Hoa hồng giấy_Chương 55


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 55: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (5)

...một khi người ta đã phạm sai lầm sẽ không thể đơn giản dùng một câu “xin lỗi” luôn ở trên môi là có thể khiến mọi thứ quay trở lại.

Liễu Tinh dừng bước lau mồ hôi trên trán, dùng đầu gối để nghĩ cũng biết Khang Kiếm muốn nói gì, cô lạnh lùng cười, một chút lễ phép giả vờ bị cái nóng giữa trưa làm cho hoàn toàn bốc hơi.

“Lãnh đạo Khang, anh không mở miệng thì tôi sẽ giả bộ quên mất anh và Y Đồng Đồng từng có quan hệ. Nhạn là cô gái tốt, con bé vô tội, con bé không hề biết khi theo đuổi nó, anh đã chân đạp hai thuyền. Tôi còn ngu ngốc trút hết giận lên người con bé, khi đó trong lòng con bé chắc chắn cũng khổ sở không kém gì tôi. Tuy Y Đồng Đồng là một người trưởng thành, các người cũng đã chia tay, không liên quan nhiều lắm tới anh. Nhưng cô ta vì muốn trả thù Bạch Nhạn mới tới tranh cướp tên… Trần Thế Mỹ* kia với tôi, cô ta muốn sỉ nhục Nhạn. Hai kẻ khốn kiếp đó chắc chắn không có kết cục tốt.” Liễu Tinh cúi đầu, chế giễu nói: “Tôi không muốn nói với anh những lời này, bởi vì người như anh vốn không biết cái gì là tình yêu chân thật. Anh lấy được Nhạn nhưng lại không cố gắng thay đổi, không biết quý trọng, khiến con bé đau lòng, sinh bệnh. Nay có phải lại muốn tôi nói giúp anh trước mặt Nhạn, bảo con bé bỏ qua những hiềm khích trước kia?”

* Trần Thế Mỹ sau khi đỗ trạng nguyên, lấy được công chúa bèn cho người về sát hại vợ con ở quê. Cuối cùng bị Bao Công xử tội chết.

Khang Kiếm thở dài một hơi trong lòng, tình cảnh này thật giống như hổ xuống đồng bằng gặp phải chó, cho dù hiện giờ toàn thân anh mọc đầy miệng cũng không thể giải thích cho chính mình. Quả thật, một khi người ta đã phạm sai lầm sẽ không thể đơn giản dùng một câu “xin lỗi” luôn ở trên môi là có thể khiến mọi thứ quay trở lại.

Những lời này đang từng chút một chứng thực trên chính anh.

Anh bất đắc dĩ nhíu mày: “Tôi có lỗi với Nhạn, không hy vọng xa vời cô ấy sẽ tha thứ, chỉ mong có cơ hội bù đắp. Y tá Liễu, tôi muốn mời cô chiều nay có thể tới nhà tôi giúp Bạch Nhạn truyền nước được không. Cô ấy còn yếu, tôi không muốn cô ấy phải đi lại nhiều, cô xem, mới chỉ nói mà cô ấy đã thở không ra hơi.”

Liễu Tinh hơi bất ngờ, cô đã tự mình nóng mặt náo loạn. Những lời này của lãnh đạo Khang hợp tình hợp lý, lại suy nghĩ vì Nhạn, cô không tiện từ chối.

“Tôi sẽ xin phép tới, nhưng không phải vì anh, mà là vì Nhạn.” Liễu Tinh không cam lòng, ném cho anh một ánh mắt khinh thường.

“Cảm ơn!” Khang Kiếm mỉm cười: “Đơn thuốc của Bạch Nhạn có lẽ ở chỗ bác sĩ Lãnh. Đúng rồi, bác sĩ Lãnh ở khoa nào?”

“À, dòng nước lạnh từ Seberia, là khoa tiết niệu.” Liễu Tinh không nghĩ nhiều, buột miệng nói ra.

Khang Kiếm chợt hiểu ra, chẳng trách sáng nay người kia nhất định không nói tên khoa. Khoa tiết niệu, đó chẳng phải chuyên khoa nam tính sao? Khang Kiếm nghĩ đến bốn chữ này, càng cảm thấy vấn đề nghiêm trọng.

“Bốn giờ chiều nay tôi sẽ nhờ thư ký Giản lái xe tới bệnh viện đón cô.” Vẻ mặt Khang Kiếm vẫn không có gì thay đổi, nói.

“Không cần khoa trương như thế, tự tôi bắt xe tới.”

“Không sao, để cô phải đi đi về về đến đây, tôi đã rất áy náy rồi. Tuyến xe đến bệnh viện tới rồi.” Khang Kiếm nâng mắt, nhìn thấy một chiếc xe buýt đang chậm rãi ngừng lại cạnh bến xe ven đường.

