Hoa hồng giấy_Chương 57


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 57: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (7)

Nếu anh không yêu em, chúng ta đã là hai đường thẳng song song...

Khang Kiếm dừng lại, nghiêng người dựa vào sô pha, cảm giác vô cùng mệt mỏi, giống như nhớ lại cái đêm của nhiều năm trước, hoảng sợ, ngẩn ngơ, bóng tối bao trùm, giá lạnh vô biên. Trán anh thấm ra một tầng mồ hôi.

Trong phòng ngủ vô cùng yên tĩnh.

“Anh… cứ hút thuốc đi!” Giọng nói của Bạch Nhạn như một con cá, xuyên qua mặt hồ tối tăm, bơi tới bên tai anh.

“Được!” Anh châm một điếu thuốc, chậm rãi hút vào, ngón tay cầm điếu thuốc run run. Những phiền muộn trong lòng đều hóa thành khói thuốc lượn lờ, mang theo một chút cay đắng, đừng đợt, từng đợt bay ra. Trong lòng thầm nghĩ: thuốc lá thật sự là một thứ tốt, nếu không có thuốc lá, quả thật không có cách nào tiếp tục cố gắng sống tiếp.

Một điếu thuốc lá, hít nhanh mấy hơi đã đến đầu thuốc, anh dập tàn thuốc, ném vào trong thùng rác.

“Em có muốn uống nước không?” Anh hỏi Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn lắc đầu, lại nhớ ra đèn chưa bật, anh không nhìn thấy nên lên tiếng: “Không cần.”

Khang Kiếm hắng giọng rồi tiếp tục nói: “Anh chạy chân trần xuống dưới lầu, toàn thân mẹ anh ngập trong vũng máu, dì hàng xóm gọi cho 120. Bác sĩ nói bà thật sự may mắn, khi rơi xuống đã được dây phơi quần áo dưới lầu cản lại, làm chậm tốc độ nên bà không chết, nhưng nửa người bị liệt. Ba anh từ khách sạn trở về, run rẩy đến mức một câu cũng nói không nên lời, đi lại cũng phải có người đỡ. Mẹ mím chặt môi, không chịu nhìn ba. Ba thề thốt với mẹ, ba sẽ không trở về huyện Vân nữa, sẽ không gặp lại Bạch Mộ Mai nữa, sau này sẽ chung sống cùng mẹ. Mẹ không nói nửa lời, chống cự lại tất cả các loại trị liệu, bà toàn tâm toàn ý muốn chết. Anh cầu xin bà, nói với bà, sau này anh sẽ hiếu kính với bà, yêu thương bà. Mẹ nhìn anh, khóc rất lâu.”

“Sau khi xuất viện, ba chuyển từ khách sạn về nhà. Ông nhận làm việc nhà, chăm sóc mẹ. Ông ngoại nhờ người quen điều ông từ huyện Vân trở về hội đồng tỉnh, còn thăng lên một cấp. Tất cả thủ tục đều do thư ký đi làm. Cuối cùng, một nhà ba người lại về chung một chỗ, nhưng không còn không khí ấm áp như trước kia nữa. Mẹ dường như đã biến thành một người khác, thường xuyên dùng từ ngữ châm chọc ba, đột nhiên nổi giận sẽ đập bát đập đũa, ba luôn vâng vâng dạ dạ với bà, mỗi khi có cơ hội đi công tác lại như một lần được đại xá. Dần dần, ông lại tìm đủ các loại lí do để không phải về nhà. Chỉ cần ông không về nhà, mẹ anh sẽ giống như đánh mất linh hồn, gọi điện tới khắp nơi, bảo anh và thư ký đi tìm. Sau khi tìm được người, cánh cửa vừa đóng lại, trong nhà lập tức tràn ngập mùi thuốc súng. Đúng lúc này, bà ngoại đưa dì Ngô đến từ quê ở vùng Đông Bắc.”

Khóe miệng Khang Kiếm cong lên thành một nụ cười tự giễu, anh sờ sờ cái mũi.

