Hoa hồng giấy_Chương 46


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 46: Thì ra thật sự không phải anh (2)

“Khang Kiếm, tôi hận anh!” Anh nghe câu nói đó, trái tim như ngừng đập, linh hồn rời khỏi thể xác, toàn thân trống rỗng. Anh đã quên chuyện ghen tị tới phát cuồng với người đàn ông lạnh lùng kia, đáy lòng chỉ cảm thấy hổ thẹn, anh không cần tự tôn, không muốn biện bạch, anh chỉ biết, mặc kệ thế nào, anh đều phải giữ chặt lấy Bạch Nhạn.

Khang Kiếm cảm thấy không thoải mái, không phải sốt, không phải đau đầu, trên người cũng không xuất hiện vết bầm tím, chảy máu. Loại cảm giác không thoải mái này từ bên trong phát ra, cách một tầng da, nhìn không thấy, vì thế mà buồn bực, tâm thần không yên, hít thở không thông, vô cùng khó chịu.

Sáng sớm anh đã đến khách sạn Hoa Hưng cùng nhóm phóng viên đi ăn sáng, sau đó đi thăm thành cũ. Mấy cây cổ thụ trăm năm kia, dưới sự che chở của chuyên gia cây cảnh đã được chuyển tới một công viên, tuy lá rụng tả tơi, cành lá héo úa nhưng vẫn cố gắng khiến nó tỏa ra một chút sức sống. Nhóm phóng viên vội vàng chụp ảnh, ánh đèn chớp sáng, sau khi chụp rất nhiều ảnh, bọn họ đến phòng quản lý cải tạo thành cũ, nghe phó quản lý họp báo. Chủ nhiệm cục phá bỏ và di dời cũng lên tiếng, mặt khác, còn mời mấy hộ gia đình đã được di dời phát biểu ý kiến. Nhóm phóng viên ghi lại, yêu cầu ngày mai một mình đi phỏng vấn, không cần người đi cùng.

Khang Kiếm trao đổi một ánh mắt với phó quản lý, gật gật đầu, những thứ này chỉ là hình thức, trước đó bọn họ đã làm việc với nhau xong xuôi.

Đến buổi chiều, Lục Địch Phi tìm đến một chiếc xe sang trọng, đưa nhóm phóng viên đi đảo Giang Tâm. Lúc này, Khang Kiếm đã vô cùng không thoải mái, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ. Anh chào mọi người, cổ họng khàn khàn nói cần phải về nghỉ ngơi.

Nhóm phóng viên đùa anh có phải hôm qua lao động quá độ hay không, anh cười to, sau khi đưa nhóm phóng viên lên xe, lập tức bảo Giản Đan đưa về.

Lục Địch Phi ngồi ở ghế phó lái, nhìn về phía Khang Kiếm, cong cong khóe miệng, cười như có như không.

Khang Kiếm từ từ nhắm hai mắt lại, Giản Đan lái xe đến tiểu khu, khi xe ngừng lại dưới lầu anh mới mở mắt ra, nhất thời không thích ứng được ánh mặt trời chói mắt chiếu tới từ hướng Tây, mắt nhíu lại theo bản năng. Vừa mở ra liền nhìn thấy một chiếc xe dừng lại bên ngoài tiểu khu, cửa xe mở ra, người đi ra là vợ anh.

Khang Kiếm giật mình, giờ này không phải cô đang đi làm sao?

Xuống xe theo là một người đàn ông, dáng người cao gầy, khuôn mặt tuấn tú, cử chỉ lạnh lùng đẩy người ta ra xa ngàn dặm. Người đàn ông lạnh lùng đi tới trước mặt Bạch Nhạn, cúi đầu, giống như đang dặn dò Bạch Nhạn cái gì đó, Bạch Nhạn lắc đầu, nhíu mày thật chặt.

Người đàn ông thật chăm sóc đổi phương hướng, giúp Bạch Nhạn che chắn mặt trời ở phía Tây, từ trong túi trước rút ra một chiếc khăn tay.

Bạch Nhạn cúi đầu, nhận lấy khăn tay, lau nước mắt.

Khang Kiếm bất giác ngồi thẳng. Anh chưa từng gặp người đàn ông này, nhưng anh ta lại khiến cho anh ngửi được một hơi thở không bình thường.

