[Ngâm vịnh phong ca] Đệ thất thập lục chương


Ngâm vịnh phong ca

Tác giả: Mạch Thượng Lê Hoa

~*~

Đệ thất thập lục chương

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Nàng không day dứt, Dạ Nguyệt Sắc liều mạng nói với chính mình, nàng sẽ không day dứt. Con đường mình đã chọn phải tự mình đi tới, Dạ Nguyệt Sắc thật sự đã lựa chọn trốn tránh, còn nàng đã lựa chọn liều lĩnh ở lại bên chàng, vì vậy, nàng tuyệt đối sẽ không day dứt.

Hạc tiên bằng đồng đen được chạm trổ nhã nhặn mà đơn giản, toát ra vẻ tràn đầy lịch sử và tang thương, cúi đầu ngậm cái khay nhỏ trong mỏ, ngọn lửa đã được chỉnh xuống thật nhỏ, chỉ còn lại ánh sáng mông lung, bốn chiếc đèn tường ở bốn góc đã không còn cách nào có thể chiếu sáng căn phòng trống trải, giá rét này nữa.

Bạch Phi Lân ẩn mình trong bóng tối, lạnh lùng nhìn Dạ Ngụy Sắc đang say ngủ trên giường. Không biết là vì giá lạnh hay vì đắp quá nhiều lớp chăn nặng nề mà dường như nàng đang bị ác mộng quấy nhiễu, bất an trở mình, trong ánh sáng yếu ớt cũng có thể nhìn thấy trên gương mặt nhợt nhạt, xinh đẹp tuyệt trần của nàng đầy mồ hôi lạnh. Đôi lông mày thanh tú nhíu lại thật chặt, đôi môi cũng dùng sức mím lại, cho dù đang gặp ác mộng vẫn thật yên tĩnh và quật cường, không để lọt ra một câu nói mơ.

Chỉ cần đưa tay ra là hắn có thể cứu nàng thoát khỏi cơn ác mộng. Nhưng hắn không làm vậy, hắn chỉ đứng im, lạnh lùng nhìn nàng, trong đôi mắt luôn luôn lạnh như băng có một cái nhìn khó hiểu.

Vì sao đối mặt với những bông hoa Bỉ Ngạn đỏ như lửa, nàng vẫn cảm thấy lạnh thấu xương như thế. Giữa một bầu trời đầy hoa Bỉ Ngạn đỏ như máu, nàng mặc một bộ y phục màu trắng nhẹ nhàng, thanh mát như băng, tìm khắp xung quanh, vẫn không thể tìm được thân ảnh khiến nàng có thể an tâm kia.

Nàng cố gắng tự bình tĩnh lại, chậm rãi xuyên qua bụi hoa cao đến thắt lưng. Mặc dù không biết mục đích là gì, nhưng nàng biết mình sẽ phải gặp ai, giống như trong tất cả những giấc mơ khác của nàng.

Quả nhiên, một gương mặt giống nàng như hai giọt nước xuất hiện, người đó không khóc lóc, cầu xin như trước, lần này, trên gương mặt tái nhợt như đã chết kia mang theo một nụ cười quỷ dị, đó là vẻ điên cùng trong yên tĩnh khi đã ở tận cùng của sự tuyệt vọng.

“Ta sẽ chờ ngươi.” Giọng nói này như truyền từ nơi xa tới, không ngừng vang vọng, không có bất cứ tình cảm nào.

“Chờ ta? Để làm gì?” Dạ Nguyệt Sắc cũng rất bình tĩnh. Trước mặt là một đoạn đường gập ghềnh mà nhất định nàng phải đi qua, chỉ có chính nàng đi qua, không ai có thể giúp nàng.

“Chờ ngươi trả hết mọi thứ lại cho ta.” Gương mặt kia bắt đầu cười, vẻ mặt bình tĩnh bắt đầu nứt ra, môi nhếch lên thành một nụ cười, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng.

Vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc lạnh lùng, đôi mắt sáng và lạnh như sao, khí thế đế vương âm trầm đã được thâm cung triều đình dạy dỗ lập tức mơ hồ tản ra, dáng vẻ vừa ung dung vừa bén nhọn, giống Tiêu Lăng Thiên như đúc.

Tựa hồ nhìn thấy bóng dáng của nam nhân tuyệt mỹ làm người ta kinh hãi, thân ảnh mỏng manh như sương khói kia hoảng hốt lùi một bước, nghiêng đầu đi, không dám nhìn thẳng vào mặt Dạ Nguyệt Sắc nữa.

Dạ Nguyệt Sắc không chút buông lỏng, từng bước tiến sát lại, vươn tay ra nâng cằm cô gái kia lên.

Làn da tái nhợt như người chết, xúc cảm mịn màng lạnh băng như da rắn. Đôi môi đỏ tươi chợt mở ra như muốn cắn người, Dạ Nguyệt Sắc run lên trong lòng, nắm gương mặt kia càng chặt trong tay, thân hình nghiêng về phía trước, mắt đối mắt, mũi đối mũi với gương mặt kia.

“Trả lại cho ngươi? Tại sao phải trả lại cho ngươi?” Giọng nói của Dạ Nguyệt Sắc hoàn toàn không mạnh mẽ, tàn khốc, ngược lại còn dịu dàng vô hạn, bởi vì quá mức dịu dàng nên lại lộ ra vẻ nguy hiểm. Đôi mắt nàng tỏa ra tia sáng lạnh lùng, khí thế mãnh liệt áp đảo sự điên cuồng của cô gái kia.

“Ngươi chỉ là một kẻ nhát gan, bởi vì sợ hãi và yếu đuối mà tự giấu mình đi, nay lại muốn ta trả lại mọi thứ cho ngươi? Trả lại cho ngươi, ngươi có thể làm được gì? Ngay là liếc mắt nhìn chàng một cái ngươi cũng không dám, chẳng lẽ còn muốn đứng bên cạnh chàng? Dạ Nguyệt Sắc ta nói cho ngươi biết, ngươi đã chết! Cho dù chưa chết, ta cũng sẽ không cho ngươi tỉnh lại, đây là sự lựa chọn của ngươi, sẽ không còn đường quay về! Ta đã tới đây, đã hứa sẽ ở bên cạnh chàng, dù có chết cũng phải giữ lời hứa này với chàng. Nếu ngươi có bản lĩnh thì tự tìm nhà tốt mà đầu thai, nếu không có bản lĩnh thì hãy vĩnh viễn ở lại đây, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa. Chỉ dựa vào lời của ngươi mà ta sẽ ngoan ngoãn trả tất cả lại cho ngươi? Đời này, kiếp này, ngươi đừng nghĩ đến chuyện đó!”

Nàng không day dứt, Dạ Nguyệt Sắc liều mạng nói với chính mình, nàng sẽ không day dứt. Con đường mình đã chọn phải tự mình đi tới, Dạ Nguyệt Sắc thật sự đã lựa chọn trốn tránh, còn nàng đã lựa chọn liều lĩnh ở lại bên chàng, vì vậy, nàng tuyệt đối sẽ không day dứt.

Cô gái kia bị giọng nói mềm nhẹ đến nguy hiểm của nàng dọa sợ, một mạch lùi về phía sau, muốn tránh thoát. Dạ Nguyệt Sắc đã hạ quyết tâm ép nàng ta đến đường cùng nên lúc này cũng tiến tới không tha.

Đột nhiên, trong không gian hư vô này nổi lên cuồng phong, cánh đồng hoa Bỉ Ngạn rộng vô biên cuồng loạn lắc lư trong gió, từng làn sóng màu máu rung động tới tận chân trời. Gió mạnh khiến tay áo màu trắng của hai người bay phần phật trong gió, tóc dài màu đen bị thổi tung. Trong cái nhìn chằm chằm đầy sát ý của Dạ Nguyệt Sắc, bóng người kia dần dần mờ nhạt, giống như khói muốn theo gió bay đi, Dạ Nguyệt Sắc cũng bất ngờ buông lỏng bàn tay, quay đầu nhìn về phía nơi xa tắp đầu bên kia biển hoa.

