Hoa hồng giấy_Chương 58


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 58: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (8)

Anh sợ hãi hôn nhân, không dám tin tưởng người khác, anh bảo vệ bản thân thật cẩn thận, e sợ chính mình sẽ bị tổn thương. Tâm lý như vậy không có liều thuốc nào có thể chữa trị. Chỉ có thể nhờ vào một người khác khiến nó thay đổi.

Bạch Nhạn rút bàn tay trong tay Khang Kiếm về, còn cọ cọ trên đệm.

Khang Kiếm lặng người ngồi đó. Anh đã phải trải qua đấu tranh tâm lý kịch liệt mới có thể lấy dũng khí thẳng thắn nói tất cả những điều chôn sâu trong đáy lòng với Bạch Nhạn. Nhưng phản ứng của Bạch Nhạn khiến anh hoảng sợ.

Cô không kích động, không hề kích động, mặc dù có chút bất ngờ, thoáng giật mình, nhưng trên cơ bản, có thể dùng hai chữ bình tĩnh để hình dung.

Điều này giống như năm đó anh từng dừng lại trên bờ đê trong lúc tập chạy bộ, cầm một viên đá ném vào trong hồ nước, tõm một tiếng, mặt nước nổi lên những gợn sóng lăn tăn, sau đó, tất cả đều kết thúc, đều bình tĩnh lại như lúc ban đầu.

Cũng giống như trong cuộc sống hiện thực, bạn tặng cho một cô gái một chiếc vòng tay kim cương rất đắt tiền, bạn hy vọng cô ấy có thể kêu lên bất ngờ rồi vui mừng nhào vào lòng bạn, nhưng đối phương chỉ đáp lại bằng một nụ cười mỉm.

Bạn cảm thấy một lời nói của mình đáng giá ngàn vàng, đã trả giá bằng những thứ quý báu nhất, đã không còn gì che giấu, đối phương lại chẳng thèm quan tâm.

Khang Kiếm càng nghĩ càng cảm thấy chán nản, càng nghĩ càng cảm thấy tuyệt vọng, trái tim như rơi xuống vực sâu.

“Lãnh đạo Khang.” Bạch Nhạn cảm thấy mình không nên quá yên lặng, nên bình luận một chút cho bài phát biểu rất dài này: “Giống như anh, tôi hiểu rằng cha mẹ không thể lựa chọn. Tất cả những gì mẹ tôi đã làm, là con gái của bà, tôi không thể bàn luận, tôi chỉ có thể hiểu tất cả trong lòng. Anh nói anh yêu tôi, tôi biết đó là vì anh muốn tôi dễ chịu trong lòng. Từ khi quen nhau, kết hôn rồi đến bây giờ, ít nhất chuyện này cũng chứng minh tình cảm của anh đối với tôi không chỉ vì trả thù, cũng có một chút tình cảm như vậy tồn tại. Tôi rất cảm ơn lãnh đạo đã suy nghĩ cho tôi, nhưng tôi không dám cho đó là thật. Còn nhớ lần đầu tiên tôi bảo anh đi điều tra thân thế của tôi ở huyện Vân không, sáng sớm ngày hôm sau, lần đầu tiên anh đến phòng trọ của tôi, nói rằng anh không để ý, tất cả đã là quá khứ. Bạn gái anh là tôi, không phải ai khác. Anh nói tôi đừng cho rằng chuyện này sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ của anh, anh rất ghét người ta chụp cho mình cái mũ “quan nhị đại”, tương lai của anh phải do anh nỗ lực phấn đấu, người khác không ngăn cản được, cũng không giúp đỡ được. Có lẽ vì chính những câu đó của anh mà tôi động lòng, vì vậy đã nhận lời anh. Thật ra, những lời khi đó của anh là lời nói dối. Ngày kết hôn, anh đã để lại nhẫn cưới ở chỗ Y Đồng Đồng. Tôi chịu đựng đau lòng, nói dối rằng anh làm rơi trong phòng trang điểm, anh nói với tôi sau này sẽ không bao giờ làm rơi nữa. Lãnh đạo, anh vừa nói với tôi những lời đó, vừa làm chuyện khác sau lưng tôi. Chẳng lẽ lúc nào tôi cũng phải mang theo máy phát hiện nói dối, bất cứ lúc nào cũng phải kiểm tra câu nào của anh là thật, câu nào của anh là giả? Anh không sợ mệt nhưng tôi thì sợ.”

