[Ngâm vịnh phong ca] Đệ bát thập lục chương


Ngâm vịnh phong ca

Tác giả: Mạch Thượng Lê Hoa

~*~

Đệ bát thập lục chương

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Cái gọi là nơi dừng chân này thật ra chỉ là tàn tích của mấy bức tưởng đá đổ vỡ từ mấy trăm năm trước, những phiến đá xanh khổng lồ bị bão cát tàn phá, lộ ra vẻ tang thương. Sát bên cạnh tường đá có mấy loại cây thấp thấp sinh trưởng, không biết bọn chúng đã sinh tồn qua bao nhiêu trận gió lốc, chỉ biết rằng, đến nay, trong sa mạc hoang vu này, bọn chúng vẫn ngoan cường tìm kiếm một con đường sống.

Kể từ ngày Tiêu Lăng Thiên nói những lời đó, bầu không khí giữa Nam Cung Tuấn và Lăng Tự Thủy rõ ràng đã trở nên kỳ quái, hai người coi như đã định hôn ước lại rất ít nói chuyện với nhau, không còn tự nhiên thoải mái như trước, Dạ Nguyệt Sắc nhìn mà không khỏi có chút lo lắng.

Tình hình đó đã bị thay đổi bởi một cơn bão cát trong ngày thứ bảy bọn họ tiến vào sa mạc Vong Linh. Ngày đó, bọn họ gặp phải một cơn bão cát nhỏ, tuy nói là bão cát nhỏ nhưng khí thế mãnh liệt của nó vẫn uy hiếp tới sự an toàn của bọn họ.

Hình Tứ đã đãi vàng trong sa mạc này hơn hai mươi năm, cũng có những kiến thức nhất định về sự thay đổi khí hậu trong sa mạc này. Một ngày trước, khi mặt trời lặn, hắn nhìn ra từ đám mây đẹp đẽ một cách lạ thường phía chân trời điềm báo về trận bão cát này. Vì vậy, ngày hôm đó, bọn họ không tiếp tục lên đường mà dừng lại ở nơi dừng chân, chuẩn bị tất cả chờ cơn bão cát đến.

Cái gọi là nơi dừng chân này thật ra chỉ là tàn tích của mấy bức tưởng đá đổ vỡ từ mấy trăm năm trước, những phiến đá xanh khổng lồ bị bão cát tàn phá, lộ ra vẻ tang thương. Sát bên cạnh tường đá có mấy loại cây thấp thấp sinh trưởng, không biết bọn chúng đã sinh tồn qua bao nhiêu trận gió lốc, chỉ biết rằng, đến nay, trong sa mạc hoang vu này, bọn chúng vẫn ngoan cường tìm kiếm một con đường sống.

Dựa lưng vào bức tường thấp cùng với đám cây cối, Tôn Hồ Tử cùng Hình Tứ sắp xếp lạc đà thành hai vòng tròn, sau đó mọi người mang theo đồ đạc, tụ tập trong vòng tròn, ngồi sát bên cạnh lạc đà. Mỗi người đều dùng khăn che miệng, mũi lại, dùng áo khoác quấn lấy mình thật chặt, sau đó lẳng lặng chờ bão cát đến.

Đến gần buổi trưa, mặt trời vốn nên sáng rực nóng bỏng đột nhiên trở nên mờ mờ, dường như trong chớp mắt, gió gào thét khắp nơi, cuối cùng bão cát cũng đến. Tiêu Lăng Thiên ôm Dạ Nguyệt Sắc trong lòng, bảo vệ nàng bằng cả tính mạng, đối chọi với bão cát của tự nhiên. Nhưng sức mạnh thiên nhiên quá lớn, cát vàng mờ mờ che khuất cả bầu trời, những hạt cát xoay tròn với tốc độ chóng mặt giống như một trời ám khí không cách nào né tránh. Võ công và sức mạnh con người không có chỗ để sử dụng trước sức mạnh thiên nhiên, vì vậy mọi người chỉ có thể nhắm chặt mắt, vùi đầu vào trong ngực, trong lòng cầu nguyện trận bão cát này qua nhanh một chút.

Một canh giờ sau, bão cát dần ngừng lại, mặt trời tỏa sáng một lần nữa, suốt một đồi cát vàng chỉ có mấy thân cây khô màu xám lộ ra. Đột nhiên, mặt cát bắt đầu lay động, một người lộ ra. Ngay sau đó, rất nhiều người chui từ trong cát ra, lớn tiếng ho khan, cố gắng lấy cát từ lỗ tai, mũi và cổ họng ra ngoài. Những con lạc đà cao lớn cũng bắt đầu rối rít chui ra từ trong cát, thở phì phì vài tiếng, lắc người rũ cát. Dạ Nguyệt Sắc thật vất vả mới có thể rũ được hết cát trên người, lại nhìn cách chỗ mình không xa, Nam Cung Tuấn đang giúp Lăng Tự Thủy phủi đi cát bụi trên người.

