Hoa hồng giấy_Chương 44


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 44: Đợi ánh trăng sáng (4)

Trong phòng ngủ, Bạch Nhạn im lặng ngồi trên sô pha xem ti vi. Kênh điện ảnh đêm nay chiếu một bộ phim tình cảm của Châu Nhuận Phát và Trương Ngả Gia tên “All About Ah Long”, đã gần kết thúc, A Long chết trên đường đua xe bốc cháy hừng hực, đôi mắt si tình nhìn Trương Ngả Gia không chớp.

Bạch Nhạn thổn thức trong lòng, bi tình đau đớn.

Cô nhìn lãnh đạo Khang ngồi bên cạnh, đôi mi thanh tú nhíu lại.

Đèn đặt dưới góc tường hợp với mặt đất tạo ra một nửa vòng tròn ánh sáng, nhưng hai người lại ở bên ngoài vòng tròn đó. Nếu ngọn đèn tối hơn một chút sẽ càng mờ ám.

Lãnh đạo Khang thật sự càng ngày càng kỳ lạ.

Thứ nhất, anh mang theo hành lý, không vào phòng đọc sách mà lại theo cô vào phòng ngủ, đương nhiên anh có quyền lợi này; thứ hai, tắm xong, anh không vội vã vào thư phòng lên mạng, xem tài liệu mà lại cùng cô xem bộ phim tình cảm cũ rích này; thứ ba, trước tủ quần áo đặt hai túi hành lý to đùng, vừa liếc mắt là nhìn thấy, nhưng anh không hỏi một tiếng; thứ tư, kim đồng hồ đã chỉ mười hai giờ, đã qua giờ đi ngủ, nhưng anh không một chút buồn ngủ, nói chuyện còn rất hăng hái.

“Lãnh đạo, ngày mai anh có phải đi làm không?” Bạch Nhạn cầm lấy điều khiển từ xa, tắt tivi đi.

“Có chứ!” Khang Kiếm nhướn một bên lông mày.

“Vậy anh ngủ giường, em ngủ…” Bạch Nhạn đang chuẩn bị phát huy tinh thần Khổng Dung nhường lê*, Khang Kiếm đột nhiên kéo cô đến bên giường, “Đừng nói nữa, nhắm mắt lại!”

* Khi Khổng Dung còn nhỏ, có người khách tới biếu một giỏ lê, Khổng Dung chọn quả nhỏ nhất, nhường quả lớn hơn cho người lớn hơn và những em nhỏ hơn. Từ đó, câu chuyện “Khổng Dung nhượng lê” trở thành bài học luân lý cho giới trẻ Trung Quốc.

Bạch Nhạn ngược lại càng mở mắt lớn hơn, “Vì sao?”

Khang Kiếm vỗ vỗ đầu cô, “Bảo em nhắm thì cứ nhắm đi.”

Còn lâu cô mới nhắm, mắt sáng như đuốc, nhìn anh chằm chằm.

Khang Kiếm thất bại thở dài, lấy ra một cái túi lớn từ trong túi hành lý, dốc ngược xuống, đổ hết lên giường.

Có túi xách đắt tiền hình phim hoạt hình, búp bê gỗ dáng vẻ đáng yêu, có ví tiền kiểu nữ thanh tú, kẹp tóc đính kim cương, móc treo di động kêu leng keng, một quả cầu thủy tinh bên trong trang trí căn nhà nhỏ, bãi cỏ, rừng cây như trong truyện cổ tích, còn có một album mới nhất của Phi Luân Hải.

Bạch Nhạn rất ngạc nhiên, “Lãnh đạo, anh muốn tới chợ đêm bày bán hàng vỉa hè sao?”

Khang Kiếm liếc mắt, “Đừng hỏi nhiều như vậy, trước tiên nói xem em có thích không?”