Giống như có một dây cung khẽ rung lên từ đáy lòng, cảm giác lạnh buốt chạy từ lòng bàn chân lên đến trái tim, cảm giác bị nhìn trộm khiến Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên quay đầu. Có ai đó đang ở trong bóng tối nhìn nàng, ánh mắt vô tình muốn xuyên thấu qua giấc mơ của nàng, rình mò bí mật trong nội tâm nàng.

Nàng đột nhiên mở hai mắt ra, hoàn toàn không có một chút mê man, đập vào mắt là tấm màn màu tím trăm hoa đua nở, dưới ngọn đèn mờ mờ đến gần như vụt tắt, tấm màn biến thành một bóng đen mông lung. Nàng không quay đầu nhìn, không cần nhìn nàng vẫn có thể cảm nhận được trong không khí có một mùi vị không bình thường, có ai đó đang ở trong căn phòng này. Giống như dã thú ngủ đông trong bóng tối chăm chú nhìn con mồi, âm thầm thu gom sức lực, giống như có thể nghe được tiếng da thịt căng ra, bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra khỏi bóng tối, phát ra một cú trí mạng.

Yên lặng ngồi dậy, Dạ Nguyệt Sắc cẩn thận khống chế hơi thở của mình, khiến cho thoạt nhìn có vẻ hết sức bình tĩnh. Nàng cẩn thận dùng chăn bao lấy mình, ngăn chặn không khí rét lạnh ban đêm, cũng mượn động tác này để điều chỉnh dòng suy nghĩ của mình, cuối cùng, nàng quay đầu nhìn về phía bóng tối bên ngoài tấm màn.

“Ai đang ở đó?” Giọng nói của nàng lạnh lùng, trang nghiêm như băng đá, trầm trầm uy nghi, không có một chút sợ hãi.

Bạch Phi Lân tiến về phía trước, rời khỏi bóng tối, hiện ra thân hình, đứng trước giường nàng trong ánh sáng mờ mờ. Vẫn là từ trên cao nhìn xuống, sắc mặt không vừa lạnh vừa thờ ơ như ban ngày nữa, trong ánh mắt hắn nhìn nàng mang theo một chút thích thú.

Hắn mặc trang phục thường ngày màu đen, gần như hợp thành một thể với bóng tối, đêm hôm khuya khoắt xông vào phòng nữ tử mà vẻ mặt vô cùng đương nhiên. Dạ Nguyệt Sắc cũng không e ngại, mặc dù không cảm giác được thiện ý trên người hắn nhưng cũng không có cảm giác nguy hiểm.

“Bạch thành chủ đêm khuya tới chơi không biết có chuyện gì.” Nét mặt nàng thản nhiên, không hoảng hốt như những cô gái khác.

“Ta vừa nhận được tin báo, ba người ở lại ngăn cản khi đưa ngươi về đã chết. Bọn họ là cao thủ đứng đầu thành Thương Sơn, nhưng thoáng chốc đã chết cả ba người, nam nhân của ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh.”

“Đưa ta rời khỏi tay chàng mà chỉ mất ba thủ hạ đã khiến ta giật mình rồi.” Nàng khẽ mỉm cười, giống như trân châu sáng bóng trong ánh sáng mờ ảo: “Thật ra ta tương đối tò mò về một chuyện, chẳng lẽ cô bé Niếp Niếp kia cũng là các ngươi phái tới? Cô bé đó thật sự chỉ mới năm, sáu tuổi sao?”

