Hoa hồng giấy_Chương 59


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 59: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (9)

Sẽ có một ngày, cậu vội vàng muốn dùng luật pháp khóa chặt cái tên của cậu với một cái tên khác; cậu vội vàng muốn cùng cô ấy sinh ra một đứa trẻ, khiến cho hai người có liên hệ về huyết thống; cậu từ bỏ rất nhiều quan hệ xã giao, vội vàng muốn trở về ăn cơm cô ấy nấu, sau đó cùng cô ấy xem những bộ phim dài tập thật buồn cười, trò chuyện một số việc nhà; nếu cậu uống nhiều rượu, hút nhiều thuốc, cô ấy sẽ kêu lên với cậu, cậu nghe vậy, không thấy giận, chỉ thấy ấm áp.

Không có ngày đó.

Nếu cô và Minh Thiên có một phần nghìn hy vọng, Bạch Nhạn cảm thấy mình sẽ dùng một phần nghìn đó để cố gắng.

Cô tới thế giới này do sự kết hợp sai lầm giữa một tinh trùng và một quả trứng. Sự kết hợp sai lầm đó khiến cho cuộc đời cô vừa mờ mịt, vừa u ám. Minh Thiên, là ánh bình minh duy nhất chiếu sáng suốt quá trình trưởng thành đầy hiu quạnh của cô.

Minh Thiên không biết, sau cái ngày mẹ Minh Thiên dùng tuyệt thực để phản đối quan hệ của cô và anh, cô từng vứt bỏ tự trọng để tới cầu xin bọn họ, nói rằng cô sẽ giống Minh Thiên, hiếu kính với bọn họ, coi bọn họ là cha mẹ ruột. Cô cầu xin bọn họ đồng ý cho cô và Minh Thiên kết giao.

Bà Thương từng nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt cô, đập bàn ngạo mạn mắng chửi, nói rằng trừ khi bà chết.

Ông Thương liếc mắt nhìn cô, chỉ vào bức tường nhà cô, nói nếu cô còn dám bám lấy Minh Thiên nữa, ông sẽ đập đầu chết trước cửa nhà cô.

“Mẹ cô nhìn thấy gã đàn ông nào là quấn lấy gã đó, mặc kệ già trẻ, có vợ hay chưa, đều trèo lên giường người ta. Cô và mẹ cô là cùng một loại người, nhìn thấy Minh Thiên nhà chúng tôi tốt đẹp liền không biết xấu hổ mà quấn lấy. Hừ, chỉ cần chúng tôi còn sống một ngày trên đời thì cô đừng hòng thực hiện được ý định này.” Ông Thương vừa khua chân vừa múa tay.

Cô cắn môi, yên lặng lau đi nước bọt trên mặt, ra khỏi nhà Minh Thiên, chân mềm nhũn.

Về tới cửa nhà, Bạch Mộ Mai đang khoanh tay tựa lên cửa, liếc mắt nhìn cô khinh thường, hừ một tiếng.

“Con tinh mắt quá nhỉ. Loại người tầm thường như thế có gì tốt? Muốn tiền không có tiền, muốn nhà không có nhà, cùng họ ngồi ăn cơm, buồn nôn muốn chết! Con thông minh một chút có được không?”

Cô coi như không nhìn thấy Bạch Mộ Mai, đi thẳng vào trong phòng.

Trái tim lạnh như đóng thành băng.

Sau đó, Minh Thiên bị áp lực nên bộc lộ tình yêu với cô, cô đột nhiên cảm thấy vui mừng. Trong quãng thời gian tốt đẹp nhất, hồn nhiên nhất của cuộc đời, bọn họ đã từng yêu nhau một cách chân thành, như vậy đã là quá đủ rồi. Có thể nắm tay đến lúc đầu bạc răng long hay không, cũng không còn quan trọng nữa.

Trong trái tim cô, Minh Thiên rất đặc biệt.

Trong trái tim Minh Thiên, cô cũng chiếm một vị trí nhất định.