Anh có thể bỏ qua sự uy hiếp của Lục Địch Phi. Theo bản năng của mình, anh nhận thấy được người đàn ông lạnh lùng cách đó không xa này nguy hiểm hơn Lục Địch Phi rất nhiều.

Người đàn ông lạnh lùng có lẽ cũng không biết. Lúc này, ánh mắt anh ta đầy yêu thương và dịu dàng.

Đây là người đã tặng Bạch Nhạn bông hoa hồng giấy sao? Bạch Nhạn vội vã ly hôn, là vì anh ta sao?

Đột nhiên, tim Khang Kiếm như bị thứ gì đó đè chặt, ép tới mức anh không thể hít thở, hai tay đặt trên đầu gối bất giác siết thành nắm đấm.

Hai người đập vào mắt như vậy, Giản Đan cũng nhìn thấy.

Anh run sợ trong lòng liếc về phía Khang Kiếm, không dám lên tiếng. Xuống xe không được, không xuống cũng chẳng xong, tay cầm tay lái, hạ tầm mắt, không dám thở mạnh, trong lòng toát mồ hôi thay Bạch Nhạn.

Đi theo trợ lý Khang nhiều năm, nhìn trên mặt anh hiện giờ không chút thay đổi, nhưng lúc này trong lòng đã nổi trống, một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Rốt cuộc, người đàn ông kia cũng lên xe, yên lặng dừng trước mặt bạch Nhạn, mím môi như có chút không đành lòng, sau đó lái xe đi.

Giản Đan lén lút thở ra.

Khang Kiếm “cạch” một tiếng mở cửa, sau đó “rầm” một tiếng sập cửa, đi về phía Bạch Nhạn.

Giản Đan không dám ở lại lâu, như được đại xá, vội vàng lái xe về trung tâm.

Bạch Nhạn nhìn dưới chân, không thấy phía trước có người. Bất ngờ đụng vào Khang Kiếm.

“Thật xin lỗi.” Giọng của cô mang theo tiếng khóc, không nâng mắt, lách qua Khang Kiếm, lại đi về phía trước.

Khang Kiếm bắt lấy tay cô.

Cô quay đầu lại.

Khang Kiếm thất thần, ánh mắt Bạch Nhạn nhìn anh có khinh thường, căm giận, giống như nhìn một kẻ thù hận thấu xương.

“Bạch Nhạn, sao vậy?” Anh cau mày, hỏi.

“Không sao cả, chỉ là tôi đã hiểu rõ và bây giờ phải tự xem xét lại bản thân.” Bạch Nhạn trừng mắt nhìn anh, rút tay về, không đi lên lầu mà hướng về một cái đình bát giác trong tiểu khu.

“Xem xét lại cái gì?”

Bạch Nhạn hít sâu, ánh mắt như lửa: “Tôi xem lại bản thân xem sao đột nhiên tôi lại trở thành kẻ thứ ba.”

“Đừng nói bậy.” Vẻ mặt Khang Kiếm cứng đờ.

“Tôi có nói bậy sao?” Giọng nói Bạch Nhạn đột nhiên cao lên, “Anh là bạn trai người ta thầm yêu hai năm, ngay trước đêm kết hôn còn cùng cô ta cuồng chiến bốn hiệp, thế nên sáng sớm vội vàng bỏ đi, nhẫn cưới còn bỏ lại trên giường người ta, bạn gái anh còn vô cùng cẩn thận, đặc biệt đưa tới phòng trang điểm cho tôi. Tôi nhìn thấy cô ta, thật sự vừa cảm ơn lại vừa xấu hổ. Tôi kết hôn cùng anh, nhưng vì sao hôn nhân của chúng ta lại biến thành như bây giờ. Tôi kiểm điểm rồi, tỉnh lại rồi, thì ra trước giờ trên đời vốn chưa từng có kẻ thứ ba thật sự thắng lợi.”

Khang Kiếm im lặng, lỗ tai và cổ đỏ bừng, còn gương mặt lại trắng đến dọa người.

