Hoa hồng giấy_Chương 54


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 54: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (4)

Chỉ mới mấy giờ mà dài như cả một đời.

Hai chân Khang Kiếm nặng như nghìn cân, chậm rãi đi tới bên giường Bạch Nhạn.

Đôi mắt Bạch Nhạn còn chưa thích ứng được với ánh đèn, mắt chớp chớp, nhìn thấy trong mắt người trước mặt có tơ máu, bọng mắt thâm quầng, râu lún phún dưới quai hàm như cỏ mọc sau mưa.

Suốt một đêm, anh cũng không ngủ được, vừa phải an ủi hai bà mẹ, vừa phải lo lắng cho người vợ trên danh nghĩa.

Hai người cứ như vậy đối mặt nhìn nhau, vài giây trôi qua, đột nhiên họ không biết phải nói gì.

Khang Kiếm dường như bị bộ dạng của Bạch Nhạn làm cho hoảng sợ.

Từ khi kết hôn tới nay, cô luôn tươi cười hoạt bát, làm nũng, trêu chọc, rồi lại chế giễu nửa đùa nửa thật, cố ý ra vẻ lạnh lùng tức giận với anh, bất kể là dáng vẻ gì, nét mặt cô đều tươi sáng sống động, không giống một hồ nước tĩnh lặng như bây giờ, làm cho anh vừa đau lòng, vừa hối hận, lại vừa hoảng hốt.

“Không phải bệnh nặng gì cả, chỉ hơi viêm một chút thôi, truyền nước hai ngày là sẽ khá hơn.” Bạch Nhạn mở miệng nói chuyện trước, còn nở một nụ cười thản nhiên với anh.

“Nhất định phải nằm viện sao?” Khang Kiếm nhấc chăn lên. Anh nhớ rõ khi đi, cô chỉ đi dép lê, giờ dưới giường không có đôi dép nào, trong lòng anh lại thoáng rung động.

Đôi chân trắng nõn hơi dính bùn, dưới bàn chân có hai vết xước, còn lại đều không sao.

“Nằm viện có vẻ tốt hơn.” Bạch Nhạn nhắm mắt lại, cảm giác tâm tình của mình thật bình tĩnh, không buồn ngủ, cô chống người ngồi dậy, muốn nghiêm túc nói với Khang Kiếm mấy câu.

Hiện giờ, tất cả sự thật đều đã rõ ràng. Trong cuộc hôn nhân này, lãnh đạo Khang có mục đích, Bạch Mộ Mai có mục đích, một mình cô ra mặt giúp cả hai bên báo thù, trên người không mất một miếng thịt, không rơi một miếng da, còn bảo vệ bản thân được trong sạch, coi như cũng không có tổn thấy gì lớn.

Nên đến lúc hạ màn rồi.

Sau khi bức màn được hạ xuống, cô sẽ không liên quan tới lãnh đạo Khang, Bạch Mộ Mai nữa, trở về làm một y tá bé nhỏ, như vậy rất tốt.

“Có thể về nhà truyền nước không?” Khang Kiếm nhớ lần trước anh bị bệnh cũng không phải nằm viện. Bạch Nhạn ở trong bệnh viện, thoáng một cái đã như cách xa anh một vạn tám nghìn dặm, trong lòng anh rất hoảng hốt. Mấy tiếng qua, anh không dám nhớ lại mình đã trải qua như thế nào, trái tim giống như chiếc bánh bị rán trong dầu sôi, chỉ sợ ngay sau đó sẽ nhận được điện thoại, nói rằng ở một nơi nào đó phát hiện một thi thể nữ giới.

Nếu đó là sự thật, toàn bộ thế giới của anh sẽ tối đen như mực.

Trong một giây lại được nhìn thấy Bạch Nhạn, hốc mắt anh nóng lên, trái tim đập dồn dập, hai tay đan vào nhau, mười ngón siết chặt, nếu không, anh sẽ vươn tay ra ôm lấy bà xã vừa tìm lại được vào trong lòng, thì thầm nói: “Đã lâu không gặp, bà xã!”

Chỉ mới mấy giờ mà dài như cả một đời.

Bạch Nhạn không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn thật kỹ gương mặt của lãnh đạo Khang, con người tuấn tú cao quý như vậy, vì sao lại làm chuyện xấu xa, đáng khinh như thế? Còn lấy hôn nhân ra chơi đùa, thật là tốn quá nhiều công sức!

