Hoa hồng giấy_Chương 40


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 40: 42 độ C (8)

Bạch Nhạn cảm thấy chuyện này thật nực cười, mặc kệ Lãnh Phong chân thành xin lỗi, ôn hòa an ủi thế nào, cô sống chết cũng không muốn ngồi lên xe của anh ta nữa.

Tới vùng ngoại thành, cô kiên quyết muốn xuống xe, đứng ở ven đường chờ tuyến xe bus tới nội thành.

Khi đang đi học, cô không chống lại được sự vận động của Liễu Tinh, nói cái gì mà nhiều người đăng kí mới có thể giảm lệ phí học, cô bất đắc dĩ bị buộc đi, thuận lợi qua được phần lý thuyết. Nhưng một y tá nhỏ làm gì có cơ hội đụng đến xe hơi, ngay rẽ trái rẽ phải thế nào cô còn chưa rõ.

Lãnh đạo Khang có xe, phần lớn thời gian đều để trong gara, khi đi làm anh có Giản Đan tới đón. Giai cấp hưởng lương thì có mấy nhà có xe, tư duy của Bạch Nhạn vẫn còn dừng ở đó. Vì vậy trước giờ chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ sử dụng chiếc xe kia.

Cô thật sự rất ghét kiểu ép người quá đáng của Lãnh Phong. Người khác có thể không rõ tiềm năng của chính mình, nhưng Bạch Nhạn thì rất rõ.

Lãnh Phong bất đắc dĩ đứng bên cạnh, cùng cô chờ xe, trên khuôn mặt tuấn tú có chút mất mát, vốn muốn ăn tối cùng nhau, nay lại không thể cất lời mời.

“Cô đang cảm thấy tôi rất không tôn trọng cô phải không?” Anh hỏi.

Bạch Nhạn mím chặt môi, ánh mắt yên lặng nhìn phía trước. Xe bus tới, cô chưa nói “hẹn gặp lại” đã bước lên xe.

Cô nhìn qua cửa kính, thấy Lãnh Phong còn đứng ven đường, ánh mặt trời giữa trưa kéo cái bóng anh thật dài, trong lòng không khỏi có những đợt sóng cảm xúc là lạ.

Mọi người đều nói phụ nữ ngốc, vì sao đàn ông cũng phải vờ ngớ ngẩn? Lãnh Phong muốn dạng phụ nữ như thế nào mà không có, vì cớ gì lại chú ý tới phụ nữ đã có chồng như cô? Cho dù sau này cô ly hôn, nhưng vẫn là một người phụ nữ đã từng kết hôn. Đây rõ ràng là một con đường gập ghềnh.

Bị ma ám rồi! Bạch Nhạn không thể nghĩ được cách giải thích nào khác, đồng thời cũng chứng thực một chuyện: giữa nam và nữ nhất định không có quan hệ thuần khiết.

Xe bus dừng lại ở khu phố trung tâm. Bạch Nhạn xuống đổi xe, lấy điện thoại ra xem giờ, phát hiện có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn.

Tin nhắn do Lãnh Phong gửi, “Thật xin lỗi, tôi có chút nóng vội, vì tôi sợ một lần nữa vuột mất cô. Được rồi, trước khi cô lấy lại sự tự do, tôi sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.”

Cô xem xong lập tức xóa đi.

Cuộc gọi nhỡ là một dãy số lạ. Hiện giờ bẫy di động rất nhiều, chuông kêu một tiếng, đối phương lập tức ngắt máy, sau đó người nhận gọi lại, phát hiện dãy số này lại ở Hongkong, hoặc là quảng cáo tiếp thị.

Bạch Nhạn không để ý, đang định gập điện thoại lại thì đột nhiên chuông kêu, vẫn là dãy số lạ đó.

Bạch Nhạn chờ đến lúc nó kêu ba lần rồi mới ấn phím nhận điện.

“Bạch Nhạn, là tôi, Minh Tinh đây, cô có thể tới đây một chuyến không?” Giọng nói Thương Minh Tinh có chút dịu dàng, êm ái, là lạ.

“Tới Tam Thiên Ti à?” Trên đường rất ầm ĩ, Bạch Nhạn không nghe rõ, một tay bịt lỗ tai bên kia, quay lưng đi.

“Không,” Thương Minh Tinh ngừng một chút, nuốt nước miếng, “Là sở cảnh sát phía tây thành phố.”

“Hả? Ở đâu?” Giọng nói Bạch Nhạn lập tức cất cao.

“Sở cảnh sát phía Tây thành phố.”

“Sao… Sao cô lại ở đó?”

“Đừng hỏi nữa, mau tới đây.”

