Hoa hồng giấy_Chương 63


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 63: Trên đời làm gì có dây tơ hồng* (1)

Mùa thu giống như một đứa trẻ bốc đồng, trong khi người ta đang bất ngờ, đột nhiên ùa về Tân Giang. Hôm qua mặt trời vẫn còn đổ lửa, chói chang đến mức làm người ta không mở nổi mắt. Hôm nay lá vàng đã rụng đầy đường, bầu trời xám xịt, hoa cỏ héo úa, ngập tràn sắc thu hiu quạnh.

Mùa thu giống như một đứa trẻ bốc đồng, trong khi người ta đang bất ngờ, đột nhiên ùa về Tân Giang. Hôm qua mặt trời vẫn còn đổ lửa, chói chang đến mức làm người ta không mở nổi mắt. Hôm nay lá vàng đã rụng đầy đường, bầu trời xám xịt, hoa cỏ héo úa, ngập tràn sắc thu hiu quạnh.

Sáng sớm, đồng hồ lẳng lặng chỉ hướng bảy giờ rưỡi, Bạch Nhạn cuộn mình, lưu luyến cái chăn ấm áp, lại vùi đầu vào trong. Liên tục trực hai ca đêm, hôm nay, cô được nghỉ, không cần thức dậy quá sớm, nhưng mười giờ cô lại phải tới sân ga tiễn Minh Thiên.

Thời gian qua thật nhanh, nửa tháng nghỉ phép của Minh Thiên đã trôi qua, còn cô cũng đã ly hôn mười ngày.

Nửa tháng này, đối với nhà họ Thương là nửa vui nửa buồn.

Buồn là vì bọn họ vốn tự cho mình là người không khéo, vậy mà cô con gái đáng tự hào của bọn họ lại hành nghề mại dâm ở Tân Giang, còn vay nặng lãi. Bà Thương khóc lóc đến mức trời đất rung chuyển, trong cơn tức giận, bệnh tim tái phát, nếu không được cấp cứu đúng lúc thì nửa hồn đã về Tây Thiên. Thương Minh Tinh quỳ trước giường của bà Thương, thề thốt không bao giờ làm chuyện khiến cho hai người đau lòng nữa. Bà Thương vốn muốn từ người con gái này, sau đó được Thương Minh Thiên khuyên nhủ, lại chấp nhận cô, nhưng bà đặt ra một quy định: khi bà còn sống, Thương Minh Tinh không được phép bước ra khỏi huyện Vân một bước, mỗi ngày phải đến trước mặt bà báo cáo. Như thế bà vẫn chưa nguôi giận, còn gọt trọc đầu Thương Minh Tinh, khiến cho Thương Minh Tinh không có cách nào ra khỏi nhà, ở trong nhà đóng cửa hối lỗi.

Khi nhà họ Thương vô cùng bi thương cũng là lúc bọn họ đón tiếp nữ chiến hữu của Thương Minh Thiên. Trước khi đón chiến hữu tới huyện Vân, Thương Minh Thiên đã trải qua đấu tranh tư tưởng kịch liệt. Mẹ bệnh liệt giường, rất cần một niềm vui lớn đến để quét đi nỗi u ám trong lòng. Mặt khác, Bạch Nhạn cũng vô cùng hy vọng nhìn thấy anh được hạnh phúc. Nữ chiến hữu lại rất có tình cảm với anh, sau khi biết được chuyện Thương Minh Tinh cũng không có chút kỳ thị, ngược lại còn an ủi, khuyên nhủ Thương Minh Thiên, còn nói muốn nhờ bạn của cha mình tìm cho Minh Tinh một công việc, như vậy Minh Tinh sẽ không nhầm đường lạc lối lần nữa.

Nếu không thể lấy được người mình yêu, có thể lấy được một người vợ như nữ chiến hữu này đã là giảm sự nuối tiếc đến mức thấp nhất.

Vì vậy, nữ chiến hữu dùng thân phận bạn gái Thương Minh Thiên để tới huyện Vân.