Trong ánh mắt Bạch Nhạn có chút cảnh giác, liếc qua quả cầu thủy tinh và mặt Khang Kiếm vài lần. “Đừng nói rằng đây là tặng cho em đấy nhé?”

“Nếu đúng thì sao?” Khang Kiếm kiềm chế nỗi mong chờ, giây tiếp theo không biết Bạch Nhạn có kích động nhảy lên, nhào tới hôn anh hay không?

“Vậy anh tặng sai đối tượng rồi, em thấy những thứ này phải tặng cho bạn gái Giản Đan mới đúng.” Bạch Nhạn nói.

Miệng Khang Kiếm khẽ há ra, một lúc lâu sau mới lên tiếng, “Những thứ này là Giản Đan đi mua cùng anh, nhưng không phải để tặng bạn gái cậu ta.”

Bạch Nhạn cong cong khóe miệng, cảm thấy thật buồn cười lại thật đáng buồn. Cô cầm lấy album của Phi Luân Hải, vẫy vẫy, “Ngay cả Phi Luân Hải là ai, mặt mũi thế nào, hát ca khúc gì em đều không biết, tặng em cái này làm gì?”

“Em… và bạn gái Giản Đan tuổi gần bằng nhau, tuổi này không phải đều thích những thứ này sao?” Anh đã vô cùng khiêm tốn nghe ý kiến của Giản Đan. Giản Đan còn vỗ ngực nói, mua những thứ này, chuẩn không cần chỉnh.

“Bạn gái Giản Đan xuất thân dòng dõi thư hương, cô ấy là mật ong pha trong nước, sao có thể giống em được?” Bạch Nhạn đau xót trong lòng, cười dịu dàng như đau đớn.

“Em là người không biết lãng mạn, nếu anh muốn tặng quà cho em, không bằng quy đổi thành tiền mặt thì tốt hơn.” Cô vẫn như bình thường, má lúm đồng tiền khẽ hiện ra khi cười. “Trước đây đi theo anh, ăn ngon mặc đẹp, sau này phải làm việc chăm chỉ một mình, tiền nhiều một chút tốt hơn, đúng không?”

Toàn thân Khang Kiếm giống như trôi nổi giữa không trung, không tìm thấy nơi để hạ cánh. Những thứ rực rỡ muôn màu đầy giường kia như biến thành một cái miệng rộng màu đỏ, lên tiếng cười nhạo anh.

Không tặng thì thôi, vừa tặng đã lộ điểm yếu. Yêu nhau sáu tháng, kết hôn hai tháng, ngay cả Bạch Nhạn thích cái gì anh cũng không biết.

Trong lòng đau khổ một hồi, tự trách một hồi, tuyệt vọng một hồi, tâm trí còn có chút ngơ ngác.

“Bạch Nhạn, có một số việc, anh… tại anh chưa đủ cẩn thận…”

“Đó là vì anh bận rộn, không sao. Thật ra, lãnh đạo, anh không cần thiết phải làm những điều này cho em.” Bạch Nhạn cẩn thận thả những thứ rực rỡ muôn màu trên giường vào trong túi, lại tới toilet lấy một chiếu khăn ướt, lau lại chiếu một lần.

“Bạch Nhạn,” Khang Kiếm cắn cắn môi, kéo Bạch Nhạn lại, ngồi mặt đối mặt, “Ngày đó, là anh không tốt, đừng giận nữa, được không?”

Bạch Nhạn nhìn anh lỳ lạ. “Anh cho rằng em vẫn đang giận dỗi với anh?”

Khang Kiếm im lặng.

“Lãnh đạo, em không giận, em đã suy nghĩ tường tận, trắng đêm không ngủ rồi mới quyết định. Chúng ta ly hôn đi!”

Hô hấp của Khang Kiếm dồn dập, trong mắt lóe lên ngọn lửa thật nhỏ. Anh liều mạng khống chế cảm xúc của mình, sâu xa nói: “Không có vợ chồng nào không có hiểu lầm, không có cãi vã, nhưng không thể chỉ vì chuyện này đã ầm ĩ muốn ly hôn.”

