Hoa hồng giấy_Chương 41


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 41: Đợi ánh trăng sáng (1)

Anh nhớ ngôi nhà của anh và Bạch Nhạn, nhớ tiếng cười lanh lảnh của Bạch Nhạn, nhớ cái miệng nhỏ nhắn khi bĩu lên của Bạch Nhạn, nhớ má lúm đồng tiền nhỏ, nhớ món “độc môn tuyệt nghệ” của Bạch Nhạn. Thật ra, chỉ cần có liên quan tới Bạch Nhạn, anh đều nhớ.

Giản Đan đặt chuyến bay lúc ba giờ, ăn trưa, trả phòng xong, Khang Kiếm bảo Giản Đan đi tới vài tòa soạn báo đón phóng viên. Xe đã được cậu của Khang Kiếm sắp xếp từ bộ nhân lực tài nguyên, là xe nhập khẩu rất rộng rãi và thoải mái. Khang Kiếm ngồi trong đại sảnh khách sạn, chờ xe đưa người tới rồi tự mình tiếp đón.

Tâm tình của Khang Kiếm lúc này có thể dùng bốn chữ “Quy tâm tự tiến*” để hình dung, ước gì có thể mọc một đôi cách, bay thẳng về Tân Giang.

* Quy tâm tự tiến: Nỗi nhớ nhà như mũi tên.

Anh nhớ ngôi nhà của anh và Bạch Nhạn, nhớ tiếng cười lanh lảnh của Bạch Nhạn, nhớ cái miệng nhỏ nhắn khi bĩu lên của Bạch Nhạn, nhớ má lúm đồng tiền nhỏ, nhớ món “độc môn tuyệt nghệ” của Bạch Nhạn.

Thật ra, chỉ cần có liên quan tới Bạch Nhạn, anh đều nhớ.

Đêm qua nằm trên giường, anh ôn lại quãng thời gian quen biết Bạch Nhạn một lần từ đầu đến cuối, trong quá trình ôn lại, anh luôn cười một mình. Bạch Nhạn cũng biết tức giận, nhưng cho dù cô tức giận, anh cũng thấy như vậy rất đáng yêu.

Trước kia, khi qua lại với Y Đồng Đồng, anh thấy giữa hai người chỉ thuần túy là sự hấp dẫn giữa hai phái, cô xinh đẹp, xuất chúng, rất có cảm giác của phái yếu, hai người đi trên đường, đàn ông đi qua đều nhìn anh với ánh mắt hâm mộ. Có một người bạn gái như vậy, là đàn ông, trong lòng thật tự hào, nhưng lâu dần, có lẽ đã nhìn chán, những suy nghĩ ban đầu cũng phai nhạt. Ban đêm giật mình tỉnh lại, nhìn người phụ nữ trong lòng, đôi khi cảm thấy thật xa lạ.

Chia tay Y Đồng Đồng, có thể nói là lý trí, cũng có thể coi là tình đã qua.

Gặp lại nhau, anh nhìn cô, trong lòng không có một chút dao động, ngược lại còn có chút xem thường, cô ta lại lợi dụng quan hệ của anh để giúp họ hàng làm ăn. Anh biết rõ cô ta muốn ra giá, vì vậy mới lấy một ngôi nhà cùng một chiếc xe đem tặng. Như vậy cũng coi là có tình có nghĩa.

Hiển nhiên Y Đồng Đồng còn bất mãn.

Khang Kiếm cười lạnh trong lòng, Y Đồng Đồng luôn miệng nói yêu anh, nếu anh không phải Khang Kiếm, mà là Lưu Kiếm, Lý Kiếm… cái gì đó Kiếm, là một công nhân viên chức nhỏ, chỉ sợ cô ta chẳng thèm liếc nhìn anh một cái. Thứ cô ta gọi là yêu, phải là thứ có điều kiện, có quyền thế, có lợi ích có thể lợi dụng.

So ra, Bạch Nhạn của anh không biết làm người ta tin yêu đến mức nào, nhớ ngày đó, khi anh ngỏ lời, cô còn đẩy anh ra rất xa. Vì có thể theo đuổi được cô, anh thật sự tốn bao tâm huyết, tế bào não không biết đã chết mất bao nhiêu.

Khang Kiếm nghĩ đến mức khó chịu, không nhịn được mà lấy di động ra, muốn gọi cho Bạch Nhạn, lại nhìn đồng hồ, đang là giờ nghỉ trưa, nghĩ lại thôi, tất cả mong nhớ chờ hai người gặp mặt rồi từ từ nói hết.

