[Ngâm vịnh phong ca] Đệ bát thập ngũ chương


Ngâm vịnh phong ca

Tác giả: Mạch Thượng Lê Hoa

~*~

Đệ bát thập ngũ chương

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Còn nàng, sau khi gả vào Nam Cung thế gia phải vững vàng khống chế Nam Cung thế gia dưới quyền hành của Thiên Tinh cung, đây là một kế hoạch tốt nhất, cũng là phương pháp tốt nhất để Nam Cung Tuấn bày tỏ lòng trung thành. Chỉ là không hiểu vì sao nàng đột nhiên cảm thấy khổ sở, khổ sở vì hôn nhân của mình trở thành thủ đoạn mà người kia vội vã lựa chọn để chứng tỏ lòng trung thành.

Hành trình trên sa mạc coi như thuận lợi, dù ban ngày đi đường vô cùng gian khổ nhưng buổi tối, khi tụ tập chung một chỗ, mọi người nói cười rất vui vẻ hòa thuận. Ngồi trước đống lửa trại, Phượng Minh sơn nhân thường kể cho mọi người một số kiến thức trong những năm ông hành tẩu giang hồ, Lâm Vãn Y luôn nở nụ cười hòa nhã, yên lặng lắng nghe, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua Dạ Nguyệt Sắc đang được Tiêu Lăng Thiên ôm trong lòng, cũng luôn luôn dùng nụ cười kia để che giấu nỗi ưu thương bất chợt hiện lên.

Nam Cung Tuấn và Lăng Tự Thủy dường như đã biến thành một đôi oan gia chuyên đấu võ mồm, từ chuyện nhỏ như cây kim cũng không ai chịu nhường ai, nhưng ở trong mắt mọi người lại có vài phần cảm giác oan gia vui mừng. Tiêu lăng Thiên cũng thường nhu hòa vẻ mặt hơn, mang theo nụ cười nhàn nhạt ôm Dạ Nguyệt Sắc trước ngực, nghe mọi người trò chuyện.

Một buổi tối, khi cả đoàn đang nghỉ ngơi, mọi người vây quanh đống lửa nướng chút gì đó để ăn. Sau khi ăn xong, trong lúc nói chuyện phiếm, Dạ Nguyệt Sắc vô tình nói đến chuyện Bạch Phi Lân vì ngọc Hỏa Long mà bắt cóc nàng, không ngờ sau khi nghe vậy, sắc mặt Nam Cung Tuấn rất kỳ quái, một lúc sau mới lắp bắp nói ra chuyện ngọc Hỏa Long đang ở trên người hắn.

“Cái gì?” Sau khi nghe vậy, Lăng Tự Thủy híp chặt hai mắt, tia sáng lạnh lùng lóe lên: “Thì ra ngươi trộm cái khối ngọc chết tiệt kia nên mới gây ra nhiều chuyện phiền toái như vậy! Nói, rốt cuộc ngươi lấy ngọc Hỏa Long làm gì?”

Bề ngoài Lăng Tự Thủy có vẻ rất nghiêm nghị, thật ra trong lòng đang lo lắng. Tên Nam Cung Tuấn ngu ngốc này, lấy trộm ngọc Hỏa Long của người ta, gây ra một chuyện như vậy, quan trọng nhất là làm hại hoàng đế bệ hạ bị bắt đi mấy ngày, phải biết rằng chủ thượng vô cùng thương yêu bệ hạ, nhỡ may chủ thượng nổi giận, tên ngu ngốc này có lẽ khó bảo toàn được cái mạng nhỏ của mình. Mặc dù trước kia giữa nàng và hắn có chút va chạm, nhưng dọc đường, hai người cãi nhau cũng rất thú vị, dù sao cũng không thể nhìn hắn chết mà không cứu, vì vậy nàng vội vàng tìm cơ hội cho hắn giải thích, miễn cho Tiêu Lăng Thiên không thèm hỏi một câu, lập tức làm thịt hắn.

Nam Cung Tuấn cũng hiểu được vấn đề, quyết định thẳng thắn, hắn cũng không dám nghĩ rằng nhỡ may có một ngày Tiêu Lăng Thiên nhớ tới chuyện này, điều tra ra mà hắn có thể che giấu được, chi bằng nói hết mọi chuyện từ đầu đến đuôi ngay bây giờ còn có chút cơ hội.

