Hoa hồng giấy_Chương 52


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 52: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (2)

Chia tay, không phải sự thỏa hiệp trong đời, mà là nhìn thẳng vào cuộc sống, quý trọng chính bản thân mình.

Trong nhà văn hóa huyện Vân có không ít dân cư, trong đó, Bạch Mộ Mai là người thu hút ánh mắt nhất. Giữa một đám nữ diễn viên oanh ca yến hót, bà không chỉ có bề ngoài hấp dẫn mà trình độ diễn xuất cũng rất tốt. Trên đường đi theo đoàn kịch về nhà văn hóa, không biết bao nhiêu người theo đuổi bà. Thành phố Vân có hoạt động gì mà có thể mời được Bạch Mộ Mai thì vô cùng vinh dự.

Thời gian bà ở huyện Vân cũng không nhiều, hàng năm đều cùng đoàn kịch tới các huyện khác biểu diễn, có khi còn tới những thành phố lớn.

Cha Thương Minh Thiên là người quản lý đạo cụ và tạp vụ của đoàn Việt kịch, mẹ anh vốn ở quê trồng trọt, sau khi mang thai đã được ông Thương đón lên huyện sinh sống. Bà không chịu ngồi yên, bán thuốc lá hạt dưa ở rạp chiếu phim kiếm chút tiền tiêu trong gia đình. Sau khi sinh hai đứa con, bà lại tới nhà máy bao bì kiếm việc làm, mỗi khi không có phim công chiếu, bà lại dán hộp giấy.

Bốn người ở trong một căn nhà hai phòng một phòng bếp, hợp thành một khoảng sân nhỏ. Một gian làm phòng ngủ, một gian khác là phòng khách, phòng ăn. Sau khi Thương Minh Thiên và Thương Minh Tinh khôn lớn, bọn họ kéo một tấm màn trong phòng khách, mua hai chiếc giường nhỏ. Cứ như vậy, trong nhà càng ngày càng chật chội. Qua cửa sổ, bà Thương nhìn nhà Bạch Bộ Mai ở phía sau, mắng ông Thương vô dụng, nhà người ta hai người ở hai phòng một bếp, nhà mình bốn người cũng ở hai phòng một bếp.

Ông Thương ngậm thuốc lá, buồn bực ẫm ờ, trong lòng nghĩ, nhà chúng ta có thể so với nhà cô ta sao?

Về chuyện Bạch Mộ Mai lẳng lơ, đương nhiên bà Thương đã được nghe nói không ít. Bà cũng tận mắt nhìn thấy những người đàn ông áo mũ chỉnh tề khác nhau tới đón Bạch Mộ Mai. Người ta là phụ nữ nông thôn, tính tình thẳng thắng, trong mắt không chịu nổi một hạt cát, cũng không nuốt xuống được cơn tức này. Phòng bếp của nhà họ Thương đối diện với khoảng sân của Bạch Mộ Mai, khi bà nấu cơm luôn cố tình nói Bạch Cốt Tinh này, Bạch Cốt Tinh nọ. Ngày thường Bạch Mộ Mai đều mặc kệ, không thèm đáp lời. Hôm nay, không biết tinh thần tỉnh táo thế nào mà lại liếc mắt một cái, đứng trước cửa sổ nhà họ Thương nói: “Bà thím già kia, có phải trong lòng cô đang ghen tị đến phát điên không? Thật ra Bạch Cốt Tinh này không phải ai muốn cũng làm được đâu. Giống như cô, dù có chủ động cởi hết quần áo, đàn ông cũng không buồn liếc mắt một cái. Vì thế cô bớt tranh cãi đi, đừng tự lộ ra khuyết điểm nữa.”

“Con hồ ly không biết xấu hổ kia, cô tưởng ai cũng bán mình cầu vinh giống cô chắc? Tôi nhổ vào, tôi cần gì những gã đàn ông khác có hứng thú, tôi có ông chồng bảo bối nhà tôi, cô thì sao?”

Bạch Mộ Mai cười như hoa xuân đua nở: “Đừng nói với tôi đàn ông nhà cô chỉ biết ăn chay. Chẳng qua tôi không thèm nhìn lão ta mà thôi, nếu không…” Bà cười rồi không nói nữa.

Bà Thương lập tức nhảy dựng lên, chống hông: “Nếu không thì thế nào?”

“Hỏi đàn ông nhà cô đi.” Bạch Mộ Mai xoay vòng eo mảnh khảnh, đi vào phòng như liễu lay trong gió.

