Hoa hồng giấy_Chương 34_Christmas Gifts


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 34: 42 độ C

“Số điện thoại hiện không liên lạc được.” Giọng nói ngọt ngào của cô gái tổng đài điện thoại vang lên đều đều trong bóng đêm.

Bạch Nhạn không tin, gọi lại lần nữa. Di động gọi tới mức sập nguồn, kết quả vẫn không thay đổi.

Loại cảm giác này thật sự làm người ta nổi giận, làm người ta buồn bực, giống như một người dùng hết sức mạnh của mình, gom góp dũng khí và can đảm, giơ nắm đấm lên, cuối cùng lại đấm vào khoảng không.

Bạch Nhạn thật sự căm giận đến nghiến răng nghiến lợi, nếu hiện tại lãnh đạo Khang đang ở trước mặt cô, nói không chừng cô sẽ xé nát anh ta ra.

Trằn trọc trở mình một đêm, sáng sớm ngày hôm sau, Bạch Nhạn xuống dưới nhà mà không giữ vẻ mặt vui vẻ như mọi lần. Nếu sau này nhất định phải trở thành người qua đường, vậy từ giờ nên tập cho quen đi.

Lý Tâm Hà và dì Ngô đã ngồi trong nhà bếp ăn sáng, nói nói cười cười, không một ai liếc nhìn Bạch Nhạn một cái.

Trong tiểu khu cũng có mấy nhà nuôi chó, sau khi Lý Tâm Hà chuyển đến chỗ Khang Kiếm và Bạch Nhạn, bà bảo dì Ngô đêm xe lăn xuống đi bộ trong tiểu khu. Lệ Lệ có vẻ dễ thương, Lý Tâm Hà lại là người tàn tật, đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý, ngay lập tức đã có mấy bác gái nhiệt tình đi tới nói chuyện phiếm, nghe nói Lý Tâm Hà là mẹ Khang Kiếm, mấy bác gái càng kích động mà tỏ vẻ quen thuộc.

“Tôi biết rồi, là cặp vợ chồng trẻ thật xứng đôi. Cô con dâu nhỏ gặp ai cũng cười cười, khi cười rộ lên có hai má lúm đồng tiền rất ngọt ngào, nói chuyện rất lễ phép, nhìn thấy ai cầm nhiều đồ đạc trong tay sẽ chủ động bước lên giúp đỡ. Tình cảm của hai người rất tốt, đi đường lúc nào cũng tay trong tay, ngày đó tôi đứng trên lầu còn nhìn thấy con trai bà ôm con dâu bà lên xe. Hì hì, bà thật là có phúc, có cô con dâu xinh đẹp lại hiểu biết như vậy, không giống con dâu nhà tôi, nhìn đến tôi là lại nhíu mày, gọi xuống ăn cơm cũng phải như đón tiếp khách quý, chai dầu đổ cũng không biết nhặt lên.”

Lý Tâm Hà nghe vậy trong lòng không vui, cũng không đáp lời.

Mấy bác gái lại không biết tâm tư của bà, vẫn tôi một câu bà một câu mà kể hết ra những sự việc thú vị của Bạch Nhạn và Khang Kiếm mà họ đã chứng kiến từ trước tới nay.

Sau hai lần, Lý Tâm Hà không thích đi xuống nữa. Nhưng Lệ Lệ không chịu, nó đã thích mấy đồng loại trong tiểu khu, hơn nữa nó còn có nhu cầu khác, thời tiết nóng, khi nó đi vệ sinh trong ổ, dù dì Ngô sẽ xử lý kịp thời, nhưng luôn luôn bốc mùi.

Lý Tâm Hà không còn cách nào khác, mỗi sáng sớm lại dậy đưa công chúa Lệ Lệ đi giải sầu.

Bạch Nhạn uống một cốc nước lọc, mở tủ lạnh lấy một quả dưa chuột bỏ vào trong túi, khóe mắt liếc về phía Lý Tâm Hà, vẻ mặt bà có chút tiều tụy nhưng ánh mắt lại không chút lo lắng. Xem ra lãnh đạo Khang đã khai báo hành tung, nếu không, bằng sự cưng chiều của Lý Tâm Hà đối với lãnh đạo Khang, một đêm anh không về bà sẽ khiến cả thế giới này đều biết.

