Hoa hồng giấy_Chương 50


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 50: Thì ra thật sự không phải anh (6)

Thì ra thật sự không phải anh, người sẽ đi cùng em đến cuối cuộc đời!

Lý Tâm Hà trừng mắt với dì Ngô, liếc mắt về phía bác sĩ đang khám bệnh cho Lệ Lệ, ám chỉ đang có người ngoài ở đây. Dì Ngô hiểu ra, vội vàng ngậm miệng lại.

Cho dù có chuyện gì, Lý Tâm Hà vẫn luôn suy nghĩ cho hình tượng của con. Bạch Nhạn tốt xấu gì cũng gì cũng là vợ của con trai, việc này truyền ra ngoài, sẽ làm con trai bà mất mặt. Yên tâm, không cần nóng nảy, hiện giờ chứng cứ vô cùng xác thực, còn sợ Bạch Nhạn chạy mất hay sao. Lần này, bất kể thế nào, bà phải dạy cho Bạch Nhạn một trận ra trò.

Bạch Nhạn giống như không nghe thấy tiếng hô của dì Ngô, ngồi trên ghế, im lặng không nhúc nhích, cũng có thể nói là chết lặng.

Chồng của y tá trưởng rửa sạch ruột cho Lệ Lệ, cho tới khi nước chảy ra trở nên trong vắt mới cho nó uống thuốc, sau đó truyền dịch, chuyện này Bạch Nhạn có thể làm được, anh ta cũng chào ra về. Lúc gần đi, anh ta còn hút một ít bãi nôn của Lệ Lệ, nói mang về xét nghiệm.

Khang Kiếm nói cảm ơn, bảo Giản Đan đang đợi dưới nhà đưa chồng của y tá trưởng về.

Cửa vừa đóng lại, dì Ngô không kiềm chế được nữa, lập tức kể lại chuyện hôm nay một lần cho Khang Kiếm nghe. Lý Tâm Hà ngồi thẳng trên ghế, bày ra uy thế của mẹ chồng, chuẩn bị thăng đường thẩm vấn Bạch Nhạn.

Khang Kiếm hơi nhíu mày, mở miệng nói: “Dì Ngô, hiện giờ thời tiết nóng, đồ ăn để lâu dễ biến chất, đừng nói động vật, ngay cả con người cũng thường bị ngộ độc thức ăn, vì sao dì lại nghĩ mọi việc theo hướng như vậy? Bạch Nhạn không bao giờ làm chuyện này.” Bạch Nhạn đang chết lặng ngẩng đầu lên. Cô nhìn lãnh đạo Khang, thật sự không ngờ rằng anh sẽ công bằng như thế.

Lý Tâm Hà tức giận: “Kiếm Kiếm, chúng ta chưa bao giờ ăn cơm thừa, mỗi ngày dì Ngô đều làm đồ ăn mới, con không cần biện hộ cho cô ta, lý do này không chấp nhận được. Nói không chừng cô ta đã có ý định này từ lâu rồi.”

Bạch Nhạn nghe mấy câu nói đó mà buồn cười. Lý phu nhân thật sự đã khẳng định cô hạ độc, không biết hậu quả sẽ là cô phải đi tù hay là ngồi viết bản kiểm điểm. Trong cảm nhận của Lý phu nhân, cô biến từ hồ ly tinh thành thủ phạm hạ độc, chắc sẽ đuổi cô ra khỏi nhà chứ!

Khang Kiếm mất kiên nhẫn mím môi dưới: “Mẹ, dì Ngô không biết chữ, kiến thức có hạn, vì sao mẹ cũng cùng dì ấy ầm ĩ?”

“Cái gì?” Lý Tâm Hà bị những lời này của Khang Kiếm làm cho bùng nổ: “Mẹ ầm ĩ? Kiếm Kiếm, rốt cuộc con đang đứng về phía ai, mẹ là mẹ của con, con… lại che chở cho cô ta? Lệ Lệ giống như trái tim của mẹ, cô ta đang cắt vào trái tim mẹ, con không thấy sao?”

“Không phải con đang che chở cho Bạch Nhạn, con đang suy xét mọi chuyện một cách đúng đắn.” Khang Kiếm mệt mỏi day trán, kìm nén tính tình: “Chúng ta là người một nhà, có cần thiết phải ai hại ai không?”

“Ai là người một nhà với cô ta?” Lý Tâm Hà nóng nảy đến mức trong mắt bắn ra tia lửa.

“Bạch Nhạn, em lên lầu đi tắm trước đi.” Khang Kiếm quay đầu nói với Bạch Nhạn.

