Hoa hồng giấy_ Chương 60


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 60: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (10)

Bạch Mộ Mai, người phụ nữ như một chiếc gai độc đâm trong trái tim Khang Kiếm đã hai mươi tư năm, ngày hôm nay, cuối cùng anh cũng có thể nhổ nó ra.

Bạch Mộ Mai thật ngạc nhiên khi Khang Kiếm gọi điện cho bà.

Bà yên lặng một lúc rồi mới nói: “Đúng lúc tôi chưa ăn cơm tối, cùng ra ngoài ăn nhé!”

“Không cần, tôi chỉ xin của bà nửa giờ thôi.” Giọng nói của Khang Kiếm lễ phép đến mức gần như xa cách.

Nửa giờ thì có thể làm gì, chỉ đủ để uống một tách cà phê. Bạch Mộ Mai ấn định địa điểm gặp mặt ở quán cà phê Lam Sơn.

Giản Đan lái xe rẽ trái rẽ phải một lúc lâu mới nhìn thấy một chuỗi đèn nê-ông lóe sáng trong bóng đêm, giống như những hạt ngọc rực rỡ rẻ tiền, chớp lên trong bóng tối.

Bên trong quán cà phê không có gì đặc biệt, ùa vào trong khoang mũi không phải mùi cà phê nồng đậm mà là mùi hương thơm mát. Ngọn đèn mờ ảo, trên mỗi bàn đều đốt một chiếc đèn tinh dầu, phải có thị lực thật tốt mới có thể nhìn rõ mặt những khách hàng khác.

Bạch Mộ Mai tới trước, bà nhìn Khang kiếm, tươi cười như hoa.

“Đây là quán cà phê tôi thích nhất, ở đây có một ca sĩ hát những bài hát của Thái Cầm rất hay, sô pha ngồi cũng thoải mái.”

Bạch Nhạn nói, đôi mắt quyến rũ, uyển chuyển như tơ.

Hậu sinh khả úy, phong độ và khí chất của Khang Kiếm còn hơn xa Khang Vân Lâm thời thanh niên, thật sự là cảnh đẹp ý vui.

Khang Kiếm thoáng gật đầu, làm như không nhìn thấy những thứ xung quanh, đôi mắt nhìn về phía Bạch Mộ Mai giống như một hồ nước tĩnh lặng.

Bạch Mộ Mai mất hứng ngồi xuống, lười biếng ngoắc nhân viên phục vụ tới.

Bạch Mộ Mai gọi một cốc cà phê Ireland, anh chỉ gọi một cốc nước lọc. Khang Kiếm cho rằng đối mặt với khuôn mặt này của Bạch Mộ Mai, cho dù đồ ăn mỹ vị, đồ uống ngon miệng cỡ nào đều không thể nuốt trôi được.

“Tôi bất ngờ từ Tân Giang tới đây là muốn…”

Khang Kiếm vừa mở miệng, Bạch Mộ Mai đã nhếch khóe miệng, ngắt lời anh: “Cậu muốn đến nói với tôi chuyện cậu và Bạch Nhạn ly hôn chứ gì. Thật ra không cần thiết, tôi đã biết rồi.”

Lời nói lạnh lùng của Bạch Mộ Mai khiến cho trái tim Khang Kiếm chấn động.

“Cậu và con bé vốn không phải người cùng một thế giới, ly hôn thì ly hôn đi!” Bạch Mộ Mai cầm cốc cà phê lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Khang Kiếm lại giật mình, lời này không giống như xuất phát từ miệng của một người mẹ, mà giống như sự phân tích từ một người đứng xem không liên quan.

“Bạch Nhạn đang ở đâu?” Khang Kiếm nhíu mày, có một vài lời nói đã tới khóe miệng lại phải nuốt trở lại.

“Không phải ở Tân Giang sao?” Bạch Mộ Mai cảm thấy câu hỏi của Khang Kiếm rất khó hiểu.

“Chúng tôi chưa ly hôn, nhưng cô ấy đã chuyển ra ngoài, hiện giờ tôi không tìm thấy cô ấy.”

Bạch Mộ Mai nhún vai: “Vì vậy cậu cho rằng con bé đang trốn ở chỗ tôi?”

Khang Kiếm không nói gì.

“Từ sau khi con bé vào trường hộ lý, đã rất nhiều năm chúng tôi không sống cùng dưới một mái nhà. Trong mắt nó, tôi không phải một người mẹ.” Bạch Mộ Mai u oán thở dài, hờn dỗi chống cằm, hai mắt khép lại.

“Hôm kia hình như cô ấy có về huyện Vân một lần.” Khang Kiếm nhìn chằm chằm Bạch Mộ Mai không chớp mắt.