Anh và Bạch Mộ Mai thuộc cùng một loại người, không thể nhìn bề ngoài.

Khang Kiếm thấy Bạch Nhạn không nói gì, đau lòng cúi người, vươn tay vuốt nhẹ lên mặt Bạch Nhạn: “Bà xã, chúng ta về nhà nghỉ ngơi được không?”

“Không cần.” Bạch Nhạn quay đầu tránh khỏi anh.

“Không cần.” Cô cúi thấp xuống, không nhìn anh: “Lãnh đạo Khang, tôi không có việc gì, anh yên tâm. Tôi đã thuê được nhà rồi, truyền nước xong tôi sẽ chuyển tới đó ở. Hành lý của tôi phiền anh nhờ thư ký Giản đưa tới cho tôi. Thủ tục giữa hai chúng ta, nhờ anh bớt chút thời gian cùng tôi đến cục dân chính để giải quyết. Trong ngăn kéo bàn đọc sách có hai tấm ảnh của anh, lúc đó nhớ mang theo, thẻ tín dụng của anh cũng để ở đó. Chúng ta kết hôn chưa lâu, không có việc gì cần dùng đến tiền của tôi, tôi sẽ không chia đôi với anh, tất cả mọi thứ của anh cũng không cần phải chia cho tôi.”

Hiện giờ, đây là những lời mà Khang Kiếm sợ phải nghe thấy nhất, bàn tay vẫn nắm chặt không buông, cố gắng duy trì bình tĩnh: “Hiện giờ em phải chuyên tâm nghỉ ngơi, đừng suy nghĩ lung tung. Chuyện này chờ em khỏe lại rồi nói sau cũng chưa muộn.”

“Tôi không muốn chờ.” Giọng nói của Bạch Nhạn thờ ơ đến mức như đang nói về một chuyện không liên quan đến mình: “Tôi không có khuynh hướng chịu ngược đãi. Đến lúc này, chúng ta đâu còn cần thiết phải ở chung. Con cái không thể lựa chọn cha mẹ, những gì có thể bồi thường thay mẹ tôi, tôi đã bồi thường đủ cả, nhưng thời gian không thể quay ngược trở lại, thân thể mẹ anh không thể hồi phục bình thường, mẹ tôi cũng không thể lập tức biến thành thánh mẫu, dừng lại ở đây đi! Kéo nhau tới tòa án, anh không sợ trở thành đề tài cho câu chuyện phiếm lề đường, nhưng tôi thì sợ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của tôi, trực tiếp đi làm thủ tục vẫn tốt hơn.”

Khang Kiếm chậm rãi đứng dậy, kinh ngạc nhìn Bạch Nhạn, nhẹ nhàng nói: “Em thật sự không muốn nghe anh giải thích?”

“Không có gì phải giải thích.” Bạch Nhạn quay đầu nhìn bên ngoài: “Anh xem, trời đã sáng rồi, chuyện của ngày hôm qua đều đã trở thành quá khứ. Tôi cũng muốn giúp anh hoàn thành kế hoạch của anh, nhưng tôi là một người ích kỷ, chỉ muốn mình sống thật đơn giản, thật vui vẻ. Lãnh đạo Khang, tôi không hận anh.”

Khang Kiếm cắn môi: “Anh không có được sự bình tĩnh như của em, mặc kệ em nói thế nào, hiện giờ, anh không muốn nói về chuyện này.”

Anh đột nhiên túm lấy chăn trên giường cuộn tròn, gói Bạch Nhạn ở bên trong: “Chúng ta về nhà trước đã.”

“Tôi nói tôi không muốn.” Bạch Nhạn khàn giọng trừng mắt nhìn anh.

Anh nhắm mắt làm ngơ, bế cô ra ngoài.

Bạch Nhạn bực bội đến mức đấm vào vai anh, ngược lại anh lại càng ôm chặt hơn.

“Anh muốn làm gì?” Nghe thấy có tiếng động, Lãnh Phong giật mình chạy tới.

