Hoa hồng giấy_Chương 62


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 62: Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt (12)

Hiện tại, nếu Bạch Nhạn bị người khác ức hiếp, anh cũng sẽ giống như Thương Minh Thiên, đi trút giận thay Bạch Nhạn. Anh có tư cách này, cũng có can đảm này, bởi vì Bạch Nhạn là vợ anh, còn anh là chồng cô, anh nên là bầu trời che chở cho cô.
Còn Thương Minh Thiên là gì của Bạch Nhạn?
Hôm qua? Ngày mai? Hôm nay là anh, nhưng cuối cùng rồi sẽ thành quá khứ.

Khang Kiếm thở dốc, trừng mắt nhìn Thương Minh Thiên.

Anh không nhớ rõ anh biết đánh nhau từ khi nào, có lẽ từ nhỏ đến giờ, anh chưa từng đánh nhau, nhưng không có nghĩa là anh không biết đánh.

Vừa rồi anh vung nắm tay quá nhanh, dùng quá nhiều sức, cổ tay thoáng đau.

Anh bẻ các đốt ngón tay.

Máu, đang cuộn trào lên từng đợt.

Cảm giác dồn nén tích tụ trong lòng, nếu không có cách nào bộc phát, anh sẽ phát điên.

Ngay cả Liễu Tinh, Bạch Nhạn cũng chưa từng nhắc đến những chuyện giữa anh và cô, nếu không phải Y Đồng Đồng có liên quan tới Lý Trạch Hạo, Liễu Tinh nhất định sẽ không biết gì. Vậy mà Thương Minh Thiên này lại biết tất cả những chi tiết nhỏ nhất, có thể thấy được sự tin tưởng của Bạch Nhạn đối với Thương Minh Thiên lớn tới mức nào. Không chỉ vậy, Thương Minh Thiên còn nắm giữ tất cả khoảng thời gian trước khi anh và Bạch Nhạn quen biết, nếu anh đoán không nhầm, Thương Minh Thiên và Bạch Nhạn nhất định là thanh mai trúc mã, cùng trải qua tuổi thơ vô tư. Ở trước mặt chồng của Bạch Nhạn là anh mà Thương Minh Thiên không hề che giấu sự yêu thương, quý trọng đối với Bạch Nhạn, Thương Minh Thiên có tình cảm thế nào đối với Bạch Nhạn, không cần nói cũng biết. Có phải anh và Bạch Nhạn vừa ly hôn, Thương Minh Thiên sẽ lập tức nắm lấy tay Bạch Nhạn?

Chỉ cần tưởng tượng đến hình ảnh đó, Khang Kiếm đã không thể chấp nhận nổi, tuổi của bọn họ tương đương, bề ngoài, khí chất đều thích hợp, nhìn có vẻ rất xứng, giống như một đôi trời sinh.

Chẳng lẽ Bạch Nhạn đã cho Thương Minh Thiên một câu trả lời khẳng định nên Thương Minh Thiên mới kiêu ngạo đến tìm anh, yêu cầu ly anh ký đơn ly hôn?

Đây thật sự là một chuyện cười lớn nhất trên đời, bọn họ coi anh là gì? Bạch Nhạn vẫn còn là vợ anh, người chồng là anh là không khí hay sao? Khang Kiếm đã không còn biết trong lòng đang đố kỵ, ghen tức hay là tức giận nữa, chỉ cảm thấy sự uất ức này nuốt không trôi, trái tim lạnh lẽo đến cực điểm.

Trong khi Khang Kiếm đang suy nghĩ, Thương Minh Thiên đã đứng vững lại, anh cầm lấy khăn, lau qua máu mũi, sau đó cởi quân phục trên người ra, chỉ mặc áo trong.

“Giờ mày mới nhớ tới chuyện bảo vệ quyền lợi làm chồng của mình thì xin lỗi, quá muộn rồi. Khi mày có được quyền lợi này, mày đã làm gì? Đêm đêm cặp kè người đẹp, tặng nhà tặng xe; chiều chiều bao cả quán cà phê, cùng người đẹp nghe nhạc, uống cà phê, khi đó mày đã để Tiểu Nhạn ở đâu? Trợ lý Khang vĩ đại, thế giới này không giống như mày nghĩ, mày muốn quay chiều nào sẽ quay chiều đấy, khi mày muốn ức hiếp người ta phải đứng đấy chịu đựng, khi mày đổi ý, ngoắc tay là người ta liền nhào vào lòng mày, không có chuyện tốt như vậy đâu.”

