[Ngâm vịnh phong ca] Đệ lục thập thất chương (18+)


Ngâm vịnh phong ca

Tác giả: Mạch Thượng Lê Hoa

~*~

Đệ lục thập thất chương

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

nàng đã giúp Tiêu Lăng Thiên mở một cánh cửa, để hắn nhìn thấy một thế giới bên ngoài thù hận. Nàng làm cho hắn bắt đầu biết yêu, bắt đầu biết quý trọng, bắt đầu biết sợ hãi, bắt đầu giống như một con người có tình cảm thật sự, bắt đầu có kỳ vọng vào cuộc sống của mình

[Bài viết có những đoạn nhạy cảm, yêu cầu để ý rating trước khi xem]

Bầu trời đêm thu lạnh lẽo, vầng trăng khuyết mảnh dẻ như lông mày mĩ nhân cũng bị mây mù và sương đêm che phủ, chỉ có thể nhìn thấy một đường viền mờ ảo. Tầng mây thật dày che khuất những chấm sáng nhỏ trên trời, gió núi khắc nghiệt, đèn lồng màu cam treo dưới mái hiên đung đưa trong gió, làm tăng thêm cái lạnh cuối thu.

Dạ Nguyệt Sắc bình thản dựa vào lòng Tiêu Lăng Thiên. Đau đớn đã biến mất nhưng vị máu ngai ngái dường như vẫn còn trong miệng, từng giọt nhè nhẹ thâm nhập lục phủ ngũ tạng của nàng. Nàng yên lặng lắng nghe tiếng gió núi như những tiếng nức nở ngoài cửa sổ, đêm đã khuya mà nàng không cách nào ngủ được.

Nàng không thể giải thích ý nghĩa của cảnh tượng đã nhìn thấy trong mơ, có lẽ nó thể hiện sự bất an thật sâu trong nội tâm nàng. Mặc dù không cách nào biết được nguyên nhân gì khiến nàng đi tới thời không này, chiếm lấy thân thể này, nàng vẫn nước chảy bèo trôi, thích ứng với hoàn cảnh, sống qua ngày. Nhưng sâu trong lòng, càng lệ thuộc vào những người trong thế giới này, nàng càng sợ hãi sẽ có một ngày nàng đột nhiên biến mất giống như khi đã đến. Nàng đã không còn là làn gió tự do, vô lo vô nghĩ nữa, không biết từ lúc nào nàng đã bị sợi xích tình cảm trói chặt, khóa vào người bên cạnh, bắt đầu sợ phải rời đi.

Nhưng rốt cuộc đây vẫn là thân thể người khác, nỗi bất an “cưu chiếm thước sào*” vẫn luôn tồn tại trong đáy lòng. Nàng vẫn không biết thật ra Dạ Nguyệt Sắc đã xảy ra chuyện gì, tại sao linh hồn đột nhiên lại bị kéo ra. Trước kia nàng vẫn cho rằng Dạ Nguyệt Sắc đã chết, nhưng nếu không phải thì sao? Nếu một ngày nào đó Dạ Nguyệt Sắc trở về thì sao? Nàng có năng lực gì để ngăn cản nàng ta, chiến thắng nàng ta, sau đó vĩnh viễn ở lại bên cạnh người đó?

* Cưu chiếm thước sào: Chim cu gáy chiếm tổ chim gáy. Chim cu gáy rất vụng về, không biết làm tổ, nên thường chiếm tổ chim khách để đẻ trứng, nhờ chim khách ấp hộ.

Tiêu Lăng Thiên nhắm mắt giả vờ ngủ say, nhưng trong lòng vẫn rất tỉnh táo. Dạ Nguyệt Sắc ở bên cạnh hắn tuy nằm yên không nhúc nhích, nhưng hơi thở hỗn loạn lại bại lộ nội tâm bất an của nàng. Hắn biết nàng đang lo lắng điều gì, nhưng hắn không cách nào hóa giải, bởi vì sâu trong tim, hắn còn bất an và sợ hãi hơn nàng.