“Có phải anh đang hỏi em vì sao muốn ly hôn đúng không?” Bạch Nhạn đứng lên, “Hôn nhân hạnh phúc có rất nhiều nhân tố, cái quan trọng nhất chính là được cha mẹ đôi bên chúc phúc. Anh cho rằng hôn nhân của chúng ta có cái đó sao?”

Đầu óc Khang Kiếm trống rỗng, giống như đột nhiên mất trí nhớ, cũng giống như đánh mất khả năng suy nghĩ.

“Thái độ của mẹ anh đối với em, em nghĩ anh nhìn ra được. Trong lòng anh cũng đã lưu luyến một người khác. Lãnh đạo, lấy em là để tăng hình tượng của anh với quần chúng, thế nhưng đời người ngắn ngủi, không thể vì con đường làm quan mà có lỗi với chính mình. Mà em cũng không thể vì ham vinh hoa phú quý, khiến cho bản thân vất vả lại uất ức. Em nghĩ em nhất định có thể gặp được một người đàn ông có thể cho em một gia đình toàn vẹn. Chúng ta không cãi vã, không ầm ĩ, hợp được ly được. Nếu anh thích cái giường này, vậy tặng cho anh, em trải một cái chiếu, ngủ ở thư phòng cũng được.”

“Không cần,” Khang Kiếm khoát tay, “Anh… ngủ thư phòng đi.”

“Tố chất của lãnh đạo đúng là không giống với người thường.” Bạch Nhạn cười híp mắt đáp lại anh, đưa cho anh chiếu, chăn, gối, tới tới lui lui mấy lần.

“Bạch Nhạn, mẹ anh, tư tưởng của bà có điểm cổ hủ, cho bà một khoảng thời gian, anh sẽ khiến bà thay đổi. Anh… Đây đều là những chuyện năm xưa, không cần để ý. Anh… không muốn ly hôn, anh cảm thấy chúng ta ở bên nhau rất tốt. Hiện giờ, chúng ta chỉ là chưa đủ hiểu nhau thôi. Được không?” Một chân Khang Kiếm ở ngoài cửa, một chân vẫn ở bên trong, nghĩ nghĩ lại xoay người, kiên trì nói ra những lời này.

Bạch Nhạn bĩu cái miệng nhỏ nhắn, chậm rãi lắc đầu, “Không được!”

Trái tim Khang Kiếm thắt lại, anh nhắm mắt, thốt ra một câu hỏi ngu xuẩn, “Chẳng lẽ em thật sự cùng… Lục Địch Phi?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Nhạn đột nhiên lạnh tanh, không nói phải cũng không nói không phải, hỏi ngược lại: “Anh thấy sao?”

Không đợi anh trả lời, lại lần nữa “rầm” một tiếng, nhốt anh ngoài cửa.

Khang Kiếm nằm trên chiếu, thật cứng. Trong lòng nặng trĩu, mỗi một hơi thở ra cũng rất nặng.

Anh ngồi dậy, nằm xuống, nằm xuống xong lại ngồi dậy, làm thế nào cũng không ngủ được. Đành đứng dậy hút thuốc. Bên ngoài, gió đang thổi mạnh, lại không thổi đi được buồn bực cùng bất lực trong lòng.

Khi ở Bắc Kinh, anh ước gì có thể bay về Tân Giang. Khi đang ở Tân Giang, anh lại ước ao những ngày ở Bắc Kinh. Ít nhất khi đó cách xa, Bạch Nhạn chỉ có thể trách móc vài tiếng ngoài miệng, không thể có hành động thực tế. Nay đã trở về, rốt cuộc anh không né tránh được nữa.

Hành lý đã sắp xếp xong, phòng ở đã thuê được, mặt đối mặt nói rõ với anh, anh nên đáp lại thế nào?

