Hoa hồng giấy_Chương 51


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 51: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (1)

...thứ cắt được chỉ là cái cuống rốn, thứ cắt không được chính là dòng máu.

“Bạch Nhạn, em nghe anh giải thích đã.” Khang Kiếm cảm thấy bộ não mình không còn hoạt động nữa, anh vội vàng sải bước tới cầu thang theo bản năng, nắm chặt vai Bạch Nhạn.

“Mọi chuyện thì ra là như vậy.” Đôi mắt Bạch Nhạn bình tĩnh, không dậy sóng, cô cố gắng mở to hai mắt, vượt qua từng cơn choáng váng trong đầu: “Mười bốn năm trước, mẹ tôi phá hủy tình cảm của cha mẹ anh, đúng không?” Sắc mặt Khang Kiếm trắng như tờ giấy, anh không có cách nào phủ nhận, chỉ có thể im lặng.

“Anh lấy tôi vì để mẹ anh vui vẻ trong lòng đúng không?”

“Bạch Nhạn.” Anh lại gọi tên cô lần nữa, trái tim anh như chìm trong hầm băng.

“Lãnh đạo, anh không làm sai. Để cho mẹ anh vui vẻ, anh thật có hiếu. Đời cha ăn mặn đời con khát nước, tôi phải trả giá là đúng rồi. Tất cả đều là chuyện đương nhiên, không có gì đáng trách.” Bạch Nhạn chậm rãi đẩy tay anh ra, xoay người đi về hướng phòng ngủ.

Lý Tâm Hà và dì Ngô ngây người ra, không tin rằng Bạch Nhạn luôn nhanh mồm nhanh miệng, sau khi biết được toàn bộ sự thật lại không có một chút phản kích.

Ba giây sau, Bạch Nhạn cầm túi đi ra.

Khang Kiếm định đến gần cô, cô lắc đầu ý bảo anh không cần lại đây: “Tôi phải đi trực đêm… khụ…” Cổ họng hơi ngứa, cô không khỏi ho ra tiếng.

Cô gần như lảo đảo chạy xuống lầu, đi về phía cửa. Khang Kiếm hoảng sợ đuổi theo, định bắt lấy cô nhưng bị cô hất tay ra.

“Bạch Nhạn…” Chết tiệt, trên chân cô còn đi dép lê.

Bạch Nhạn không biết mình lấy đâu ra sức lực đó, đi rất nhanh, giống như một cơn gió, tới khi Khang Kiếm đuổi theo xuống lầu cô đã dùng tốc độ chưa từng có chạy ra khỏi tiểu khu, ngăn một chiếc taxi lại.

Ánh chiều tà ở hướng Tây hắt ra từ những bóng cây những luồng sáng loang lổ sắc màu, Khang Kiếm đứng dưới ánh sáng đó, cuối cùng cũng biết hối hận đến tận tim gan là cảm giác thế nào.

“Đi huyện Vân… Khụ…” Bạch Nhạn chống cái trán nóng rực, bảo lái xe tắt điều hòa, mở cửa sổ, hy vọng gió lạnh buổi chiều tối có thể làm cho chính mình thoải mái một chút.

“Cô gái, có phải cô bị cảm không?” Lái xe là một người đàn ông trung niên gầy gò, cười rất chất phác.

“Tôi không sao.” Tới huyện Vân ít nhất phải mất hai tiếng, Bạch Nhạn muốn nhắm mắt lại bắt mình ngủ một lát.

Nhưng vừa nhắm mắt, những ký ức về lãnh đạo Khang cứ lướt qua từng việc, từng việc một.

Lần đầu tiên gặp mặt là ở phòng tiêm vắc-xin, anh lạnh lùng ngồi bên cạnh, nhìn cô không dời mắt, sau đó bảo Giản Đan tới gần, để lại số điện thoại. Khi đó, có phải anh đã có ý đồ trả thù? Thư ký Tiểu Ngô bị bệnh, Giản Đan mời cơm cảm ơn, vì sao anh cũng ở đó! Trời đổ mưa to, Giản Đan và Tiểu Ngô đột nhiên bỏ về, để lại anh ở cùng cô, hiện giờ nghĩ lại, những chuyện này anh đều đã sắp xếp cẩn thận.