“Mọi chuyện còn chưa rõ, cô không được phép đi đâu hết.” Lý Tâm Hà vừa nói, dì Ngô lập tức chắn trước cầu thang.

“Mẹ, mẹ thật sự quá đáng rồi.” Khang Kiếm không thể nhịn được nữa: “Bình thường, con luôn suy nghĩ mọi chuyện vì mẹ, nhưng chuyện này, con không nghĩ nữa. Như vậy đi, chờ Lệ Lệ bình phục, mẹ và dì Ngô vẫn nên về thành phố đi. Nếu không, căn nhà này vĩnh viễn không thể bình yên được.”

“Con… đuổi mẹ đi?” Lý Tâm Hà không dám tin, trợn trừng mắt, nước mắt lưng tròng.

“Kiếm Kiếm, mau xin lỗi mẹ cháu đi.” Dì Ngô vội vàng đi qua, giúp Lý Tâm Hà vỗ lưng: “Cháu như vậy sẽ làm mẹ cháu tức chết mất.”

Khang Kiếm nghiêm mặt, không nói một lời, kéo Bạch Nhạn lên lầu không quay đầu lại.

Lý Tâm Hà cầm bình trà trên bàn “choang” một cái đập xuống đất, khóc quát: “Kiếm Kiếm, con bị con ả đó mê hoặc tâm trí, trắng đen không rõ ràng nữa rồi. Ông trời ơi, số tôi đúng là khổ mà, đứa con duy nhất của tôi cũng đối xử với tôi như vậy.”

“Tâm Hà, đừng nóng giận, lát nữa tôi sẽ đi khuyên nhủ Kiếm Kiếm.” Dì Ngô cũng tức giận đến mức lồng ngực phập phồng.

Khang Kiếm bước từng bậc thang thật mạnh, sau đó “rầm” một tiếng sập cửa phòng ngủ lại.

Dưới lầu lại truyền đến tiếng đồ đạc đổ vỡ cùng tiếng khóc thét của Lý Tâm Hà.

Khang Kiếm phiền muộn nhắm mắt lại.

Bạch Nhạn đi tới trước giường, ngồi xuống, sững sờ nhìn chằm chằm hành lý trong góc phòng.

Khang Kiếm thở dài, đi qua đặt tay lên vai cô: “Thật xin lỗi, để em chịu uất ức rồi. Mẹ anh đi lại không tiện, Lệ Lệ là niềm vui của mẹ, mẹ coi nó như con gái. Hiện giờ Lệ Lệ bị bệnh… mẹ nóng ruột, những lời mẹ nói em đừng để trong lòng.”

Bạch Nhạn ngẩng đầu, cười cười: “Lãnh đạo Khang, thật ra, trong ngôi nhà này, địa vị của tôi không bằng một con chó. Aiz, anh cần gì phải bênh vực lẽ phải như vậy, nhà này có thêm tôi, tâm trạng ai cũng không vui, chúng ta ly hôn đi.”

Lúc này, Khang Kiếm nghe những lời này của Bạch Nhạn, trong lòng giống như trời đất nghiêng ngả, vô cùng không vui. Anh cũng mất mát, anh cũng tổn thương, anh vô cùng hy vọng Bạch Nhạn có thể đứng dậy, ôm lấy anh, giống như trước đây, cười khẽ, ầm ĩ với anh, để lại hai dấu răng nhỏ nhỏ trên cánh tay anh, kiễng chân quàng lấy cổ anh, mổ nhẹ lên môi anh như một con gà mổ thóc, một cái, một cái, lại một cái. Anh muốn vùi đầu trong mái tóc cô, ngửi mùi dầu gội thơm ngát, quên đi hết tất cả.

Tình cảm của anh đối với Lý Tâm Hà vẫn luôn mâu thuẫn, anh thương bà, đau lòng vì bà, nhưng lại càng ngày càng ghét tính cực đoan của bà, lại thêm một dì Ngô, thật sự làm người ta ăn không tiêu. Từ sau khi Lý Tâm Hà bị liệt, trái tim anh đã sụp đổ, không có một ngày nào có thể hô hấp thoải mái.

Anh nhìn thật sâu vào mắt Bạch Nhạn. Ánh mắt này xuất phát từ nội tâm, toàn bộ tinh thần và thể xác đều được sự dẫn dắt của tình cảm mà ngưng đọng lại trong ánh mắt chăm chú, mang theo chút u buồn, ngơ ngẩn và chờ đợi. Nhưng Bạch Nhạn không nhìn anh, toàn thân đều im lặng làm ra thái độ xa lánh.