Bạch Nhạn đang muốn hỏi rõ ràng, Thương Minh Tinh ở phía bên kia đã ngắt máy, Bạch Nhạn đành phải gập điện thoại, hoang mang đứng bên đường.

Cô không rõ vì sao Thương Minh Tinh lại vào sở cảnh sát, cô ta cũng không phải người thất nghiệp. Minh Tinh gây ra chuyện gì rồi?

Bạch Nhạn chưa từng trải qua chuyện này, ngay lập tức không thể nghĩ rõ ràng. Nhưng bất kể thế nào, Thương Minh tinh đã gọi điện tới, cô cũng nên nhanh chóng chạy tới xem sao.

Bạch Nhạn không dám chờ xe buýt, trực tiếp đi taxi tới, dọc đường luôn giục tài xế đi nhanh một chút.

Cô xuống xe trước cửa sở cảnh sát, nhìn phù hiệu màu đỏ trên tay áo của người cảnh sát, hai chân cô cứng nhắc bước qua.

Đội viên cảnh sát yêu cầu cô xuất trình chứng minh thư, xem xét rất lâu. Cô ngước mắt nhìn mái hiên phía trên đầu anh ta. Cô cảm thấy tim đập thình thịch từng tiếng theo hình ảnh loáng thoáng lướt qua của chiếc phù hiệu màu đỏ trên tay anh ta.

“Cô có quan hệ gì với Thương Minh Tinh?”

“Tôi chỉ đến gặp cô ấy. Hỏi chuyện này làm gì?” Bạch Nhạn cảnh giác nhướn mày.

“Đương nhiên chúng tôi phải hỏi rõ ràng. Quan hệ gì?”

Bạch Nhạn chần chừ một chút rồi nói: “Quan hệ họ hàng.”

“Họ hàng thế nào?”

“Tôi… là em họ cô ấy.”

Đội viên cảnh sát cười phá lên, miệng mở thật lớn, lộ ra hai hàng răng ố vàng.

“Em họ của cô ta cũng không ít nhỉ, bên trong đã có mấy người rồi!”

“Vậy thì sao?”

“Không sao, vào đi!”

Bạch Nhạn đi qua một dãy hành lang, vào phòng khách của sở cảnh sát, liếc mắt nhìn thấy Thương Minh Tinh đứng trong góc phòng, Bạch Nhạn bước nhanh vài bước, tới trước mặt cô ta.

Đầu tóc Thương Minh Tinh hỗn độn, trên mặt nhòe nhoẹt như một tấm bảng pha màu, ánh mắt thấp thỏm lo lắng.

“Bạch Nhạn, xin cô, cô nhất định phải giúp tôi. Bọn họ… Bọn họ nói muốn báo với bố mẹ tôi, muốn bọn họ tới nộp tiền phạt, ép tôi về nhà. Cô cũng biết tính cách của mẹ tôi rồi đấy, nếu biết tôi làm việc này, bà nhất định sẽ đập đầu tự vẫn.”

“Rốt cuộc cô đã làm gì?” Bạch Nhạn bị cách ăn nói khép nép của Thương Minh Tinh dọa sợ. Thương Minh Tinh luôn trừng mắt, tự cao tự đại, mỗi câu nói với cô đều như bố thí.

Thương Minh Tinh há miệng, cúi thấp đầu.

Bạch Nhạn quay đầu nhìn xung quanh một lúc. Trong phòng còn có một số người. Một số đứng dựa vào tường nói chuyện với nhau; một số ngồi dưới đất, tựa lưng vào tường, ngửa mặt nhìn trần nhà, không nói không rằng; một cô gái rúc trong góc phòng trừng mắt nhìn cô, ánh mắt dùng sức mở lớn, trắng nhiều đen ít, có chút cổ quái. Chỗ nào đó bên cạnh có người khóc nấc lên. Những người này không nhiều tuổi lắm, ăn mặc không khác gì Thương Minh Tinh, môi đỏ chót, quần áo hở hang, tản ra vẻ nóng bỏng gợi cảm.

Bạch Nhạn đột nhiên hiểu ra, mặt bỗng nhiên đỏ bừng.

Thương Minh Tinh cố lấy dũng khí ngẩng đầu lên, “Bạch Nhạn, cô… gọi điện cho chồng cô, anh ta quen biết nhiều người, được không?”

“Cô vào đây từ khi nào?” Bạch Nhạn không biết nên nói gì, cũng không dám đồng ý cái gì.

“Đêm qua.”

Bạch Nhạn hạ giọng, “Bọn họ có chứng cứ không?”

