Hoa hồng giấy_Chương 48


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 48: Thì ra thật sự không phải anh (4)

Những hồi ức với mối tình đầu chỉ là một lọ gia vị, không thể làm cơm ăn. Đã quen với cơm ngon áo đẹp, phải ăn canh nhạt cháo trắng, làm sao có thể nuốt nổi? Cho dù chịu ăn canh nhạt cháo trắng, ai có thể cam đoan cả đời sẽ luôn tươi đẹp?

Tình cảm mười bốn năm, cứ như thế, theo gió bay đi.

Liễu Tinh đứng trên sân phơi tầng cao nhất, nhìn những tòa nhà cao tầng phía xa xa, thời tiết thật nóng, nhưng chưa bao giờ cô trải qua một ngày lạnh như thế.

Cô không thể ăn, không thể ngủ, vừa nhắm mắt lại là nhìn thấy hình ảnh Lý Trạch Hạo bảo vệ Y Đồng Đồng trong lòng.

Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Lý Trạch Hạo, anh đeo đôi kính thật to, cười thật ngượng ngùng. Cô mới mười tuổi, còn chưa biết đính hôn là chuyện thế nào. Khách khứa đến nhà, cô vô cùng vui vẻ, chạy ra chạy vào cười đùa, Lý Trạch Hạo trốn sau cửa kính, ánh mắt nhìn theo cô, lúc liếc sang phải, khi liếc sang trái.

Sau đó, mẹ nói cho cô, anh trai đeo kính này là người sau này cô phải lấy.

Từ khi nghe được câu nói đó, hình bóng duy nhất trong lòng cô suốt mười bốn năm chỉ có Lý Trạch Hạo. Cô chưa từng nghĩ có một ngày, anh sẽ rời bỏ cô mà ra đi.

Hiện tại, anh đã đi rồi, đi cùng một người phụ nữ xinh đẹp hơn cô, vĩ đại hơn cô, bằng cấp cao hơn cô, đi thật kiên quyết, đi thật lạnh lùng.

Hôm nay, anh sẽ về nhà dàn xếp hôn ước với ba mẹ cô, theo cá tính của ba, nhất định sẽ đánh anh một trận.

Anh sẽ nhẫn nhịn, bởi vì trong lòng anh có tình yêu.

Tình yêu có ma lực, có thể làm người ta không màng sống chết, không màng đến nỗi đau da thịt, Liễu Tinh cười trào phúng.

Nếu có thể yếu đuối, có thể dựa vào người khác, không người phụ nữ nào bằng lòng làm kẻ mạnh. Cô không dám đứng trong căn nhà hai người đã từng ở nên mới đi làm.

Đầu choáng váng, chân như dẫm trên mây, trong lỗ tai giống như có một con ong, ù ù bay tới bay lui.

Cô biết cô ần nghỉ ngơi, cần bình tĩnh, cần quên đi, nhưng trong lòng giống như có một con thú, cắn cô máu chảy đầm đìa, trong một thoáng cô hận không thể dùng dao chém chết Lý Trạch Hạo và người phụ nữ kia, một thoáng sau cô lại muốn nhắm mắt, chạy tới giữa đường cái, để xe đè chết, sau đó xong hết mọi chuyện, một thoáng nữa cô lại hy vọng có kỳ tích xảy ra, tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mơ, Lý Trạch Hạo đã tan tầm, đang ở nhà nấu cơm. Anh đang chờ cô về nhà.

Trên đời nào có kỳ tích? Chết cũng không phải chuyện dễ dàng, giết người sẽ phải trả giá. Cô chỉ có thể làm một cái xác không hồn mà thôi.

Liễu Tinh vịn cầu thang đi xuống khỏi sân thượng, ghé qua phòng bệnh khoa phụ sản thăm Lâm Phong. Lâm Phong đang ngủ trong chăn, sắc mặt còn trắng hơn cái chiếc chăn trên người, mười ngón tay lộ ra ngoài gầy đến mức gân xanh nổi lên.

Ngày mai cô ấy sẽ xuất viện, thủ tục đã làm xong.

Liễu Tinh tới bên giường, ngồi xuống cầm tay Lâm Phong, những ngón tay giống như của cô, mười ngón lạnh lẽo. Từ sau ngày Lâm Phong ra khỏi phòng phẫu thuật, chồng Lâm Phong chưa từng xuất hiện nữa, mẹ chồng cô thỉnh thoảng mới lộ mặt, người chăm sóc Lâm Phong là mẹ đẻ của cô.

