Hoa hồng giấy_Chương 38


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

[Image: z30084229.gif]

Chương 38: 42 độ C (6)

Ngay sau đó, nhờ có sự phát triển của công nghệ thông tin, tin tức này cấp tốc truyền tới tai Khang Kiếm đang ở Bắc Kinh.

Dì Ngô nói liên mồm như vẹt, kể lại một mạch chuyện tối qua và tình hình sáng nay, sau đó, điện thoại rơi vào tay Lý Tâm Hà. Lý Tâm Hà có chút chột dạ, lúc này, nếu trong lòng có bất mãn với Bạch Nhạn, có thể nói móc, có thể châm chọc, có thể sỉ nhục, nhưng không thể chọc tức cô, nếu không sẽ ảnh hưởng tới hình tượng hiện giờ của con trai bà. Ngẫm lại thật hối hận, đây không phải nâng đá ném vào chân mình sao, vì sao phải lấy người phụ nữ này về nhà? Thật rỗi hơi!

“Kiếm Kiếm, rốt cuộc khi nào con mới trở về?” Lý Tâm Hà thấy một lúc lâu mà con mình vẫn chưa lên tiếng, trong lòng càng hoảng hốt. Nếu đối thủ của Khang Kiếm là người khác thì không có gì đáng lo, vấn đề đối thủ lại là Lục Địch Phi, cha anh ta là tỉnh trưởng, hiện giờ đang đứng ngang hàng với Khang Kiếm.

Khang Kiếm còn đang ngồi trên giường, tóc rối tung, bọng mắt thâm tím, lại là một đêm mất ngủ, mí mắt nháy rất nhanh, sợ có việc xảy ra, quả thật, việc đã tới rồi. Nhưng anh không tin Bạch Nhạn sẽ bỏ nhà đi, đây không phải là phong cách của Bạch Nhạn. Nha đầu này tính cách rất quật cường, sau khi bị Lý Tâm Hà cho ăn một cái tát, cô không đuổi Lý Tâm Hà đi đã là may rồi, tuyệt đối không có khả năng giận tới mức bỏ đi.

Nhất định là trong bệnh viện có việc gấp, cô ấy mới vội vàng ra khỏi nhà. Khang Kiếm trầm mặc một lúc lâu mới tìm được một cái cớ thích hợp để giải thích cho chính mình, cơ bắp cứng nhắc mới thả lỏng.

“Mẹ, nhanh nhất thì ngày kia con sẽ trở về, mẹ đừng nghĩ nhiều, Bạch Nhạn không có việc gì, lát nữa con sẽ gọi điện cho cô ấy. Nếu cô ấy về nhà, mẹ và dì Ngô cũng đừng nói gì nữa.” Khang Kiếm cũng giận Lý Tâm Hà cố tình gây chuyện, nhưng có thể trách bà sao?

“Con chắc chắn cô ta sẽ về nhà?” Lý Tâm Hà ngẩn người, ấp a ấp úng nói ra câu nói vẫn giấu giếm, “Cô ta… Tối hôm qua cô ta bảo mẹ nói với con, cô ta muốn ly hôn.”

Trong đầu Khang Kiếm nổ lớn một tiếng, anh nhảy từ trên giường xuống, lập tức ngắt điện thoại của Lý Tâm Hà, gọi đến số di động của Bạch Nhạn.

Di động có mở, nhưng cũng giống như hai ngày trước, không có người nghe máy.

Khang Kiếm vội đến mức lòng bàn tay thấm ra một lớp mồ hôi lạnh, anh hoài nghi có phải tín hiệu di động không tốt hay không, lại đổi lại điện thoại bàn trong phòng để gọi đi, vẫn không có người nghe máy.

Anh gửi tin nhắn: Bạch Nhạn, sau khi nhận được tin nhắn, lập tức trả lời, có việc gấp.

Anh sợ bỏ lỡ tin nhắn của Bạch Nhạn, không đi toilet rửa mặt, chân không đi tới đi lui trong phòng, di động nắm chặt trong tay, thỉnh thoảng còn nhìn xuống xem có còn pin hay không, có không cẩn thận chuyển thành trạng thái hội nghị hay không.

Di động vẫn im lặng nằm trong tay anh.

Khang Kiếm cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, tim không ngừng đập thình thịch.

“Thư ký Giản” Anh cầm điện thoại bàn lên, gọi cho Giản Đan ở phòng bên cạnh, “Cậu giúp tôi gọi đến tổng đài đặt vé máy bay về Tân Giang sớm nhất.”