Thương Minh Tinh uất ức giận dữ trừng mắt nhìn cô, “Nếu không có thì sao tôi phải vào đây?” Cô ta thở dài, lại đổi giọng cầu xin, kéo tay Bạch Nhạn, “Bạch Nhạn, trước kia anh tôi rất tốt với cô, vì cô mà đánh nhau với người ta không biết bao nhiêu lần, cô nể mặt anh tôi, giúp tôi đi.”

Bạch Nhạn khó chịu nhắm chặt mắt, đẩy tay cô ta ra, “Không cần nhắc đến anh cô, tôi sẽ nghĩ cách.”

Ra khỏi sở cảnh sát, cô hít mạnh mấy hơi, trong đầu nhanh chóng đảo qua một loạt công chức quen biết. Nếu ai bị bệnh gì, tìm bác sĩ khoa nào, cô còn có cách, nhưng công chức pháp luật, cô không quen ai. Hình ảnh lãnh đạo Khang lướt qua trong đầu, cô lập tức gạt bỏ. Cô không muốn lại để trong cảm nhận của Lý Tâm Hà và lãnh đạo Khang thêm một lý do nhục nhã mình.

Suy đi tính lại, cuối cùng một người hiện lên.

Bạch Nhạn khổ sở cong cong khóe miệng cười, cầm lầy di động, rất nhanh đường truyền đã thông, tiếng cười bất cần đời của Lục Địch Phi vang lên.

“Tiểu nha đầu, nhớ tôi sao?”

Bạch Nhạn cười cười, “Đã lâu không được nghe giọng nói của bí thư Lục, đúng là có chút nhớ. Anh đã về Tân Giang chưa?”

Lục Địch Phi hừ một tiếng, giọng nói thật bi thương, “Tôi đã trở về cả tuần rồi, ngày đêm ôm di động, nhìn tên cô, chờ đến mỏi mắt cô mới gọi tới.”

“Thật xin lỗi, là tôi không tốt, không ân cần hỏi thăm bí thư Lục sớm một chút.”

“Thái độ thế này còn được, nhưng cô phải an ủi trái tim tổn thương của tôi một chút.”

“Vâng, bất kể là dùng thuốc tây thuốc ta, nhất định phải làm cho bí thư Lục khỏi hẳn.”

“Vậy dùng thuốc ta đi, buổi tối chúng ta đi uống canh thuốc nhé?”

“Được.” Bạch Nhạn cắn môi dưới, “Mấy lần cũng được, nhưng, bí thư Lục, tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp.”

“Cô nhóc lừa đảo, cuối cùng cũng nói thật.” Lục Địch Phi lại hừ một tiếng, “Nói đi, chuyện gì?”

Hiệu suất làm việc của Lục Địch Phi rất nhanh, chưa tới nửa giờ, một chiếc xe cảnh sát đã nhanh chóng chạy tới. Một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát bước xuống xe, đánh giá Bạch Nhạn một chút, “Cô là nhóc con Bạch Nhạn sao?”

“Đúng vậy, tôi là Bạch Nhạn, xin chào.”

Người đàn ông cười cười, cũng không tự giới thiệu, “Theo tôi vào!”

Nhân viên cảnh sát đứng ở cửa ngạc nhiên liếc nhìn Bạch Nhạn, cung kính gọi người đàn ông kia là “cục trưởng Lý”.

Bạch Nhạn vụng trộm lè lưỡi.

Cục trưởng Lý một đường đèn xanh, đi thẳng tới văn phòng sở cảnh sát, nói ra tên Thương Minh Tinh, hỏi tình hình một chút. Đêm qua, đội cảnh sát phía Tây thành phố mở cuộc đột kích vây bắt, trong một căn phòng nhỏ ở phía sau Tam Thiên Ti, bắt được Thương Minh Tinh khỏa thân và một người đàn ông ngay trên giường.

Cục trưởng Lý bảo nhân viên thụ lý án xóa tên Thương Minh Tinh đi, không cần giữ lại hồ sơ, sau đó cười nói với Bạch Nhạn: “Cô quen biết với bí thư Lục như vậy, bảo cậu ta tìm giúp chị họ cô một công việc, đó mới là kế lâu dài, loại chuyện này…” Cục trưởng Lý chậc lưỡi, không nói thêm gì nữa.

Bạch Nhạn xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, chỉ có thể chân thành nói cảm ơn.

“Không cần cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì cảm ơn bí thư Lục đi!” Cục trưởng Lý nói.

Bạch Nhạn nhận Thương Minh Tinh ra, đưa cô ta tới một quán cơm, gọi vài món ăn.

Thương Minh Tinh giống như sắp chết đói, đồ ăn vừa đặt lên bàn, đôi đũa đã vươn ra, không ngừng nhét đồ ăn vào miệng, đến mức miệng đầy dầu, trán đổ mồ hôi, ánh mắt ngốc nghếch. Cô ta ăn đến mức cổ sắp thẳng ra.

