Hoa hồng giấy_Chương 49


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 49: Thì ra thật sự không phải anh (5)

Chỉ có thể nói lãnh đạo Khang là một cái giếng sâu không thấy đáy. Hiện giờ, cho dù anh có miệng lưỡi thế nào chăng nữa, cô cũng sẽ không coi là thật.

Những ngày kế tiếp trôi qua có chút kỳ quái.

Lãnh đạo Khang dùng một chữ “bận”, biến chính mình thành thần long kiến thủ bất kiến vĩ*.

* Thần long kiến thủ bất kiến vĩ: rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, ám chỉ sự mờ ám, bất định.

Cái đầu có thể gặp này là tin nhắn cố định mỗi ngày được gửi đến di động của Bạch Nhạn, nội dung tin nhắn như sau: Gần đây hội đồng thành phố Tân Giang đã ra quyết định gì, kiểm tra thành cũ đã bị phá hủy đến mức độ nào, mấy phòng ban thường xuyên làm ra những bản báo cáo khiến lãnh đạo không hài lòng; đến giữa trưa đầu bếp ở căn tin chính phủ bỏ quá nhiều muối vào thịt nướng, không thể nuốt trôi được; đến cuộc họp buổi chiều, anh than thở bản thảo quá dài, giữa chừng dừng lại uống nước không biết sao lại nhớ tới canh đậu xanh bà xã nấu. Giản Đan cùng anh đi công tác, đường xóc nảy khó đi, muốn nhắm mắt lại ngủ một lát cũng không được, đành nằm nghĩ tới má lúm đồng tiền đáng yêu của bà xã.

Những tin nhắn này Bạch Nhạn có đọc, nhưng không hồi âm. Có khi một ngày lãnh đạo Khang gửi tới rất nhiều tin nhắn, cô có chút băn khoăn, đành nhắn lại ba chữ “đã nhận được”. Giây tiếp theo, lãnh đạo Khang lập tức gửi lại một ký hiệu cười tươi như hoa. Cô nhìn đến ngẩn người, lãnh đạo Khang mà cũng biết làm thứ này!

Cái đuôi không thấy này là mỗi lần cô muốn tìm lãnh đạo Khang, ngồi xuống bàn chuyện ly hôn, sẽ không tìm thấy người. Sau đêm hôm xảy ra sự kiện đổ máu đó, hai người chưa từng gặp mặt. Hiện giờ, ba bữa cơm của Bạch Nhạn đều giải quyết ở bệnh viện, ngày nghỉ cô sẽ ra ngoài ăn. Ngoại trừ phòng ngủ, những nơi khác đều là thiên hạ của Lý Tâm Hà và dì Ngô.

Nhưng Bạch Nhạn cảm thấy lãnh đạo Khang có về nhà.

Ghế xếp trong thư phòng bị mở ra, trong ấm hãm trà, tàn thuốc lá chất thành một đống. Có ngày, Bạch Nhạn dậy sớm, nhìn thấy trên tủ trong phòng ngủ có đặt một chiếc giỏ đựng những quả lê, đặc sản mùa này của Tân Giang, quả nào cũng tươi ngon, nhiều nước.

Còn có đêm, cô ngủ không sâu, trong lúc mơ màng cảm giác bên cạnh có thêm một người, cô trở mình, cánh tay quàng qua người mình vội rụt lại, hô hấp chậm lại. Cho đến khi cô nặng nề ngủ tiếp, người bên cạnh mới xích lại gần, vuốt ve mái tóc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, sau đó thở dài đầy tâm sự. Một lát sau, người bên cạnh nhẹ nhàng đứng dậy, sờ soạng ra khỏi cửa. Trong bóng tối, Bạch Nhạn mở mắt ra, thở dài một hơi thật sâu.

Bạch Nhạn chủ động gọi điện cho lãnh đạo Khang bận rộn, giọng nói nhận điện thoại của lãnh đạo Khang vô cùng nhẹ nhàng, ân cần hỏi han, nhưng mỗi khi cô muốn nói vào chuyện chính, anh sẽ lập tức nói phải đi đón tiếp ai đó, nếu không cũng phải lập tức đi họp, bảo cô đợi lát nữa anh gọi lại rồi lập tức gác máy. Cô chờ, cuối cùng chỉ chờ được vài dòng tin nhắn.

Bạch Nhạn rất buồn bực.