“Ta là tộc trưởng của tộc Thương Lang, tất cả người trong tộc Thương Lang đều phải nghe mệnh lệnh của ta, cô bé đó và người nhà cũng vậy. Sau khi thủ hạ của ta thăm dò ra chỗ ở của các ngươi, bọn họ không dám tùy tiện xông vào, vì vậy mới lợi dụng cô bé để dẫn ngươi ra ngoài, dù sao đó chỉ là một cô bé không biết gì, các ngươi sẽ không đề phòng.” Hắn ngừng lại một chút: “Nhưng so với chuyện này, không phải ngươi nên lo lắng cho tình cảnh của chính mình hơn sao?”

“Tại sao ta phải lo lắng?” Nàng hỏi ngược lại, gương mặt sáng như ngọc hơi nghiêng, đuôi lông mày khẽ nhướng lên: “Ngươi tốn nhiều công sức như vậy để bắt ta tới đây, không phải để nổi cơn nóng giận rồi giết ta chứ.”

“Sẽ không giết, mà chỉ hành hạ thôi thì sao?”

“Ta chỉ là một cô gái yếu đuối, tra tấn có gì thú vị. Hơn nữa, giữ con tin lành lặn không phải sẽ có lợi cho đàm phán hơn sao?”

Không phải nàng chưa từng lo lắng, nhưng lời của Tiêu Lăng Thiên nói với nàng, nàng vĩnh viễn không quên. Chàng nói, bất kể lâm vào bước đường cùng thế nào, tuyệt đối đừng để kẻ địch biết nàng sợ hãi, vĩnh viễn không được yếu thế trước mặt kẻ địch, đây là một yếu tố quan trọng nhất để chiến thắng.

Nàng không thể coi là đệ tử giỏi của Tiêu Lăng Thiên, nhưng lời chàng dạy, nàng sẽ nhớ, hơn nữa, trực giác nói cho nàng biết, nam nhân trước mặt này cũng không có ý định làm hại nàng.

Bạch Phi Lân nghe vậy, đột nhiên nhẹ nhàng nở nụ cười, đáng tiếc chỉ có băng giá trên mặt bị phá giải, còn trong mắt vẫn lạnh lùng vô tình.

“Thật kỳ quái, rõ ràng rất giống, rồi lại hoàn toàn không giống.” Giọng nói của hắn rất nhẹ, giống như đang tự nói với mình, nhưng lại cố ý để nàng nghe được từng lời: “Nói thử xem, giữ ngươi lại thì thế nào? Để xem rốt cuộc ngươi có giống nàng hay không.”

Nàng? Nàng nào? Vẻ mặt Bạch Phi Lân hiện giờ có chút kỳ quái.

“Mặc dù không biết nàng đó là ai, nhưng ta cho rằng ta không giống bất cứ ai hết. Ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, mời Bạch thành chủ ra về.”

Lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách, Dạ Nguyệt Sắc ý thức được rằng không thể ở gần Bạch Phi Lân, một loại cảm giác nguy hiểm đã tiếp cận nàng.

Bạch Phi Lân không nói gì, chỉ đứng đó nhìn nàng, Dạ Nguyệt Sắc bốn mắt nhìn nhau với hắn, không chút nhân nhượng. Cuối cùng, Bạch Phi Lân thu hồi ánh mắt, khóe môi cong lên thành một nụ cười lễ độ, khẽ cúi người:

“Vậy tại hạ cáo từ.”

Hắn xoay người rời đi, bước một bước lập tức hòa mình vào trong bóng tối. Sau đó, cửa phòng mở ra, xuyên qua khe cửa, Dạ Nguyệt Sắc có thể nhìn thấy ánh trắng sáng tỏ trải dài trên mặt tuyết. Bạch Phi Lân vừa đóng cửa lại, trong phòng lại trở về với bóng tối một lần nữa.

Cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, Dạ Nguyệt Sắc chậm rãi nằm xuống. Ngủ trên chiếc giường lạnh băng giống như bất kể đắp bao nhiêu chăn cũng không các nào làm mình ấm lên được, nàng lại nhớ tới lồng ngực rộng rãi, ấm áp của Tiêu Lăng Thiên.

