Hoa hồng giấy_Chương 36


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

Chương 36: 42 độ C (4)

Bắc Kinh.

Một ngày dông tố, sắp chín giờ, ngoài trời mây đen dày đặc, bầu trời tối như bóng tối trước bình mĩnh, tiếng sấm ầm ầm vọng lại từ phía xa, từng ánh chớp nhoáng lên, xẻ dọc bầu trời, chọc thẳng vào mắt, chỉ chốc lát sau, một tiếng sấm rất lớn vang lên, mưa to như đang thi chạy, rào rào đổ thẳng xuống, đập vào cửa sổ thủy tinh rồi lập tức chảy thành một dòng nước.

Bên ngoài vô cùng ồn ào, trong phòng lại yên lặng đến kỳ lạ.

Khang Kiếm khoanh tay đứng bên cửa sổ nhìn một lát rồi xoay người, cầm lấy điện thoại trên bàn, không có tin nhắn, không có cuộc gọi tới, anh không khỏi lại nhíu mày.

Khang Kiếm coi như một nửa là người Bắc Kinh, anh trải qua tuổi thơ ở đây, học đại học ở đây, tính ra cũng phải đến mười năm. Lần này đến Bắc Kinh công tác, anh không đến ở nhà bà ngoại mà tới khách sạn.

Không phải anh lãng phí tiền thuế của nhân dân Tân Giang, mà anh lấy thân phận trợ lý thị trưởng Tân Giang tới Bắc Kinh làm việc, ra ngoài thăm hỏi, người ta hỏi mình nghỉ ngơi ở đâu, không thể quá keo kiệt nói tôi ở nhà họ hàng. Nếu như thế này, người ta tới hỏi thăm đáp lễ cũng có chỗ mà tới.

Giản Đan đi cùng anh, lần đầu tới Bắc Kinh, Giản Đan phấn chấn như nông dân lên tỉnh, cầm máy ảnh trong tay chụp không ngừng. Hai ngày trước, hai người chạy qua chạy lại khắp nơi, tìm biện pháp, tạo quan hệ, mời cơm, tặng quà, bao gồm cả đi kết bạn với những người nổi tiếng trong giới truyền thông. Thời tiết nắng nóng, hai người xuất phát từ sáng sớm, đêm khuya mới trở về, mệt đến mức hồn sắp thoát khỏi xác, miệng Khang Kiếm cũng đã nổi nhiệt. Nhưng cũng may sự việc có tiến triển. Không kể đến sức ảnh hưởng của mấy người cậu của Khang Kiếm ở Bắc Kinh, chính anh cũng có rất nhiều bạn học làm việc ở các ban ngành lớn. Nhưng bài viết trên mạng giống như cỏ dại sau cơn mưa, truyền đi như điên, không có cách nào ngăn cản, hiện nay chỉ có thể thông qua những công ty truyền thông có tiếng trong nước viết một bài đáp ứng mới có thể ngăn tình huống lan rộng.

Liên hệ tới vài ký giả nổi tiếng, Khang Kiếm mới có thể yên tâm lại, cuối cùng hôm nay có thể ở trong khách sạn nghỉ ngơi.

Giản Đan đang vui vẻ không để ý thời tiết dông tố này, sáng sớm đã bắt xe đi thăm Thiên An Môn.

Vừa rảnh rỗi liền nghĩ cái này nghĩ cái kia, nghĩ đến nhiều nhất là Bạch Nhạn.

Khi kết hôn, bọn họ không đi chụp ảnh cưới. Vì lấy đăng ký kết hôn, hai người mới chụp chung một bức ảnh. Nhưng khi xác định quan hệ yêu đương, Bạch Nhạn chọn ra một bức ảnh, nhét vào ví của anh, cười cười nói, nếu có tạm thời chia tay, cái này có thể bớt chút nhớ nhung.

Ảnh chụp ở trường hộ lý, mùa xuân trước tốt nghiệp, Bạch Nhạn đứng dưới một cây Trúc Đào nở rộ, người còn đẹp hơn hoa.