Chuyện ly hôn này dường như chỉ có một mình cô nóng ruột. Một mình nóng ruột cũng mặc kệ, cô tiếp tục thực hiện theo kế hoạch của mình, ký hợp đồng với chủ nhà. Nhưng bồn cầu trong nhà vệ sinh hơi rò nước, gạch men cũng vỡ rất nhiều, chủ nhà đồng ý sửa sang xong mới giao nhà cho Bạch Nhạn. Khi tan tầm, Bạch Nhạn có ghé qua để xem tiến độ sửa chữa, thuận tiện mở cửa sổ, quét tước phòng ngủ và phòng bếp gọn gàng.

Hôm nay, khi cô xuống khỏi xe buýt, đi vào tiểu khu đó, cô gặp Liễu Tinh, hai người đều sững sờ. Liễu Tinh đổ mồ hôi ròng ròng, cầm trên tay một tập quảng cáo của đại lý nhà đất. Bạch Nhạn há mồm, định gọi Liễu Tinh, Liễu Tinh hạ tầm mắt, vẻ mặt không chút thay đổi đi qua cô.

Trong lòng Bạch Nhạn cảm thấy thật mệt mỏi!

Khi mệt mỏi sẽ muốn tìm một ai đó nói chuyện. Nhưng chuyện này lại chỉ có mình Lãnh Phong biết.

Cho đến giờ, Liễu Tinh vẫn giữ chuyện thất tình thật kín, nhưng cô không thích nói chuyện như trước đây nữa, cả ngày buồn bã nặng nề.

Lãnh Phong nghe Bạch Nhạn lải nhải xong luôn cười, sau đó khuyên Bạch Nhạn nên tin vào tình cảm bạn bè nhiều năm giữa hai người, đã là hiểu lầm tất có thời điểm sang tỏ. Có lẽ hiện giờ Liễu Tinh đã hối hận, nhưng không tiện nói, phải đợi một cơ hội xuất hiện. Bạch Nhạn nói, vậy tôi nói nha, tôi chủ động nói chuyện với con bé được không? Lãnh Phong nói, vậy không phải đã tát thẳng vào mặt Liễu Tinh sao?

Bạch Nhạn đành thôi, yên lặng chờ cái gọi là cơ hội trong truyền thuyết kia xuất hiện.

Mấy ngày này, trời đổ mưa to liên tục hai ngày, đường phố Tân Giang không thoát được nước, qua đường như lội sông. Bốn phòng ban của thành phố Tân Giang, toàn bộ đều phải ra đường thoát nước giải nguy. Bạch Nhạn xem tivi, rốt cuộc cũng nhìn thấy lãnh đạo Khang, áo sơ mi màu trắng bị nước mưa làm ướt đẫm, tóc dán trên trán, tình cảnh này làm cho cô nhớ lại lần đầu tiên anh đưa cô về nhà trọ, hai người che chung một chiếc ô nhỏ, cô nhìn anh, trái tim giống như bị thứ gì đó tác động vào. Tình cảnh tái hiện, tâm trạng từ lâu nay đã khác, hiện giờ cô nghĩ lại thời điểm đó, người đẹp Y còn ở chung với anh, sao anh có thể đối với cô như vậy?

Chỉ có thể nói lãnh đạo Khang là một cái giếng sâu không thấy đáy. Hiện giờ, cho dù anh có  miệng lưỡi thế nào chăng nữa, cô cũng sẽ không coi là thật.

Một ngày nào đó, Bạch Nhạn đột nhiên phát hiện, bất tri bất giác, cô và Lãnh Phong đã trở thành bạn tốt, không gì không nói với nhau.

Chỉ cần cô ở bệnh viện, hai người nhất định sẽ ăn cơm cùng nhau, nếu không hẹn trước, khi cô vào nhà ăn, Lãnh Phong đã ở đó, ngồi ở bàn cạnh cửa, nói: “Sao giờ mới tới, tôi chờ lâu lắm rồi.” Cô vội vàng nói xin lỗi, hai người sóng vai tới nơi mua đồ ăn, sau đó chọn một cái bàn trống, ngối xuống, trò chuyện về Liễu Tinh hoặc về chuyện nhà ở. Nếu cô đến trước, cô cứ ăn trước, Lãnh Phong từ bên ngoài đi vào, lạnh lùng đến mức làm cho tất cả mọi người cảm thấy nhiệt độ bên trong giảm tới mười độ: “Cô thật ích kỷ, cũng chẳng thèm nghĩ xem tôi có đói bụng hay không, cô xem, những đồ ăn tôi thích đều bán hết rồi.” Cô đáp lại bằng một gương mặt tươi cười, đành phải đưa món cay trên khay của cô cho anh, hứa hẹn lần sau nhất định sẽ suy nghĩ cho bác sĩ Lãnh nhiều hơn.