“Cậu về nhà mẹ đẻ ở cữ hay sẽ về nhà chồng?” Liễu Tinh hỏi.

Ánh mắt Lâm Phong trống rỗng, “Liễu Tinh, tớ nghĩ, nếu lúc đó người tớ lấy không phải anh ta mà là Tiểu Triệu, hiện giờ sẽ thế nào?” Tiểu Triệu là bạn đại học từng rất si mê Lâm Phong, vì Lâm Phong thay lòng đổi dạ mà đã khóc như một đứa trẻ.

“Không có nếu như, Lâm Phong, đây là số mệnh.” Liễu Tinh vừa nói xong, cái mũi liền đau xót.

“Đúng vậy, là số mệnh, còn có thể thế nào nữa? Tớ về nhà chồng ở cữ, trở về bảo vệ trận địa của tớ.” Lâm Phong cười thật bi thương. “Chỉ cần sinh một đứa con trai, sẽ không còn ai có thể làm gì tớ nữa.”

Đây là nỗi đau của người đẹp, đây là nỗi bất đắc dĩ của người đẹp.

Những hồi ức với mối tình đầu chỉ là một lọ gia vị, không thể làm cơm ăn. Đã quen với cơm ngon áo đẹp, phải ăn canh nhạt cháo trắng, làm sao có thể nuốt nổi? Cho dù chịu ăn canh nhạt cháo trắng, ai có thể cam đoan cả đời sẽ luôn tươi đẹp? Làm người phải nhìn vào sự thật, ở nhà giàu có, mẫu bằng tử quý, về phần tình yêu, đó chỉ là sự tưởng tượng của tác giả trong tiểu thuyết tình cảm, thật ra nó không hề tồn tại.

Nếu là trước kia, Liễu Tinh nhất định sẽ đánh giá hành vi của tên phú nhị đại* này một phen, lấy Lý Trạch Hạo làm vật tham chiếu. Còn dạy bảo Lâm Phong thật chi tiết. Hiện giờ còn có thể nói gì, Lâm Phong còn có nhà có thể về, phú nhị đại còn coi Lâm Phong là vợ, còn cô, cô có gì? Đàn ông để trái tim ở bên ngoài, không liên quan gì tới việc anh ta có đọc nhiều sách hay không, có tiền hay không, đây chỉ là tính cách của một người đàn ông.

* Phú nhị đại: thế hệ thứ hai trong nhà giàu có.

Trên đời này lẽ nào không có một phú nhị đại trung trinh như một sao?

Liễu Tinh ở lại với Lâm Phong, ngồi một lúc thì nghe được tiếng bước chân quen thuộc từ ngoài cửa bước vào, cô đứng bật dậy, nói tạm biệt với Lâm Phong, ra ngoài trong chớp mắt.

Bạch Nhạn tránh ra nhường đường, nhìn Liễu Tinh thở dài một hơi.

“Hai người cãi nhau!” Lâm Phong rất khó hiểu.

Bạch Nhạn cười khổ, đứng bên cạnh giường, giúp Lâm Phong vuốt tóc, “Mẫu thuẫn nhỏ, không có gì.”

“Bạch Nhạn, công việc ở phòng phẫu thuật vừa bẩn lại vất vả, sao cậu không bảo chồng cậu điều đến đơn vị khác?”

“Tớ rất thích công việc này, hơn nữa cũng không thể để anh ấy lạm dụng chức quyền, y tá nhiều như vậy, người ta có thể chịu khổ, vì sao tớ lại không thể?”

“Bạch Nhạn, cậu vẫn thật bướng bỉnh. Anh ta lạm dụng chức quyền thì sao, cậu là vợ anh ta, chồng thương vợ là chuyện rất thường tình.” Lâm Phong chân thành khuyên nhủ.

Bạch Nhạn nghĩ không biết hôm nay dây thần kinh nào của lãnh đạo Khang bị chập, liên tục gửi tới mấy tin nhắn, trong giờ nghỉ giữa buổi họp, khi ăn cơm, lúc ngồi trên xe, nội dung của tin nhắn thì ngắn cũng bà xã, dài cũng bà xã giống như cơn giận ngày hôm qua của cô khích thích rất lớn tới anh.

