Hoa hồng giấy_Chương 47


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 47: Thì ra thật sự không phải anh (3)

Ly hôn không phải tận thế, cuộc sống vẫn còn tiếp tục, Nhưng không có Bạch Nhạn, cuộc sống sau này chính là một cục diện đáng buồn.

Động tác hai người rất gây chú ý, bầu trời lại chưa tối hắn, nhóm dân cư trong tiểu khu đứng trên ban công rất may mắn được xem toàn bộ quá trình cãi vã của đôi vợ chồng son. Có hai bà thím thường dắt chó đi dạo cùng Lý Tâm Hà, vừa xem còn vừa cảm thán: đánh là thương, mắng là yêu, tuổi trẻ thật tốt, bà nhìn xem, vừa rồi còn khóc sướt mướt, giờ đã ôm chặt lấy nhau.

Nếu nói ra, bản lĩnh mồm mép của Bạch Nhạn không kém, nhưng phải đối mặt với một người một mực im lặng như núi cũng chẳng khác gì nói một mình, hét lên vài câu lại có cảm giác phí công vô ích, đột nhiên nhận ra rằng nói gì cũng không có ý nghĩa. Nhưng trong lòng, cô lại càng thất vọng và khinh thường Khang Kiếm.

Cô không còn sức lực để giãy dụa, lung tung lau nước mắt trên mặt, cảm xúc từ từ bình tĩnh lại.

“Lãnh đạo Khang, anh có biết Trần Thắng, Ngô Quảng vì sao phải khởi nghĩa không?” Trí óc khôi phục lại chức năng suy nghĩ, cô không thể hiện chút vẻ mặt mà nâng mắt lên.

Khang Kiếm ngạc nhiên vì câu hỏi của cô, không biết trong những lời này có ẩn ý gì, cũng không dám đáp lời.

“Khi con người bị ép đến một mức nào đó sẽ không nhịn được nữa. Tôi không muốn phá hủy hình tượng của anh, vốn định chia tay trong hòa bình, cố hết sức duy trì quan hệ của chúng ta đến sau cuộc bầu cử đại biểu nhân dân toàn quốc, hiện giờ, anh cho rằng chúng ta vẫn còn có thể bên nhau sao? Tôi là Bồ Tát bằng bùn, không với được tới anh, anh buông tay của anh ra, sau này, tôi đi đường tôi anh đi đường anh, tôi không muốn chiếm hư vinh của anh, anh cũng đừng quấy rầy sự yên bình của tôi. Anh buông tay ra, ôm ấp thế này là ý gì, tôi không muốn đả kích anh, nhưng tôi thật sự chê anh bẩn.” Bạch Nhạn chán ghét nhăn mặt nhăn mũi, ngữ điệu thường thường.

Khang Kiếm xấu hổ đến mức ngay cả lỗ tai cũng đỏ bừng, anh hơi buông lỏng nhưng vẫn không buông tay ra.

“Bạch Nhạn,” Anh hít sâu, nhắm chặt mắt, lớn như vậy, lần đầu tiên biết làm mặt dày cũng cần dũng khí và can đảm. Đối với người luôn luôn kiêu ngạo và được cưng chiều như anh lại càng cần. Anh không thèm nghĩ đến những thứ đó nữa, chỉ cần có thể giữ Bạch Nhạn lại, chỉ sợ  bắt anh cởi hết quần áo, sau lưng buộc một cành mận gai, anh cũng bằng lòng. “Quả thật anh đã làm rất nhiều chuyện vô liêm sỉ, anh không biện hộ gì cho mình. Những gì anh nói lúc này không phải vì bầu cử thị trưởng, mà xuất phát từ trái tim. Xây dựng một gia đình không dễ dàng, chúng ta đừng hủy hoại nó, cho anh cơ hội, chúng ra quên đi quá khứ, làm lại từ đầu, được không?”