“Không sai, nó đến đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với tôi.”

Khang Kiếm hoảng hốt đến mức trái tim như ngừng đập.

“Chỉ vì tôi không nói cho nó tôi là bạn cũ của ba cậu mà nó nổi giận với tôi. Thật ra, nói hay không cũng có quan hệ gì, dù sao bạn tôi cũng chẳng phải cậu, tôi có cần phải khai báo với nó không? Hơn nữa đã là chuyện từ rất lâu rồi, nói nhiều lại chọc mẹ cậu không vui. Người tốt đúng là khó làm, quên đi, ai bảo ngày đó tôi lại sinh ra một con nhỏ kiêu ngạo như thế.”

“Xem ra tôi đã nhìn nhầm rồi. Không phải bà không sinh ra Bạch Nhạn, mà là bà không xứng làm mẹ của cô ấy.” Khang Kiếm cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, nhưng sắc mặt đã thay đổi.

Anh cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp ngồi đối diện này như một ác ma máu lạnh, trái tim, máu, ngay cả xương cốt đều được làm từ băng đá.

Nếu là người mẹ bình thường, khi biết anh làm tổn thương con gái mình nhất định sẽ giang rộng hai cánh, ôm con gái vào lòng, nếu không nghiêm khắc trách cứ anh thì cũng sẽ trợn mắt nhìn.

Bạch Nhạn là cốt nhục của bà ta, đối với nỗi đau khổ hiện tại của Bạch Nhạn, bà ta không những không quan tâm mà còn lạnh lùng chờ xem kịch hay, không những vậy, giọng điệu nói với anh cũng rất mờ ám.

Trái tim Khang Kiếm lúc này không tức giận, mà chỉ đau đớn mãnh liệt, mấy năm qua, ở cùng với một bà mẹ như vậy, Bạch Nhạn đã sống thế nào?

Anh biết rằng Bạch Mộ Mai vô liêm sỉ, nhưng hổ dữ không ăn thịt con, ít nhất bà ta cũng có tình cảm yêu thương của một người mẹ bình thường đối với Bạch Nhạn, nhưng bà ta không có, dù chỉ một chút.

Lúc trước, ở trước mặt anh, sự ân cần hỏi han của bà ta đối với Bạch Nhạn đều là giả.

Nhất định là Bạch Nhạn đã đau đớn đến mức không thể tiếp nhận được mới đưa ra quyết định đoạn tuyện với Bạch Mộ Mai.

Khi đó, anh ở đâu?

“Trong mắt bà, Bạch Nhạn là gì?” Anh trừng mắt nhìn Bạch Mộ Mai, trong lòng hối hận đến mức chỉ muốn đánh chết chính mình.

Bạch Mộ Mai liếc mắt nhìn Khang Kiếm một cái: “Không ngờ cậu còn biết đồng cảm cơ đấy! Tôi sinh nó ra, cho nó ăn, cho nó mặc, cho nó đến trường. Nếu nó không phải con gái tôi, nó có thể gả cho cậu không? Giờ thì tốt lắm, đủ lông đủ cánh rồi, quay lại trở mặt với tôi, tôi còn chưa nói gì đâu. Làm mẹ được đến như vậy rồi, còn muốn tôi phải thế nào nữa? Tôi cũng không trơ mặt chạy đến nhà các người, bắt các người nuôi dưỡng, chuyện này đúng là tức cười.”

Khang Kiếm cắn môi dưới, cảm thấy tiếp tục ngồi lại đây thật phí thời gian. Hiện giờ anh muốn mau chóng trở về Tân giang, tìm được Bạch Nhạn, anh sẽ ôm cô thật chặt. Không liên quan gì đến ham muốn, chỉ muốn sưởi ấm cô, cho cô cảm giác được sự tồn tại của anh.

“Tôi rất vui khi bà cho tôi biết Bạch Nhạn đã quyết định như vậy, tôi tin rằng chặt đứt mối quan hệ huyết thống này, nhất định cô ấy sẽ sống vui vẻ hơn trước nhiều. Quấy rầy!” Khang Kiếm cầm lấy hóa đơn, đi về phía quầy bar.

Anh không nói tạm biệt. Anh tin rằng anh và Bạch Nhạn hẳn là sẽ không cần gặp lại Bạch Mộ Mai nữa.

Bà ta xinh đẹp hấp dẫn, bà ta nghiêng nước nghiêng thành, bà ta là hoa thơm cỏ lạ, bà ta làm cho đàn ông điên đảo thần hồn, đều là sự tự hào và vui sướng của một mình bà ta, không hề liên quan đến bọn họ.

Khang Vân Lâm ở tình thành xa xôi, tuổi đã cao, không có can đảm cũng không có sức lực trình diễn hành động vĩ đại cần mỹ nhân không cần giang sơn nữa.