Vì vậy gần đây, mặc kệ là sớm hay muộn, lúc nào cô cũng chờ bác sĩ Lãnh cùng ăn cơm. Ăn xong, hai người sẽ cùng nhau trở về khoa tiết niệu, y tá thực tập sẽ rửa sẵn hoa quả hặc pha trà chờ hai người. Khoa tiết niệu tụ tập, Lãnh Phong thường gọi Bạch Nhạn đi cùng. Được ăn không phải trả tiền những hai lần, mấy chị em trong phòng phẫu thuật nói muốn đi ăn ở phố ẩm thực, Bạch Nhạn cũng có qua có lại mà gọi Lãnh Phong đi cùng. Mấy y tá ở phòng phẫu thuật rất ngạc nhiên, Bạch Nhạn nói, bác sĩ Lãnh chính là kim cương Hoàng ngũ lão, tôi tạo ra cơ hội cho các cô, nên nắm cho chặt. Lãnh Phong đi cùng một lần, từ đầu đến cuối gương mặt như tảng băng không tan. Sau đó, khoảng hai ngày anh không thèm để ý tới Bạch Nhạn.

Thứ Bảy, Chủ Nhật, Lãnh Phong lại nhận việc ngoài, Bạch Nhạn đương nhiên là nhân viên đi theo, mà còn là nhân viên duy nhất, không biết Mã Gia có chuyện gì, không tới nữa.

Bạch Nhạn gặp được Mã Gia trong bệnh viện, thì thầm hỏi vì sao anh ta không đi? Mã Gia nhún vai, cười vô cùng sâu xa: “Tôi không đi giúp vui cho hai đứa ngốc các người nữa.” Mỗi lần hai người đi ra ngoài, những phục vụ tắm bồn, mát xa, Lãnh Phong đều từ chối, buổi tối cũng không uống rượu. Ăn cơm xong, anh sẽ đi dạo trên những con phố xa lạ cùng Bạch Nhạn, từ đầu đường đi tới cuối đường, rồi lại từ cuối đường trở lại đầu đường.

Bình thường Lãnh Phong phẫu thuật xong sẽ mệt mỏi không chịu nổi. Vì sự an toàn của hai người, Bạch Nhạn đành cắn môi nhận lấy tay lái. Bất cứ chuyện gì cũng quen tay hay việc, lái vài lần, Bạch Nhạn quen xe, lái cũng ra dáng.

Trở lại Tân Giang, hai người nói lời tạm biệt, Bạch Nhạn mở túi xách ra sẽ nhìn thấy một phong bì nằm im lặng bên trong. Lãnh Phong chưa bao giờ tự tay giao cho cô, cô cũng không biết anh bỏ vào từ khi nào.

Bạch Nhạn gửi số tiền này vào một tài khoản riêng, sau vài lần kiểm tra, cô vừa thấy đã bị dọa đến nhảy dựng lên, con số thật sự không nhỏ.

Lãnh Phong coi như một quân tử, chưa từng nói những lời kì quái, ngay cả nắm tay Bạch Nhạn cũng không. Hình thức hai người ở chung gần như là đồng nghiệp tốt.

Có hôm đang ăn cơm, Bạch Nhạn thuận miệng nói tan tầm cô muốn dạo qua mấy cửa hàng đồ điện, muốn đi mua máy giặt. Lãnh Phong ngước mắt lên, nhìn cô vài giây: “Tôi đi làm giá treo đồ cho cô!”

Kết quả, Lãnh Phong biết nhà trọ mới của Bạch Nhạn, đã quét dọn sạch sẽ, có thể chuyển vào ở ngay lập tức.

Hai người đứng trong phòng khách trống rỗng, Bạch Nhạn cắn môi, hận mình đã nhanh mồm nhanh miệng, giống như biến thành cố ý lộ ra tin tức với Lãnh Phong vậy.

Lãnh Phong đi lại vài vòng bên ngoài, khóa cửa lại, ngay cả cửa sổ cũng xem xét kỹ, rồi lại xuống lầu quan sát những cửa hàng và người dân sống gần đấy, sau đó nói với Bạch Nhạn, môi trường nơi này không tệ, cư dân đều là người địa phương, cách bệnh viện không xa, thích hợp cho phụ nữ ở một mình.

Bạch Nhạn không được tự nhiên xoay tay, không nói tiếp.

Khi Lãnh Phong chào tạm biệt, trên gương mặt lạnh lùng đầy ý cười.

Bạch Nhạn giống như giận dỗi chính mình, quét dọn nhà trọ lại một lần nữa, đá lát sàn sạch bóng đến mức có thể soi gương, gạch men trong toilet trắng tinh, phòng bếp không có một hạt bụi.