Gia đình Thương Minh Thiên bùng nổ, mặc kệ ông Thương thề thốt thế nào, bà Thương rống lên suốt một buổi tối, đến mức trời đất huyện Vân cũng phải rung chuyển.

Từ đó về sau, bà Thương chính thức kết thù với Bạch Mộ Mai.

Khi đó Bạch Nhạn còn nhỏ, không hiểu chuyện người lớn. Nhìn thấy hai đứa trẻ nhà họ Thương chơi đùa trong sân, cô vui vẻ chạy tới, còn chưa tới cửa, Thương Minh Tinh đã đẩy cô ngã ra đất: “Cút ngay, tiểu Bạch Cốt Tinh, đừng làm ô uế nhà tao.”

“Minh Tinh, sao em lại làm vậy?” Thương Minh Thiên chạy tới nâng cô dậy, trách cứ em gái.

“Anh, mẹ nói người nhà họ Bạch không tốt, không cho chúng ta chơi với nó.” Nói xong, Thương Minh Tinh kéo Bạch Nhạn vừa đứng dậy đẩy ra khỏi cửa.

Bạch Nhạn rưng rưng nước mắt, Thương Minh Thiên mỉm cười với cô.

Tiếp sau đó, khi Bạch Nhạn đi qua trước nhà họ Thương, bà Thương hất một chậu nước bẩn ra, bắn tung tóe thấm ướt đôi giày hoa của Bạch Nhạn.

Không chỉ có Thương Minh Tinh, những đứa trẻ khác trong nhà văn hóa cũng không chịu chơi với Bạch Nhạn. Nhìn thấy Bạch Nhạn, bọn chúng không ném đá cũng nhổ nước bọt, có vài đứa bé trai hơi lớn một chút còn nói những lời thật hạ lưu với Bạch Nhạn. Thậm chí, có một lần, thừa dịp Bạch Nhạn không chú ý, bọn chúng còn đẩy Bạch Nhạn ngã xuống đất, cưỡi trên người cô: “Tiểu tạp chủng, có phải mẹ mày cũng bị người ta “làm” thế này không?”

Một đám bè lũ ồn ào vây quanh, bọn chúng hô to, mau đến xem, tiểu dâm nữ bị “làm”.

Mặt Bạch Nhạn đỏ bừng, không biết lấy sức lực từ đâu, “huỵch” một cái đẩy nam sinh kia ra, nắm một vốc bùn ném sang, cũng học cách đánh trả bọn chúng. Mấy nam sinh kia thẹn quá hóa giận, tất cả chồm tới, tay đấm chân đá Bạch Nhạn.

Thương Minh Thiên từ bên ngoài vọt vào trong đám người, ra sức bảo vệ Bạch Nhạn ở phía sau, giúp cô phủi đi tro bụi trên người, lau đi vết bùn trên gương mặt nhỏ nhắn, trợn mắt nhìn mấy nam sinh.

Kết quả là Thương Minh Thiên bị đánh cho mặt mũi bầm dập, Bạch Nhạn lại bình yên vô sự. Buổi tối, một đám người lớn dẫn con đến nhà họ Thương hỏi tội, bà Thương thiếu chút nữa lật úp cả căn nhà lên, ép Thương Minh Thiên phải thề sau này không được chơi với tiểu Bạch Cốt Tinh nữa.

Bạch Nhạn ngồi trên bậc cửa, xuyên qua cửa sổ phòng bếp nhìn thấy Thương Minh Thiên quỳ trên mặt đất, đôi môi mím chặt, không nói một lời.

Bà Thương tức giận đến thiếu chút nữa đổ bệnh, lần đầu tiên tát Thương Minh Thiên một cái.

Ngày hôm sau Thương Minh Tinh nhìn thấy Bạch Nhạn, đôi mắt như có thể phun ra lửa.

Sau đó, Bạch Nhạn thông minh hơn, nhìn thấy trẻ con trong nhà văn hóa lập tức vòng ra rất xa, mặc kệ người khác nói gì cô đều coi như không nghe thấy.

Mùa hè đến, Bạch Mộ Mai lại ra tỉnh khác diễn xuất. Ban đêm trời nổi giông tố, một mình Bạch Nhạn ngồi im trên giường, sợ hãi không dám chớp mắt. Lại bị mất điện đúng vào lúc này, trong phòng tối om như mực, ngoài cửa sổ, sấm sét liên tục dội xuống, tia chớp xẹt qua cửa sổ như những con rắn lửa.