“Tôi mang cô ấy về nhà thay quần áo, nghỉ ngơi, trong bệnh viện người đến người đi không tiện.” Khang Kiếm nhướn mày, nhìn ra người đàn ông chắn trước mặt mình là người đã đưa Bạch Nhạn về nhà ngày hôm đó, còn đưa khăn tay, lau nước mắt cho cô, trong lòng anh không khỏi nổi lên đề phòng mãnh liệt, sắc mặt lập tức lạnh băng.

“Bệnh viện là nơi khám chữa bệnh, có chỗ nào không tiện. Bạch Nhạn còn đang bị bệnh, phiền anh đưa cô ấy về giường.”

Lãnh Phong trả lời không nhanh không chậm, không hề có ý nhân nhượng.

“Anh là ai?” Khang Kiếm nhìn người đàn ông không mặc áo blouse này.

“Tôi là bác sĩ Lãnh Phong.”

“Anh ở khoa nào?”

“Cứu người không hỏi khoa!”

Khang Kiếm lạnh lùng cười: “Nếu bác sĩ Lãnh không tiện nói, vậy tôi đành gọi điện cho viện trưởng của các anh. Ít nhất sau này tôi cũng biết phải tới đâu để cảm ơn bác sĩ Lãnh đã quan tâm tới vợ tôi như vậy!”

Lãnh Phong nghênh đón giọng nói mỉa mai của anh: “Đây là việc tôi phải làm, không cần nói cảm ơn.”

“Sao có thể không nói cảm ơn? Tuy vợ tôi là đồng nghiệp của anh, nhưng hiện giờ cũng là một bệnh nhân. Muộn như vậy còn làm phiền anh chăm sóc, tôi rất áy náy trong lòng. Tôi… Bạch Nhạn, em sao vậy?”

Khang Kiếm cúi đầu nhìn Bạch Nhạn, cô vừa mới kéo góc áo của anh.

“Tôi… đi theo anh.”

Sáng sớm, giọng nói của Khang Kiếm và Lãnh Phong vô cùng vang dội trong hành lang, khiến cho mấy người nhà bệnh nhân đã nhìn về phía này đầy hiếu kỳ, những y tá trực ban đứng ở cách đó không xa, nhỏ giọng bàn luận.

Nếu cứ tiếp tục thế này, một khi cô ly hôn, nhất định sẽ có người liên hệ với chuyện này. Cô không thể làm hỏng thanh danh của bác sĩ Lãnh.

Chỉ là bất đắc dĩ đi theo anh, chứ không phải về nhà.

“Hôm nay cô còn phải uống thuốc, truyền nước.” Vẻ mặt Lãnh Phong uy nghiêm như phủ một màn sương lạnh.

“Chiều tôi lại đến, giúp tôi nói với Minh Thiên một tiếng, bảo rằng tôi sẽ gọi cho anh ấy!” Bạch Nhạn lưu luyến nhìn xung quanh, Minh Thiên đã đi đâu rồi?

“Cậu ấy đi toilet.” Lãnh Phong thở dài, trong lòng phiền muộn, lại muốn hút thuốc.

Minh Thiên là ai? Phòng tuyến trong lòng Khang Kiếm lại càng dâng cao.

Bạch Nhạn vâng một tiếng, bất đắc dĩ gật đầu, để kệ Khang Kiếm bế ra ngoài. Thật ra cô muốn tự mình đi, nhưng không có giày.

Hình ảnh như vậy ở trong mắt người khác dường như thật thắm thiết.

Bạch Nhạn cười mỉa mai.

Hai người gặp bác sĩ và y tá giao ban sớm trên đường ra ngoài. Liễu Tinh cũng ở trong đó. Bạch Nhạn nhìn thấy ánh mắt của cô, trong nháy mắt, Bạch Nhạn lập tức quay đi.

Liễu Tinh nhìn theo bóng dáng Bạch Nhạn cho đến khi Khang Kiếm mở cửa xem, trái tim nhói đau.

“Tiểu Nhạn đâu?” Thương Minh Thiên nhìn cái giường trống rỗng, ngây người hỏi.

“Bị chồng cô ấy đưa về nhà rồi.” Lãnh Phong đột nhiên ném mẩu thuốc trong tay xuống, nhấc chân bực bội đạp một cái: “Ngày hôm qua nhất định đã có chuyện gì đó, tên quan nhị đại kia sợ Bạch Nhạn nói ra mới vội vàng bịt miệng cô ấy, kiên quyết đưa đi mặc kệ bệnh của cô ấy.”