“Sau này sẽ không bao giờ có những chuyện đó nữa…” Khang Kiếm thở dài, khi thốt ra những lời này, ngay cả chính anh cũng cảm thấy có chút gì đó không tin tưởng được.

“Lãnh đạo, không có sau này nữa. Chưa nói đến chuyện giữa chúng ta có tình yêu hay không, chuyện mẹ tôi và ba anh còn ở đó, chúng ta có thể bên nhau hay sao? Tôi không muốn dùng sự tồn tại của tôi để kích thích mẹ anh. Chỉ cần không phải tôi, chỉ cần đó là người anh yêu thật lòng, mẹ anh yêu anh, bà ấy sẽ vui vẻ đón nhận cô ấy.”

“Chỉ có em, không thể có bất cứ ai khác.” Khang Kiếm bất lực lặp lại.

Bạch Nhạn cười nhẹ: “Thế sự khó lường, tiềm lực con người vô hạn. Lãnh đạo, cảm ơn anh đã yêu tôi, nhưng tôi không thể nhận. Đi nghỉ sớm một chút đi, ngày mai anh còn phải đi làm.”

Khang Kiếm nhìn Bạch Nhạn, không động đậy. Khoảng cách giữa cô và anh chưa tới một cánh tay, chỉ cần anh vươn tay là có thể ôm cô vào lòng. Nhưng, anh lại cảm thấy cô xa vời đến mức không thể với tới.

Bạch Nhạn chậm rãi nằm xuống, nghiêng người, đưa lưng về phía anh.

“Bà xã, người ta phạm tội có thể dùng pháp luật để trừng phạt. Anh đã làm rất nhiều chuyện xấu xa, em muốn trừng phạt thế nào cũng được…” Anh mở miệng nhưng không nói tiếp được rằng, chỉ đừng nói ly hôn.

Khang Kiếm chưa từng học tâm lý học, nhưng anh hiểu rõ rằng tâm lý của anh khác những người khác. Anh sợ hãi hôn nhân, không dám tin tưởng người khác, anh bảo vệ bản thân thật cẩn thận, e sợ chính mình sẽ bị tổn thương. Tâm lý như vậy không có liều thuốc nào có thể chữa trị. Chỉ có thể nhờ vào một người khác khiến nó thay đổi.

Trước kia, anh không tin người này thật sự tồn tại.

Nhưng sau khi Bạch Nhạn xuất hiện, tâm lý của anh đã không thể tránh nổi sự thay đổi đó.

Anh đã có dũng khí, có ước mơ. Anh tin tưởng tình yêu, tin tưởng hôn nhân, khát vọng có thể cùng Bạch Nhạn sinh ra một đứa bé giống Bạch Nhạn.

Trong đầu anh thường xuất hiện một hình ảnh: khi xuân về hoa nở, anh bế con gái, Bạch Nhạn cầm giỏ thức ăn, tới công viên dã ngoại, con gái chơi đùa trên mặt cỏ, anh cầm máy ảnh đuổi theo phía sau, Bạch Nhạn lấy từng món ăn trong giỏ ra đặt lên miếng vải ca rô, thỉnh thoảng xoay người nhìn anh và con gái rồi mỉm cười. Anh nhận ra ánh mắt chăm chú của cô, bất ngờ hướng ống kính về phía cô. Cô giật mình, anh cười lớn, chạy tới hôn lên đôi môi tươi tắn của cô… Trời xanh, mấy trắng, hương thơm của hoa cỏ bồng bềnh trong không khí, tiếng con gái cười bên tai, đôi môi xinh đẹp của Bạch Nhạn…

Điều đấy chính là hạnh phúc, đúng không?

Hình ảnh còn chưa hoàn toàn hiện lên, một câu nói của Bạch Nhạn đã đẩy anh xuống địa ngục muôn kiếp không trở lại được.

“Thật không?” Bạch Nhạn nghiêng đầu sang: “Trừng phạt thế nào cũng được? Sau quá trình xem xét, Đảng quyết định biểu hiện của anh không đủ độ tin tưởng. Nay tôi đại diện cho Đảng và nhân dân, tuyên bố khai trừ anh khỏi Đảng, vĩnh viễn không thu nhận.”