Sau đó, hai người còn chưa thân thiết, anh đã vội vàng thổ lộ với cô, muốn cô làm bạn gái của anh.

Một cái lưới lớn như thế, nhiều đồng lõa như thế, những lời nói chân thành tha thiết, cảm động như thế, cô có thể trốn đi đâu?

Cô từ chối anh rất nhiều lần, nhưng anh vẫn cố chấp đi về phía cô. Hiện giờ nghĩ lại, anh cố chấp không phải vì yêu cô, mà vì muốn trả thù cô.

Chưa kết hôn, anh đã vội vàng đưa cô tới đảo Giang Tâm hưởng thụ cuộc sống xa hoa của những nhân vật tầng lớp trên, khi đó, có phải anh đang ở bên cạnh, lạnh lùng nhìn xem cô có vì được nuông chiều mà mừng rỡ hay không?

Những lời nói của Lục Địch Phi, những lời nói của người đẹp họ Y, những chuyện xảy ra sau khi kết hôn, liên hệ với chuyện hôm nay nghe được, chẳng có gì là kỳ quái nữa.

Đáng tiếc duy nhất là, vì lấy cô, anh phải hy sinh người đẹp Y, anh có từng luyến tiếc hay không?

Không còn sức để đánh giá những hành động của lãnh đạo Khang nữa, mỗi người một cách sống. Đáng mừng là cô bước qua anh, không yêu anh theo như dự tính của anh, không ham sự xa hoa của anh, vì vậy trái tim cũng sẽ không quá đau đớn. Cô chỉ cảm thấy hơi lạnh mà thôi.

Bởi vì lạnh, Bạch Nhạn không thể không ôm lấy hai vai, cuộn mình trong lớp quần áo.

Di động trong túi xách vang lên một lần lại một lần, cho đến khi hết pin, tất cả đều yên lặng.

Hoàng hôn dần dần phủ xuống, ngoài cửa sổ, trời đất chìm trong một màu đen u tối.

Hai chiếc bóng đèn phía trước của xe taxi soi lên con đường phía trước, huyện Vân chậm rãi trôi lại gần.

Xe taxi vào thị trấn, Bạch Nhạn bảo tài xế dừng ở đối diện một nhà văn hóa.

Cô không xuống xe.

Cổng sắt kiểu cũ chỉ mở một cánh cửa nhỏ bên hông, bức tường xi-măng cũ kỹ bên cạnh treo những tấm gỗ màu trắng chữ đen, từng cái viết Đoàn văn liên huyện Vân, Đoàn văn nghệ huyện Vân, Đoàn ca múa huyện Vân, Đoàn Việt kịch huyện Vân… Không biết đã trải qua bao nhiêu năm mưa gió, những tấm biển trắng này đã rạn nứt, lộ ra miếng gỗ bên trong.

Có một chiếc BMW màu xanh dừng bên ngoài cửa, đón mấy nữ diễn viên trẻ tuổi từ trong nhà văn hóa đi ra. Có mấy người phụ nữ trung niên đã từng rất đẹp ở gần đó, bọn họ chỉ đi những đôi dép lê, chỉ chỉ chỏ chỏ vào chiếc xe vừa phóng đi, một trong số đó là mẹ của Thương Minh Tinh.

Bạch Nhạn nhắm mắt lại, cô có thể nhìn thấy rõ không gian trong nhà văn hóa. Một dãy phòng nhỏ, một con đường mòn đầy cỏ dại, một phòng tập cũ kỹ đến mức nóc nhà thiếu vài viên ngói.

Trước khi đi học trường hộ lý, cô cũng giống những người ở bên trong, mỗi ngày ra ra vào vào cửa phụ rất nhiều lần, đeo túi xách, cầm theo đồ ăn.

“Đi thôi!” Những nơi thế này, từ lâu Bạch Mộ Mai đã khinh thường không bước vào. Bà ở trên con đường tốt nhất huyện Vân, mua cho chính mình một căn nhà có một phòng ngủ một phòng khách.

Lúc này, bóng đêm nặng nề, lạnh như băng, cứng như sắt, giống như một bộ giáp sắt trên người.

Xe dừng lại, Bạch Nhạn đưa trước cho lái xe hai trăm tệ: “Tôi chỉ vào trong nửa tiếng, sau đó chúng ta về Tân Giang.”