Đáng tiếc những tin nhắn này chỉ khiến cho cô cảm thấy xa lạ, cũng cảm thấy buồn cười.

Sau khi tan tầm, Bạch Nhạn vốn định tới chỗ trọ mới giao tiền thế chấp, khi đang đợi xe, cô bị một người kéo lại.

Thương Minh Tinh vẫn mặc một bộ quần áo tầm thường, lẳng lơ. Nhưng hôm nay cũng không biến mặt mình thành cái bảng pha màu.

“Tôi mời cô ăn cơm.” Tâm tình Thương Minh Tinh không tệ, đeo một đôi khuyên tai cực lớn, bị ánh chiều tà chiếu sáng loang loáng.

“Cô… Có phải lại có chuyện gì hay không?” Bạch Nhạn cảnh giác nhìn Thương Minh Tinh.

Thương Minh Tinh nhõng nhẽo liếc cô một cái, “Người ta chỉ muốn trả nợ cô thôi, về sau sẽ không thiếu nợ cô nữa.”

Bạch Nhạn bị cái liếc này của cô ta làm cho lông tơ dựng đứng. Thương Minh Tinh kéo cô đi, vỗ túi giống như một cô nàng nhà giàu mới nổi, “Nói đi, cô muốn ăn gì, tôi mời.”

Bạch Nhạn chỉ dám nhìn một quán mì vằn thắn có vẻ sạch sẽ ở ven đường.

“Cô thật sự không cho tôi chút mặt mũi nào, tôi có tiền.” Thương Minh Tinh rất tự ái, gảy gảy mấy miếng sủi cảo kiểu miền Bắc trong bát, tức giận nói.

“Tam Thiên Ti dạo này làm ăn tốt lắm à?” Bạch Nhạn cẩn thận hỏi.

Thương Minh Tinh chán ghét phất tay, “Tôi không thèm hầu hạ người ta từ lâu rồi, nói cho cô biết, hiện giờ tôi đang hùn vốn làm ăn lớn với người ta.”

“Làm gì?”

“Làm kiến trúc.”

Bạch Nhạn bị nước vằn thắn nóng làm giật mình, buông thìa, trong lòng cũng đoán được chút ít. Cô bình tĩnh nhìn Thương Minh Tinh, “Vậy cũng không tệ, cô có thể vinh quang về huyện Vân gặp ba mẹ rồi.”

“Còn chưa tới lúc. Bạch Nhạn, chúng ta trao đổi đi, được không?” Không để Bạch Nhạn chờ lâu, Thương Minh Tinh nói thẳng.

“Trao đổi thế nào?”

“Cô giúp tôi thương lượng chuyện công việc, tôi cho cô tin tức của anh tôi.” Thương Minh Tinh tràn đầy tự tin gõ mặt bàn, cảm thấy nhất định Bạch Nhạn sẽ không từ chối.

Bạch Nhạn yên lặng một lúc lâu, lắc đầu, “Tôi không có khả năng giúp cô.”

“Cô… không muốn biết tin tức của anh tôi?” Thương Minh Tinh kinh ngạc kêu lên, “Không phải cô với anh ấy…”

“Những chuyện đó đều đã qua, giờ tôi đã lấy chồng, anh ấy sống tốt là được rồi.”

“Cô không muốn gặp lại anh ấy?”

“Minh Thiên đã trở về sao?” Bạch Nhạn vui mừng chớp mắt.

Thương Minh Tinh cười giả dối, “Thế nào, động lòng rồi chứ! Chuyện này tôi giữ bí mật, cô nói xem rốt cuộc cô có giúp tôi hay không? Thật ra chuyện này đối với cô chỉ đơn giản như nhấc tay nhấc chân. Tôi nghe một cô em nói, người cô tìm tới hôm đó là giám đốc công an phía Tây thành phố, hình như ông ta được bí thư Lục nhờ vả. Tôi lại hỏi thăm một chút, ôi mẹ ơi, cô mà lại được gả cho trợ lý thị trưởng, vừa khéo anh ta lại được phân công quản lý xây dựng thành phố. Chỗ mấy cây cổ thụ kia bị chặt đỏ chuẩn bị xây một trung tâm thương mại, nghe nói tập đoàn Hoa Hưng trúng thầu, tôi và người bạn kia muốn cô nói với chồng cô một câu, bảo tập đoàn Hoa Hưng để lại cho chúng tôi một góc nhỏ để chúng tôi làm ăn, được không?”