Vài ngày ngắn ngủi, mọi chuyện sao có thể chuyển biến long trời lở đất như thế này?

Anh không tin Bạch Nhạn sẽ ngoại tình, nghĩ tới nghĩ lui, anh không nên nói rằng chưa từng chạm vào Bạch Nhạn, và cả một cái tát của Lý Tâm Hà.

Nhưng, Bạch Nhạn không giống người sẽ ghi thù!

Trước kia không phải cô rất để ý đến anh sao, khi anh đã vì cô mà thay đổi chính mình, muốn quý trọng, muốn yêu cô, thì cô lại thay đổi.

Khang Kiếm không nghĩ ra nổi mấu chốt của mọi việc, một đêm không chợp mắt.

Buổi sáng hôm sau, hốc mắt hãm sâu, vẻ mặt mệt mỏi, tang thương, cổ họng khàn khàn, còn hơi sốt nhẹ, chưa kịp ăn sáng đã vội vã đi.

Bạch Nhạn chậm hơn anh một chút, hai người không gặp mặt.

Tâm tình Bạch Nhạn có chút u ám, ly hôn là một chuyện quan trọng, mặc kệ giả vờ kiên cường như nào, trong lòng cũng không chịu nổi, nghĩ tiếp đến sẽ bị người ta nói ra nói vào, cô còn có chút mệt mỏi. Vào ca, nét mặt không cách nào vui lên được, buồn bã ủ rũ, y tá trưởng hỏi có phải cô cãi nhau với lãnh đạo Khang hay không, cô cười cười nhợt nhạt.

Ca mổ đầu tiên sắp xếp lúc mười giờ, là khoa tiết niệu. Sáng sớm không bận rộn, Bạch Nhạn cùng nhóm y tá tiêu độc phòng phẫu thuật, vệ sinh xong liền tới phòng nghỉ đọc báo.

Trên hành lang có người gọi: “Xin hỏi vị nào là Bạch Nhạn tiểu thư?”

Bạch Nhạn liếc mắt một cái rồi đi ra ngoài. Cậu bé ở cửa hàng bán hoa cầm trong tay một giỏ hoa, đánh giá cô từ trên xuống dưới vài lần, đưa qua một cái bút, “Mời ký vào đây!”

“Cậu không tìm sai người chứ?” Bạch Nhạn khó hiểu. Từ bé tới giờ cô chưa từng nhận được hoa. Hôm qua là một giường quà tặng, hôm nay lại là hoa, vừa chiêng trống vừa hội chùa, thật sự quá náo nhiệt.

“Bệnh viện các chị còn có Bạch Nhạn thứ hai sao?”

Bạch Nhạn lắc đầu.

“Vậy mau ký đi, thời tiết nóng, hoa không phơi nắng được, tôi còn phải đưa tới nơi tiếp theo!”

Bạch Nhạn nghi hoặc ký nhận, nhận lấy hoa.

Hoa này nhìn rất lạ, không biết tên, không phải hoa hồng, không phải bách hợp, không phải hoa đào, không phải hoa sen, hoa màu tím bó thành từng bó nhỏ, rất thanh nhã tinh tế, mùi thơm nhàn nhạt.

Cô cầm hoa đi vào phòng nghỉ, nhóm y tá trẻ nháo nhào xô đến.

“Oa, là hoa Lục Bình đấy! Hoa Lục Bình màu tím, ý nói hòa bình. Đây là có người muốn xin lỗi chị đấy!” Một y tá trẻ hét lên.

“Tôi đã nói cô cãi nhau với lãnh đạo Khang mà.” Y tá trưởng nói tiếp, “Mau nhìn xem, trong bó hoa có còn cái gì không.”

Bạch Nhạn tìm một lúc lâu, không thấy gì. Đành phải tìm một bình nước muối, rửa sạch, cắm hoa vào, cũng khiến cho phòng nghỉ có thêm một chút màu sắc.