Tuy không thể lập tức cử hành hôn lễ nhưng bà Thương nhìn thấy niềm vui sướng như vậy, đã khỏe lại nhanh như có kỳ tích, vui mừng dẫn con dâu tương lai đi gặp họ hàng, bạn bè, gặp bất cứ ai cũng khen con dâu xinh đẹp, giỏi giang.

Niềm vui này, dù những người đang ở Tân Giang như Bạch Nhạn cũng có thể cảm nhận được. Tối qua, Lãnh Phong và cô mời Minh Thiên và bạn gái anh đi ăn cơm, coi như chia tay bọn họ.

Bạn gái Minh Thiên ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh, rất hào phóng, tính cách cũng tốt. Khi ăn cơm, ánh mắt của cô ấy luôn nhìn về hướng Minh Thiên, thường thường nhỏ giọng nói chuyện với Minh Thiên. Minh Thiên cũng luôn ôn hòa đáp lời cô, nhưng trong một góc không ai nhìn thấy, Minh Thiên lại không kìm lòng được mà thở dài.

Cơm nước xong, Lãnh Phong đưa bọn họ đến khách sạn trước rồi mới đưa Bạch Nhạn về nhà trọ.

Lãnh Phong nói đùa với Bạch Nhạn, anh muốn lên uống chén trà, có thể chứ?

Bạch Nhạn ra vẻ tùy tiện nói, ngây người trong bệnh viện đã hai ngày, trong nhà rất bừa bộn, chờ cô thu dọn sạch sẽ sẽ mời anh lên chơi.

Lãnh Phong xoa đầu cô, giúp cô mở cửa, cười cười rời đi.

Bạch Nhạn lên lầu, còn chưa tới cửa đã nghe tiếng di động vang lên, cô nhận máy, là Minh Thiên.

“Anh ra ngoài mua một chút đặc sản mang về doanh trại, thuận tiện tới xem em có về nhà an toàn không.” Minh Thiên đứng dưới bóng cây, ánh đèn đường màu vàng xuyên qua kẽ lá hất lên người anh cũng ánh sáng loang lổ.

“Trị an của Tân Giang rất tốt.” Bạch Nhạn cười nói, đứng cách Minh Thiên khoảng cách một cánh tay, cô nhìn hai tay trống không của Minh Thiên: “Siêu thị sắp đóng cửa rồi, anh mau đi đi, bạn anh còn ở trong khách sạn một mình đấy!”

“Tiểu Nhạn…” Minh Thiên gọi, âm thanh run run.

“Vâng!” Cô ngoan ngoãn đáp lời.

“Tiểu Nhạn, anh… muốn ôm em, một lần cuối cùng.” Minh Thiên cắn môi, hít sâu. Từ nay về sau, anh đã có bạn gái, cuộc đời này phải có trách nhiệm và nghĩa vụ đối với cô ấy. Anh không thể thỏa sức nhớ về Tiểu Nhạn được nữa, cũng không thể biểu hiện sự quan tâm với Tiểu Nhạn được nữa. Tiểu Nhạn chỉ có thể nằm trong một góc không ai biết đến trong trái tim anh, khi đêm dài tĩnh lặng, anh bừng tỉnh, một mình lén lút trở về nơi đó.

“Minh Thiên, không được.” Bạch Nhạn nhẹ nhàng lắc đầu: “Đừng học thói xấu của đàn ông thời nay, trong lòng giấu giếm một người, trong mắt lại nhìn một người khác. Anh dùng tấm lòng chân thật để đối xử với người ta mới có thể nhận lại một tấm lòng chân thật. Hiện giờ anh là người đã có bạn gái, nếu còn ôm em, sẽ là không công bằng với cô ấy, cũng là… không tôn trọng em. Minh Thiên, trong lòng anh nghĩ gì, em đều rõ, như vậy là tốt rồi. Sau này em cũng sẽ giống như hai người, sống thật vui vẻ.”

Minh Thiên cố gắng đè nén nỗi chua xót đang trào lên trong lòng, gật đầu nói: “Được, vậy không ôm nữa, Tiểu Nhạn, sau này quen biết ai phải tìm người hỏi thăm một chút, đừng để người ta có cơ hội tổn thương em.”

“Sẽ không, lãnh đạo Khang là một ngoại lệ.”