Lãnh đạo Khang không bị người ngoài hành tinh bắt đi là tốt rồi, cô lau bọt nước trên khóe miệng, mở cửa đi làm. Bắt đầu từ đêm nay, cô phải trực đêm, trong tay lại nhiều hơn một cái túi.

Lên xe buýt, di động vang lên. Là Bạch Mộ Mai, giọng nói bà u oán, “Tối hôm qua con đi vào lâu như vậy, bỏ lại mẹ một mình ở bên ngoài. Con bé này, vừa mới lập gia đình là ngay cả mẹ cũng không muốn gặp luôn phải không?”

Bạch Nhạn không trả lời. Cô không muốn gặp, nhưng có người muốn gặp. Không cần đoán, tối hôm qua của Bạch Mộ Mai nhất định rất vui vẻ, nếu không trong giọng nói u oán này sao có thể lộ ra vẻ tình tứ như thế.

Bạch Mộ Mai cũng không thèm để ý, “Không muốn gặp thì thôi, dù sao con cũng là con gái của mẹ, đứng ở góc độ của một người mẹ, nhắc nhở con một chút: phụ nữ thôi, không cần quá chà đạp chính mình, con thấu tình đạt lý, con bao dung độ lượng, con không kể khoảng cách, những thứ đó đều vô dụng, phải tự biết lượng sức mình, không có được cũng đừng ép buộc, thanh xuân ngắn ngủi, thừa dịp còn sức hút thì rút lui sớm tốt hơn.”

Bạch Nhạn cười khẽ, “Con là con gái mẹ, thanh xuân sao có thể ngắn ngủi được? Không phải đến giờ mẹ vẫn còn có thể mê đảo chúng sinh sao?”

“Nếu con được bằng một ngón tay út của mẹ cũng đủ để con hưởng thụ cả đời. Đáng tiếc con không bằng. Những gì mẹ nên nói đều đã nói, có làm hay không tùy con.”

Bạch Mộ Mai vừa ngắt điện thoại, di động lại vang lên lần nữa, lần này là Khang Vân Lâm.

Từ sau khi nhìn thấy một màn ái muội của Bạch Mộ Mai và Khang Vân Lâm tối hôm qua, Bạch Nhạn đã hiểu vì sao ông đối tốt với mình, tất cả cảm tình của cô đều đã không còn.

“Vâng,” Tiếng xưng hô “ba” hiện giờ giống như châm chọc, cuối cùng cô cũng không gọi ra được, “Ăn sáng chưa ạ?” Cô thản nhiên hỏi.

“Ăn rồi, hiện giờ đang trên cao tốc về thành phố.” Trong điện thoại của Khang Vân Lâm thường truyền tới tiếng gió vù vù, ô tô chạy thật sự rất nhanh, “Bạch Nhạn, ở nhà, Tâm Hà nhỏ tuổi nhất, bị ông bà ngoại và các cậu của Khang Kiếm chiều hư, thật ra bà ấy không xấu, bà ấy có nói cái gì, con cũng đừng để trong lòng.”

“Con sẽ không ạ.” Bạch Nhạn nhìn cảnh phố xá, người đi đường ngoài cửa sổ, cười cười.

“Hơn mười ngày nữa, ba sẽ bảo Tiểu Hoàng tới đón bà ấy. Hai ngày này Khang Kiếm không ở nhà, con khoan dung hơn một chút.”

“Khang Kiếm đi đâu ạ?”

“Nó không nói với con?” Khang Vân Lâm thật sự kinh ngạc, “Tân Giang cải tạo thành cũ, chặt đổ mấy đại thụ, liên quan tới mạng người, chuyện đã tạm thời lắng xuống, không ngờ có người đăng bài trên mạng, hiện giờ đang gây xôn xao lớn, còn có người nói một gốc đại thụ là loại cây gì đó gần tuyệt chủng, hiện tại có lẽ phóng viên của đài truyền hình trung ương “phóng sự tiêu điểm” sắp tới đây, Khang Kiếm tới Bắc Kinh tìm người ủng hộ, tranh thủ giải quyết việc này. Khang Kiếm đi máy bay sáng nay.”

Bạch Nhạn a một tiếng, hai vai rũ xuống, trong lòng buồn phiền không thôi.

“Yên tâm, mấy người cậu ở Bắc Kinh của nó quen biết nhiều, việc này hẳn là có thể áp chế được.”

Cô không có gì lo lắng đối với năng lực công tác của lãnh đạo Khang, chỉ là cảm thấy anh đi thật sự đúng lúc.