Bắt đầu từ khi nào mà cô gái đang ở trong lòng này lại trở nên quan trọng, không thể thay thế như vậy. Nàng luôn cho rằng bản thân chưa từng làm được gì, nhưng nàng không biết, nàng đã giúp Tiêu Lăng Thiên mở một cánh cửa, để hắn nhìn thấy một thế giới bên ngoài thù hận. Nàng làm cho hắn bắt đầu biết yêu, bắt đầu biết quý trọng, bắt đầu biết sợ hãi, bắt đầu giống như một con người có tình cảm thật sự, bắt đầu có kỳ vọng vào cuộc sống của mình.

“Sao vậy? Không ngủ được à?” Không có cách nào làm ngơ với sự bất an của nàng, cuối cùng hắn cũng mở miệng.

“Không có gì, chỉ là có một số chuyện trước giờ không nghĩ tới, nhưng giờ phải nghĩ lại cẩn thận xem sao.”

“Chuyện gì?” Tiêu Lăng Thiên vô thức vuốt ve tấm lưng trần của nàng, hạ xuống từng nụ hôn trên vành tai nàng.

“Thật ra ta nên hỏi từ lâu, chủ nhân trước kia của thân thể này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao thân thể lại đột nhiên bị ta chiếm giữ? Phải có lý do gì chứ.”

Bàn tay Tiêu Lăng Thiên hơi ngừng lại một chút, cặp lông mày đẹp đẽ thoáng nhíu lại, đôi mắt sáng ngời trong bóng đêm sâu thẳm.

“Chuyện này quả thật rất kỳ quái. Từ khi nàng ta sinh ra cho tới ngày đó vẫn luôn được ta quan sát kỹ càng, nàng cũng biết, tính mạng hai chúng ta tương quan, vì vậy ta tuyệt đối không để nàng ta chết. Chỉ là, trong năm mà nàng tới, vô tình nàng ta phát hiện một vách ngầm trên long sàng của tiên đế, trong đó đại khái viết về những gút mắc của Dạ thị và Tiêu thị. Từ đó về sau, nàng ta luôn vô cùng e ngại ta, hơn nữa bắt đầu ngất xỉu mà không vì lý do gì. Ta cũng đã từng cho người kiểm tra, nhưng hoàn toàn không tìm được nguyên nhân, tình huống đó kéo dài cho tới khi nàng tới đây, ta nghĩ có lẽ nàng ta đã chết trong một lần ngất xỉu.

“Có lẽ đã chết, hoặc chỉ là tự giấu mình đi.” Dạ Nguyệt Sắc ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt khó hiểu của Tiêu Lăng Thiên: “Ở chỗ chúng ta có một nhóm người, bọn họ đặc biệt nghiên cứu về suy nghĩ của con người, chúng ra gọi bọn họ là bác sĩ tâm lý. Bọn họ cho rằng, dưới một tình huống nào đó khiến người ta đặc biệt sợ hãi, người ta sẽ muốn trốn tránh từ trong tiềm thức, cũng chính là khiến cho tâm hồn mình ngủ say, trốn tránh chuyện khiến cho người ta sợ hãi. Làm sao có thể chết đi không vì bất cứ lý do gì được? Bản thân ta cho rằng khả năng nàng ta đã ngủ say thì đúng hơn. Nhưng nếu nàng ta chỉ ngủ say…”

Dạ Nguyệt Sắc dừng lại không nói nữa, không khí đột nhiên vô cùng nặng nề. Một tia chớp nhoáng lên xé rách trời đêm, chiếu vào trong phòng một tia sáng trắng lóa, dưới ánh sáng chớp lên, sắc mặt Tiêu Lăng Thiên tái nhợt, gương mặt tuấn tú đặc biệt lạnh lùng.

Tiếng sấm ù ù theo tới, mưa xối xả đổ xuống. Không khí áp lực phiền muộn dần dần tan ra, cơn gió mát lạnh nhè nhẹ thấm vào.

“Vậy hãy để nàng ta vĩnh viễn đừng tỉnh lại.” Bàn tay to của Tiêu Lăng Thiên cầm lấy bàn tay non mềm của Dạ Nguyệt Sắc bên trong tấm áo ngủ bằng gấm, tay của hắn ấm áp và mạnh mẽ: “Chỉ cần nàng kiên cường hơn nàng ta là có thể vĩnh viễn ngăn cản nàng ta, bất kể thế nào nàng đều phải nhớ kỹ chuyện này, hơn nữa nhất định phải làm được.”

