Hoa hồng giấy_Chương 53


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 53: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (3)

Thời gian giống như chưa từng ngăn cách bọn họ bảy năm, cô giống như trở về thời niên thiếu, dù gặp bất cứ chuyện gì, người đầu tiên cô nghĩ đến luôn là Minh Thiên.

“Ba mươi chín độ.”

“Nhiễm trùng cuống họng, tràn dịch màng phổi, chết tiệt, sao lại để mình bị bệnh nặng như trẻ con thế này, có triệu chứng viêm phổi. Nhanh, tiêm pê-ni-xi-lin…”

“Gọi điện báo với trợ lý Khang, nói người ở bệnh viện rồi. À, cũng báo với đội tuần tra và sở công an ngừng tìm kiếm đi.”

“Tiểu Nhạn!” … Thật ồn ào! Cánh tay đột nhiên nhói đau, Bạch Nhạn nhíu mày, chậm rãi mở mắt ra, nhất thời không thể thích ứng với ngọn đèn sáng rực trong phòng, cô nhắm mắt lại theo bản năng. “Tiểu Nhạn!”

Cô sốt đến mức sinh ra ảo giác sao? Sao có thể nghe thấy cả giọng nói của Minh Thiên? Giọng nói này trầm hơn so với vài năm trước, ấm áp hơn nhiều, nhưng kiểu xưng hô này chỉ có Minh Thiên mới dùng.

Bạch Nhạn há miệng, không khỏi hít vào một hơi lạnh, môi nóng đến mức như sắp nổi bọng nước, không phát ra được âm thanh. Cô đưa tay với sang bên cạnh, một đôi tay cầm lấy tay cô, sau đó, có người vuốt mái tóc dài của cô, nâng lưng của cô lên: “Tiểu Nhạn, muốn uống nước phải không?”

Bạch Nhạn lập tức mở to mắt, một bóng người màu xanh ánh vào trong mắt, cô chớp mắt mấy cái, trợn mắt nhìn gương mặt cười tuấn tú trước mặt, người kia mặc bộ quân phục màu xanh giống màu bầu trời, bên trên còn có quốc huy lóe sáng: “Minh Thiên?” Cô dùng giọng nói khàn khàn, hỏi một cách khó tin.

“Ừ!” Thương Minh thiên gật đầu thật mạnh.

Bạch Nhạn vươn tay chọc chọc lên má anh, ấm áp, cô nở nụ cười, cười mà khóe miệng run run, cười mà đôi mắt ngập nước: “Anh mặc quân phục thật đẹp trai, thật sự rất đẹp trai!” Giọng nói của cô không khác gì vịt đực, nhưng có sao, anh chính là Minh Thiên.

Minh Thiên thật sự đã trở về, từ Thành Đô trở về.

Nhìn thấy Minh Thiên, vết thương đang chảy máu trong lòng cô bỗng khép lại. Có phải ông trời đã nghe thấy tiếng gào thét trong lòng cô hay không?

“Còn em thì lại xấu đi rồi.” Thương Minh Thiên đè nén nỗi đau xé lòng, cầm lấy cốc nước trên ngăn tủ bên cạnh, đưa tới bên miệng cô.

Cô không nỡ chớp mắt, nhìn Thương Minh Thiên không dời, nước chảy từ khóe miệng tới chăn mà cô không phát hiện ra.

Thương Minh Thiên lấy khăn tay ra lau miệng cho cô, nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, miệng phồng rộp, anh thở dài.

Một lúc lâu sau Bạch Nhạn mới tỉnh lại từ trong vui mừng quá độ, nụ cười tươi sáng như đóa hoa mới nở: “Xấu kệ xấu, phụ nữ biết phép biến hóa, ngày mai em sẽ lại xinh đẹp. Minh Thiên, anh trở về vì sao không gọi cho em?” Nói xong một câu dài, cô thở dốc, ánh mắt nhìn xung quanh, thì ra mình đã ở trong phòng bệnh, cánh tay còn cắm kim truyền dịch. Đã xảy ra chuyện gì? Cô nhớ hình như mình đang trở về từ huyện Vân, ngồi trên taxi.