“Thằng nhóc, mày quá ngang ngược rồi đấy. Chuyện này liên quan quái gì đến mày.” Khang Kiếm nói xong lại vung nắm đấm về phía Thương Minh Thiên, Minh Thiên ngửa ra sau, linh hoạt chuyển động, đột nhiên nhấc một chân lên đạp về hướng Khang Kiếm, ngay sau đó, một nắm tay đánh tới từ bên trái. Khang Kiếm loạng choạng lùi về sau, máu mũi lập tức chảy ra, Minh Thiên lại nhào tới túm lấy cổ áo Khang Kiếm, liên tiếp đấm tới.

Thương Minh Thiên sống trong quân ngũ, đã từng luyện cách đánh nhau, lại thường xuyên vận động, Khang Kiếm sao có thể là đối thủ của anh. Nhưng Khang Kiếm cũng không chịu yếu thế, liều mạng đón nhận, hai người đánh qua đánh lại, lăn lộn trên mặt đất, khi thì Khang Kiếm ở trên, khi thì Minh Thiên lại ở trên.

Trong khi đánh nhau, cốc nước trên mặt bàn choang một tiếng, rơi trên mặt đất, vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Khang Kiếm chỉ có thể miễn cưỡng đối phó được một lúc, chốc lát sau, vẻ mặt nghiêm khắc, tức giận của anh đã bị máu mũi và những nắm đấm của Thương Minh Thiên che lấp.

“Nắm đấm này không phải đánh cho tao, mà đánh cho Tiểu Nhạn. Cô ấy giống như một đứa bé tội nghiệp không cha không mẹ, mày ức hiếp cô ấy, trong lòng thoải mái lắm phải không? Mùa hè, cô ấy bị lửa than làm bỏng nửa người, nằm trên giường nửa tháng, không thể tắm rửa, cũng không thể nhúc nhích. Mùa đông, trời đổ mưa tuyết, vòi nước đông cứng, cô ấy dùng chậu hứng tuyết, chờ tuyết tan để nấu cơm, rửa mặt. Đôi tay bé nhỏ kia cầm tuyết đến mức đông cứng, nứt nẻ, sưng đỏ, chảy máu. Khi lên trung học, có lưu manh ném gạch qua cửa sổ nhà cô ấy, nhìn trộm cô ấy tắm. Cô ấy thông minh như vậy, lại không thể không chọn đi học trường hộ lý, bởi vì hộ lý có trợ cấp đặc biệt, có thể tự lập sớm. Mày sẽ nói tất cả những chuyện đó của Tiểu Nhạn không phải lỗi của mày, đúng, không hề liên quan đến mày, tao cũng không yêu cầu mày làm người lương thiện, rủ lòng thương, nhưng chẳng nhẽ mày không thể giơ cao đánh khẽ, làm một người xa lạ của cô ấy hay sao? Mày cố tình ra vẻ cao thượng hơn người, khiến cho Tiểu Nhạc cảm động, đồng ý lấy mày. Mày… không biết, tao ghen tị với mày đến thế nào vì có thể lấy được Tiểu Nhạn, mày… vì sao lại ngu dốt đến mức không biết quý trọng như thế?”

Thương Minh Thiên đau khổ tới phát điên, nhưng trong cơn điên, anh vẫn duy trì một chút lý trí, chỉ vào mặt Khang Kiếm: “Đây là mặt nạ của mày, tao không đánh, chỉ cần mày ký tên, trả Bạch Nhạn lại cho tao. Sau này, mày làm thị trưởng vĩ đại của mày, chúng tao làm dân thường của chúng tao.” Nói xong, Minh Thiên lại đánh không chút nương tay vào những bộ phận khác trên người Khang Kiếm.

Thương Minh Thiên đánh rồi lại đánh, hốc mắt hơi đỏ lên. Từ sau khi nghe Bạch Nhạn nói lại tất cả, trong lòng Thương Minh Tinh đã tích tụ cơn giận này. Anh hỏi vì sao Bạch Nhạn không ly hôn sớm một chút, Bạch Nhạn nói Khang Kiếm không chịu, nhưng lần này anh ta có chịu hay không, cô cũng sẽ ly hôn.