Lái xe ngạc nhiên, cảm thấy kỳ quái nhưng không hỏi nhiều. Có việc để làm, ông chẳng quan tâm khách hàng có cổ quái hay không!

Sau khi Bạch Mộ Mai chuyển đến đây, Bạch Nhạn chỉ ghé qua một lần. Cô đến vào giữa trưa, vào thăm quan qua, sau đó Bạch Mộ Mai đưa cô ra ngoài ăn cơm, cô ăn xong liền trở về Tân Giang.

Bạch Nhạn nhớ căn nhà có một cửa sổ rất lớn, trước cửa sổ là một tủ rượu kiểu dáng Châu Âu, trong ngăn tủ bày hơn mười bình rượu, cao thấp tròn dẹt, một tá ly rượu chân dài nhập ngoại treo phía trên tủ. Trên bàn trà phía trước tủ rượu, Bạch Mộ Mai cắm ba cành hoa Diên Vĩ trong một chiếc lọ thủy tinh. Trên bức tường trắng đối diện cửa sổ treo rất nhiều khung ảnh kích cỡ khác nhau, đều là ảnh Bạch Mộ Mai ở trên sân khấu.

Thứ để lại ấn tượng sâu nhất cho Bạch Nhạn là chiếc giường lớn của Bạch Mộ Mai, rèm cửa và ga trải giường đều làm bằng lụa tơ tằm, một màu tím huyền bí, đối diện giường là một loạt gương, có thể soi ra rõ ràng mọi động tĩnh trên giường.

Bạch Nhạn nuốt nước miếng, giơ tay gõ cửa.

“Ai vậy?” Giọng nói của Bạch Mộ Mai mềm như tơ. Cửa mở ra, ngọn đèn trong phòng rất tối, Bạch Mộ Mai mặc một chiếc áo ngủ mỏng như cánh ve, khiến cho thân thể bên trong như ẩn như hiện.

“Nhạn Nhạn, sao con lại tới đây?” Bạch Mộ Mai theo ánh đèn ngoài hiên nhìn ra Bạch Nhạn, buộc chặt dây áo ngủ của mình lại.

“Con vào có tiện không?” Bạch Nhạn hỏi.

Bạch Mộ Mai hơi ngạc nhiên: “Con đợi một lát!” Bà khép cửa lại, từ trong phòng ngủ truyền tới tiếng cười mềm mại của bà và tiếng nói chuyện.

Một lát sau, một chàng trai cao lớn đi ra. Bạch Nhạn cúi đầu, bước sang bên cạnh.

“Vào đi!” Bạch Mộ Mai xoay người: “Con ăn cơm chưa?”

Đây chỉ là một câu hỏi khách sáo thôi, chỗ này của Bạch Mộ Mai trừ rượu chỉ có cà phê, khói dầu mỡ chưa bao giờ bốc lên.

“Hắt xì.” Bạch Nhạn bị mùi hương nồng đậm trong phòng hun đến mức hắt xì.

“Con bị cảm?” Bạch Mộ Mai nhíu mày, rót cho Bạch Nhạn cốc nước, tao nhã dựa người trước tủ rượu.

“Có lẽ.” Bạch Nhạn ngẩng đầu, dưới ánh sáng của quầy bar, gương mặt Bạch Mộ Mai có vẻ hết sức mềm mại, giống như những cánh hoa Bách Hợp trong nước.

“Xin lỗi, muộn như vậy còn tới quấy rầy mẹ. Con có chút việc muốn hỏi mẹ.” Bạch Mộ Mai lấy cho chính mình một cái ly, rót một ít rượu, không nói gì.

“Trước khi con kết hôn với Khang Kiếm, vì sao mẹ không nói cho con biết mẹ từng lên giường với Khang Vân Lâm, từng làm hại vợ ông ấy nhảy lầu tự sát?”

“Mẹ từng nhắc nhở rồi.” Vẻ mặt Bạch Mộ Mai không thay đổi, giống như đang nói chuyện của ai khác: “Mẹ đã nói con và Khang Kiếm không xứng đôi, hôn nhân của các con sẽ không qua nổi sáu tháng.”