“Tiểu Nhạn, thật ra… Lãnh Phong là một chàng trai không tệ.”

“Vâng, cả bệnh viện bọn em đều công nhận.”

“Cha mẹ cậu ấy không còn, lại hiểu biết lẽ đời, làm bạn với cậu ấy em sẽ không phải chịu uất ức, hơn nữa cậu ấy từng mất người thân, nhất định sẽ vô cùng quý trọng… người một nhà.”

“Minh Thiên, anh thật thích lải nhải, có phải anh lo em không lấy được chồng hay không? Mẹ em còn chẳng lo, anh lo cái gì? Đi mau, đi mau, nếu không bạn gái anh sẽ phát thông báo tìm người mất.” Bạch Nhạn giơ tay thúc giục.

Thương Minh Thiên im lặng nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang tươi cười như hoa, nhắm chặt mắt lại.

“Tiểu Nhạn, tạm biệt!” Không đợi Bạch Nhạn đáp lời, anh xông lên, ôm Bạch Nhạn một cái, sau đó nhanh chóng buông ra, xoay người rời đi.

Lúc này, thật sự là tạm biệt.

Sau này, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn của ai đó, anh cũng là Minh Thiên của ai đó. Bọn họ không còn lý do gì để đứng bên nhau nữa.

Bạch Nhạn nắm tay đưa lên miệng, nước mắt tuôn rơi.

Mười mấy năm làm bạn kia, kiếp này, cô không thể tìm được khoảng thời gian nào như thế nữa.

“Hắt xì!” Bạch Nhạn thò đầu ra khỏi chăn, ngửi được hương vị trong trẻo, mát lạnh trong không khí, không nhịn được mà hắt xì thật to. Cô day day cái mũi, mở mắt ra, ngẩn người nhìn trần nhà.

Đây là phòng trọ mới của cô, không phải căn phòng lúc đầu.

Con người, từ đắng đến ngọt, thích ứng thật là nhanh. Còn từ ngọt đến đắng, lại không cách nào tiếp nhận! Mấy ngày đầu mới vào ở đây, mỗi sáng thức dậy cô đều hốt hoảng, cảm giác như mình vẫn còn ở trong phòng trọ lúc mới đầu, giống như cuộc hôn nhân ngắn ngủi giữa cô và lãnh đạo Khang chỉ là một giấc mơ. Đến khi rửa mặt xong, nhìn chính mình trong gương, cô mới chậm rãi lấy lại tinh thần, đó không phải một giấc mơ, cô đã từng kết hôn, sau đó ly hôn.

Về cuộc ly hôn của cô, trong bệnh viện bàn tán rất vui vẻ, bản cũ bản mới, cái gì cũng có, nhưng tư tưởng chỉ có một, đó là địa vị hai người khác biệt quá lớn, cô không xứng với lãnh đạo Khang. Sau khi nghe thấy như vậy, Liễu Tinh vô cùng nghĩa khí, ra mặt tranh cãi vì Bạch Nhạn, nói rằng Bạch Nhạn không cần lãnh đạo Khang trước, Bạch Nhạn không cần sự thương hại của người khác. Bạch Nhạn không quan tâm, bệnh viện có rất nhiều người, cô có thể làm nhân vật chính được mấy ngày? Quả nhiên, khi trời thu mát mẻ tràn về, không còn ai bàn luận đến cô vợ cũ của trợ lý thị trưởng nữa, ngược lại, y tá trưởng còn nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho cô.

“Bạch Nhạn, cậu nói xem, chúng ta có phải mấy bà cô già ế chồng rồi không?” Liễu Tinh hỏi Bạch Nhạn.

Hiện giờ Liễu Tinh rất thích đi xem mặt, mặc kệ là ai giới thiệu, mặc kệ đối phương tròn méo thế nào, Liễu Tinh đều trang điểm thật xinh đẹp, kích động đi triển lãm chính mình, kết quả luôn là mặt mũi xám xịt trở về.

“Không biết đàn ông tốt chết đâu cả rồi, tớ đi xem đều là mấy gã cấp bậc khủng long, thật phí phạm cái váy một trăm tệ của tớ.” Liễu Tinh tiếc nuối thở dài.