“Vậy sao cậu không ngăn cản?” Thương Minh Thiên vội kêu lên.

Lãnh Phong nhướn mày: “Em gái nhà bên của cậu tự mình muốn đi với hắn ta, tớ có cách nào? Minh Thiên, tớ nói thật cho cậu biết, em gái nhà bên của cậu đã gả cho một tên cặn bã. Tên kia trước khi lấy Bạch Nhạn đã chân đạp hai thuyền, sau khi kết hôn cũng làm cho Bạch Nhạn đau khổ. Bạch Nhạn đã thuê nhà riêng, đang chuẩn bị làm thủ tục ly hôn với hắn.”

Thương Minh Thiên thẫn thờ ngồi xuống giường, vuốt tấm đệm còn lưu lại hơi ấm cơ thể Bạch Nhạn, nặng nề nhắm mắt lại: “Cho tớ… điếu thuốc!”

Khang Kiếm xin nghỉ ở nhà một ngày để chăm sóc Bạch Nhạn, anh chạy lên chạy xuống lầu mấy lần, đầu tiên là vặn một bồn nước tắm để cho Bạch Nhạn tắm rửa, sau đó pha một cốc trà bưởi mật ong, nấu một ít cháo.

Lý Tâm Hà và dì Ngô liếc mắt nhìn nhau, hiếm khi nào lại không lên tiếng chỉ trích hành động của Khang Kiếm. Hai người cũng sợ Bạch Nhạn xảy ra chuyện, vậy thì gay go to. Nhưng Lý Tâm Hà nghiêm túc nghĩ, đã đến bước này, không thể giữ Bạch Nhạn được nữa, bà đồng ý để hai người ly hôn.

Truyền nước xong, nhiệt độ trên người Bạch Nhạn đã gần như giảm xuống mức bình thường, nhưng toàn thân vẫn chưa có sức. Một người dù có kiên cường thì vẫn có thể sinh bệnh bất cứ lúc nào. Trước mặt bệnh tật, con người chỉ bé nhỏ như một con kiến, muốn thể hiện cũng không được.

Bạch Nhạn tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng như một quả cà chua, thở hổn hển đến mức không đứng vững được, cô chống tường, cố gắng đi tới bên giường rồi lập tức ngã xuống.

Khang Kiếm dùng khăn bông lau tóc cho cô, cô lắc đầu, bảo anh đi nghỉ ngơi.

“Anh phải nhìn thấy em mới yên tâm.” Khang Kiếm giúp cô kéo chăn.

“Anh ở trước mắt tôi, tôi rất khó chịu.” Đôi mày thanh tú của Bạch Nhạn nhíu chặt, cô nghiêng người, mệt mỏi không nói nữa, khoát tay, nhắm mắt lại.

Khang Kiếm kéo rèm cửa sổ, rồi chỉ yên lặng ngồi cạnh giường, không nhúc nhích, thỉnh thoảng lại sờ lên trán Bạch Nhạn xem có nóng hay không.

Bạch Nhạn vừa mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, chợt nghe tiếng chuông cửa vang lên.

“Cô là ai?” Dì Ngô mở cửa, nhìn cô gái cầm một cái túi giấy và một một chiếc cặp lồng bên ngoài.

“Tôi là bạn của Bạch Nhạn.”

“Cô ta ngủ rồi.” Dì Ngô chặn ở cửa, nghiêng mặt, không muốn để người ta nhìn thấy.

“Ngủ thì tôi sẽ gọi cô ấy tỉnh.” Cô gái trợn trừng mắt.

“Không được, cô có việc gì thì gọi điện thoại cho cô ta sau, đây là nhà của Khang Kiếm.”

Cô gái tặc lưỡi, liếc nhìn dì Ngô: “Là nhà của Khang Kiếm sao, tôi còn tưởng là trại giam chứ! Cho dù có là trại giam, theo pháp luật cũng cho phép vào thăm, đúng không?”

Cô gái dùng sức một chút đẩy dì Ngô sang bên cạnh, nhìn thấy Lý Tâm Hà nghiêm mặt đẩy xe lăn lại đây, cô giật mình, nhấc chân lập tức định đi lên lầu.

“Này, cô chưa đổi giày.” Dì Ngô giậm chân kêu to.