“Như vậy cũng là nói sao?” Bạch Nhạn run run: “Từ bé đến giờ, mặc kệ con làm gì, mẹ chưa từng tán thành, nếu mẹ không lạnh lùng chế giễu thì cũng châm biếm mỉa mai. Mẹ hiểu tính cách của con, mẹ càng phản đối, con càng muốn làm cho thật tốt. Thật ra, mẹ cố gắng khích tướng con, muốn con… lấy Khang Kiếm?!”

Bạch Mộ Mai chậm rãi uống cạn rượu trong ly, vén áo ngủ lên, lộ ra đôi chân trắng như tuyết, ngồi lên quầy bar: “Con phân tích không sai, mẹ thật sự muốn con lấy Khang Kiếm.”

“Vì… cái gì?” Bạch Nhạn đã sắp không đứng được nữa, cô đành vịn lấy một góc tủ.

“Con đoán xem?” Giọng nói Bạch Mộ Mai cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Bởi vì mẹ hận người đàn bà tàn tật kia. Khi bà ta nhảy lầu, vì sao không chết luôn đi, vì sao còn xấu hổ sống trên đời này? Nếu không có bà ta, hiện giờ, vợ của bí thư Khang chính là mẹ, chính là mẹ! Năm đó, Khang Vân Lâm nói muốn lấy mẹ, bảo mẹ ở huyện Vân chờ ông ta, ông ta quay về ly hôn. Kết quả thì sao, mẹ chờ hai tháng, chỉ chờ được một cú điện thoại, ông ta nói chúng ta không bao giờ gặp nhau nữa, vợ ông ta nhảy lầu đến tàn tật. Nếu vợ ông ta sống thật tốt, hoặc chết luôn đi, chúng ta sẽ có hy vọng, nhưng bà ta lại tàn tật. Bà ta cố ý, đó là cách duy nhất có thể ngăn cản được mẹ và Khang Vân Lâm. Từ đó về sau, Khang Vân Lâm một cước đá văng mẹ. Mối thù này, mẹ sao có thể nuốt trôi. Chuyện trôi qua đã hai mươi bốn năm, con trai bà ta lại đến cửa, đương nhiên mẹ không thể tha cho ả đàn bà kia. Mẹ muốn làm thông gia với bà ta, muốn con gái của Bạch Mộ Mai này suốt ngày xuất hiện trước mặt bà ta, mẹ muốn từng đêm bà ta phải nhớ lại chuyện hai mươi bốn năm trước, đau đớn, cực kỳ đau đớn, vĩnh viễn không được bình yên.”

Bạch Nhạn rất muốn cười, không thể ngờ cô lại có tác dụng lớn như vậy trên đời, là đối tượng trả thù của Khang Kiếm, là quân cờ trong tay Bạch Mộ Mai, là sự uy hiếp cắm thật sâu vào trong người Lý Tâm Hà.

“Tôi thật không ngờ bà từng muốn lập gia đình đến như vậy, thật ra bà xinh đẹp như vậy, muốn loại đàn ông nào mà không có.”

Bạch Mộ Mai nhảy xuống, cho Bạch Nhạn một cái bạt tai: “Tôi là mẹ cô.”

“Đúng, bà là mẹ tôi, cắt được chỉ là cái cuống rốn, thứ cắt không được chính là dòng máu.” Nước mắt chảy ra từ đôi mắt cô, nhưng cô vẫn cười.

“Cô chạy từ Tân Giang về đây chỉ vì chuyện này?”

“Tôi không thể về thăm bà mẹ xinh đẹp của tôi sao? A, nói cho bà biết, có lẽ tôi làm bà thất vọng rồi, tôi sắp ly hôn với con trai Khang Vân Lâm.”

Bạch Mộ Mai run lên một cái.

Bạch Nhạn lảo đảo đi ra cửa, cầm lấy nắm tay cửa, cô cảm thấy mình nên nói tiếp gì đó, suy nghĩ một lúc, cô quay đầu lại: “Mẹ, giờ con không còn là gánh nặng của mẹ nữa, cũng không còn tác dụng gì với mẹ nữa, huyết thống có thể cắt đứt rồi.”

Cô nghiêng ngả đi xuống lầu, trong cầu thang một màu tối đen, ngay cả con người cô cũng tối đen, dép lê loẹt xoẹt quẹt lên bậc cầu thang.

“Không quá nửa tiếng chứ?” Cô đứng bên cạnh hỏi lái xe.