Liễu Tinh quay đầu chạy về phía chiếc xe, lên xe ngồi xuống, nhìn thấy Khang Kiếm vẫn còn đứng ở cổng tiểu khu, cô nhắm mắt lại, nhẹ thở dài một tiếng: nếu Lý Trạch Hạo có thể quan tâm đến cô bằng một nửa lãnh đạo Khang quan tâm đến Bạch Nhạn thì thật tốt!

Đôi mắt Liễu Tinh bất giác mờ nước, sợ Khang Kiếm nhìn thấy, cô vội vàng quay mặt đi. Khang Kiếm chờ xe đi xa rồi mới xoay người trở về.

Anh đứng dưới lầu gọi điện cho Giản Đan. Đầu tiên nói về chuyện buổi chiều tới bệnh viện đón Liễu Tinh, sau đó mới hỏi về tình hình các phóng viên, trước khi gác điện thoại, anh muốn Giản Đan tới ủy ban thành phố xin cấp một chiếc xe rộng rãi, buổi chiều sẽ lên tỉnh.

Bạch Nhạn ngủ say.

Khang Kiếm nhẹ chân đi vào phòng, đặt gọn những thứ Liễu Tinh vừa đem đến ra một góc tủ, chậm rãi ngồi xuống, ngắm nhìn gương mặt ngủ say điềm tĩnh của cô. Giờ phút này, dường như Khang Kiếm có một cảm giác chưa từng có trước đó, nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh nhìn một người mà cảm thấy nhìn thế nào cũng không đủ.

Anh không nhịn được mà vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt Bạch Nhạn, lúc đó mới phát hiện gương mặt nhỏ nhắn kia hơi lạnh, anh tắt điều hòa, giúp cô kéo thấp chăn xuống, đề phòng một lát nữa trong phòng nóng lên, cô sẽ không ngủ được.

Anh lại nhìn một lát nữa, xác địch cô đã ngủ thật say rồi mới đứng dậy ra khỏi phòng, chậm rãi khép cửa lại.

“Sao con lại xuống đây?” Lý Tâm Hà ngồi cạnh bàn ăn, bất mãn trừng mắt nhìn Khang Kiếm: “Không phải chỉ là viêm phổi thôi sao, truyền chai nước, uống viên thuốc là khỏe. Nhìn con căng thẳng như trời sắp sập đến nơi.”

Dì Ngô đang bày bát đũa. Ầm ĩ cả ngày hôm nay, bà không có tâm trạng nấu cơm, buổi trưa cũng chỉ nấu một bát mì đối phó qua loa.

Khang Kiếm kéo ghế ngồi xuống đối diện Lý Tâm Hà, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Mẹ, con vừa gọi xe rồi, lát nữa mẹ bảo dì Ngô thu dọn hành lý, ăn cơm trưa xong con sẽ tìm người đưa hai người lên tỉnh.”

Lý Tâm Hà và dì Ngô đều ngẩng đầu, ánh mắt ngạc nhiên.

“Hiện giờ trong nhà có chút hỗn loạn, công việc của con cũng bận rộn, không thể để ý chăm sóc hai người. Chờ con giải quyết xong mọi việc rồi sau này sẽ lại đón hai người về đây.”

Sau này, đó là ngày tháng năm nào?

Lý Tâm Hà chớp mắt mấy cái, ngón tay đặt trên đầu gối run run không ngừng: “Kiếm Kiếm, con vì ả đàn bà kia mà không cần mẹ nữa?”

Khang Kiếm bóp trán: “Chúng ta là mẹ con, sao có thể nói chuyện cần hay không cần. Bạch Nhạn là vợ con, mẹ cũng biết, đột nhiên… xảy ra chuyện lớn như vậy, cô ấy mới hai mươi tư tuổi, chắc chắn không đủ khả năng để tiếp nhận, con muốn ở bên cạnh chăm sóc cô ấy.”

Lý Tâm Hà mất kiên nhẫn phất tay, cố gắng để hiểu lời nói của Khang Kiếm: “Kiếm Kiếm, có phải con lo lắng cô ta sẽ tự sát không? Cô ta sẽ không làm vậy, mẹ cô ta như gái hồng lâu, chỉ thiếu chút nữa là bị nước bọt của người đời dìm chết, chẳng phải mẹ cô ta vẫn sống tốt đấy thôi. Con chỉ cần cho cô ta chút tiền cho thỏa đáng rồi đuổi cô ta đi, về sau mẹ cũng không cần trông cậy vào cô ta để rửa hận nữa. Mẹ nghĩ kỹ rồi, con cũng không cần ở lại Tân Giang này nữa, mẹ sẽ tìm các bác con, bảo bọn họ nghĩ cách điều con đến Bắc Kinh. Con trời sinh đã là viên đá quý, dù ở đâu cũng sẽ phát sáng. Sau này chúng ra sẽ sống tại Bắc Kinh, còn ba con muốn ở đâu thì kệ ông ta!”