Đây coi như là ý trời, có lẽ để cho cô suy nghĩ sự việc cẩn thận hơn một chút rồi lại quyết định, trên đời cũng không bán thuốc chữa hối hận.

Bạch Nhạn cong cong khóe miệng tự giễu, lần này, ông trời thật sự đã suy nghĩ nhiều không cần thiết.

Vừa vào ca, lịch giải phẫu đã dày đặc, có lần còn tiến hành hai bàn giải phẫu cùng một lúc. Bạch Nhạn vốn muốn bớt chút thời gian chạy đi ăn sáng, nhưng phải nhịn đến giữa trưa, cảm giác tim sắp dính chặt vào phổi.

Trong nhà ăn, cô mua một phần cơm rang thập cẩm, bưng khay ăn tìm chỗ ngồi, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lãnh Phong từ bên ngoài đi đến.

Bạc Nhạn vội vàng dời mắt, nhìn thấy Liễu Tinh ngồi trong góc, vui vẻ chạy tới.

“Cậu vui vẻ cái gì?” Vẻ mặt Liễu Tinh vô tình, liếc mắt nhìn Bạch Nhạn xem thường.

“Thời tiết không tệ, tiền đồ sáng lạn, tớ có thể không vui sao?” Bạch Nhạn uống một ngụm canh, nhai ngấu nghiến một miếng cơm rang, cảm giác như sống lại.

Liễu Tinh dùng thìa quấy bát canh trứng trong suốt nhìn thấy cả đáy trước mặt, đột nhiên nghiêm túc hỏi: “Nhạn, cậu nói xem ở chung và kết hôn có khác nhau không?”

Bạch Nhạn sửng sốt, miệng nhai cơm, trừng mắt nhìn rồi nuốt xuống. “Có khác chứ! Ý thức trách nhiệm và cảm giác sứ mạng đều không giống. Tuy đều là một đôi nam nữ nằm trên một cái giường, nhưng kết hôn có pháp luật bảo vệ, có một tờ giấy trói buộc, ly hôn có thể chia một nửa tài sản. Còn ở chung, vỗ hai cái, ai đi đường nấy, không còn dính dáng đến nhau.”

Liễu Tinh tức giận gõ gõ đĩa cơm của Bạch Nhạn. “Cậu không nghiêm túc. Nhạn,” Liễu Tinh luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng lại sợ hãi nhìn bốn phía, ấp a ấp úng nói, “Tớ muốn… lấy chồng.”

“Vậy lấy đi! Các cậu cũng đã đính hôn mười mấy năm, nên kết hôn từ sớm rồi.”

“Nhưng thầy giáo Lý nhà tớ không cầu hôn.”

Thiếu chút nữa Bạch Nhạn phun miếng cơm trong miệng ra ngoài, “Tiểu thư, chẳng lẽ tiểu thư còn muốn người ta miệng ngậm hoa hồng, tay cầm nhẫn kim cương, quỳ một gối xuống trước mặt tiểu thư, thâm tình nói: em yêu, gả cho anh, được không?”

Liễu Tinh không cười, chỉ cô đơn gật gật đầu, “Khi ông xã tớ bắt đầu đi làm cũng đã nhắc đến chuyện kết hôn, nhưng kết hôn là chuyện lớn, chúng tớ lại không có tiền tiết kiệm, không nhà ở, ba mẹ cũng không thể giúp đỡ được bao nhiêu, tớ nói chờ vài năm nữa, chờ chúng ta tiết kiệm được ít tiền rồi mới tính đến chuyện kết hôn.”

“Vậy hiện giờ các cậu có tiền rồi?”

“Có một chút, không nhiều lắm, nhưng…”

“Cậu cảm thấy có nguy hiểm?” Bạch Nhạn bằng hiểu biết của mình với Liễu Tinh, hạ một câu kết luận.

Quả nhiên, Liễu Tinh sợ tới mức giật bắn lên, mãnh liệt lắc đầu, “Đừng nói bậy, dù đàn ông trên thế giới đều có tình nhân thì ông xã nhà tớ nhất định là người cuối cùng trụ vững.”

“Tự mâu thuẫn.” Bạch Nhạn thấp giọng phản đối.