Bạch Mộ Mai, người phụ nữ như một chiếc gai độc đâm trong trái tim Khang Kiếm đã hai mươi tư năm, ngày hôm nay, cuối cùng anh cũng có thể nhổ nó ra.

Từ nay về sau, Bạch Nhạn chỉ là Bạch Nhạn của anh, không có bất cứ quan hệ gì với người phụ nữ này nữa.

Tâm trạng Khang Kiếm nhẹ nhàng, sáng sủa hơn bất kỳ lúc nào, khi thanh toán, anh nở nụ cười đã đông cứng lại nhiều ngày với cô gái thu ngân.

Bạch Mộ Mai chưa từng bị người đàn ông nào chế nhạo như vậy, giận đến tím mặt, vung tay, không cẩn thận chạm vào cốc cà phê, chất lòng màu đen từ mép bàn nhỏ xuống thảm, lấp tức biến thành một đống bùn nhơ bẩn.

Bà trợn mắt, xoay người sang một bên, không nhìn bóng lưng Khang Kiếm rời đi. Nhưng trong lòng vẫn bất giác cảm thán: tên nhóc này có trách nhiệm hơn ba mình rất nhiều.

Đêm, đen như mực.

Giản Đan đã lái xe cả một ngày, đang mệt mỏi ghé vào tay lái ngủ. Khang Kiếm không đánh thức anh mà nhẹ nhàng mở cửa xe, ngồi xuống.

Bạch Nhạn còn ở Tân Giang, cách anh không xa, chuyện này thật tốt. Anh không vội vàng, để cho Giản Đan ngủ một lát. Đảm bảo an toàn bản thân, không để người mình quan tâm lo lắng cũng là một loại hồi báo đối với người mình yêu thương.

Không cần hy vọng bất cứ ai giúp đỡ, đây là vấn đề giữa bọn họ, anh sẽ dùng hết toàn bộ tâm trí và sức lực để giải quyết. Không phải Bạch Nhạn hoàn toàn không có cảm tình với anh, là anh đã gây lên chuyện quá xấu xa, dọa cô chạy mất.

Con đường theo đuổi vợ yêu dài đằng đẵng, anh sẽ dùng tất cả để đi hết quãng đường.

Khang Kiếm lấy di động ra, khóe miệng cong lên thành một nụ cười: “Bà xã, giờ khắc này đặc biệt nhớ em, em đã ngủ chưa? Nếu ngủ rồi, nhất định phải mơ thấy anh. Anh nghĩ anh cũng sẽ mơ thấy em.”

Màn hình hiển thị hiện ra một con bướm, nó vỗ hai cái cánh, “đinh” một tiếng, tin nhắn đã được gửi đi.

~ Hết chương 60 ~

Advertisements

21 thoughts on “Hoa hồng giấy_ Chương 60

  1. Haiz, ngày càng thấy đau tim khi đọc truyện này :( haiz haiz haiz một sở sở tìm vợ đã khổ, bh thêm một kiếm kiếm theo đuổi bà xã =)) còn mỗi thiên ca

  2. Con mụ BMM thật chẳng biết nên dành cho bà ta danh hiệu gì cho xứng,hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con,nhưng bà ta thì dám,đến giờ KK mới nhận ra va thương yêu BN,mong rằng còn chưa quá muộn:(
    Thanks nang Sâu nhá:)

  3. Bây giờ tâm trạng của anh KK có thể hình dung như là:
    ”Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
    Mặt trời chân lí chói qua tim”
    Đồng chí này giác ngộ triệt để tư tưởng của cách mạng rồi, giờ thì cố mà phấn đấu thôi

  4. Lần đầu tiên vô nhà bạn, ko biết tên bạn nên gọi nickname Pink Lady nhé. Đọc hết 1 mạch 60 chương hoa hồng giấy rất hay. Mình thích truyện của Lâm Địch Nhi, cảm ơn bạn đã dành công sức cho truyện. Mong là được ra vô nhà bạn thường xuyên. Chúc bạn ngày tốt lành ^_^

      1. hee…phải ra vô thường xuyên mới ngóng được truyện chứ. Mình ko phải là fan truyện quá khích suốt ngày hối truyện trong khi chủ nhà bận rộn công việc đâu. Cái cảm giác trông chờ thỉnh thoảng có 1 chương truyện, đọc kỹ hơn và cũng vui nữa. Vừa làm việc vừa chạy lung tung thôi ^-^

  5. mong nàng vẫn khỏe mạnh đón của ta 1 cái bắt tay, một cái ôm hôn thắm thiết tình đồng chí, vẫn như vậy, rất cám ơn nàng.

Đã đóng bình luận.