“Bà xã, anh biết tâm trạng em không vui. Chờ mẹ và dì Ngô về thành phố, tất cả sẽ trở lại như trước đây.” Anh gián tiếp, uyển chuyển nói cho Bạch Nhạn: anh không muốn chia tay.

“Trước đây là như thế nào?” Bạch Nhạn cong khóe miệng lên: “Thật ra việc này không  liên quan đến mẹ anh, hoàn toàn chỉ là chuyện giữa hai chúng ta. Có thể vì giữa chúng ta không có tình yêu, có thể vì giữa chúng ta không có tiếng nói chung, có thể vì giữa chúng ta có rất nhiều sự chênh lệch.”

“Những thứ này đều có thể thay đổi.” Khang Kiếm đã quá mệt mỏi, tránh né nhiều ngày, hiện giờ không thể không đối mặt. “Nhất định có thể!” Anh tăng thêm ngữ khí, ngồi xuống bên cạnh Bạch Nhạn.

“Bà xã, chúng ta đừng rời xa nhau, chúng ta sẽ sống tốt mà.”

Anh vươn tay ôm lấy Bạch Nhạn: “Em muốn một gia đình thế nào, anh đều có thể cho em.”

Bạch Nhạn chưa từng nhìn thấy một lãnh đạo Khang tự ti, bất lực như vậy, giống một đứa trẻ bị cướp mất kẹo, vẻ mặt tội nghiệp: “Vì sao nhất định phải là tôi?” Cô nói ra vấn đề từ lâu đã chôn sâu trong lòng.

“Bởi vì em thật ấm áp.” Khang Kiếm nở nụ cười. Nụ cười như ánh mặt trời đầu xuân, giống như giọt sương mùa hè vương trên ngọn cỏ, cô nhìn vậy, đột nhiên muốn cười, trong lòng cũng không kìm được mà mềm mại hơn.

Bạch Nhạn đánh giá anh một lúc lâu: “Lãnh đạo Khang, có người phụ nữ nào anh từng ôm không ấm sao?” Mặt Khang Kiếm đỏ lên, bỗng nhiên á khẩu không trả lời được.

“Lãnh đạo Khang, tôi biết rộng lượng, khoan dung là đức tính tốt. Trước khi chúng ta kết hôn anh đã yêu bao nhiêu lần, chuyện đó đều là quá khứ, tôi có thể làm bộ như tôi có đức tính tốt, không để ý đến, nhưng sau khi chúng ta kết hôn, anh vẫn làm ra những chuyện khác người như trước, tôi không có cách nào giả bộ nữa. Trừ khi tôi thật sự coi anh là một cây dây leo, đi theo anh ‘cáo mượn ao hùm’ để làm phu nhân nhà quan, ở bên ngoài anh có làm bậy thế nào, tôi đều mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ cần địa vị của tôi vững chắc. Anh muốn tôi làm như vậy sao?” Bạc Nhạn liếc mắt, đẩy cánh tay anh trên vai cô ra.

“Anh sẽ không làm bậy nữa. Cho dù em coi anh là cây dây leo, anh cũng bằng lòng.”

Chỉ cần em ở lại bên anh.

“Tôi quan trọng với anh như vậy sao?” Bạch Nhạn không chịu nổi mà vỗ đầu.

“Quan trọng hơn rất nhiều so với những gì em tưởng tượng.” Khang Kiếm trả lời chắc như đinh đóng cột.

Bạch Nhạn a một tiếng, đứng lên, đi về phía bàn trang điểm.

“Bà xã?” Cô còn chưa nói có đồng ý không chia tay nữa hay không.

“Tôi đến xem có phải tôi có tướng giúp chồng thăng quan tiến chức hay không?” Bạch Nhạn nhìn nghiêng ngả mấy lần trong gương: “Không có nha, vẫn là gương mặt quyến rũ, lãnh đạo Khang, anh đừng giữ tôi lại. Nếu anh cảm thấy như vậy ảnh hưởng tới hình tượng của anh, vậy chúng ta ở riêng trước đi.”

“Không có sự đồng ý của em, anh sẽ không làm chuyện em không muốn.” Hiện giờ bọn họ cũng đâu có ở chung.

“Bây giờ tôi không muốn ở chung dưới một mái nhà với anh, anh đồng ý đi!” Bạch Nhạn cười tươi như hoa, chớp chớp mắt với anh.

Trong lòng Khang Kiếm là một màu u ám, đau đến mức không nói thành lời, anh đứng lên, mở cửa phòng.