“Dì Ngô tới nhà anh không chỉ để chăm sóc mẹ. Bà ngoại đã suy nghĩ rất lâu mới tìm mẹ nói chuyện. Sau khi mẹ bị liệt, Bạch Nhạn… Em học y nên cũng biết đấy, hơn một nửa người dưới của bà đã mất tri giác, không bao giờ có thể… sinh hoạt vợ chồng nữa. Bà ngoại lo lắng ba lại ngoại tình ở ngoài, muốn giúp mẹ bảo vệ gia đình này. Khi đó, dì Ngô còn trẻ, chồng mất sớm, có một đứa con cũng bị ba mẹ chồng mang đi từ bé. Bà ngoại hứa rằng sẽ nuôi nấng đứa trẻ cho gia đình bọn họ. Dì Ngô sẽ trở thành… một vợ lẽ không có danh phận mà bà ngoại dẫn về cho ba. Dưới sự khuyên bảo của bà ngoại, mẹ anh dần dần chấp nhận sự thật này. Ngày dì Ngô đến, mẹ sai thư ký chuẩn bị một bàn tiệc rượu, giúp dì Ngô chuẩn bị phòng. Buối tối, ba vào trong phòng dì Ngô, mẹ anh ngồi trên xe lăn suốt một đêm.”

“Dì Ngô rất chịu khó, sau khi bà đến, căn nhà của gia đình anh lại tỏa sáng, có sức sống một lần nữa. Dì thật sự thích gia đình này, cũng đối với mẹ và anh rất tốt, trong ngoài đều thu xếp gọn gàng. Chỉ là, dù sao dì không đọc nhiều sách vở, không có tiếng nói chung với ba. Mấy tháng sau, ba anh lại trở về những ngày tháng như trước. Nhưng dù thế nào, ông vẫn nhớ phải về nhà. Trước mặt người khác, ông và mẹ sắm vai một đôi vợ chồng thắm thiết, mỗi buổi tối, bọn họ lại cãi nhau long trời lở đất. Vừa bắt đầu cãi vã, mẹ lại nhắc tới chuyện cũ, Bạch Mộ Mai cứ giống như một bóng ma dữ tợn, ở trong bóng tối nhe răng cười với bọn họ.”

“Ba anh có số làm quan, cấp bậc không ngừng tăng lên. Vào năm anh bắt đầu đi làm, ông đã lên đến chức bí thư ủy ban chính trị và pháp luật của tỉnh.”

“Anh học cử nhân và thạc sĩ ở Bắc Kinh, có lẽ do bối cảnh gia đình, thật ra từ khi học trung học, nữ sinh theo đuổi anh đã rất nhiều. Khi đó, anh là một người theo chủ nghĩa không hôn nhân, thậm chí có thể nói là không tin tưởng vào tình yêu. Nhìn ba mẹ từ một đôi yêu nhau biến thành thù hận thấu xương, anh vốn không có hy vọng gì vào tình yêu. Anh chỉ muốn xuất chúng một chút để có thể khiến mẹ anh tự hào về anh. Trên đời này, có rất nhiều thứ có thể lựa chọn, chỉ có cha mẹ là không thể.”

“Lúc đầu, anh công tác trong bộ tuyên truyền của tỉnh, có một lần, anh có việc phải tới văn phòng của ba, ông không ở đó, ngăn kéo bàn làm việc đang mở ra, anh ngồi xuống, vô tình nhìn thấy trong ngăn kéo có mấy tấm ảnh chụp. Trong ảnh là một cô gái cười rộ lên có hai má lúm đồng tiền, khoảng trên dưới hai mươi tuổi. Ba anh đi vào, nhìn thấy tấm ảnh trên tay anh thì rất ngạc nhiên, hỏi khi đi học anh có thường xuyên giao thiệp với bạn bè hay không, sau đó lại nói muốn giới thiệu cô gái đó cho anh. Anh hỏi đó là ai, ông nói đó là con gái một người bạn cũ, tên Bạch Nhạn.”

Bạch Nhạn nhẹ nhàng “a” lên một tiếng, bất giác ngồi thẳng lên.

“Khi đó, anh vẫn chưa tưởng tượng ra mối quan hệ giữa em và Bạch Mộ Mai, nhưng anh cảm thấy rất kỳ quái, ba không phải là một người nhiều chuyện. Sau đó, anh lặng lẽ gọi thư ký của ba ra ngoài uống rượu. Từ chỗ anh ta, anh biết được, năm trước đó, ba có đi xem một đoàn Việt kịch biểu diễn, gặp lại một người bạn cũ, tên là Bạch Mộ Mai. Bạch Nhạn chính là con gái Bạch Mộ Mai. Sau khi biết được chuyện này, có đến nửa ngày ba anh không nói câu nào. Bạch Mộ Mai ở lại tỉnh diễn xuất vài ngày, bọn họ gặp mặt mấy lần, ba còn bảo thư ký mua rất nhiều quà tặng cho con gái Bạch Mộ Mai. Anh đoán rằng, phải chăng khi ấy ông coi em là con gái mình, vội vàng muốn thể hiện tình thương của người cha. Sau đó, anh lại phát hiện rằng sự thật không phải như vậy, vì muốn lấy lòng Bạch Mộ Mai, ông muốn giới thiệu đối tượng cho em. Chuyện này trở thành một nút thắt trong lòng anh. Anh cảm thấy hai mẹ con em thật sự giống như ruồi bọ, đuổi không đi, bất cứ lúc nào cũng bay lượn trong gia đình anh.”