“Bà xã, nhưng anh sẽ không dễ dàng buông tay đâu.”

“Lãnh đạo, đó là chuyện của anh, không cần khai báo với tôi. Ngủ ngon.” Thật ra đã là sáng sớm rồi, Bạch Nhạn liếc ra cửa sổ, nhìn thấy một tia sáng loáng thoáng.

Khang Kiếm giúp cô đóng cửa sổ, kéo rèm cửa lại, cô đơn bước ra khỏi phòng. Khi xuống cầu thang, đột nhiên anh cảm thấy sao bay đầy trời, nếu không nắm chặt tay vịn theo bản năng, suýt chút nữa anh đã ngã xuống.

Khang Kiếm sợ hãi đến mức toàn thân đổ mồ hôi.

Đứng trong toilet, nhìn gương mặt chán nản, thất vọng của mình, nhớ ra mình đã không ngủ hai đêm, sáng nay lại còn một cuộc hội nghị, anh phải phát biểu, hôm nay Bạch Nhạn phải tới bệnh viện tái khám, xem ra chỉ có thể nhờ Giản Đan.

Khang Kiếm nhắm chặt mắt. Hy vọng tất cả chỉ là một giấc mơ, mở mắt ra, thật ra chưa có bất kỳ chuyện gì xảy ra, như vậy thật tốt!

Buổi sáng, Giản Đan tới đón Khang Kiếm, nhìn thấy trong mắt anh đầy tơ máu, hoảng sợ lại không dám hỏi. Đêm đó, Bạch Nhạn mất tích mấy tiếng, hôm sau bà Khang lại vội vàng trở về tỉnh, anh đã đoán được giữa Khang Kiếm và Bạch Nhạn xảy ra chuyện gì đó. Aizz, quan thanh liêm khó giải quyết việc nhà, bình thường lãnh đạo đứng trên đài cao bàn luận chuyện to lớn, về đến nhà cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Trên xe, Khang Kiếm nói với Giản Đan chuyện tới bệnh viện kiểm tra của Bạch Nhạn, Giản Đan gật gật đầu.

Ngồi trong văn phòng, Khang Kiếm uống hết một cốc cà phê đen, vực tinh thần đi tới hội trường. Khi bước lên sân khấu, anh phát hiện Lục Địch Phi đã ngồi ở đó. Lục Địch Phi nở một nụ cười đầy ý tứ với anh, Khang Kiếm thản nhiên gật đầu.

Trước khi hội nghị bắt đầu, Khang Kiếm đang xem bài phát biểu, bỗng nhận được điện thoại của Giản Đan.

“Trợ lý Khang, em vừa tới bên dưới nhà anh đã nhìn thấy y tá Bạch và y tá Liễu, còn có một người đàn ông mang theo túi to túi nhỏ, lên một chiếc xe hơi màu đen, chính là… chiếc xe lần trước đã đưa y tá Bạch về. Em còn chưa kịp chào bọn họ, bọn họ đã bỏ đi. Em đuổi theo phía sau, rẽ trái rẽ phải vài lần rồi cũng mất dấu. Em lập tức tới bệnh viện nhưng bọn họ không về đó.”

Khang Kiếm nắm chặt di động, sắc mặt trắng xanh.

Người chủ trì hội nghị tiến đến vỗ vai anh, anh nhìn thấy Tùng Trọng Sơn đã tới, đành phải ngắt máy.

Anh nói xong bài phát biểu, vội rời khỏi hội nghị gọi điện cho Bạch Nhạn, muốn hỏi rốt cuộc đã có chuyện gì. Di động có tín hiệu nhưng không ai bắt máy. Anh cảm thấy có chút phiền muộn, đành tiếp tục trở lại hội nghị. Hội nghị còn chưa chấm dứt, báo cáo của anh đã làm xong, tiếp theo còn không ít những chương trình khác, một số lãnh đạo các phòng ban muốn có ý kiến. Là trợ lý thị trưởng, anh vẫn còn phải ngồi ngay ngắn trên bàn chủ tịch.