Thương Minh Thiên vừa nghe đã nổi giận, Khang Kiếm hắn là chúa tể thế gian sao, dựa vào cái gì mà hắn nói kết hôn là kết hôn, nói không ly hôn là sẽ không ly hôn. Anh lo Bạch Nhạn không đối phó được với Khang Kiếm, sau khi suy nghĩ một đêm đã trực tiếp tới tìm Khang Kiếm.

Lúc này, Khang Kiếm đang cuộn tròn người lại, ngay cả sức để nâng tay cũng không có, cái mũi rách đau đớn, chân đau, từ trên xuống dưới đều đau, nhưng tất cả những nỗi đau đó đều không bằng nỗi đau trong lòng.

Hiện tại, nếu Bạch Nhạn bị người khác ức hiếp, anh cũng sẽ giống như Thương Minh Thiên, đi trút giận thay Bạch Nhạn. Anh có tư cách này, cũng có can đảm này, bởi vì Bạch Nhạn là vợ anh, còn anh là chồng cô, anh nên là bầu trời che chở cho cô.

Còn Thương Minh Thiên là gì của Bạch Nhạn?

Hôm qua? Ngày mai? Hôm nay là anh, nhưng cuối cùng rồi sẽ thành quá khứ.

“Mày báo cảnh sát đi, việc này không liên quan tới Bạch Nhạn, cô ấy không biết tao tới tìm mày.” Thương Minh Thiên dừng tay, chỉnh lại quần áo, mặc quân phục vào, cầm lấy đơn ly hôn trên bàn, ném lên người Khang Kiếm: “Mày ký đi, sau đó báo với Bạch Nhạn.”

Khang Kiếm vịn ghế đứng dậy, anh dùng khăn tay lau mũi, hai mắt sưng to như mắt cá vàng, nhìn thẳng vào Thương Minh Thiến: “Tôi… sẽ không ly hôn với Bạch Nhạn, trừ khi cậu đánh chết tôi.”

Thương Minh Thiên giật mình: “Vì sao?”

“Cậu không cần biết. Hôm nay, sau khi đánh tôi một trận, có phải đã hòa với nhưng tổn thương của Bạch Nhạn không? Nếu vậy, giữa tôi với cô ấy sẽ là một sự khởi đầu mới. Trung tá Thương, yêu không sai, nhưng có ý đồ với vợ người khác không phải đạo lý của quân tử. Ra khỏi cánh cửa này, tôi hy vọng sẽ không nhìn thấy cậu tìm gặp Bạch Nhạn nữa, nếu không, tôi sẽ đưa cậu lên toàn án binh.”

Khang Kiếm nói xong, nhặt đơn ly hôn lên, chậm rãi xé thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả trên sàn.

“Cảm ơn tất cả những gì cậu làm vì Bạch Nhạn, có thể dừng lại rồi, từ nay về sau, cô ấy có tôi.” Anh ngẩng cao đầu, mặt mũi bầm dập, đi qua Minh Thiên đang ngẩn người, ra khỏi quán cà phê.

Từ ánh mắt kinh ngạc của nhân viên phục vụ, anh có thể nhận ra được rằng dáng vẻ mình không được lịch sự, anh nghĩ một lát rồi đón xe về nhà. Ở trên xe, anh gọi điện cho thư ký Tiểu Ngô, nói thân thể không khỏe, muốn nghỉ ngơi một ngày.

Trong đầu Thương Minh Thiên trống rỗng, không biết đã ra khỏi quán cà phê thế nào, cũng không biết đã đi tới nhà trọ của Bạch Nhạn thế nào, anh gọi điện thoại bảo Bạch Nhạn xuống dưới.

Bạch Nhạn vội vã xuống lầu, nhìn thấy Minh Thiên đang dựa vào tường, tóc hơi rối loạn, dưới mũi có một vệt máu, cô ngạc nhiên kêu lên: “Minh Thiên, anh đánh nhau với người ta à?”

Thương Minh Thiên gật gật đầu.

“Với ai?”