Những lời này đối với Dạ Nguyệt Sắc chân chính thì thật tàn nhẫn, nhưng Dạ Nguyệt Sắc hiện tại đã hạ quyết tâm phải tàn nhẫn như vậy. Cho dù đây không phải thân thể của nàng, nàng vẫn quyết định phải chiếm lấy. Là ích kỷ, nhưng dù bị trời phạt nàng vẫn sẽ lựa chọn như vậy.

“Thân thể này dường như có chút không ổn. Chàng xác định sư phụ của Lâm Vãn Y có thể giúp được chúng ta?” Trong tiếng mưa rơi xào xạc, Dạ Nguyệt Sắc nhích người vùi sâu vào trong lòng Tiêu Lăng Thiên.

“Thật ta trước đây ta đã tìm sư phụ của hắn từ rất lâu rồi.” Tiêu lăng Thiên kéo cao chăn cho Dạ Nguyệt Sắc, che đi đầu vai mảnh mai của nàng: “Tộc Tiêu thị vẫn luôn muốn hoàn toàn hóa giải cổ độc, vì vậy đã điều tra lai lịch của thiên địa cổ năm đó. Chỉ là, nguồn gốc của loại cổ mà Thánh Văn đế đã dùng hết sức bí ẩn, ngoại trừ xuất xứ từ Nam Cương, những đầu mối khác không thể tiếp tục truy lần. Cho tới những năm gần đây, ta nghe nói có một chiếc hộp, đó là một chiếc hộp nhỏ rất nhỏ hình tròn, rõ ràng là được khắc ra từ một khối ngọc, là loại ngọc tự nhiên nhờ nóng lạnh mà tạo thành đồ án Thái cực. Căn cứ vào ghi chép của tổ tiên, đây chính là chiếc hộp ban đầu dùng để trấn giữ thiên địa cổ, sau khi thiên địa cổ được dâng vào cung, chiếc hộp này đã bị những thầy tế Nam Cương mang đi. Vì vậy, ta bắt đầu điều tra lai lịch của chiếc hộp này, hy vọng có thể tìm được xuất xứ của thiên địa cổ, sau đó hoàn toàn phá giải trói buộc.”

“Vậy sư phụ của Lâm Vãn Y thì sao?”

“Điều tra một thời gian, cuối cùng ta cũng tìm ra chiếc hộp này đang ở trong tay sư phụ Lâm Vãn Y, người của núi Phượng Minh, nhưng người núi Phượng Minh hành tung phiêu dạt, quanh năm dạo chơi nơi núi rừng, rất khó tìm được ông ta, vì vậy ta đành phái thuộc hạ tới chờ ở rất nhiều nơi. Nàng còn nhớ lễ tế Phong Thần năm ngoái không?”

Dạ Nguyệt Sắc gật đầu, một ngày đặc biệt như vậy, rất nhiều chuyện bắt đầu từ ngày hôm đó, làm sao nàng có thể quên được.

“Ngày đó không phải ta đã rời đi một lúc sao, vì chuyện này mà nàng còn khóc đấy thôi.” Tiêu Lăng Thiên khẽ nở nụ cười, giống như lại nhìn thấy cô bé đứng khóc trước miếu Phong Thần.

“Thật ra khi đó ta nhận được thông báo của Ti Thủy, khi nàng ta đang giám thị Trầm Phục Nghiêm đã vô tình nghe được gã sai vặt Tiểu Cát của Lâm Vãn Y nhắc tới chuyện Lâm Vãn Y và người của núi Phượng Minh có chút quan hệ, ta cũng phái người điều tra về Lâm Vãn Y. Thật ra hơn một năm nay, bên cạnh hắn vẫn có người của ta, cho tới khi nàng đồng hành cùng hắn mới rút lui.”

“Lễ tế Phong Thần năm ngoái sao?” Dạ Nguyệt Sắc cũng nhớ lại: “Thật là duyên phận kỳ diệu, thời điểm chàng rời đi nghe tin tức của hắn cũng là lúc ta quen biết hắn. Không ngờ sau này lại liên quan tới nhau nhiều như vậy, bây giờ còn phải dựa vào sự trợ giúp của sư phụ hắn.”