“Khi ở trên tàu hỏa anh đã gọi cho em. Ít nhất phải mười lần, đầu tiên em không nhận điện, sau đó lại tắt điện thoại.” Thương Minh Thiên kéo ghế tới ngồi bên cạnh cô.

Bạch Nhạn đưa tay day day huyệt Thái Dương: “Khi đó em đang ở trên xe, có lẽ không nghe thấy.”

“Sau đó anh lại tới bệnh viện tìm, không ngờ gặp được Lãnh Phong, bọn anh ra ngoài ăn cơm, đang nói chuyện thì thấy một đám người vây quanh cửa bệnh viện, nhìn lại thấy em bước ra từ taxi, đứng chưa vững đã té ngã.”

Thương Minh Thiên không nói lúc ấy Bạch Nhạn một chân đi dép lê, một chân không, toàn thân nóng như quả cầu lửa, đôi mắt nhắm chặt, răng cắn chặt vào môi đến bật máu, lái xe hoảng hốt nói hai người chạy qua chạy lại giữa Tân Giang và huyện Vân, sau khi lên xe cô bắt đầu ho không ngừng.

Lãnh Phong trả tiền xe rồi bế Bạch Nhạn đến phòng cấp cứu, kiểm tra phát hiện ra cô bị viêm phổi cấp tính, bọn họ đều ngẩn người. Khi bọn họ định thông báo cho người nhà mới biết chồng cô suýt chút nữa lật ngược cả Tân Giang lên.

Đội tuần tra giao thông kiểm tra xem có tai nạn giao thông hay không, sở công an đều để ý những cô gái đi một mình trên đường, đồng nghiệp và bạn bè của Bạch Nhạn đều bị gọi điện tới, ầm ĩ như thế chỉ để tìm kiếm cô vợ mất tích mười mấy tiếng của trợ lý thị trưởng Khang Kiếm.

“Ha ha.” Bạch Nhạn cười hụt hơi: “Lần này gặp mặt thật ấn tượng! À, sao anh lại quen bác sĩ Lãnh?” Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.

“Chúng tôi là chiến hữu, cũng là bằng hữu.” Lãnh Phong từ bên ngoài đi vào, nói tiếp lời. Bạch Nhạn không hiểu, nhìn Thương Minh Thiên.

“Trước kia Lãnh Phong thực tập trong bệnh viện trực thuộc học viện phòng không của bọn anh, bọn anh quen nhau từ đó, sau này vẫn giữ liên lạc.” Thương Minh Thiên nhìn cốc nước chanh trong tay Lãnh Phong, đứng dậy nhận lấy: “Miệng có đắng không, súc miệng đã rồi uống một chút.” Anh thấp giọng hỏi Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn gật đầu, yếu ớt để Thương Minh Thiên nâng cô dậy, dùng một ngụm nước súc miệng, nhổ vào chiếc bình nhỏ bên cạnh rồi mới nhận lấy cốc nước trái cây: “Minh Thiên, chua!” Cô mím đôi môi nhỏ, nói với anh.

Thời gian giống như chưa từng ngăn cách bọn họ bảy năm, cô giống như trở về thời niên thiếu, dù gặp bất cứ chuyện gì, người đầu tiên cô nghĩ đến luôn là Minh Thiên.

“Nhưng có dinh dưỡng.” Thương Minh Thiên tăng nhiệt độ của điều hòa trong phòng, đề phòng Bạch Nhạn bị lạnh.

Lãnh Phong đứng bên cạnh, đôi mày nhíu lại. Anh ngạc nhiên vì sự ăn ý đến không ngờ giữa Thương Minh Thiên và Bạch Nhạn, loại ăn ý này hình thành một cách tự nhiên qua năm tháng, không phải do cố ý, cũng không có người thứ ba nào có thể xen vào.

“Minh Thiên.” Bạch Nhạn uống nước trái cây xong, cảm thấy có tinh thần hơn một chút mới nhìn khắp nơi: “Vị… vị hôn thê của anh đâu? Cô ấy ở khách sạn à?”

“Anh về trước chuẩn vị chút việc, tuần sau cô ấy sẽ tới cùng ba mẹ.” Giọng nói Minh Thiên có điểm mất tự nhiên.