Tình yêu này giống như bông hoa hồng giấy, vĩnh viễn giữ được màu sắc rực rỡ, chống lại năm tháng, chống lại mưa gió. Cô không mong ước gì nữa, cô rất hạnh phúc, cô không hối tiếc.

Nay, Minh Thiên đã có bạn gái xuất sắc như vậy, tuy không phải cô nhưng cô cũng cảm thấy hạnh phúc.

“Thưa anh chị, đây là cơm của hai người.” Cô gái phục vụ đặt hai đĩa cơm nóng hổi lên bàn, mỉm cười.

Bạch Nhạn bừng tỉnh lại từ trong hồi ức, nói lời cảm ơn với cô gái.

“Minh Thiên, cơm thơm quá! Em muốn ăn sạch.” Bạch Nhạn nghiêng đầu, khoa trương giả bộ nuốt nước miếng.

Thương Minh Thiên cười đau xót, rắc gia vị vào cơm, chậm rãi trộn đều rồi mới đổi với Bạch Nhạn, thuận tiện lấy trứng luộc trước mặt Bạch Nhạn về bên mình. Trước đây, để tiết kiệm thời gian, cũng vì tiết kiện tiền, Bạch Nhạn thường ăn trứng luộc. Ăn nhiều đến mức sau này nhìn thấy trứng luộc liền không nhịn được mà nhíu mày.

Còn đáp án cho vấn đề kia, khi ở học viện phòng không, anh đã biết không có khả năng. Nhưng đôi khi anh vẫn cảm thấy không cam lòng, vẫn hy vọng sẽ xuất hiện một kỳ tích nào đó, hy vọng khi ba mẹ nhìn thấy Bạch Nhạn giữ mình trong sạch sẽ xóa bỏ thành kiến với cô.

Sự thật chứng minh, hy vọng này vĩnh viễn sẽ chỉ là một giấc mơ không có thật mà thôi.

Có thể kết thành một đôi với người mình yêu là chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới này. Còn anh và Bạch Nhạn, cả đời này nhất định sẽ không có cơ hội làm được chuyện đó.

Không phải không tiếc nuối, không phải không đau lòng.

Cái gọi là ước hẹn ngày đó chỉ là thứ để hai người cố gắng kiên cường chống đỡ, là điều mà Bạch Nhạn và anh đều cố gắng thực hiện.

Bạch Nhạn nói với anh, cô yêu rồi, sẽ kết hôn trong nay mai. Anh cũng nói anh đã có bạn gái.

Thật ra tấm ảnh anh cho Bạch Nhạn xem chỉ là ảnh của một đồng chí, cô gái đó công tác ở đoàn văn công, có cảm tình với anh, luôn tìm cơ hội tới đội phi công tìm anh. Anh rất quý cô gái đó, trẻ tuổi, hoạt bát, đa tài đa nghệ, tự nhiên phóng khoáng, chỉ là, tình cảm của anh đối với cô ấy cũng không đến mức như Bạch Nhạn tưởng tượng.

Hiện giờ anh và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường. Lần này anh về thăm người thân, cô ấy cũng la hét muốn tới đây chơi.

Anh từng nghĩ chỉ cần tận mắt nhìn thấy Bạch Nhạn sống hạnh phúc thì anh sẽ đưa cô gái ấy về nhà, sau đó thử kết giao.

Anh uyển chuyển nói với ba mẹ rằng có thể sẽ có một nữ đồng chí đến nhà chơi. Ai ngờ ba mẹ anh rất vui mừng, dựa theo cách hiểu của bọn họ, thêm mắm dặm muối vào, liền biến thành anh sắp kết hôn.

Khi Bạch Nhạn hỏi khi nào tổ chức hôn lễ, anh nhìn sự chân thành tha thiết trong mắt cô, không nỡ giải thích.

Nhưng anh tận mắt chứng kiến Bạch Nhạn không hề hạnh phúc, kết hôn mấy tháng đã ly hôn.