Thì ra vì chuyện đính hôn, sau khi náo loạn một trận trong nhà, Nam Cung Tuấn bị cha hắn đuổi đến Mạc Bắc. Danh nghĩa là muốn hắn chuẩn bị mở một tiêu cục mới ở đây, thực tế là muốn hắn nếm trải chút khổ sở. Hắn không chút cam lòng mà lên đường tới Mạc Bắc, không ngờ lại phát hiện ra mấy người hành tung bí ẩn, hắn vốn chỉ tò mò nên mới đi theo xem một chút, ai ngờ lại phát hiện ra ngọc Hỏa Long đã bị đánh cắp trong tay mấy người kia, hơn nữa thoạt nhìn có vẻ đang được đưa tới Mạc Bắc. Bởi vì cha hắn có ý định nắm lấy chức vị minh chủ võ lâm, nếu có thể tìm được tín vật của minh chủ đã bị mất thì nó sẽ trở thành một lợi thế rất lớn, điều này không thể nghi ngờ. Ngay lập tức, hắn nảy ra ý định cướp lấy ngọc Hỏa Long, khiến cho cha hắn vui vẻ, như vậy có lẽ cũng sẽ không làm khó hắn trong vấn đề hôn sự nữa. Vì vậy hắn cẩn thận theo dõi những người đó, nào ngờ Tề Tâm Cương kia cũng có chút khả năng, có thể phát hiện ra có người theo dõi. Tề Tâm Cương lại sợ người khác biết được người muốn tìm ngọc Hỏa Long là ai nên không dám trực tiếp mang ngọc Hỏa Long về thành Thương Sơn mà tìm một nơi giấu nó đi, đợi khi cắt đuôi được người theo dõi mới quay lại tìm. Nhưng thủ đoạn của Nam Cung Tuấn lại cao hơn bọn chúng một chút, nhìn được nơi bọn chúng giấu viên ngọc, đợi bọn chúng đi rồi liến lấy đi, ai ngờ lại gây ra chuyện rắc rối như vậy.

Nói đến chuyện này cũng không thể trách Nam Cung Tuấn, chỉ là suy nghĩ của Tiêu Lăng Thiên luôn luôn khó đoán, chuyện này lại khiến cho Dạ Nguyệt Sắc gặp nguy hiểm nên không biết Tiêu Lăng Thiên sẽ giải quyết thế nào. Lăng Tự Thủy nghĩ tới những ngày ở cùng với Nam Cung Tuấn suốt chặng đường, định bụng cầu xin cho hắn, chỉ là, mấy ngày nay tuy Tiêu Lăng Thiên rất thoải mái nhưng ảnh hưởng của hình tượng lúc trước quá sâu, Lăng Tự Thủy ấp úng không dám mở miệng.

Sau khi nghe Nam Cung Tuấn kể xong, Tiêu Lăng Thiên không nói một lời, chỉ thấy ánh mắt nhìn ánh lửa màu vàng của hắn vẫn thản nhiên như trước, chậm rãi vuốt ve mái tóc của Dạ Nguyệt Sắc đang ngồi trong lòng, một lúc lâu sau mới mở miệng:

“Sao? Lão gia tử của Nam Cung gia có hứng thú với chức minh chỉ võ lâm?”

Chuyện này Nam Cung Tuấn không dám giấu giếm, cũng biết không thể giấu được nên vội vàng gật đầu, Tiêu Lăng Thiên nói:

“Nhưng vị trí này ta vốn định để cho Sa Lãng.”

Nam Cung Tuấn nghe vậy, cảm giác trong lòng có chút phức tạp. Kể từ khi trại chủ Thiên Thủy trại, Sa Lãng, cưới cung chủ Bích Lạc cung, Tiêu Ti Vân, hắn đã biết vị trí minh chỉ võ lâm này sẽ không tới lượt cha mình, rõ ràng là vị nhiếp chính vương điện hạ này đã dùng Tiêu Ti Vân để biến Thiên Thủy trại thành thế lực dưới tay mình, cho dù Thiên Thủy trại và Bích Lạc cung đều là môn hộ trong hắc đạo, nhưng vị trí minh chủ võ lâm cũng chỉ có thể do một trong hai người Sa Lãng hoặc Tiêu Ti Vân ngồi, nói cách khác, cả võ lâm sẽ ở dưới sự khống chế của Tiêu Lăng Thiên, cha hắn muốn đối đầu với Thiên Thủy trại và Bích Lạc cung, sau lưng lại có sự nâng đỡ của nhiếp chính vương là chuyện căn bản không thể thực hiện được. Kết cấu luôn luôn cân bằng của chốn võ lâm cuối cùng đã bị phá vỡ, Nam Cung Tuấn nhìn thoáng qua Lăng Tự Thủy ở cách đó không xa, tuy kế hoạch lợi dụng đám hỏi giữa Tinh La môn và Nam Cung thế gia của Tiêu Lăng Thiên lần này đã không thực hiện được, nhưng kết quả nắm trong tay toàn bộ võ lâm đã không còn gì nghi ngờ, Nam Cung thế gia đã đứng vững vàng trăm năm không đổ, nay sao có thể chỉ lo cho thân mình trong trận gió lốc vô hình này.