“Khang Kiếm.”

Đầu óc Bạch Nhạn nhất thời không tiếp thu được, cô cứng đờ người như hóa thạch. Một lúc lâu sau, cô đột nhiên nhảy dựng lên, nhào tới túm lấy Minh Thiên: “Anh điên rồi à, Minh Thiên, anh ta là cán bộ quốc gia, là trợ lý thị trưởng, anh sẽ phạm pháp. Anh rất vất vả mới học xong đại học, đã nhiều năm chưa về nhà, mới có ngày hôm nay, Anh lại hủy diệt tất cả tiền đồ của mình như vậy. Anh…Làm cái gì vậy! Không được, không được, em… phải đi tìm Khang Kiếm.” Bạch Nhạn nói xong, xoay người chạy ra khỏi cổng tiểu khu.

“Em tìm hắn ta làm gì?” Thương Minh Thiên đuổi theo Bạch Nhạn: “Có chuyện gì anh sẽ chịu trách nhiệm, em không cần lo lắng.”

Vẻ mặt Bạch Nhạn cầu xin: “Em sợ anh chịu trách nhiệm. Đây là chuyện giữa em và anh ấy, nếu cần báo thù cũng phải là em tới báo, anh nhúng tay vào làm gì. Em đi tìm Khang Kiếm nói rõ ràng.”

“Không được phép đi cầu xin hắn.”

Bạch Nhạn nhẹ nhàng bỏ tay Minh Thiên ra, lấy chìa khóa từ trong túi ra: “Anh lên lầu rửa mặt đi, trong nhà có khăn mặt lạnh đấy. Không phải em đi cầu xin anh ấy, em chỉ muốn đi nói rõ phải trái thôi.”

“Loại người như hắn còn nói đạo lý gì nữa, Tiểu Nhạn…” Thương Minh Thiên còn muốn nói gì đó, Bạch Nhạn đã chạy xa nhanh như chớp.

Giống như có thần giao cách cảm, Bạch Nhạn không cần nghĩ nhiều, trực tiếp bắt xe về nhà, xoay chìa khóa, đẩy cửa ra, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt ảm đạm của Khang Kiếm.

Trái tim cháy thành tro tàn.

Cô về nhà, cuối cùng vẫn về nhà. Anh sẽ không nghĩ rằng cô lo cho vết thương của anh, quan tâm đến anh mới trở về. Nhất định cô đã gặp Thương Minh Thiên, sợ anh làm chuyện bất lợi với Thương Minh Thiên, vì vậy mới vội vã trở về tìm hiểu.

Sao có thể không bi thương, tuyệt vọng?

Khang Kiếm nhắm mắt lại, đờ đẫn ngồi trên sô pha.

Anh vì trả thù mới lấy cô, còn cô, vì sao lại lấy anh?

Trong trái tim cô, rốt cuộc có vị trí nào cho anh hay không? Còn anh, đã như một con bướm lạc đường nhìn thấy một ngọn đèn sáng, giống như một đứa trẻ sắp chết đuối nhìn thấy một cọng cỏ, giống như mảnh đất trong mưa dầm lâu ngày chờ được một ngày trời trong xanh, vừa điên cuồng, vừa liều lĩnh yêu cô, nhưng, tiếc rằng đã quá muộn.

Bạch Nhạn hít một hơi khí lạnh, bị vết thương của Khang Kiếm làm cho hoảng sợ, Minh Thiên thật thẳng tay!

Cô không nói nhiều, bỏ túi xách xuống, tìm được hòm thuốc, lại lấy khăn mặt, đá lạnh đến, ngồi xuống bên cạnh Khang Kiếm, xử lý vết thương cho anh.

Anh thoáng giật mình vì đau, nhưng vẫn không nhúc nhích.

“Tối qua em ngủ ở đâu?” Anh hỏi.

“Phòng 301 tầng 10, tiểu khu Hoa Viên, cách đây nửa tiếng đi đường.”

“Viêm phổi khỏi hẳn chưa?”

“Không phải truyền nước nữa, nhưng còn phải uống thuốc hai ngày, tôi đang xin nghỉ.”

“Ở một mình?”