Gian Đan đang ngủ mơ mơ màng màng, “Vậy… bữa cơm mời phóng viên đài trung ương hôm nay phải đổi thời gian sao?” Phải thật vất vả nhờ quan hệ, phóng viên lớn nhà người ta mới đồng ý tham gia, cũng vì chờ phóng viên này mà hai người mới lùi ngày về lại.

Bàn tay nắm điện thoại của Khang Kiếm run run, anh nhắm mắt lại, trong lòng như đang đại chiến trăm hiệp.

Di động đột nhiên vang lên.

Trong nhất thời, Khang Kiếm gần như không tin vào tai mình, nhìn chằm chằm di động đang kêu lên, nhìn con số thân thiết trên màn hình, gương mặt đẹp trai không nhịn được run rẩy. Nếu… Nếu Bạch Nhạn xuất hiện trước mặt anh, anh muốn tiến lên, ôm lấy cổ cô, dùng sức dịu dàng hôn cô, cắn má lúm của cô, vành tai nhỏ của cô để trừng phạt.

“Trợ lý Khang?” Giản Đan ở đầu bên kia của điện thoại kêu lên.

“Đợi lát nữa nói sau.” Khang Kiếm dập máy, run run ấn vào phím nhận điện thoại.

“Bạch Nhạn…” Giọng nói bất giác trở nên trầm thấp, khàn khàn, anh ho khan vài tiếng mới trở lại bình thường.

“Lại nghe được giọng nói của lãnh đạo, thật giống trong trí nhớ của em, thu hút, gợi cảm.” Giọng nói Bạch Nhạn ngân nga như chim hoàng oanh, không nghe ra vẻ hờn giận, “Có chuyện gì muốn chỉ thị sao?”

Lúc này Bạch Nhạn đang đứng trước cửa một nhà hàng ăn sáng ở ngoại thành, Lãnh Phong và Mã Gia vào trong ăn sáng, cô ăn không được nên không vào trong.

Cô biết Khang Kiếm sẽ gọi điện cho mình, nhưng không ngờ sẽ nhanh như vậy.

Cô cố ý để di động kêu, nhưng không nghe máy, tin nhắn cũng đã nhận được, sau đó, đoán chừng mông lãnh đạo Khang đã nóng như khỉ, đứng ngồi không yên, đi đi lại lại rồi cô mới chậm chạp gọi lại.

Phụ nữ, mặc kệ là làm nũng hay tức giận, bao gồm giận dỗi, ghen tuông, khóc lóc om sòm, đều là một chất dẫn, nói cách khác, phải có người nợ mình, vậy mới có ý nghĩa. Nếu mình làm vậy với một người xa lạ, người ta sẽ chuẩn đoán mình bị thần kinh, liếc mắt khinh thường.

Bây giờ Khang Kiếm đang nợ cô, cô còn có tác dụng với anh ta. Nhưng cô lại không muốn nợ anh ta. Cái nợ không muốn ký nhận này, không phải sẽ không để ý tới anh, coi anh như người lạ. Sai rồi, bây giờ bọn họ vẫn còn là vợ chồng trên danh nghĩa, cần đối mặt, không nên chạy trốn, có chuyện sẽ nói rõ ràng, nhưng sẽ không để ý đến cảm nhận của anh nữa.

“Vừa rồi vì sao không nhận điện thoại của anh?” Khang Kiếm không khỏi có chút giận dữ.

“À, đang trong nhà ăn ăn sáng nên không nghe thấy.” Bạch Nhạn cười vô tâm, nhẹ nhàng chặn lời anh.

Lông mày Khang Kiếm lại nhướn lên, “Một mình sao?”

“Đương nhiên… không phải,” Bạch Nhạn kéo dài âm cuối, giọng nói cao lên, “Một mình ăn cơm không ngon, nhiều người mới có ý tứ.” Lời này là bác sĩ Lãnh nói.

“Còn ai nữa?”

Bạch Nhạn hắc hắc cười hai tiếng, “Chuyện này bí mật. Lãnh đạo, mới sáng sớm đã xét hỏi nha!”

“Hôn nay là thứ Bảy, sáng sớm em đã ra ngoài làm gì?” Anh nóng ruột hỏi.

Ánh mắt Bạch Nhạn xoay vòng mấy lượt, nếu lãnh đạo Khang đã không đi thẳng tới chủ đề thì cô cũng dịu dàng đơn giản mà mở đầu, “Nhiều việc lắm, hôm nay phải nhờ người đi xem phòng trọ, ô tô…”

“Vì sao phải đi xem phòng trọ, ô tô?” Khang Kiếm ngắt lời cô.