Tiêu Lăng Thiên thấy Nam Cung Tuấn dường như đang có chuyện suy nghĩ, đương nhiên biết hắn đang nghĩ gì. Tiêu Lăng Thiên chỉ cười nhạt nói:

“Tuy Sa Lãng là một nhân tài, nhưng dù sao trước kia xuất thân từ hắc đạo, chỉ sợ võ lâm đồng đạo trong lòng không phục. Tiêu cung chủ là nữ tử, cũng có nhiều điều bất tiện, hiện giờ thiếu chủ của Nam Cung gia đã tìm được tín vật của minh chủ võ lâm, nếu để lão gia tử của Nam Cung gia ngồi lên vị trí này cũng là chuyện thích hợp. Chỉ là…”

Tiêu Lăng Thiên ngừng lại không nói nữa, trên mặt vẫn mang một nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong lòng lại đang rất muốn nhìn xem Nam Cung Tuấn sẽ làm thế nào. Nể mặt Nam Cung Tuấn dọc đường bận rộn giúp đỡ, hắn cho y một cơ hội, nếu y thức thời thì tốt, nếu không, hắn sẽ không hạ thủ lưu tình.

Nam Cung Tuấn nhìn bề ngoài có vẻ không nghiêm túc, thực ra lại là một người vô cùng thông minh, đương nhiên không phải không hiểu ý tứ của Tiêu Lăng Thiên. Chuyện ở Tụ Nghĩa sơn trang đã để hắn hiểu rõ ràng thủ đoạn của vị nhiếp chính vương này, hắn biết bằng thế lực của Nam Cung thế gia là không có cách nào chống lại Tiêu Lăng Thiên, vì vậy hắn vẫn thầm tính toán con đường tương lai của Nam Cung thế gia. Nay vấn đề này lại được đặt trước mắt, hắn kiên quyết đứng dậy, đi tới trước mặt Tiêu Lăng Thiên và Dạ Nguyệt Sắc, quỳ gối xuống, trán chạm lên đất, hai tay cởi một miếng ngọc bội hình vuông bên hông xuống, đưa ra trước mặt.

“Nam Cung thế gia nguyện nghe theo sự sai bảo của điện hạ.”

Miếng ngọc bội kia màu xanh biếc, trong suốt, phía trên điêu khắc những hoa văn phức tạp, chính là tín vật của thiếu chủ Nam Cung thế gia, Nam Cung Tuấn dâng vật này lên, không thể nghi ngờ rằng hắn đã thể hiện lập trường của mình.

Tiêu Lăng Thiên cầm lấy miếng ngọc bội nhưng không thu nhận, ánh mắt nhìn Nam Cung Tuấn như có điều suy nghĩ. Mới đầu Nam Cung Tuấn còn chưa biết hắn nghĩ gì, thoáng suy nghĩ một chút cuối cùng cũng hiểu ra, không nhịn được một tiếng thở dài, cất cao giọng nói:

“Trong lòng tại hạ đã ngưỡng mộ Lăng tiểu thư từ lâu, sau khi trở về Nam Cung thế gia nguyện tự mình tới Tinh La môn cầu hôn, kính xin điện hạ tác thành.”

Lăng Tự Thủy nghe vậy trong lòng đau xót nhưng cố nén không biểu hiện ra. Đương nhiên nàng biết tại sao Nam Cung Tuấn đột nhiên cầu hôn nàng, Tiêu Lăng Thiên sẽ không chỉ dựa vào một vật làm tin mà đã tin tưởng Nam Cung Tuấn, sự trung thành mà hắn muốn nhất định phải có gì đó ràng buộc. Còn nàng, sau khi gả vào Nam Cung thế gia phải vững vàng khống chế Nam Cung thế gia dưới quyền hành của Thiên Tinh cung, đây là một kế hoạch tốt nhất, cũng là phương pháp tốt nhất để Nam Cung Tuấn bày tỏ lòng trung thành. Chỉ là không hiểu vì sao nàng đột nhiên cảm thấy khổ sở, khổ sở vì hôn nhân của mình trở thành thủ đoạn mà người kia vội vã lựa chọn để chứng tỏ lòng trung thành.