Cô kéo thân hình mệt mỏi trở về khách sạn tạm thời, đây là cái tên cô đặt cho ngôi nhà của cô và Khang Kiếm ở trong lòng.

Lãnh đạo Khang vẫn chưa về nhà.

Lý Tâm Hà ở trong phòng lên mạng, dì Ngô đang tắm. Lệ Lệ không chạy tới phe phẩy đuôi, làm nũng muốn Bạch Nhạn ôm nó như mọi khi, nó nằm ở đầu cầu thang, ánh mắt khẽ nhắm, nhìn thấy Bạch Nhạn chỉ rên nhẹ hai tiếng.

Bạch Nhạn có chút buồn bực, ngồi xổm xuống sờ sờ đầu nó: “Công chúa Lệ Lệ, mày không thoải mái sao?” Lệ Lệ lắc lắc cái đuôi, cúi đầu, không còn sức lực.

Dì Ngô rất biết tiết kiệm, chỉ cần Lý Tâm Hà vừa vào phòng riêng, bà lập tức tắt điều hòa trong phòng khách. Trong phòng khách vô cùng oi bức, lông trên người Lệ Lệ cũng ướt đẫm.

Bạch Nhạn thấy miệng Lệ Lệ hơi khô, đứng lên, đi mở điều hòa, sau đó vào bếp rót ít nước, đặt trước mặt Lệ Lệ. Lệ Lệ nhìn nhìn cô, vươn đầu lưỡi liếm nước. Đột nhiên nó kêu lên một tiếng, miệng giống như suối, nôn ra.

Bạch Nhạn giật mình.

Dì Ngô tắm xong quần áo còn chưa mặc cần thận, chạy vội tới, vừa ôm Lệ Lệ vừa tức giận trừng mắt nhìn Bạch Nhạn: “Cô vừa cho Lệ Lệ ăn cái gì?”

Bạch Nhạn chớp mắt mấy cái: “Tôi chỉ cho nó uống ít nước.”

“Không thể…” Giọng nói dì Ngô cao vút the thé, lại cũng hưng phấn như phát hiện bí mật ẩn sâu bao lâu nay: “Trước giờ cô chưa từng cho Lệ Lệ ăn, vì sao hôm nay đột nhiên tốt bụng như vậy? Nhất định cô thấy chúng tôi không ở đây, biết Lệ Lệ được Tâm Hà yêu quý, cô không làm được gì Tâm Hà nên đầu độc Lệ Lệ đúng không?”

“Dì Ngô, dì không viết tiểu thuyết thật là đáng tiếc.” Bạch Nhạn không chịu nổi mà nhún vai.

Dì Ngô nghe không hiểu ý tại ngôn ngoại của Bạch Nhạn, nghĩ rằng cô đang ngụy biện, càng đắc ý, mà lúc này, Lệ Lệ lại kêu một tiếng, nôn ra thứ gì đó xanh xanh hồng hồng.

“Cô còn không thừa nhận, nhìn xem, vừa rồi Lệ Lệ còn khỏe mạnh, vì sao cô vừa cho nó ăn đã khác rồi. Tâm Hà, Tâm Hà, cô mau ra đây, Lệ Lệ trúng độc rồi.” Dì Ngô cao giọng hét lên.

Lý Tâm Hà đẩy xe lăn đi ra, nhìn đến Lệ Lệ đang nôn đến hốc hác trong lòng dì Ngô, sắc mặt biến đổi cực nhanh: “Lệ Lệ, bảo bối ngoan của mẹ, con… làm sao vậy?”

Lệ Lệ ẳng ẳng kêu, không có sức mở mắt, thân hình trắng như tuyết run run.

“Ả đàn bà độc ác vô sỉ này, cô… hạ độc gì, nói mau!” Lý Tâm Hà vừa hoảng vừa vội, dữ tợn nói.

Mặt Bạch Nhạn đỏ bừng, căm giận nhưng vẫn thản nhiên ngẩng đầu: “Lý phu nhân, sức tưởng tượng của bà quá phong phú. Lệ Lệ có thể chỉ bị cảm nắng.”

“Sao có thể bị cảm nắng được, chúng tôi cả ngày đều ngồi điều hòa.” Dì Ngô tiếp lời. “Lệ Lệ nhất định bị cô đầu độc.”