Trước khi bước ra, anh quay đầu lại: “Bà xã, tắm rửa rồi đi ngủ sớm một chút!”

Cửa nhẹ nhàng được khép lại, tất cả trở về yên tĩnh.

Buổi tối, Bạch Nhạn nằm trên giường miên man suy nghĩ. Điều hòa đã chỉnh rất thấp vẫn không đè nén được ngọn lửa trong lòng. Thật vất vả mới ngủ được, nửa đêm cô bị gió lạnh làm tỉnh dậy, sờ soạng một lúc không tìm được điều khiển từ xa, cô lười bật đèn tìm nên cố gắng cuộn mình thành một quả cầu nhỏ trong chăn, mơ màng ngủ tiếp.

Ngày hôm sau, khi tỉnh lại, từng đốt xương trên người đều đau, vành mắt sưng lên giống như bị xông hơi, cay cay, đầu choáng váng, đi đường cũng lung lay.

Lãnh đạo Khang đã đi làm từ sớm, Lý Tâm Hà và dì Ngô không xuất hiện ở phòng ăn như mọi khi, đống hỗn độn đã được dọn dẹp. Qua một đêm, Lệ Lệ đã khỏe lại một chút, vẫy vẫy cái đuôi với Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn uống một cốc sữa, cầm một cái bánh rồi ra khỏi nhà.

Đến bệnh viện, từng khớp xương đều như bị gió lạnh thổi qua, có lẽ tối qua bị cảm lạnh, cô tìm mấy viên thuốc cảm uống vào, vẫn không vực được tinh thần. Giữa trưa, khi ăn cơm, Lãnh Phong nhìn sắc mặt cô tái nhợt, giục cô về nhà nghỉ ngơi.

Cô do dự một lúc, về phòng phẫu thuật xin giấy phép rồi bắt xe trở về.

Trước khi về, y tá trưởng giữ cô lại, nói chồng mình đã xét nghiệm những thứ con chó đó nôn ra, trong dâu tây nó ăn có thành phần của thuốc trừ sâu, có lẽ bảo mẫu trong nhà mua về, chưa rửa đã cho nó ăn, sau đó nó mới bị trúng độc nhẹ.

Trong nhà, một tiếng động nhẹ cũng không có, dường như Lý Tâm Hà và dì Ngô đang ngủ trưa. Khi lên lầu, Bạch Nhạn vô cùng nhẹ chân, không khiến bọn họ tỉnh lại.

Không biết ngủ được bao lâu, cô nghe được tiếng trò chuyện từ bên ngoài truyền tới, mở mắt ra nhìn đồng hồ, đã là hơn bốn giờ. Bạch Nhạn thấy môi hơi khô, chống tay ngồi dậy, muốn xuống nhà tìm nước uống.

Còn chưa tới đầu cầu thang, cô dừng bước.

Lý Tâm Hà đang khóc nức nở, thật ra, bà đã khóc nửa ngày một đêm. Bà ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn, đứa con trai mà bà vẫn tự hào nay lại vì một người phụ nữ mà phản bội bà.

Dì Ngô cứ mỗi tiếng lại gọi điện cho Khang Kiếm, thông báo Lý Tâm Hà đau nhức, bảo anh về nhà.

“Kiếm Kiếm, con còn nhớ gia đình chúng ta vì sao tan vỡ không, con còn nhớ vì sao mẹ bại liệt không?” Lý Tâm Hà khóc nói: “Hai mươi bốn năm trước, là con hồ ly Bạch Mộ Mai kia khiến cho ba con vui quên trời đất, ruồng bỏ vợ con, mẹ không chấp nhận được, sống không bằng chết, nhảy lầu tự sát. Ai ngờ tự sát không thành, lại biến thành bộ dạng khủng khiếp như hiện nay, là con ôm mẹ nói, sau này nhất định sẽ làm cho mẹ hạnh phúc, mẹ mới cố sống đến bây giờ. Nhưng nay, con lại vì con tiểu hồ ly Bạch Nhạn kia mà lại muốn hủy hoại gia đình này một lần nữa, khiến cho mẹ con chết đi một lần nữa.”

Khang Kiếm không nói gì, ngồi lặng yên, hiện giờ có nói gì cũng không được, đành phải để cho Lý Tâm Hà trút giận một mình, chờ bà trút giận xong, anh lại mở miệng.

“Khi mẹ ở Bắc Kinh, con gọi điện cho mẹ nói con nhìn thấy con gái của Bạch Mộ Mai, con còn nhớ con nói gì không?”