“Anh có ảnh của cô ấy không? Nghe Minh Tinh nói cô ấy cũng là quân nhân!” Đôi mắt Bạch Nhạn ánh lên vẻ hào hứng.

Thương Minh Thiên hơi cúi đầu, lấy ví tiền trong túi quần, mở ra, khi rút ảnh ra không ngờ lại kéo theo một tấm ảnh khác, từ từ rơi xuống dưới chân Lãnh Phong.

Lãnh Phong nhặt lên, gương mặt Thương Minh Thiên đỏ bừng.

“Anh còn giữ bức ảnh đó à!” Bạch Nhạn nở nụ cười: “Bác sĩ Lãnh, anh đừng xem, xấu muốn chết.”

Bạch Nhạn nho nhỏ khoảng mười tuổi đang cười ngọt ngào, vẻ mặt ngây ngô đứng cạnh Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên không nhìn máy ảnh mà nghiêng đầu nhìn Bạch Nhạn, trên mặt tràn đầy vui vẻ và thỏa mãn.

Lãnh Phong nhắm chặt mắt, trả tấm ảnh lại cho Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên cẩn thận cất lại vào trong ví, rồi đưa tấm ảnh vị hôn thê cho Bạch Nhạn.

“Oa, thế này mới là tư thế hiên ngang oai hùng chân chính chứ!” Bạch Nhạn ngẩng đầu lên, nhìn nhìn Minh Thiên: “Thật xứng với khí chất của anh, ba mẹ anh nhìn thấy nhất định sẽ rất vui. Hôn lễ khi nào thì tổ chức?”

“Tiểu Nhạn, em nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi, đừng nói nữa, trời còn chưa sáng đâu!” Thương Minh Thiên lấy lại tấm ảnh nói.

Bạch Nhạn không nỡ ngủ, nhưng nhìn dáng vẻ bận rộn và mệt mỏi của Thương Minh Thiên, cô đành gật đầu: “Em truyền dịch xong sẽ gọi điện cho anh, em mời anh ăn cơm.”

“Anh không đi, anh ở lại đây cùng em. Chờ trời sáng anh tới thăm Minh Tinh, sau đó có thể sẽ trở lại đây.”

Minh Tinh? Bạch Nhạn đột nhiên nhớ tới gương mặt như bảng pha màu của Thương Minh Tinh: “Minh Thiên, anh gọi điện cho Minh Tinh trước đi, công việc của cô ấy bận rộn, có khi đến sẽ không gặp.” Cô không muốn Minh Thiên nhìn thấy bộ mặt thật của Minh Tinh, anh sẽ đau lòng.

“Aiz, em không chỉ xấu đi mà còn thích lải nhải nữa.” Thương Minh Thiên trừng mắt liếc cô một cái.

Cô lè lưỡi cười khẽ, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, một lát sau lại len lén mở mắt nhìn ra ngoài.

Thương Minh Thiên bỏ cuộc, nhìn bình dịch đã truyền hết, thúc giục Lãnh Phong rút mũi kim ra, sau đó “cạch” một tiếng đóng cửa phòng bệnh lại, để cho người bị bệnh đến phát điên kia nghỉ ngơi đàng hoàng.

Xuyên qua cửa sổ, Bạch Nhạn nhìn hai người đứng ngoài hành lang, cười híp mắt, cười đến mức thở dốc.

Trong hai người bọn họ, chỉ cần Minh Thiên sống hạnh phúc cũng sẽ không uổng phí nỗi đau đến chết đi sống lại ngày bọn họ chia tay.

Trong đêm tối, một tiếng vang cũng có thể nghe thấy rõ ràng, một loạt tiếng bước chân rầm rập từ xa tiến lại gần đây.

“Xin hỏi Bạch Nhạn ở phòng nào?” Tiếng thở hổn hển hỏi.

“Ở trong này.” Thương Minh Thiên nhìn theo ánh mắt Lãnh Phong, người đàn ông vội vàng chạy tới hẳn là chồng Bạch Nhạn, Khang Kiếm.