“Quên đi?” Bạch Nhạn liếc nhìn hai tay anh khoác bên hông mình, không muốn lôi chuyện cha mẹ hai bên ra nói, chỉ thở dài thật nhẹ, “Nếu có thể dễ dàng quên đi, chúng ta đã không ở bên nhau.”

Môi Khang Kiếm trắng bệch, lo sợ, trên trán ứa ra mồ hôi lạnh. Bạch Nhạn đã biết, biết hết mọi chuyện rồi sao?

Ngay trong khi anh đang giật mình, Bạch Nhạn tách tay anh ra, thoát khỏi vòng tay anh, đi đến ghế đá đối diện ngồi xuống, nhìn vẻ mặt bối rối của Khang Kiếm, quả thật khác hẳn khí thế hiên ngang ngày thường, trong lòng có chút hả giận, có chút mềm lòng, nhưng vừa nghĩ đến bộ dáng khóc thét của Liễu Tinh, trái tim cô lại cứng rắn lên.

Hai người, cứ như vậy, một ngồi một đứng, không ai nói tiếp.

Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông xuống, những con côn trùng mùa hè ở vườn hoa không an phận mà bắt đầu rì rầm.

Khang Kiếm đứng mà hai chân không còn tri giác, anh khó khăn mở miệng nói: “Bạch Nhạn, chúng ta đừng cãi nhau nữa, về nhà đi!” Anh muốn thề với cô, hứa hẹn với cô, nhưng nói ra lúc này, không chỉ mỏng manh mà còn thật mỉa mai.

Anh cảm thấy bất lực trong lòng, không biết nên làm gì mới có thể khiến Bạch Nhạn bỏ đi ý nghĩ ly hôn trong đầu.

Ly hôn không phải tận thế, cuộc sống vẫn còn tiếp tục, Nhưng không có Bạch Nhạn, cuộc sống sau này chính là một cục diện đáng buồn.

Anh không dám tưởng tượng đến những ngày như thế, chỉ có thể thôi miên chính mình, những lời của phụ nữ đang nổi giận không phải sự thật, ngày mai tỉnh lại, nói không chừng chính bản thân cô cũng quên.

Bạch Nhạn lắc đầu: “Tôi còn muốn ngồi một lúc nữa, anh về trước đi.” Khi nói chuyện, hai cái bụng đói đột nhiên kháng nghị.

Dạ dày Bạch Nhạn không tốt, hễ đói là dễ buồn nôn. Buồn nôn sẽ nôn khan. Cô ôm ngực, cố gắng kiềm chế từng cơn buồn nôn dâng lên.

“Em xem, đã đói như vậy rồi còn tùy hứng, mau về thôi.” Khang Kiếm bắt lấy cơ hội, tiến lên kéo cô. “Nếu em còn giận anh, vậy ăn no rồi tiếp tục mắng, được không?”

Bạch Nhạn nghĩ lại, cảm thấy cũng có lý, ngồi như thế này ở bên ngoài cũng chẳng có tác dụng gì. Đói đến bệnh cũng không còn sức để bảo vệ bản thân.

“Đã biết, tôi tự mình đi.” Cô tức giận hất tay Khang Kiếm ra.

Khang Kiếm thở dài, không dám hy vọng quá xa vời, đi một bước lại tính một bước.

Mở cửa ra, dì Ngô và Lý Tâm Hà đang chờ đón, vừa nhìn thấy là hai người, Lý Tâm Hà bật thốt lên: “Sao hai người lại đi cùng nhau?”

Bạch Nhạn không có sức để ý tới bà, không thèm nhìn bà mà đi thẳng về hướng cầu thang, Khang Kiếm giữ cô lại, “Ngoan, ăn cơm trước.”

Lý Tâm Hà cùng dì Ngô trừng mắt thật to, nghĩ rằng lỗ tai mình bị ảo giác rồi.