Liễu Tinh bất đắc dĩ đành thành thật khai báo, “Hiện giờ anh ấy dạy toán cấp ba, bận tối mày tối mặt, tớ gọi điện cho anh ấy, còn chưa mở miệng, anh ấy đã không kiên nhấn mà ngắt máy. Tớ chạy tới đưa thức ăn dinh dưỡng, anh ấy cũng làm mặt lạnh. Tớ lén lút theo dõi vài lần, anh ấy thật sự ở trường, bên cạnh không phải đồng nghiệp cũng là học sinh, không có vấn đề gì. Tớ nghĩ, có lẽ nên kết hôn rồi, chúng tớ đều đã trưởng thành, đều đã vì đối phương mà lo lắng nhiều chuyện, loại tình huống này nói không chừng sẽ còn nhiều. Nhưng, tớ nên mở lời với anh ấy thế nào?”

Bạch Nhạn nghĩ nghĩ rồi cầm tay Liễu Tinh, “Đừng nghĩ lung tung, Lý Trạch Hạo và cậu đã có tình cảm nhiều năm, có thể sẽ nhạt đi một chút, nhưng tuyệt đối sẽ không thay đổi. Anh ấy chỉ bận việc thôi, chúng ta không còn học trung học nữa. Trường cấp ba kia thật đúng là không muốn cho người ta sống, cậu thông cảm một chút. Đợi tới kỳ nghỉ hè, cậu nhất định sẽ thấy anh ấy rảnh rỗi hơn.”

“Hy vọng là thế.” Liễu Tinh yếu ớt cong cong khóe miệng.

Thật ra Bạch Nhạn muốn nói với Liễu Tinh, trừ phi tự nguyện trói buộc với đối phương, nếu không kết hôn không có một chút ý nghĩa. Lời này vòng vo trong miệng mười vòng, cuối cùng lại nuốt xuống bụng.

Giờ nghỉ trưa kết thúc, Bạch Nhạn bị y tá trưởng phái đến phòng bệnh IUC nằm trên tầng cao nhất tòa nhà bên cạnh để lấy tư liệu gì đó.

Bạch Nhạn cúi đầu, đứng ở cửa chờ thang máy. Lúc này, trước cửa thang máy rất ít người.

Tòa nhà nhập viện có hai thang máy, một cái dừng ở tầng một, một cái dừng ở tầng hai.

Bạch Nhạn bấm cả hai cái, không biết sự chờ đợi làm cho người ta cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm hay thang máy đang bị người ta sử dụng, con số tầng lầu trên thang máy một lúc lâu sau mới thay đổi.

Bạch Nhạn mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên, bên cạnh đột nhiên xuất hiện thêm một người, cô xoay người sang nhìn, lông tơ toàn thân đột nhiên dựng thẳng lên, người này lại chính là Lãnh Phong âm hồn không tan.

Trong khoảnh khắc ánh mắt gặp nhau, một nụ cười nho nhỏ như ẩn như hiện nở ra trên môi anh ta.

Không thể phủ nhận, gặp lại Lãnh Phong khiến trong lòng Bạch Nhạn có cảm giác thật cổ quái.

Cô quay mặt đi, lén lút kéo giãn khoảng cách giữa mình và Lãnh Phong, ánh mắt nhìn chằm chằm con số trên thang máy, trong lòng đề phòng Lãnh Phong sẽ lại nói ra điều gì đó khuấy động tâm hồn, mỗi giây đều trôi qua vô cùng khó khăn nặng nhọc.

Thang máy tầng một tới trước, ngừng lại ở tầng hai mươi ba. Lãnh Phong đi vào, nhấn nút chờ thang máy. Bạch Nhạn nhìn không chớp mắt, vẫn đứng tại chỗ, cô có thể xuống tới tầng hai mươi hai, rồi lại chờ thang máy là được.

Thang máy phát ra tiếng thúc giục, Lãnh Phong đột nhiên vươn tay kéo Bạch Nhạn vào thang máy.

“Anh làm gì?” Bạch Nhạn muốn ra ngoài.

“Cô đang tránh tôi?” Lãnh Phong giang hai tay ra, chống vào vách tường, nhốt Bạch Nhạn ở giữa, bên trái là đầu ấp, bên phải là tay kề, Bạch Nhạn đành ngẩng đầu, tức giận nhìn thẳng anh ta.

Cửa thang máy “keng” một tiếng, chậm rãi khép lại.

~ Hết chương 34 ~

Advertisements

14 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 34_Christmas Gifts

Đã đóng bình luận.