Khang Kiếm lấy ví tiền trong túi quần ra, mở ra, khuôn mặt tươi cười như hoa của Bạch Nhạn ánh vào mi mắt anh. Anh chậm rãi vuốt ve đuôi mắt xinh đẹp, mái tóc, má lúm ngọt ngào, cổ thon dài… Khang Kiếm nặng nề thở dài, lại quay đầu nhìn di động.

Di động im lặng nằm trên bàn.

Ngày đó, khi ăn cơm xong, trên đường nhận được điện thoại của Tùng Trọng Sơn, anh mừng thầm, có cảm giác như trút được gánh nặng, cuối cùng anh cũng tìm được một cái cớ quanh minh chính đại để không phải đối mặt với Bạch Nhạn.

Anh tắt điện thoại, suốt đêm cùng Giản Đan ở văn phòng chuẩn bị tài liệu đi Bắc Kinh.

Trước khi lên máy bay, anh gọi một cuộc điện thoại cho Khang Vân Lâm, cho dì Ngô, chỉ không gọi cho Bạch Nhạn. Anh đứng trước bàn kiểm an, nắm chặt di động, do dự rất lâu, muốn gọi cho Bạch Nhạn, nhưng cuối cùng anh vẫn tắt di động đi.

Anh phải nói gì với Bạch Nhạn đây, nếu cô ấy hỏi vì sao anh lại nói vậy trên bàn cơm, anh phải trả lời thế nào?

Thật ra khi câu nói kia rời khỏi miệng, anh lập tức xấu hổ đến mức không còn là chính mình nữa.

Anh và Bạch Nhạn đã kết hôn nhưng vẫn phân giường, về chuyện này, là anh sai, là anh bắt đầu trước. Đêm kết hôn, anh bỏ lại Bạch Nhạn, ngày hôm sau cố ý ngủ lại trong phòng đọc sách, cho tới bây giờ, bọn họ vẫn là vợ chồng hữu danh vô thực. Trước khi kết hôn, bọn họ có thể ôm, hôn, sau khi kết hôn, ngoại trừ thỉnh thoảng Bạch Nhạn ngẫu nhiên cười khẽ, hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước, giữa bọn họ không hề có bất cứ cử chỉ thân thiết nào.

Nếu đánh giá anh và Bạch Nhạn từ góc độ của người đứng xem, anh cảm thấy mình là một tên khốn hèn hạ, còn Bạch Nhạn là một người con gái bao dung độ lượng.

Chính tên khốn này đã không biết hổ thẹn, còn nghĩ đấy là vinh quang, trước mặt cha mẹ hai gia đình, nói rằng sau khi kết hôn, anh chưa từng chạm vào Bạch Nhạn, chuyện này có ích lợi gì?

Anh là trợ lý thị trưởng chức cao vọng trọng, cô là y tá bình thường, anh khinh thường nên không chạm vào? Anh cao thượng, cô thấp kém, cô không xứng với anh?

Khi nói ra những lời như vậy, đầu óc anh nóng lên, giống như đang phát sốt, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, muốn chém người.

Theo lễ nghĩa, ba người lớn Khang Vân Lâm, Lý Tâm Hà, Bạch Mộ Mai ngồi ghế chủ tọa, Khang Vân Lâm ngồi giữa, Lý Tâm Hà và Bạch Mộ Mai ngồi hai bên cạnh ông. Anh nhìn Khang Vân Lâm có vẻ rất nghiêm túc, khi nói chuyện với Bạch Mộ Mai, ánh mắt cũng không nhìn quá lâu, nhưng bàn tay của ông ở phía Bạch Mộ Mai lại luôn đặt dưới bàn, còn chưa uống rượu mặt đã đỏ, hơi thở có chút hỗn loạn.