Anh không nhịn được mà nói ra vấn đề đã nấn ná rất lâu trong lòng, mười chín tuổi, anh không thể thay đổi đáp án, hai mươi sáu tuổi, anh vẫn không thể làm gì.

Đây là sự bất đắc dĩ của đời người.

Anh có thể nghe theo chỉ dẫn của trái tim, toàn tâm toàn ý yêu cô. Nhưng sinh mạng anh không thuộc về riêng anh, vì ba mẹ, anh và cô không thể không gặp thoáng qua, nhưng trái tim anh chưa bao giờ rời xa cô.

Thương Minh Thiên thở dài, yên lặng giương mắt nhìn Bạch Nhạn chăm chú, cố gắng dùng từng thìa cơm nuốt trôi nỗi chua xót trong lòng.

Hai người ăn cơm xong liền gọi taxi tới Tam Thiên Ti.

Tam Thiên Ti đóng chặt cửa, bên trên ghi “có phòng cho thuê”, phía dưới có kèm theo số điện thoại. Bạch Nhạn gọi điện theo dãy số, người nhận điện là một người đàn ông, giọng nói có vẻ rất mất kiên nhẫn.

“À, từ vụ bị bắt lần trước, cô ta không làm nữa. Tôi cũng không biết hiện giờ cô ta vất vưởng ở đâu, có lẽ đang bán thịt ở đâu đấy. Nghề này dễ kiếm tiền, cô ta tiêu tiền đã quen, không nỡ bỏ,” Chủ thuê nhà ở đầu dây bên kia cười vô cùng đê tiện.

Bạch Nhạn che điện thoại, cẩn thận nhìn Minh Thiên, không dám nói gì, chỉ “vâng, vâng, được”. “Không phải Minh Tinh gây chuyện gì chứ?” Thương Minh Thiên lo lắng hỏi.

“Không có, chủ thuê nhà nói… ở đây làm ăn không tốt, có lẽ cô ấy đã đổi cửa hàng khác, cô ấy không để lại địa chỉ.”

“Minh Tinh không có tính kiên nhẫn, lại kết bạn lung tung, đừng hy vọng con bé sẽ biết kiếm tiền, không để người khác lo lắng đã là tốt lắm rồi. Ba mẹ anh còn nói con bé làm ăn lớn ở Tân Giang, anh vừa nghe đã biết là khoe khoang.” Thương Minh Thiên nhíu mày, nhìn đồng hồ: “Tiểu Nhạn, anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra lại!”

Bạch Nhạn gật đầu: “Cũng được!”

Bạch Nhạn nhìn cây cối tươi tốt tỏa bóng râm xuống con đường, đề nghị hai người đi bộ một lát rồi hãy bắt xe, vừa rồi ăn quá no, đúng lúc có thể vận động để tiêu hóa.

Hai người đi về phía trước, không biết trẻ con nhà ai, đem xe đạp ra bóng râm, nghịch ngợm bỏ cả hai tay ra, đạp rất nhanh, không đề phòng phía trước có người, quên không phanh lại, sắp sửa đâm vào Bạch Nhạn. Minh Thiên nhanh tay nhanh mắt, vươn tay kéo Bạch Nhạn sang bên cạnh, xe đạp lướt qua hai người, đâm vào một gốc cây, đứa bé trên xe ngã xuống, gào khóc kêu đau, may mà chỉ xước da trên cánh tay.

Bạch Nhạn bị dọa đến mức toát mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch, nắm chặt vạt áo Thương Minh Thiên, nhất thời quên mất phải tách ra: “Anh?” Một tiếng kêu ngạc nhiên đến từ bên kia đường.

Hai người nghe tiếng liền nhìn sang, Thương Minh Tinh đang mở to hai mắt, mặc một chiếc váy ngắn hở lưng, trừng mắt nhìn bọn họ không dám tim, đôi mắt tô tô vẽ vẽ giống như đêm hôm đó.