“Anh không nói việc này cho mẹ, nhưng trong lòng giống như bị đâm thủng, anh khát vọng có cái gì đó có thể lấp đầy nó. Anh gặp Y Đồng Đồng. Đó là lần đầu tiên anh yêu, nhưng ngay từ đầu anh đã nói với cô ấy, anh sẽ không kết hôn, cô ấy nói không sao, cô ấy cũng không muốn bị gia đình và con cái trói buộc. Nhưng không ngờ nửa năm sau, bạn trai cô ấy từ Thâm Quyến trở về, cầm theo một bình xăng đứng trước cổng bộ tuyên truyền. Ba anh cố gắng dìm tất cả những chuyện này xuống, bọn anh chia tay, anh bị điều đến Tân Giang.”

“Đến Tân Giang được ba năm, Y Đồng Đồng tới dạy học ở trường Nhất Trung, khi đi thăm trường học anh mới biết, bọn anh lại ở bên nhau, nhưng cảm giác của anh đối với cô ấy hoàn toàn khác trước kia.” Khang Kiếm nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: “Sau đó, vào một ngày tiêm vắc-xin phòng bệnh cảm cúm, đó là một ngày thật bình thường, anh chỉ bỏ ra mười lăm phút để tới phòng khám. Vừa mới bước vào anh đã nghe thấy có người hô to Bạch Nhạn, anh cảm thấy cái tên này thật quen tai, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cô gái trong bức ảnh trong ngăn kéo của ba sống động đứng trước mặt anh. Đầu anh lúc đấy liền quay cuồng, cô ấy đang dịu dàng an ủi đồng nghiệp, anh nhìn cô ấy không rời mắt, căn phòng khi đó trở nên trống rỗng. Theo phản xạ, anh bảo Giản Đan chuyển bọn anh tới tổ của cô ấy, nhờ Giản Đan tới xin số điện thoại của cô ấy. Lúc đó, anh không biết anh muốn làm gì, anh chỉ nghĩ, đây nhất định là ông trời sắp xếp cho anh và cô ấy gặp nhau. Hai mươi tư năm, gia đình anh chịu bao cay đắng, bất hòa, tất cả đều có liên quan tới gia đình cô ấy, vì sao cô ấy có thể cười vui vẻ như vậy?”

“Giản Đan động vào cái gì là hỏng cái đấy, số di động đã gửi đi cũng không có ai gọi lại. Vừa đúng lúc, thư ký Tiểu Ngô bị cảm, anh lại bảo Giản Đan thừa thời cơ mời cô ấy đi ăn cơm. Nhưng, anh phát hiện cô ấy cũng không dễ tiếp cận. Cô ấy vô cùng ôn hòa với anh, nhưng lại đẩy anh cách xa ngàn dặm. Anh vội vàng nói muốn cô ấy trở thành bạn gái anh, cô ấy lập tức từ chối. Thậm chí cô ấy còn không ngại bảo anh tới huyện Vân điều tra gia thế của cô ấy. Anh rất ngạc nhiên, thì ra cô ấy khác Bạch Mô Mai nhiều như vậy, cô ấy rất biết cách bảo vệ mình, biết rất rõ mình hợp với cái gì. Anh cảm thấy anh không thể không để tâm đến cô ấy. Nếu còn tiếp tục như vậy, hai người bọn anh nhất định sẽ trở thành hai đường thẳng song song, anh sẽ không thể tiếp cận cô ấy, không thể khiến cho cô ấy cảm nhận những đau đớn mà bao năm qua anh đã trải qua. Anh không suy nghĩ nhiều, lập tức quyết định, anh muốn kết hôn với cô ấy. Sau khi hình thành ý tưởng này, anh chưa từng dao động. Anh đề nghị chia tay với Y Đồng Đồng, nói cho cô ấy biết anh sắp kết hôn. Y Đồng Đồng rất đau khổ, tìm đến cái chết, anh lại nghĩ đến mẹ anh, sợ Y Đồng Đồng sẽ làm chuyện gì đó ngu ngốc, hơn nữa anh cũng muốn chứng minh, chỉ vì trả thù anh mới kết hôn với Bạch Nhạn, trong trái tim anh đã có người phụ nữ khác. Một đêm trước khi kết hôn, anh… đúng vậy, anh đã ngủ với Y Đồng Đồng, đó cũng là một lần cuối cùng của bọn anh.”