Anh nhắm mắt lại, dùng đầu gối cũng đoán được dưới bàn là cảnh tượng như thế nào. Đây là ba anh, mẹ anh còn ngồi ở bên cạnh, còn ngốc nghếch giả bộ tình cảm, giả bộ ngọt ngào với Khang Vân Lâm, chỉ vì hãnh diện trước mặt Bạch Mộ Mai. Thật ra Lý Tâm Hà và Khang Vân Lâm đã chiến tranh lạnh hơn hai mươi năm, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, những thứ như ăn ý đã sớm không còn, ngọt ngào không được, ngược lại còn biến thành xấu hổ. Anh nhìn Lý Tâm Hà, trong lòng cảm thấy bà thật đáng thương lại thật đáng buồn. Nếu không mạnh mẽ kiềm chế, anh thật sự muốn lật tung cái bàn, vạch trần bộ mặt ghê tởm của Khang Vân Lâm ngay lúc đó.

Lửa giận trong lòng giống như một con mãnh thú, kêu gào muốn lao ra.

Đúng lúc đó, Bạch Nhạn đột nhiên che miệng chạy ra ngoài, sau đó, Bạch Mộ Mai cười cười từ bên ngoài đi vào, lả lướt liếc nhìn một lượt người nhà họ Khang: “Khang Kiếm, có phải mẹ sắp được làm bà ngoại hay không? Trời ạ, nếu là một cô công chúa, mẹ trông giúp các con nhé, có được không?”

“Thật vậy không? Vậy không phải tôi được gọi là ông nội rồi, nhưng tôi thích cháu trai hơn.” Đôi mắt đục ngầu của Khang Vân Lâm cũng sáng lên vì vui sướng.

Sắc mặt Lý Tâm Hà và dì Ngô tối như màu đất.

Khang Kiếm không chịu nổi kích thích như vậy, quái thú trong cơ thể hú dài một tiếng rồi xông ra, trong đầu anh trống rỗng, không hề nghĩ ngợi đã nói ra câu nói độc ác kia.

Anh muốn đánh trả lại Bạch Mộ Mai một đòn thật mạnh, muốn làm cho bà ta phải xấu hổ, cũng muốn để cho Khang Vân Lâm biết, Bạch Nhạn không là gì đối với anh.

Bạch Mộ Mai hời hợt nhắm mắt, nhẹ nhàng a một tiếng. “Vậy sao, làm mẹ vui mừng vô ích rồi.” Giọng nói hờn dỗi, nhẹ nhàng.

Trên mặt Lý Tâm Hà và dì Ngô lập tức hiện lên hàng vạn ánh mặt trời, chỉ có sắc mặt Khang Vân Lâm thay đổi.

Trái tim anh lập tức rơi xuống vực sâu.

Anh biết, chỉ chốc lát nữa, những lời này sẽ thông qua miệng Bạch Mộ Mai, hoặc qua tiếng cười vui sướng của Lý Tâm Hà mà truyền tới tai Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn sẽ phản ứng như thế nào?

Cô coi như không có việc gì mà trêu chọc quan hệ của anh và Y Đồng Đồng, tự nhiên chào hỏi Y Đồng Đồng. Có phải cô còn chưa nghe chuyện kia hay không? Anh nhìn cô, vừa hổ thẹn, vừa bất lực, vừa chua xót, cứ như vậy, anh chạy trốn, chạy tới Bắc Kinh xa xôi.

Trong lòng giống như đang treo một tảng đá lớn, chịu đựng hai ngày không liên lạc. Anh chờ cô chất vấn, chờ cô chửi mắng, đánh trả, nhưng cô không gọi điện tới.

Giống như khi anh rời khỏi cửa là biến mất, về tới nhà là xuất hiện, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Có lẽ anh chính là một người dưng không có chút quan hệ, bất cứ lời nói nào cũng không thể làm tổn thương cô?

Lo được lo mất, bồn chồn bất an, giống như một đứa trẻ chờ đợi phán quyết từ thần thánh, không có cách nào phản kháng, lại không thể không đối mặt, trong lòng âm thầm cầu nguyện có kỳ tích xuất hiện.

Trong hai ngày này, trái tim liên tục bị dày vò, nhưng anh lại ý thức được một chuyện rất hiện thực, đó chính là anh không thể chấp nhận mất đi Bạch Nhạn.

Trước kia anh đã từng có loại cảm giác này, nhưng hiện giờ, anh cảm giác nó ngày càng mãnh liệt, ngày càng hiện thực.