Bụng Bạch Nhạn thật sự không thoải mái, sửng sốt, sau đó xoay người lại, đi vào phòng bếp, Khang Kiếm ấn cô ngồi xuống ghế, quay đầu kêu lên: “Dì Ngô, phiền dì làm cho bọn cháu hai bát mì Dương Xuân.”

Dì Ngô chớp mắt mấy cái, một lúc sau mới ý thức được Khang Kiếm đang nói cái gì, mặt méo xệch, “Dì không biết làm mì Dương Xuân gì cả.”

Lý Tâm Hà cũng phát hỏa, “Kiếm Kiếm, dì Ngô tới để chăm sóc mẹ, không phải tới để hầu hạ kẻ khác.”

Bạch Nhạn chống bàn đứng dậy, cái gì gọi là tự lực cánh sinh mới có cơm no áo ấm, chính là đạo lý này, dựa vào người khác không thể bền vững.

Khuôn mặt tuấn tú của Khang Kiếm sa sầm, “Để anh làm.” Anh lại ấn Bạch Nhạn trở lại ghế.

Bạch Nhạn có chút ngạc nhiên, nhưng vừa ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt vặn vẹo tới biến hình của Lý Tâm Hà và dì Ngô, lại yên tâm thoải mái ngồi xuống. Trước kia, cô đã nấu cho lãnh đạo Khang bao nhiêu bữa cơm, anh ta nấu cho cô một lần cũng có thể chứ.

“Không được, tôi thật sự không nhìn được.” Lý Tâm Hà chuyển xe lăn, đi vào phòng ăn, chỉ vào Bạch Nhạn, tức giận đến mức thân mình cũng run lên, “Sao cô có thể ngồi không như thế, cô ở nhà chúng tôi, ăn của chúng tôi, dùng của chúng tôi, còn để cho thằng bé, đường đường là một trợ lý thị trưởng, xuống bếp nấu cơm, cô cho cô là ai? Cô… cút xa một chút cho tôi.”

Khang Kiếm đang ở trong phòng bếp thái hành, nghe xong cuống lên, “Mẹ, mẹ bớt tranh cãi đi được không, để cho con yên tĩnh một lúc…” Dao trong tay cũng theo âm lượng mà dùng sức, không đề phòng lệch khỏi quỹ đạo, cắt vào ngón tay, lập tức, trên thớt nhuộm đỏ một mảng.

“Kiếm Kiếm, con vì cô ta mà nổi giận với mẹ?” Lý Tâm Hà ngạc nhiên đờ người.

Bạch Nhạn vốn không muốn lên tiếng, nhưng ngọn lửa trong lòng hôm nay đặc biệt bùng cháy, cô chậm rãi ngẩng đầu, “Lý phu nhân, bà không biết con trai bà rất hào phóng sao? Quen bạn gái hai năm, phí chia tay là một chiếc xe thể thao và một căn nhà. Tôi gả cho anh ta, hiện giờ muốn ly hôn. Phụ nữ đã ly hôn, thật khó nghe, phí tổn thất danh tiếng cả đời dù thế nào cũng phải vượt qua khoản kia, chỉ để lại căn nhà này cho tôi cũng không đủ. Cho nên, tôi rất nghiêm túc nói cho các người, các người hiện giờ đang ở nhà tôi, ăn của tôi, dùng của tôi, người phải cút không phải tôi mà chính là các người.”

“Cô… Nói lung tung…” Lý Tâm Hà hét lên, đẩy xe lăn, lập tức lao tới phía Bạch Nhạn.

“Người có học cũng là cái dạng này. Lý phu nhân, bà có sức tát tôi mấy cái cũng không vấn đề gì, nhưng tôi lập tức sẽ tới bệnh viện nghiệm thương, bà chờ tòa án gửi đơn tới đi.” Bạch Nhạn thật thản nhiên.