“Đêm tân hôn, anh cố ý lên mặt với Bạch Nhạn, muốn nói cho cô ấy biết, anh không thèm để ý đến cô ấy. Một mình anh lái xe ra ngoại thành, ngồi trong ô tô hút thuốc một đêm. Thật ra, anh cũng sợ hãi chính mình sẽ không nhịn được mà muốn ôm lấy cô ấy, siết chặt cô ấy, sẽ lún sâu xuống, biến thành một gã đàn ông ngu xuẩn bị sắc đẹp mê hoặc, anh phải khổ, phải đau, phải giữ tỉnh táo, tiếp tục đi tới trước một bước. Nhưng, những ngày tiếp theo, anh càng ngày càng không có sức chống cự trước mặt cô ấy. Vì vậy, anh đồng ý gặp mặt Y Đồng Đồng. Nhưng khi ngồi trước mặt Y Đồng Đồng, trong mắt anh luôn chớp lên hình dáng của cô ấy. Chỉ ngồi cạnh Y Đồng Đồng một phút, anh sẽ cảm thấy như bị dày vò. Cuối cùng anh lấy di động ra xem cô ấy có nhắn tin cho anh hay không, có gọi điện cho anh hay không. Cô ấy không có, anh cảm thấy thật mất mát. Mỗi khi ngồi họp anh đều nghĩ về cô ấy, mỗi khi phải đi công tác ở bên ngoài anh cũng không kìm lòng được mà nhớ tới cô ấy. Rốt cuộc Y Đồng Đồng không giúp được anh nữa, anh hoàn toàn chia tay với Y Đồng Đồng, đúng vào ngày đó lại bị Bạch Nhạn bắt gặp. Đêm đó, anh ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ, cô ấy khóa anh ở ngoài. Lúc ấy, anh rất khó xử nhưng cũng rất vui vẻ, một mình cười ngây ngô tới nửa đêm, thì ra cô ấy cũng để ý tới anh, cũng sẽ ghen vì anh. Nhưng từ nửa đêm cho tới sáng, anh lại ngây người, đây là tình huống gì, làm sao anh có thể có ý nghĩ như vậy, tất cả những gì anh đang làm đều đã vi phạm mong muốn ban đầu của anh. Anh… bối rối đón mẹ từ Bắc Kinh tới đây, muốn chứng minh anh không quan tâm tới cô ấy.”

“Nhưng nhìn cô ấy bị mẹ và dì Ngô sỉ nhục, anh không thể chịu đựng được, anh hối hận, anh không thể nhìn cô ấy bị người khác đối xử như vậy. Không hiểu mẹ nảy ra ý định gì trong đầu, muốn gặp mặt Bạch Mộ Mai. Ở trên bàn cơm, anh nhìn người mẹ đáng thương, nhìn người cha xấu xa, nhìn Bạch Mộ Mai vô liêm sỉ, trong lòng anh như có một con thú dữ khát máu muốn thoát ra, cuối cùng anh không thể nhịn được nữa, anh đổ tất cả oán hận lên đầu cô ấy, anh vô tình nhục nhã cô trước mặt Bạch Mộ Mai. Sau đó, anh không còn mặt mũi nào để gặp cô ấy nữa. Cô ấy chính thức đề nghị ly hôn, khi nghe đến hai từ ly hôn này, anh đau đớn đến mức giống như từng phần cơ thể đều bị người ta cắt đi. Trong đau đớn, anh chợt hiểu ra, anh… yêu cô ấy. Tình yêu này quá đẹp, lại luôn ẩn nấp, khiến anh không nhìn thấy rõ ràng, hoặc anh đã nhìn rõ nhưng không dám đối mặt. Tình yêu đó cho anh sức mạnh, anh không còn sợ hãi hôn nhân nữa, anh khát khao có thể ở bên cô ấy lâu thật lâu, nhìn cô ấy cười với anh, trêu chọc anh, làm nũng với anh…”

Giọng nói Khang Kiếm thoáng nghẹn ngào, anh đứng lên, đi về phía chiếc giường, sau đó chậm rãi ngồi xuống, cầm lấy tay Bạch Nhạn: “Bà xã, anh đã làm rất nhiều chuyện vô liêm sỉ, anh vừa ngu ngốc, vừa không biết xấu hổ, em… có thể cho anh một cơ hội nữa không?”