Vừa dứt lời, thân thể nàng đã bị đặt gọn gàng dưới thân hình mạnh mẽ của Tiêu Lăng Thiên. Hắn hơi nâng nửa người trên lên, nhìn chăm chú vào nàng trong đêm tối, tóc dài rủ xuống mặt nàng, vẻ mặt dường như đang cười.

“Duyên phận kỳ diệu?”  Ngón tay tà ác của hắn từ eo nhỏ của nàng vòng vòng lên trên, mang theo từng luồng cảm giác tê dại, cuối cùng dừng trên đầu ngực xinh xắn của nàng, nhẹ nhàng trêu chọc, dấy lên từng ngọn lửa thỏa mãn.

“Là duyên phận kỳ diệu thế nào?” Ngón tay hắn khẽ dùng sức kẹp lấy, hài lòng nghe được tiếng rên rỉ không khống chế được mà tràn ra ngoài khóe môi của nàng.

Hắn biết tâm ý của hắn trước giờ luôn kiên định, nhưng chỉ cần là nam nhân sẽ không cảm thấy thoải mái khi một nam nhân khác mơ ước người con gái trong lòng mình. Hắn chưa bao giờ biểu hiện ra, nhưng bản thân hắn lại rất rõ ràng, hắn cảm thấy vô cùng không vui về chuyện Lâm Vãn Y đồng hành cùng Dạ Nguyệt Sắc.

Vậy mà hiện tại nàng lại dám nói trước mặt hắn rằng hai người bọn họ có duyên phận, lại còn là duyên phận kỳ diệu? Đây chính là tự nàng gây nên, không trách hắn được.

Dạ Nguyệt Sắc không còn là cô bé không hiểu chuyện gì, mặc dù thân thể non nớt của nàng còn chưa phát triển hoàn toàn, nhưng đã bị Tiêu Lăng Thiên dạy cho biết được cảm giác mất hồn. Tiêu Lăng Thiên châm lên những ngọn lửa không thể trốn tránh được trên người nàng, khi hắn dùng sức kẹp chặt, cuối cùng nàng cũng không nhịn được mà rên rỉ một tiếng.

Theo từng tia sáng màu tím chớp lên, Tiêu Lăng Thiên thưởng thức cô gái đang thở dốc ở bên dưới. Từ chiếc cổ thon dài tới bộ ngực sữa trắng nõn mềm mại, đến vòng eo mảnh khảnh mềm dẻo, không nơi nào không có những điểm hồng, đó là kết quả do hắn đã muốn nàng hai canh giờ chiều nay.

Hắn vô cùng yêu dáng vẻ thẹn thùng của nàng, hắn thích nhất nhìn thấy nàng bởi vì vui vẻ mà thất thần nhưng lại cố gắng khống chế vẻ mặt của nàng. Khi nàng dùng giọng nói mềm mại gọi tên hắn, hắn lập tức có cảm giác muốn tan chảy trong thân thể nàng, hoàn toàn mất đi bản thân.

Thân thể này rõ ràng không hoàn mỹ, thậm chí còn rất non nớt, lại có thể mang lại cho hắn vui thích tuyệt vời, ngoại trừ thân thể, ngay cả tâm hồn cũng hòa hợp không một kẽ hở. Những nữ nhân trước đây hắn từng chiếm hữu không ai không phải tuyệt sắc nhân gian, nhưng khi ở trên người các nàng thỏa mãn dục vọng, hắn luôn tỉnh táo, thong dong. Chỉ có một mình nàng, chỉ có thân thể vô cùng non nớt của nàng là có thể khiến hắn rơi vào sự chìm đắm điên cuồng, cảm nhận được sự vui sướng cao nhất, thậm chí quên mất bản thân đang ở chỗ nào.

Cúi đầu ngậm lấy đầu ngực nàng liếm cắn, một tay khác trượt theo đường eo cong tiến tới u cốc của nàng. Cảm giác được sự ướt át của nàng, hắn bắt đầu đưa ngón tay vào chuyển động. Hắn ác ý xoay tròn khiêu khích, nhìn nàng run rẩy vì động tác của hắn.

Dạ Nguyệt Sắc thở dốc, cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình. Nhưng Tiêu Lăng Thiên không chịu bỏ qua cho nàng, ngón tay và đầu lưỡi cùng nhau trêu chọc nàng, khiến nàng không khống chế được những tiếng rên rỉ đang đua nhau thoát ra.