Bạch Nhạn cười lạnh, “Có phải trong lòng anh đang đoán rốt cuộc tôi đã biết bao nhiêu? Lãnh đạo Khang, những gì tôi biết so với những gì anh nghĩ xa hơn nhiều lắm. Nhưng tôi vẫn nhẫn nhịn chỉ nhìn chứ không nói, bởi vì những chuyện đó cũng chẳng phải chuyện gì thú vị, cần gì phải càng khiến nó khó khăn. Nhưng hôm nay tôi không muốn nhịn nữa, anh có biết không? Anh… bạn gái trước của anh cướp chồng của Liễu Tinh. Anh có nghe thấy không, chồng của Liễu Tinh đấy, người chồng Liễu Tinh đã yêu mười bốn năm, người chồng mà cô ấy nghĩ rằng sẽ đi cùng cô ấy đến lúc răng rụng hết. Tất cả những chuyện này làm sao có thể xảy ra, anh nghĩ anh là người thông minh, anh có giải thích được hay không?”

Khang Kiếm không nói được một lời, thật ra, anh còn có thể nói cái gì? Anh đã lúng túng đến mức vô cùng xấu hổ.

Hai mắt Bạch Nhạn đỏ bừng, nước mắt vì tức giận mà tràn ra, cô cũng không lau đi, hai tay vung trong không trung, cô run run một lúc mới nói tiếp.

“Tất cả đều là tại anh, nguồn gốc tội ác đều từ anh, là tại anh…” Cô chỉ vào mặt Khang Kiếm, khóc to, “Tôi chỉ có môt mình Liễu Tinh là bạn, nhưng cô ấy lại vì là bạn tôi mà chịu tổn thương, anh… nói đi, tôi phải làm thế nào mới không làm cô ấy thất vọng. Hiện giờ cô ấy rất đau khổ, tự nhốt mình trong phòng, muốn tự sát, tôi muốn ở lại với cô ấy, cô ấy còn nói tôi cút… Tôi là cây cỏ dại, anh dẫm đạp thế nào tôi cũng không sao, nhưng Liễu Tinh không như thế, Lý Trạch Hạo là tất cả của cô ấy… Khang Kiếm, tôi thật sự rất hận anh…”

Cô còn muốn nói thêm gì đó, miệng mở ra, nước mắt cứ thế rơi ra từ hốc mắt.

Khang Kiếm đứng im, giống như chết lặng, ánh mắt đăm đăm, trong lỗ tai ong ong vang lên.

Một lúc lâu, anh mới đưa tay ra ôm lấy Bạch Nhạn.

“Đừng đụng vào tôi.” Bạch Nhạn lùi ra sau vài bước, ôm lấy hai vai, giống như anh là bệnh dịch, “Tôi không muốn liên quan tới anh nữa. Tôi muốn ly hôn, muốn ly hôn…”

“Bạch Nhạn…” Khang Kiếm cắn môi, đôi tay không bỏ cuộc, lại vươn ra.

Bạch Nhạn tránh đi, anh lại tiến đến.

Bạch Nhạn dùng sức đẩy anh ra xa, anh lại giang hai tay ra ôm lấy Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn giãy dụa không được, đành phải dùng chân đá anh, anh không chút nhúc nhích, cánh tay ôm Bạch Nhạn thật chặt, mặc cho Bạch Nhạn giống như con thú nhỏ giận dữ trong lòng anh, đá anh.

Bạch Nhạn bất lực, đành tức giận cắn cánh tay anh, muốn anh buông mình ra.

Anh đau đến mức hít sâu, cánh tay lại như sắt, ôm chặt vòng eo Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn khó thở, dùng đầu va chạm. Sao vàng tóe ra trước mắt, nhưng anh vẫn không chịu buông tay.

“Thật xin lỗi…” Ngoại trừ ba chữ này, anh thật sự không biết nói gì mới tốt. Bạch Nhạn không trách nhầm, tất cả đều là lỗi của anh.

Anh không có mặt mũi nào nói hối hận, bởi vì anh cũng hận những hành động của mình, nhưng… làm chính là làm, quả đắng như vậy, chỉ có thể uất nghẹn nuốt xuống.

Anh không ngờ Y Đồng Đồng sẽ dùng cách này để đánh lại anh. Không thể không nói phụ nữ khi đã tàn nhẫn thì thật đáng sợ. Anh càng không ngờ Liễu Tinh lại quan trọng với Bạch Nhạn như vậy, mỗi khi nhìn Bạch Nhạn bị uất ức, cô chỉ cười, chưa từng rơi nước mắt trước mặt anh. Câu nói nặng nề nhất cũng chỉ là “Lãnh đạo, anh bắt nạt em”. Mà hôm nay, ngay cả tên họ anh cô cũng gọi ra đầy đủ, “Khang Kiếm, tôi hận anh!”