Vì sao không thể chấp nhận, đến giờ anh còn chưa rõ, anh cần cẩn thận sắp xếp lại nỗi lòng, nhưng trước khi sắp xếp lại, anh muốn nắm chặt tay Bạch Nhạn.

Anh cố gắng lấy can đảm gọi đi, hai lần đều không có người nghe máy, anh gửi đi một tin nhắn, không nghĩ ra phải viết cái gì, chỉ ghi ba chữ “Rất xin lỗi”.

Bất kể nguyên nhân, bất kể kết quả, đơn giản chỉ vì câu nói vô liêm sỉ tới cực điểm kia, anh nên nói một câu “Rất xin lỗi”.

Đôi khi anh khó tránh khỏi thầm nghĩ, nếu anh không phải con trai Khang Vân Lâm, cô không phải con gái Bạch Mộ Mai, bọn họ gặp nhau, sau đó sẽ thế nào?

Sẽ không thế nào cả.

Chỉ gửi một tin nhắn đã như dùng sức lực toàn thân, sau đó anh còn hèn nhát mà tắt máy, không dám nghĩ đến cô sẽ trả lời lại như thế nào.

Sáng sớm bật máy lên, cho tới bây giờ, cho dù tin nhắn có gửi đến chậm thì cũng đã nên đến.

Bạch Nhạn không trả lời. Khang Kiếm lập tức giống như kiến bò trên chảo nóng, một lát ngồi, một lát lại đứng, đi đi lại lại trong phòng.

“Rầm…” Lại là một tiếng sấm, rung động đến mức cửa sổ cũng rung lên bần bật, sắc trời dần dần sáng lên.

Bạch Nhạn sợ sấm sét, tuy cô chưa bao giờ nói ra.

Trước khi Lý Tâm Hà tới, có một buổi tối cũng có sấm sét. Anh ở trong thư phòng lên mạng, cửa phòng ngủ mở ra. Bạch Nhạn cầm trong tay một con búp bê, đi tới, “Lãnh đạo, chúng ta cùng chơi trò chơi đi!”

Anh không nhúc nhích, “Ấu trĩ!”

“Vậy… chúng ta xem phim được không?” Cô kéo góc áo ngủ của anh, nhìn nhìn tia chớp bên ngoài, từng chút dựa sát vào anh.

“Đêm nay mưa gió, tốc độ mạng rất chậm, trang web mở đã chậm, không đủ lưu lượng xem phim, em đi xem DVD đi!” Cô vừa tắm xong, trên người tràn ngập mùi dầu tắm thơm  ngát, tóc dài đen như mực tùy tiện thả sau lưng, dưới áo ngủ dài vừa đến đầu gối là đôi chân thon dài trắng nõn, mắt cá chân xinh đẹp, máu toàn thân anh không nhịn được mà sôi trào.

“Được, chúng ta xem trên máy tính.” Cô nở nụ cười, đứng lên tìm đĩa phim trên giá sách.

“Máy tính sao có hiệu ứng hay như TV, em đem về phòng xem bằng đầu đĩa đi.” Cô còn tiếp tục ở đây, anh không biết sẽ có chuyện gì xảy ra.

“Người ta nói, có người đẹp làm bạn sẽ thấy đêm dài ngắn lại, sao anh chẳng hiểu tình thú gì cả? Lãnh đạo, em nói cho anh biết, anh lại bỏ qua một cơ hội rất tốt rồi! Thời gian không thể quay lại, cơ hội không thể chờ đợi, anh cứ từ từ mà hối hận đi!” Cô đứng lên, giả làm mặt quỷ với anh rồi chậm rãi đi ra ngoài.

Đi tới cửa, một tiếng sấm đột nhiên vang lên, cô bám lấy khung cửa, thân mình lảo đảo, cô quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, môi mím chặt.

Anh vẫn ngồi trên ghế.

Tiếng sấm xa dần, cô về tới phòng ngủ.

Một đêm đó, trời mưa suốt một đêm, TV trong phòng ngủ mở suốt một đêm.

Di động đột nhiên vang lên, Khang Kiếm nhảy dựng lên từ trên ghế, “A lô…”

“Tiểu Khang, mọi chuyện thế nào rồi?” Là điện thoại từ Tùng Trọng  Sơn.