Nàng nhắm mắt lại, ôm chặt chính mình, vòng tay ấm áp kia không có ở đây, xem ra tối nay nàng đừng nghĩ tới chuyện có thể ngủ tiếp.

~ Hết chương 76 ~

Advertisements

31 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ thất thập lục chương

  1. Lần đầu cm ở nhà chị Sâu :”> ngại quá! Cảm ơn đã chuyển ngữ bộ này! Đây là một trong số ít truyện xuyên không yêu thích của em!

  2. Tuy biết rằng DNS thật vì yếu đuối sợ hãi mà trốn tránh nên nữ chính mới có cơ hội đc ở trong thân thể này nhưng việc chiếm đoạt cơ thể người khác là ko thể,mỗi người sinh ra đều có những thứ thuộc về mình,ko phải của mình hà tất phải tranh giành,ko thể trách DNS thật vì cô bé sinh ra ở thời xưa,tuổi còn nhỏ lại ko có người thân bên cạnh nên việc sợ hãi là bình thường,còn nữ chính ở thời hiện đại đã trường thành vì có cơ thể quá yếu nên việc đc nhập vào cơ thể khỏe mạnh khiến cô mạnh mẽ mà sống ko thể ss 2 TH này mà kết luận ai mạnh mẽ thì có quyền chiếm đoạt cơ thể này,cả 2 người ai cũng ích kỷ cả,nhưng cái gì ko phải của mình thì mãi mãi ko phải của mình.Thanks bạn về truyện này nhưng giờ có lẽ mình hết cảm giác với truyện rồi

    1. Mình đang nghĩ có phải bạn hơi hiểu sai về ý nghĩa của chuyện chiếm đoạt thân thể này không?
      Theo mình, ý của tác giả ở đây là tinh thần mạnh mẽ, kiên định sẽ giúp mọi người đạt được những gì họ muốn.
      Tất nhiên theo khoa học, thân thể ai là của người đấy, chiếm đoạt sao được. Nhưng bạn có quên bạn đang đọc truyện xuyên không không? Theo khoa học làm gì có ai xuyên không được hả bạn?
      Bạn nói những gì không phải của mình mãi mãi cũng không phải của mình, hà tất phải chiếm đoạt. Vậy nếu bạn ở trong trường hợp của nữ chính, bạn sẽ trả lại thân thể cho Dạ Nguyệt Sắc thật sự kia à? Con người ai chẳng tham sống. Trước mắt là một cơ hội được sống, được yêu, vậy mà tự nhiên vứt bỏ à?
      Mỗi người sinh ra đều có những thứ thuộc về mình, nhưng trong quá trình người ta sống, lại có một và thứ nảy sinh, cũng thuộc về mình và không thể vứt bỏ, tình yêu là một trong số đó. Mình rất đồng tình với nữ chính, nữ chính cũng phải trải qua nhiều đấu tranh nội tâm mới có thể có được sinh mạng mới và một tình yêu khắc cốt ghi tâm cơ mà.
      Còn về Dạ Nguyệt Sắc thật sự. Cô bé đáng thương thật, nhưng đó cũng là một cô bé ích kỷ, khi sợ hãi thì trốn chạy, khi đã sóng yên biển lặng lại quay về đòi hỏi, trên đời làm gì có thứ gì đơn giản như thế, tất cả đều phải trải qua đấu tranh, dù ít hay nhiều.
      Thật ra mình cũng chẳng hiểu lắm về vấn đề bạn muốn nói ở đây. Bạn mất hứng với câu chuyện là cảm giác của bạn, mình cũng chẳng thay đổi được.
      Thôi thì chào tạm biệt bạn vậy.
      Tính mình nó cũng ích kỷ lắm, cái gì mình đã yêu quý và bỏ công sức ra vì nó thì mình chẳng thích người khác nói ra nói vào đâu.
      Dù sao cũng là tùy vào cảm nhận của từng người, vậy mà cách bạn nói cứ như mình làm cho bạn thất vọng lắm vậy. Mà chuyện này nó lại chẳng liên quan đến mình, mình có phải là tác giả đâu.
      Chào tạm biệt bạn lần nữa. Và xin lỗi nhé, dạo này mình hay nóng tính lắm