Cô gái chỉ sải bước đi không quay đầu lại.

Khang Kiếm từ trong phòng ngủ đi ra: “Y tá Liễu?”

“Là tôi.” Người tới đúng là Liễu Tinh: “Tôi muốn gặp Bạch Nhạn.” Vẻ mặt cô nghiêm nghị, không cho phép từ chối.

“Cô ấy vừa ngủ.”

“Tôi tỉnh rồi.” Bạch Nhạn khàn giọng hô, giọng mũi nghẹn đặc, Liễu Tinh nghe mà đau xót trong lòng.

Khang Kiếm nhíu mày, giúp Liễu Tinh mở cửa, không đi vào mà xoay người xuống lầu.

Liễu Tinh nhìn Bạch Nhạn, Bạch Nhạn nhìn Liễu Tinh, hai người đều mếu máo, đôi mắt ngập nước.

Đây liệu có phải cơ hội mà Lãnh Phong nói? Bạch Nhạn không khỏi cảm ơn trận cảm này.

“Nhạn, thật ra cậu sống cũng không vui vẻ, đúng không?” Liễu Tinh nghẹn ngào đánh Bạch Nhạn một cái, sau đó ôm lấy Bạch Nhạn, nước mắt tuôn rơi.

“Không chỉ không vui vẻ, mà còn không có được sự kiên cường của cậu, cậu xem, chưa gì đã bị bệnh. Nhưng cậu chịu nói chuyện với tớ, tớ cũng tình nguyện.” Bạch Nhạn không ngừng rơi nước mắt.

“Cậu thật sự là đồ đại ngốc, không phải tớ không chịu nói chuyện với cậu, mà là tớ không có mặt mũi nào để nói chuyện với cậu. Bạn bè nhiều năm như thế, làm sao tớ có thể nói ra những lời như vậy với cậu! Tớ cũng không kiên cường, đến giờ tớ còn thường xuyên chạy tới trường nhìn trộm bọn họ, bọn họ tay trong tay, nói nói cười cười, tớ một mình khóc thầm…”

“Đừng khóc, không nên khóc vì loại người này.” Bạch Nhạn đau lòng lau nước mắt cho Liễu Tinh: “Những ngày hối hận của hắn còn ở phía sau, lúc đó chúng ta sẽ xem bọn họ khóc. Sau này phải tìm một người đàn ông tốt hơn hắn gấp trăm lần, sinh ra một đứa bé đẹp như một đóa hoa, sau đó mang đứa bé tới cho hắn xem, bảo đứa bé gọi hắn là chú, cho hắn buồn nôn đến chết.”

“Gã đàn ông kia ở đâu ra vậy? Mua ở trên đường sao?” Liễu Tinh mất tinh thần thở dài, chỉ sợ đi qua khỏi quán trọ Lý Trạch Hạo này sẽ không gặp được thôn Lý Trạch Hạo khác. Mười bốn năm ở bên nhau, anh ở trong mắt cô từ lâu đã là tốt nhất.

“Không cần mua, đến trước cửa nhà chồng tương lai của cậu đứng đợi là được.” Bạch Nhạn nháy mắt.

Liễu Tinh nín khóc bật cười, mở túi giấy và chiếc cặp lồng cô mang đến ra: “Đây là canh rau cần cá trích, trị viêm phổi là tốt nhất, đây là lê, thanh cổ họng, đều là thứ tớ tốn tiền mua, cậu nhất định phải ăn hết sạch.”

Bạch Nhạn rưng rưng gật đầu: “Ngay cả xương cá tớ nhất định sẽ ăn sạch.”

“Cái đó thì miễn đi. Nhạn, sáng sớm nhìn thấy cậu trong bệnh viện, không biết vì sao, trái tim tớ đau như bị ai bóp chặt. Tớ muốn đến thăm cậu nên làm chuyện gì cũng không xong. À, bác sĩ Lãnh còn bảo tớ chuyển lời, hỏi cậu khi nào thì tới bệnh viện truyền dịch?”

“Hiện giờ tớ không còn chút sức lực nào, tớ muốn ngủ một lát, khoảng bốn giờ chiều sẽ đến.”

“Vậy được, giờ cậu ngủ đi! Bốn giờ chiều tớ tới phòng khám chờ cậu. Tớ có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu, chờ cậu khỏe lại rồi tính.”