Lái xe vừa đi mua một chai nước mà một ổ bánh mì, đang ăn hăng say. Ông gặm vội một miếng rồi mở cửa xe cho Bạch Nhạn, nhìn gương mặt trắng bệch của Bạch Nhạn mà hoảng sợ.

“Cô gái, chi bằng chúng ta đến bệnh viện trước đi?” Dù sao ban đêm cũng không có việc, lái xe không vội.

“Hiện giờ chúng ta sẽ đi… tới bệnh viện lớn nhất thành phố Tân Giang.” Môi, đầu ngón tay, toàn thân Bạch Nhạn đều run run.

Lái xe nuốt miếng bánh xuống, lên xe, khởi động máy, xe chìm vào trong bóng đêm. Vì sợ ngủ gật, ông mở đài lên nghe nhạc.

Bạch Nhạn nhắm mắt lại trong tiếng nhạc mơ màng, xung quanh đều là bóng tối, cô nhìn thấy chính mình đang ngồi ngoài cửa, bên ngoài sấm giật đùng đùng, cô sợ đến phát khóc, nhưng những người đi qua cửa không thèm liếc nhìn cô lấy một cái.

“Tiểu Nhạn…” Trước mặt đột nhiên có một bóng người.

Cô ngẩng cao đầu, nhìn nhìn thấy gương mặt mỉm cười đẹp trai đang dần hiện ra ở phía trước, miệng mếu máo: “Minh Thiên, em sợ…”

“Đừng sợ, đừng sợ. Nhắm mắt lại, ngày mai tất cả sẽ tốt đẹp.”

“Thật vậy chứ? Minh Thiên!” Chàng trai tuấn tú gật đầu với cô.

Bạch Nhạn nở nụ cười, cầm những ngón tay thon dài, ấm áp của chàng trai.

“Cô gái, đến rồi.”

Giọng nói của ai vậy? Bên ngoài vì sao lại tối như vậy? Đây là đâu? Minh Thiên đâu? Bạch Nhạn sợ hãi nhìn quanh: “Minh Thiên… Minh Thiên…”

Cô muốn gọi lớn, nhưng lại không phát ra âm thanh nào. Cô hoảng hốt đến mức khua tay, không biết vấp phải cái gì, rầm một tiếng ngã về phía trước, hoàn toàn rơi vào bóng tối vô hạn.

~ Hết chương 51 ~

Advertisements

40 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 51

  1. lại khóc vì chị Bn rồi, đời người thật lắm bi ai :(( ghét BMM, ghét cả nhà KK trừ anh ý :(( thank Sâu nhé

  2. Bất hạnh cho BN khi có bà mẹ như vậy, bất hạnh cho KK và BN gặp nhau trong tình huống vậy(nhưng ko có tình huống này thì làm sao mà gặp nhau). Khổ thân BN quá, KK cố lên!
    Thank em Sâu, em chăm chỉ quá! :-*

  3. Doc lai van thay thuong BN co phai doan nay BN dang bi ngat bat tinh ko? Chep chep ai cham soc BN luc nam vien day co phai la Lanh Phong ko. Lieu thay BN dang thuong nhu vay Lieu Tinh co vi ban ma quay lai ko. KK nua. . . Sau oi chuc sau luon tran day hung khoi de cho ra cac chap tiep theo nhanh chong nhe.

  4. trời ơi đọc thêm chương này , t muốn ôm BN wá , muốn ôm luôn quyển truyện này , ước mơ truyện này được xuất bản wá , huhu

  5. Doc xong chi noi duoc 2 tu xot xa va cay dang.
    Doc truyen nay lai nho dem Thien son mo tuyet cua Phi Nga Tu Ton, day dut Mai, tai sao cuoc doi ko the hanh phuc dc chi vi Han the??? Giong nhu Mac Thieu Khiem Va Khang Kiem, roi vao Han thu roi lai bi vuong vao tinh yeu voi nu9, nguoc thoi roi luon.

  6. Pink ơi! lịch post hoa hồng giấy thế nào ấy nhỉ, cho mình biết với không mình ngóng dài cổ rồi đây này, không có tiền đi thẩm mỹ viện đâu, bắt đền đi. Mong chap mới, thank Pink.

Đã đóng bình luận.