Khang Kiếm bình tĩnh lại, báo cáo lại tình hình, Tùng Trọng Sơn rất vừa lòng, nói Lục Địch Phi đi học từ tỉnh ủy đã trở lại, anh ta giao thiệp rộng, nói rằng đến lúc đó sẽ để anh ta tới giúp Khang Kiếm tiếp đón giới truyền thông, đưa họ đi xung quanh chơi đùa, vui chơi giải trí.

Ngắt điện thoại, Khang Kiếm giật mình, gọi điện về nhà.

Lý Tâm Hà nghe bên kia có tiếng mưa rơi, nói hôm nay Tân Giang ba mươi ba độ, không có một cơn gió, rất nắng nóng. Anh hỏi tới Bạch Nhạn.

“Hôm đó cô ta xách hai cái túi lớn ra ngoài, đến giờ còn chưa về. Giống hệt tính cách mẹ cô ta, không chịu nổi cô đơn.”

“Cô ấy phải trực đêm, mẹ đừng nghĩ lung tung.” Khang Kiếm sợ phải nghe Lý Tâm Hà oán trách, vội vàng ngắt điện thoại.

Do dự một lúc lâu, anh lại một lần nữa gọi tới di động của Bạch Nhạn.

Tiếng đàn dương cầm thánh thót, như nước chảy mây trôi, rất dễ nghe, rất êm tai, Khang Kiếm càng nghe mày càng nhíu chặt. “Con mẹ nó.” Anh thấp giọng chửi một câu, không biết đang giận dỗi với ai, đổi lại gọi tới phòng giải phẫu, lần này rất nhanh đã có người bắt máy.

“Lãnh đạo Khang à,” y tá phòng giải phẫu rất quen với giọng của anh, “Bạch Nhạn nhà anh hiện giờ đang ở phòng sinh, tạm thời không tiện nhận điện thoại.”

Anh ngoáy ngoáy lỗ tai, không nghe nhầm chứ, không phải phòng giải phẫu sao, sao lại đến phòng sinh?

“Cô ấy… tới phòng sinh làm gì?”

“Phá thai! Anh đừng vội, chờ cô ấy ra ngoài, tôi sẽ bảo cô ấy gọi lại cho anh.”

Trước mắt Khang Kiếm đầy sao, gương mặt đẹp trai đau khổ vặn vẹo, anh dùng một tia lý trí cuối cùng hỏi: “Ai… làm thủ thuật phá thai?”

“Lâm Phong.”

Phù… Khang Kiếm thả lòng toàn thân, lúc này mới cảm thấy cơ bắp cứng nhắc thế nào. Anh nhớ được người tên Lâm Phong kia, Bạch Nhạn nói đó là hoa hậu giảng đường khi cô còn học trường hộ lý, nhưng anh thấy cô ta còn không theo kịp vẻ thông minh, xinh đẹp của Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn của anh tốt hơn bất cứ ai. Khang Kiếm không kìm lòng được mà nở một nụ cười tự hào.

~ Hết chương 36 ~

Advertisements

24 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 36

  1. Thanks chủ nhà nhiều nhé
    Cái anh Khang Kiếm này chỉ có được cái nhận vơ, ai là Bạch Nhạn của anh chứ hả. Đến giờ mới biết Bạch Nhạn tốt hơn ai hết, đúng là có phúc mà không biết hưởng. Mong tác giả ngược Khang Kiếm nhiều vào

  2. không hiểu sao m không thất ưng nổi khang kiếm 1 chút xíu nào cả, khổng thể mãi mãi không thể.
    HI vọng kết truyện BN sẽ yêu được người thật sự xứng đáng chưng ko phải KK kia.
    THANKS BẠN ĐÃ DỊCH TRUYỆN :))

  3. được đọc chị Nhạn thấy trời đỡ lạnh hẳn, mình thấy giờ KK mới nhận ra BN tốt thế nào, bao dung, thông minh, xinh đẹp phải chẳng là hơi muộn, mong chương sau quá, thank Sâu nhiều nhé

Đã đóng bình luận.