“Tớ cũng vậy.” Bạch Nhạn chớp mắt với cô.

Liễu Tinh xuống lầu, Lý Tâm Hà và dì Ngô buồn bực trừng mắt nhìn cô, cô ngẩng cao đầu, bình tĩnh thản nhiên đi ra cửa.

Khang Kiếm giúp cô mở cửa, tiễn cô xuống dưới lầu.

Liễu Tinh nói tạm biệt, Khang Kiếm vẫn đi theo từng bước. Bất giác, hai người đi tới cổng tiểu khu, Liễu Tinh bị loại nhiệt tinh thái quá này khiến cho trong lòng căng thẳng. Cô quay đầu lại, cố gắng ra vẻ nhã nhặn nói: “Lãnh đạo Khang, xin anh dừng bước.”

Khang Kiếm ngẩng đầu, khẩn thiết nhìn Liễu Tinh: “Y tá Liễu, có chút việc tôi muốn nhờ cô.”

~ Hết chương 54 ~

Advertisements

52 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 54

  1. lần nào đọc truyện cũng có cảm giác xúc động khó kiềm chế được
    đọc xong thì tâm sự ngổn ngang, vui có, buồn có, cả mâu thuẫn nữa

      1. Tạm thời chưa có cảm giác yêu anh kiếm của ss *chớp chớp* nhưng có vài chương anh kiếm làm ng ta muốn giết ng *mài dao*

  2. thank ban….truyen ni hay that do ..cang ngay cang hay..sao moi nguoi ko ai ua anh kiem vay?the ma minh lai ket a ni moi la chu…mong truyen tung ngay ah

  3. Chờ mãi, chờ mãi…mới có chương mới :(((
    Mình vẫn ủng hộ anh KK mặc dù đang thắc mắc tiêu đề truyện là Hoa hồng giấy nên có khi nào chị BN có HE có anh Minh Thiên không…Nếu vậy thì k dám đọc tiếp đâu TT____TT

    1. Bạn yên tâm đi. Kiểu gì cũng HE vs anh kiếm thôi. Nếu k sẽ có ng thay a kiếm đòi lại công bằng ;)) cái ng mà ai cũng b’ là ai đấy *chỉ chỉ*

  4. cả ngày nay sao mình mở blog của cậu cứ bị khoá hoài vậy. Mình rất hiít hoảng , may mà cuổi cùng tối nay cứ thử lại mở được. Không biết vì sao thế nhỉ. nếu bị khoá thì mình làm thế nào? cho mình biết với.

    1. Ừ, mình đóng mà quên mở, yên tâm blog của mình sẽ không khóa, nếu có khóa cũng chỉ vì 1 việc nào đó, trong cùng lắm là 1 ngày thôi, nên đợi 1 lúc sau là lại vào được nhé

    1. tình yêu ơi, kiếm kiếm của chúng ta rất thật lòng đấy. giống như ở trong personal taste ý. mục đích lúc đầu thực sự không tốt đẹp nhưng lại có HE đấy

  5. anh khang kiếm thật là chu đáo wá mà . mai sau mình tìm chồng cũng phải tìm người như thế mới được . mắt nhìn người của mình tốt thật !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! sâu ơi, i nhớp ziu sầu mắt

      1. Nhưng hắn lại là nhân vật chính ss ạ…
        Dù có ghét cũng không nên thổ lộ thành lời nhá.
        Không thì bà Sâu già cho bọn mình hết truyện đọc luôn :)

  6. lang thang trên mạng tìm truyện đọc, và mình đã tìm ra blog truyện của bạn.
    mình rất thích truyện bạn dịch, nó rất hay và mượt mà, vì mình một chữ bẻ đôi tiếng trung cũng không biết nên ngày nào cũng vào mạng hóng truyện của bạn.
    Cố lên nhé, mình luôn ủng hộ bạn dịch truyện.

  7. Hờ hờ. Hwa tá hoả hết cả lên, may ma hnay vào được rồi. Người đẹp ơi mong cho nàng luôn luôn hớn hở để . . .chuyển ngữ cho mọi người đọc nhé. Nhất là mấy cái đoạn ngược Kiếm kaka ấy hà hà *cười rung rốn*

Đã đóng bình luận.