Tiêu Lăng Thiên gật đầu, lúc này mới thu nhận miếng ngọc bội, rồi nói:

“Đứng lên đi. Lão gia tử của Nam Cung thế gia đức cao vọng trọng, Nam Cung thế gia và Tinh La môn kết thông gia lại như hổ mọc thêm cánh, đương nhiên thích hợp gách vác tránh nhiệm của chức vị minh chủ hơn Sa Lãng trong lục lâm. Chuyện giang hồ sau này phải nhờ đến Nam Cung thế gia để ý rồi.”

Nam Cung Tuấn cảm tạ rồi trở về chỗ ngồi bên cạnh Lăng Tự Thủy, ánh mắt nhìn Lăng Tự Thủy vô cùng phức tạp, Lăng Tự Thủy giống như hoàn toàn không nhìn thấy, không nói một lời. Dạ Nguyệt Sắc liếc nhìn về phía bọn họ, bàn tay vẫn nắm lấy tay Tiêu Lăng Thiên khẽ nhéo một cái.

Vì chuyện vừa xảy ra nên mọi người có chút trầm lặng, thầy trò Lâm vãn Y cũng là người trong giang hồ, tận mắt chứng kiến mưa gió giang hồ chuyển động theo từng suy nghĩ của Tiêu Lăng Thiên như vậy, trong lại vừa khiếp sợ vừa chán nản. Ngược lại, các đệ tử của Thiên Tinh cung lại vô cùng bình tĩnh, thân là một thành viên của Thiên Tinh cung, bọn họ đã phải tùy cơ ứng biến với từng tình huống khác nhau, hiện giờ Lăng Tự Thủy và Nam Cũng Tuấn cũng chỉ tiếp tục tiến hành kế hoạch bị tạm gác lại mà thôi.

Dạ Nguyệt Sắc nhẹ nhéo tay Tiêu Lăng Thiên, Tiêu Lăng Thiên cũng không nói gì, trực tiếp ôm nàng trở về lều nghỉ ngơi. Nguyệt Minh đi theo, hạ rèm xuống rồi đứng bên ngoài hầu hạ. Sau khi đặt nàng xuống tấm thảm lông cáo thật dày, Tiêu Lăng Thiên nằm xuống bên cạnh nàng, kéo nàng vào trong lòng, lại dùng áo choàng gấm quấn quanh nàng thật cẩn thận rồi mới hỏi:

“Sao vậy? Có chuyện gì muốn nói với ta sao?”

“Vì sao chàng lại làm như vậy? Nam Cung thế gia quan trọng vậy sao? Ta thấy dường như Ti Thủy rất khó xử.” Lăng Tự Thủy rất hợp với nàng, nàng không muốn Lăng Tự Thủy chịu uất ức.

“Nam Cung thế gia cũng không có gì quan trọng, bọn họ có quy thuận hay không cũng không cản trở đến đại cục. Ta chỉ thấy giữa Nam Cung Tuấn và Ti Thủy cứ mập mờ, nửa thật nửa giả nên định đẩy hắn một cái thôi.”

Dạ Nguyệt Sắc nghe vậy cảm thấy rất bất ngờ:

“Chàng muốn tác hợp bọn họ? Chàng không giống người thích lo chuyện người khác như vậy.”

“Nếu là người khác ta cũng mặc kệ, chỉ là ta thấy dường như nàng rất thích Ti Thủy, vì vậy mới lựa thời lựa thế một chút thôi.”

Yêu ai yêu cả đường đi vốn là chuyện tốt, nhưng nhìn tình hình hiện giờ có vẻ như đã phát triển theo chiều hướng ngược lại, cũng không phải Tiêu Lăng Thiên muốn gây trở ngại, chỉ là…

“Vừa rồi ta nhìn không khí giữa hai người không quá tốt, sẽ không chữa lợn lành thành lợn què chứ?” Dạ Nguyệt Sắc hỏi có chút bận tâm.

Tiêu Lăng Thiên cong một ngón tay lên, nhẹ nhàng gõ lên trán nàng, ra vẻ tức giận nói:

“Nói linh tình gì đấy? Ta giống loại người làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy sao? Đây là thử thách mà bọn họ sớm muộn gì cũng phải trải qua, nói ra vấn đề sớm khi nào có thể chấm dứt sớm lúc đó, nếu ngay cả cửa ải này cũng không vượt qua được thì không nên ở cùng nhau nữa. Yên tâm đi, bọn họ đều là người thông minh, sẽ biết cần phải làm gì, nàng đừng bận tâm. Ngược lại lo cho chính mình ấy, mấy ngày nay bôn ba không ngừng, thời tiết lại lạnh như vậy, phải chú ý thân thể của mình đi.”