Trong lúc đang bối rối, Khang Kiếm không để ý tới hai người đàn ông đứng ngoài phòng bệnh, “rầm” một tiếng đẩy cửa phòng chạy vội vào.

Thương Minh Thiên cẩn thận giúp anh mở đèn, rồi đi cùng Lãnh Phong tới cuối hành lang.

“Minh Thiên, trong lòng cậu, Bạch Nhạn không phải chỉ là một cô em gái hàng xóm đúng không?” Lãnh Phong không nhịn được mà hỏi ra nghi ngờ từ đáy lòng.

Hiện giờ là khoảng bốn giờ sáng, ngoài trời tối đen như mực, một nửa đèn đường đã tắt, sương đêm thấm ướt bậc thang. Minh Thiên hít một luồng không khí mát mẻ, cười chua xót: “Không phải em gái nhà bên còn có thể là gì nữa?”

Cô đã là vợ người khác, anh cũng sẽ trở thành chồng người khác, đây chính là sự thật.

Khi vừa tới học viện phòng không, anh nhớ Bạch Nhạn đến mức tưởng như đã đánh mất một nửa tâm hồn, hơn nữa, nỗi nhớ đó chỉ có thể chôn trong lòng, không nhìn thấy một tia sáng mặt trời. Trong lòng anh vô cùng khó chịu, muốn tìm một người để tâm sự. Có một ngày, trong lúc luyện tập, anh vô ý bị sái khớp chân, khi tới bệnh viện kiểm tra đã gặp Lãnh Phong, hai người nói chuyện vài câu, cảm thấy rất hợp nên trở thành bạn bè. Tính cách Lãnh Phong hơi lạnh lùng, rất kiệm lời, làm bạn một thời gian dài mới biết anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Lãnh Phong luôn lạnh nhạt nhưng khi nói đến ba mẹ cũng rơi nước mắt, Minh Thiên yên lặng ngồi cạnh anh. Sau đó, Minh Thiên kể với anh về cô em gái nhỏ Bạch Nhạn nhà bên, nhưng Minh Thiên không nói tới hoàn cảnh gia đình của Bạch Nhạn.

Minh Thiên thích kể về sự thông minh của cô, nụ cười của cô, khả năng của cô, sự kiên cường của cô, nghe nhiều, Lãnh Phong cũng cảm thấy động lòng, cảm thấy cô gái đó như một vật đang tỏa sáng, dù để ở đâu cũng có thể thu hút ánh mắt của người khác, cũng có thể khiến cho người ta cảm thấy ấm áp. Mà cảm giác ấm áp này lại chính là khát vọng không đạt đến được của Lãnh Phong.

Lãnh Phong từng cười hỏi Minh Thiên, có phải anh thích cô em gái nhà bên đó hay không.

Thương Minh Thiên trịnh trọng gật đầu: “Đương nhiên, một khi thật sự hiểu được những điểm tốt của cô ấy, không ai có thể không thích.” Câu nói này không hề có một chút tình cảm mờ ám, mà xuất phát từ đáy lòng.

Sau khi Lãnh Phong tốt nghiệp, làm ở viện quân y hai năm, có chút danh tiếng. Đã từng có giám đốc một bệnh viện tư nhân dùng một số tiền lớn mời Lãnh Phong tới Thượng Hải làm việc. Lãnh Phong làm việc ở bệnh viện tư hai năm, đào tạo được hai bác sĩ tiết niệu có tay nghề, rồi theo duyên phận, anh chuyển tới Tân Giang.

Anh từng nghe Minh Thiên nói Bạch Nhạn công tác tại bệnh viện của thành phố này, nhưng khi anh vừa tới Tân Giang, còn chưa kịp mở miệng hỏi, trong bệnh viện đã say sưa đồn một chuyện – y tá Bạch Nhạn phòng phẫu thuật leo được cành cao, gả cho trợ lý thị trưởng Khang Kiếm làm phu nhân.

Lãnh Phong cười với Thương Minh Thiên, rút ra một điếu thuốc từ trong túi, dựa vào tường châm lửa: “Có muốn hút một điếu không?”

Anh đưa hộp thuốc lá cho Minh Thiên.