Bạch Nhạn liều mạng cắn môi, thân mình run rẩy như lá mùa thu rụng trong gió.

Đột nhiên, trong phòng bếp nhà họ Thương sáng lên một ngọn đèn, ánh đèn mờ mờ hất lên khuôn mặt tuấn tú của Thương Minh Thiên. Anh ngồi trước cửa sổ đọc sách, thường xuyên ngẩng đầu nhìn màn mưa dày đặc ngòai cửa sổ, nhẹ nhàng cười.

Bạch Nhạn từ trên giường đứng lên, đi tới cửa, cũng cười với ngọn đèn mờ mịt kia.

Ông Thương chỉ học đến trung học cơ sở, bà Thương đến một chữ cũng không đọc được, nhưng Thương Minh Thiên lại thuộc loại nam sinh đi tới đâu sẽ gây xôn xao đến đấy. Anh giành được giải Olympic Toán học, cũng nhận luôn giải thưởng văn học, đạt được danh hiệu học sinh xuất sắc toàn huyện. Những thứ này chẳng có gì lạ, điều khiến cho người ta mặt đỏ tim đập là anh giành được giải quán quân chạy 100 mét trong đại hội thể thao toàn trường, dáng điệu đón gió mà chạy của anh khiến cho nữ sinh toàn trường điên cuồng. Anh xuất sắc đến mức làm cho người ta khó tin, nhưng mỗi ngày đều xuất hiện ở sân trường một cách vô cùng chân thật.

Em song sinh với anh, Thương Minh Tinh, lại khác hoàn toàn, quả thật chỉ làm nền cho anh, ngoại trừ di truyền mồm miệng khéo léo của mẹ, những thứ khác đều không giỏi. Bởi vì thi trượt mà cô tụt xuống hai cấp, trở lại học cùng khóa với Bạch Nhạn nhỏ hơn bọn họ hai tuổi.

Thành tích của Bạch Nhạn cũng rất tốt, nhưng cô cố gắng che dấu, ngoại trừ đi học, trong trường có hoạt động gì cô đều không tham gia. Cho dù vậy, ở trong trường cô vẫn thu hút ánh mắt của người khác, bởi vì mẹ cô là Bạch Mộ Mai.

Sáng sớm, Bạch Nhạn ra khỏi cửa, hai phút sau, nghe thấy cửa nhà họ Thương “cạch” một tiếng: “Mẹ, con đi học đây.” Thương Minh Thiên cao giọng nói.

Hai người một trước một sau đi ra khỏi nhà văn hóa. Mấy nam sinh định gây sự với Bạch Nhạn trợn trừng mắt, chạy xa khỏi cô.

Bọn chúng từng cố ý trêu chọc Bạch Nhạn, nhưng Thương Minh Thiên ngày thường là học sinh ưu tú kia lại không sợ chết mà xông lên, nếu không nghiêm khắc trách mắng bọn chúng thì cũng liều mạng đánh nhau với bọn chúng. Có lần làm loạn trong trường, bọn chúng suýt chút nữa bị đuổi học.

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Bạch Nhạn xách túi ra khỏi cổng trường, Thương Minh Thiên đã đứng đó một lúc. Lần này, anh ở phía trước, cô ở phía sau.

Gió, nhè nhẹ thổi. Ánh chiều tà phía Tây phủ xuống một chùm hoa dại nở rộ ven đường.

Chậm rãi, một trước một sau biến thành sóng vai mà đi.

Bọn họ luôn có những câu chuyện nói mãi không hết. Thương Minh Thiên đọc rất nhiều sách, anh kể cho Bạch Nhạn nghe những câu chuyện cổ, những tin đồn ở nước ngoài, nói về giấc mơ của anh, về khát vọng của anh.

Bạch Nhạn xoay qua nhìn ánh, anh mắt sáng long lanh, dưới ánh mặt trời ngày xuân, vừa linh động vừa tuyệt đẹp.

Hai người đi tới trước nhà văn hóa, Thương Minh Thiên dừng lại, Bạch Nhạn hiểu ý cười, bước vào trước, năm phút sau Thương Minh Thiên mới vào sau.

Tuy Bạch Mộ Mai rất lạnh lùng dửng dưng với cô, cả ngày không ở nhà, tuy cô bị người ta chỉ sau lưng mắng “tiểu tạp chủng, tiểu Bạch Cốt Tinh”, nhưng Bạch Nhạn cảm thấy những ngày đó thật đẹp, trôi qua thật nhanh.