Chín giờ rưỡi, bệnh nhân vào phòng phẫu thuật, tiêm thuốc tê, một lát sau, Lãnh Phong cũng tới.

Bạch Nhạn không nhìn anh ta, chỉ chăm chú làm phận sự của mình. Trong lúc phẫu thuật, ngoại trừ những trao đổi cần thiết, hai người không nói thừa một câu.

Phẫu thuật chấm dứt, bệnh nhân được đẩy tới phòng hậu phẫu. Bạch Nhạn giúp anh ta cởi áo khoác giải phẫu xuống, tháo mũ y tá, khẩu trang, chuẩn bị đi ra ngoài, Lãnh Phong gọi cô lại.

“Không để ý tới tôi nữa sao?”

“Đâu có! Không phải đang nói chuyện sao?” Bạch Nhạn nhún vai, ánh mắt lại nhìn về phía bên kia.

Lãnh Phong im lặng, ánh mắt nhìn về phía cô có chút khó xử.

“Bác sĩ Lãnh, anh còn chuyện gì khác sao?”

Một cơn tức giận đột nhiên vọt đến ngực Lãnh Phong, “Cô đừng xây thêm bức tường giữa chúng ta được không?”

“Bác sĩ Lãnh, nói thật, tôi không muốn về sau giữa chúng ta lại xuất hiện chuyện gì đó. Nếu anh muốn làm quen, có thể tìm một đứa ngốc khác.”

Lãnh Phong đột nhiên nở nụ cười, mặt mày sinh động, tỏa ra tia sáng, “Vậy cô có muốn quen biết một tên ngốc khác không?”

Mặt Bạch Nhạn đỏ lên, biết mình đã nói sai, nghe giống như đang ghen, quay đầu bước đi.

Khi Lãnh Phong đi qua phòng nghỉ, nhìn thấy trong phòng có hoa Lục Bình, giọng nói khi nói chuyện với y tá trưởng ôn hòa hơn rất nhiều, còn có cả ý cười, làm y tá trưởng giật mình sửng sốt, bác sĩ Lãnh sẽ không có ý gì với cô chứ, cô không muốn chơi trò ngoại tình nha!

Bạch Nhạn cảm thấy có một đống lời phải nói trong bụng, cần phải phát ra ngoài. Khi nghỉ trưa, cô chạy tới khoa phụ sản tìm Liễu Tinh đi ăn cơm, Liễu Tinh không ở đó. Bác sĩ phụ trách khoa phụ sản nói sáng sớm cô ấy đến đây xin phép xong đã đi rồi.

Bạch Nhạn cảm thấy kỳ quái, trước kia Liễu Tinh có chuyện lông gà vỏ tỏi nào đều sẽ nói trước mặt cô vài lần.

Cô gọi điện cho Liễu Tinh, điện thoại có kết nối nhưng không có người nghe.

Sau khi ăn trưa xong, cô lại gọi, di động có người nhận.

“Liễu Tinh, cậu tự ý rời cương vị công tác, làm trò gì chứ, còn chơi trò mất tích nữa!” Bạch Nhạn hét lên với cái điện thoại.

Không ngờ bên kia đột nhiên phát ra một tiếng hét chói tai khàn cả giọng, rung động đến mức màng nhĩ Bạch Nhạn cũng vang lên ong ong.

“Liễu Tinh?” Bạch Nhạn ngây người.

“A, a, a…” Trong tiếng hét của Liễu Tinh của mang theo tiếng khóc, nhưng không nói lời nào.

“Liễu Tinh, có phải cậu xảy ra chuyện gì không? Cậu ở đâu? Nhà trọ? Xin cậu, nói mau lên!” Bạch Nhạn gấp đến độ dậm chân.

Liễu Tinh khóc lớn, mặc cho Bạch Nhạn kêu khàn cả họng cũng không mở miệng.