  3. Công nhận bạn hay nóng tính thật =))đến nỗi cách nghĩ của tôi làm bạn suy nghĩ lung tung,tôi đã thanks bạn vì bộ truyện này vậy mà bạn lại nói:”cách bạn nói cứ như bạn làm tôi thất vọng,bạn ko phải tác giả…” thì thật buồn cười,nếu bạn nghĩ vậy thì thôi vậy vì chính bạn đã nói bạn ko hiểu vấn đề mà tôi muốn nói rồi=))),Cả 2 nhân vật tôi đều nói họ ích kỷ như nhau,à tôi biết mình đang đọc truyện xuyên không đấy vì thế nên tôi biết trên đời này làm gì có DNS nào,làm gì có 2 tâm hồn trong 1 thể xác và cũng chẳng thể nào ở trong TH nữ chính cho nên người đời có câu Những gì ko phải của mình hà tất phải tranh giành,nghĩ ngợi.Môt câu chuyện ảo,nv ảo,nhưng cảm nhận người đọc truyện là thật,mỗi người khác nhau cách nghĩ khác nhau,ko cần phải gay gắt thế ^_^ Hy vọng bạn kiềm chế tính nóng nảy của mình

    1. Cũng chẳng phải chỉ vì nóng tính mà mình mới ăn nói thế đâu. Dù sao nhiều khi nổi nóng cũng tốt, nín nhịn mãi sống rất mệt.
      Cái mình không hiểu trong ý bạn là câu “những thứ không phải của mình hà tất phải tranh giành” ấy, mình không hiểu nếu không tranh giành, vậy trong trường hợp của nữ chính phải làm gì? Buông tay?

  4. Trong những truyện xuyên ko mình đọc chỉ có 2 TH:1 là linh hồn thân xác đó đã chết,2 là cả 2 cùng hoán đổi linh hồn và thể xác.2 linh hồn trong 1 thể xác tranh giành lẫn nhau,ai thắng cũng đều bất công với người còn lại.DNS là DNS,TTT là TTT,bọn họ vì sự lầm lẫn của số mệnh đã rơi vào TH trớ trêu như thế này,DNS cũng vì hoàn cảnh mà phải ẩn mình,nhưng cô bé ko nghĩ tới việc người khác chiếm lấy thể xác của mình,TTT có 1 cuộc sống bệnh tim gần như sắp chết nhưng cô may mắn khi nhập vào linh hồn khỏe mạnh nên cô kiên cường mà sống,nhờ vào thân xác này mà cô có thể sống lần nữa,được gặp người mình yêu,khi TTT dùng thân xác của DNS để làm chuyện tình yêu với nam chính cô có nghĩ đến linh hồn của cô bé kia còn tồn tại trong thể xác ko?Cô có nghĩ đến cảm giác khi cô bé nhìn thấy cảnh thể xác của mình vui đùa cùng người đã ra tay giết chết cha mẹ mình ko?Cô bé vì sợ hãi mà ẩn mình chứ ko phải đem thân xác này cho TTT việc DNS thật đòi lại thân xác cũng là hợp lý.Khi TTT thắng,giữ được thân xác này cũng chính là lúc cô gián tiếp giết đi 1 cô bé,đáng lẽ TTT ko thể sống khỏe mạnh,đáng lẽ cô ko thể gặp được người cô yêu nhưng nhờ thân xác này cô có tất cả những hạnh phúc sẽ ko bao giờ xảy ra đối với cô khi ở trên thân xác TTT,Cô đã biết được mùi vị hạnh phúc nhưng cô bé kia thì chưa lần nào cả,cha mẹ chết lên làm vua khi còn quá nhỏ biết được sẽ có người giết mình rồi lại bị chiếm đoạt thể xác và vui đùa với kẻ thù của mình đối với cô bé quá bất công,chỉ có thân xác là thuộc về cô nhưng nó đã bị lấy mất rồi mình chắc chắn nếu là ai đều ko chịu nổi những cú sốc đó.Những thứ ko thuộc về mình hà tất phải tranh giành vì nếu tranh giành được nhưng nó mãi ko phải của mình,ko phải buông tay mà là trả lại thứ thuộc về người khác,trả lại ko phải là cao cả mà là cô đã có những hạnh phúc mà thể xác đó mang lại nhưng thể xác đó đã có chủ rồi.Dù cuối cùng nữ chính đã chiến thắng nhưng cuôc chiến này từ đầu chẳng phải đã ko công bằng rồi sao.Cả 2 đều ích kỷ,chiến thắng khi phải đạp trên mạng sống của nhau,hạnh phúc sao? Vui sao? Đó cũng là lý do mình hết cảm giác với truyện ( ko phải mình trách bạn làm mình thất vọng như những gì bạn nói)