Minh Thiên nhận lấy, có chút lo lắng hỏi: “Lãnh Phong, Tiểu Nhạn, cô ấy… có phải sống không vui vẻ đúng không?”

Lãnh Phong nhún vai: “Nếu cô ấy sống không tốt, cậu định làm gì?”

Thương Minh Thiên quay đầu, Lãnh Phong không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ nghe anh gằn từng tiếng nói: “Tớ muốn hoãn hôn lễ lại.”

Lãnh Phong chậm rãi thở ra một vòng khói, vẻ mặt lại càng lạnh lùng hơn bình thường.

~ Hết chương 53 ~

@Sâu: Đề nghị các đồng chí từ từ chờ, truyện này không giống 2 truyện kia, vì một số lý do bất khả kháng mà không thể làm nhanh được. Mình cũng muốn làm nhanh qua đoạn ngược anh Khang Kiếm đáng thương của mình. Nhưng sức người có hạn, lại không thể nhổ tóc phân thân như Tôn Ngộ Không.

Vấn đề nữa là không được ném đá anh Khang Kiếm của tôi! Tôi cứ phải đứng ra chắn đá cho anh ấy, thật mệt tim. = =”

Advertisements

83 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 53

  1. Cảm ơn bạn rất nhiều!!!!! truyện rất hay và cuốn hút. Thương chị Bạch Nhạn và anh Khang Kiếm quá. Mặc dù không muốn giục bạn nhưng mà mình rất ….. rất ….muốn xem diễn biến tiếp theo của truyện.

  2. huhu.đọc mấy chương này mà tim như muốn nổ tung ra ý….
    vừa thương vừa thấy phục và thầm ghen tỵ với ty của BN và MT nhưng mà nghĩ đã là quá khứ thì vẫn là nên để cho nó ngủ yên,mối tình đầu đẹp nhất chính là vì nó luôn lãng mạn và dở dang…
    mình cũng thích anh Khang nhất nhất,cảm thấy trên đời mà có đc 1 ng` đàn ông vừa lý trí vừa tình cảm như a ý ở bên cạnh thì k còn gì bằng ý

  3. thực sự đọc đến đây nhím quả thật sợ hôn nhân, trên đời này đúng là mãi mãi không thể có được sự đảm bảo nào là vững chắc, con người liệu mấy ai sống được như bản thân mình mong muốn, khôn ngoan hay khờ dại cũng có sao, người khôn ngoan chắc gì đã hạnh phúc..cuộc sống như đèn ở thành phố về đêm, nhìn xa xa thấy mờ ảo, đẹp đẽ, rực rỡ, đến gần lại thấy mọi thứ trần trụi, tầm thường tới không ngờ. người khờ khạo có khi lại hay, ko nhìn rõ quá, phán đoán chậm chạp…..bị lừa mà không biết mình bị lừa…ảo tưởng về hạnh phúc cũng là một thứ hạnh phúc?..lừa mình gạt người cũng có sao, chung quy lại làm thế nào để cảm thấy mình an toàn là đủ.

    1. Nghe thế này nói thật mình hơi buồn, mình thích đọc truyện và edit truyện vì dù những cuộc tình trong truyện nó có buồn, sừ thật trong truyện có trần trụi đến đâu thì nó vẫn khiến cho mình có niềm tin vào cuộc sống.
      Bởi vì trong hiện thực trần trụi như thế, xã hội đồng tiền như thế, đâu đấy vẫn có những mối tình thật đẹp. Theo cách mình nói thì là: “Người nằm trong chăn bị rận cắn còn chưa kêu, người ngoài kêu cái gì”. Mình vẫn tin rằng, người ngoài nhìn vào, có thể mối tình ấy đau khổ, nhưng từ góc độ của người trong cuộc, có lẽ nó vẫn là một cuộc sống hạnh phúc.
      Vì thế, hạnh phúc là không có tiêu chuẩn, nó cũng chỉ được định nghĩa trong từng cuộc tình, từng cuộc sống.
      Nên cứ yêu đi, cứ sống đi, cứ tin tưởng vào hôn nhân đi, đôi khi chính mình đang hạnh phúc mà mình còn không biết :)

Đã đóng bình luận.