Anh đổi lại gọi về nhà.

“Kiếm Kiếm,” Dì Ngô nhận điện thoại, còn chưa tỉnh ngủ, “Người phụ nữ kia tối qua đã về nhà, không nói không rằng, xách túi lên lầu rồi không xuống nữa, sáng sớm hôm nay đã ra ngoài. Mấy giờ cháu về đến nhà?”

Khang Kiếm có chút bực bội vì giọng điệu mật báo của dì Ngô, “À, cháu đưa khách tới khách sạn rồi mới về nhà.”

“Dì làm bánh nướng áp chảo cho cháu,” Dì Ngô vui vẻ ra mặt

Bụng Khang Kiếm thắt lại, “Không cần, tùy tiện ăn gì đó là được.”

“Người phụ nữ kia đi rồi, dì lén lên lầu nhìn một cái, cô ta thu dọn hai túi hành lí, quần áo trong tủ hoàn toàn không còn, giống như thật sự muốn chuyển đi.”

Bàn tay nắm di động của Khang Kiếm run lên, một lúc lâu không lên tiếng, trái tim giống như bị thứ gì đó rất nặng đập vào, đau đớn, vừa nặng nề vừa bất ngờ, toàn thân cứng nhắc.

“Kiếm Kiếm, cháu còn nghe không.”

“Cứ vậy đi, cháu còn có việc.”

Không đợi dì Ngô đáp lời, anh vội vàng ngắt điện thoại, kéo hành lí ra khỏi khách sạn, ngơ ngác đứng bên đường, trên mặt hiện lên vẻ tuyệt vọng đau thương.

Anh nắm chặt di động trong tay như muốn bóp nó thành từng mảnh nhỏ.

Anh không tin, không, phải là không muốn tin, đối với anh, hạnh phúc thật sự xa xôi như vậy sao?

Lúc này, Bạch Nhạn đang xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ, nắm chặt tờ quảng cáo nhà đất trong tay. Xem một vài phòng trọ, nếu không phải môi trường không tốt, thì cũng là phòng ốc quá cũ nát, hoặc tiền thuê quá cao, cô ở bên ngoài cả ngày, thật không đáng.

Cô cũng đã tới chỗ thuê cũ, vợ chủ nhà nói với cô phòng kia đã cho thuê, tiền thuê còn cao hơn nhiều so với trước kia.

Bà vợ chủ nhà lại hỏi cô, không phải hiện giờ cô đã lập gia đình, ở biệt thự sao? Còn tìm nhà làm gì?

Bạch Nhạn cười cười, chột dạ nói: “Cháu tìm giúp bạn.”

Ra khỏi chỗ chủ nhà cũ với bộ mặt xám xịt, cô mua một bình nước ở quán ven đường, uống một hơi hết nửa bình, thở hổn hển, đưa tay che trán nhìn mặt trời nóng rực phía trên, hốc mắt không khỏi đỏ lên. Nước mắt vòng vo vài vòng trong mắt, cô lại bắt nó chảy ngược vào trong.

Nếu cô không gặp lãnh đạo Khang, hiện giờ cô có thể tiếp tục sống bình thường, có thể sẽ không chờ được một người đàn ông cho cô một gia đình, nhưng ít nhất cuộc sống cũng thật yên bình. Nhưng cuộc sống yên bình đó cứ như thế bị lãnh đạo Khang phá hủy.

Bạch Nhạn không nhịn được mà mắng thầm lãnh đạo Khang vài câu, từ xương sống đến thắt lưng đều đau mà vẫn phải đi tiếp.

Buổi chiều, cuối cùng cô cũng vừa ý một phòng trọ trong một tiểu khu cách bệnh viện ba con đường, tiền thuê không rẻ lắm, Bạch Nhạn khẽ cắn môi gọi cho công ty nhà đất gửi tiền đặt cọc, định giá trước. Vừa định ngồi xuống xoa chân, nghỉ ngơi một chút, điện thoại của Lục Địch Phi lại đuổi tới nơi.

Bạch Nhạn dừng lại trong toilet công cộng ven đường rửa mặt, trang điểm lại, dùng tay chải sơ qua mái tóc rồi bắt xe tới.

Thật là khéo, vừa vào đại sảnh của khách sạn Hoa Hưng, cô đã nhìn thấy Hoa Hưng khoanh tay, đang ra lệnh cho một người đàn ông có vẻ là quản lí đại sảnh.