Dì Ngô nhướng máy, tiếp lời: “Lúc ấy dì ở bên cạnh nghe rất rõ ràng, cháu nói muốn khiến cho con tiểu yêu nữ phải trải qua tất cả những uất ức mà mẹ cháu phải chịu. Cháu muốn tiểu yêu nữ kia yêu cháu, cháu chơi đùa xong sẽ đá văng cô ta. Sau đó, cháu lại gọi điện nói, tiểu yêu nữ kia rất khôn khéo, không dễ mắc lừa, cháu phải lấy cô ta. Cháu để cho cô ta vào nhà, đợi cô ta hưởng thụ hương vị của vinh hoa phú quý, không buông tay được nữa, cháu sẽ lạnh nhạt với cô ta. Nếu cô ta biểu hiện tốt sẽ giữ lại hầu hạ mẹ cháu, nếu cô ta biểu hiện không tốt sẽ sớm tiễn cô ta ra khỏi cửa. Kiếm Kiếm, dì nhớ không lầm chứ?”

“Mẹ, chuyện bây giờ không giống với lúc trước nữa.” Khang Kiếm tâm phiền ý loạn, sắp phát điên.

“Có gì không giống? Chẳng phải chỉ là một chức thị trưởng xây dựng thành phố thôi sao, chúng ta phải nhìn sắc mặt cô ta, để cô ta thích làm gì thì làm sao? Thật ra con không cần để ý, loại hồ ly giống mẹ của cô ta, dù con có bỏ cô ta, cũng không ai nói gì con cả.”

Sắc mặt Khang Kiếm xanh mét, ngẩng đầu: “Không phải… Bạch Nhạn?” Anh hít vào một hơi khí lạnh, kinh ngạc nhìn người đột nhiên xuất hiện trên cầu thang.

Bạch Nhạn thật bình tĩnh, lông mi thật dài chớp vài cái.

Thì ra thật sự không phải anh, người sẽ đi cùng em đến cuối cuộc đời!

“Lãnh đạo Khang, đây là lý do thật sự khi anh lấy tôi sao?” Cô nhẹ giọng hỏi.

~ Hết chương 50 ~

Advertisements

48 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 50

      1. Cô Sâu cô đòi hỏi quá đáng quá đấy
        Ai ma yêu nổi người có ý định xấu khi tiếp cận chị BN chứ
        Hứ chỉ có BT như cô mới thích thôi

  1. c BN vẫn có thể bình tĩnh xử lí trường hợp này sao, mình rất muốn c xông thẳng lên cho KK 1 cái bạt tai r đi ra khỏi căn nhà đấy lắm lắm

      1. tại c BN quá hiền đấy chứ, vào mình thì bỏ lâu r, nhưng chắc kết truyện c BN cũng về với KK T_T. Mình thích BN với LP hơn cơ

    1. Ho ho, minh dong y voi ban. Ca nha Khang Kiem deu dang nguoc. Sao khong tra thu me BN di ma lai de dau BN. Bay gio ra nong noi nay

  2. Nói tóm lại cả nhà KK đều là khốn kiếp. Lý Tâm Hà có ngon sao năm xưa không tạt axit vào Bạch Mộ Mai hay li hôn với chồng đi. Bà ta để bản thân như thế, ngụy biện lí do là để bảo toàn 1 gia đình cho con nhưng cả nhà họ giống một gia đình chắc. KK hận bố, day dứt với mẹ, thù hận của mẹ đem trút lên người Bạch Nhạn
    Mẹ kiếp, cả nhà này đều bị ngược chết đi

  3. mục đích ban đầu có thể không tốt nhưng giờ anh đã yêu chị thật lòng rồi, mình vẫn thích hai anh chị này bên nhau.

  4. thương a kk wa . lời hứa với người mẹ tật nguyền , tình yêu của a , hạnh phúc của a, BN của a , rùi a sẽ làm gì cho toàn vẹn đây , có thể sẽ ko toàn vẹn dc nhưng mong 2 người hạnh phúc , có lẽ a đến với BN với sự trả thù nhưng a fải trả giá khi trả thù 1 người như BN , ông trời phạt a iu BN nhưng đó là phúc của A đó . hihi

  5. Chị ủng hộ Khang Kiếm, phản đối Lãnh Phong dzô dziên chen vô. Chính vì thích các cặp ly hôn rồi lại tái hôn nên chị không thích Không đợi anh quay đầu được.

  6. ngược nữa thì mới an ủi tâm hồn của t bị a KK hành hạ được, có thế thì đã là gì…ta ghét lão KK kiaaaaa…….

Đã đóng bình luận.