“Mẹ.” Khang Kiếm không nhịn được mà cao giọng nói: “Con không còn là trẻ con nữa, con đã ba mươi tuổi, có thể tự quyết định cho cuộc sống của mình. Mẹ đừng nói Bạch Nhạn như vậy trước mặt con, cô ấy là vợ con, mẹ có thể không thích cô ấy, nhưng mẹ nên nể mặt con mà cho cô ấy chút tôn trọng.”

Lý Tâm Hà há miệng một lúc lâu mà không khép lại được. Dì Ngô muốn xen vào, nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của Khang Kiếm, lại không dám nói nữa.

“Tôn trọng? Một đứa con gái do một con hát sinh ra có gì đáng để tôn trọng?” Lý Tâm Hà nhướng mày, nói với giọng mỉa mai.

Khang Kiếm nhắm chặt mắt: “Mẹ, chúng ta thì cao quý lắm sao? Cô ấy là con gái Bạch Mộ Mai, còn con… chẳng phải cũng là con trai Khang Vân Lâm hay sao? Chuyện giữa nam và nữ, một bàn tay có thể vỗ thành tiếng hay sao?”

“Kiếm Kiếm…” Lý Tâm Hà hét khàn cả tiếng.

Khang Kiếm khoát tay: “Mẹ, mẹ không cần nói gì nữa, con đã quyết rồi. Bạch Mộ Mai là Bạch Mộ Mai, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn. Cô ấy vốn đang sống rất tốt, là con kiên quyết kéo cô ấy vào, vô duyên vô cớ bị tổn thương như vậy, con muốn chịu trách nhiệm với cô ấy.”

“Con uống nhầm thuốc rồi. Lấy một người vợ như cô ta, sớm muộn gì trên đầu con cũng đội cái nón xanh.” Lý Tâm Hà tức đến mức sắc mặt trắng bệch.

Khang Kiếm nhìn thẳng Lý Tâm Hà: “Mẹ, mẹ nhìn nhầm Bạch Nhạn rồi.” Anh xoay người: “Dì Ngô, trưa nay dì không thể ngủ rồi, phiền dì giúp mẹ cháu thu dọn hành lý.” Anh đứng dậy, lấy từ trong cặp tài liệu ra một chiếc phong bì đưa cho dì Ngô: “Cháu quyết định hơi vội vàng, không kịp mua cho dì và mẹ chút đặc sản, cái này, sau này khi dì và mẹ cháu đi dạo phố hãy lấy ra dùng.”

“Tâm Hà…” Dì Ngô sợ hãi nhìn về phía Lý Tâm Hà, không dám nhận lấy chiếc phong bì này.

Lý Tâm Hà xanh mặt: “Kiếm Kiếm, con nhất định phải đuổi mẹ đi như vậy? Con cũng biết tính cách mẹ rồi đấy.”

Khang Kiếm cắn môi: “Mẹ, con là con mẹ, mẹ có biết trong lòng con muốn gì hay không?”

Lý Tâm Hà ngẩn ra, hai hàng nước mắt chảy xuống, bà lắc đầu không dám tin: “Sẽ không, sẽ không… Con sẽ không giẫm lên vết xe đổ của ba con…” Giờ bà hối hận rồi, trước đây vì sao bà có thể để thù hận làm mờ mắt, đồng ý với kế hoạch này của Khang Kiếm.

Làm gì có ai coi hôn nhân là lợi thế để trả thù ? Hay là ngay từ đầu Kiếm Kiếm đã… Lý Tâm Hà không dám nghĩ tiếp nữa.

Khang Kiếm cười khổ, đi qua, ôm lấy Lý Tâm Hà: “Mẹ về tỉnh trước, mỗi ngày con sẽ gọi điện cho mẹ. Nếu hiện giờ con rời khỏi Tân Giang, chẳng khác nào sẽ trở thành bại tướng dưới tay Địch Phi. Con trai mẹ đâu phải loại hèn nhát như vậy.”

“Mẹ không lo lắng chuyện này.” Lý Tâm Hà chỉ lên lầu: “Là cô ta… không xứng với con… Mẹ không muốn, mẹ không đồng ý.”

Khang Kiếm không nói tiếp, thật ra, người không xứng chỉ sợ là chính anh!