    1. Nếu mình không nhầm, trong Phật giáo hay đâu đó quả thật có nói rằng 2 linh hồn không thể chung 1 thế xác. Nhưng thực ra trong truyện chẳng có chi tiết nào chứng minh điều này. Những hoàn cảnh mà Tô Tái Tình gặp trong mơ hoàn toàn có thể do tâm lý, có thể là vì sợ phải chết 1 lần nữa, cũng có thể vì lời hứa với Tiêu Lăng Thiên. Giả thiết Dạ Nguyệt Sắc tự giấu mình đi chỉ là suy đoán của Tô Tái Tình. Rất có thể Dạ Nguyệt Sắc đã chết trong lần ngất đi đó (cơ thể Dạ Nguyệt Sắc vốn ốm yếu mà lại có cổ độc nữa)
      Còn việc tra lại hay không trả lại, tranh giành hay không tranh giành. Mình nghĩ tâm lý chung của PHẦN LỚN loài người là ích kỷ, khi có được những thứ thật tuyệt vời trong tay, làm gì có ai muốn buông ra. Mình không chắc chương này đã tới đoạn đấy chưa, nhưng không phải Tô tái Tình không day dứt, không tội nghiệp cho Dạ Nguyệt Sắc, Tô Tái Tình chỉ làm một quyết định, ra một lựa chọn thôi, dù lựa chọn ấy có tàn nhẫn, nhưng “người không vì mình, trời tru đất diệt” :)
      Còn việc quan hệ với Tiêu Lăng Thiên, Tô Tái Tình vốn chỉ là người dưng nước lã trong mối thủ của hai gia đình, chẳng quen biết ai, còn chẳng biết bố mẹ Dạ Nguyệt Sắc thế nào, có cảm tình gì đâu, ngoại trừ thân xác có liên quan thì không còn bất cứ liên hệ nào cả. Người ta sống bằng tâm hồn, bằng suy nghĩ, thể xác đâu có thể chi phối được những thứ đó.
      Cái vụ “thất vọng” thì mình hiểu bạn thất vọng về câu chuyện ngay từ comment đầu tiên rồi, ý mình là câu nói của bạn làm mình cảm giác như mình đã nói. Từ ngữ nói ra người ta có thể hiểu theo mặt chữ, nhưng cảm giác mang lại thì lại rất khác biệt đúng không?

      Ầy, dạo này mình bị hỗn loạn giữa tiếng Anh tiếng Việt nên câu cú lộn xộn, không biết bạn có hiểu ý mình không nữa.