Lúc này, anh bất chấp sẽ có ảnh hưởng gì, ngồi ngay trên bàn chủ tịch không ngừng bấm điện thoại. Không hề có người nhận máy.

Khang Kiếm như kiến bò trên chảo nóng, anh đành gọi điện cho Giản Đan, bảo Gian Đan không được rời khỏi bệnh viện, phải chờ ở đó.

Thật lâu sau hội nghi mới chấm dứt, anh vội vàng ra ngoài, Lục Địch Phi giữ anh lại, nhướng mày nhìn anh: “Sao vậy, nhìn cậu như có lửa cháy đến mông rồi ấy?”

“Không có gì.” Khang Kiếm nói: “Tôi có chút việc, đi trước.”

“Khang Kiếm, hè này lại làm một chuyến đi, tìm thời gian đưa Bạch Nhạn đi cùng, tôi cũng tìm một người bạn, chúng ta tới đảo Giang Tâm bơi lội, thế nào?”

“ Nói sau, nói sau đi.” Khang Kiếm vội vã chạy ra khỏi hội trường.

Lục Địch Phi nhún vai phía sau anh. Quan hệ giữa anh và một số lãnh đạo đầu ngành trong ngành công an không tệ, nghe nói có một tối, vợ Khang Kiếm chơi trò mất tích, khi tìm được đã ngất xỉu ở bệnh viện. Anh nghe vậy, cảm thấy rất thú vị, gọi điện cho Bạch Nhạn mà tiểu nha đầu kia không bắt máy.

Kỳ quái!

Vài ngày không gặp, Lục Địch Phi cảm thấy mình thật sự lo lắng cho tiểu nha đầu kia, cô bị bệnh, anh nên gọi điện tới hỏi thăm.

Lục Địch Phi lập tức lấy di động ra, tìm một góc yên tĩnh gọi cho Bạch Nhạn.

“Bí thư Lục, có chuyện gì sao?” Giọng nói Bạch Nhạn nghe rất gắng sức.

“Không có việc gì, chỉ nhớ cô thôi.” Lục Địch Phi ý vị cong khóe miệng lên thành một nụ cười.

Dường như Bạch Nhạn khẽ thở ra, cười cười: “Cảm ơn bí thư Lục đã nhớ tới. Tôi còn chút việc, chúng ta nói chuyện sau nhé.”

Lục Địch Phi chớp mắt mấy cái: “Đừng, đừng, không phải cô bị bệnh sao? Bị bệnh còn làm gì thế?”

“Nhạn, chuyển nhà xong rồi, đừng ra ngoài ăn cơm, tối nay làm cơm ở nhà tăng chút không khí vui mừng đi.” Bên kia điện thoại đột nhiên truyền tới một chuỗi tiếng động.

Lỗ tai Lục Địch Phi dựng thẳng lên, vì sao anh không nghe nói Khang Kiếm chuyển nhà? Chẳng lẽ là…

“Bệnh của tôi đã khỏi rồi, bí thư Lục, cứ vậy nha, tạm biệt.” Bạch Nhạn không đợi Lục Địch Phi đáp lời đã vội vàng ngắt máy.

Lục Địch Phi nghịch chiếc điện thoại trong tay, nhướng mày nhớ tới dáng vẻ hoảng hốt vừa rồi của Khang Kiếm, anh nhắm mắt lại, tốt lắm, gia đình Khang Kiếm đã trình diễn vở kịch luân lý gia đình, tiểu nha đầu giờ nên cùng ở trên một chiến tuyến với anh rồi.

Lục Địch Phi cười vô cùng bí hiểm, khi ra khỏi hội trường còn bất giấc ngân nga một điệu nhạc.

Hôm nay Bạch Nhạn thật sự bận rộn. Tuy Liễu Tinh và Lãnh Phong đều đến giúp đỡ, nhưng cô sẽ sống ở căn nhà này, cái gì để chỗ nào đều do cô chỉ huy. May là đồ đạc không nhiều lắm, dọn dẹp một lúc sau cũng xong. Trước đó Liễu Tinh đã mua một ít hoa quả và đồ ăn vặt, ba người cùng nhau ngồi nghỉ. Liễu Tinh phải trở về đi làm, buổi chiều Lãnh Phong còn ca phẫu thuật, hai người thúc giục Bạch Nhạn trở về bệnh viện, hẹn buổi tối sẽ tới nhà Bạch Nhạn ăn mừng tân gia.