“Nếu anh không yêu tôi, anh sẽ làm gì?” Giọng nói Bạch Nhạn thật bình tĩnh, thật nhỏ.

“Nếu anh không yêu em, chúng ta đã là hai đường thẳng song song. Bà xã, em biết không, hận em chính là vì anh tầm thường, anh bất lực, anh muốn tìm một cái cớ tiếp cận em. Bà xã, anh đã yêu em từ rất lâu rồi.” Khang Kiếm chuyển bàn tay Bạch Nhạn tới bên môi, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên đó.

~ Hết chương 57 ~

Advertisements

41 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 57

  1. dù rất là k thích cái cách a Kiếm tiếp cận chị Nhạn của mình để đạt đc mđích trả thù,nhưng dù sao sống với chị Nhạn cuối cùng thì a Kiếm cũng đã hiểu đc thế nào là yêu 1 người là muốn hy sinh cho ng` đó,muốn nhìn thấy nụ cười hphuc’ của ng` đó và muốn cùng ng` đó nắm tay đi đến cuối con dg` yêu thương

  2. cũng hơi hơi hết ghét KK oy. chap này cảm động ghê, sao nghi chap sau KK bị BN dội gáo nước lạnh quá :)) Tks Sâu + Pachan nha :)

  3. Mot nguoi da co long da doc ac thi du bien ho the nao van la mot vet nho khong the xoa,mot vet thuong du sau hay khong thi van de lai seo huong chi la tam hon,khong the lam nguoi khac toi nghiep de che lap nhung toi loi cua minh,KK khong dang duoc tha thu de dang

  4. Anh KK cũng rất tốt, nhưng mà anh ấy đáng bị ghét vì đã làm đau một người tuyệt vời như chị BN
    Thực sự thì anh ấy quá may mắn mới lấy đc người vợ như BN trong khi đó còn mấy anh kia muốn lấy mà có được đâu

  5. AAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!
    cảm động chết mất thôi!!!!!!
    kiếm kiếm của em dễ thương quá!!!!!!!!!
    nếu mà chương sau bạch nhạn không tha thứ cho anh í nnuwxa thì e sẽ….ném đá bà ý luôn.
    kiếm kiếm của e thật lòng thế cơ mà!!!!!!!!!!
    kiếm ca ơi , ai lớp ziu sầu mắt!!!!!!!!!!!
    MOAH……….MOAH……………MOAH…………..

  6. đọc xong thấy anh ấy thật đáng thương, từ bé đã phải sống trong hoàn cảnh ấy, đúng là chẳng ai có thể chọn cho mình cha mẹ cả, anh ấy cũng phải dằn vặt rất nhiều
    cuối cùng cũng nhận ra là anh yêu chị ấy, không biết anh ấy có được tha thứ không/

  7. nhớ mãi một câu trong hóa ra a vẫn ở đây: “Ai trong tim đều có một tòa thương thành” nhưng mà KK k lấy những lý do đó để bào chữa cho mình. a đã dũng cảm nhận sai, đó mới là điều đáng quý. hi vọng a sẽ sớm hp :*

  8. thanks nàng nhiều nhiều nha, ta thường đọc trên điện thoại nên ít có com cho nàng, xin lỗi nàng nha, ma mấy chương gần đây ta đọc đt k được nàng ạ, đọc phải kich vào hình mà ta có thấy cái hình nào đâu, buồn hết sức nàng ơi.

  9. Chả cảm động gì. :| Bạch Nhạn không có được tuổi thơ hạnh phúc như Khang Kiếm, lớn lên đến lúc yêu cũng bị anh ta dày vò. Ghét nhất loại không biết gì về người ta, thấy người ta cười thì ghen tỵ vì nghĩ rằng người ta hạnh phúc hơn mình. Hạnh phúc hơn mà lúc nào cũng phải đề phòng người khác sao? Vote ly hôn!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