Thì ra khi bão cát tới, Lăng Tự Thủy đang ở bên cạnh Nam Cung Tuấn. Nam Cung Tuấn thấy bão cát lớn như vậy, lo lắng cho sự an toàn của Lăng Tự Thủy nên cũng bất chấp sự lúng túng của mấy ngày trước đó, kéo nàng vào trong lòng bảo vệ. Dù sao Lăng Tự Thủy cũng chỉ là một nữ tử, lần đầu tiên trải qua chuyện này nên không khỏi hoảng sợ trong lòng, không tự chủ được mà ôm chặt lấy Nam Cung Tuấn. Sau khi trải qua trận bão cát, hai người cũng coi như đã cùng chung hoạn nạn, cùng sinh cùng tử, quan hệ cũng khôi phục được vẻ tự nhiên trước kia.

Bão cát qua đi, bọn họ kiểm kê nhân số và đồ đạc, may là không có tổn thất nào, người đủ, tất cả đồ đạc cũng đủ. Vì quá mệt mỏi, bọn họ nghỉ lại đó một ngày, sáng sớm hôm sau lại lên đường.

Dưới sự chỉ dẫn của Phượng Minh sơn nhân, sau ba ngày tiếp tục tiến về phía trước, đoàn Tiêu Lăng Thiên cuối cùng cũng đến được mục đích.

“Nhìn kìa, chúng ta tìm được rồi, chính là ốc đảo đó! Đó chính là bộ lạc Vưu Kim chúng ta muốn tìm!”

Phượng Minh sơn nhân đi trước dẫn đường đứng trên một gò cát cao chỉ về phía trước, hưng phấn hô to, trải qua mười một ngày bôn ba gian khổ, cuối cùng đã có thể tới được ốc đảo gặp bạn già, ông cảm thấy rất hưng phấn.

Mọi người đều đi lên đồi cát, nhìn theo hướng chỉ của Phượng Minh sơn nhân, quả nhiên phát hiện trong biển cát không có điểm dừng đột nhiên hiện lên một mảnh đất màu mỡ đầy sức sống, ở đó cây cối tươi tốt, dường như còn có hồ nước phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Mọi người vô cùng vui sướng trong lòng, bước nhanh hơn về hướng ốc đảo.

Ốc đảo này không phải quá lớn, phạm vi khoảng trên dưới mười dặm. Nhánh sông Lạc Thủy vẫn chảy ngầm dưới đất đột nhiên phun lên ở nơi này, không những chảy thành sông mà còn tạo ra những hồ nước lớn nhỏ, mang đến một chút sức sống cho sa mạc hoang vu này. Mùa hè, nơi này được che chở bởi tàng cây xanh, hoàng kim bị vùi giấu trong sa mạc trở thành nguồn sống cho bộ tộc này.

Nơi đây có rất ít ngoại nhân lui đến, cho dù có cũng chỉ là mấy người đãi vàng tìm nơi nghỉ chân. Hôm nay đột nhiên có nhiều người tới như vậy, hơn nữa ai ai đều khí thế bất phàm, ăn mặc khác hẳn người Mạc bắc, vì vậy người trong tộc cảm thấy rất mới lạ, dần dần vây quanh tò mò đánh giá bọn họ.

Đám Tiêu Lăng Thiên vừa bước vào bộ tộc đã có người nhận ra Phượng Minh sơn nhân, vội vàng đi báo cho tộc trưởng. Lần cuối cùng Phượng Minh sơn nhân đến đây đã là chuyện từ năm năm trước, tộc trưởng Tháp Nạp được ông cứu trước đây hiện đang ở trong bộ lạc. Nghe tộc nhân báo bạn cũ đến thăm, tộc trưởng Tháp Nạp lập tức vui vẻ ra ngoài đón tiếp.

Có tộc nhân đã nhiệt tình dẫn đoàn người tới trước lều tộc trưởng, vừa đúng lúc tộc trưởng Tháp Nạp cũng đi ra, nhiệt tình ôm Phượng Minh sơn nhân chào hỏi.

“Bạn già, hoan nghênh lão đến Vưu Kim! Đã lâu không gặp, lão có khỏe không?” Tộc trưởng Tháp Nạp cao giọng cười, dùng sức vỗ lên lưng Phượng Minh sơn nhân. Dù ông đã hơn sáu mươi tuổi nhưng vẫn rất khỏe khoắn, cao lớn. Gió lạnh phương Bắc cùng những hạt cát thô ráp tạo nên những vết hằn thật sâu trên gương mặt ông. Da tay ông bị ánh mặt trời sắc bén trong sa mạc thiêu đốt thành màu đen sẫm, tóc cắt ngắn ngủn, y phục bằng da thú, dáng vẻ hoàn toàn là một hán tử phương Bắc, không có chút bóng dáng của người di dân từ phương Nam.