“Anh, anh làm gì ở đây?” Sau khi xác định không nhận nhầm người, Thương Minh Tinh tức đến phát điên, hai tay vội vàng chộp tới. Làn da lộ ra dưới cánh tay khi ẩn khi hiện. Thương Minh Thiên nhìn mà lông mày nhíu chặt.

“Con hồ ly không biết xấu hổ này, dám quyến rũ anh trai tao. Mau buông ra cho tao.”

Cô kéo giật Bạch Nhạn từ trong lòng Thương Minh Thiên ra, ánh mắt như muốn giết người.

“Minh Tinh, sao em lại ăn mặc thế này?” Mặt Thương Minh Thiên đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên, kéo cánh tay Minh Tinh, lớn tiếng hỏi: “Nói, rốt cuộc em đang làm nghề gì?”

“Em… Em…” Thương Minh Tinh ấp úng, vừa rồi kích động nên đã quên mất mình đang ăn mặc thế này. Ấp a ấp úng một lúc lâu cũng chưa nói được lý do, cô liếc thấy ánh mắt lo lắng của Bạch Nhạn, đột nhiên thẹn quá hóa giận: “Có phải mày lại hớt lẻo gì với anh trai tao không?”

Bạch Nhạn lén lút vẫy tay với cô, cô lại hiểu nhầm thành Bạch Nhạn chột dạ, trong lòng càng mắng chửi Bạch Nhạn thậm tệ.

“Minh Tinh, em trả lời anh.” Thương Minh Thiên tức giận đến mức trước mắt biến thành màu đen. Từ dáng vẻ chơi bời của Minh Tinh, anh có thể đoán được Minh Tinh đang làm cái gì. Bàn tay bất giác tăng thêm sức, khiến cho Thương Minh Tinh kêu lên.

Cô giậm chân: “Anh, đừng nghe cô ta nói bừa, em… thật sự bị ép.”

“Ai ép em?”

“Đều tại cô ta. Nếu không phải do cô ta, em đã chẳng phải đi trên con đường này.” Thương Minh Tinh chỉ vào Bạch Nhạn, quát: “Em định làm ăn nghiêm túc với người ta, chồng cô ta có cách giúp đỡ, em tìm cô ta, cô ta cũng đã đồng ý giúp em. Khi em tới ngân hàng xin vay vốn, người chung vốn cũng đã gom tiền thì cô ta lại trở mặt, nói ngoại trừ em có bệnh thì hãy đến tìm cô ta, những vấn đề khác thì đừng gọi cô ta tới. Đã đến nước đó, tiền em đã đầu tư không thể thu về được, ngân hàng lại đuổi theo em đòi tiền, em làm sao có nhiều tiền trong cùng một lúc như vậy, không có cách nào khác… Em đành…”

Thương Minh Tinh cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt.

“Ba.” Thương Minh Thiên giơ tay lên cho Thương Minh Tinh một cái tát: “Chính em tự học cái xấu còn đổ trách nhiệm lên đầu người khác à.”

“Anh, anh không tin em?” Thương Minh Tinh ôm mặt, mếu máo: “Em sẽ mách với ba mẹ, anh… không nghe lời bọn họ, lại qua lại với cô ta. Còn đánh em vì cô ta.”

Nói xong, cô quay đầu, khóc sướt mướt muốn bỏ chạy.

Thương Minh Thiên dùng một tay giữ chặt cô lại, vẻ mặt nghiêm khắc, không cho phép phản kháng: “Để lại địa chỉ cho anh, chiều mai thu dọn đồ đạc, theo anh về huyện Vân. Nếu em không về, anh sẽ dùng dây thừng trói em mang về.”

Dưới ánh mắt dọa người của Thương Minh Thiên, Thương Minh Tinh bắt buộc phải nói ra địa chỉ. Tuy chỉ sinh chậm hơn Minh Thiên 40 phút, nhưng từ nhỏ cô đã rất sợ anh.

“Em… có thể về với anh, nhưng đừng nói với ba mẹ, được không, anh?” Cô cầu xin Minh Thiên.