“Đương nhiên là chuẩn bị cho cuộc sống sau khi chia tay của chúng ta rồi, lãnh đạo, dù thế nào em cũng là vợ anh, dựa theo pháp luật phải được chia một nửa tài sản, tiền mặt và tiền tiết kiệm thì dễ chia, nhưng nhà cửa, ô tô thì không, trước tiên phải đi xem giá cả một chút, anh bận, em không làm phiền anh, việc này em làm là được. Sau đó, em còn phải tới phòng giới thiệu hôn nhân đăng kí, chuẩn bị tham gia hoạt động xem mắt! Đàn ông tốt giống như sao rơi, nếu chậm tay không bắt lấy, sẽ lướt qua trong giây lát. Tuy em là phụ nữ đã ly hôn, so ra thì kém con gái chưa chồng nhà người ta, được cái em cũng từng được gả cho người đàn ông cực phẩm như lãnh đạo, cũng coi như là người có chút thân phận, phải chọn người tốt tốt một chút… Lãnh đạo, anh sao vậy?”

Trong điện thoại truyền đến tiếng thở dồn dập của Khang Kiếm.

Anh làm sao ư, còn phải hỏi, anh sắp bị cô làm cho tức đến hộc máu mà chết rồi, “Bạch Nhạn, anh còn chưa chết đâu!” Anh nghiến răng nghiến lợi rống lên.

“Vâng, nghe ra được, giọng nói của anh rất to, sử dụng mười phần sức lực, dư thừa sức sống.”

“Vậy vì sao em vội tái giá như vậy?”

“Lãnh đạo, lời này sai rồi, tái giá và ly hôn là hai chuyện khác nhau.”

“Anh có từng nói chúng ta sẽ ly hôn sao?” Anh nghẹn đến mức lục phủ ngũ tạng đều mạnh mẽ co rút đau đớn.

“Vì sao phải là anh nói? Kết hôn là anh ngỏ lời, vậy ly hôn để em đề nghị đi! Lãnh đạo, chúng ta ly hôn đi!” Giọng nói cô nhẹ nhàng bâng quơ, giống như nói “Lãnh đạo, chúng ta đi dạo phố đi”.

Nhưng cô thật sự không cảm thấy gì sao.

Hai chân Khang Kiếm mềm nhũn, ngã ngồi lên sô pha, một lúc lâu không nói lên lời.

“Anh… không đồng ý ly hôn.” Anh nói rất thong thả, nhưng chắc như đinh đóng cột.

“Lãnh đạo, anh đừng nóng, nghe em nói hết đã. Anh không cần lo việc chúng ta ly hôn sẽ ảnh hưởng tới đường làm quan của anh, chúng ta lặng lẽ, không lộ ra ngoài. Khi em nhờ người ta đi xem phòng trọ cũng sẽ nói là tìm giúp bạn bè…”

Anh không nghe, anh không muốn nghe, không phải anh lo lắng con đường làm quan của mình sẽ bị ảnh hưởng, chuyện này không quan trọng, quan trọng là cô đã quyết tâm bỏ đi. Cô đã bắt đầu suy tính, hơn nữa đã lập kế hoạch cho tương lai. Mà bây giờ anh vẫn còn là chồng cô, cô đặt anh ở chỗ nào?

Nhưng anh không có quyền chất vấn, khiển trách, bởi vì tất cả đều do anh tạo nên.

Anh nghĩ anh tài mạo xuất chúng, gia cảnh đầy đủ, tiền đồ lại tươi sáng, chỉ cần là người phụ nữ anh chịu lấy, người đó tất nhiên sẽ coi anh như thần thánh. Trừ khi anh vứt bỏ cô ta, cô ta nhất định sẽ không từ bỏ, mặc kệ đã bị anh đối xử như thế nào.

Bạch Nhạn sao có thể quyết đoán như vậy?

Trước khi kết hôn, anh đưa Bạch Nhạn tới đảo Giang Tâm du ngoạn, đó là vinh quang chỉ những phu nhân nhà quan mới có. Sau khi kết hôn, anh đưa cô tham gia các loại xã giao, làm cho cô thường xuyên cảm nhận được sự vinh dự khi gả cho anh. Trong nhà, vật chất chỉ cần là đều có, không cần cô tốn một chút công sức, nhà rộng, đồ dùng đều là thứ tốt nhất.

Vì sao Bạch Nhạn không cảm thấy thỏa mãn?

Khang Kiếm nhắm mắt lại, che khuất sự bất lực trong đáy mắt, Bạch Nhạn chính là Bạch Nhạn, không giống bất cứ ai, vì vậy trái tim anh mới bị bắt lấy.

