một chút.”

Bạch Mộ Mai không nói gì.

“Sao mẹ không nói gì nữa đi, ông ấy là bố chồng con, mẹ chồng con còn ở đây, mẹ… không thấy vậy rất quá đáng sao?”

“Bố chồng?” Bạch Mộ Mai cười lạnh, “Con thật sự coi họ là người nhà, con nghĩ mẹ không nhìn ra sao?”

“Đó là chuyện của con, không liên quan đến mẹ.”

“Được lắm, vậy chuyện của mẹ, cũng không cần con quan tâm.” Bạch Mộ Mai xoay người bỏ đi.

Bạch Nhạn cắn môi, lại cảm thấy trong ngực trào lên một trận, cúi người cạnh chậu rửa tay nôn một lúc nữa, chờ khi mặt hết ửng hồng mới ra khỏi toilet.

Khi cô đi vào, ngoại trừ Khang Kiếm đang cúi đầu, ai ai cũng nhìn cô như nhìn quái vật. Cô vỗ vỗ mặt mình, có phải sắc mặt quá kém không?

Đồ ăn đã được đưa lên gần hết.

Lý Tâm Hà bỗng nhiên như biến thành một người khác, vừa nói vừa cười, ánh mắt nhìn chồng cũng đầy yêu thương, nhìn đến mức Khang Vân Lâm ngồi cũng không yên. Khi thì bà bảo Khang Vân Lâm gắp đồ ăn, khi thì sai ông rót nước. Khi ăn xong, ra khỏi phòng, lên xe, bà càng biểu hiện mình và Khang Vân Lâm tình cảm thắm thiết, bảo dì Ngô gấp xe lăn lại, muốn Khang Vân Lâm bế lên xe.

Khang Vân Lâm sống an nhàn sung sướng đã nhiều năm, lấy đâu ra sức mạnh ấy. Mặt ông đỏ bừng, hít sâu một hơi, vừa bế Lý Tâm Hà lên, thân mình đã không ngừng lay động, may có Bạch Mộ Mai đi lên đỡ lấy, Lý Tâm Hà mới an toàn vào xe.

Sắc mặt Lý Tâm Hà thật khó coi, xoay người qua, giọng nói tức giận, giục Khang Vân Lâm lên xe, cuối cùng cũng không thèm liếc Bạch Mộ Mai một cái.

“Thật là buồn cười, một người đàn bà bại liệt, ngay cả cuộc sống tình dục cũng không thể có, vài chục năm rồi, sao còn có thể tình cảm như thế?” Bạch Mộ Mai nhìn xe rời đi, lạnh lùng cười.

Bạch Nhạn đứng bên cạnh liếc mắt nhìn bà một cái, “Cuộc sống không có tình dục, nhưng bà ấy có chồng, có hôn nhân, mẹ có không?”

Bạch Mộ Mai nhăn mày, xoay mặt sang, “Con đang bênh vực kẻ yếu? Đây có lẽ chính là sự cao thượng của con chăng, nếu không sao còn có thể sống một cuộc sống như quả phụ như vậy được?”

Bạch Nhạn kinh ngạc nhìn Bạch Mộ Mai.

Bạch Mộ Mai cười khinh miệt, “Mẹ vừa hỏi Khang Kiếm có phải con mang thai hay không, cậu ta nói cậu ta chưa từng chạm vào người con.”

Trái tim Bạch Nhạn giống như bị một bàn tay vô hình nắm chặt, chặt tới mức không thể chặt hơn được nữa, cho tới khi ngừng đập.

Gió tháng bảy nóng như vậy, nhưng cô cảm thấy toàn thân lạnh toát, ngơ ngác nhìn miệng Bạch Mộ Mai đang mở ra đóng lại, nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy gì.

Cô cứng nhắc quay đầu tìm Khang Kiếm, anh đi thanh toán, sao còn chưa ra?

Cô xoay người đi vào khách sạn, hướng về phía phòng lớn. Trong phòng ăn lớn dùng mấy tấm bình phong ngăn cách thành từng khu, Khang Kiếm đang đứng phía sau một tấm bình phong, ngây ngốc nhìn phía trước.

Trên bàn cơm phía trước, một đôi nam nữ đang ngồi. người đàn ông, Bạch Nhạn không biết, người phụ nữ, tóc dài tung bay, gương mặt cười cười, đúng là người đẹp họ Y đã lâu không gặp.

Biểu hiện trên gương mặt tuấn tú của Khang Kiếm rất phức tạp, có đố kỵ, có oán hận, có buồn bực, có phiền muộn…

~ Hết chương 32 ~

@Sâu: Đàn ông là loài vật tham lam nhất thế gian TT^TT

Chị Bạch Nhạn đáng thương

Advertisements

30 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 32

  1. Haizzz đến bao giờ Khang Kiếm mới có thể tỉnh ngộ hoàn toàn đây.Ngưỡng mộ Bạch Nhạn nhưng cũng thấy thương cô ấy rất nhiều.Liệu cô ấy còn có thể kiên cường đến mức nào đây

  2. Bạch Mộ Mai cười khinh miệt, “Mẹ vừa hỏi Khang Kiếm có phải con mang thai hay không, cậu ta nói cậu ta chưa từng chạm vào người con.” doc cau nay thay dau long qua! thanks !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

  3. Điên quá, ở nhà với mẹ đã khổ, đi lấy chồng lại khổ hơn, một cổ hai tròng là thế này đây, không nuốt nổi cục tức này

  4. Quá đủ! Ta ko muốn nói tục trong nhà Pa nên ta sẽ không mở miệng mắng người! Nhưng ta có thể mài dao…dù sao thì tiểu đệ đệ của Khang Kiếm cũng …quá dài đi!!!
    ( Xin lỗi nếu đã lỡ thô lỗ! Làm bẩn mắt mọi người rồi!)

  5. Mấy chương trước ko comt được nên cảm xúc của ta rất nhiều! Ví dụ chuyện về hoa hồng giấy: Người thiếu niên đã tặng hoa hồng giấy giờ chắc trở thành một người đàn ông trưởng thành! Gởi tới anh niềm xúc động nghẹn ngào và lòng biết ơn sâu sắc với những gì anh đã dành cho Nhạn tỷ!!! Thực sự em muốn biết về anh nhiều hơn!
    Thêm vào đó, tác giả muốn ngược Nhạn tỷ đến mức nào nhỉ? Thích bác sĩ Lãnh! Ghét Bạch Mộ Mai không cần phải khắc nghiệt đến thế với con gái mình nhưng ko thích nhất đến giờ vẫn là Khang Kiếm! (Sau tất cả những gì đã làm nếu sau này tác giả vẫn sắp xếp để anh ta hạnh phúc với chị Nhạn thì thực bất công!) Không phải lúc nào hối hận cũng được tha thứ!
    Thanks Pa và Sâu nhiều! Xin lỗi vì đã lảm nhảm quá nhiều! Truyện rất hay! Ta thực sự ưa thích!

Đã đóng bình luận.