“Y tá Bạch, sao cô lại có thời gian rảnh tới đây thế này?” Mắt Hoa Hưng thật tinh, vừa nói lại vừa liếc về phía cửa, thịt béo trên mặt run lên nhưng lại chào đón dạt dào nhiệt tình.

Mặt Bạch Nhạn vì phơi nắng mà đỏ bừng, bỗng nhiên bước vào đại sảnh mát mẻ, lỗ chân lông khắp người đều thoải mái thư giãn.

“Tôi có hẹn với bạn.” Bạch Nhạn thản nhiên cười khẽ, nắm chặt túi xách, nhìn xung quanh, Lục công tử đâu?

Ánh mắt Hoa Hưng sáng lên, cảm thấy vô cùng hào hứng, “Các vị có mấy người, tôi giúp mọi người sắp xếp, đảm bảo sẽ khiến cho y tá Bạch và bạn bè chơi vui vẻ, ăn hết mình. Khách sạn chúng tôi vừa mời được một đầu bếp Ấn Độ, làm cơm rất được, tôi đặc biệt đề nghị cô dùng thử.”

Bạch Nhạn nháy mắt mấy cái, “Tầng cao nhất của các ông có phải có quán cà phê hay không?”

Hoa Hưng sửng sốt, nụ cười có chút cứng lại, tim nhảy lên đến cổ, “Y tá Bạch, quán cà phê trên tầng cao nhất này… Hai ngày nay đang sửa lại, nhưng chỗ chúng tôi rất nhiều quán cà phê, tầng 20 có phong cách Nam Mỹ, cũng rất được.”

Bạch Nhạn không biết tầng cao nhất thế nào, không khỏi khó xử, “Nhưng anh ta nói muốn tới quán cà phê tầng cao nhất.”

Hoa Hưng suy nghĩ rất nhanh, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, “Anh ta này có phải là…”

“Tiểu nha đầu, em thật ghê gớm, ông chủ Hoa hôm nay còn phải tự mình đón tiếp!” Gác cửa khom người mở cửa, Lục Địch Phi người còn chưa tới, tiếng đã tới trước.

Sắc mặt Hoa Hưng xám như tro.

Lục Địch Phi mặc một chiếc áo phông trắng sọc xanh, bên dưới là quần kaki màu be, thoải mái lại không kém phần đàng hoàng phóng khoáng, khiến cho những cô gái trong sảnh đều không kìm lòng được mà nhìn tới.

“Lãnh đạo Lục, làm sao bây giờ, tầng cao nhất đang…” Bạch Nhạn xoay người, vừa mở miệng nói với Lục Địch Phi, Hoa Hưng đã hoảng hốt nói xen vào, vỗ trán một cái thật mạnh, “Xem cái trí nhớ của tôi này, tôi vừa nhớ ra, tầng cao nhất đã sửa xong.”

“Sao vậy, tầng cao nhất đổi phong cách sao?” Lục Địch Phi mỉm cười để Bạch Nhạn đi trước, Bạch Nhạn quay đầu lại, liếc mắt nhìn Hoa Hưng, nói ý tứ, “Ông chủ Hoa, ông không thành thật nha.”

Hoa Hưng cười cười, nghẹn một hơi trong họng, nhìn như muốn khóc.

“Không thành thật thế nào?” Lục Địch Phi cảm thấy hứng thú, rất săn sóc giúp Bạch Nhạn cầm túi.

“Đây là bí mật giữa tôi và ông chủ Hoa, lát nữa gặp lại, ông chủ Hoa.” Bạch Nhạn cười khẽ, vẫy tay với Hoa Hưng.

Hoa Hưng há hốc miệng nhìn cửa thang máy khép lại, phía trên thang máy, con số không của tầng trệt không ngừng lóe lên, cho đến khi tới tầng cao nhất mới lặng yên bất động.

Hoa Hưng chậm rãi thu hồi ánh mắt, giống như một con rối gỗ, đi tới sô pha bên cạnh, sau đó “phịch” một tiếng, hạ thân hình béo ịch xuống.

Ông trời ạ, thế là thế nào, vợ Khang Kiếm sao lại đi cùng công tử phong lưu họ Lục kia?

Hoa Hưng biết Lục Địch Phi quyền cũng to, là đối thủ ngang tầm với Khang Kiếm, nhưng ông không chú ý tới tên nhóc này. Tin tình cảm về Lục Địch Phi có thể viết thành một quyển sách. Tuy đàn ông làm chuyện lớn trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài cũng không tính là gì, đàn ông cần phụ nữ đẹp tẩm bổ, cần cảm giác mới mẻ, cần kích thích mới có sức sáng tạo. Nhưng nếu trên đầu đã đội cái mũ cánh chuồn thì phải chú ý tới ảnh hưởng này. Về phương diện này, Khang Kiếm tốt hơn Lục Địch Phi rất nhiều. Hơn nữa Khang Kiếm có tầm nhìn, có khả năng thật sự, bình phong cũng chắc, vì vậy ông mới quyết tâm theo Khang Kiếm.