Năm mới, trong nhà văn hóa lại càng náo nhiệt hơn so với bình thường, từng nhà nói cười râm ran, điều này càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng, cô đơn và trống vắng trong nhà Bạch Nhạn.

Nhà họ Thương rất túng thiếu, nhưng năm mới nên cũng xa xỉ một chút. Bà Thương có một đôi tay khéo kéo, bà làm đậu phộng, cơm rang đường, lạp xưởng, đùi gà, Bạch Nhạn ngồi trong phòng cũng ngửi thấy được.

Những lúc này Bạch Mộ Mai càng không ở nhà, Bạch Nhạn chỉ làm cơm nước đơn giản. Cầm bát cơm ngồi cạnh bàn, Bạch Nhạn không thể nào nuốt trôi. Cô quay đầu nhìn phòng bếp nhà họ Thương, bên trong hơi nóng hầm hập, Thương Minh Tinh đang quấn lấy bà Thương, bất ngờ thò tay lén bốc một miếng đồ ăn bỏ vào miệng, khiến cho bà Thương quát to một tiếng. Nhưng trong tiếng quát này có tiếng cười, có yêu chiều.

Bạch Nhạn không khỏi đỏ mắt, không phải cô thèm những món ăn làm người ta chảy nước miếng kia, cô chỉ thật hâm mộ căn phòng ấm áp đó.

Trời tối, trong nhà văn hóa liên tiếp vang lên tiếng pháo nổ, Bạch Nhạn ở trong phòng chờ tiệc liên hoan giao thừa, cửa đột nhiên bị gõ nhẹ.

Cô tưởng Bạch Mộ Mai trở về, chạy tới mở cửa, Thương Minh Thiên đứng bên ngoài, trong tay cầm một chiếc túi, cô thoáng ngửi được hơi thở nóng hổi của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên đỏ bừng: “Em không cần.” Cô biết những thứ này nhất định là Thương Minh Thiên đã lén mang tới cho cô.

Cô lùi về sau một bước.

Thương Minh Thiên cười nắm lấy tay cô, nhét chiếc túi giấy qua: “Đồ ngốc, đây là anh tặng em.” Đồng thời còn đưa tới một quyển sổ và một cây bút, coi như quà năm mới đi!

Cô ngây người nhận lấy, bà Thương đang gọi Thương Minh Thiên, anh chưa kịp nói thêm gì đã bỏ đi.

Bạch Nhạn cầm lấy túi giấy, bật khóc. Khi đó, cô mười ba, Thương Minh Thiên mười lăm.

Mùa đông năm mười bốn tuổi, Bạch Nhạn cảm thấy ngực nở ra, thân thể cao lên rất nhiều, có một ngày, đột nhiên cô thấy rất đau bụng, sau đó, phía dưới chảy máu. Cô sợ đến mức mất bình tĩnh, đi đi lại lại trong phòng, đúng lúc nhìn thấy Thương Minh Thiên bước vào phòng bếp, lần đầu tiên cô chủ động chạy tới gõ cửa phòng bếp.

Thương Minh Thiên vừa nghe vậy vội vàng đưa cô đi bệnh viện.

Bác sĩ trực ban là một phụ nữ trung niên, bè nở nụ cười nói với Bạch Nhạn, đây không phải là bệnh, mà là cô đã trưởng thành, sau này sẽ là một thiếu nữ.

Hai người ra khỏi bệnh viện, bên ngoài tuyết đang rơi, hai người gom tất cả tiền trên người lại, vào siêu thị mua một túi băng vệ sinh.

Trong gió tuyết, Thương Minh Thiên hà hơi xoa tay, đứng trước cửa nhà vệ sinh công cộng. Bạch Nhạn từ bên trong đi ra, ngượng ngùng cười với anh. Bàn tay hai người cứ tự nhiên như vậy mà nắm lấy nhau.

Tình cảnh này cuối cùng vẫn bị bà Thương biết.

Bà Thương phá lệ, không mắng, không khóc, hai ngày hai đêm bà không chợp mắt, không uống một ngụm nước, không ăn một hạt cơm.

Thương Minh Thiên không nói, Bạch Nhạn cũng không mở miệng, nhưng cô biết, trên đời này, không phải tất cả những người yêu nhau đều có thể đến được với nhau.

Thích là chuyện của hai người, còn có hợp hay không lại là chuyện của hai gia đình.

Ông Thương, bà Thương không xấu, chỉ là quan niệm của bọn họ đã ăn sâu vào trong tư tưởng, ở Thương Minh Thiên, họ gửi gắm hy vọng to lớn không thể nói thành lời.