“Tâm Hà, cô… nhẫn nhịn… Đừng chọc giận cô ta…” Dì Ngô chạy tới, ôm lấy Lý Tâm Hà, quay đầu kêu lên với Khang Kiếm trong phòng bếp, “Kiếm Kiếm, cháu… Vì sao không nói gì? A… Kiếm Kiếm…”

Người bên ngoài quay đầu theo tiếng kêu của bà, thấy máu đã nhuộm đỏ hành trên thớt.

Tay phải Khang Kiếm nắm chặt lấy tay trái, máu từ kẽ ngón tay nhỏ xuống, “Không có gì, cháu chân tay vụng về, cắt phải một miếng da,” Anh hời hợt bỏ qua.

Trong lòng Bạch Nhạn trầm xuống, giống như máu kia chảy từ chính trên người cô xuống. Cô đứng lên, từ cái tủ để đồ linh tinh lấy ra một hộp thuốc. Khi băng bó miệng vết thương, cô nhìn thấy ngón trỏ và ngón giữa của Khang Kiếm có hai vết thương rất sâu, ngay cả móng tay cũng cắt tới một nửa.

Một việc ngoài ý muốn này như một cơn mưa nhỏ, dội tắt khói thuốc súng trong phòng.

Kết quả vẫn là Bạch Nhạn tự mình vào bếp, thu dọn phòng bếp trước, sau đó làm hai bát mì Dương Xuân. Cô thái chỉ dưa chuột, cà rốt, xào thịt băm, ở phía trên bát mì còn đặt một quả trứng chần nước sôi.

Cô nhìn Khang Kiếm khó khăn gắp mì, lại nhìn vẻ mặt như dài đến ba mét của Lý Tâm Hà và dì Ngô, đột nhiên cảm thấy lãnh đạo Khang có hai bà mẹ như vậy cũng thật đau đầu.

Khi Khang Kiếm đi tắm, cô giúp anh tìm một chiếc túi giấy dầu, bọc tay anh lại. Tắm xong đi ra, Khang Kiếm không dừng lại, đi thẳng tới thư phòng.

Cửa thư phòng khép hờ, Bạch Nhạn nhìn thấy Khang Kiếm mở máy tính, trên cái chiếu dưới mặt đất, chăn gối gấp ngăn nắp.

Bạch Nhạn hoảng hốt thu hồi ánh mắt.

Vẫn không rõ lãnh đạo Khang cưới mình vì cái gì, cô nói mình là kẻ bị lừa, nhưng trong cuộc hôn nhân này, dường như kẻ lừa đảo cũng không phải người thắng cuộc. Hiện tại, bạn gái có người mới, vợ trên danh nghĩa là cô cũng chia đôi đường với anh, anh lại thành kẻ cô đơn.

Cô lo lắng lung tung cái gì vậy, có gia thế như vậy, có địa vị như vậy, bề ngoài cũng không tệ, lại có hai bà mẹ nhiệt tình, còn sợ không có người chịu lấy sao?

Trước khi Bạch Nhạn đi ngủ, cô lại tìm một cái túi to khác, bỏ tất cả những thứ linh tinh vào, bao gồm cả hai con gấu Teddy mà Lục Địch Phi tặng.

Sáng sớm thức dậy, khi đang gấp chăn, Bạch Nhạn nhặt được hai sợi tóc ngắn trên giường. Những người theo nghề y đều có chút thích sạch sẽ, giường của cô luôn luôn vô cùng sạch sẽ, dù có rụng tóc cũng chỉ có thể là tóc dài, tóc ngắn này là của ai?

Lãnh đạo Khang?

Bạch Nhạn hoài nghi đi xuống lầu, trong phòng trống không, từ cửa sổ dưới lầu nhìn xuống, Lý Tâm Hà và dì Ngô đang dắt chó đi dạo cùng một nhóm bà thím cách đó không xa, mấy bà thím không biết đang kích động khua tay múa chân gì đó với Lý Tâm Hà. Túi công văn Lãnh đạo Khang để ở phòng khách đã không thấy đâu, có lẽ đã ra ngoài từ sớm.