“Dì Ngô, dì mau gọi cấp cứu, gọi cho Kiếm Kiếm, bảo nó mau trở về. Nó còn muốn tôi bao dung cô, chung sống hòa bình với cô, nói cô là cô gái tốt, hiện giờ tôi muốn cho nó nhìn rõ bộ mặt thật của cô.” Lý Tâm Hà vung tay, trợn mắt nhìn Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn tin tưởng, nếu bà không liệt, bà nhất định sẽ nhào tới băm cô ra.

“Bệnh viện không nhận thú vật, tôi đề nghị bà nên gọi cho thú y.” Lúc này, Bạch Nhạn thật sự mệt mỏi, nếu hiện giờ cục dân chính có làm việc, nhất định cô sẽ túm lấy lãnh đạo Khang, đưa đi ly hôn. Những ngày như thế này cố gắng cầm cự cũng chẳng có nghĩa lý gì.

“Bác sĩ thú y, bác sĩ thú y…” Dì Ngô cầm danh bạ điện thoại, không biết nên gọi số nào mới tốt.

“Gọi cho Kiếm Kiếm, bảo nó mau mau tìm một bác sĩ thú y…”

Lý Tâm hà cảm thấy thân thể Lệ Lệ ở trong lòng càng ngày càng lạnh, thấp thỏm lo âu thúc giục dì Ngô.

Bạch Nhạn hít sâu một hơi, nhớ tới bộ dạng thân thiết của Lệ Lệ đối với mình, bất giác động lòng: “Để tôi gọi.” Chồng của y tá trưởng phòng phẫu thuật chính là một bác sĩ thú y.

Lý Tâm Hà và dì Ngô nhìn nhau, rồi lại nhìn Bạch Nhạn không dám tin.

Gọi được điện thoại, Bạch Nhạn nói tình hình, chồng y tá trưởng nói sẽ đến ngay lập tức.

Trong lúc chờ đợi, ba người ngồi ở ba chỗ, nghe đồng hồ tích tắc trôi qua, cảm giác một giây như dài đến cả năm.

Chuông cửa vang lên, dì Ngô quả thật giống như bay ra mở cửa.

Lãnh đạo Khang đã lâu không gặp và chồng của y tá trưởng đi vào.

Không nói nhiều, chồng của y tá trưởng chữa trị cho Lệ Lệ trước. Anh ta mở miệng Lệ Lệ, lại xem xét đồng tử của nó, xem xét bãi nôn.

“Con chó bị trúng độc.” Chồng y tá trưởng ra kết luận.

“Tôi đã nói mà, Lệ Lệ bị cô hạ độc.” Dì Ngô nhảy dựng lên, chỉ vào mũi Bạch Nhạn, giọng nói phẫn nộ.

~ Hết chương 49 ~

Advertisements

27 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 49

  1. BN chuyển ra ngoài sống đi, ở với hai bà mẹ ghẻ kia thật ko chịu được rồi :(( thương BN. Mà mình cũng thích bác sĩ Lãnh nữa. chỉ tiếc anh là nam phụ. thank Sâu yêu quý

  2. lần này thì BN ra ngoài hẳn rồi, KK có giữ cũng không nổi nữa, trước mặt người ngoài mà LTH và dì Ngô nhảy choi choi lên thì BN đời nào chịu đựng thêm nữa

  3. thanks Sâu. anh KK đúng thật là mặt dày nha. KK cũng là người đến sau muh. haiz, chỉ có thể nói anh này số hưởng hơn bác sĩ Lãnh. mà có khi nào Liễu Tinh với bác sĩ Lãnh ko nhể?

  4. Liễu Tinh sẽ thành đôi với anh chàng phù rể đó phải k em? Là ai thì ai đọc cũng đóan đc nhỉ??? Thanks e mang giọt nước đổ vào sa mạc nha! Đọc hết chương r lại thèm đọc tiếp! Em ơi liệu em có thể đẩy nhanh tiến độ truyện này cho end đi đc k? Có thể chậm lại chuyện Vợ ơi! Chào em lại 1,2 nhịp cũng được mà! ^_<

    1. Vì truyện “Vợ ơi, chào em” do một mình em edit, bạn beta cũng nhanh nên mới nhanh như vậy chị ạ. Còn truyện này em vốn chỉ edit phụ Pachan thôi, truyện này đầu tiên bên nhà Pachan mà, nhưng dạo này Pachan đi làm, bận rồi nên mới giao cho em edit liên tục mấy chương thế này. Dù sao em edit xong vẫn phải đưa cho Pachan beta, thế nên truyện này mới chậm hơn những truyện khác. Chị và mọi người thông cảm vậy, các bạn ấy đang phấn đầu vì tương lai, đâu có ai cũng vô lo vô nghĩ như em đâu :))

Đã đóng bình luận.