Bàn tay đang cẩm thuốc đỏ của Bạch Nhạn run lên, liếc mắt nhìn anh một cái: “Đêm qua Liễu Tinh ngủ lại cùng tôi. Hiện giờ cô ấy đang thuê một chỗ cách chỗ tôi không xa.”

“Thương Minh Thiên là hàng xóm của em?” Vẻ mặt Khang Kiếm không chút thay đổi, anh tiếp tục hỏi.

“Trước đây chúng tôi người ở phía trước, người ở phía sau, anh ấy là hàng xóm, bạn, đàn anh…”

“Không chỉ vậy đúng không?” Khang Kiếm nhận đấy túi chườm đá, ôm lấy mũi: “Cậu ta đã tặng em bông hồng giấy kia phải không?”

Bạch Nhạn ngây người như phỗng: “Làm thế nào anh biết bông hồng giấy đó?”

Khang Kiếm lắc lắc tay: “Em đừng hỏi chuyện này, trả lời vấn đề của anh đi.”

Bạch Nhạn nhắm chặt mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Đúng vậy.”

Khang Kiếm thản nhiên cười: “Em đang lo lắng cho cậu ta?”

“Lãnh đạo Khang, tôi thay anh ấy xin lỗi anh. Tính cách Minh Thiên nóng nảy, trước đây, mỗi khi có ai ức hiếp tôi, anh ấy đều giúp tôi như vậy.” Bạch Nhạn sợ hãi nhìn anh.

“Nếu anh làm gì cậu ta, em sẽ thế nào?” Môi Khang Kiếm run run, trái tim lại chìm xuống.

“Lãnh đạo Khang, anh sẽ không làm vậy. Anh bao dung, rộng lượng, sao có thể tính toán với Minh Thiên, đúng không?”

“Bạch Nhạn, em giống như đang dỗ dành anh, lại giống như đang cầu xin anh? Trước kia, em chưa bao giờ như vậy với anh.”

Bạch Nhạn mím môi, yên lặng dọn dẹp hòm thuốc.

“Lãnh đạo, nếu anh giận có thể trút lên tôi, đừng làm khó dễ Minh Thiên, được không? Đây là chuyện giữa hai chúng ta.”

“Hai người.” Khang Kiếm cười hậm hực: “Đúng là người đau người tiếc. Ở trong mắt hai người, có phải anh là một kẻ đại ác không?”

Bạch Nhạn thành thật lắc đầu: “Anh không phải người ác, anh chỉ sống những ngày quá khổ cực.”

“Bạch Nhạn, vì sao em không nói thẳng với anh, thật ra người thật sự ở trong lòng em chính là Thương Minh Thiên.”

Bạch Nhạn không tiếp lời, đặt hòm thuốc lại chỗ cũ, đảo mắt nhìn quanh: “Anh muốn ăn chút gì không?”

Khang Kiếm vẫy tay với cô: “Bạch Nhạn, em lại đây.”

Bạch Nhạn đi đến bên cạnh anh.

Anh kéo tay cô, để cô ngồi xuống, chăm chú nhìn cô khoảng năm phút: “Bạch Nhạn, anh đồng ý.”

“Sao?” Bạch Nhạn nghe không hiểu.

“Anh không cần một người vợ trong tim có hình bóng một người đàn ông khác. Bạch Nhạn, anh đồng ý ly hôn.”

~ Hết chương 62 ~

Advertisements

59 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 62

  1. h lại thấy khổ thân lãnh đạo Khang mới sợ chứ *ôm mặt*
    không biết còn bị ngược dài dài nữa ko a?
    thanks nàng^^

    1. Bình thường mình cũng chẳng khó khăn gì đâu, nhưng đang khó ở nên hơi khó tính.
      Đọc comment của bạn mình rất khó chịu, bạn không đợi được có thể đọc convert.
      Mình edit theo cảm hứng, thích truyện nào edit truyện đấy, phục vụ cho niềm vui, sở thích của mình là chính, chia sẻ với các bạn chỉ là phụ.
      Vì thế bạn không vừa ý cũng đừng nói những lời làm mình mất hứng, mình mất hứng thì chỉ càng chậm hơn thôi chứ chẳng có lợi gì cho các bạn đâu.
      Lời nói thật lòng, có ai không vừa ý mình cũng đành chịu

Đã đóng bình luận.