Bọn họ luôn khinh thường cuộc sống tươi sáng của Bạch Mộ Mai, đối với cô cũng khinh miệt như vậy. Giống như trong “Lưu lang giả chi ca” đã viết, con của kẻ trộm cũng sẽ là kẻ trộm, Bạch Nhạn nhất định cũng sẽ là một Bạch Mộ Mai thứ hai. Loại nhận định thâm căn cố đế này không thể dùng thời gian, đạo lý là có thể thuyết phục được bọn họ. Bọn họ coi cô như bệnh dịch, sợ cô vấy bẩn sự trong sạch của Minh Thiên.

Cô biết Minh Thiên tốt với cô, nhưng bọn họ không có tương lai. Dù Minh Thiên có hứng chịu toàn bộ áp lực, cố chấp ở bên cô, nhưng nhìn ông bà Thương đau lòng, Minh Thiên và cô sẽ hạnh phúc sao? Nói không chừng, bà Thương ngang bướng sẽ lấy cái chết để uy hiếp.

Cô gái có thể khiến Minh Thiên hạnh phúc, có thể khiến ông bà Thương chấp nhận, có thể đang ở một nơi nào đó, nhưng nhất định không phải là cô.

Từ lâu cô đã biết có một số việc cố gắng là có thể làm được, có một số việc, bất kể cô cố gắng thế nào, vĩnh viễn cũng không làm được.

Tốt nghiệp phổ thông, Bạch Nhạn ghi danh vào trường hộ lý, cũng thuận lợi trúng tuyển, khi cô học được một kỳ, Minh Thiên cũng đã bước vào năm thứ ba bận rộn nhất.

Khoảng cách giữa hai người rất xa, nhưng mỗi ngày Minh Thiên đều viết thư cho cô, kể cho cô nghe những chuyện thú vị ở trường, kể cho cô nghe kỳ thi thử lần này của anh thế nào. Cô hồi âm, nói rằng trường hộ lý rất rộng, rất đẹp, cô có một người bạn thân, tên là Liễu Tinh. Cô không nói cho anh biết, cô nhớ anh đến mức bật khóc tỉnh dậy từ trong mơ.

Kỳ nghỉ đông, Bạch Mộ Mai ra tỉnh ngoài diễn xuất, qua tháng giêng mới có thể về huyện Vân. Bạch Mộ Mai vẫn nhớ để lại cho cô học phí kỳ sau, tiền sách vở, nhưng lại quên để lại chô cô phí sinh hoạt trong kỳ nghỉ đông và sau khai giảng.

Bác gái thu tiền nhà, tiền điện nước trong nhà văn hóa đến gõ cửa vài lần.

Cô lo âu đến mức mấy đêm không ngủ yên, đột nhiên nhớ ra lễ tình nhân năm nay vừa đúng vào mùng sáu tháng giêng, trong lòng chợt nảy ra ý định. Cô chạy tới mấy cửa hàng hoa, thuyết phục người ta bán sỉ cho hơn mười bó hồng. Bán sỉ ba tệ một bông, trong lễ tình nhân có thể bán được mười tệ một bông.

Thời buổi đó, mười tệ là khái niệm như thế nào. Có thể mua hơn mười cân gạo, có thể trả tiền điện nước một tháng, có thể mua một bộ quần áo bằng vải cotton.

Nếu bán được mấy chục bông hồng này, Bạch Nhạn có thể cầm cự được đến ngày Bạch Mộ Mai trở về.

Mùng sáu tháng giêng, trời đổ mưa tuyết, đang thời kỳ lạnh giá nhưng vẫn không ngăn được trái tim đầy tình yêu nóng như lửa của những người yêu nhau. Đầu tiên, cô đứng bán ở cửa mấy tiệm cà phê, sau đó lại đến quán KFC.

Người bán hoa rất nhiều, làm ăn cũng không dễ như trong tưởng tượng. Bình thường, cứ qua một lúc mới bán được một bông. Bạch Nhạn đứng tới mười một giờ tối, cảm giác toàn thân sắp đông lạnh thành cây kem. Thương Minh Thiên cầm ô đứng bên cạnh cô, thỉnh thoảng ấn cô vào trong vòng tay mình ủ ấm, nếu không cũng nhét tay cô vào trong túi áo mình, hà hơi sưởi ấm.

Cuối cùng, hoa hồng trong tay chỉ còn lại một bông cuối cùng, Bạch Nhạn cười vui vẻ không dừng.