Bạch Nhạn ăn đơn giản thứ gì đó rồi vội vàng đi làm. Trên xe buýt, di động rung lên, là tin nhắn của lãnh đạo Khang: Bà xã, nhớ phải ăn sáng. Hôm nay anh ra ngoài thành phố thị sát công trường, có thể sẽ về muộn, đừng chờ anh, một mình đi ngủ trước. PS: anh tới phòng khám thay băng, bác sĩ khen người giúp anh băng bó vết thương thật chuyên nghiệp, anh nói đó là bà xã của anh.

Đầu Bạch Nhạn có chút choáng váng, đọc lại tin nhắn hai lần, kiểm tra lại dãy số hai lần mới xác định thật sự là lãnh đạo Khang gửi.

Cô đóng điện thoại lại, quay đầu nhìn bên ngoài xe, hờ hững nhún vai.

Bạch Nhạn tới khoa phụ sản trước, Liễu Tinh không ở đó, cô do dự một lát cuối cùng vẫn không hỏi. Liễu Tinh là một cô gái mạnh mẽ, xảy ra chuyện như vậy, đổi lại là người khác cũng không muốn người ngoài biết nhiều.

Cô lặng lẽ gọi điện cho Liễu Tinh, điện thoại tắt máy.

Tới buổi trưa, vào phòng phẫu thuật hai lần thật ra cũng không tính là quá bận, nhưng khi Bạch Nhạn đi về phía nhà ăn, cảm thấy toàn thân giống như không còn sức. Khi lấy cơm, bưng đĩa tìm vị trí, vừa ngẩng đầu, cô nhìn thấy Liễu Tinh ngồi trong góc, sắc mặt tái nhợt như tuyết, đôi mắt hồng hồng.

Bạch Nhạn vui sướng bước về bên kia, Liễu Tinh liếc thấy cô đến, đột nhiên ném thìa, đứng dậy bỏ đi.

Bạch Nhạn khó xử đứng đó.

“Ngồi bên này.” Người bên cạnh giơ lên một cánh tay, kéo góc áo cô.

Cô xoay người nhìn lại, là Lãnh Phong.

“Hôm nay cô ấy có thể kiên trì đến làm, chúng tỏ cô ấy thật mạnh mẽ. Nhưng cô ấy phải trải qua một quá trình dưỡng thương, để cho cô ấy yên tĩnh vài ngày đi.” Lãnh Phong nói.

Bạch Nhạn nhìn chằm chằm bóng dáng Liễu Tinh, cảm thấy chỉ trong một đêm mà Liễu Tinh gầy hẳn đi.

“Vì sao không nghỉ ngơi mấy ngày, trong lòng con bé nhất định rất đau khổ.” Hai mắt Bạch Nhạn đỏ hồng, một miếng cơm ngậm trong miệng không làm cách nào nuốt xuống được.

“Một mình ở trong phòng nghĩ về những chuyện trước kia không phải càng khó chịu sao, không bằng đi làm để phân tán sự chú ý, tôi đã hỏi chủ nhiệm khoa phụ sản, hai ngày này chỉ để cô ấy ở ngoài thu đơn thuốc, không sắp xếp những việc khác.” Trong lòng Bạch Nhạn nảy lên một cái, nâng mắt lên đối diện với hai mắt sáng ngời của Lãnh Phong, không ngờ Lãnh Phong mặt lạnh, nói năng cũng lạnh lùng mà lại có suy nghĩ tinh tế như thế.

“Cảm ơn anh, bác sĩ Lãnh.” Cô nói vô cùng chân thành.

“Cô ít suy nghĩ cho người khác đi, nói cho tôi biết, tâm trạng của cô đã tốt lên chưa?”