Tiếng kêu của nàng mềm mại, tinh tế, giống như móng vuốt của con mèo nhỏ gãi lên trái tim Tiêu Lăng Thiên. Rốt cuộc hắn không kìm nén được nữa, rút ngón tay ra, nâng phân thân đã lớn tới mức đau đớn của mình, để ở cửa vào u cốc.

“Tiểu yêu tinh!” Hắn than nhẹ kèm theo tiếng thở dài, Tiêu Lăng Thiên nhẹ nhàng tiến vào nàng. Khác với sự chiếm hữu như cuồng phong lúc xế chiều, lần này động tác của hắn chậm rãi mà dịu dàng, rồi lại mạnh mẽ va chạm từng nơi mẫn cảm nhất trong cơ thể nàng, dẫn nàng bước từng bước lên vùng đất vui thích.

Còn chưa đủ! Gương mặt Dạ Nguyệt Sắc ửng hồng, bởi vì tình dục mà ánh mắt lộ nét quyến rũ. Bàn tay nắm thật chặt cánh tay cường tráng của Tiêu Lăng Thiên, hơi thở ngày càng gấp gáp.

Một đôi mắt long lanh ánh nước nhìn Tiêu Lăng Thiên, mang theo ý cầu xin vô cùng rõ ràng, Dạ Nguyệt Sắc sắp bị hành hạ đến phát điên rồi.

“Muốn?” Tiêu Lăng Thiên nhếch miệng cười xấu xa, dứt khoát dừng động tác lại. Vỗ cái mông nhỏ của Dạ Nguyệt Sắc, trên gương mặt tuyệt mỹ của Tiêu Lăng Thiên thấm ra một tầng mồ hôi hột thật dày.

“Muốn thì tự mình động một chút thử xem.”

~ Hết chương 67 ~

Advertisements

27 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ lục thập thất chương (18+)

  1. sặc máu với câu cuối của Thiên ca =)) tình hình thế này thì chap sau vẫn H nữa hả =))
    khi yêu ai cũng vậy cả, càng yêu nhiều thì càng chiếm hữu nhiều, càng ghen nhiều =)) Thiên ca lại là superman nên càng phải hơn ng thường

  2. lúc chiều vào blog nhà Sâu thấy khóa,toát mồ hôi, chỉ lo Sâu đóng của nhà 1 time thì buồn. Đề nghị bạn Sâu đừng hành hạ trái tim già cỗi của tôi nữa, hic

  3. thanks Sâu
    Anh Thiên quả ko hổ là thần tượng thứ hai của e.Xin lỗi anh Thiên nha vì anh chỉ đứng thứ hai vì ty của em đối với HDT là bất diệt

  4. Hom qua em Sau khoa blog lam chi so qua ! Hum nay thay blog duoc mo lai va dep hon xua nua, gio thi vui rui, lai co chap moi de doc, thanks Sau nhieu nha !

  5. :)):)) nàng Sâu được khen nhiu wa cẩn thận bay lên cao wa xuống ko đc…nhà nhà ngóng truyện gãy cổ cho xem thanks nàng

  6. Bạn Sâu yêu quý, lâu lâu mới lại comment một lần :”> Tình hình là đọc mới phát hiện ra một lỗi nhỏ tin hin Trầm Phục Nghiêm –> phải là Thẩm Phục Nghiêm chứ nhỉ :”>. Bạn thử tra lại chữ 沉 xem :”>. Lần trước schan có nói bên mình dùng chữ Thẩm là họ không dùng chữ Trầm 8->

    Thanks nhé :X

      1. Ý là trong tiếng Trung mà chuyển sang tiếng Việt thì chữ trên kia kìa nó có 2 cách truyện là Trầm và Thẩm. Nhưng họ bên Trung thì chỉ có họ Thẩm mà không có họ Trầm ;). Ý mình là thế
        như ngày trước mọi người hay nhầm là Trầm Thương My, thực ra là Thẩm Thương My ý :”>

      2. Không sao không sao :)), lỗi nhỏ tin hin ý mà, mình thích truyện này lắm, hôm nay đọc mới nhớ ra

        Ôi đời, nhảy ra nhảy vào hố này bao nhiêu lần mà không thoát được :”>

Đã đóng bình luận.