“Hiện giờ em không có quyền lên tiếng. Giờ mau thay bộ quần áo này ra cho anh.” Minh Thiên tức giận đến mức gương mặt cũng vặn vẹo.

“Minh Thiên…” Thương Minh Tinh bất đắc dĩ đồng ý. Trước khi đi còn ném cho Bạch Nhạn một ánh mắt oán hận.

Bạch Nhạn cắn môi, khẽ thở dài.

Tim Thương Minh Thiên đập dồn dập, anh nắm lấy một cành cây khô, đầu ngón tay trắng bệch, sắc mặt xanh mét, thở dốc từng hơi.

Chuyện Bạch Nhạn sợ hãi nhất vẫn xảy ra.

“Minh Thiên…”

Thương Minh Thiên khoát tay: “Thật xin lỗi, Tiểu Nhạn, lời của Minh Tinh em đừng để bụng, anh biết con bé chỉ ăn nói lung tung thôi.”

“Cũng không hẳn.” Bạch Nhạn nói: “Cô ấy có tới tìm em, muốn… Khang Kiếm giúp cô ấy liên hệ hạng mục kia. Lúc đó em quyết định ly hôn với anh ấy, em… không muốn thiếu nợ anh ấy, vì vậy mới từ chối Minh Tinh.”

“Tiểu Nhạn, anh biết tính cách của em, cũng hiểu rõ tính cách Minh Tinh. Em không cần nói nữa.” Thương Minh Thiên hít sâu, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại: “Tiểu Nhạn, em vẫn chưa nói cho anh biết, vì sao em muốn ly hôn?”

Bạch Nhạn đứng ngẩn người trước mặt Thương Minh Thiên, nhất thời không biết nên nói gì.

“Lãnh Phong kể với anh một chuyện nhưng anh không tin lắm. Em không thể nào vì bạn gái trước kia của anh ta mà xúc động yêu cầu ly hôn. Rốt cuộc anh ta đã làm gì em khiến em kiên quyết như vậy?”

Đôi mắt Bạch Nhạn bắt đầu ngập nước, đây là Minh Thiên, vĩnh viễn thương cô, hiểu cô. Trước mặt anh, cô là một quyển sách để mở, không thể che giấu điều gì.

Hai ngày nay, thể xác và tinh thần đều bị dày vò, trong miệng Khang Kiếm cũng nổi lên mấy cái mụn nước. Giản Đan mua cho anh một chai nước và một chiếc bánh, anh khoát tay, không có chút cảm giác đói bụng nào.

Di động của Bạch Nhạn vẫn không gọi được, anh chờ ở bệnh viện tới tận ba giờ chiều vẫn chưa thấy người đâu. Anh chạy tới khoa phụ sản hỏi Liễu Tinh, Liễu Tinh hờ hững nhướn mắt lên với anh, nói phải vào phòng phẫu thuật bây giờ, không đếm xỉa gì đến anh.

Anh sợ Bạch Nhạn đã về nhà nên lại vội vàng trở về. Không chỉ không tìm thấy người mà ngay cả đồ rửa mặt, quần áo, thú bông trong phòng ngủ đều đã không thấy đâu nữa.

Trên bàn cơm có một tờ giấy nhắn: lãnh đạo, hiện giờ chúng ta không còn thích hợp để ở chung dưới một mái nhà nữa, tôi chuyển ra ngoài. Tuần sau chúng ta tới cục dân chính làm thủ tục.

Từ ngữ ít ỏi, Khang Kiếm đọc một lần lại một lần.

Không có oán hận, ngữ khí cũng không gay gắt, bình thường giống như đang nói đến một chuyện thật nhỏ bé.

Anh ngã lên sô pha, hiện giờ mới hiểu được quyết tâm của Bạch Nhạn lớn đến thế nào. Anh nhớ buổi tối anh từ Bắc Kinh trở về, khi hai người ngồi trên xe về nhà, Bạch Nhạn từng chỉ vào một tiểu khu, nói rằng sau này cô sẽ chuyển tới đó. Lúc ấy anh nghĩ cô chỉ đang giận dỗi với mình, hoàn toàn không để trong lòng.