Anh nghe câu nói đó, trái tim như ngừng đập, linh hồn rời khỏi thể xác, toàn thân trống rỗng. Anh đã quên chuyện ghen tị tới phát cuồng với người đàn ông lạnh lùng kia, đáy lòng chỉ cảm thấy hổ thẹn, anh không cần tự tôn, không muốn biện bạch, anh chỉ biết, mặc kệ thế nào, anh đều phải giữ chặt lấy Bạch Nhạn.

~ Hết chương 46 ~

Advertisements

33 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 46

  1. ôi giết tôi đi ~ vừa mới cười méo miệng lúc đọc Bắc Đại xong đọc đến truyện này lại quặn hết cả ruột >”< Thương Bạch Nhạn quá à ~

  2. nhớ cái vụ 4 hiệp mà tức =)))))))))))))))))
    đây là truyện duy nhất mà vào truyện siêu thích nữ chính vs căm hận ban nam chính =))))
    nói chứ Y Đồng Đồng sau này chưa bị trả giá đủ >”<

      1. ta đọc lâu rồi, YDD với LTH cuối cùng cũng break up nhưng mụ í cũng chả phải trả giá gì
        chỉ là ko ai quan tâm đến mụ í nữa, trai nào cũng khinh thường mụ, cả LTH cũng thế, ko ngó ngàng
        ta ko cam tâm mà *giãy*
        anh KK càng sau càng ra dáng, nói thật kể ra từ đầu đến giờ anh cũng ko đáng trách, bị BN ngược tâm cho xứng đáng chứ sau tuyệt vời lắm
        Lâm Địch Nhi nữ chính ta thích nhất Bạch Nhạn, nam chính ta yêu nhất Hạ Dịch Dương, oa oa

  3. Hạ Dịch Dương trong Thế nào một loại yêu ko đau.
    Truyện ko đợi em ngoảnh lại ta lại ko thích vì ta ưng bạn chồng cũ với bạn học sinh, cuối cùng nam chính lại về bạn gay được bẻ cong thành thẳng =))

  4. Ta muốn anh khang kiếm đi xử lý y đồng đồng ngay bây giờ, xử lý triệt để… tức quá mà.
    anyway, thank you, hehe.

  5. đúng là, đang vui vẻ với LL và PDK, tự nhiên mình lại đâm đầu vào mà đọc HHG, hic, tâm trạng rớt xuống vực thẳm luôn,mình biết ngay mà, hic, buồn thế không biết

  6. Chị Bạch Nhạn dù rất kiên cường, rất thông minh nhưng vẫn không tránh khỏi lòng người hiểm ác. Thương chị Bạch Nhạn quá! Ko biết sau này Liễu Tinh có về với trạch Hạo ko nhỉ?

  7. Thank nang nhieu. Truyen rat hay, mac du t phai doc = dt do nha bi . . .mat mang. Hjx nhung nang co gang cho ra chuong khac nhanh nhanh nhe. Hehe.

  8. Đàn bà dù tàn ác đến mấy cũng là do đàn ông đẩy vào đường cùng ( tiêu biểu là Y Đồng Đồng, có thể nói là cũng đáng thương nhưng mà mình vẫn thấy đáng ghét, quá phù phiếm, chỉ coi mình là nhất, bị Khang Kiếm đá cho đáng tội, cơ mà mình cũng không thích cả Khang Kiếm *bây giờ thôi, sau này nói sau*)
    Đàn ông tự cho mình thông minh nhưng kì thực là vô cùng ngu ngốc ( tiêu biểu là anh Lý Trạch Hạo, bản tính đàn ông là thế, vì thứ tốt đẹp có sẵn trong tay nên không biết quý trọng, mất vợ là đáng, mong rằng mất luôn, biến luôn, ngứa mắt lắm *cắn khăn* bình sinh mình ghét nhất đàn ông ngoại tình)
    Chỉ có phụ nữ chân tình là khổ thôi *kết luận xong là khỏi muốn yêu rồi lấy chồng nữa hix*
    Thanks bạn đã dịch rất hay ^^ đọc chương này vừa tức vừa thương

Đã đóng bình luận.