“Hai mươi bốn đã là già rồi sao?” Bạch Nhạn hỏi Liễu Tinh. Ngược lại với Liễu Tinh, mặc kệ ai giới thiệu, mặc kệ đối tượng là ai, bạch nhạn đều từ chối không gặp. Không biết trước đây ngủ không đủ hay sao mà giờ chỉ cần có thời gian rảnh, cô nhất định sẽ ngủ đến mức không biết trời đất gì, có khi ngay cả cơm cũng không ăn.

Bạch Nhạn cảm thấy cô và Liễu Tinh thuộc phần tử khác người. Cô mang danh hiệu vợ trước của trợ lý thị trưởng, người bình thường không dám nhúng chàm. Còn Liễu Tinh, đã chung sống với chồng tương lai vài năm, cũng coi như một nửa vợ chồng, người đàn ông khác không thể tiếp nhận được. Tuy hai người chưa nhiều tuổi, nhưng cũng coi như những bán thành phẩm xử lý không tốt. Triển vọng hôn nhân không lạc quan.

Gần đây Liễu Tinh bị một đả kích rất lớn. Có một đồng nghiệp giới thiệu cho cô một người đàn ông đã ly dị, còn có một đứa con.

Con người cũng không tệ, nhưng đã ly dị, giống như một viên ngọc thật đẹp lại có một khuyết điểm rất bắt mắt. Xem mặt trở về, Liễu Linh ôm lấy Bạch Nhạn khóc lớn: “Nhạn, sao tớ lại đến nông nỗi này, bề ngoài tớ không tệ, thu nhập cũng khá, vì sao không thể tìm được một người đàn ông tốt như tờ giấy trắng?”

Bạch Nhạn liếc mắt nhìn Liễu Tinh: “Cậu tìm giấy hay tìm đàn ông?”

“Tớ tìm cả hai.”

“Vậy cậu là gì?”

Liễu Tinh nghẹn lời.

Hai ngày sau, Liễu Tinh lại tìm Bạch Nhạn khóc lóc, kể lể. Chính quyền Tân Giang ra một chính sách mới: để cổ vũ thêm nhiều anh tài dấn thân vào sự nghiệp giáo dục, để giữ lại những giáo viên tài năng của Tân Giang, chính quyền Tân Giang xây dựng mấy tòa chung cư cho giáo viên ở phía Tây thành phố. Những giáo viên có thành tích tốt đều được cấp một căn nhà gần hai trăm mét vuông, giá mỗi mét vuông còn chưa tới hai nghìn tệ.

Lý Trạch Hạo chính là một trong những giáo viên có thành tích tốt đó.

Đả kích này đối với Liễu Tinh là quá lớn. Hiện nay, giá mỗi mét vuông đất ở Tân Giang đều gần một vạn. Trước kia, cô và Lý Trạch Hạo từng nói với nhau, cả đời này chỉ cần một căn nhà sáu mươi mét vuông đã là tốt lắm rồi, nếu không sẽ mua một căn nhà có hai phòng. Bây giờ là một căn phòng hai trăm mét vuông, còn chẳng mất bao nhiêu tiền, nhưng lại thuộc về Lý Trạch Hạo và một người phụ nữ khác.

Liễu Tinh dùng mười bốn năm tâm huyết, trả giá bằng cả tình cảm và công sức, dạy dỗ Lý Trạch Hạo thành một người như vậy, thành quả lại do người khác đến hưởng. Nỗi uất ức này sao có thể nuốt trôi?

“Chẳng phải người ta thường nói, người tốt có hảo báo, người xấu có ác báo sao. Vì sao hiện giờ kẻ xấu lại sống vênh váo tự đắc, còn người tốt như chúng ta lại phải ở đây nén giận?” Liễu Tinh thật sự không cam lòng: “Trước kia anh ta luôn luôn nói với tớ phải tiết kiệm, không thể vung tay quá trán, bây giờ tớ lại thấy bọn họ thường xuyên ra ngoài ăn chơi đàng điếm. Nghe nói, hè vừa rồi anh ta còn mang ả ta ra ngoài du lịch.”