Hiện giờ không cách nào nghĩ ra đó là tiểu khu nào.

Trong nháy mắt, cô lập tức xóa bỏ toàn bộ dấu vết của cô trong cuộc đời anh. Khang Kiếm có một loại dự cảm, dường như anh thật sự đã mất Bạch Nhạn.

Anh biết Bạch Nhạn sẽ còn chủ động liên lạc với anh, cô cần thông báo để anh cùng tới cục dân chính làm thủ tục. Trước khi cuộc điện thoại đó tới, anh vẫn còn hy vọng níu kéo trái tim Bạch Nhạn.

Khang Kiếm suy nghĩ rất nhanh, Bạch Nhạn không có nhiều bạn bè, dường như chỉ có mình Liễu Tinh. Liễu Tinh sẽ không giúp anh, hiện giờ anh lại không biết Bạch Nhạn đang ở đâu, như vậy, người có thể giúp anh chỉ có… người đó.

Khang Kiếm đứng lên, vội vàng đi xuống dưới lầu.

“Thư ký Giản, tới huyện Vân.” Đêm Bạch Nhạn mất tích, lái xe taxi nói cô đã tới huyện Vân. Nhất định cô đã đi gặp mẹ, cô đã nói gì, có suy tính gì, mẹ cô nhất định biết rõ. Tuy mẹ cô là người anh không muốn nhìn thấy nhất trên đời, nhưng nếu có thể tìm được Bạch Nhạn, anh có thể kìm nén sự chán ghét, gặp mặt bà ta một lần.

Giản Đan có chút kinh ngạc, nhưng không nói gì, chỉ lên xe, khởi động động cơ.

“Ra tới đường cao tốc thì đi nhanh một chút, tranh thủ trước lúc trời tối có thể tới được huyện Vân.” Cổ họng Khang Kiếm đã bắt đầu nóng lên, anh buộc mình uống mấy ngụm nước, ăn một chút bánh. Nếu gục ngã vào lúc này, anh thật sự sẽ không còn cơ hội nữa.

Anh không trách hành động này của Bạch Nhạn, tất cả những điều này đều là chuyện anh đáng phải hứng chịu.

“Trợ lý Khang, hôm nay em mới phát hiện, thì ra anh là một người chí tình chí nghĩa.” Giản Đan nói đùa: “Anh thật sự rất yêu y tá Bạch!”

Trong ấn tượng của Giản Đan, trợ lý Khang luôn là một người rành mạch, rõ ràng, tự tin, bình tĩnh, anh chưa từng thấy trợ lý Khang kích động như thế này.

Khang Kiếm không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại: “Thư ký Giản, hiện giờ cậu có định kết hôn không?”

Giản Đan cười ha ha: “Em và bạn gái mới yêu nhau được một năm, còn chưa gặp người lớn hai bên, còn lâu mới kết hôn! Dù em có muốn, bạn gái em cũng không chịu, cô ấy nói kết hôn xong sẽ phải làm rất nhiều chuyện, không được tự do, cô ấy muốn chơi thêm vài năm nữa.”

Khang Kiếm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như đã bị phong cảnh bên ngoài mê hoặc: “Sẽ có một ngày, cậu vội vàng muốn dùng luật pháp khóa chặt cái tên của cậu với một cái tên khác; cậu vội vàng muốn cùng cô ấy sinh ra một đứa trẻ, khiến cho hai người có liên hệ về huyết thống; cậu từ bỏ rất nhiều quan hệ xã giao, vội vàng muốn trở về ăn cơm cô ấy nấu, sau đó cùng cô ấy xem những bộ phim dài tập thật buồn cười, trò chuyện một số việc nhà; nếu cậu uống nhiều rượu, hút nhiều thuốc, cô ấy sẽ kêu lên với cậu, cậu nghe vậy, không thấy giận, chỉ thấy ấm áp. Khi đó, cậu cũng sẽ giống tôi lúc này.”