“Bạch Nhạn, bông này chúng ta giữ lại, anh mua.” Thương Minh Thiên thấy mưa tuyết bắt đầu dày hơn, không nỡ để cô bị lạnh.

“Không được, anh mua hoa hồng làm gì, rất đắt tiền. Ba mẹ anh kiếm tiền vất vả như vậy, không cho anh tiêu pha linh tinh.” Cô nói năng hung hồn, đầy lý lẽ như người lớn.

Thương Minh Thiên nhìn cô, không nói gì.

Đối diện có một đôi tình nhân ôm nhau đi tới, Bạch Nhạn chạy ra khỏi ô: “Anh chàng đẹp trai, mua hoa cho bạn gái anh đi!”

Cô gái cười xinh đẹp, làm nũng nhìn bạn trai.

Chàng trai có chút không nỡ, nhưng vẫn rộng rãi mua bông hoa.

Bạch Nhạn kéo Thương Minh Thiên tới đứng dưới đèn đường, đếm lại số tiền một lần, vui vẻ đến mức vừa nhảy vừa kêu lên: “Minh Thiên, chúng ta đi xa xỉ một lần được không?”

Thứ Bạch Nhạn gọi là xa xỉ là đi ăn tiệm một lần, nhưng đã hơn nửa đêm, ngoại trừ mấy quán mì và quán cà phê, những nơi khác đều đã đóng cửa.

Hai người vào một quán mì, gọi hai bát mì rau, xì xụp ăn đến đáy.

“Minh Thiên, em sống lại rồi.” Bạch Nhạn xoa hai má, thỏa mãn thở ra, đôi mắt sáng như sao: “Vừa rồi, khi anh nói bông hoa cuối cùng không cần bán nữa, em thật sự có chút dao động! Chẳng trách người ta thường dùng hoa hồng để biểu đạt tình yêu, nó xinh đẹp lại cao quý như thế. Trong trời đông giá rét, nhìn bông hoa kiều diễm nở rộ, không nói đến chuyện giá cả, chỉ nghĩ đến tấm lòng của người tặng hoa đã thật ấm áp, thật lãng mạn. Nhưng lãng mạn vẫn phải dựa trên nền tảng vật chất, trước mắt, sự lãng mạn đó không liên quan đến em, nên em vẫn phải bán bông hồng kia đi.”

Trên gương mặt tuấn tú của Thương Minh Thiên có một tia thương tiếc, anh đứng lên tính tiền, cô muốn tranh, anh trừng mắt liếc cô một cái, cô ngoan ngoãn thè lưỡi.

Hai người đều ở trong nhà văn hóa, đến cổng, cô dừng lại: “Anh vào trước đi, nếu không mẹ anh nhìn thấy chúng ta đi cùng nhau lại muốn hét lên.”

“Không, em vào trước đi.” Thương Minh Thiên nhét ô vào tay cô, chạm đến mái tóc ẩm ướt của cô, đau lòng giúp cô dựng thẳng cổ áo lên.

Cô cười cười, ngâm nga đi vào trong nhà văn hóa.

Trên cửa sổ nhà họ Thương in một bóng người, đó là mẹ Thương Minh Thiên vừa đan áo len vừa chờ cửa anh. Bạch Nhạn nhìn hình bóng kia, hâm mộ thở dài. Nhưng tâm trạng này chỉ chợt lóe lên, cô ôm lấy túi tiền, vui vẻ cong môi cười.

Ngày hôm sau, bầu trời quang đãng, nhưng nhiệt độ vẫn rất thấp. Bạch Nhạn rời khỏi giường, khi đang định làm bữa sáng thì có người nhẹ gõ cửa.

Cô mở cửa ra, nhìn thấy dáng người thấp thoáng của Thương Minh Thiên. Trên cửa sổ có một chiếc hộp giấy, cô mở ra, nhìn thấy trong hộp có một chiếc kẹp tóc bằng nhựa và một bông hoa hồng bằng giấy. Giấy màu đỏ, là loại giấy để viết câu đối. Hoa hồng nhìn rất thật, vết gấp cẩn thận, vô cùng xinh đẹp.

Cô ngẩng đầu, Thương Minh Thiên đứng dưới mái hiên cách đó không xa, đang ngượng ngùng mà dịu dàng cười với cô.