  5. Chuyện đó là do bạn nghĩ đó là tâm lý của nhân vật thôi,trong truyện chẳng có chỗ nào chứng minh đó là tâm lý của TTT
    Người ko vì mình trời tru đất diệt,vì cuộc chiến nếu muốn thắng phải chà đạp mạng sống của người khác,bất chấp thân thể thật sự là của ai,nhờ vào thân xác đó mà khỏe mạnh còn chủ nhân thân xác đó mà ra đi vĩnh viễn,cuộc chiến vốn dĩ ko công bằng thì lời biện hộ còn gì là lí lẽ,luân thường đạo lí,thuyết phục người khác
    Sống bằng tâm hồn bằng suy nghĩ vậy tâm hồn đó có biết 1 tâm hồn khác đang tồn tại,suy nghĩ đó có từng nghĩ suy nghĩ của linh hồn khác kia sẽ ntn khi thân thể của mình lại vui đùa cùng kẻ thù giết cha mẹ
    Nếu bạn hiểu tôi “thất vọng” từ câu chuyện vậy bạn sẽ ko nói :”cách bạn nói làm như mình làm bạn thất vọng lắm,mình ko phải tác giả…”
    Cảm giác của bạn lại khiến 1 suy nghĩ của người khác trở thành móp méo thì đó đúng là cảm giác quái lạ hay nói cách khác là suy nghĩ lung tung

  6. Vì quan điểm khác nhau nên chẳng có ai suy nghĩ giống nhau,giống như bạn chưa “thấm” của mình và mình cũng chẳng “thấm” của bạn ^_^ việc đó ko quan trọng khi tranh luận về 1 vấn đề ảo,ko bao giờ xảy ra
    Hy vọng sau này bạn đừng suy nghĩ lung tung mà hiểu sai suy nghĩ của người khác.Thân

    1. = =”
      Ý mình là, lời nói là để người nghe hiểu, nếu người nghe hiểu sai ý của người nói, hoặc nghĩ sang một hướng khác, có một cảm nhận khác với mục đích mà người nói muốn đem lại cho người nghe, thì người nói cũng nên nghĩ xem người lời nói của mình khiến người nghe hiểu lầm ở điểm nào, đúng không?
      Người xưa có câu tiên trách kỷ, hậu trách nhân mà.
      Thôi bỏ đi, dù sao nền móng lập luận là khác nhau, mình cũng không giỏi lập luận tranh cãi. Càng cãi càng loạn :)

  7. Ôi trời,nếu người nghe đã hiểu sai ý người nói,nghĩ sang hướng khác,có cảm nhận khác với mục đích mà người nói muốn đem lại nếu đã biết vậy thì người nghe nên hỏi rõ ràng và xem lại suy nghĩ của bản thân đã hướng đi đâu,đừng lầm lẫn
    Người xưa có câu ko biết thì dựa cột mà nghe,chớ trách lầm người tốt
    Trong comment của mình,1 câu cũng ko nói bóng gió ai,chỉ bàn luận về truyện vậy mà khi đến suy nghĩ của người khác lại bị hiểu lầm và biến thành hãy nghĩ xem lời nói của mình =))) Người ta ko làm hà tất phải suy nghĩ mình đã làm sai điểm gì chỉ có lòng người phức tạp,1 chén trà vô hại cũng bị người khác lầm tưởng thuốc độc bản thân trà ko độc làm sao thay đổi muốn thay đổi thì phải thay đổi suy nghĩ của người uống trà

    1. Mình biết, mình biết bạn chỉ bàn luận về truyện, nhiều người vào blog của mình cũng bàn luận về truyện mà.
      Mình nói lời nói bạn làm mình có CẢM NHẬN thế, chứ không bảo ý của câu nói của bạn là thế.
      Cái này có được xếp vào “ông nói gà, bà nói vịt” không nhỉ?
      =_=!!!!

  8. Thì ra là cái “cảm nhận” đó à =)))
    Bạn ko có bảo ý câu nói của mình là thế vậy là tốt rồi,bạn cũng hiểu mình nói gì rồi chỉ là “cảm nhận” của bạn thôi =)))
    Cái này được xếp vào “ông nói gà,bà cảm nhận ra vịt” =))) ^_^

Đã đóng bình luận.