Dạ Nguyệt Sắc đương nhiên biết trước nay Tiêu Lăng Thiên làm việc rất có chừng có mực, vì vậy cũng an tâm lại. Vừa mới yên lặng được một lúc, bao nhiêu mệt mỏi mà ban ngày đã tích lũy lại lập tức dồn tới, nàng thu mình trong lồng ngực ấm áp của Tiêu Lăng Thiên, chỉ chốc lát sau đã chìm vào giấc ngủ.

~ Hết chương 85 ~

Sống trên đời đều là người như nhau cả thôi, giờ cũng chẳng phải xã hội phong kiến nữa, chẳng có ai là vương là tướng cả, mở miệng thì nên để ý lời ăn tiếng nói một chút, đừng có há mồm ra là đòi này đòi nọ, chèn ép nhau quá đáng.

Bình thường thì tôi cười hềnh hệch cho qua, động vào những lúc khó ở là chửi nhau luôn đấy.

Và hiện giờ thì đang khó ở đây!!!

Advertisements

34 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ bát thập ngũ chương

  1. Nóng trong người a~ có cần em mua Dr.Thanh cho k ;)) vs một số ng nthế nên nghe tai trái cho ra tai phải, để ý nh chỉ khổ mình thôi. Đến vs thế giới ảo này là để thỏa mãn niềm yêu thích của mình, vui vẻ là chính, vì thế nếu bực mình, một là lơ đi hai là mắng chửi hết công suất, khỏi nhẫn nhịn, nhọc thân =))
    Mong là thời kỳ khó ở của ss sớm qua, mấy hnay em bị nắng nóng bức cho điên r X< cũng rất khó ở, may mà đc gặp Thiên ca, cảm ơn ss :x

  2. Tem~
    Thanks ss!
    Sao vay ty? Ng nao dam choc gian ty vay? Noi ra de chung ta tra thu cko!
    Ma ty cug dug qua quan tam den nh j ng ta noi. Chi can m vui ve tki can j p quan tam nh loi linh tinh cua ng khac p k? Dung nghi nhiu qua hai suc khoe ay k tot dau!
    Cuoi len di nao ty ty than iu!

  3. Thanks cô Sâu nhá!
    Cứ kệ cái bọn dại trai ấy đi
    Em đây cũng từng có k0n bạn như thế
    Nhức cả đầu.Nhiều khi mún chẻ cái đầu nó ra coi chứa j ở trong đó mà ngu hết bik

  4. sao tôi đọc mấy màn dỗ dành này mà muốn cười quá ~~ mấy cô mà không đi diễn hài thì đúng là vùi dập nhân tài ~ cái đứa nào nó làm các cô tức mà đọc được mấy dòng này sẽ chết vì sặc nước bọt =))

      1. tôi bắt đầu thấy lo cho cái đứa nó chọc phải tổ ong vò vẽ nhà cô rồi đấy, ~~~~ vốn tôi cũng định an ủi cô mấy câu cho nó lương tâm ~ nhưng mà đọc xong mấy cái cm thì tôi không biết lương tâm tôi nó chạy đi đâu rồi =))

  5. Xuôi xuôi :)).

    Đời đôi lúc nó thế em ới :-<. Hiền thì để các bạn trèo lên đầu à ;))
    Sắp phải chia tay với anh Thiên rồi buồn quá. Vẫn không ưng lắm với cái kết =), Kiểu như tác giả chán viết rồi nên kết một cái ý :-<, vẫn muốn dài dài thêm tình tiết một tí à :-<

  6. Hị hị…Sâu đáng êu…em cũng đang stress…cơ mà vào nhà Sâu…đọc comm của Sâu và mọi ng là hết liền mà chả hỉu tại sao…thank Sâu nhìu nhìu…

  7. Lúc ấy mà đặt 1 nồi nước lên người Sâu có khi nước nó sôi lên ấy nhỉ?! Như vậy cũng tốt, đỡ tốn gas! Dạo này Gas lên giá quá cơ! Cái gì hạ hỏa tốt nhỉ? Dùng nước đá cho nó tiện mà lại rẻ nữa! Thử đi Sâu chắc ko tồi đâu!

Đã đóng bình luận.