Bởi vì thành tích của Thương Minh Thiên rất tốt, sức khỏe đủ tiêu chuẩn, được học viện không quân gọi đi. Nhà họ Thương đốt pháo trong sân phải đến một tiếng, trong nhà văn hóa lãng đãng mùi thuốc pháo nồng đậm.

Trước khi đi một ngày, Thương Minh Thiên thổ lộ với cô, cô đứng dưới ánh đèn đường, nhìn gương mặt tuấn tú của anh, cắn môi thật chặt.

Lời thổ lộ như vậy chính là sự thành khẩn của anh với tiếng lòng mình từ trước đến nay, cũng chính là lời kết thúc.

Chàng trai này, tương lai sẽ là một người đàn ông đẹp trai, dịu dàng, săn sóc, tinh tế, thâm tình, trên đời này sẽ không có người thứ hai như anh yêu cô. Cô rất thích, rất thích anh, thích trao cả cuộc đời của mình cho anh, nhưng, cô lại không thể lấy anh.

Thứ cô có thể có được chỉ là bông hoa hồng giấy kia.

Cô ngẩng đầu, anh vụng về hôn cô, chạm vào răng cô, hôn đến khi khóe miệng cô có vị mặn của nước mắt.

“Minh Thiên, nếu sau này không thể lấy được người chúng ta yêu thì phải làm sao?” Bọn họ nắm tay nhau đi dưới ánh trăng.

Thương Minh Thiên nhắm mắt, giọng nói nghẹn ngào: “Vậy hãy yêu người kia giống như em đã yêu anh, cố gắng để chính mình sống thật tốt, khiến cho nỗi nuối tiếc trở thành nhỏ nhất.”

Bạch Nhạn trịnh trọng gật đầu.

“Tiểu Nhạn, sau này, dù ở nơi đâu, ở bất cứ thời diểm nào, anh đều sẽ nhớ về em, nhìn đến em.” Anh hôn lên nước mắt trên môi cô, không ngờ nước mắt của anh lại thấm ướt gương mặt cô.

Cô cắn môi, mặc cho nước mắt yên lặng lăn xuống.

Chia tay, không phải sự thỏa hiệp trong đời, mà là nhìn thẳng vào cuộc sống, quý trọng chính bản thân mình.

Làm cho chính mình sống hạnh phúc, Minh Thiên nhìn thấy sẽ rất vui vẻ, đây là điều duy nhất cô có thể làm vì anh.

Nhưng, cô có hạnh phúc hay không?

~ Hết chương 52 ~

Advertisements

47 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 52

  1. Đọc 1 mạch từ chương 1 đến giờ mới cmt. Về BN thì k cần phải nói, chị BN quá tuyệt vời. Còn về các anh vo ve quang chị thì cảm tình vẫn dành cho KK, tuy nhiên nhiều lúc thấy anh này yếu đuối thế nào ấy. Nhưng chính vì thế mà KK rất chân thật, không giống các nhân vật nam bị lý tưởng hoá thường thấy trong tiểu thuyết.

    Về Lục công tử, anh này thích BN là thật nhưng lại đi liền với mưu mô chuộc lợi. Ai đảm bảo rằng anh này sẽ chung thuỷ cả đời vs BN.

    Lãnh phong dù xuất hiện nhiều nhưng lại k để lại ấn tượng. Dù lạnh lùng nhưng do bị cộp mác nam thứ nên khá mờ nhạt. Anh này cũng thích BN nhưng có lẽ chỉ hợp làm bạn tốt và làm gia vị cho mối quan hệ BN vs KK

    Hơn 50 chương đầu MT chỉ xuất hiện trong ký ức của BN, có thể nói đây là chương đầu tiên MT xuất hiện xuyên suốt nhưng ấn tượng thật sự rất mạnh mẽ. Khi KK ngược BN ở những chương trc hay sau này Kk và BN liên tục hiểu lầm nhau, mình cũng k rơi nước mắt như lúc đọc chương này… Nhưng người mình dành nhiều tình cảm nhất và người có thể đi cùng mình hết cuộc đời rất khó có thể là một…

    Anyway, mình vẫn ủng hộ lãnh đạo Khang kkkk

    Lần đầu cmt đã spam nhìu vậy rồi. Cảm ơn các bạn đã edit nhé.