Bạch Nhạn truyền nước hai ngày, tinh thần đã bắt đầu trở lại, cô lắc đầu, nhớ ra chuyện phải đi nói chuyện với Thương Minh Tinh, rồi buổi chiều sẽ tới bệnh viện kiểm tra. Cô nhờ Lãnh Phong không nói chuyện chuyển nhà với Minh Thiên, sợ Minh Thiên lo lắng.

Lãnh Phong tặc lưỡi, không dám nói rằng Minh Thiên đã biết mọi chuyện.

Sau khi Liễu Tinh và Lãnh Phong đi, Bạch Nhạn lau lại nhà một lần rồi mới xuống lầu. Vừa mới xuống lầu, cô nhận được điện thoại của Minh Thiên, nói đang ở bệnh viện chờ cô mà tới giờ vẫn chưa thấy cô đâu, hoảng sắp phát điên rồi.

Bạch Nhạn suy nghĩ một lát: “Minh Thiên, em đang ở ngoài. Vậy đi, anh tới quảng trường Nhân Dân chờ em, chúng ta cùng tới gặp Minh Tinh.” Cô nghĩ, đang là ban ngày ban mặt, hẳn là Minh Tinh sẽ không làm chuyện gì đặc biệt, hoặc đang ở Tam Thiên Ti, hoặc đang ngủ.

Nơi Bạch Nhạn ở rất gần quảng trường Nhân Dân, cô không bắt xe mà đi bộ tới. Hôm nay mặt trời không quá gay gắt, thời tiết sắp chuyển thu, gió thổi lên người đã cảm giác mát mát, trên lối đi bộ có một lớp lá rụng.

“Tiểu Nhạn.” Thương Minh Thiên vừa xuống khỏi taxi liền chạy tới trước mặt Bạch Nhạn, nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần, vẻ mặt căng thẳng mới giãn ra một chút, thấy đầu cô đầy mồ hôi, anh đau lòng lấy khăn tay ra lau cho cô, kéo cô vào một phòng trà bên đường.

“Minh Thiên, anh mua cho em chai nước là được rồi, những nơi như thế này rất đắt tiền.” Bạch Nhạn thấp giọng, kéo góc áo Thương Minh Thiên.

“Tiểu Nhạn, hiện giờ chúng ta có thể dùng những thứ đắt tiền rồi.” Trái tim Thương Minh Thiên nhói đau, nắm chặt tay Bạch Nhạn.

“Em biết tiền lương của phi công rất cao, nhưng anh còn nhiều trách nhiệm! Ba mẹ anh đã nhiều tuổi, mẹ anh lại không có lương hưu, và cả Minh Tinh còn… chưa lấy chồng, anh còn phải kết hôn, những chuyện này đều phải dùng đến tiền.” Bạch Nhạn không chịu, quay đầu định ra ngoài.

“Anh hoãn hôn lễ lại rồi.” Thương Minh Thiên ở phía sau nói thầm một câu.

“Vì sao?” Bạch Nhạn ngạc nhiên quay lại.

“Tiểu Nhạn, hiện giờ em như vậy, sao anh có thể kết hôn được?”

Thân hình Bạch Nhạn khẽ chấn động: “Minh Thiên, anh đang nói lung tung cái gì đấy, hiện giờ em rất tốt.”

Vẻ mặt Thương Minh Thiên bình tĩnh, kiên quyết kéo cô vào quán trà, gọi một ấm trà xanh, hai phần cơm.

“Em đừng giấu anh, em sắp ly hôn, đúng không?” Thương Minh Thiên dịu dàng vén mái tóc trên trán cô ra sau tai.

Lãnh Phong chết tiệt! Bạch Nhạn mắng thầm trong lòng. Chuyện đến nước này, cô đành gật đầu: “Không sai, nhưng chuyện em ly hôn và hôn lễ của anh thì có quan hệ gì?”

“Sao có thể không có quan hệ gì, hiện giờ em đau khổ như vậy, anh lại hạnh phúc với một cô gái khác. Hai chúng ta đã nói rồi, phải cùng nhau hạnh phúc. Anh không có cách nào mặc kệ em như vậy.”