“Bạn già, ta tốt lắm. Nhìn xem, ta mang khách quý đến cho lão đây.” Phượng Minh sơn nhân cũng vừa cười lớn vừa vỗ lưng Tháp Nạp, gặp được bạn cũ, tất nhiên ông rất vui vẻ, nhưng ông cũng không quên mục đích của chuyến đi lần này.

Khi vừa bước ra cửa Tháp Nạp đã nhìn thấy những người này, nhất là Tiêu Lăng Thiên và Dạ Nguyệt Sắc khí chất xuất chúng, lúc ấy ông cũng biết mục đích Phượng Nhân sơn nhân đến đây lần này nhất định không đơn giản là tới thăm ông. Nhưng ông tin tưởng cách đối nhân xử thế của Phượng Minh sơn nhân, biết lão tuyệt đối sẽ không dẫn người tới hại ông, cho nên cũng không mở miệng hỏi thăm trước. Lúc này thấy Phượng Minh sơn nhân nhắc đến chuyện này, ông liền cười chào hỏi rồi mời mọi người vào trướng nói chuyện.

Cuộc sống của bộ lạc Vưu Kim tương đối kham khổ, cho dù là lều trại của tộc trưởng cũng rất đơn sơ, nhỏ hẹp, không có cách nào đồng thời chiêu đãi nhiều người như vậy. Vì vậy chỉ có Tiêu Lăng Thiên, Dạ Nguyệt Sắc cùng Phượng Minh sơn nhân đi vào, những người khác ở lại bên ngoài. Một số thị vệ Hộ Tinh chịu trách nhiệm canh giữ, tránh để tộc nhân khác xông vào; một số thị vệ Hộ Tinh khác cùng Lâm Vãn Y, Nam Cung Tuấn, Lăng Tự Thủy đi giúp Tôn Hồ Tử và Hình Tứ đi sắp xếp lạc đà, sửa sang lại vật phẩm mang đến.

Sau khi vào trong trướng, tộc thưởng Tháp Nạp rất tự nhiên ngồi lên ghế trên, định chiêu đãi khách nhân, nhưng đến khi Phượng Minh sơn nhân giới thiệu thân phận thật của Dạ Nguyệt Sắc và Tiêu Lăng Thiên, tộc trưởng Tháp Nạp lập tức rời khỏi chỗ ngồi, vội vàng quỳ xuống mắt đất vàng thỉnh an.

“Thảo dân Tháp Nạp khấu kiến hoàng đế bệ hạ, nhiếp chính vương điện hạ.” Tháp Nạp quỳ trên mặt đất, trong lòng tràn đầy bối rối, ông đã đoán được những người này nhất định có lai lịch lớn, nhưng không ngờ lại lớn đến mức đứng đầu một nước. Hai vị đại nhân này đột nhiên đến đấy nhất định là có chuyện không tầm thường.

“Tộc trưởng hãy bình thân. Thực không dám giấu giếm, lần này cô vương cùng bệ hạ đặc biệt đến đây là có chuyện quan trọng nhờ tộc trưởng giúp đỡ, hy vọng tộc trường không từ chối.”

Tiêu Lăng Thiên nhẹ giọng nói, tộc trưởng Tháp Nạp cuống quýt gật đầu nói không dám, trong lòng lại càng khó hiểu. Ông chỉ là tộc trưởng của một bộ tộc nho nhỏ, có thể giúp được hoàng đế và nhiếp chính vương chuyện gì quan trọng?

“Không biết hai vị có chuyện gì cần tiểu dân ra sức, tiểu dân nhất định chết không từ chối, cúc cung tận tụy!”

Lời này là lời nói thật, những người mà hai vị này mang đến, nếu muốn tàn sát tất cả bộ tộc của ông cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt. Người trên cao lúc nào cũng vui giận khó lường, ông cũng không dám chọc giận hai người này.

“Tộc trưởng đừng vội, hiện giờ đã sắp hoàng hôn, ngày mai nói tỉ mỉ cũng chưa muộn.”