Bạch Nhạn mỉm cười: “Cậu nghĩ đây là chuyện tốt?”

“Chẳng lẽ không phải?” Liễu Tinh lau nước mắt.

“Tình cảm mãnh liệt như lửa, có thể bốc đến tận trời. Nhưng có thể cháy được bao lâu? Cuối cùng, tất cả đều phải bình tĩnh trở lại. Có thể vững vàng trải qua những ngày bình thản, tớ nghĩ hôn nhân như vậy mới có thể lâu dài được.”

“Vì sao tớ nghe không hiểu?” Liễu Tinh chớp chớp mắt, nước mắt như những hạt trân châu, long lanh rơi xuống.

Bạch Nhạn vỗ vỗ vai cô, để cho cô tựa vào vai mình mà khóc, khóc thật thỏa sức.

Di động đặt trên đầu giường đột nhiên không ngừng rung lên, Bạch Nhạn vội vàng vươn tay cầm lấy. Để được ngủ yên ổn, buổi tối cô đều chuyển điện thoại sang chế độ rung.

“A lô… Khụ khụ…” Bạch Nhạn nhận điện thoại, giọng nói hơi khàn, ho nhẹ hai tiếng.

“Đừng nói với tôi hiện giờ cô đang ở trên giường đấy nhé, cô Bạch.” Lãnh Phong nói lành lạnh.

Bạch Nhạn che điện thoại, ngồi dậy thật cẩn thận, đôi mắt đảo quanh mấy vòng, làm bộ như rất tỉnh táo nói: “Bác sĩ Lãnh, có việc gì sao?”

“Không có việc gì quan trọng, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, hiện giờ, theo giờ Bắc Kinh, đang là chín giờ hai mươi phút, hiện tôi đang đứng trước bồn hoa dưới nhà cô.”

Bạch Nhạn từ trên giường bật dậy, lập tức chạy tới trước cửa sổ, nhìn xuống dưới, Lãnh Phong đang cầm điện thoại, cười cười với cô.

Cô vuốt mái tóc rồi bời, nhìn đồng hồ trên điện thoại, hét lên “A” một tiếng, vội quăng di động đi, luống cuống chạy vào trong toilet.

* Trên đời làm gì có dây tơ hồng_世上哪见树缠藤

Một câu trong bài dân ca “Trên đời làm gì có dây tơ hồng” của Trung Quốc.

[Trích đoạn]

Trong núi chỉ thấy cây tơ hồng

Trên đời nơi đâu thấy được dây tơ hồng ?

Cây tơ hồng non nếu chẳng leo cây

Uổng mất một xuân lại một xuân

Cây trúc đáng chặt anh không chặt

Cây măng đáng giữ anh chẳng giữ

Tú cầu đáng nhặt anh chẳng nhặt

Đôi tay không giữ, chỉ nhặt u sầu…

[Chi tiết xem tại đây_bài 15, bài hát nghe tại đây]

~ Hết chương 63 ~

Dạo này mình rất bận, bớt được chút thời gian nào sẽ edit 1 chương, các bạn không cần thúc giục, vì có giục cũng vô ích.

Advertisements

48 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 63

      1. Tôi thi đến 18/6, trước khi thi phải làm xong mấy bài tập với mấy cái đề cương, sau đó vào miền trung đến đầu tháng 7 mới ra. Tháng 7 có kế hoạch gì hay không còn chưa biết :|

  1. Đang định vào nhà bảo nhớ nàng Sâu, chả biết sao có cảm xúc đặc biệt với nàng ( haha ..an tâm đừng sợ, straight đấy, ko nghiêng ngả gì đâu). Tình hình là mới đọc xong 1 lèo 1 bộ truyện của nhà khác cảm thấy lãng đãng đầu óc. Nhớ MT nhà nàng nên lại vào thăm đọc lại truyện cũ may vớ được chương mới luôn. CS thật phức tạp tại sao mình không làm được thứ mình muốn – phải ghánh nhiều trách nhiệm vậy chứ. Đọc chương này tớ..rớt ít nước cho anh MT và 1 ít cho BN…Ko có giọt nào cho cô Sâu cả vì đang ghanh tỵ với cô Sâu, đời người có khoảng thời gian đáng nhớ nhất là tuổi trẻ trước 25 tuổi, nhiệt huyết – xông xáo và lao thẳng về phía trước, cười cũng hồn nhiên hơn – mắt vẫn rất sáng. Sau 25 tuổi thì ..bị vùi dập 1 ít. Đang may mắn tận hưởng tuổi trước 25, enjoy nhé ^_^.