“Không được.” Bạch Nhạn không cần suy nghĩ, trực tiếp từ chối.

“Tôi chia tiền cho cô, không để cô giúp không công đâu.” Thương Minh Tinh nháy nháy mắt với Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn lắc đầu rất kiên quyết, “Thật xin lỗi, tôi không giúp được.”

Thương Minh Tinh trợn trừng mắt, lại tức giận, “Đừng giả vờ thanh cao, cô cho rằng tập đoàn Hoa Hưng kia trúng thầu sẽ không chia tiền cho chồng cô? Ai chẳng biết chồng cô và lão Hoa Hưng kia giống như mặc chung một cái quần. Tiền bạc trên đời rất nhiều, một mình cô độc chiếm, nuốt hết được sao?”

Bạch Nhạn nhanh chóng ăn xong vằn thắn trong bát, tranh trả tiền. Khi tạm biệt còn rất nghiêm túc nói với Thương Minh Tinh: “Tôi làm ở bệnh viện, nếu cô có chỗ nào không thoải mái, cứ tìm tôi, nhất định tôi sẽ giúp, còn những chuyện khác, về sau đừng gọi cho tôi nữa. Nếu Minh Thiên biết cô như vậy, anh ấy sẽ không chấp nhận được. Hiếm khi anh ấy được về nhà nghỉ ngơi, cô đừng làm anh ấy đau lòng.”

Thương Minh Tinh tức giận ở phía sau cô mắng một câu: “Dạy đời gì chứ, tiểu hồ ly tinh.”

~ Hết chương 48 ~

Advertisements

24 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 48

  1. chương này không có lãnh đạo Khang rùi, lòng ta thấy mâu thuẫn quá, vừa muốn tác giả hung hăng ngược lãnh đạo Khang, thế mà lúc ngược lại thấy thương, aiz… đây có phải yêu hận đan xen trong truyền thuyết không ta?

    1. minh cũng như b bạn” Vừa muốn tác giả hung hăng ngược lãnh đạo Khang, thế mà lúc ngược lại thấy thương, aiz”. có lẽ chị BN cũng vậy vừa muốn rời xa KK nhưng có lẽ dau do trong tam chi van co cho cho KK

  2. hờ hờ, cuối cùng cũng có, làm mình chờ mãi, hí hí
    khổ thân chị BN, thật khéo có nhiều truyện sảy đến một lúc nhỉ?
    ngay cả bạn thân nhất cũng không hiểu mình

  3. đọc chương này xong mà tâm trạng đi xuống quá Sâu ơi, thương Liễu Tinh lắm lắm ý. Sau này chị ấy có được hạnh phúc không Sâu? còn BN thì mình lúc nào cũng thương và cảm phục chị ấy :) . cảm ơn Sâu xinh đẹp nhiều lắm

      1. oh yeahhhhhhh chị Liễu Tinh hạnh phúc thì còn gì bằng, mình phải chống mắt xem YDD về sau thế nào. muốn ngược chết cả LTH lẫn YDD luôn :D

  4. Khâm phục tính cách thẳng thắn này của Nhạn tỷ =)))

    Thank ss nhiều lắm ạ *ôm thật chặt, hôn thật kêu*

  5. Sau oi. Cu viet la: voi tat ca tinh yeu thuong cua moi nguoi danh cho BN va tam huyet cua Sau va nhung nguoi ban danh cho bo truyen nay cung voi su mong moi duoc om sach ke dau cua nhieu nhieu nhieu ban tre => yeu cau ho tro xuat ban hehe ¤cuoi hip mi¤

  6. chuyện của Liễu Tinh mình lại ko trách YDD nhiều lắm.người mà mình thấy xấu xa, ghê tởm là Lý Trạch Hạo kia.mong anh ta suốt đời phải hối hận, bị YDD cắm sừng còn phải nuôi con của người khác nữa, chị LT cũng đừng bao giờ tha thứ cho anh ta, chị LT có con với anh ta nhưng lấy người khác cho anh ta không bao giờ được con mình gọi bố.mình căm thù cái loại người như anh ta.
    mà mình xin đính chính là mình chưa yêu bao giờ đâu nha và không tin tưởng đàn ông lắm.hihi
    Thanks bạn nha.

Đã đóng bình luận.