Bạch Nhạn nhếch mép nhìn.

“Cô dùng bao nhiêu tiền, lát nữa tôi đi lấy tiền trả lại cho cô.” Thương Minh Tinh phồng miệng nói.

“Tôi không dùng tiền. Minh Tinh, tay nghề cắt tóc của cô không phải rất tốt sao, vì sao phải làm…”

Thường Minh Tinh liếc mắt nhìn cô xem thường, nuốt một miệng đồ ăn xuống, nấc một cái, “Dù có tốt hơn nữa cũng chẳng kiếm được mấy đồng, chưa đủ trả tiền thuê nhà thì cũng vứt.”

“Vậy về huyện Vân đi!”

“Về huyện Vân?” Thương Minh Tinh nhẹ thở dài một tiếng, hạ tầm mắt, ánh mắt cứng đờ, vẻ mặt vô cùng uể oải, “Ba mẹ tôi giờ cứ gặp người là nổ, nói anh trai tôi làm đội trưởng đội phi công, tôi ở Tân Giang kiếm được rất nhiều tiền, bây giờ trở về còn không làm mất hết mặt mũi của bọn họ. Được rồi, đây là chuyện của tôi, không đến lượt cô lo. Tôi sẽ nhớ đã nợ cô một lần.”

Bạch Nhạn không nói gì nữa, chỉ cảm thấy trong lòng nhói đau từng đợt. Mẹ Thương Minh Tinh cả đời đều đứng trên đầu người khác dạy khôn, bà tự hào đã dạy dỗ ra được một cô con gái tốt đẹp nhất, nếu biết con gái mình làm loại việc này, bà mổ bụng tự sát còn không kịp, và cả Minh Thiên nữa, anh cũng sẽ không tiếp nhận được.

Cơm nước xong xuôi, Thương Minh Tinh vội vã bỏ đi.

Bạch Nhạn gọi điện cho Lục Địch Phi, câu cảm ơn còn chưa ra khỏi mồm, Lục Địch Phi đã trách móc: “Tiểu nha đầu, cô làm người thật bất công, Khang Kiếm là một trợ lý thị trưởng, từng nhánh cây ngọn cỏ của Tân Giang không chỗ nào không có người quen, vậy mà cô lại gọi cho tôi. Cô không muốn ông chồng của cô mất mặt, nhưng lại quăng mất cái mặt của tôi, cô bình yên vô sự. Sai tôi làm chuyện gì cũng được, đây lại bảo tôi nói giúp cho gái mại dâm, người ta còn tưởng giữa tôi và cô ta có quan hệ gì mờ ám nữa!”

Bạch Nhạn bị lời của anh ta chặn họng, đáng thương nói: “Thật xin lỗi, tôi bôi đen mặt của bí thư Lục, tôi thật sự không suy nghĩ kĩ càng, vậy… tôi mời bí thư Lục ăn cơm vài lần, được không?”

“Dù sao tôi cũng không trắng, đen hơn một chút cũng không sao.” Bí thư Lục vô cùng tốt bụng, dựng thang cho Bạch Nhạn leo xuống, “Được rồi, cứ vậy đi! Tối nay…”

“Hôm nay tôi có chút việc, ngày mai tôi được nghỉ, đổi thành ngày mai được không?” Bạch Nhạn từ sáng sớm đã rời khỏi viện an dưỡng, lăn lộn tới giờ, trên người đầy mùi mồ hôi, chân mỏi đến mức đứng không yên.

“Được.” Lục Địch Phi rất dứt khoát, “Nhưng, địa điểm tôi chọn, đắt một chút cũng không thành vấn đề chứ?”

“Tuyệt đối không thành vấn đề.” Bạch Nhạn nở nụ cười.

“Vậy quán cà phê tầng cao nhất khách sạn Hoa Hưng, chúng ta uống cà phê trước rồi ăn cơm tối.”

~ Hết chương 40 ~

Advertisements

26 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 40

      1. Theo như suy nghĩ chị Nhạn thì hai anh chị ấy ko hợp nhau là đúng. Cơ mà hiện tại chưa thấy anh Kiếm có biểu hiện gì khiến em bớt ghét nên em vẫn phất cờ ủng hộ anh Phong ‘ ‘~

  1. Chuyện hay quá! Rất cảm động và cũng rất thực tế! Đôi khi có những tình huống như có mình ở trong đó vậy, rất đáng để học hỏi bạn Nhạn… Nhiều lúc lại rơi nước mắt vì tủi thân. Yêu bạn Nhạn quá cơ :(( Cảm ơn các bạn post truyện nhiều nhé!

Đã đóng bình luận.