      1. (^_^) Biết thế mà, nên thấy anh ý đáng thương không khống chế được số phận của mình. Anyway, BN rõ ràng ràng đã có tình cảm với KK rồi, lòng cô chỉ còn hoài niệm thôi. chờ đọc hết truyện nhà nàng sẽ làm 1 review post lên bờ-lốc.

  2. mình thấy LP là hợp vs BN nhất
    ở bên anh ấy BN sẽ ko phải mang gánh nặng gia đình như 2 người kia nữa
    và cũng như MT nói. Người thân của anh ấy đều đã mất hết r nên anh ấy sẽ biết quý trọng BN

  3. Chap này không có lãnh đạo Khang, nhớ quá :(( hơi thương MT nhưng lỡ yêu lãnh đạo Khang mất rồi nên kệ anh í cho chịu uỷ khuất

  4. Huhu, chap này sao ko thấy lãnh đạo Khang đâu nàng ơi??? Thấy tội lãnh đạo Khang và BN quá…

    Cảm ơn nàng vì dù rất bận vẫn nhớ đến cái hố này nhé ^^

  5. Thật sự là sau khi xem xong chương này thiện cảm mình dành cho MT đã giảm đi rất nhiều. Minh Thiên thật sự quá chú trọng quá khứ nhưng lại không dám đấu tranh vì Bạch Nhạn, nếu BN chọn MT chắc sẽ rất khổ.

  6. Đọc truyện ở nhà nàng nhiều rồi giờ mới viết cảm nhận thật thất lễ quá.
    Thank Sâu nhiều lắm vì đã lặp ra trang web này, mỗi khi buồn vô nhà Sâu đọc truyện mình thấy khá hơn rất nhiều.
    Thật sự là sau khi xem xong chương này thiện cảm mình dành cho MT đã giảm đi rất nhiều. Minh Thiên thật sự quá chú trọng quá khứ nhưng lại không dám đấu tranh vì Bạch Nhạn, nếu BN chọn MT chắc sẽ rất khổ.

    1. Mình cảm thấy mọi người đang cố gắng bước lên phía trước, tiến về tương lai, còn Minh Thiên cứ quanh quẩn mãi với quá khứ và những cảm xúc trước kia. Đó là lý do mình không thích MT ngay từ đầu :)

  7. Sau này, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn của ai đó, anh cũng là Minh Thiên của ai đó. Bọn họ không còn lý do gì để đứng bên nhau nữa.

  8. bạch nhạn sướng nhể !!!!!
    có bao nhiêu người yêu. mình cũng muốn thế!!!!!!!!!!!!!
    nhưng mà, mình chỉ muốn cởi dép mà ném vào mặt thôi.
    kiếm kiếm nhà mình, cả lãnh phong vs minh thiên nữa. ai cũng yêu như thế mà không chọn ai cả. trong khi mình chỉ ước được 1 phần như thế !!!!!
    haizzzzzz……….
    p/s: cô sâu ơi, tôi thích thêm mới của cô!!!!!!!!!!!!!!!!

  9. minh thich tinh cach cua BN ^.^, truyen cua nha Sau, minh doc duoc ” Vo oi, chao em” vs ” Hoa hong giay” ca 2 nhan vat nu du rat ca tinh, rat doc lap. minh thik dieu do. tks Sau nha

  10. Nhớ BN nên nhảy vào nhà thăm cô, thik cái theme mới nhà cô quớ. ^o^. cảm giác nhẹ nhàn, lân lân và êm ả nhớ lại lúc nằm ngữa trên mặt biểt nhìn bầu trời trước đây quá… haizzz đã 4 năm không được nằm nhắm bầu trời kiểu này rồi… *hoài niệm* ^o^ love :*

Đã đóng bình luận.