Trái tim bị bắt lấy? Khang Kiếm ngạc nhiên mở mắt ra, trong nháy mắt, trái tim nhảy đến cổ họng, sau đó, khóe miệng hiện lên một nụ cười chua sót.

Thật sự không thể tưởng tượng, thợ săn bày ra thiên la địa võng, đợi một năm rồi một năm, cuối cũng cũng tiếp cận được con mồi, nhưng trong nháy mắt kia lại rung động với con mồi. Mà ngay trong lúc thợ săn rung động, con mồi lại cắn nát lưới, chạy mất.

Về sau thợ săn sẽ phải làm sao bây giờ?

Khang Kiếm vò đầu, lộ ra cái trán, hy vọng thần trí có thể rõ ràng một chút.

“Bạch Nhạn, ngày đó… ăn cơm, thật xin lỗi, anh… nói ra lời không nên nói.”

Trên cổ nổi lên gân xanh, miệng há thật sự lớn, anh mới lắp bắp nói hết một câu.

“Chuyện kia cũng không có gì, thật ra anh gần như đã chứng minh sự trong sạch của em, như vậy, chồng sau này của em nhất định sẽ càng quý trọng em, anh ấy nhất định sẽ thật sự cám ơn sự…” Bạch Nhạn chớp chớp mắt, không nghĩ ra một từ chính xác để hình dung, “Ha ha, anh biết thế là được rồi.” Cô ngượng ngùng thè lưỡi.

Có cái gì tới đâm chết anh đi, trong lòng Khang Kiếm vô cùng buồn bực, không thể nổi giận, không thể nổi giận, phải bình tĩnh, bình tĩnh, anh nói với chính mình, Bạch Nhạn đang nổi nóng, cô đang giận dỗi, lời cô nói không cần quá tin.

“Bạch Nhạn, thật vất vả mới có ngày nghỉ, em về nhà nghỉ ngơi đi, trời nắng, đừng ở ngoài phơi nắng, sẽ bị cảm nắng. Có chuyện chờ anh về rồi nói sau.”

“Em cũng nóng lòng được gặp lãnh đạo, anh mau trở về nha, em trông mòn con mắt. A, không nói nữa, bọn họ ra rồi.” Bạch Nhạn vội vàng ngắt điện thoại.

Bên tai Khang Kiếm truyền đến tiếng “tút, tút…”, anh ngẩn người, chậm chạp gập điện thoại lại.

Bọn họ? Bọn họ? Không phải anh ấy? Hay cô ấy? Có rất nhiều người? Tim Khang Kiếm lại nảy lên.

Có người gõ cửa.

Anh kéo lê hai chân nặng nề ra mở cửa, Giản Đan hứng trí bừng bừng đứng bên ngoài, “Lãnh đạo, vé máy bay kia…” Vì sao vẻ mặt của trợ lý Khang lại vừa uể oải vừa vặn vẹo như vậy?

“Vẫn là ngày kia đi cùng các phóng viên đi.” Khang Kiếm uể oải nói, “Thư ký Giản, lát nữa cậu xuống phố cùng tôi, giúp tôi mua một số thứ.”

Mọi người đều nói phụ nữ thích quà tặng, nhìn thấy quà, mọi tức giận đều tiêu tan, hy vọng điều này không phải truyền thuyết.

~ Hết chương 38 ~

Advertisements

27 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 38

  1. Đầu óc anh KK này ở với bà mẹ liệt nửa người nên chẳng ra sao cả, chỉ hoạt động đc 1 nửa thôi, lúc nào cũng nghĩ không phải phụ nữ đều như thế sao, anh chẳng hiểu 1 tí gì về BN cả, ngược chết anh

  2. Nhận ra rằng đàn ông hay phụ nữ khi yêu đều không mang theo đầu óc – tàn não – hahaha… Ngược chết tên đó đi Bạch Nhạn… Hắn tặng đồ thì lấy, tới gần thì đạp cho vài đạp văng ra xa, cười với trai đẹp khác – Lãnh Phong chẵn hạn- :)) Cho tên đó tức chết, ngược chết……. Haizzzz… Mỗi một truyện của LĐN đọc là muốn đập cho nam chính vài phát thôi. Cảm ơn nàng :^o^:

  3. ha ha, hay quá đi, câu nào câu nấy của Bạch Nhạn làm cho Khang Kiếm cứng lưỡi, không nói nên lời luôn, truyện còn ngược dài dài a.
    Thank bạn nhìu nhìu.

Đã đóng bình luận.