“Những lời này với tôi chỉ như gió thổi bên tai,” Bạch Nhạn đột nhiên kinh ngạc hỏi, “Bác sĩ Lãnh, dựa vào cái gì mà anh nghĩ tôi sẽ không phải kẻ thứ ba?”

Lãnh Phong cười, “Làm kẻ thứ ba phải có tiềm chất, cô không có cái tiềm chất kia.”

Bạch Nhạn lắc đầu, “Anh lầm rồi, tôi có gien di truyền làm kẻ thứ ba vô cùng tốt đẹp.”

Lãnh Phong nghe vậy cười ra tiếng, “Bạch Nhạn, hôm nay tôi mới phát hiện ra cô cũng có chút hài hước.”

Bạch Nhạn im lặng, cô không nói cho anh biết cô đang nói thật.

~ Hết chương 47~

Advertisements

31 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 47

      1. đôi lúc ta cũng thức trắng cả đêm như vậy, hôm qua quả thật là một đêm khó ngủ, tính ra chỉ ngủ được vài tiếng thôi. Haizzz… già rồi ngủ ít ;))

  1. đọc truyện này lúc nào cũng thấy thương và cả cảm phục chị Bạch Nhạn. Khang Kiếm đang nhận ra rằng thật ra BN thật quan trọng với mình, nhưng để anh có được BN chắc còn phải lâu dài lắm. truyện này hận nhất là Y Đồng Đồng :( thương Liễu Tinh nữa.

  2. Sau này KK mà dùng khổ kế thì BN chắc chắn sẽ mềm lòng, anh mới bị đứt tay thôi mà đã đau lòng rồi. Đối với KK phải nhẫn tâm thêm chút nữa, cho anh đáng đời

  3. Yên tâm đi e ;))
    ss có thể đảm bảo sau khi đọc xong 104c 2 pn, e còn muốn đọc nữa. Vì truyện ko chỉ tập trung ở 2 nv chính là BN và KK, nó còn xoay quanh chuyện của Liễu Tinh, Minh Thiên,… cách cư xử của mỗi nv chính trog truyện đều rất đáng học tập, đb là chị Nhạn :x

  4. hay quá, ta là ủng hộ a LP lấy được chị BN cơ, không muốn KK níu kéo chị BN đâu, con gái nên lấy người yêu mình

  5. anh KK định lấp liếm sao ? ko dễ vậy đâu , rùi phải ráng mặt dày dài dài , nhưng nghĩ ra cung thấy KK tội nghiệp , gia đình như thế , đau lòng nhất là sau khi cha mẹ anh cãi nhau a nói với BN chỗ này của a rất đau sau khi đưa tay BN lên tim mình .

    1. KK đáng thương mà, mình thấy anh ấy chỉ không biết thể hiện tình cảm thế nào thôi.
      Với lại mình nghĩ đoạn này anh KK không phải định lấp liềm, mà chỉ khiến cho BN không có cơ hội ly hôn thôi. Đáng yêu mà :x

  6. doc 1 leo, truyen hap dan,gay can wa, gio thi ranh roi cam on Chu nha cho doc truyen hay ne!
    Sau do lot dep, trai chieu ngoi hong chap moi…Truyen Ban chuyen ngu rat hay, minh that thich…om om…

  7. ai cũng xứng đáng hưởng hạnh phúc , BN càng phải dc hạnh phúc . e mun thấy nụ cười hạnh phúc của chị. bik rằng ko ai có quyền chọn gia đình nhưng có quyền chọn cách sống bản thân và chị đã làm tốt .

  8. Hix, Nhạn tỉ, tỉ chắc chắn sẽ được hạnh phúc *nếu không em sẽ ném đá bà tác giả *cầm cục đá, mắt lóe lóe**

    Thank ss, truyện hay lắm ạ, em thích nhất cái tin nhắn của Kiếm ca, dễ thương kinh khủng =)))))))
    *hôn hôn*

Đã đóng bình luận.