      1. Đọc xong ta vẫn ghét anh KK, “nếu anh k yêu em thì chúng ta đã là 2 đường thẳng song song” quá tốt. Nếu anh k xuất hiện thì BN đã k phải khổ đến vậy, còn hàng tá đàn ông tốt hơn anh. Tức giận đau khổ, và đổ cái đống đó lên người mình yêu sao, phi phi, ta nhổ vào. Khác gì 1 thằng chồng thua bạc ở ngoài rồi về đánh vợ chửi con.
        Anh khát khao cô ấy nhưng lại làm cô ấy đau khổ tổn thương. Còn Minh Thiên, anh ấy sẵn sàng hy sinh hạnh phúc, tình yêu của mình, vì biết rằng lúc đó, anh không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cô trước gia đình mình.
        Không còn yêu YĐĐ nhưng khi cô ta lăn xả vào thì anh cũng rất nhiệt tình đáp ứng, đúng là tt chạy lên não mà. Dù sao cũng đã từng yêu YĐĐ, vậy mà lợi dụng cô ấy để chứng tỏ mình không yêu BN. Hừ, thà anh ta đi hái hoa tìm bướm, lăn xả vào các cuộc vui thì khác. Đằng này lợi dụng người mình từng yêu để làm đau người mình yêu. Điều này coi được sao.
        Haiz. Ta bức xúc quá. Vẫn còn 1 cái gì đó như là bao biện, giải thích, làm giảm bớt tội trạng của mình. Nói 1 tràng để chứng tỏ mình đáng thương, để lí giải vì sao mình như thế rồi chốt lại anh sai rồi, anh là thằng tồi,… em tha thứ, cho anh 1 cơ hội nữa.
        Nói thật là ta thấy những lời của anh KK này là của tác giá muốn lý giải, hợp thức hóa những hành động vô sỉ của anh KK. Những lời trên giống của 1 phụ nữ (tác giả) nói hơn là của 1 người đàn ông. Nhưng mà để trực tiếp anh KK nói ra những lời này, vào lúc này thì không hợp lắm. Nếu có thể để 1 người thân của anh KK nói hoặc sau khi BN biết thêm đc về cuộc đời của KK thì hợp lý hơn. Tác giả cho anh KK trải lòng bây giờ sớm quá.
        Tất cả chỉ là ý kiến cá nhân, đề nghị fan của anh KK bình tĩnh :D
        Đến giờ phút này ta vẫn vote cho việc anh KK vĩnh viễn biến khỏi cuộc đời của BN.

      2. Chẳng hiểu sao ngay từ đầu truyện mình đã cảm thấy Khang Kiếm là người phù hợp nhất với Bạch Nhạn. Cảm giác chỉ có Khang Kiếm mới cho Bạch Nhạn một gia đình đúng nghĩa nhất.
        Còn tình yêu của Minh Thiên và Lãnh Phong, dường như 2 người này đã quá thần thánh hóa tình yêu của bọn họ, sống bên cạnh họ sẽ hạnh phúc, nhưng cũng sẽ có áp lực.
        Tất nhiên là suy nghĩ của mình bị ảnh hưởng bởi sở thích cá nhân, mình không thích những người đàn ông quá tốt, bởi vì mình không đủ tốt để xứng với họ.
        Khang Kiếm sẽ được bình chọn là nam chính gây nhiều tranh cãi nhất của năm.
        :))

      3. Mình theo chủ nghĩa phụ nữ là số 1, cần phải được cưng chiều bảo bọc. Vậy nên đàn ông là phải tốt (với người mình yêu). Mặc dù biết hình tượng KK chân thực so với cuộc sống hơn nhưng mình vẫn thích sống trong thế giới ngọt ngào a. Vẫn thích 1 hình tượng nam chính tuyệt vời ^^~

  10. thank ban nha…..day ma minh tu dau toi cuoi deu like anh kiem ma jo moi nguoi moi j.j.j lam kho than anh y ma…
    truyen ni van phong hay..tinh tiet hap dan that..
    minh cuc ki bo ket tinh cach cua chi BN hehe

  11. quả thật mình có đồng quan điểm với bạn Ốc Con Chạy Lon Ton, tuy nhiên mình thấy bạn hơi bị bức xúc quá :D, mình cũng ghét KK thật, với những gì KK đã làm đối với BN mà chỉ bằng vài lời nói, vài câu giải thích thì làm sao có thể bù đắp những tủi nhục mà BN đã phải chịu được >_<!!!! nhưng xét lại thấy cuộc đời của KK đáng thương thật :)), may ra mình chỉ có thể thông cảm cho KK chứ vẫn mong 2 người ly hôn

Đã đóng bình luận.