Bình thường Hoa Hưng không tiếp xúc với Lục Địch Phi nhiều lắm, có quen biết nhưng không qua lại. Hôm nay, Lục Địch Phi gọi đến đặt trước quán cà phê tầng cao nhất, ông lắp bắp sợ hãi. Lục Địch Phi hẳn biết quan hệ của ông và Khang Kiếm vô cùng thân thuộc, Lục Địch Phi sẽ không lơ là tiết lộ người khách cậu ta hẹn cho Khang Kiếm biết chứ?

Buổi chiều ông đã đặc biệt ở bên dưới để quan sát tình hình, ông thật sự tò mò người khách của Lục Địch Phi là ai.

Bất ngờ đến rơi cả mắt kính!

Hoa Hưng nghĩ đến vỡ đầu cũng không nghĩ được đó lại là vợ Khang Kiếm – Bạch Nhạn. Hai người tự nhiên, không giống như nam nữ có tư tình, nhưng không có tư tình, vì sao phải tới quán cà phê tầng cao nhất?

Hoa Hưng không nghĩ ra, còn nữa, chuyện này không biết có nên nói với Khang Kiếm hay không, nếu nói, đôi Khang Kiếm sẽ ầm ĩ lên, sau này không tốt đẹp, Bạch Nhạn sẽ hiểu lầm ông, sau này sẽ hận chết ông, Khang Kiếm cũng sẽ không vui. Nếu không nói, phải chăng sẽ rất có lỗi với sự quan tâm thường ngày của Khang Kiếm với ông, ông vừa là bạn lại vừa là người đâm cậu ta một dao.

Trái không được, phải cũng không xong, Hoa Hưng thật sự khó xử muốn chết. Cân nhắc một lúc lâu, vẫn không nên nói… Đàn ông nghe được vợ mình hẹn hò với người khác, nào có ai dễ chịu trong lòng? Nhưng nếu không biết, chuyện gì cũng không có.

Nhưng Hoa Hưng cảm thấy cũng phải nhắc nhở Khang Kiếm để ý tên nhóc Lục Địch Phi kia.

Ông trở lại văn phòng, đóng cửa lại, cầm lấy điện thoại.

“Khang Kiếm, nhiều ngày không gặp, đang ở đâu vậy?”

“Tôi vừa xuống máy bay, khoảng 40 phút nữa sẽ tới khách sạn của ông, ông giúp tôi sắp xếp bốn phòng, có mấy phóng viên muốn tới ở.”

Hoa Hưng duỗi cổ ra, mắt nhìn đăm đăm, miệng hít đầy khí lạnh.

Thế là tốt rồi, cái gì sợ đều đã tới, ôn lại ác mộng nha!

~ Hết chương 41 ~

Advertisements

24 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 41

      1. Nói chung là có nhiều cô rất hâm mộ anh Lãnh Phong, về sau xuất hiện anh Minh Thiên cũng rất tuyệt vời, nhưng không ai hợp với chị Nhạn bằng anh KK. Tôi thích đàn ông hơi đểu, hơi xấu xa một chút cô ạ =))
        Ngoài mặt đểu nhưng tâm không đểu là được

      2. không nên quá mềm lòng với “địch”… >:)… chị em gái chúng mềnh nên đồng lòng ngược Khang Kiếm thêm một thời gian nữa :D. Thank nàng :*

  1. Biết ngay là Lục Địch Phi cố tình mà, biết rõ quan hệ của ông béo Hoa Hưng với Khang Kiếm, lại còn gọi điện đặt trước, cố tình khua chiêng gõ trống đây mà, cho anh Kiếm nhìn thấy tức chết luôn

      1. á mọi người xì pol thế này đau tim ah, chap mới chpa mới…….không biết đâu, ta muốn nhìn bộ mặt đen thui đó quá. thanks nàng, truyện nè hay ghê ngày nào cũng hóng à

  2. Aaaaa! Sao ĐN lại edit chương này? Pa ĐN bận lắm ạ? Hôm thứ 5 em mới ngẫu nhiên gặp ss Nhím. Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ nha :D

Đã đóng bình luận.