Giản Đan thu lại nụ cười, bất giác cảm thấy buồn bực.

“Trợ lý Khang, tạm thời em không có cách nào lĩnh hội ý tứ sâu xa của anh, nhưng em có thể nghe được tình cảm sâu đậm trong đó. Vì sao y tá Bạch còn giận dỗi với anh được chứ?”

Khang Kiếm nhắm mắt lại, thở dài: “Bởi vì đến lúc này tôi mới hiểu ra điều đó.”

~ Hết chương 59 ~

Advertisements

26 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 59

  1. Bây giờ anh mới hiểu được những điều đó hả. Đúng là cái gì mất đi thì mới thấy quý. Mong anh sẽ chinh phục thành công chị Bạch Nhạn. Đường gập ghềnh lắm anh KK ơi!!!
    Thank you two, hehe!!!

  2. co le cau chuyen gio con lai chi la chuyen cua 2 nguoi , ko ai co the lien can den nua , co chia tay hay den voi nhau thi do 2 nguoi ma thoi , chac chan nguoi con gai nhu BN se dc hanh phuc , cang doc truyen cang thik chi , cang doc cang mun om sach vao long , huhu xuat ban di , cai tinh iu cai gi cung mun giu lam cua cua minh lai troi day manh liet rui , cang doc cang dau tim . hix

  3. Đúng là sắp chết đuối thì cọng rơm cũng cố bám vào, anh đang định bám vào cọng rơm BMM sao, rõ khổ thân

  4. Haizz nghi cung toi KK nhi?nhung cung dang doi,ai bao nhung luc quy gia thi kg biet gin giu!
    Doc chuong nay thuong BN,kho than co ay,nhung kg he gian TMT anh ay kg dang gian,boi vi nhu the moi la thuc te cuoc song,moi dich thuc la doi.chon cha me de bao ve tinh yeu,de bao ve nguoi con gai minh yeu,day chinh la su hi sinh cao ca.ta nguong mo:)
    Cam on ban Sau nhe!cho ban suot day:)

  5. hey Sau nho be oi ! co the bat mi 1 chut ve cach go roi cua doan tinh cam giua KK va BN khong chu thay tinh hinh bay gio rat chi la nghiem trong BN khong con 1 chut cam xuc nao voi KK nua roi thi lam sao ma HE duoc chu T_T

    1. Mình mới chỉ đọc lướt qua thôi chứ chưa đọc kỹ nên không kể được :))
      Hình như mọi chuyện ba chấm là sao ấy, cuối cùng Bạch Nhạn quyết định ly hôn vì nhận ra mình có tình cảm với Khang Kiếm…

  6. đọc xong chương này lại càng quý anh Thiên, nhưng mà 2 người này đúng là không nên đến với nhau. Ông bố, bà mẹ thì không nói chứ có đứa em dâu như vậy thì sớm muộn j cũng bị nó hại chết =.=’

  7. Góp ý nhé, Sâu có thể dùng từ “Chát” thay cho từ “Ba” để mô tả tiếng tát, như thế sẽ “tượng thanh” hơn đó :D.

  8. sâu ơi em thương anh kiếm của em quá. anh í thật lòng yêu bạch nhạn mà !!!!!!!!!!!
    sao bạch nhạn không dành tình cảm cho anh í như dành tình cảm cho minh thiên nhỉ ???????????
    ĐỒ THIÊN VỊ !!!!!!!!!!!!!!
    ^ – ^

    1. Rất đơn giản! Từ nhỏ Minh Thiên đã là ánh mặt trời của Bạch Nhạn! Anh đã bảo vệ, che chở cho cô khi cô nhỏ bé, yếu đuối, cô độc! Tình cảm này đã kéo dài suốt thời niên thiếu! Nó ko thể thay đổi 1 sớm 1 chiều được! Phải cần có 1 thời gian dài nỗ lực thì mới có thể thay thế Minh Thiên trong trái tim Bạch Nhạn! Nàng có lòng thì hãy cổ vũ KK làm được điều đó!

Đã đóng bình luận.