“Vậy anh muốn thế nào?” Đôi mắt Bạch Nhạn đỏ lên: “Anh muốn hủy hôn rồi kết hôn với em sao?”

Thương Minh Thiên mím chặt môi, gương mặt tuấn tú nhăn nhó.

“Minh Thiên, chúng ta đều biết rõ, giữa chúng ta không có khả năng, vì vậy chúng ta mới hẹn như vậy. Anh đừng vì em mà khiến một cô gái khác thất vọng, anh không phải người đã vi phạm lời hứa, anh cũng đừng để em vì anh mà biến thành một người phụ nữ như mẹ em. Minh Thiên, đừng làm chuyện ngốc nghếch như thế. Chúng ta… cứ như thế này là tốt rồi, có thể liên lạc, còn có thể gặp mặt nhau cùng uống trà, ăn một bữa cơm, chúng ta còn có thể quan tâm tới nhau. Minh Thiên, em luôn muốn nhìn thấy anh trở thành chú rể, nhất định sẽ rất, rất đẹp trai. Khi anh kết hôn, em sẽ tới tham dự, sẽ không để mẹ anh nhìn thấy, em sẽ đừng từ xa xa, có thể nhìn thấy anh là được rồi.”

“Nhưng em sống không hạnh phúc, nơi này của anh… sẽ rất đau…” Thương Minh Thiên chỉ vào ngực mình, trong mắt thấp thoáng ánh nước trong suốt.

“Sai rồi, Minh Thiên, em sống hạnh phúc hơn bất cứ thời điểm nào trong quá khứ. Em đã kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại, có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Em có công việc, có bạn bè, lại chưa già, anh phải biết rằng giá trị của em rất lớn. Chờ khi em trở về làm phụ nữ độc thân, nhất định sẽ có rất nhiều người theo đuổi em. Nếu em gặp được người trong lòng, anh sẽ là người đầu tiên em nói cho biết.” Bạch Nhạn nhẹ nhàng cầm lấy tay Thương Minh Thiên: “Hứa với em, cử hành hôn lễ đúng thời hạn. Cô ấy không phải bất cứ một cô gái nào khác, cô ấy là người anh yêu, là người sẽ làm bạn với anh cả đời, cùng anh xây dựng một gia đình, có thể giúp anh chăm sóc ba mẹ. Nếu đã quyết định yêu thương cô ấy thì đừng làm cô ấy tổn thương. Em… đã từng kết hôn, có thể hiểu được suy nghĩ của cô ấy.”

Nước mắt Thương Minh Thiên không kìm ném được, rơi một giọt xuống mu bàn tay Bạch Nhạn.

Nhân viên phục vụ đưa trà lên, nhìn gương mặt chàng trai mặc quân phục đầy nước mắt, nhất thời sửng sốt, không dám động đậy.

Bạch Nhạn mỉm cười bảo cô ấy đặt trà xuống, rút khăn tay ra đưa cho Minh Thiên.

“Tiểu Nhạn, vì sao lúc trước chúng ta lại dễ dàng từ bỏ tình cảm đó? Nếu chúng ta kiên trì, không chừng một ngày nào đó ba mẹ anh sẽ thay đổi suy nghĩ.” Thương Minh Thiên đau khổ nói.

~ Hết chương 58~

Advertisements

49 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 58

  1. Doc 1 leo den chuong 58 het gan 1 dem,gio to moi nhay vao comt,mong chu nha dung noi gian nhe:D
    Noi chung la to ket LDN,to dang doc The nao mot loai yeu khong dau ben Vficland,dyng ket anh HDD chung tinh,yeu het minh la the,gio mo sang nha ban gap anh KK bien thai,dang ghet,lai dang thuong,mat dien toan tap:))
    Noi chung khong biet LDN lam the nao de co 1HE giua 2nv chinh,chu cu tien trien theo huong the nay thi chi co SE thoi:(
    Noi dai dong qua roi,thanks chu nha nhieu:)
    Tu gio dat gach ngoi hong hot,se comt thiong xuyen hon nua:)

      1. Nói dúng ra la tớ ủng hộ lão KK,lão ấy cho dù mục tiên đích tiếp cận BN không chính đáng nhưng suy cho cùng không phải chỉ vì thù hận mà tiếp cận,cho nên tớ đây vẫn quyết định vote cho lão 1phieu để đến bên BN:)

  2. Khang Kiếm cùng Minh Thiên ai cũng có lý do để không thể đem lại hạnh phúc cho Bạch Nhạn , chỉ có Bạch Nhạn là khổ! lần nào đọc truyện này mình cũng có cảm giác hồi hộp , đau lòng. Thank Sâu!