Bạch Nhạn bị dọa, dập điện thoại, lập tức chạy ra ngoài.

Giữa trưa nóng như lửa, taxi bên ngoài bệnh viện không biết chạy đi đâu hóng mát, Bạch Nhạn gấp đến mức muốn khóc.

“Bạch Nhạn, cô muốn đi đâu?” Lãnh Phong lái xe từ trong bệnh viện rẽ ra, khi quẹo lại, nhìn thấy Bạch Nhạn ở ven đường.

“Anh… có thể đưa tôi đi không?” Lúc này, Bạch Nhạn không phân rõ lập trường được nữa, hỏi theo bản năng.

“Lên xe đi!” Lãnh Phong mở cửa xe, cũng không hỏi đi đâu.

Bạch Nhạn hoảng loạn chỉ đường, không xa, mười phút sau đã tới bên dưới nhà trọ của Liễu Tinh.

“Cảm ơn anh, bác sĩ Lãnh!” Bạch Nhạn xuống xe, nhanh chân chạy lên.

Lãnh Phong nhìn cô nghiêng ngả lảo đảo, lo lắng, đỗ xe xong cũng đuổi theo.

Bạch Nhạn chạy tới cửa nhà Liễu Tinh, chợt nghe tiếng khóc thét của Liễu Tinh, cô không kịp nghĩ nhiều, vội vàng gõ cửa, cửa không khóa, chạm vào liền mở.

Bạch Nhạn đi vào trong phòng.

Trong phòng vô cùng lộn xộn, bàn lật ghế đổ, đã hoàn toàn không nhìn thấy bộ mặt như trước nữa. Liễu Tinh ngồi dưới đất, đầu bù tóc rối, hai hàng nước mắt, không còn như trước.

Lý Trạch Hạo ngồi trên một cái ghế ba chân, cúi đầu hút một điếu thuốc lá, phía sau hắn, Y Đồng Đồng hai mắt đỏ hồng, hai tay khoác lên vai hắn.

Vẻ mặt hồng hồng vì chạy của Bạch Nhạn trắng bệch trong nháy mắt.

~ Hết chương 44 ~

Advertisements

26 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 44

  1. thật là…. haizzzz sao lại thành ra thế này???

    vừa Bạch Nhạn, vừa Liễu Tinh, rốt cuộc là sao đây. Nói thật chứ, hai anh chị cứ âm thầm thế này nhưng đau tim quá đi thôi ==

  2. YDD thật là tiểu nhân tiểu nhân, đi phá hoại nhà người khác. làm mất mặt chị em quá.
    BN thật đáng thương.
    thanks nhiều!!!

  3. Tình huống gì đây, sặc mùi cẩu huyết nha, Lý Trạch Hạo lại là 1 tên ngu ngốc tiếp theo, BN còn kiên cường đối mặt không khóc không nháo, chỉ sợ LT không chịu đc thôi, ai mà nghĩ thầy giáo Lý lại bị nhúng chàm cơ chứ. YĐĐ cố tình gây thù với BN đây mà

    1. YDD chọn Lý Trạch Hạo vì 2 lý do:
      1. LTH có tương lai, YDD đã 30, không chọn đàn ông sớm, già rồi sẽ chẳng làm đc gì
      2. LTH là chồng Liễu Tinh. Mình nghĩ lý do này chỉ là phụ thôi
      Thôi, thế cũng tốt, đau ngắn hơn đau dài, LT rời khỏi LTH là đúng lắm, LT xứng đáng ddc hạnh phúc nhiều hơn.

  4. Ta phải nói với các nàng điều này….
    Truyện nhà các nàng hay lém ý(>_<)
    Mặc dù a KK hơi tệ nhưng mà cũng đáng yêu đó chớ,thích chị Nhạn
    Thanks nhiều nha,mong chương mới

Đã đóng bình luận.