Cho dù Lý Tâm Hà một trăm lần, một ngàn lần không muốn cũng không lay chuyển được Khang Kiếm. Trên đời này, trước giờ vốn không có cha mẹ nào thật sự thắng được con cái. Bà khóc, bà mắng, bà uy hiếp, tất cả đều không thay đổi được gì. Khang Kiếm không phải Khang Vân Lâm, bà không đành lòng làm ra những chuyện quá tuyệt tình.

Hai giờ chiều, xe tới, dì Ngô lại giống như lúc đến, chuyển tất cả đồ đạc xuống, cuối cùng là Lệ Lệ và Lý Tâm Hà.

Lý Tâm Hà ngồi trên xe, bàn tay nắm chặt lấy Khang Kiếm, trong lòng vừa oán hận vừa không biết phải làm thế nào.

“Kiếm Kiếm, nếu con làm mẹ quá thất vọng, mẹ sẽ coi như… chưa từng sinh ra một đứa con trai như con.” Trái tim Lý Tâm Hà như muốn nứt ra.

“Rõ ràng đã sinh, sao có thể chưa từng sinh được. Mẹ, yên tâm, con sẽ không làm mẹ thất vọng.” Khang Kiếm cười cười, dặn dò lái xe vài câu rồi đóng cửa xe lại.

Bánh xe chậm rãi lăn ra khỏi tiểu khu, rẽ ở góc đường, biến mất trong tầm mắt Khang Kiếm.

Trong nhà lại yên tĩnh như trước kia, Khang Kiếm đứng trong phòng khách, có cảm giác còn chưa thích ứng được.

Anh lên lầu, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhờ ánh đèn trên hành lang nhìn thấy Bạch Nhạn đang ngồi trên gường, tóc ướt sũng dính trên thái dương.

“Em tỉnh rồi?” Anh nhìn cô, giọng nói thật dịu dàng: “Có muốn ăn gì không?”

“Vừa rồi bên dưới thật ồn ào, ai tới sao?” Bạch Nhạn cầm lấy điện thoại nhìn đồng hồ, sắp ba giờ.

Khang Kiếm đặt hai tay lên vai cô: “Mẹ và dì Ngô về tỉnh, hiện giờ trong nhà chỉ còn lại hai chúng ta. Chỉ là, bên dưới hơi hỗn loạn, chờ em hết bệnh, em lại từ từ sắp xếp tất cả trở về chỗ cũ. Anh…”

“Anh tìm nhân viên quét dọn đi.” Bạch Nhạn cau mày: “Sao hôm nay anh không đi làm?”

“Anh xin nghỉ một ngày ở nhà với em.”

Bạch Nhạn sờ trán, thò chân xuống giường tìm dép: “Còn một tiếng nữa tôi phải đến bệnh viện, vừa đúng lúc, anh có thời gian, chúng ta tới cục dân chính làm thủ tục ly hôn.”

~ Hết chương 55 ~

Hôm nay là thứ 6 ngày 13 đấy cả nhà :D

Chúc các tình yêu gặp nhiều xui xẻo nhé =))

Advertisements

41 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 55

  1. Sâu xấu xí ơi (ai bảo hwa tát ta tới tấp). Tôi bảo này, mấy cái hình cô chèn đầu truyện ấy hay là cô chọn những hình nào có hình ảnh như trong truyện đi vd như thay vì cô bé ngố trên kia thì cô để giúp tôi ảnh 1 chàng trai ngồi nhìn 1 cô gai đang nằm trên juong chẳng hạn như vậy thì t thật thỏa mãn hé hé. Mong cô đáp ứng nhu cầu.

  2. sâu ơi theme đẹp thế. đọc chương này thấy kiếm kiếm của mình đáng yêu thế. đuổi cả mẹ đi để cho nhạn nhạn bình tĩnh trở lại. kiếm kiếm , ai lớp ziu
    sâu sâu bé nhỏ, I LOVE YOU MORE!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    1. Chỉ tội đến cuối chương bị chị Nhạn độp cho một câu “tìm người dọn dẹp đi”, làm mất cả hứng *ngoáy mũi* Bạch Nhạn nhỏ mọn, tha thứ cho Kiếm Kiếm đê
      *gào thét*

  3. nàng nói thế làm ta mong chờ chết đi được, thứ 6 ngày 13 mà đọc được truyện của nàng thì ko tính là xui xẻo đâu nhỉ..thanks nàng

  4. Dung lam Bach Nhan. Nguoc di, nguoc nua di, nguoc KK di :)). Dand kiep ke 1 chan dap 2 thuyen. Uoc gi con YDD kia cung bi wa bao :))
    Ps: nem da co Sau toi benh vuc cho KK ;))

      1. Sau ah, co tgien vi wa nha. Anh So dang yeu thi co cuoi khinh=)), con KK tgi co benh cham cham . Ma gion vay thoi chu chap nay thay do ghet KK roi do :”>

Đã đóng bình luận.