Đáp án đã ở ngay trước mắt, Tiêu Lăng Thiên cùng Dạ Nguyệt Sắc cũng không gấp gáp, đã đợi lâu như vậy, không cần vội vàng trong thời khắc này. Tiêu Lăng Thiên lập tức sai người đem lễ vật đã chuẩn bị cho bộ lạc Vưu Kim vào. Chuyến đi này gian khổ, bọn họ lại có việc nhờ người, những vật phẩm mang đến đều đẹp đẽ khéo léo, giá trị liên thành, đựng trong hộp gấm nhỏ, tuy không nhiều nhưng khi mở ra đều ánh sáng chói lòa. Trong đó có Hồng Bảo Thạch, Miêu Nhãn Thạch hiếm thấy, còn có một hộp Vân Tinh Thạch vô cùng quý giá, chiếu sáng cả ánh mắt của tộc trưởng Tháp Nạp.

Tộc trưởng Tháp Nạp được tặng một thanh bảo đao vô cùng sắc bén, thân đao cong cong, hàn khí bức người, thật sự là một thanh bảo đao vạn dặm khó tìm. Tộc trưởng Tháp Nạp trên mặt tràn đầy vui sướng, vội vàng quỳ xuống tạ ơn, nhưng trong lòng lại kêu khổ không thôi. Lễ vật vừa đắt vừa nặng như vậy, không biết chuyện cần ông giúp đỡ quan trọng đến mức nào, nhỡ may làm không xong chỉ sợ đã chọc tới họa sát thân!

Sau khi tạ ơn, tộc trưởng Tháp Nạp lập tức bắt tay vào sắp xếp chuyện nghỉ ngơi của mọi người. Căn lều sạch sẽ nhất là lều tộc trưởng đương nhiên sẽ tặng cho Tiêu Lăng Thiên và Dạ Nguyệt Sắc, những người khác cũng được sắp xếp ở những nơi khác nhau, sau đó lại bắt đầu chuẩn bị yến tiệc buổi tối.

Khách quý như vậy giá lâm, tộc trưởng Tháp Nạp e sợ chiêu đãi không chu đáo sẽ chọc họ tức giận nên liều mạng sai bảo tộc nhân lấy ra tất cả những đồ ăn tốt nhất. Các tộc nhân tuy không biết thân phận thật sự của bọn họ nhưng cũng nhìn ra được là khách quý không thể đắc tội, vì vậy đều tận tâm nghe theo sai bảo của tộc trưởng.

Cuối cùng cũng tới tiệc tối, tất cả tộc nhân đều tập trung về khu đất trống nằm ở trung tâm ốc đảo, đốt lửa, vừa múa vừa hát. Tiêu Lăng Thiên cùng Dạ Nguyệt Sắc ngồi phía trên, cùng tộc trường Tháp Nạp ngắm nhìn nam nữ trang phục lộng lẫy, vui vẻ nhảy múa, tiếng trẻ con cười đùa chạy tới chạy lui trong tộc, cả bộ lạc tràn ngập không khí vui mừng.

Thức ăn vẫn thật thô ráp, sa mạc thật sự quá hoang vu, chỉ có thịt linh cẩu và cáo sa mạc gác trên đống lửa, trên bàn bày biện hoa quả đã được hái và lưu trữ từ mùa hè. Rượu cũng chua chát, thậm chí còn kém hơn loại rượu rẻ tiền nhất ở đế đô. Nhưng trên mặt mọi người lại tràn đầy nụ cười, lộ ra vẻ hồn nhiên và chất phác thuần túy.

Đây là một bức tranh cuộc sống sinh hoạt của người dân phương Bắc, điều duy nhất không hợp chính là y phục trên người các tộc nhân. Không phóng khoáng và đơn giản như của người phương Bắc, y phục nơi đây vẫn mang màu sắc rực rỡ, kiểu dáng phức tạp. Bọn họ mặc loại áo ống tay nhỏ, thân áo ngắn, nữ tử mặc váy dài, nam tử quấn xà xà cạp trên chân, rõ ràng đã giữ lại đặc điểm ăn mặc của những dân tộc phía Nam.

Tiêu Lăng Thiên nhìn đám người đang vui vẻ, mỉm cười nhấp một ngụm rượu chát kia, sau đó quay đầu nói với tộc trưởng Tháp Nạp ở bên:

“Đã hai trăm năm trôi qua mà phong tục Vưu Kim vẫn không thay đổi, cô vương cùng bệ hạ cũng cảm thấy vui mừng.”

Tộc trường Tháp Nạp ngẩn ra không nói gì, trong lòng nổi lên một cơn sóng gió động trời, thì ra bọn họ đến vì ân oán hai trăm năm trước?

~ Hết chương 86 ~

Advertisements

13 thoughts on “[Ngâm vịnh phong ca] Đệ bát thập lục chương

  1. *nhảy múa* lại đc gặp Thiên ca ~
    cơ mà sắp hết rồi :(( quá buồn:(( chị Sâu đào hố mới có soái ca mới cho em ngóng đi :((

Đã đóng bình luận.