  3. *cúi xuống*
    *cầm hòn đá*
    *PHI thẳng vào mặt bạch nhạn*
    nhạn nhạn ngu ngốc , cô có thấy kiếm kiếm của tôi thật lòng thế này mà cô còn từ chối để anh í đau lòng thế afkkkkkk ??????????????
    còn cả minh thiên nữa , tại sao vô từ chối anh í thẳng thừng đến như thế ????????????
    cô có muốn ăn đá nữa không hả !!!!!!
    *cúi xuông lần 2
    *cầm cục đá to gấp đôi*
    *vẻ mặt đe dọa*

  4. sau này của 2 người làm sao??? cô thích khang kiếm mà không thích minh thiên là thế nào hả! cô muốn tôi cho ăn đá ko hả ??????????/
    =…..=!!!!!!!!!

  5. Đọc đến chương này ko thấy ghét KK nhiều. Có lẽ do đã đọc hết cv nên thế. Càng về cuối tr sẽ càng thích anh này. Còn về MT, khổ thân anh này thật, dù 2 người có cố gắng bao nhiêu cũng sẽ ko thể đến đc vs nhau đâu

  6. Quả này BN ko ly hun được rồi vì sợ MT ko chịu lấy vợ hơhơ cơ hội tốt tới rồi kiếm kaka cố lên. *hận ko thể túm cổ giựt tóc hôn tới tấp kiếm kaka được* (để động viên tinh thần ấy mà). Hé hé

  7. biết truyện này qua list 70 tiểu tuyết bên nhà ss Lily ^^

    thật sự, rất thích nó :) ở một góc độ nào đó, nó đã vẽ ra cuộc sống thực, một người đàn ông thực. Không bị hình tượng hóa như đa phần tiểu thuyết khác. Cá nhân HaGi rấ thích Khang Kiếm!!!! xem đoạn 2 anh chị ngược nhau mà HaGi đau lòng lắm luôn ToT mong Pink tiếp tục nhé!

    p.s: mà Pink đã đọc một Xử Nữ – một Thần Nông – một Song Ngư chưa? cá nhân HaGi thấy Hoa hồng giấy mà chính xác hơn là mối quan hệ của Y Đồng Đồng, Khang Kiếm và Bạch Nhạc cũng tựa tựa thế.

  8. KK, cách mạng đã thất bại, đồng chí có định khởi nghĩa làm lại không đới?
    Nói thật chị cày convert rùi nhưng vẫn ham hố hóng nhà em Sâu. Chị có đọc một số truyện về cán bộ cao cấp (dạng truyện đô thị quan trường) thì hầu hết quan lớn bồ bịch, chơi gái thấy sợ luôn, mặc dù vẫn khẳng định là yêu vợ yêu con . Anh KK này nói thẳng ra là còn sạch sẽ chán, mới lằng nhằng với mỗi em YDD thôi, vì truyện này là ngôn tình chứ không phải dạng kia.

  9. thật ra a Khang khiếm cũng vì bất đắc dĩ thôi mà…cũng k hẳn là ng xấu…Mụ Bạch Mộ Mai kia mới thật lá ác độc..lợi dụng cả con mình…Suy cho cùng khổ nhất vẫn là Bạch Nhạn..haiz

      1. Chuẩn mem…ai có thể khẳng địh rơi vào hoàn cảnh a Kiếm mà k hận chứ..Sâu nhở..vote a Kiếm..mih cũg chả thik a Thiên..hứ..thời gian qua đi k bh trở lại :))

  10. Mình chẳng thích MT tẹo nào, tính cách gì ko quyết đoán như con gái, dễ dàng từ bỏ tình yêu chỉ vì cha mẹ ko thích. Bỏ qua anh này ngay lập tức.

Đã đóng bình luận.