    1. *nắm tay, rưng rưng nước mắt*
      Mình biết sẽ có người đồng cảm với mình mà
      “ủng hộ lãnh đạo Khang”
      Bao lâu nay mình cứ chắn đá một mình đến là mệt ấy

  2. tinh iu cua 2 nguoi dep wa . nhung van thik BN voi KK chi don gian vi a la nguoi BN da chon , mong KK sau nay se xung dang voi su lua chon nay m dung de BN buong tay

  3. thế cuối cùng anh nam phụ này sao k quay lại với BN được Pink Lady nhỉ? Thời gian bị gia đình phản đối như thế còn chống đỡ được mà. Tớ ban đầu ủng hộ a KK lắm, nhưng giờ muốn chờ xem hành động của anh ở các chương sau xem thế nào đã, chẹp

    1. Anh này thật sự không đến với Bạch Nhạn được, chắc chắn luôn :|
      Không phải vì tình cảm hay gài bẫy hay gì gì cả, bạn cứ theo dõi sẽ biết nhé
      Cứ tâm niệm rằng Khang Kiếm là người phù hợp nhất với Bạch Nhạn là được :)
      Hôn nhân là phải theo luật bù trừ, Mr Perfect chưa chắc đã là Mr Right đâu

  4. Chap này hay và cảm động quá – mình khóc quá chừng chừng . Tội nghiệp đúng là yêu nhau đâu có chắc là sẽ được bên nhau. Hay Quí trọng nhau nha!!

  5. đọc từ đầu tới chap này mới cảm nhận được một tình yêu thật đẹp. Không tính toán, ko đòi hỏi chỉ đơn giản là yêu thôi một mối tình đầu thật đẹp , trong sáng. Nếu như tình cảm của KK đối với BN là tình yêu của 2 người trưởng thành có điều kiện tiên quyết là hôn nhân, thì tình cảm của MT như một dòng suối ấm áp chảy vào lòng người là một hồi ức đẹp , tuy ko thể tồn tại vĩnh hằng nhưng lại là những ký ức đẹp nhất trong cuộc đời BN .
    Truyện thật sự rất hay, thật cảm ơn các bạn nhiều lắm vì có thể edit truyện như thế này. Hy vọng sớm hoàn bộ truyện này.

    1. Theo mình, tình cảm của Minh Thiên và Bạch Nhạn đẹp vì nó còn có cả tình thân nữa, hai người không chỉ coi nhau như người yêu, mà còn có một phần gì đó như anh em vậy.
      Cảm ơn bạn đã thích truyện này, mình sẽ cố gắng hoàn thành sớm nhất có thể :)

      1. hihihi mình cũng vậy , tất cả tình yêu của 3 chàng KK, MT, LP đều ấm áp hết . Nhưng mình thích nhất là tình yêu của Lãnh Phong í . Anh chàng này có bạn nói là mờ nhạt chỉ xứng là bạn tốt nhưng mà mình ko thấy vậy, mình lại thấy tình cảm này thật chân thành và quan tâm BN sâu sắc . ví như lúc BN ko ăn 2 ngày bị đau bao tử và nôn khan í, ai cũng nghĩ là nàng có thai nhưng chỉ có LP là biết nàng bị đau thôi, còn trong lúc ai cũng ngưỡng mộ tình yêu và hôn nhân của BN chỉ có LP là người biết đc sự thật ko những vậy mà còn bắt nàng BN đi ngủ nữa…… còn nhiều chi tiết lắm nhưng mình ko kể hết.
        mình thật sự rất ngưỡng mộ tình cảm này của LP với BN thật đấy , tình cảm này rất cảm động . Mình luôn muốn ủng hộ cho Phong ca của mình , tiếc là ko thành đc . bùn :(

  6. Đau lòng cho Bạch Nhạn! Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, nghĩ đến là rớt nước mắt! Tiếc cho một nối tình thời niên thiếu đẹp như vậy! Không phải ai yêu nhau cũng đến được với nhau! Biết là vậy nhưng vẫn là đau đến nhói lòng! Thích Lãng Phong, trân trọng và ngưỡng mộ tấm lòng của Minh Thiên! Khang Kiếm xét cho cùng, anh ta đã phạm nhiều sai lầm nhưng vẫn thấy ở anh 1 tình yêu dành cho Bạch Nhạn. Nếu tình yêu này đủ lớn giúp anh ta sửa chữa sai lầm, chuộc lại tội lỗi của mình và nếu anh ta có thể khiến Bạch Nhạn không đau lòng, vui vẻ hơn để đi hết cuộc đời mà chị ấy vốn quá khổ, thì mình vẫn ủng hộ anh ta. Chỉ cần Khang Kiếm có thể đem lại hạnh phúc cho Bạch Nhan là được!!!
    Thanks Sâu nhiều!

Đã đóng bình luận.